1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

bí mật căn phòng đỏ robertvan gulik

445 165 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 445
Dung lượng 1,49 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Vì đang mùa lễ hội của ngườichết nên ông không tìm được nơi ở đành phải vàotrú ngụ trong khách điếm Thiên Phúc và được bốtrí ở tại Căn Phòng Đỏ.. Người quản lý xoa cái cằm mập mạp của mì

Trang 2

Bí Mật Căn Phòng Đỏ

RobertVan Gulik

Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com

Trang 3

Nguyên tác: The Red Pavilion

Người dịch: Phước Lộc

Một năm sau khi xảy ra vụ án trong ngôi chùa củanhững nhà sư đồi truỵ ( xem truyện Bí mật quảchuông ) Địch công cùng người thuộc hạ thân tín

Mã Tông được triệu tập về kinh đô để giải trình về

vụ án đó

Trên đường trở về Phổ Dương, một trận lũ buộcông phải đi ngang qua đảo Thiên Đường thuộchuyện Tần Hoài Vì đang mùa lễ hội của ngườichết nên ông không tìm được nơi ở đành phải vàotrú ngụ trong khách điếm Thiên Phúc và được bốtrí ở tại Căn Phòng Đỏ

Căn Phòng Đỏ này cách đây mấy hôm vừa xảyramột vụ tự tử bí ẩn mà nạn nhân là Viện sĩ của

Trang 4

viện Hàn Lâm Ông được người bạn thân là thẩmphán Lỗ nhờ điều tra giúp nguyên nhân của vụ tự

tử

Cuộc điều tra chưa bắt đầu thì Nguyệt Thu, hoahậu của đảo Thiên Đường, cũng bị giết chết tạiCăn Phòng Đỏ và xa hơn nữa, 30 năm về trước,cũng có một án mạng tại Căn Phòng Đỏ này

Cả ba cái chết tại Căn Phòng Đỏ có liên quan gìđến nhau hay không và ai là thủ phạm giấu mặtcủa cả ba vụ án này, tất cả được giải đáp trongtruyện Bí mật Căn Phòng Đỏ của tác giả Robertvan Gulik

Chương 1 Địch công nghĩ lại tại khách điếm

Trang 5

Thiên Phúc Ông tình cờ gặp Hoa hậu của đảo

ra một khí chất của người có quyền thế, loại khách

mà có thể "chém đẹp" cho một đêm lưu trú

Một cái nhìn bực mình thoáng qua khuôn mặt củangười đàn ông râu quai nón Lau mồ hôi trên tránông quay lại nói với người đồng hành vạm vỡ đi

Trang 6

cùng ông:

- Ta đã quên về việc lễ hội của người chết! Lẽ ra

ta phải để ý đến các bàn thờ đặt dọc hai bênđường Phải, đây là nhà trọ thứ ba mà chúng tađến, chúng ta tốt hơn nên đi sâu vào huyện TầnHoài trong đêm nay Chúng ta sẽ tới đó trong baolâu ?

Người đồng hành nhún đôi vai to lớn của mình

- Thật khó để nói, thưa ngài Tôi không biết rõlắm về phía bắc của huyện Tần Hoài và đêm tối sẽlàm cho việc di chuyển khó khăn hơn Chúng taphải vượt qua hai hoặc ba con sông Chúng ta cóthể đến đó vào lúc nửa đêm nếu chúng ta maymắn với những bến phà, đó là…

Một người gia nhân già đang cắt tỉa ngọn nến trênbàn Bây giờ ông xen vào câu chuyện bằng một

Trang 7

giọng nói the thé:

- Tại sao chúng ta không cho các quý ngài đâythuê Căn Phòng Đỏ ?

Người quản lý xoa cái cằm mập mạp của mình vànói với vẻ nghi ngại:

- Căn phòng đó, tất nhiên Nó ở về hướng tây,khá mát mẻ vào mùa hè Nhưng nó đã bị bỏ trốngnhiều năm và…

Miễn là nó còn trống, chúng tôi sẽ thuê nó! người đàn ông có râu vội vã ngắt lời - chúng tôi đã

-ở trên đường suốt từ sáng đến giờ Ông nói thêmvới người bạn đồng hành của mình - Lấy hành lýcủa chúng ta và giao ngựa của chúng ta cho ngườigiữ ngựa

- Xin mời ngài nhận phòng, thưa ngài - người chủ

Trang 8

quán tiếp tục - nhưng tôi có trách nhiệm phảithông báo cho ngài rằng …

Tôi không muốn trả thêm tiền cho cái gì khác ! người đàn ông ngắt lời ông ta một lần nữa - Chotôi đăng ký!

-Người quản lý mở quyển sổ ghi chép ra lật đếntrang có đánh dấu " ngày 28 tháng 7 " và đẩy nó

về phía vị khách Người khách chấm bút lông vào

lọ mực và viết vào đó " Địch Nhân Kiệt, thẩmphán của huyện Phổ Dương, trên đường từ thủ đôtrở lại nhiệm sở Đi cùng là một phụ tá tên là MãTông" Khi ông đẩy trả cuốn sổ lại cho người quản

lý, mắt ông tình cờ nhìn thấy hai chữ cái lớn ghitrên bìa sổ " Thiên Phúc"

- Thật là vinh dự khi được quan huyện lân cận trúngụ tại quán của chúng tôi! - người quản lý nóimột cách mềm mỏng

Trang 9

Nhưng khi ông ta nhìn vào lưng các vị khách vừarời đi, ông lẩm bẩm:

- Thật là khó khăn! Người đồng nghiệp của ôngnổi tiếng là bận rộn, tôi hy vọng ông không tìmđược… Ông ta lo lắng lắc đầu

Người gia nhân già dẫn Địch công theo hành lang

đi vào khoảng sân trung tâm, hai bên là các tòanhà lớn hai tầng Tiếng nói cười ồn ào vẳng ra từphía sau các cửa sổ thắp đèn sáng bên trong

- Tất cả các phòng đều có người, chỉ còn trốngduy nhất một phòng! - Ông già lẩm bẩm và dẫnĐịch công đi qua cánh cổng cao có trang trí ở sânsau

Bây giờ họ bước vào một khu vườn xinh đẹp cótường bao quanh Ánh trăng chiếu vào những

Trang 10

khóm hoa được sắp xếp một cách khéo léo và ởgiữa là một bể nuôi cá vàng Địch công dùng ốngtay áo rộng lau khuôn mặt đầy mồ hôi của mình,không khí ở nơi đây quả thật rất nóng và ngộtngạt Âm thanh của tiếng ca hát và cười nói vanglên từ dãy nhà bên phải

- Họ bắt đầu sớm quá đấy - ông nhận xét

- Buổi sáng là khoảng thời gian duy nhất mà trênđảo Thiên Đường này không vang lên tiếng nhạc,thưa ngài! - ông già nói một cách tự hào - Tất cảcác hoạt động trên đảo bắt đầu trước buổi trưa.Bữa ăn trưa sau đó kéo dài đến bữa ăn chiều,bữa ăn chiều kéo dài đến bữa ăn tối và bữa ăn tốikéo dài đến bữa điểm tâm sáng hôm sau Ngài sẽthấy đảo Thiên Đường là một nơi rất sống động,thưa ngài Một nơi vô cùng sống động!

- Tôi hy vọng là nó không ảnh hưởng đến căn

Trang 11

phòng của tôi Tôi đã có một chuyến đi vất vả cảngày hôm nay rồi và tôi phải đi tiếp vào sáng mai.Tôi muốn đi ngủ sớm Tôi có thể hy vọng cănphòng của tôi sẽ được yên tĩnh ?

- Chắc chắn rồi, thưa ngài, rất yên tĩnh! - ông giàlầm bầm

Ông ta dẫn quan án vào một hành lang dài mờ tối.Cuối hành lang là một cánh cửa cao

Ông già nâng ngọn đèn lồng của mình để cho ánhsáng của nó chiếu sáng một bức trang trí bằng gỗđược phủ một lớp sơn mài màu vàng với nhữnghình vẽ phức tạp Đẩy cánh cửa nặng nề, ông nói:

- Căn phòng này nằm phía sau khách điếm, thưangài Nó nằm ở một vị trí rất đẹp nhìn ra côngviên Và rất yên tĩnh!

Trang 12

Ông già dẫn quan án đi vào một tiền sảnh nhỏ cómột cánh cửa hai cánh Ông ta kéo màn cửa bênphải ra và dẫn quan án vào một căn phòng rộngrãi Đi thẳng vào cái bàn giữa nhà ông thắp sánghai ngọn nến bằng bạc đặt trên bàn, sau đó đi đến

mở cửa chính và cửa sổ ở bức tường phía sau

Địch công nhận thấy không khí trong phòng khá

ẩm mốc nhưng căn phòng có vẻ rất thoải mái Cáibàn và bốn chiếc ghế dựa được làm bằng gỗ đànhương chạm trổ và được đánh bóng để lộ ra màusắc tự nhiên Một chiếc trường kỷ đặt sát vào bứctường bên phải làm cùng chất liệu như bộ bàn ghế

và phía đối diện là chiếc bàn trang điểm thanh lịch.Trên tường được trang trí bằng những bức tranh

về các loài hoa và chim có giá trị Ông nhận thấycửa sau mở ra một hàng hiên rộng, được bao bọc

ba mặt bởi những chùm hoa tử đằng treo rủ xuống

từ một lưới mắt cáo bằng tre phía trên Ở phíatrước và bên dưới là một hàng cây dâu dày đặc và

Trang 13

xa hơn nữa là một công viên rộng lớn được thắpsáng bằng những ngọn đèn lồng bằng lụa màu treotrên những hàng cây Xa xa là một tòa nhà hai tầng

ẩn mình một nửa trong những tán lá xanh Ngoạitrừ tiếng nhạc lúc trước còn vang ra từ đó nhưngbây giờ đã tắt thì nơi đây thực sự khá yên tĩnh

- Đây là phòng khách, thưa ngài - ông già khúmnúm nói - phòng ngủ ở cuối phòng phía bên kia

Ông dẫn quan án quay trở lại phòng chờ và mởcánh cửa rắn chắc phía bên trái bằng một chiếcchìa khoá có hình dạng phức tạp

- Tại sao lại phải khóa cửa - Địch công hỏi với vẻngạc nhiên - thật là hiếm khi phải khóa một cánhcửa trong phòng Ông sợ kẻ trộm à ?

Ông già mỉm cười với vẻ ranh mãnh

Trang 14

đỏ và tấm thảm dày che phủ sàn nhà cũng màu

đỏ Khi người phục vụ mở cửa chớp của cánh cửa

sổ duy nhất trong phòng ở bức tường phía sau,quan án nhìn thấy qua chấn song sắt nặng nề côngviên phía sau của nhà nghĩ

- Căn phòng này được gọi là Căn Phòng Đỏ vì tất

cả mọi thứ trong phòng đều màu đỏ, tôi nghĩ thế?

Trang 15

- Thật vậy, thưa ngài Nó cũng được khoảng 80năm Từ lúc khách điếm này được xây dựng Tôi

sẽ cho một gia nhân mang trà đến cho ngài Đạinhân dùng cơm bên ngoài ?

- Không Ta dùng cơm tối tại đây

Khi họ quay trở lại phòng khách, Mã Tông mangvào hai chiếc túi lớn Ông già lặng lẽ đi ra khỏiphòng Mã Tông mở túi và lấy áo của Địch côngđặt trên trường kỷ Anh có một khuôn mặt cởi mởvới quai hàm rộng, khuôn mặt nhẵn nhụi với bộ riamép ngắn Trước đây anh là một " Hiệp sĩ rừngxanh " ( danh hiệu của những tên cướp đườngchuyên đòi tiền mãi lộ tự gọi bản thân họ ) nhưngvài năm trước đây anh đã cải tà quy chánh vàphục vụ cho Địch công như là một phụ tá Xuấtthân từ một võ sĩ có hạng, anh chứng minh mìnhrất hữu ích cho quan án trong việc bắt giữ bọn tội

Trang 16

phạm và thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm khác

Ngươi có thể ngủ trên chiếc trường kỷ này quan án nói với anh - chỉ một đêm thôi và điều này

-sẽ giúp ngươi thoát khỏi những rắc rối khi đi tìmmột chỗ qua đêm ở bên ngoài

Ồ, tôi sẽ tìm kiếm một số niềm vui ở nơi đây! người thuộc hạ trả lời một cách vui vẻ

Miễn là ngươi đừng có phung phí tất cả tiền bạccủa ngươi vào rượu và đàn bà! - Địch công nóicộc lốc - Đảo Thiên Đường này đầy dẫy cácphòng bạc và nhà chứa, họ biết cách làm thế nào

để móc túi du khách!

- Đừng hòng móc túi được tôi! - Mã Tông vừacười vừa trả lời - tại sao họ lại gọi nơi đây là mộthòn đảo?

Trang 17

- Bởi vì nó được bao bọc xung quanh bởi cáctuyến đường thuỷ Nhưng chúng ta đừng đi khỏichủ đề chính của cuộc trò chuyện! Nhớ tên củacây cầu chính, Mã Tông, cây cầu bằng đá màchúng ta đã thấy khi đến đây Nó được gọi làChuyển Hồn kiều bởi vì bầu không khí nhộn nhịpcủa đảo Thiên Đường đã làm thay đổi một conngười khi họ bước vào đây và biến họ thành mộtngười hư hỏng Và ngươi thì có rất nhiều chuyện

để chi tiêu, phải thế không? Có phải ngươi vừanhận thừa kế từ người chú của ngươi hai miếngvàng ?

- Ồ, không đâu! Tôi sẽ không chạm vào số vàng

đó, thưa đại nhân! Khi về già tôi sẽ mua một cănnhà nhỏ cùng một chiếc thuyền và về sống tại quênhà Nhưng bây giờ tôi có hai miếng bạc và tôi sẽ

cố gắng tìm kiếm vận may cho mình!

- Ngươi phải trở về đây sáng mai trước khi ăn

Trang 18

sáng Nếu chúng ta khởi hành sớm, chúng ta sẽđến phía bắc của huyện Tần Hoài trong khoảngbốn giờ hoặc lâu hơn và đến huyện Tần Hoài vàobuổi trưa Ở đó ta phải gặp người bạn cũ của ta làquan án Lỗ Ta không thể đi qua huyện trấn nhậmcủa ông ta mà không ghé vào thăm viếng Sau đóchúng ta sẽ đi tiếp về Phổ Dương

Người phụ tá vạm vỡ của ông cúi chào và chúcquan án một đêm ngon giấc Đi ngang qua người

nữ tỳ trẻ đẹp mang trà vào, anh đá lông nheo với

cô ta

- Ta sẽ uống trà bên ngoài hàng hiên - Địch côngnói với cô ta - ngươi có thể phục vụ cơm tối cho

ta tại đó khi chuẩn bị xong

Khi người giúp việc đi khỏi, ông bước ra ngoàihiên Ông hạ thấp thân hình cao lớn của mình ngồixuống một chiếc ghế bằng tre đặt cạnh một chiếc

Trang 19

bàn tròn nhỏ Duỗi dài đôi chân tê cứng của mình

và nhấm nháp trà nóng, ông nghĩ rằng mọi việc đãdiễn ra một cách tốt đẹp trong thời gian hai tuầnvừa qua của ông tại kinh đô Ông đã được tòa ántối cao tại kinh đô triệu tập để cung cấp thêm chitiết về vụ án liên quan đến ngôi chùa Phật giáo tạiPhổ Dương một năm trước đây ( xem truyện Bímật quả chuông để biết chi tiết về vụ án này ) Bâygiờ ông mong muốn quay về nhiệm sở của mình.Một điều đáng tiếc là trận lũ đã buộc ông phải đivòng qua huyện Tần Hoài nhưng điều đó chỉ làmchậm trễ chuyến hành trình một ngày Mặc dù bầukhông khí náo nhiệt và ồn ào của đảo ThiênĐường không thích hợp với ông, ông nghĩ mình rấtmay mắn khi tìm được một khách điếm cao cấp

và yên tĩnh như nơi đây Bây giờ ông sẽ đi tắm, ănmột bữa tối đơn giản và sau đó là một giấc ngủngon

Khi ông dựa lưng vào ghế, ông đột nhiên cứng

Trang 20

người Ông có một cảm giác khó chịu là ai đóđang nhìn mình Quay người lại trên chiếc ghếđang ngồi, ông nhanh chóng quan sát căn phòngkhách phía sau Không có ai ở đó Ông đứng dậy

và bước đến cánh cửa sổ của Căn Phòng Đỏ.Ông nhìn vào bên trong nhưng bên trong trốngrỗng Sau đó ông bước đến lan can và xem xét kỹlưỡng các bụi cây dày đặc mọc um tùm phía trướchàng hiên Nhìn phía xa ông không thấy có gìkhuấy động trong bóng tối dày đặc Tuy nhiên ôngnhận thấy một mùi khó chịu như mùi lá cây mụcnát Ông ngồi xuống lần nữa và nghĩ rằng tất cảnhững việc đó là do ông tưởng tượng ra

Kéo ghế lại sát lan can, ông nhìn ra công viên nơiánh sáng lấp lánh từ những ngọn đèn lồng thấpthoáng trong những tán lá tạo ra một khung cảnh

dễ chịu Nhưng ông không thể lấy lại tâm trạngthoải mái của mình lúc nãy nữa Không khí vẫncòn nóng bức, công viên vắng vẻ bây giờ dường

Trang 21

như toát ra một bầu không khí thù địch

Một sự xao động trong đám lá tử đằng bên phảiông làm cho ông ngoái nhìn về nơi đó Ông mơ hồnhìn thấy một cô gái đứng ở cuối hành lang, mộtnửa người chìm khuất trong những chùm hoa tửđằng màu xanh Ông thở phào nhẹ nhõm, vừaquay lại nhìn ra công viên ông vừa nói:

- Đặt khay thức ăn xuống chiếc bàn nhỏ này

Ông được trả lời bằng một tiếng cười khúc khích.Ông ngạc nhiên nhìn quanh một lần nữa Đókhông phải là người giúp việc mà ông đã mong đợi

mà là một cô gái cao lớn mặc chiếc áo choàngbằng vải trắng mỏng Mái tóc của cô được buộcmột cách lỏng lẻo Ông nói với vẻ hối lỗi:

- Xin lỗi, ta nghĩ rằng đó là người giúp việc

Trang 22

- Không phải là một sự tâng bốc sai lầm, chắcchắn thế! - cô nhận xét trong một giọng nói dễchịu của người có văn hóa

Cô cúi người xuống và bước ra từ dưới cây hoa

tử đằng Bây giờ ông nhận thấy phía sau cô là mộtcánh cửa nhỏ dẫn đến một lan can, có lẽ là dẫnđến con đường chạy ngang qua khách điếm Khi

cô ta đến gần ông nhận ra cô ta rất đẹp Khuônmặt hình trái xoan cùng chiếc mũi thẳng và đôi mắt

to biểu cảm của cô là hấp dẫn nhất Chiếc áotrắng bằng gạc mỏng bị ướt bó sát vào thân thểlàm lộ ra làn da trắng mịn và những đường conggợi cảm đầy khiêu khích Đung đưa chiếc hộpđựng đồ vệ sinh cá nhân trên tay, cô đứng quaylưng vào lan can và nhìn quan án từ trên xuốngdưới với ánh mắt soi mói

- Cô đã mắc một sai lầm - Địch công nói mộtcách khó chịu - đây là một nơi riêng tư chứ không

Trang 23

phải là chốn công cộng, cô hiểu không ?

- Tư nhân? Đối với tôi từ đó không hề tồn tại trênhòn đảo này, thưa ngài!

- Cô là ai ?

- Tôi là Hoa hậu của đảo Thiên Đường

- Ta hiểu - quan án chậm rãi nói

Trang 25

Địch công gặp gỡ Hoa hậu của đảo Thiên

Đường

Vừa vuốt râu ông vừa ngẫm nghĩ rằng đây quả làmột tình huống khó xử Ông biết rằng khu nghĩmát nổi tiếng này có một uỷ ban hàng năm tuyểnchọn từ các cô kỹ nữ xinh đẹp và tài năng ra mộtngười để làm Hoa hậu của năm Đó là một ngườiphụ nữ chiếm một vị trí cao trong xã hội thanh lịch,

cô trở thành biểu tượng của thời trang, cô có nhiềuquyền hạn trong giới " Bán phấn buôn hương" suốtnăm đó cho đến kỳ bầu Hoa hậu năm sau Ôngphải cố gắng thoát khỏi người phụ nữ đang ănmặc rất…thiếu vải này mà không làm cho cô tổnthương Vì vậy, ông hỏi một cách lịch sự:

- Hoàn cảnh nào để một người như tôi lại maymắn có được vinh dự bất ngờ này ?

- Một tai nạn đơn thuần Tôi đang trên đường trở

Trang 26

về nhà từ nhà tắm lớn ở phía bên kia của côngviên Tôi đi đến đây bởi vì đây là con đường tắt đingang qua khách điếm này để trở về nơi ở củamình, nó nằm ở gần mấy cây thông phía bên tráiđằng kia Tôi nghĩ rằng căn phòng này bỏ trống,ngài hiểu không ?

Quan án cho cô một cái nhìn sắc bén và nói:

- Tôi có một ấn tượng rằng cô đã quan sát tôi tạiđây trong một thời gian dài - ông nói

- Tôi không có thói quen quan sát mọi người Chỉ

có mọi người quan sát tôi mà thôi - cô nói mộtcách ngạo mạn nhưng đột nhiên cô tỏ ra lo lắng.Nhìn lướt qua cánh cửa phòng khách đang mở, côhỏi với một cái cau mày:

- Tại sao ngài lại có cái ý tưởng ngớ ngẩn là tôitheo dõi ngài ?

Trang 27

- Chỉ là một cảm giác mơ hồ rằng tôi đang bị theodõi

Cô kéo chiếc áo choàng vào gần hơn với thân thểmềm mại của cô, nó gần như trần truồng dưới lớpvải trong suốt

- Thật là kỳ lạ Tôi cũng có cảm giác tương tự khitôi sắp đến đây - cô dừng lại sau đó khoanh tay

và nói bằng giọng đùa cợt - Tôi không quan tâm,tôi quen với việc bị mọi người theo dõi rồi!

Cô bật cười, tiếng cười rộn rã như tiếng pha lê vỡ.Đột nhiên cô dừng lại và khuôn mặt tái nhợt đi.Quan án nhanh chóng quay đầu lại Ông cũng đãnghe thấy tiếng cười khúc khích kỳ quặc trộn lẫnvới tiếng cười của cô Nó dường như xuất phát từcánh cửa sổ của phòng ngủ Cô nuốt nước bọt vàhỏi một cách vội vã:

Trang 28

- Ai ở trong Căn Phòng Đỏ ?

- Không có ai cả

Cô nhanh chóng đưa mắt nhìn từ trái sang phảisau đó quay lại và nhìn chằm chằm vào tòa nhà haitầng trong công viên Âm nhạc đã ngưng lại vàtiếng vỗ tay vang lên, tiếp theo là tiếng cười vàtiếng huýt sáo Để phá vỡ bầu không khí nặng nề,Địch công làm như vô tình hỏi:

- Những người ở đó dường như có rất nhiều thờigian

- Đó là nhà hàng công viên Ở tầng dưới họ phục

vụ đồ ăn tuyệt vời, trên lầu dành riêng cho… thúvui thân mật

- Rất tốt Phải, tôi rất vui mừng khi có được cơ

Trang 29

hội gặp gỡ người phụ nữ đẹp nhất đảo ThiênĐường Bây giờ tôi càng hối tiếc hơn vì đêm naytôi đã bận công việc và sáng sớm ngày mai tôiphải tiếp tục cuộc hành trình của mình, tôi khôngthể xem cô biểu diễn

Cô không vội bỏ đi Cô đặt hộp đựng đồ vệ sinhxuống sàn nhà, sau đó vòng hai tay ra sau đầu vànghiêng người về phía sau để lộ bộ ngực với đôi

vú căng tròn, vòng eo mảnh mai và cặp đùi sănchắc Ông nhận thấy toàn bộ thân thể cô đã đượccạo sạch sẽ như là thói quen của các kỹ nữ Thấyông nhanh chóng quay mặt đi, cô điềm tĩnh nói:

- Ngài khó có thể xem chi tiết về tôi như là ngài

đã xem tại đây, phải thế không ? - cô tỏ vẻ thíchthú khi nhìn thấy ông bối rối và im lặng, sau đó côthả tay xuống và nói tiếp với vẻ mãn nguyện - Tôikhông cần vội vàng, đặc biệt là lúc này Đêm naytôi sẽ ăn tối với một vị khách và qua đêm với ông

Trang 30

ta Ông ta có thể chờ đợi Cho tôi biết một chút gì

đó về ngài đi Ngài có một vẻ ngoài trang nghiêmvới bộ râu dài Tôi nghĩ rằng ngài là một viên chức

từ thủ đô hay đại loại như thế?

- Ồ không đâu, tôi chỉ là một nhân viên địaphương Không thể nào xứng đáng là một trongnhững người hâm mộ cô! - Ông đứng lên và nóithêm - Tôi phải chuẩn bị để đi ngay bây giờ Tôikhông dám làm phiền cô nữa và cô không muốn

về nhà để thay quần áo sao ?

Đôi môi đỏ của cô cong lên trong một nụ cườikhinh bỉ

- Đừng cố gắng che đậy điều mà ngài đang nghĩ,thưa ngài kính mến! Tôi thấy cái nhìn của ngài vàđừng có giả vờ là ngài không muốn chiếm hữunhững gì mà ngài đang nhìn thấy!

Trang 31

- Có những người xem việc đó là vô nghĩa và tôi

là một trong số đó - quan án nhận xét một cáchcứng nhắc - một giả định không bao giờ là tuyệtđối!

Cô nhíu mày Bây giờ ông nhận thấy miệng cô hằnlên nét tàn nhẫn

- Thực là tự tin! - cô nói lớn - Lúc đầu, tôi nghĩrằng tôi thích cái vẻ ngoài của ông nhưng bây giờtôi biết mình đã lầm Ông không thèm quan tâmđến tôi sau tất cả mọi chuyện

- Cô oán trách tôi

Mặt cô đỏ ửng lên vì tức giận Cô bước ra vàchụp lấy hộp đựng đồ vệ sinh dưới sàn nhà:

- Ông, một nhân viên quèn, dám khinh thường tôi!

Để tôi nói cho ông biết điều này, ba ngày trước

Trang 32

đây một học giả trẻ tuổi từ thủ đô đã tự sát vì tôiđấy!

- Cô dường như không đau buồn vì cái chết củaanh ta ?

- Nếu tôi thương tiếc cho tất cả những kẻ ngungốc tự chuốc lấy rắc rối vì tôi - cô nói với vẻ độcđịa - Tôi sẽ để tang cho suốt phần đời còn lại củatôi!

- Cô đừng nên nói về người chết và lễ tang - Địchcông cảnh báo cô ta - lễ hội của người chết chưachấm dứt đâu Cánh cửa của Địa ngục vẫn còn

mở và các linh hồn của người đã chết vẫn đang lẩnkhuất giữa chúng ta

Có một khoảng lặng của âm nhạc phát ra từ ngôinhà trong công viên Đột nhiên họ lại nghe tiếngcười khúc khích một lần nữa vang lên rất khẽ Nó

Trang 33

dường như xuất phát từ các bụi cây dưới hiên.Mặt của Hoa hậu giật giật, cô thốt lên:

- Tôi bị bệnh và mệt mỏi với cái nơi ảm đạm nàylắm rồi! Cám ơn Thượng đế, tôi sẽ rời khỏi nơiđây mãi mãi Một vị quan chức nổi tiếng, một nhàthơ giàu có sẽ chuộc tôi Sau đó tôi sẽ là vợ củamột thẩm phán Ngài có thể nói gì về điều này ?

- Tôi chỉ có thể chúc mừng cô Và anh ta

Cô cúi mình và có vẻ đã dịu trở lại Khi cô quay

đi, cô nói:

- Ông ta rất may mắn Nhưng tôi không nói nhưvậy cho các bà vợ của ông ta Tôi sẽ làm cho họ

bị đuổi ra khỏi nhà trong thời gian sớm nhất! Tôikhông quen với việc chia sẻ tình cảm của mộtngười đàn ông!

Trang 34

Cô đi đến đầu kia của hành lang, đung đưa chiếchông quyến rũ của mình Cô đi lướt qua khóm hoa

tử đằng và biến mất để lại một mùi nước hoa đắttiền vương lại trong không khí

Đột nhiên mùi hương bị át mất bởi một mùi buồnnôn khó chịu Nó xuất phát từ bụi cây phía trướchàng hiên Quan án nhìn qua lan can sau đó giậtmình lùi lại vì ngạc nhiên

Trong bụi cây một người ăn mày lở loét đang đứng

đó, cơ thể gầy gò của hắn ta được bao phủ bởinhững mảnh giẻ rách bẩn thỉu Nửa bên trái khuônmặt sưng lên của y là những vết lở loét, con mắt

đã biến mất Con mắt còn lại nhìn chằm chằm vàoquan án với cái nhìn ác độc Một bàn tay biếndạng ló ra từ dưới lớp giẻ rách Trên bàn tay chỉcòn sót lại vài đốt tay

Địch công vội vàng lần trong tay áo móc ra vài

Trang 35

đồng Kẻ bất hạnh trước mặt phải cố gắng tồn tạibằng cách đi ăn xin Nhưng đôi môi méo mó của ynhếch lên thành một nụ cười kinh tởm Hắn lẩmbẩm điều gì đó, quay lại và biến mất giữa nhữnglùm cây.

Trang 36

Chương 2

Địch công gặp quan án Lỗ tại đảo

Thiên Đường Ông bất ngờ được chỉ định làm

thẩm phán

Run rẩy toàn thân một cách không tự chủ, Địchcông bỏ những đồng tiền trở lại tay áo Sự thayđổi đột ngột từ vẻ đẹp hoàn hảo của người kỹ nữsang sự kinh tởm của người ăn mày nghèo nàn làmông bị choáng

- Tôi có một tin tốt cho ngài, thưa đại nhân! - mộtgiọng nói nồng nhiệt vang lên từ phía sau

Thấy quan án quay lại với nụ cười hài lòng, MãTông tiếp tục với vẻ hào hứng:

Trang 37

- Thẩm phán Lỗ đang ở tại đảo Thiên Đường!Trên con phố thứ ba tôi thấy một đội lính bộ đầuđang xếp hàng trước một cái kiệu của quan chức.Tôi hỏi nhân vật trong kiệu là ai thì họ trả lời đó làthẩm phán Lỗ! Ông ta đã ở đây một vài ngàytrước và bây giờ đang quay về thành phố Tôi vội

vã chạy về để thông báo cho đại nhân

- Tuyệt vời! Ta sẽ chào đón ông ta tại đây và nhưvậy sẽ đỡ tốn công đi đến Tần Hoài Chúng ta sẽ

về nhà sớm một ngày Mã Tông, ngươi nhanhchóng đến gặp ông ta trước khi ông ta rời khỏiđây!

Trên đường phố rất đông đúc, dọc hai bên đường

là các nhà hàng và sòng bạc với đèn sáng bêntrong và tiếng cười nói ồn ào như mời gọi dukhách Khi họ đi ngang qua, Mã Tông háo hứcquét cặp mắt lên ban công các ngôi nhà Trên đó

Trang 38

những cô gái trẻ trong đủ loại trang phục đangđứng ở lan can trò chuyện hoặc quạt cho mìnhbằng những chiếc quạt bằng lụa màu sắc sặc sỡ.Bầu không khí ngột ngạt vì nóng và ẩm ướt

Đường phố tiếp theo ít ồn ào hơn, chỉ có nhữngcăn nhà mờ tối nhưng trước mỗi cổng nhà đều cómột chiếc đèn lồng Trên đèn lồng có những dòngchữ nhỏ ghi " Chốn hạnh phúc", " Thiên đườngcủa tình yêu" và các tên khác cho biết đây lànhững nhà thổ

Địch công vội vã quẹo vào một góc đường Trướcmột khách điếm nguy nga có chừng một chục phukhiêng kiệu vạm vỡ đang khiêng một chiếc kiệutrên vai của họ cùng với một toán bộ đầu MãTông nhanh chóng nói với người đội trưởng:

- Đây là quan án sát Địch của Phổ Dương Xinthông báo cho đại nhân của ông

Trang 39

Đội trưởng ra lệnh cho phu khiêng kiệu đặt kiệuxuống một lần nữa Ông ta kéo màn kiệu sang mộtbên và thì thầm điều gì đó với người ngồi bêntrong

Thân hình đẫy đà của quan án Lỗ xuất hiện trongkiệu Thân thể béo tròn của ông ta được bọctrong chiếc áo thụng bằng lụa màu xanh tao nhã vàchiếc mũ bằng nhung màu đen được đội trên đầumột cách cẩu thả Ông vội vã xuống kiệu, cúi đầutrước mặt Địch công và kêu lên:

- Cơn gió nào đã thổi ông anh đến đảo ThiênĐường này? Anh đúng là người mà tôi đang cần!Thật là thú vị khi gặp lại ông anh một lần nữa!

- Tôi mới là người vui nhất! Tôi đang trên đường

từ thủ đô trở về Phổ Dương Tôi đã lên kế hoạch

để đến Tần Hoài vào ngày mai, để gởi lời chào

Trang 40

đến ngài và cảm ơn ngài về lòng mến khách màngài dành cho tôi năm ngoái.

Ngày đăng: 31/03/2016, 18:38

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w