Người đàn ông nhận lấy điếu thuốc, hai mắtlại phảng phất bịt kín một tầng sương mù, chuyểnđộng của tròng mắt cũng có chút trì trệ."Ông anh," Người thanh niên giúp gã châmđiếu thuốc, "Côn
Trang 2Tác giả: Lôi MễDịch: Bánh TiêuEbook: Mr Siro
“Ebook thực hiện với mục đích phi lợi nhuận,
đề nghị khi mang đi nơi khác share ghi rõ nguồnbài viết, tác giả, dịch giả và người làm ebook
Có điều kiện các bạn nên mua sách của tác
Trang 3giả để cảm ơn”
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Làm chuyện xấu, sẽ có báo ứng! Người giữathành phố này đang lâm vào cảm giác thỏa mãn
và cuồng nhiệt trước nay chưa từng có Nơi này
có một đạo ánh sáng, có một vị thần, có một lưỡihái tùy thời có thể vung hướng về phía đầu của
kẻ ác Hắn là chính nghĩa, cường đại, đồng thờilại thần bí Mỗi người đều trở nên dè dặt, thậntrọng từng lời nói việc làm, sợ bản thân trở thànhmục tiêu kế tiếp của 'Ánh sáng thành thị' Mỗingười lại đều trở nên trắng trợn "ánh sáng thànhthị" là của chúng ta! Mà chính bọn họ, lại hy vọngtrở thành một lưỡi dao sắc bén trên thanh đồ đaonày Tại cán cân công lý bắt đầu xiêu vẹo, mỗi
Trang 4người lập tức biến thành hung khí này, Phương
Mộc lựa chọn làm một quả cân dũng cảm.
anh yêu nhất và không quên được cho đến
suốt cuộc đời này”
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Trang 5Chương 4 - Dấu chân
Chương 5 - Tro tàn của hồi ức
Trang 6Chương 16 - Thời hạn chết
Chương 17 - Quyết định chung
Chương 18 - Dấu bàn tay
Chương 19 - Nhà cũ
1 | 2
Chương 20 - Thân phận
Chương 21 - Luân hồi
Chương 22 - Nuôi dưỡng sát thủ
Chương 27 - Lời chứng của người chết
Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi
Trang 7Ánh Sáng Thành Phố - Lời tựa
Năm 2008
Thời tiết ẩm ướt oi bức đã kéo dài gần nửatháng Vào đúng giữa trưa, trên đường quốc lộtrống trơn thoáng đãng, ngẫu nhiên có vài chiếc ô
tô chạy như bay qua, cát bụi cuồn cuộn nổi lêncùng cơn gió hanh khô, thốc vào trong phổi buốtnhói vô cùng
Trong quán súp cay Du đô (*) lại cực kỳ náonhiệt, trong đại sảnh chật hẹp, trước mấy bàn ănđầy dầu mỡ ngồi kín người Phía sau lưng phầnlớn các thực khách đều ướt đẫm mồ hôi, nhưnglại không ảnh hưởng chút nào tới niềm yêu thíchcủa bọn họ với món súp cay, thỉnh thoảng vanglên tiếng húp rột rột liên tục không ngừng
(Tiêu: Du đô là một trong những tên gọi của Trùng Khánh, ẩm thực Tứ Xuyên thì
Trang 8được chia làm hai trường phái là Thành Đô
và Trùng Khánh)
Một người đàn ông to lớn râu ria đầy mặt cầmlấy đôi đũa, bưng súp cay trên bàn, gã cứ nhưkhông thể chờ nổi nữa ngụm lớn nuốt vào, ăn vàihớp, đại khái là nghĩ chưa đủ vị, gã bưng bát sứ,lắc lư đi tới trước quầy tính tiền, cầm lên một cáimuôi đồng cán dài trong hủ sắt chứa đầy mỡ, từtrong đó múc ra một một muỗng dầu lớn màuvàng, khuấy trong súp cay của mình Nếm nếm,lại bỏ thêm một muỗng đầy, lúc này mới thỏamãn trở về
Bà chủ quán đang vừa xem TV vừa cắn hộtdưa, nhìn hủ sắt đã thấy đáy, nửa đùa nửa thậtnói: "Tôi nói ông anh nha, anh cứ múc thế dầu
mè nhà tôi cũng không đủ dùng đâu."
Người đàn ông hắc hắc cười rộ lên, há miệnglớn ăn súp cay
Trên TV đang phát bản tin buổi trưa, trongtiếng thuyết minh tràn ngập sầu não của biên tậpviên, hình ảnh Lưu Tường trong trận chung kết
Trang 9đua vượt rào 110m nam đang nhấc chân trướcnhảy qua xuất hiện trên màn ảnh Giữa đám thựckhách một mảnh xôn xao, chỉ có người đàn ôngkia không rên một tiếng vùi đầu ăn uống, đối vớitrận đấu xa tận Bắc Kinh nọ không chút quantâm.
Lúc này, ngoài cửa mở ra lại đi vào ba thựckhách Dẫn đầu là một ông già và một cô bé Bàchủ phủi vỏ hạt dưa trên người, khuôn mặt tươicười nghênh tiếp
"Cụ tới rồi?" Tay chân mụ nhanh nhẹn dọndẹp ra một bàn, "Vẫn hai chén, hai phần huyết vịtsao?"
"Một phần thôi." Ông già mồ hôi đầy mặt, sơ
mi trước ngực và sau lưng cũng đầy một mảng
mồ hôi to, "Đứa nhỏ này, trời nóng thế mà muốnđến ăn súp cay."
Bà chủ mặt mày hớn hở xoa đầu cô bé: "Lạimuốn ăn súp cay nhà dì sao?"
"Vâng!" Cô bé đáp vang, "Còn muốn thêmhai phần miến, thêm một chai nước ngọt ướp
Trang 10Anh ta cũng không vội tìm chỗ ngồi, mà ởtrong quán quét mắt một vòng, cuối cùng liếcnhìn qua người đàn ông cao to kia thêm vài lần.
Bà chủ nghênh đón, mở quyển sổ nhỏ trongtay ra: "Ngài gọi món gì?"
"Một chén súp cay." Dứt lời, anh ta ngồi vàođối diện người đàn ông, lấy điếu thuốc, chậm rãihút
Người đàn ông ngẩng đầu quét mắt nhìn anh
ta một cái, rồi tiếp tục há miệng ăn Ánh mắt của
Trang 11người thanh niên giấu sau kính đen, người đànông không phát hiện, đối phương đang theo dõingón tay dính đầy dầu mỡ của gã như có điềusuy nghĩ.
Súp cay rất nhanh đã bưng lên, người thanhniên đưa tay đón, tay trái thoáng phất trên mặtbàn, chiếc đũa ứng tiếng rơi xuống đất Lúc anh
ta xoay người nhặt đũa, ánh mắt lại dừng trêngiày người đàn ông vài giây
Kế tiếp, ánh mắt của anh ta tuy không hềchuyên chú, nhưng giữa đôi mày dần nhíu chặt
So với thực khách khắp phòng chuyên tâm ănuống mà nói, anh ta hiển nhiên là một loại khác.Chén trước mặt tản ra hương súp cay mê người,anh ta cơ hồ chạm cũng chưa chạm, chỉ dùngđũa khẩy một khối ván dầu mè chưa tan, rồi đặtchén sang một bên
Bà chủ có chút bất mãn, chú mày có ý gì hả?Thế này không phải là phá hỏng việc làm ăn của
bà sao?
Mụ đang nghĩ ngợi, người đàn ông đã ăn sạch
Trang 12súp cay trong chén không còn một mảnh, ngay
cả nước cũng húp cạn Chùi chùi miệng, gã móctiền ra đặt trên mặt bàn, xoay người rời đi.Người thanh niên cũng lập tức đứng dậy theosau Đi ngang qua trước bàn của hai ông cháu
nọ, anh ta đột nhiên dừng bước, xoa đầu cô békia Cô bé miệng ngậm đầy miến, ngẩng đầu nhìnanh
Người thanh niên cười cười, nhẹ giọng nói:
"Sau này đừng ăn thứ này nữa."
Dứt lời, anh ta trong ánh mắt kinh ngạc vàchán ghét của bà chủ, xoay người ra khỏi cửatiệm
Người đàn ông đi rất chậm, bước chân cũng
có cảm giác phù phiếm, người thanh niên rất dễdàng vượt qua gã Thấy bộ đồ lao động tay ngắn
đã bạc màu trên người gã có mấy chữ đỏ sậm
"Xưởng lắp ráp" mờ mờ nhạt nhạt
"Ông anh." Anh ta bước nhanh tới bên cạnhngười đàn ông, đồng thời đưa qua một điếuthuốc
Trang 13Người đàn ông nhận lấy điếu thuốc, hai mắtlại phảng phất bịt kín một tầng sương mù, chuyểnđộng của tròng mắt cũng có chút trì trệ.
"Ông anh," Người thanh niên giúp gã châmđiếu thuốc, "Công ty nhiệt lực Đồng Phát gầnđây sao?"
"Ừ." Người đàn ông hút một hơi, lộ ra hàmrăng đầy cặn đen nở nụ cười, "Thuốc ngon."
"Ông anh là làm phân xưởng lắp ráp?" Ngườithanh niên có vẻ rất thân thiện
"Ừ." Người đàn ông phảng phất như có chútchậm chạp, suy nghĩ một chút mới trả lời
"Vậy vừa khéo, tôi phải đến xưởng lắp ráptìm người Hai ta tiện đường."
Trang 14Người thanh niên đi theo bên cạnh gã, nhưngđối với hành động dị thường của gã không nghĩ
có gì lạ, chỉ liên tục cao thấp đánh giá gã, thỉnhthoảng nhìn đồng hồ Hai người một trước mộtsau, đi chốc chốc lại dừng, người đàn ông ngoạitrừ cường tráng hơn so với người thanh niên,nhưng thân hình hai người vẫn có chút tương tự,nhìn qua lại giống một cái bóng đang theo đuôithực thể của mình
Cách đó không xa, một người phụ nữ hơn bamươi tuổi ra khỏi cửa nhà, vươn tay đem một túinhựa màu đen ném vào thùng rác dưới đèn
Trang 15đường Bên trong khu dân cư không một bóngngười, cô ta nhìn người đàn ông và người thanhniên, rồi nhìn bầu trời xanh đậm cùng mặt trờinóng như lửa đốt, nhỏ giọng nói một câu thời tiếtquái quỷ gì đó, liền bung dù che nắng, lắc lưvòng eo đi về phía trước.
Người đàn ông nhìn trừng trừng người phụ nữmặc váy màu đỏ hoa hồng ngắn cũn, xông vềphía trước hai bước, vừa dừng lại, tay phải vôthức xoa nhẹ chỗ đũng quần vài cái
"Ôi, không được đâu." Gã tự nhủ, đưa mắtnhìn người phụ nữ kia ra khỏi khu dân cư, cònmình xoay người đi về hướng ngược lại
Trở lại ven đường, người đàn ông như cũ tậptễnh đi trước, nửa giờ sau, lại chuyển vào mộtkhu dân cư nhỏ Lúc này đã gần hai giờ chiều,chính là lúc ánh mặt trời nóng rực nhất, đồ laođộng ngắn tay trên người gã đàn ông đã hoàntoàn ướt đẫm Song, gã tựa hồ hoàn toàn khôngcảm nhận được thời tiết nóng bức này, như trướckhông hề theo quy luật mà chốc đi chốc dừng,
Trang 16nhìn bốn phía, dường như đang chờ mong gì đó,lại phảng phất như không có mục tiêu.
Khi lần thứ ba trở về ven đường, cước bộ củangười đàn ông đã vững chắc hơn nhiều Gã lau
mồ hôi, thở phào một cái, thoáng nhìn dãy nhàchung quanh và đường phố, tựa hồ đang phân rõphương hướng Đúng lúc này, gã cũng nhìn thấyngười thanh niên vẫn theo bên cạnh gã
"Cậu?" Trên mặt người đàn ông lộ ra vẻ nghihoặc
"Ừm vừa rồi chúng ta đã gặp nhau." Ngườithanh niên đang gửi tin nhắn bằng điện thoại, "Ởquán súp cay kia."
"À." Người đàn ông như trước là bộ dángnhư gặp lần đầu, tựa hồ như cuộc đối thoại củabọn họ trước đó không hề có ấn tượng
Gã đã xác nhận vị trí của mình, xuyên quađường cái, hướng đường lộ phía tây đi đến.Người thanh niên đi theo phía sau gã, hai tay thọtvào túi, bộ dáng nhàn nhã dạo chơi
"Xem ra anh rất thích ăn súp cay." Người
Trang 17thanh niên đưa qua một điếu thuốc, người đànông do dự tiếp nhận, hút một hơi, nở nụ cười:
"Thuốc ngon."
"Thường xuyên đến quán đó ăn sao?"
"Ừ, cách vài ngày không ăn sẽ cảm thấykhông thoải mái." Người đàn ông hoàn toàn trầmtĩnh lại, "Cậu cũng thích ăn phải không? Vịngon!"
Người thanh niên cười cười: "Ăn đã bao lâurồi?"
"Nửa năm thì phải."
"Ăn xong có cảm giác gì?"
"Thích Nhất là dầu mè của quán." Người đànông tham lam gặm đầu lọc thuốc, "Hiện tại mộtmuôi cũng chưa đã ghiền, phải hai muôi."
"Thật không?" Người thanh niên đột nhiêndừng bước, cách đó không xa, vài chiếc xe cảnhsát với đèn xe lập lòe, một đường như tên bắnlao đến
Người đàn ông khó hiểu nhìn người thanhniên, nụ cười trên mặt người nọ đã biến mất
Trang 18không thấy đâu, nhưng ngữ khí vẫn bình thảnnhư trước.
"Nhưng mà, tại sao anh phải giết người chứ?"
Chương 1 - Người chạy đua với bản thân
Tôi đang ở đâu?
Gã run lên tựa hồ đầu có mấy trăm cân nặng,lập tức cảm thấy sau ót truyền đến cảm giác đauđớn cực độ Sau một trận mê muội, ý thức dầndần tỉnh táo lại
Ký ức cuối cùng là quán nhỏ cáu bẩn nọ, TVtrên tường, chương trình thời sự thành phố Ccùng với hẻm nhỏ thật dài trên con đường về nhàkia
Giờ phút này, gã lại phát hiện mình đang trầntruồng nằm nghiêng trên mặt đất xi măng lạnhbuốt, trước mắt là vài thanh kim loại dựng đứng,nhìn qua quái dị mà có chút quen thuộc
Gã ồ ồ thở ra một hơi, khi ánh mắt tập trunglại, phát hiện thanh kim loại này là cái chân bàn.Chẳng lẽ
Trang 19Gã cuộn tròn người, cố gắng chống đất đứngdậy, song động tác này chỉ làm một nửa đã phảidừng lại, bởi vì gã phát hiện tay trái mình bị vữngvàng khóa trên hệ thống ống sưởi bên tường Gãđầu tiên là nghi hoặc, ngay sau đó, cảm giáckhủng khiếp cực độ tập kích trong tim gã.
Gã lộn nhào nửa ngồi xuống, một bên kiệt lựcgiãy giụa, một bên nhanh chóng quét mắt nhìn vịtrí hiện tại của mình Đích xác, gã đang trongphòng học, hơn nữa chính là gian phòng học mỗingày đều phải đến làm việc
Tại sao tôi lại ở đây? Ai khóa tôi ở đây? Anh
ta hay cô ta muốn gì? Nghi vấn cực độ từng cáinối tiếp từng cái, song gã không có thời gian suynghĩ những việc này, chỉ là bản năng cố gắngthoát khỏi trói buộc của tay trái, rất nhanh, gãphát hiện tay phải và hai chân cũng đều bị khóalại, mấy cái xích sắt đều nối liền trên một sợi xíchcàng thô lớn hơn, bên kia sợi xích thật dài, là taynắm cửa sau Gã càng luống cuống, liều mạnggiãy giụa Song nỗ lực phí công chỉ làm nơi cổ
Trang 20tay lưu lại vệt ghìm càng sâu, kim loại xiềng xíchthô ráp mà chắc chắn chẳng mảy may suy suyển.
"Anh tỉnh rồi?" Một giọng nói bình thản thậmchí có phần thân thiết ân cần chào hỏi chợt vanglên trong phòng học, nương theo thanh âm sạtsạt Gã lại càng hoảng sợ, vội vàng theo giọngnói nhìn lại Một nam giới đầu đội mũ lưỡi trai,toàn thân quần đen áo đen đang đưa lưng vềphía mình, đang kéo bức màn cuối cùng lại
"Ừm, như vậy được rồi, có thể bảo đảmchúng ta không bị quấy rầy." Người mặc đồ đenphủi phủi tro bụi trên tay, bước chân nhẹ nhàng
đi tới
Gã hoàn toàn bị dọa ngây người, ngơ ngẩnnhìn người mặc đồ đen ngồi xổm trước ngườimình, đối phương che kín hơn nửa khuôn mặtbằng kính đen, rõ ràng phản chiếu bóng củamình
"Cậu là ."
"Thế nào?" Người mặc đồ đen vặn đầu gãqua, cẩn thận xem xét chỗ sưng tấy ở ót gã,
Trang 21"Còn chịu được không?"
Ánh mắt của gã một chốc cũng không dám rờikhỏi khuôn mặt của người mặc đồ đen, vô thứcgật đầu
"Vậy là tốt rồi, tôi còn lo mình vừa rồi xuốngtay quá nặng, thẳng tay giết chết anh luôn rồi ấy."Ngữ điệu của người mặc đồ đen ung dung, "Đếnđây, kiểm tra đơn giản một chút —— căn bậchai của 3 là bao nhiêu?"
"Hửm?" Gã hoàn toàn hồ đồ rồi, "1 732."
Tức thì, anh ta từ trong ba lô trên người lấy ra
đủ thứ: Một xấp giấy trắng, một cây bút máy,một két bảo mật nho nhỏ, cuối cùng, là một
Trang 22quyển sách.
"Để tôi giải thích một chút quy tắc." Người áođen chỉa chỉa két bảo mật kia, "Nơi đó là di độngcủa anh, sau khi lấy được nó, báo cảnh sát hoặcgọi xe cấp cứu, đều tùy anh thôi, nếu anh thích,gọi suất đồ ăn bên ngoài đến cũng được ——Bất quá, tiền đề là anh phải lấy được mật mã."
Gã cầm lấy quyển sách kia, bìa ngoài là sốliệu của bảng màu và ký hiệu toán học
"《 Sách luyện tập toán học cấp hai 》tập hai
—— Rất quen thuộc nhỉ?" Trên mặt đeo kínhđen cười tươi như hoa, "Mật mã chính là căn bậchai của tổng tất cả các đáp án trong quyển bàitập này."
Gã kinh ngạc nhìn quyển bài tập này, sắc mặtđột nhiên trở nên trắng bệch
"Tôi biết cậu là ai rồi!" Tay chân gã giãy giụalui về phía sau trốn tránh, cuối cùng dựa lưng vàobên tường lạnh run, "Cậu .Xin lỗi Van cậu ."
Người mặc đồ đen cười lắc đầu: "Không, anh
Trang 23chẳng hề nhận ra tôi, hơn nữa anh cũng khôngcần phải xin lỗi —— Người anh nên xin lỗi làđứa bé kia."
Gã đã hoàn toàn không nghe nổi nữa, kiệt lựchướng sau bàn lẩn trốn, đồng thời khàn giọng màđiên cuồng gào thét: "Cứu mạng Cứumạng!"
Người mặc đồ đen lẳng lặng nhìn gã, cho đếnkhi thanh âm kêu thét của gã khàn đi, gục bêntường không nhịn được ho khan
"Nếu tôi là anh, tôi sẽ không phí hơi sức thếđâu." Người mặc đồ đen nâng một tay lên, cổquái vặn vẹo thân thể của anh ta, "Nhân viên trựcban dưới lầu ít nhất phải ngủ hơn năm tiếng, hiệntại dù sét đánh, cũng không lay được hắn dậy."
Gã gian nan thở hổn hển, nước bọt bên méptừng giọt rơi trên bộ ngực trần trụi của gã Nỗi
sợ cực độ và vùng vẫy kịch liệt khiến thể lực của
gã cơ hồ tiêu hao đến không còn, chỉ có thể tùy ý
để người mặc đồ đen mở nắp bút máy nhét vàotrong tay mình
Trang 24"Tính nhanh lên một chút đi." Ngữ khí củangười mặc đồ đen phảng phất như đang khuyênbảo một cậu học trò nhỏ nghịch ngợm, "Anhcũng đâu muốn bị giam mãi ở đây, phải không?"
Gã nức nở, miễn cưỡng ngồi thẳng người, runrẩy mở quyển bài tập, mới vừa viết xuống nétđầu tiên, lại phát hiện chỉ để lại một vết hằnkhông màu
"Không có .Không có mực trong bútmáy."
"Anh không cần mực bút máy." Trên mặtngười mặc đồ đen lại lộ ra nụ cười Anh ta đứnglên, đè lại cổ tay trái vô lực của đối phương,trong tay đã có thêm một con dao phẫu thuật hànquang lấp lánh
Chỉ là một chút nhẹ nhàng Sau đau đớn ngắnngủi, gã chợt nghe thấy tiếng xì xì như ống nướcrạn nứt
Máu bắn ra tung tóe, gã kinh hô một tiếng,theo bản năng vươn tay phải đè lại vết thương.Song, cho dù xích sắt trên cổ tay phải căng thẳng
Trang 25tắp, khoảng cách giữa hai bàn tay vẫn chừng mộtnửa.
"Đừng nhúc nhích đừng nhúc nhích." Ngườimặc đồ đen bất đắc dĩ oán trách, một lần nữađiều chỉnh vị trí của thùng nhựa nhỏ, "Đừng lãngphí mực của anh chứ."
Máu phun ra rơi vào trong thùng, phát rathanh âm tí tách tí tách
Người mặc đồ đen đè lại gã còn đang giãygiụa, đem bút máy lần nữa nhét vào trong tay gã,
ý bảo gã chấm máu trong thùng để viết
Gã rốt cuộc khóc nấc lên, vừa khóc vừa nằmtrên mặt đất, run rẩy viết xuống đáp án của đềthứ nhất Số liệu "45" đỏ tươi ở trên tờ giấy trắnghết sức chói mắt
"Thế này được rồi." Người mặc đồ đen hàilòng đứng dậy, nhìn đồng hồ, "Tôi cần năm giờmới ra được đáp án, bất quá anh hẳn phải nhanhhơn tôi, hai giờ là đủ rồi Nhưng mà anh nên nắmchắc thời gian của mình ." Gã chỉ chỉ thùngnhựa nhỏ kia, "Thứ đó đông rất nhanh, ha ha."
Trang 26Dứt lời, anh ta liền nhấc ba lô lên, sau khi quétmắt một vòng khắp nơi, xách cây lau nhà, cẩnthận bày trên mặt đất, xoay người đi về hướngcửa.
Mới vừa giựt cửa ra, người áo đen tựa hồnhớ ra gì đó, xoay người nói: "Đúng rồi, đáp áncuối cùng lấy số nguyên cũng được —— Chúcanh may mắn!"
Sau một nụ cười ý tứ hàm xúc, người mặc đồđen khép cửa phòng lại
Chương 2 - Cầu hôn
Ánh mặt trời đầu thu vẫn như cũ nóng bỏnghừng hực
Phương Mộc đội nắng sớm, ngồi xổm trongvườn nhổ cỏ Viện phúc lợi trẻ em này rất giốngNhà Thiên Sứ, cũng có một khu vườn trồng dưatrái hoa cỏ, chẳng qua quy mô nhỏ hơn nhiều.Thêm vào đó kinh phí eo hẹp, thiếu thốn nhâncông, trong vườn thường thường cỏ dại mọcthành bụi, bầu không khí hoang vu tồi tàn càngthêm sâu
Trang 27"Nghỉ một lát thôi." Sân bên kia truyền đếnthanh âm của chị Triệu, "Sang đây uống nước."Phương Mộc ứng tiếng, tay cũng không dừnglại, cho đến khi cỏ dại bên người được quét sạch
sẽ, mới lê đôi chân tê rần, từng bước từng bước
đi qua
Chị Triệu đưa sang một ly nước, đồng thờicầm lấy khăn mặt, giúp Phương Mộc lau đi mồhôi đầy đầu Phương Mộc có chút ngượngngùng, sau khi uống cạn nước, liền đoạt lấy khănmặt, tự mình chậm rãi lau
Chị Triệu đem ly rót đầy, nhét vào trong tayPhương Mộc, nhẹ nhàng thở dài một hơi: "Có tintức gì không?"
"Không có." Phương Mộc cúi đầu, khăn lôngtrong tay anh xoắn thành một cục, "Chị yên tâm,
có tin tức em sẽ thông báo cho chị."
"Tôi có lỗi với cụ Chu." Chị Triệu nhìn khoảnhsân trống rỗng, giọng nói lặng đi, "Cứ từng thứtừng thứ đánh mất đi."
Phương Mộc không nói gì, yên lặng nắm lấy
Trang 28đôi bàn tay tràn đầy nếp nhăn kia.
Nhị Bảo nửa năm trước lạc đường, đến naykhông có tin tức
"Giúp chị tìm nó." Chị Triệu vẻ mặt đau buồn,
"Á Phàm đã lớn, vô luận tới chỗ nào, đều có thể
tự chăm sóc mình Nhị Bảo còn nhỏ, đầu óc lạikhông đủ dùng .Chị sợ nó bị ức hiếp."
"Em sẽ tìm, chị yên tâm." Phương Mộc tănglực độ trên tay
Chị Triệu cười cười, quay đầu nhìn PhươngMộc: "Cậu thế nào? Công tác bận rộn không, cómệt hay không?"
"Cũng được." Phương Mộc một hơi uốngsạch nước trong ly, "Lục Lộ còn đến thườngxuyên không?"
"Sao gọi con bé là Lục Lộ hả?" Chị Triệucười đánh anh một cái, "Con bé hiện tại tên Hình
Trang 29nhất vì để tưởng niệm ông Hình, thứ hai, cũng đểcho đứa trẻ số khổ này lần nữa có thể cảm giácnhư có được sinh mạng mới.
"Hì hì, gọi thuận miệng rồi, chung quy sửakhông được nữa." Phương Mộc xấu hổ sờ sờ ót
Họ này, chịu nhiều hồi ức nặng nề lắm Lục giathôn Lục Lộ Chị em Lục Hải Yến, Lục HảiĐào Cha con Lục Thiên Trường, Lục Đại Xuân
Cùng những người đó quấn quýt một chỗ,cuối cùng trả giá bằng sinh mạng của mọi người
Có thể nào quên dễ dàng thế
"Hình Lộ hiện tại học lớp 11 rồi." Chị Triệutiếp nhận ly trong tay Phương Mộc, "Đứa bénày, một lòng muốn thi đậu trường cảnh sát đấy."Phương Mộc im lặng cười cười: "Tiếp qua hainăm nữa cô bé mới thi tốt nghiệp, để cô bé antâm học tập."
"Ừ, còn cậu nữa, đừng mãi long nhong khắpnơi." Chị Triệu nhìn thẳng mặt Phương Mộc,
"Cậu cũng lớn già đầu rồi, nên lập gia đình thôi."
Trang 30"Ha ha, tính sau đi." Phương Mộc trả khănmặt lại cho chị Triệu, vừa muốn đứng dậy, chợtnghe thấy điện thoại di động trong túi áo vanglên.
Trước cửa trường trung học số 47 thành phố
C đông nghẹt phụ huynh và dân chúng vây xem,một bên cổng thép kéo khác của trường, mấycảnh sát vẻ mặt nghiêm túc qua lại tuần tra, thỉnhthoảng đối với mấy phụ huynh đang cố gắng vượtqua vòng cảnh giới này lớn tiếng quát tháo.Hơn mười thước trong tòa nhà dạy học phíatrên, có giáo sư mang theo đội ngũ học sinh vội
vã đi ra Đám người ngoài cửa trường nhất thờixôn xao, thanh âm kêu gọi con cái nhà mình liêntục không ngừng Những học sinh vừa mới rakhỏi cổng trường kia, đã bị phụ huynh lòng nóngnhư lửa đốt ôm lấy, xem xét từ trên xuống dưới.Các học sinh trái lại vẻ mặt hưng phấn, đối vớibọn chúng mà nói, nghỉ học chính là tin tức tốtnhất trên đời
Phương Mộc vừa đậu xe xong xuôi đâu đấy,
Trang 31liền nhìn thấy một chiếc xe tải viết "Tổ chuyênmục thời sự thành phố C" vội vàng đậu bên cạnhmình Nữ biên tập viên cùng thợ quay phim vàcác nhân viên khác nối đuôi nhau bước ra, mộtbên thúc giục nhau, một bên vội vã hướng cửatrường chạy đi Phương Mộc lắc đầu, móc rachứng nhận cảnh quan hướng cảnh sát gác trướccửa nhoáng qua, bước nhanh vào trường.
Đi không bao xa, một người đàn ông trungniên thần sắc khẩn trương tiến lên đón, sau khicao thấp đánh giá Phương Mộc vài lần, mởmiệng hỏi: "Xin hỏi ngài là cảnh quan Phương của
sở tỉnh phải không?"
Phương Mộc gật đầu bảo đúng, đối phươngcàng thêm khẩn trương, một bên bắt tay chàohỏi, một bên lắp bắp bắt đầu kiểm điểm phươngdiện công tác bảo vệ trường còn tồn tại thiếu sótlớn vân vân
Phương Mộc nghe xong vài câu, có chút sốtruột, liền cắt ngang ông ta tự phê bình: "Xin hỏingài là?"
Trang 32"À, tôi là trưởng phòng bảo vệ của trườngnày." Người đàn ông vừa hoang mang vừa nhúnnhường, "Tôi vừa lên chức nửa năm, không ngờ "
Phương Mộc không muốn tiếp tục nghe mấylời nói nhảm trốn tránh trách nhiệm này nữa, trựctiếp lách qua ông ta: "Mang tôi đến hiện trườngđi."
Hiện trường nằm ở phòng 204 lầu hai của tòanhà dạy học, các đồng nghiệp chạy tới trước đãphong tỏa hiện trường Phương Mộc đứng ởcửa, chỉ có thể nhìn thấy mặt sau của các nhânviên kiểm nghiệm trong phòng học
"Anh đã đến rồi?"
Phương Mộc quay đầu lại, Mễ Nam một thântrang phục già giặn từ sau bệ giảng vòng ra, tiệntay đưa sang một bộ trùm đầu và bao tay chân.Phương Mộc vừa mặc, vừa hỏi: "Chứng cứđều đã cố định?"
"Ừ." Mễ Nam giúp anh sửa sang lại mũ trùmđầu có chút xiêu vẹo, "Nhìn anh kìa, qua loa cẩu
Trang 33"Lấy được dấu chân chưa?"
"Ừ, nhưng mà không tốt lắm." Mễ Nam nhănmày, hướng hộp lấy dấu chân đặt trên bệ giảnghất cằm, "Chỉ có nửa miếng, hơn nữa dấu khôngrõ."
Lúc này, các đồng nghiệp quen biết trongphòng học đều ngẩng đầu chào hỏi PhươngMộc, một cảnh sát trẻ tuổi cao lớn đi tới, khánhiệt tình bắt tay Phương Mộc
"Anh Phương phải không? Tôi là Dương Học
Vũ của phân cục Khoan Thành." Trong nụ cườicủa anh ta không thiếu một tia kiêu ngạo, "Tôi vàBiên trưởng phòng của các anh rất thân, anh ấythường xuyên nhắc tới anh."
Phương Mộc cũng đã được nghe nói về anh
ta Dương Học Vũ vài năm gần đây đã phá mấy
vụ án lớn, năng lực mạnh, người cũng cơ trí, làlực lượng dự bị đặt trọng điểm đào tạo của thànhphố C
"Xem ra các bạn đã quen nhau? Tôi đây sẽ
Trang 34không giới thiệu nữa." Dương Học Vũ chuyểnhướng Mễ Nam, "Mễ Nam, giữa trưa cùng nhau
ăn một bữa cơm nhé."
"Không được." Mễ Nam rũ mí mắt, "Tôi còn
có việc."
Dương Học Vũ có chút khó xử, song khi lầnnữa đối mặt với Phương Mộc, trên mặt đã khôiphục nụ cười đầy nhiệt tình: "Lần này phải làmphiền anh rồi, anh Phương."
Trong lòng Phương Mộc lại có một tia nghivấn Mặc dù địa điểm phát sinh án rất đặc thù,nhưng vụ án mạng bình thường không cần vậndụng cảnh sát của phòng nghiên cứu tâm lý tộiphạm chứ: "Tại sao lại gọi tôi đến đây?"
Nụ cười trên mặt Dương Học Vũ thoáng thulại: "Anh nhìn xem sẽ biết."
Thi thể nằm trên lối đi giữa dãy bàn thứ nhất
và thứ hai của sườn bắc phòng học, đầu tây chânđông, hình dạng quỳ mọp Tứ chi nạn nhân đều
bị trói buộc, tay trái bị còng sắt khóa vào đườngống sưởi, tay phải thì bị một cái xích sắt dài
Trang 35chừng 1m50 khóa vào tay nắm cửa cửa sau Haichân lần lượt bị một xích sắt khóa riêng lại, mộtgóc nối liền với xích sắt dài kia.
Theo pháp y ở hiện trường giới thiệu, quagiám định sơ bộ, nạn chết vì sốc do mất máu.Điểm này cũng không khó phán đoán, từ miệngvết thương mở ra trên cổ tay trái nạn nhân cùngvết máu đầy đất có thể cho ra kết luận này.Song, kỳ quái chính là những vật chứng khác thuđược ở hiện trường
Trong tay phải nạn nhân nắm một cây bútmáy, ngòi bút đã bị máu bẩn màu nâu đen bámđầy Phía trước thi thể giấy A4 rơi tản mát, trêngiấy đều che kín vết máu đã khô cạn, nhìn qua làmột vài biểu thức toán học Phía dưới trang giấy
là một quyển bài tập toán cấp hai, mở ra tới trang
73, đồng dạng cũng loang lổ vết máu
Nạn nhân quỳ mọp trên những trang giấy này
có chút kỳ quái, đầu hơi nghiêng về hướng nam,hai mắt nửa mở, tựa hồ trước khi chết còn đangnhìn chăm chú vào cái gì đó Theo ánh mắt nhìn
Trang 36lại, là một hộp mật mã nho nhỏ Chất thép, màuxám bạc, trên phím số che kín dấu tay dính máuhỗn độn.
Phương Mộc nhìn bên tường, dưới cổ tay trái
bị treo của nạn nhân, một thùng nhựa màu trắng
rõ ràng trước mắt Bên thùng che kín vệt máu,trong thùng chứa non nửa thứ gì đó bên trong,màu nâu đen, suy đoán sơ bộ là máu —— Hơnnữa là máu của chính nạn nhân
"Dùng bút này, chấm máu mình .Làm đềtoán học ." Phương Mộc chậm rãi đứngdậy, lại thoáng nhìn hộp mật mã kia, "Chẳng lẽ là
để có được mật mã?"
Trong hộp mật mã có gì?
Anh ngẩng đầu, ánh mắt dò hỏi quét về phíaDương Học Vũ vẫn khoanh tay không nói, người
nọ hiển nhiên đọc hiểu ánh mắt của anh, lắc đầu
"Bên trong khẳng định có đồ, nhưng khôngbiết là gì." Anh ta phất tay ý bảo một cảnh sátsang đây, "Có muốn tôi tìm người cạy ra không?"
"Chưa vội." Phương Mộc lắc đầu, "Bên trong
Trang 37hẳn chỉ là thứ gì đó có thể làm cho ông ta cứu lấymạng sống."
Dương Học Vũ nhìn vết thương trên cổ taynạn nhân: "Đồ cầm máu?"
"Hẳn là không phải." Phương Mộc chỉ chỉ xíchsắt buộc trên cổ tay phải nạn nhân, "Tay phải củaông ta căn bản không với tới tay trái, hai châncũng thế, cho dù có đồ để cầm máu cũng vôdụng Bằng không ông ta chỉ cần dùng cách đèđộng mạch, cũng có thể trì hoãn thời gian tửvong —— Có thể là chìa khóa, cũng có thể làđiện thoại di động các loại."
Dương Học Vũ à một tiếng, tựa hồ đang vìmình nóng lòng biểu đạt ý kiến mà cảm thấy hốihận, không hề lên tiếng nữa
Phương Mộc không chú ý tới việc này, hungthủ bố trí một hiện trường giết người phức tạpnhư thế, hiển nhiên không phải đơn giản chỉ vìgiết chết nạn nhân Mặt sau biểu tượng có chútrối loạn ở đây, nhất định có động cơ phạm tộicấp độ sâu hơn
Trang 38Là cái gì đây?
Ánh mắt của anh lại rơi xuống quyển bài tậptoán nọ
"Phòng học .Đề toán .Mật mã " Phương Mộc cau mày, trong miệng lẩm bẩm
tự nói
Thình lình, Dương Học Vũ nhẹ nhàng ho khanhai tiếng Suy nghĩ của Phương Mộc bị đứt đoạn,không tự chủ được mà theo tiếng nhìn lại
"Trả thù." Trên mặt Dương Học Vũ là nụ cườithắng lợi hòa nhau một đều, "Động cơ của hungthủ là trả thù."
"Hửm?" Phương Mộc nhướng mi
"Anh gần đây không thấy tin tức sao?" DươngHọc Vũ hướng nạn nhân hất miệng, "Gần đâyông ta chính là nhân vật thời sự đó."
Phương Mộc ngồi trong xe Jeep, tay chânlóng ngón ấn điện thoại di động, cố gắng kết nốimạng Nhưng mà tốc độ mở trang mạng rấtchậm, thêm vào đó màn hình hẹp, Phương Mộctháo mắt kính xuống, cố gắng kề sát vào màn
Trang 39hình, chữ viết này so với con kiến còn nhỏ hơn
cứ lẫn lộn thành một đống
Lúc này, cửa xe đột ngột bị mở ra Mễ Namnhẹ nhàng lên xe, đưa cho Phương Mộc bánhcuộn dùng túi nhựa gói kỹ và vài tờ báo
"Tranh thủ ăn cho nóng." Cô lại chỉ vào tờbáo, "Ở đây có tin tức tường tận về nạn nhân."Dứt lời, Mễ Nam liền an tĩnh ngồi bên cạnhPhương Mộc, há miệng cắn phần bánh cuộn củamình
Phương Mộc nhìn bộ dáng cô ăn như hổ đói,trong lòng có chút không nỡ, đưa tay kéo cửaxe: "Đi, anh mang em đi ăn chút gì đó ngon hơn."
"Làm sao có thời gian chứ." Mễ Nam đèPhương Mộc lại, "Buổi chiều còn phải quay vềcục đó —— Cố chịu một chút là được."
Phương Mộc nhìn Mễ Nam Cô buộc tócđuôi ngựa, trên mặt không phấn son, một thânđồng phục màu lam sẫm già giặn Ở trên người
cô, đã hoàn toàn không nhìn ra cái bóng của nữsinh viên đại học sợ hãi bất lực kia nữa Ba năm
Trang 40trước đây, sau khi Mễ Nam tốt nghiệp đại học,trực tiếp tham gia cuộc thi công nhân viên chức,cũng trúng tuyển cục công an thành phố C Ởhọc viện hình cảnh Trung Quốc khoa kỹ thuậthình sự huấn luyện kiểm nghiệm dấu vết hai năm,sau khi lấy được bằng cử nhân, trở thành nhânviên kiểm nghiệm hiện trường của đại độ cảnh sáthình sự phân cục Khoan Thành của cục công anthành phố C.
Dư quang của Mễ Nam chú ý tới PhươngMộc đang nhìn mình chằm chằm, liền bối rối
"Sao vậy?" Cô quay đầu, lấy tay chùi lungtung bên mép, "Ăn dính gì trên mặt hả?"
"Ha ha, không có." Phương Mộc dời mắt
"Vậy anh nhìn cái gì vậy!" Sắc mặt Mễ Namửng đỏ, hai ba ngụm đem bánh cuộn còn lại ănsạch, "Anh cũng nhanh ăn đi Ăn xong đưa em
về cục, có chút đồ cho anh."
"Cái gì?"
"Em mua cho Hình Lộ vài bộ quần áo." Ánhmắt Mễ Nam trở nên dịu dàng, "Dáng người con