1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Memoirs Of A Wanderer

13 157 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 13
Dung lượng 50,91 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Cái chip bé nhỏ vô giá kia đã được lấy ra từ một đống sắt vụn, một nửa trông như xác một người thanh niên đã nhiều năm bị chôn vùi trong lòng đất, nửa kia không còn rõ hình thù, và đang

Trang 1

Prologue :

Năm 20aa

“Chúng tôi không biết Việc phân tích cơ chế hoạt động của D-R có thể tốn nhiều năm, nhưng tôi tin rằng

sẽ có ngày…”

“Tiến sĩ Torrina, tôi đã thành công rồi !”

Torrina lập tức gác máy điện thoại và chạy ngay đến bên màn hình máy tính Đồng nghiệp của cô, Paul, đang giải nén một tập tin lạ, một phần nhỏ bé mà hai người suốt sáu tháng vừa qua tìm kiếm Họ nở những nụ cười mãn nguyện với nhau, rồi nín thở chờ việc quá trình ấy được hoàn thành Cái gì trông chờ

họ ? Bí mật nào đó ? Những thông tin quân sự về Thế chiến thứ III ?

Những nhà nghiên cứu khoa học chờ đợi Một khám phá mới, một cái gì đó sẽ thay đổi một mặt nào đó của thế giới Một phép nhiệm màu

Cái chip bé nhỏ vô giá kia đã được lấy ra từ một đống sắt vụn, một nửa trông như xác một người thanh niên đã nhiều năm bị chôn vùi trong lòng đất, nửa kia không còn rõ hình thù, và đang nằm yên trên một chiếc bàn giải phẫu cách đó không xa Chủ thế của cái chip nằm đó im lặng, nơi từng đặt hốc mắt như đang trông ra nơi màn hình đang sáng, cứ như chính nó cũng đang muốn nghe điều bản thân mình đã cất giữ mấy chục năm nay vậy

“GIẢI NÉN HOÀN THÀNH”

*Bíp*

Họ thốt lên không nổi một lời Những bàn tay đang nắm chặt chợt rã ra như tờ giấy mỏng gặp nước Paul ngồi thụp xuống ghế, mắt chưa rời màn hình, nhưng vẻ bàng hoàng in rõ trong mắt anh Torrina với ngón

Trang 2

tay cứng đờ di chuyển con chuột đến tập tin duy nhất xuất hiện trên góc trái màn hình Đó chỉ là một video, dài nhiều tiếng đồng hồ, với tiêu đề được đặt là :

“HỒI KÍ CỦA MỘT KẺ LANG THANG” Chương I :

“ Tôi tên là Dominic.”

- Cô có điều gì cần phải nói về chuyện này không, Torrina Bale ?

- Như ông thấy đấy, D-R đã giới thiệu bản thân mình

Người đàn ông trong bộ quân phục cứng nhắc bấm nút dừng trên điều khiển, nheo mắt nhìn vào cảnh vật bên trong đoạn phim Ở đó không có gì đặc biệt, nó còn quá bình thường để cho người xem có thể liên hệ

gì với giọng nói đang vang lên trong không gian căn phòng rộng lớn chỉ có ba người Ông ta biết cái gì đang nói, nhớ được chuyện gì đã xảy ra tại cái vùng đất kia, nhưng ông chỉ không tin được những gì mình đang tiếp nhận được

“Tôi mong rằng nếu may mắn, tôi sẽ được đào lên sau nhiều năm, và đoạn phim này sẽ được khám phá.”

Nút “chạy” lại được ấn Giọng nói êm ắng đó tiếp tục cất lên, rồi ngừng lại “Nó” bắt đầu lia camera xung quanh trước khi tiến bước Mọi thứ được thu lại gần như thật rõ nét, gót giày đã mòn bên dưới, mặt trời chói chang, và cả cái khoảng đất khô cằn rộng lớn kia “nó” đi lẩn quẩn trong vòng mười phút hiện ra như

họ cũng đang ở bên cạnh nó, theo từng bước chân vô nghĩa kia trong một cảm giác xa lạ rối bời

“ Tôi đã làm gì thế này…”

Câu nói đó không còn nhẹ bẫng như hai lời giới thiệu trước, nghe không giống như âm thanh của một cỗ máy phát ra, dù có cùng một âm điệu Tiếng nói ấy như là một lời tự trách móc đầy ăn năn, như thể có ai

đó đang muốn bật khóc sau những từ ấy Nếu như cả ba người kia, gồm Torrina, Paul và nhà lãnh đạo của

họ chưa được biết Dominic là ai, thì họ đều có thể hình dung được cảnh một người thanh niên, lang thang

Trang 3

trong đau đớn trước một nỗi mất mát chỉ có người ấy cảm nhận được, và buột miệng cất lên âm thanh kia sau một hồi lâu bặm chặt đôi môi đã rỉ máu…

Nhưng ba người đều không thấy được điều đó thực sự Họ chỉ tưởng tượng thôi, phía sau cảm giác hoài nghi rằng một cỗ máy như “nó” thì không thể khóc được Dominic chỉ là một công cụ, tạo ra cho một mục đích nhất định của con người, ngoài ra thì không gì nữa cả Họ liên tục tự xoa dịu nỗi tò mò bằng những định lí có sẵn, những lời tuyên bố chắc nịch của rất nhiều nhà phát minh về việc “chúng” – những tạo vật như “nó” – đơn thuần chỉ là những vật dụng vô tri

- “Nó” đang nói đấy ư ?

- Cả hai chúng tôi đã xác nhận điều đó thưa Ngài Đó chính là giọng đã được lập trình cho D-R, và không có người thứ hai xuất hiện cho đến khi…

Paul đáp nhát gừng Anh ta không thích theo dõi đoạn tiếp theo, và giờ lại càng cảm thấy hồ nghi hơn với những phát biểu vừa rồi của mình Anh không hiểu được cái gì mình đang xem, dù đã ba lần Cũng như Torrina, anh tham gia vào cuộc nghiên cứu này để chứng minh một điều đặc biệt ở các sinh thể nhân tạo Anh chỉ nhận thấy rằng có cái gì đó thật con người trong những lời bộc bạch đơn độc ấy

“… tôi đã phá hủy tất cả Tất cả…

Hãy tha thứ cho tôi, hãy để tôi chuộc lại lỗi lầm của mình…

… tôi chỉ cần phá hủy một thứ nữa thôi.”

- Thiếu tướng, tôi tin rằng Ngài ít nhiều biết gì đó về “nó”

Anh chậm rãi quay lại từ phía màn hình chiếu, với tư cách là người thứ tư được xem đoạn phim này Môi anh mỉm một nụ cười, trong đôi mắt hổ phách chan chứa cảm giác xót thương hoài niệm Bên trong đoạn phim, anh cũng đã ở đó, đã gào lên cái tên của “nó” mà chẳng thể làm được gì để giúp đỡ Trong thời

Trang 4

điểm ấy, anh nghĩ rằng hành động của “nó” thật là vô nghĩa, nhưng thực tế thì giờ đây, sự “ra đi” của

“nó” đã cứu cả thế giới đang mục rữa dần dà này

- Cậu ấy đã cố gắng rất nhiều Chúng tôi đã có thể trở thành bạn tốt của nhau

- Nhưng thưa Ngài… đó không phải là câu trả lời mà tôi…

- Chúng ta sẽ thảo luận vấn đề này sau, Trung tá à

- Nhưng “nó” là thiết bị lưu trữ tất cả những thông tin quân sự về Thế Chiến thứ…

- Dominic không phải là một cỗ máy chém giết, máu lạnh như cả quân đội Mĩ tưởng tượng đâu

Và anh rời phòng họp sau khi đội lại mũ, với tư cách là người thứ tư xem đoạn phim và là người duy nhất biết tất cả về nó

Cậu ấy đã từng có thể làm một con người.

- Thiếu tướng Hugon !!!

< 11:30PM, phòng Nghiên cứu >

*cốc cốc*

- Tôi vào có được không ? Không quấy phiền gì hai người chứ ?

Hugon ghé đầu qua khe cửa mở hờ, đôi mắt híu lại theo nụ cười Bộ quân phục nặng nề lúc trưa đã được thay thế bằng một bộ thường phục trông chẳng khác mấy một nhân viên công sở Sau khi bỏ lại đống công việc đã hoàn thành trong buổi chiều, anh quyết định tìm đến đây

- Thiếu tướng Hugon, anh biết là quyền đi lại nơi này đều tùy thuộc cả vào anh hết mà

- Anh dùng cà phê chứ ? Tôi tin rằng Paul có thừa đấy

Trang 5

Họ cùng nhau ngồi lại trên chiếc bàn chất đầy những bản dự án và công thức, trên tay mỗi người là mỗi chiếc cốc khác nhau, mặt cốc đều tỏa khói ấm Hugon cười khì khi vân vê cái mặt nổi của chiếc cốc mình cầm, cái hình con vịt màu vàng mà anh luôn chọn, và rồi nhìn lên chiếc máy tính vẫn để chạy tập tin kia Trên loa đang phát ra những tiếng cười vui vẻ, vang lên trong một gian phòng có ánh đèn ấm và đầy người bên trong

- Hai người nhận thấy điều đó phải không ?

Hugon xoay ghế ra phía đối mặt với máy vi tính, miệng nhấp một chút cà phê, đứng phía sau anh là hai nhà khoa học trẻ tuổi và hiểu biết đã chóng hiểu được điều anh liên hệ

- Đúng như anh nói, Thiếu tướng à D-R…à không, Dominic là một trường hợp ngoại lệ hiếm thấy

“Cậu ấy” khác biệt so với tất cả những gì cả căn cứ này từng tạo ra

Chiếc máy điều hòa chạy êm ru, làm cho căn phòng lắng lại trong tiếng nói và hình ảnh của một quá khứ

xa vời đang được tua lại trên máy Nhân vật chính vẫn là Dominic, đôi bàn tay đang giơ ra để người ta nắm lấy thân tình kia cũng là của “cậu” Camera bắt đầu quay vòng quanh khi có người quay “cậu” vòng vòng trong một điệu nhảy ngẫu hứng Phản ứng của “cậu” tự nhiên đón nhận cú quay tròn đó, miệng thảng thốt những tiếng “dừng lại” Lại bật ra những tiếng cười giòn tan trong không gian ấy, một khi nó

đã chìm xuống đáy sàn, những gương mặt san sát lại tản ra và có người đã đẩy Dominic từ phía sau đến đứng trước một tấm kiếng tráng bạc

“ Dominic này, vật này được gọi là cái gương Con có thể dùng nó để nhìn thấy chính mình trông như thế nào đấy.”

Camera tiến sát vào phía vật thể phẳng lì, loang loáng kia Trên tấm gương xuất hiện một gương mặt mới xuất hiện lần đầu trong suốt quá trình cho chạy đoạn phim

Người con trai nọ mở to mắt trước ảnh được thấy trong gương Cậu bẽn lẽn lùi đi một vài bước, rồi nhận thấy người trong gương kia cũng lùi ra xa giống cậu Tò mò, cậu lại mon men tiến đến Cậu nhìn vào đôi mắt màu lục bảo cũng đang ngơ ngác nhìn mình Cậu liếc nhìn lên mái tóc nâu để rủ, và hai vành tai hai bên đang hồng lên Cậu nhìn cái mũi hơi to mà thẳng, nhìn cả cái miệng đang hé ra và phả hơi nước vào mặt gương Cậu nhìn tất tần tật mọi thứ trên khuôn mặt đó, nhìn cả những gì người đó đang mặc, chỉ để cảm thán được một câu vui vẻ :

Trang 6

“Đó là con Con nhìn trông giống mọi người.”

Điều chỉ hơi khác ở cậu so với những người đang ở trong căn phòng này là phần kim loại và dây dẫn cơ khí trên cổ và toàn bộ cánh tay phải của cậu đã lộ ra ngoài Nhưng chẳng ai nói về chi tiết đó cả, họ chỉ gật gù đồng tình theo lời cậu, rồi lại bắt cậu hòa vào một điệu múa khác

Cậu là một người máy, nhưng cũng là người máy đặc biệt nhất của thị trấn Little Barington Điều khiến cậu trở nên đặc biệt rất đơn giản : ở cái thị trấn bang Masachussett hẻo lánh đó, người dân không ai giữ lấy một con robot nào, thứ công nghệ tân tiến nhất họ có được là những chiếc xe năm 70 màu đỏ son và nâu bóng đậu trước nhà thị trưởng và nhà con trai ông Họ sống xa rời thế giới phù phiếm của cải, họ chụm đầu trong một căn phòng lớn nghe chung một cái radio chứ không mỗi nhà một vô tuyến truyền hình như ở New York

Sự có mặt của cậu khiến họ cảm thấy có điều kì lạ gì đó vừa xảy ra

- Nếu Dominic được tìm thấy ở nơi nào khác thì “cậu ta” sẽ bị xé tung ra rồi bị đăng lên báo ngay Ngày ấy robot hình người cứ như một mỏ vàng vậy

- Tôi thấy buồn rằng thực tại đã khác đi quá nhiều Chúng ở khắp nơi, có khi lại bị vứt bỏ khi vẫn còn hoạt động nữa chứ Cũng như con người…

Có một nỗi tức tối khiến giọng Paul trầm đi, đặc lại Anh chóng lấy lại bình tĩnh, nhưng cũng rảo bước đi vào góc phòng gọi điện về nhà Một cuộc đối thoại ngắn diễn ra trong những tiếng thì thào và tiếng thở ra nhẹ nhõm của anh Anh trở về với hai người còn lại sau khi đã trấn an được bản thân và những vết hằn trên trán đã tạm giãn ra

- Xin lỗi, tôi chỉ muốn kiểm tra chúng một chút…

- Chúng tôi hiểu mà Anh là một người cha tốt

- … Cảm ơn Thiếu tướng Nhưng anh tìm đến đây là vì…

Ngón tay anh chùi thành chiếc cốc trước khi thả nó vào chậu nước trong bồn rửa Anh đến đây để làm việc đó, phải rồi, chứ không phải ngồi nhâm nhi cà phê Tuy nhiên, có cái gì đó đang kìm giữ anh khỏi làm cái việc anh chuẩn bị làm, một lời hứa, một sự van nài trong cơn hấp hối của một linh hồn Anh sững

ra một lúc khi nhớ về lời hứa đã nói nhiều năm về trước, tư lự khi sắp sửa thực hiện những điều mình đã giữ chặt bằng cả con tim

Trang 7

Điều đó có khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ?

Chuyện gì sẽ xảy ra với những gì còn lại của người ?

Thế giới sẽ phản ứng lại ra sao ?

Dominic Wright, tôi phải làm thế nào để minh oan được cho cậu ?

Hugon không giỏi việc đương đầu với những trận chiến vô hình Thứ bậc của anh chứng minh cho kinh nghiệm chinh chiến của anh, những chiếc huy chương đeo trên ngực áo thể hiện chiến công lẫy lừng của anh trên mặt trận, nhưng run rủi thay, vỏ ngoài anh tuy chai sạn nhưng cái tâm vẫn chưa thể chống chịu quá nhiều sóng gió

Trong suốt cuộc đời mình, anh đã chứng kiến quá nhiều sự ra đi Qúa nhiều mất mát dẫn đến khổ đau và nỗi tuyệt vọng tưởng chừng không một chỗ gờ để anh bám víu và rướn lên khỏi chúng Anh đã từng khóc, anh đã từng đau lòng đến phát điên lên, và kể cả trong cái khoảng khắc anh phải nhận lấy chữ “hứa”, anh cảm thấy vô dụng khôn cùng khi nhìn một ai đó thân thuộc lụi tàn đi trước mắt…

Anh nghiền chặt mắt Anh cảm thấy sợ Có lẽ anh sẽ không thể làm được chuyện này, thà giữ kín tất cả và đem theo mọi thứ xuống huyệt mộ theo mình thì lại là một ý kiến an toàn hơn Nếu câu chuyện này bị đem ra chất vấn và phản bác, anh sẽ không khôi phục lại được giá trị thật sự của người đã mất, mà chính anh sẽ còn đánh mất cả chính cuộc đời mình…

Trong khi mải suy nghĩ, chợt Hugon nghe một tiếng thụp rất lớn, nhưng vừa có ai té ngã Anh vội quay lại vì tưởng rằng đó là một trong hai nhà khoa học phía sau, nhưng hóa ra âm thanh đó lại phát ra từ cú ngã của Dominic sau khi bị vấp chân và lao mình vào mấy bộ bàn ghế Hình thu bị nhão ra và từ hai bên loa bắt đầu kêu lên mấy tiếng rèn rẹt

“Ôi trời !!! Thằng bé nó ngã nặng quá !!!”

“ Dominic à, con không bị bung ốc chỗ nào chứ ???”

Trang 8

Người ta lại xúm tròn bên trên tầm ngắm của chiếc camera, ra vẻ lo ngại Hình bị nhiễu gần mười giây và trong loa có nghe được mấy tiếng xèn xẹt như chập hỏng nhẹ

“ Con không sao Mọi người đừng lo lắng.”

Nhưng Dominic đã đứng dậy thẳng thớm như chưa có chuyện gì xảy ra “Cậu” cũng chẳng cần nhờ ai đỡ khỏi đống bàn ghế lộn xộn và còn sắp xếp chúng lại như lúc đầu, và không quên cười một cái Trong chuỗi hành động đó, cả ba người theo dõi đều biết việc nở một nụ cười là bài học đầu tiên cậu được dạy trước cả những hành động kia

“ Tôi không sao, Hugon Mong anh đừng lo lắng ”

Bỗng dưng anh có cảm giác như được nghe lời nói ấy một lần nữa Một lời trấn an kiêm lời động viên đầy chân thành Một sự đảm bảo cho anh rằng mọi việc sẽ trở nên suôn sẻ Và sau khi được nhìn lại nụ cười

vô tư ấy, anh cho rằng việc trốn chạy khỏi sự thật lại ngu ngốc làm sao

- Tôi đến đây vì cậu ấy

Cái bàn mà Hugon đã không muốn đến gần từ nãy giờ chợt nhận được sự quan tâm của anh Anh đến đứng bên cạnh nó, đặt tay lên chiếc lồng kính bảo vệ vật nằm trên bề mặt bàn, mắt nhìn theo tay, không còn lo sợ gì nữa, chỉ hòa một chút kỉ niệm trong con ngươi đen không còn trốn tránh

- Torrina, Paul, tôi tin tưởng hai người Những gì tôi sắp kể cho hai người được nghe là những điều

có thật Bản thân tôi đã trải qua nó giống như đoạn phim kia, và tùy thuộc vào hai người, giá trị của nó, cũng như về Dominic, và tất cả chúng ta, sẽ được thay đổi

Và tôi lại bắt đầu về một chuyện Ngày xửa ngày xưa của thập niên 80…

… khi mà sự bắt đầu chưa phải là sự kết thúc.

Trang 9

Tôi đã không trực tiếp có mặt tại đó…

Truyện lồng trong truyện…

Nhưng tiếng lòng vẫn không đổi thay

Tôi hỏi han người Người đó cũng đáp lại tự nhiên với tôi sau khi biết chắc rằng ánh mắt của tôi ám chỉ điều gì Tôi chỉ áy náy một chút trong tư cách làm một kẻ phương xa, một khách vãng lai với sự hiếu kì phiền toái của mình Little Barington là một thị trấn còn quá hẻo lánh và quê mùa trong mắt các công ty

du lịch, những nơi hay phân phối các tờ rơi hướng dẫn tại các trạm xăng Mà có tìm kiếm trong đó thì họ cũng thường bỏ rơi cái chấm be bé đánh dấu cho người ta đến tìm đến nơi đây Tôi đã mua một trong số những tờ rơi đó, nhưng không hiểu sao, Las Vegas chẳng có gì hấp dẫn tôi, California hình như quá náo nhiệt, và tôi còn đến New York để làm gì hơn là để ăn vài cái hot dog vô tội vạ ?

Cứ để cơn gió nóng thổi theo mình cát bụi, đôi chân bám chặt lấy nhựa đường và một tâm hồn trống rỗng, tôi tự tìm mình đến Little Barrington Xinh xắn, nhỏ bé và đầy âm nhạc, và có loại thức ăn không làm tôi thấy nặng dạ dày Mới có ba tiếng đồng hồ trôi đi, tôi đã kết luận đủ rằng nơi đây có thể là trạm dừng lí tưởng cho tôi định thần lại

“ Anh trông không được khỏe Ăn gì thêm chung với cà phê chứ ?”

“ Chỉ là một chuyến đi đường dài thôi Cậu cứ giữ nguyên đơn gọi đi.”

Có ai đó đang chơi guitar bên ngoài quán ăn, tiếng gảy trên các cung bậc ngẫu hứng Tôi thấy như mình đang đóng một vai gì đó trong một cuốn phim, ngồi đó, chờ cho sự việc tiếp diễn với nhạc nền phía sau Quán vào buổi sáng không đông đúc gì, chỉ có vài người trung niên nhâm nhi tách trà cà phê trong những góc kề bên cửa sổ

Những sự vật trong phòng vận hành hết sức chậm chạp, lờ đờ như chưa thoát khỏi buổi đêm đã qua rồi Tiếng ngáy của bình pha cà phê, tiếng reo trong bụng tách trà đang sôi, tiếng chép miệng của những cái bánh kếp lật mình trên mặt chảo, và tiếng đong đưa lờ đờ của hai chiếc quạt trần phía trên Sự bình lặng một cách rề rà, ì ạch như để thuyết phục tôi rằng sự hiện diện của tôi ở trong quán là cần thiết

Người đó quay lại với cái mâm chỉ có mỗi cốc cà phê của tôi Thành cốc có chạm nổi hình con vịt màu vàng, mang cái vẻ không phù hợp với thứ được đựng bên trong Tiếng đặt cốc xuống bàn gọn một tiếng thanh

Rồi tôi mời người ngồi xuống hàng ghế đối diện để dễ nói chuyện Người này có một gương mặt dễ ghi nhớ, khá điển hình của một thanh niên Mĩ khỏe mạnh thường được phác họa trong các tờ rơi tuyên truyền

Trang 10

lao động Tóc vàng sậm Da hơi rám và dáng người cao Đuôi mắt ngắn, tròng mắt mang màu xanh Hải quân Một cái mũi to, thẳng và một đôi môi mỏng hay nói Điều giúp tôi phân biệt được người và những chàng trai thiếu niên có cùng những đặc điểm chung kia là bộ đồng phục nhân viên của quán, cái đuôi tóc cột lỏng sau gáy và cái bảng tên mạ đồng được khắc dòng chữ “Merlin” đeo trước ngực

Merlin trông có vẻ đầu hai mươi Tuy cao to nhưng lại mang cái vẻ chẳng già dặn hơn được năm nào Chúng tôi trông như trạc tuổi, dù sự thật thì không phải như thế Cậu ta không cần gì sự nhã nhăn trong việc giao tiếp, mà cởi mở ngay và giới thiệu cho tôi đôi chút về những thứ tôi chưa biết về thị trấn này Tôi đã ghi lại được tên và địa chỉ nhà trọ và biết mình phải mua sắm ở đâu trong cuộc hướng dẫn ngắn ấy

“ Nếu anh là khách nước ngoài, thì tiếng Anh của anh thật là hoàn hảo Nhưng thứ mà anh vừa thấy thì chỉ vừa bùng nổ tại nước Mĩ gần đây thôi.”

“ Tôi đã đi đến những địa danh khác của đất nước này… Và ý cậu là việc sản xuất và sử dụng

“cyborg” ?”

Merlin gật đầu tán thành Nhưng trong ánh mắt cậu, cậu biết rằng thắc mắc của tôi không dừng lại ở đó

Đó là linh cảm của một người khá hiểu biết và hay tin, so với một con gà mờ mới tới như tôi, giờ đây vẫn còn loay hoay chưa đi vào vấn đề chính

“ Cậu ấy… có phải là một trong số chúng không ?”

Đối tượng mà tôi đang ám chỉ tới hiện không có ở đây Tôi không muốn xúc phạm một ai với những giả thuyết của mình, nhưng cũng không thể để sự tò mò của mình bị kìm hãm Một tác động đã dẫn tôi đến vấn đề này, chỉ là một cái chạm mặt ở ngoài phố, giờ đây tôi lại đang tra hỏi một cách lịch sự một công dân của thị trấn

Merlin đã bật cười

Đó chẳng phải là một tiếng cười thô lỗ khinh thường, nhưng nó làm tôi thấy ái ngại Tôi thấy mình và cái vốn hiểu biết trong đầu quá eo hẹp, và có lẽ đứa con nít trong thị trấn còn biết nhiều hơn tôi Không, đó không phải là sự xúc phạm, nhưng tôi đã có ý định bỏ dở cà phê và rời đi với tờ tiền trên bàn ngay sau đó Merlin níu tôi lại trong khi đã nén cười, và xin lỗi tôi với lời giải thích rằng việc rất nhiều người đã hỏi những điều tương đồng khiến lời giải thích bỗng trở thành một bài thuộc lòng cứ thỉnh thoảng được lặp lại

Ngày đăng: 09/04/2016, 21:48

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w