Trong diễn tiến tư tưởng, những ý kiến được phơi bày của chúng ta có thể được xem như những cái mốc đánh dấu từng khúc quanh quan trọng. Từ 1965 tới nay, qua các buổi hội thảo, thuyết trình và viết báo, chúng tôi đã có một số ý kiến liên quan đến các lãnh vực kinh tế, xã hội và chính trị của Việt Nam.
Trang 2PONG GOP 4
LANH VỰC KINH TE (1965 — 1972)
Trang 3Tiến Sĩ NGUYÊN VĂN HẢO
166-Su Kinh-Té-Hoc Học-Viện Quốc-Gia Hành-Chánh
PONG GOP 1
LANH-VUC KINH-TẾ
LỬA THIÊNG
Trang 4Hề trị ân những người đã nằm xuống cho sự ving lên của một thế hệ.
Trang 5I} n’est aucun probleme humain qui ne puisse trouver
sa solution puisque cette solution est en nous ›
Không có một van đề nào thuộc tề con người mà
không có giải - pháp, 0Ì giải - pháp đã ở nơi ta *
ALFRED SAUVY
Trang 6Loi noi dau
Trong diễn-tiến tư tưởng, những gy kién được phơi bảu
của chúng t{a có thề được xem như những cái mốc đánh dấu từng khúc quanh quan-trọng
Từ 1965 tới nau, qua các buodi héi-thdo, thuyét-trinh va
0iễt báo, chủng tôi đã có một số ý kiến liên-quan đến các
lănh-oực kinh-tẻ, xã-hội 0à chính-trị của Việt-Nam Những
Ú kiến đã được trình-bàu sẽ được tháu-thập ouà sắp xếp thành từng tài-liệu cho mỗi lãnh-oực Tài-liệu đầu tiên nay trinh-bay những gy Kiến của chúng tôi nề pấn-đề
kinh-té
Trong cảnh chién-tranh do nat ngay hém nay, con co ai trong chúng {da mà không có những ưu tư, những mong muốn đóng góp một phần vdo viéc kién-tao dat nwée ?
Trong pham-vi kha-ndng của chủng tói, voi quan- niệm đóng góp đề xáu-dựng là bồn-phận của mỗi người, chúng
idi xin qoi tén tap tdi-liéu nay la «BONG GOP»
Trang 7« BONG GOP 1 » trinh-bay mot so nhan-dinh lién-quan dén
van-dé kinh-té cia Viét-Nam « BONG GOP 2» sé tei tay quy déc-gia vao ndin 1973 dé trinh-bay mét s6 van-dé liên- quan dén cac lénh-vuc xa-héi va chinh-iri
Van-dé kinh-té la mét van-dé hét sirc phirc-lap, doi hỏi sự đóng gop cua tat ca moi nguodi Xin quy déc-gia xem tải-
2q nay như một phần đóng qóp nhỏ của chúng tôi
‘Saigon thang 9-1972
N.V.H.
Trang 81 PHA SAN CUA MOT CHANH-NGHTA
hay
PHA SAN CUA MOT THE-HE
Trang 9Đai nay đả dược viết trong nhựt báo
CHÍNH-LUẬN › vào tháng 8 năm 1968
PHA SAN CUA MOT CHANH-NGHIA
hay
PHA-SAN CUA MOT THE-HE
Trong lịch-sử nòi giống Giao-chỉ, không có một
giai-doan nào bi-đát bing giai-doan chúng ta đang sống
Đất nước chỉa đôi cốt nhục tương-tàn, nông-thôn bị tàn-
pha rach nat, thành-thị lại lạc-lõng xa-hoa Nhà cửa không còn, ruộng vườn không còn, ngay đến giá-trị nhàn-bản
con người cũng không còn Ở nhiều vùng, cuộc sống chỉ còn thu gọn trong phạm-vi bản-năng : phải sống da,
sống bất cứ bằng giả nào, dù phải hy-sinh cả liêm-sỉ bản thân, hay truyền-thống đàn-tộc;, hay thê-diện quốc-gia
Vô số kẻ thù bao vảy xung quanh ta : thù Cộng-
sẵn, thù thực-dân, thù phong-kiến, ngu dốt, nghèo đói, bệnh tật và chia rể Nguy hiềm nhất là thù chia rẽ, nó là
bạn đöng-minh đắc-lực và quyết-định mọi kẻ thù Còn nó
Trang 10
thì chiến-tranh sẽ là chiến-bại, không có nó thì bất cứ kẻ thù nào cũng phải khuất-phục trước sức chiến-đấu của dân ta
I._— NGUYÊN-NHÂN CÓ PHẢI VÌ THIẾU MỘT
LÝ-TƯỞNG HAY MỘT CHÍNH-NGHĨA
Vấn-đề đặt ra có phải là chúng ta thiếu một lý- tưởng hay một chinh-nghĩa ? Nhứt-định là không Thực-
dân Pháp đặt chân đến Nam-Kỳ năm 1862, rút ra khỏi
Việt-Nam năm 1945, vẫn biết trong khoảng thời-gian 83 năm ấy, ba bốn thế-hệ dàn-tộc lầm than không có một
chính-nghĩa đề phục-vụ Bồi tiếp theo đó 9 năm, từ 19-45
đến 1954, người Pháp trao trả quyền độc-lập cho Việt-Nam
nhưng quyền độc-lập ấy vẫn còn như bảnh vẽ Đất nước chia thành 2 vùng: vùng Việt-Minh chiếm đóng và vùng
Quốc-Gia Tuy mang nhãn hiệu độc-lập, vùng quốc-gia
vẫn còn nằm trong tay quản-đội Pháp, và vùng Việt-Minh
đã lọt vào hệ-thống Cộng-sản quốc-tế rồi Trong khoảng
thời-gian 9 niim ay, nhan-dan Viét-Nam vẫn thiếu một lý
tưởng dàn-tộc, một chính-nghĩa quốc-gia, đề phục-vu
Từ 1951 về sau, với Hiệp-định Genève, miền Nam
Viét-Nam tir vi-tuyén 17 trở vào, có thê nói rằng đã khôi-
phục chủ-quyên hoàn-toàn Mặc dù có sự hiện-diện của
người Mỹ trên lãnh-thô, nhưng người Mỹ chỉ là bạn đồng-
minh trong cuộc chiến-tranh diệt Cộng, nền độc-lập và chủ-quyền Quốc-Gia không còn nghi-ngờ gì nữa Duy chỉ
Trang 11
trong thời-gian 9 năm từ 7-1951 đến cuối thăng 10-1963
Chính quyền đã lầm lần chinh-nghĩa quốc-gia với quyền-
lợi một gia-đình, nên trong ké-hoach cứu-quốc và Riến-
quốc, văn khong được sự tham-gia trọn vẹn của quốc- dan Day la giai-doan chinh-nghia thitu chinh-nghia
Biết rằng quan-niệm vé chinh-nghia không những
có thề khác với trình-độ của từng người hay từng lớp xã- hội mà còn có táảnh-cách giai-đoan Hiện tại đối với nhàn- dân Viél-Nam tá, hơn 80 năm bi tri, 25 nim chinh-chién,
chính-nghĩa không thề định nghĩa bằng những danh-từ
trừu-tượng như tự-do, dàn-chủ, bình-đẳng v.v Chính- nghĩa đối với nhàn-dàn ta phải được chứng-miỉnh bằng
những gì thực-tẾ hơn, vi-dụ: đói có cơm ăn, thất-nghiệp
có việc làm, bệnh có nhà thương, đốt có trường học Bảo-
đảm được những nhu-cầu tối-thiều nhưng cần-thiết và tranh-đấu cho đa-số quần chúng tức là tranh-đấu cho chính-nghĩa vậy Đây là những việc chúng ta dang làm,
và chỉ cần làm thật sự, tức là chúng ta đang đi vào
chinh-nghia
Cach-mang 1-11-1963 bing né, lat dé mot ché-d6 phong-kiến lac-hau bat chinh, tir dé vé sau, có thề nói
rằng có thtra chinh-nghia, vi cac nha-lanh-dao sau nay
đã thấu-triệt được nghĩa thật của nó, nhưng lại thiếu
chính quyền Bao nhiều Chỉnh-phủ liên-tiếp trong thời- gian sau đó, đều tổ ra bất lực trước khí thế «trở mình»
và nguyện-vọng cách mạng của quần-chúng Từ tháng 9
năm 1967 đến nay, chúng ta đã tao được một chính-thề,
ỷ}†——
Trang 12và với nó một chính quyền thật sự Tiée rang thoi-gian thật còn quá ngắn ngủi, chỉ mới có Ï năm, chính quyền
này chưa đền đáp kịp sự nỏn nóng của người dân và
cũng vì cuộc sống càng ngày càng khó khăn, vật giá
càng ngày càng xáo trộn, mà vô tình hay hữu-ý người
dân có thẻ phủ-nhận tất cả những thành-quả đạt được Nhưng điều chắc chắn không ai chối cãi được, là Tông-
Thống NGUYÊN-VĂN-THIỆU và Thủ-Tưởng TRẦN-VĂN-
HƯƠNG, đã gày được cho ta một niềm tin-tưởng và rãi
nhiều hy-vọng Trong lúc tranh-đấu cam-go này, tin-tưởng
và hy-vọng là nhiều lắm, nếu không muốn nói là tất cả
Thật là não-nùng khi thấy chung quanh ta, có những nước cùng một hoàn-cảnh như ta, cũng chậm
tiến, cũng mới thu-hồi độc-lập, như Ấn-Độ, như Phi-
Lnật-Tàn, như Ai-Cập, như Đại-Hàn, như Tunisie, v.v nhưng tại sao họ lại tiến-bộ nhanh hơn, và dân chúng thụhưởng một chế-độ chính-trị ồn-cố hơn ? Đành rằng dân-tộc ta đang chiến-tranh với Cộng-sản, trăm phần cố- gắng của ta bị chúng phá-bhoại hết tám chín mươi phần
do đó bước tiến của ta phải gặp nhiều vấp-vip chậm-
chạp Nhưng đó chỉ là viện lẽ đề bào-chữa, lý do chính
là nước ta không có những người lãnh-đạo xứng-đáng tượng-trưng cho thế-hệ hay giai-cấp xã-hội của họ, như
những Nehru, Magsaysay, Nasser, Pakh Chung Hee,
Bourguiba véi nhitng thanh-tich hy-sinh tranh-dau, nhimg
dau 6c, nhitng tim gan, nhitng thién-tam thién-chf, sdng chết với đất nước
Trang 13
Có điều chắc chắn là ở nước ta những phần tử
tranh-đấu nếu có, khi nắm lấy được chinh-quyén, vi
muốn bảo-vệ đia-vi của mình, trở thành bảo-thủ và sợ
cách-mang Những nhà cách-mang khi đã lọt vào bộ máy
chính quyền, không dám tiếp-tục làm cách-mang nữa,
vì sợ mất chỗ đứng, sợ bị lật bị nhào Một truyền-thống
chíinh-quyền sợ cách-mạng, sợ những ý-kiến tảo bạo, đã
phát-khởi từ đời Vua Tự-Đức với sự bác-khước những
đề-nghì của Nguyễn-Trường-Tộ, và được củng-cố trải
qua các chế-độ phong-kiến thực-dân Nếu chinh-quyền nước ta có một bản-lãnh cách-mang, thì dãy đất hình chữ S này đã tiến-bộ như nước Nhật-Bản của Minh-Tri Thiên-Hoàng, và đâu có lọt vào tay thực-dân Pháp trong ngót thế-kỷ, và đâu có mượn ngoai-bang Cộng-sản đề dành độc lập Quốc-Gia, thì đâu có chuyện Genéve phan
chia lãnh-thô, tay đồng-bào giết hại đồng bào, đâu có
cái nhục của một đám trí thức làm nô-lệ cho một gia-
đình, và đâu có vết nhơ của lịch-sử đã đưa những người: bất-tri, bất-nhân, đóng vai-trò anh-hùng lương đống
Như vậy, thì chính-nghĩa ta có Nhưng tại sao chúng ta lại không tiến-bộ được như những nước bạn cũng gần có hoàn-cảnh tương-tợ như ta ?
II.— PHÁ-SẢN CỦA MỘT THE-BE
Nếu khong vi pha-san của một chính-nghĩa, thì tình - trạng hôm nay phải tìm trong sự phả sản của một thế-hệ
Trang 14
Người lương đồng đã xem dàn như thảo-giới, thì người dân đã xem hang người lương-đống như những
rường cột mục nát của gian nhà sắp đô Miệng hô-hào
dân-chủ mà với tình-trạng quan-liêu hách:dịch ấy, không thong-cam giữa các tầng lớp, không vì dân, không do
dân, thì làm sao có dàn-chủ đích-thực ? Nếu chính quyền
không muốn khinh dân, thì Chính quyền không nên my- dân Mà my dân là khinh dàn, 2 tramg thái đều phi
trí-thức, vì không biết nhận xét phán-đoán., không thê lãnh-đạo
Chính vì thiếu mọt căn-bản tri-thức và cách-mạng,
nên mặc dau nước nhà đã độc-lập, mà tam-tinh no-lé van con Bong dang thuc-dan đã khuất mà cơ-cấu hành- chánh, luật-pháp, kinh-tế, chưa thấy gì thay doi Nguoi
dai-dién cho Chính quyền chưa giácngộ đdịa-vị chủ-nhân ong của mình, thì làm sao người dân ý-thức được nhiệm-
vụ và quyền lợi của người công-dâr một nước độc lap !
Khong tin rằng công ngàn là của ta nên nầy ý xâm-
tiêu lạm thủ Không tin rằng đồng-bào là của ta nên cir Hiếp tục đàn-áp, hối-lộ và bóc lột Không tin rằng việc công là việc của mình thì làm sao mà bỏ được quan-
niệm « chấm câu ăn liền », Thì người sinh-viên vào thư-
viện sao khỏi cắt một tấm hình đẹp trong quyền sách mình mượn, người đàn đến công-viên sao khỏi ngất
trộm một bóng hoa hay làm ban lên băng đá mình
vừa ngồi
Trang 15
Đứng trước một xã-hội vỏ-trách-nhiệm như thể,
ai cũng là người có lội Nhưng đứng trên cương-vị công- bình, chúng ta nên thành-thật xem từng lớp xã-hội nào
tội-lỗi nhất đối với tình thể
Thủ-pham sẽ phải tìm trong thành-phần có ảnh- hưởng nhiều nhất đến vận-mạng quốc-gia, không hẹn
mà gặp, chính phải tìm ở thành-phần tri-thức và tiều-tư-
sản Chính họ đã nắm vận-mạng đất nước ở mấy thế-hệ vừa qua và cũng chỉnh họ đang nắm vận-mang của thế-
hệ bày giờ
Sự lien-quan mat thiétsgitra cac thé-hé la su kién được mọi người thừa nhận Vì bản mặt thật sự của thế-
hệ ngày hom nay đã được gieo mầm từ thế-hệ vừa qua,
va cai viễn-tượng của thế-hệ ngày mai đã bắt nguồn ngay
từ bày giờ rồi Đó là một định-luật xã-hội bất-di bất- dịch Và từng lớp thanh-niên là sợi giày liên quan mật-
thiết qua các thế-hệ đó Người ta đã nói : « Mỗi thời-đại hoài điếu một thế hệ, sùng bái một thế-hệ và chuằn-bi
một thế-hệ », quả đúng như thế
Nã-hội ngày nàv là đị sản đề lại của 2 từng lớp thanh-nién cua thoi ky 1930 va 1945 sau dé-nhi thé-chién
Thé-hé thanh-nién 1930 cua thoi-dai Phan-Chu-Trinh,
Phan-Bội-Châu, nhắc nhở chúng ta một truyền-thống quật-
khởi hào-hùng, cả một kỷ-niệm đau buồn thương tiếc từ
Phan-Đình-Phùng, đến Đông-Kinh Nghĩa-Thục, đến Thái-
Trang 16
Nguyên, Yên-Báy, Thành-Thái, Duy-Tân Một người chết, mười người chết, trăm ngàn người chết, nhờ họ mà dân-
đã được giải-phóng, và nước Việt Nam có một hình về trên bản-đồ thế-giới ngày nay Lớp thanh-niên can-đảm
ấy đã không còn, thế-hệ 1930 ấy nếu còn sống sót, tất không phải là những nhà cách-mang đã hy-sinh cho Té- quốc Thế-hệ 1930 nếu còn, là còn trong những hàng ngũ công-chức lớn tuôi, thwong-nhan, tiều tư-sản, những
người đã sống sung-sưởng trong lúc những người khác
chịu chết thế cho minh
Chúng ta cũng đang đứng trước một lớp người thanb-nién 1945 con lai Vi doi sống của Quốc-Gia từ
1945 đến nay, đã vỏ cùng phức-tap do sự chung-dung va
xung-đột của nhiêu hệ-thống tư-tưởng và giai-cấp, thành-
phần thanh-niên cũng phức-tạp theo đó và bị phàn-hóa
trong một tình-trạng cực-kỳ nghiêm-trọng
Thanh-niên thuộc thế-hệ 1945 đã chỏn vùi những
uăm có thê phong-phú nhất trong đời ở vùng Việt-Minh
Cộng-Sản, hoặc rồi tập-kết ra Bắc, hoặc trở về vùng Quốc-
Gia với một tàm-sự chán-chường của kẻ trở về già Trong lúc đó thanh-niên đồng thế-hệ ở vùng Quốc-Gia mất tin- tưởng vào chính nghĩa mập-mờ, vào những chính quyền bất lực đã đưa đến tình-trang läãnh-thồ cắt đôi Nói chung,
thanh-niên thế-hệ 1945 ở hai vùng đều có cảm-giác bị lừa
bịp, và đi vào con đường mất tin-tưởng
Trang 17
Hai thé-hé thanh-nién 1930 va 1945 cia thanh-phan
xä-hội tríi-thức và tiều tư-sản đề lại cho đảm thanh-niên ngày nay những gi:
a) Về chính-trị, thì trong một nước nhỏ bé 16 triệu
dàn trong đó chỉ có 5 triệu dan ở thành-thi, mà trên 4
triệu dân này có đến cả 100 đẳng-phái Đẳảng-phải này nhuc-ma dang-phai khac, và ngay trong một đảng cũng có
nhiều bè nhóm thù-nghịch nhau, ảm-sát nhau, đề chung
quy mang tiếng là đẳng-phái xôi thịt, tranh giành địa-vị
b) Về tôn-giáo, thì chẳng những tôn-giảo này chống
bang tôn-giáo kia, trên báo-chí cũng như bằng những
cuộc biều tình có mang dao-mác, mà trong một tôn- giáo cũng chia từng nhóm có xu-hưởng chinh-trị khác
nhau, đả kích nhau, âm-thầm mưu hại nhau, một điều chưa từng thấy trong lịch-sử 'tôn-giáo từ xưa nay của
các nước
c) Về kinh-tế, thì kiệt-quệ đến 95%, nông-thôn
không sản-xuất Gần như tất cả, từ cái chánh là gạo ăn, cho đến cái nhỏ nhen như giấy chùi đit, cũng nhờ ngoại-
viện Nhục thật ! Nạn lạm phát tiền-tệ và vật-giá tăng vọt làm cho cuộc sống mỗi ngày mỗi khó khăn hơn, dân
miền quê chạy về tỉnh thành, trốn bom đạn đề tim đói
rách trước sự xa-hoa điếểm-nhục của các con buôn đầu cơ
ở thành-thị
d) Về xã-hội thì nạn cờ bạc, nạn mai-dam hoành-
hành, nạn thanh-thiếu niên phạm-pháp mỗi ngày một
i
Trang 18lan rong Thém vao đó nghèo đói, ngủ đốt, bệnh hoạn, một cách thường xuyên Chinh-quyền và nhân dàn cùng
dồn nỗ-lực vào chiến-tranh, thì những tệ-đoan về xã-hội càng ít được chú-ý bài-trừ, mà lại càng có thêm điều- kiện đề phát-triền hơn nữa
e) Về văn-hóa, thì rặt là một nền vắn-hóa ngoai-
lai, họa đồ theo phong-trào « tiêu-thuyẾt mới» và chữ» nghĩa hiện-sinh thiếu sắc-thái đân-tộc Hầu hết tác-phầm trong may nam gin day phan-anh tam-tinh ủy-mịi, phiêu- lưu, chắn nắn, tuyệt-vọng của thời-đại chiến-tranh, không
có một sáng-tc nào xuất sắc nồi bật xứng dang voi
giai-doan « trôi đậy» của một nước vừa khỏi- phục
chủ-quyền
g) Vé hanh-chanh, bo may nang-né va khong kitn-
hiệu Dân-tộc đã quá chán-ngân trước lê-lối làm việc chậm-chạp, thủ-tục sách-nhiễu phiền-hà, nguyên-tắc lạc- hậu của thời thuộc địa xưa, thái độ kiêu-man quan-liêu,
tư-kỶ tư-lợi của kẻ thừa hành
Gấp điều-khiên là những «ông trời con», đàn-chúng không đám đến gần, còn nhân-viên là những người túi
cơm giá áo, lo tròn nhiệm-vụ «làm thuê, làm mướn», đề
có tiền lương nuôi sống vợ con Những người nào có
Ít nhiều tự-ái tự-tin, thì lại trở thành bướng-bỉnh, vô kỷ-
luật, đứng núi này trông núi nọ, không có một lý-tưởng
phục-vu
Trang 19
be fai mot di-san tham khốc như thế, thì nếu
chung ta co cho ring do li mot su phi-san cha mot thé-
hệ cũng không phải là quá đẳng vậy
III.— NHIỆM-VỤ QUẬT KHỞI CẦN-THIẾT
Trước tình-trạng đãt nước ngửa nghiêng, chia năm
xẻ by như thế, chúng tì phải làm gì, thanh-niên thế-hệ ngày' nav phải làm gì ?
Trả lời ngay là nhiệm-vụ quật-khối cần-thiết dang
cho ching ta
Mot thực-tế rất đau lòng, là những năm gan đây
đã xuất-hiện một số thanh-thiếu niên cao-bồi, lên lồng,
chịu ảnh-hưởng về sách-báo phim-ảnh và trào-lưu thanh-
niên bẻ-bối của thế-giới, tuy không trầm trọng bằng
những đăng blousons nolrs ở Pháp, hay teenagers ở Mỹ,
taizo-suki ở Nhật, nhưng cũng là một sức phẳn-động đảng lo ngại cho tiền-đồ của một quốc-gia trẻ-trung đang
bắt đầu vươn mình
Ngoài số thanh-niên cao-bỏi du-đăng, còn một số thanh-nién khac dim-dudi ái-tình, trụy-lạc ăn hút, ham mẻ
tiền bạc, hoàn toàn thụ-động, chán-nắn, thấtbai, không
dam xác-nhận sự hiện-diện của mình trước những biến- chuyên của xã-hội Những thanh-niên này thuộc loại vong-
thân, mất hướng, và trách-nhiệm Ja do chinh-quyén, do xã-hội, gia-đình, và học-đường không biết hưởng-dẫn và
Trang 20đào-tạo Thành phần không tòn-giáo, không mục-dich không lý-tưởng này, phải công-nhận không phải hà ít
Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn có những thanh-niên
đang hy-sinh gục chết trên cánh đồng biên-giới Bao nhiêu
đầu xanh đã trở thành bãi cỏ xanh nơi trận địa, đề bảo-
vệ đất nước này Những thanh-niên này con cưng của
đất nước, đã trưởng thành trong khói lửa chiến-tranh,
từng chứng-kiến những bất-công tàn-bạo, những thanh-
niên ấy đã thức-tỉnh trước sự suy-vong của dàn-tộc và
một lòng nhiệt-thành xây-dựng quốc-gia Hạng thanh-niên
này xứng đáng là thanh-niên của thế-hệ, thanh-niên
1-11-1963, thanh-nién Cach-Mang, ma dai da-sé ‘1a sinh-
viên và học-sinh, néi chung 1a thanh-nién tri-thirc di déng
góp rất nhiều trong các sinh-hoạt chính-trị và xã-hội Vì
có thanh-niên nào, xứng với danh-từ thanh-niên tri-thức
mà không xốn-xang với sự sống còn của đất nước
Đứng trước hoàn-cảnh hiện tại người thanh- niên trí-thức Việt Nam phải ý-thức đứng-đắn về trách- nhiệm của mình, khỏng thê khước-từ trốn-tránh, làm
chứng-nhàn của lịch-sử ; người thanh-niên ấy phải tạo nên lịch-sử, phải dấn thân, phải nhập cuộc Nhập cuộc vào trong lòng cuộc tranh- đấu của nhàn-dân,
cũn# nhữ nhập cuộc vào chính- quyền đề lái con thuyền qua khỏi cơn phong ba, bảo chướng Không thề
dung túng mãi những bộ mặt quen thuộc của chỉnh trường
qua mấy chế-độ vẫn còn tiếp-tục phá-hoại và đục-khoét
quốc-gia nàv Người thanh-niên trí-thức đã đến lúc phải
Trang 21
dung day, phong tay, quat-khoi va cáảch-mang Như thế mới xứng-đảng với tên Thanh-niên tri-thức Cách-mang được
IV LỚP NGƯỜI MỚI TRÊN
MỘT THANG GIÁ TRỊ MỚI
Nhưng thế nào là thanh-niên, thế nào là tri-thức ?
Và đâu là vai-trò của mình Hay nói khác hơn, là khi
định-nghĩa những danh-từ này là đề tìm 1 thang gia-tri moi cho 1 lớp người mới
Thanh-nién theo thường tình người ta biều là
những người thuộc tuôi từ 35 (dưới 16 là thiếu-nhi và thiếu-niên, trên 35 tuôi đến 45 hay 50 là trảng-niên, từ 50
đến 65 hay 70 là mùa thu của đời người, và quá 70 là tuôi già) Nhưng vì có những «trẻ con tóc điềm hoa râm›,
nhưng tấm lòng «bach-phát», những «cu già non», và
vì, tuổi thanh-niên theo Sartre là tuôi giả-tạo, bất chỉnh- thức, nên khi nhận định về thanh-niên, người ta it chủ-
trọng đến tuôi-tác bằng chú-trọng đến một thái-độ tỉnh-
thần Tuy có thề có những thái-độ thanh-niên trong một
số ít người bốn năm mươi tuồi, nhưng thường tình người
ta gọi thanh-niên là lớp người — tuôi trẻ cố-nhiên, nhưng cốt-yếu là có sinh-lực hoạt-động, có óc sáng-tạo, không
vụ lợi, vô-tư, nhiều nguyện-vọng, hăng say với những việc ích quốc lợi dân, thừa can-đảm hy-sinh và không ngại gian-lao tranh-đấu, lấy nghĩa nhân làm lý-tưởng,
phục-vụ nhàn-dân Thanh-niên vừa là thành-trì bao-vé
=n
Trang 22t6-quéc khi lam-nguy vira la lue-lugng kién-thiét va
hoàn-thành cuộc cách-mang ở hậu-phương Phải có cái
tỉnh-thần tranh đấu, hăng say không vu-loi do moi co
thề khoác cho mình cái cầm-bào thanh-niên mà không hồ-thẹn
Nhiều người hiều rằng tri-thức là những người đã
trải qua một thời kỳ học-tập và đạt được những bằng cấp
này hay bằng cấp nọ Nhận-định như thế khỏng phải là
sai, nhưng trong thực-tế, những kiến-thức ở học đường
ít khi áp-dụng được ngoài đời, mà trí-thức thì phải biết dung-hòa lý-thuyết với thực-tế, đề đi đến những
hành-động tích-cực Học-vấn là điều-kiện cần-thiết của
người trí-thức, nhưng không phải là điều-kiện đầy đủ người trí-thức phải biết nhờ kiến-thức của mình mi
nhận-địình được thực-tại và từ thực-tại tìm ra một hướng
đi phù-hợp với chân-lý và nhàn-đạo Người trí-thức đành
là người có học-vấn khá-cao, nhưng điều cốt-yếu là người
có sáng-kiến, thức-thời, biết nhìn về tương-lai, quên
quyền-lợi vị-ký đề nghĩ đến sự tiến-hóa chung của đân- tộc, đủ can-đảm bổ lê-lối có sẵn đề tìm một con đường tiến-bộ hơn, đìu-dắt quần-chúng theo minh Noi tom lại,
trí-thức không đồng nghĩa với bing cap, ma tri-thire
là hiều biết, là hành động, là tri-hành hợp nhứt trên con
đường luôn luôn tiến-bộ
Muốn xứng đáng là tri-thức theo ÿý-nghĩa vừa trình-
bày, trước những môn học bao la bát-ngát của nên văn-
Trang 23
minh co-glởi, người tri-thire khong thé nao om mãi Lham-vong mol so hoc bao-qual toan-dién cha thoi xưa,
mà bất buộc phải đồn toàn sức vào một ngành, một môn
học, Vì thể mà nưày hôm này danh-từ trí-thức thường- thường đi đôi với danh-từ chuyên-viên là vậy Học nghề mình cho rõ-ràng, đem cái học-vấn thau-thap va kién-
thức của mình phục-vụ cho một ích lợi chung, có lẽ đó
là con đường duv-nhất phải theo, nếu họ muốn tránh
sự lợi-dụng của những đảng-phải chính-trị, những cảm-
đỗ của tiền tài, của địa-vi và nếu họ khỏng muốn một
thế-hệ mới phải bị phá-sẵn nữa,
Nhưng thanh-niên tri-thtre cach-mang cing cain
phải biết chính-trị, chính-trị ở đây không nên hiều là đẳng-
phải, là làm Tông-Trướng hayĐai-Sứ Trái lại chính-trị phải
hiều là kỹ-thuảt lãnh-đạo quần-chúng, là lập-trường dân-
loc, la chi-nghia quốc-gia, là tất cả những chủ-Irương phải thi-hanh, những đường lối phải noi theo, trong sự đắc
nhân-tâm và hợp nhàn-tình, đề đạt được mục-đích trong
những điều-kiện thuận-lợi nhất và may-min nhất Ngờ- nghệch về chính-trị thì không thề nào làm nhiệm-vụ trí-
thức cách-mang, đó là một định-luật gần như tất nhiên ;
nhưng nếu chính-trị là thủ-đoạn, là bịp-bợp, là hưởng loi mau chong va lau dai cho phe nhóm mình, thì tri- thức không nên theo lối chính-tri ha cấp này
Định nghĩa như trên đề thấy rõ chân giả-trị của
người thanh-niên trí-thức, nội-dung kiến-thức và khả-
Trang 24
năng lãnh-đạo của từng người, ngó-hầu tàn-dụng khả- năng và kiến-thức ấy vào công việc ích quốc lợi dân
Người Kÿ-sư câu-cống phải có một vi-trí länh-đạo trong: lãnh-vực cầu-cống, Bác-Sĩ phải chữa bệnh theo chuyên-
môn của mình, Giáo-sư phải dạy học, v.v không thê
nào học một nghề rồi lại đi làm nghề khác, thì cũng ra
« cướp công cha mẹ thiệt đời thông-minh » mà thôi
Một quốc-gia hùng-manh luôn luôn được xây đắp, không những trên đống xác của những đứa con thân yêu bỏ mình, mà còn phải trông cậy vào nghị-lực, sáng-
kiến, tháo-vát, siêng-năng, và lòng hy-sinh của những đứa con còn lại Chính đây là những đức tánh cần-thiết đề thúc-đây cả một guồng máy quốc gia, hay cải-tạo một xã-
hội Những đức-tánh này chỉ có đám người thanh-niên mới có được Nhưng khó thấy ở xứ ta, phần lớn trách-
nhiệm và quyền-hành đều giao cho người tuôi tác gọi là:
hạng người có nhiều kinh-nghiệm Chúng ta không phủ- nhận kinh-nghiệm của người tuôi tác, nhưng kinh-nghiệm
là ở trong đầu óc và tay chân, quả tỉm không có kinh-
nghiệm Thanh-niên có quả tim tràn đầy nhiét-huyét va quả tim ấy là năng-động, là sáng-tạo Người ta kiến-thiết được là nhờ thiện-tâm thiện-chí, chở không thề kiến-thiết
với chất-liệu kinh-nghiệm Vã chăng, kinh-nghiệm chỉ thật sự lợi-ich là kinh-nghiệm của chính mình, vừa làm
vừa tìm kinh-nghiệm Vậy không nên sợ thanh-niên thiếu
kinh-nghiệm, chỉ sợ người đứng tuôi thiếu nhiệt-huyết
mà thôi
Trang 25
Nha van-hao Charles Péguy da bật cười khi thay câu tục-ngữ nói rằng : « Giá như thanh-niên mà biết được
và giá như bô lão mà có thề làm được » Và đã nói tiếp :
« Chỉnh thanh-niên mới biết vì thanh-niên có thê làm và
dim làm, còn cao-nien không biết vì cao-niên bất lực»
Hiều như thế mới là sàun-sắc
Sau ngày cách-mạng 1-11-1963, sinh-khí của một số
thanh-niên tri-thức, ham sống một đời hào-hùng, hợp voi lý-tưởng, họ chỉ mong muốn Chánh quyền biều họ,
các lớp đàn anh thông-cảm họ, trao cho họ những phương-tiện cần-thiết đề họ có thề hoat-động : phương- tiện ấy là tự-do về tư-tưởng, là uy-tin và quyền hành
Có quyền-hành mới thực-hiện được lý-tưởng vi-tha tràn
đầy nơi người thanh-niên tri-thức Quyền-hành không có trong tay thì làm sao thi-hành được những lý-thuyết
mà do học-vấn cho mình biết chắc là có ích cho nước nhà Quyẽn-hành trong tay thanh niên tri-thức là công-
cụ đề phục vụ đân-tộc chở không phải đề mưu-đồ
những mục-tiêu riêng Nói rõ hơn, người tri-thức trong vùng chậm tiến muốn dấn-than làm việc cho Chánh-
Phủ, vì ở những vùng này, Chánh-quyền còn là miếng đất
màu mở trên đó thanh-niên tri-thức có thề gieo những mầm giống tốt cho một xã-hội tương-lai
Một Chánh-quyền mạnh là một Chánh-quyền có năng-hiệu Chẳng những có chinh-sách cách-mang, có kế-
hoạch khit-khao cho từng thời-gian thực-hiện, mà còn
—
Trang 26phải gồm có những nhàn sự tiến-bộ, giàu sinh-lực, nhiệt-
huyết và đũng-tàm Nhân-sự ấy là ai, ngoài thanh niên tri-thire ? Lau nay thanh-niên trí-thức không được Chanh- quyền ưru-dãi Nếu có cho họ tham gia, vi-tri cua ho
cũng như người bà con nghèo trong bữa ky, không xứng
đáng với kiến-thức và khả-năng của họ Thế mà vẫn gọi
họ là rường-cột của nước nhà, tương-lai cua’ dan-toc!
Thật mỉa-mai ! Giờ đây không ai có quyền xem (hanh- niên là một trở ngại cho tham-vọng của mình như dưới
thời thực-dân đó-hộ Không ai có thê lợi-dụng thanh-niên
làm một phương-fiện của bè phải như trong chế-độ gia-đình-trị trước đây Chánh-quyền không nên chần- chừ gì nữa, phải xem bọ là những phần-tử có trách-
nhiệm đối với vận-mệnh và tương-lai của đất nước, phải
giao nhiệm-vụ và trách-nhiệm cho ho, dé ho diu-dit
hướng đi của lịch-sử sau này
Phải như thế chúng ta mới có thê đưa quốc-gia
này thoát khỏi tình-trạng chậm tiến, một tình-trang sẽ vĩnh-viễn kéo dài nếu không biết phát-huy và sử-dụng
tiềm-lực thanh-niên |
Thưa qui Vị,
Chúng tôi đề-cập đến vấn đề này, chỉ vì băn-khoăn
thồn-thức trước một thế-hệ đang đi trên con đường phá-
sản, và trước nhu-cầu của 'quốc-gia chưa biết tận-dụng
nhimng tiém-ning déi-dao dé phuc-vu muc-dich tdi-thuong
Trang 27
cua dan-toc, nén da dua va nhirng dé-nghi vé vain-dé
thanh-niên trí-thức, không ngoài ý-kiến nung nấu bầu nhiet-huvét cua thanh-niên, vàn-đụng sự hiều biết chân-
chính của tri-thức, thôi sinh-lực vào bộ máy cằn-cỗi của Ghanh-quyen, dau-tu thém một nguồn vốn vô cùng
phong-phú để chiến thắng mọi Rẻ thù và xây - dựng đất nước
Muốn làm nên sự-nghiệp lớn, ở bất kỷ quốc-sgia hay
thoi-dai nao, cin-ban phải do sự đoàn-kết nhất-trí của toàn đản, Vì vậy khí nói đến vấn đề thanh-niên tri-thức,
xát tôi Ý nghĩ phản rẻ giai-cap thanh-nien và bỏ-lầo, lias tri-thức và phi trí-thức Thật ra, trí-tiức không có gia-
cấp, đầu ở tầng lớp tiêu tư-sẵn, hay tầng lớp lao-động cũng
đều có trí-thức cả: nói tri-thức mà đặt vấn-đề giai cấp
là tự xóa bỏ thực-chất của mình Còn thanh-niên làm sao
Iy-khii với bậc đàn cha đàn anh được Bac cha anh ấy Irước đây ăn là thanh-niên, và thanh-niên hom nay Sẽ
là cha anh sau nay Nha hién-tritt Tay-phuong Heéraclite
đã nói : « Nơi con người chúng ta, cải trẻ và cái già, sự sống và sự chết, đều dính liền với nhau một cách lạ
lung » Tritt-nhan Đông-phương cũng có cầu « Lão ngô lão cập nhân chỉ lo », tức là trọng cái già của người
đó là trọng cải già sẽ đến của mình vậy
Trẻ biết trọng giá, xin già đừng khinh trẻ, mỗi
người có chỗ đứng của mình, thủy-riều có khi lên
Trang 28nhường chỏ cho nhau, Thế-hệ cao niên mà còn time huyết, thi cũng không nên bỏ mặc kệ cho thanh-nién,
mà hãy vui lòng hưởng-dẫn dìu-dắt, tránh cho thanh- niên lăn vào những vết xe đã đồ Tri-thức cũng phải nhờ bàn tav của lao-động mới dam nén việc, không có
lao-động thì fri-thức chỉ là trí-thức suông Vì vậy khi đề-
cập đến thanh-niên trí-thức, chúng fa đã mặc-nhiên nhìn nhận sự hữu-diện cần-thiết của lao lực và của tuôi-tác rồi
Và cải vòng hoa danh-dự nói trong bài này, giờ đây chúng tòi xin nhường cho lớp người cao-niên vinh-dự
cầm lấy đề choàng cho thế-hệ thanh-niên trí-thức cách-
mang nay
Gio đã đến, các thanh-niên trí-thức cach-mang cần vung mình Hãy gặp-gỡ nhau thêm Nương-tựa vào
nhau Đoàn-kết lại Trọng-trách khai-sanh cho mot thé-
hệ mới đang chờ chúng ta, Nếu chúng ta thất bại trong nhiệm-vụ này, viễn-tượng của ngày mai sẽ có những cuộc cách mạng khác, nhưng những cuộc cách-mang
ấy chắc-chắn sẽ không do giai-cấp chúng ta lãnh-đạo
Trang 29
2 CHAN TRO: 1980
Trang 30Tài liệu nay được trinh-bay vao thang 04-1969
tại Viện Đại-Học Can-Thợ trong kỳ Hội-Thảo về
đề-tài ‹ Thanh-niên trước hiện-tình đất nước °
CHAN TRO] 1980
Chiến-tranh Viel-Nam đã kéo dài 2E năm Hội-đàm
tuy chưa đem lại một hy-vọng nào rố-rệt, nhưng rồi
đày chiến-tranh cũng phải chấm dút
Chiến-tranh sẽ chấm đứt vì «Cong-san miền Bắc»
và «Tự-do miền Nam » đã thấy rõ mọòtxcách chán- chường, là trên manh dat Viét-Nam này, cht-nghia
« Cộng-sản» và « Tu-do» được đưa ra như những, chiêu bài dé che day quyén-loi riêng tư của những
quốc-gia lãnh-đạo hai khối Chiến tranh sẽ chấm dứt
cũng vì lể trên chánh-trường quốc-tẽ, sự đối-chọi giữa
2 v-thức-hệ, sự mau-thuan giữa 2 khối «tu-ban» va
« cộng-sản » cũng đã lần lần lắng dịu đi Chính vì vậy,
mà chúng ta, người Việt-Nam phải mở mắt ra, đề nhìn
đâu là quyền-lợi riêng tư của đất nước thân yêu nay Khi
ma hai bén đều thấy đã qua thiệt hại vì chiến-tranh
Trang 31dằng-dai, và nhứt là đều thấy không thê kếi-thúc chiến-
trường bằng kẻ thắng người bại THANG hay BAI day
nếu chỉ có người mién Nam và người miền Bắc thì ôi thôi nó đễ quá rồi ! Nhưng trên thực-tế, nếu có THẮNG hay BẠI, thì cái nghĩa thắng bại lại còn có nước khác mang lấy, đó là những nước đã liên-quan chặt-chẽ với
chiến-tranh nầy : Nga, Mỹ, Tàu Những cường quốc như
trên, khó có thê chấp nhận trước dư-luận quốc-tẽ, là mình là kẻ bại ! Chiến-tranh sẽ chấm dứt, cũng vì con đường đi đến hòa-bình đã được mở cửa, những phe liên-hệ đã đặt chân vào tiễn tới vẫn thấy khó khăn
nhưng rút lui lại thì không được nữa !
Mot dan-toc có một thực-lực như dàn-tọc Việt-
Nam, đã từng mở-mang bờ cỏi phương Nam, đánh đuôi xam-lược phương Bắc, có 4.000 năm văn-hiến, không thề nào vì một trận giặc huynh-đệ mà tương-sát lẫn nhau đến nỗi phải tiêu-diệt
Nếu thống nhất có thề xem như một vấn-đề dài hạn thì vấn-đề hòa-binh có thề đến không biết bất cứ lúc nào Trong triền-vọng đó, chúng ta thử phác-họa khung-cảnh của một xã-hội mà chúng ta hy-vọng «nó phải như vậy» một khung cảnh xä-hội mà chúng ta muốn sống Xã-hội đó chúng ta hãy cho nó cái biên-giới thời-gian của mười năm nữa, tức là chỗ chúng ta có đủ
thì giờ đề tô-đắp nó Cái tuôi hay đòi hỏi là cái tuôi 20
Cái tuôi 20 có bồn phận phải hỏi, thì tuôi 40 có bồn
Trang 32
phan tra low Chang ta co car may-min là phần nhiều nắm trong long bien giới của hài lửa tuổi đó, Chúng ta
rat gan cái tuổi 20 để đòi hỏi với họ cải đì họ và mình muốn Chúng Ea cũng có thị giờ sẽ đi đến cai tudi 0,
đề tự trả lời cho những gì mà mình đã mong muốn
và đòi hỏi Như vậy 10 nắm thì vừa không xa lắm, cũng khong gin lắm, vừa đúng phản nửa thời-gian của
muốn tu-do va dan-chu
Những lớp người khác nhau ấy lại cùng sống chung
một khung cảnh xã-hội : có lớp thắch hợp với khung-cảnh
ấy, và có lớp khỏng chấp-nhận khung-cảnh ấy Do đó luôn luôn có sự xưng-đột, hoặc bằng tư-tưởng hoặc bằng hành- động, có lúc căng-thẳng, có lúc tiềm-tàng, làm cho khung- cảnh xự-hội mỗi ngày mỗi thêm nút ran Những kẻ không
Trang 33
chap-nhaen kKhune-canh ay phần lớn thuộc lớp người tực,
và cũng chưa chắc trong sự chấp nhận của lớp thoi đàn anh đã Không có sự Tmiệển-cườỡng nào
Van-dé dat va da: Chung ta là những người ĐC, nếu chúng fa chế cái khung-canh xã-hội hiện tại, thì chúng tì phải biết chúng ta muốn cai gi, dé trong vòng
thời-gian TÔ năm, chúng ta co thé tao diéu-kien cho con duong di dén do, va dé khi dén đó, chúng ta sống và
thở trong một khỏng-khi xã-hội mà do ching ta tao ra
đàu hay đó, mic cho doi dua day, thì đến 10 năm sau, chúng ta sẽ đứng trước một xã-hội mà chẳng những
chúng ta không muốn mà cai con châu chúng tì cũng không muốn nữn
Nếu ngay tir bay giờ, chúng ta không định lấy mot hướng dẻ di, tất chúng ta sẽ trễ một chuyến tàu, chuyến
tàu của chúng ta Nhưng con cháu chúng th cũng sẽ trễ
một chuyến tàu khác, chuyến tàu của họ Và mỗi thế-hệ
~
cứ sống mãi trong cảnh trễ chuyến tàu của thế-hệ
Trang 34
i VIZE-NAM 1980
Trong thời buổi ma nền vàn-minh « hau k¥-nghe »
dã bắt đầu xuit-hiện ở các nước tiến-bộ, và ở đó đã có
một cuộc sống phat-trien ve tieu-thu téng-the (consom-
mation de masse), o đó người Ea đã dùng đến danh-từ Apollo TX Apollo X trong cầu chuyện hàng ngày, thì không lẽ đi óc Việt-Nam chúng Tác lại bằng lòng với những
xe thé-mo va HẾp sống Ueu-cong-nghe co-truyén, Không phải chúng la ao-vong dén nhirng gì cần-kỷ, nhưng ñH
nhất chúng ta cũng phái chút-đdỉnh tiếển-hộ., và đời sống chang ta, hoat-dong hay suy-tu không thê mãi mãi cứ
dién-tt dưới hinh-thire thủ-công-nghiệp có nghĩa không
khoa-hoc gì cả
Chinh.-tri
Về tư-tưởng, chúng ta đứng trước hài rào lưu màu-
thuận chống-đối nhau của 2 ý-thức-hệ : Cong-san va Tu-
bản Nhưng cả 2: ý-thức-hệ đều thất bại Cộng-sản muốn
co mot su cong-bing xa-hoi tuyét-doi nhung quén di tu-
do con người, Họ hy-sinh cả những gi hién tai dé chay theo huvén-ao twong-lai, vi vay mi ho that-bai, vi vậy
ma ngày này trong khối ho đã có những rạn-nứt trầm- trọng Trái lại ở các nước tự-đo là nơi phát sinh tu-ban chủsnghĩa, thì Hếc thay họ lại quá nặng phát-triền tự-do
ma quên đi sự cần-thiết của một xã-hội công-bằng Họ
sting-bai quan-niem tụ-do đến đôi đã để ra thứ tự-đo vô
Trang 35ky-luat, tu-do bóc-lột người, và khong con gi là công
bằng xã-hội nữa
Chúng ta là những Rẻ chứng nhàn của cá hai luồng
tư-tướng ñv, đã thấy sai lầm của mỗi bên thì chúng ta
có thê tránh được Chân trời 1980, chúng tì phải sống cho được trong một khuôn-khô xã-hội mà luông gió tư-
tưởng chi-dao cong-biing va tr-do sé thôi tới mọi người công-dàn Viet-Nam
Đó là một xã-hội được t6-chtre can-ctr rên những vếu-tố cách-mang, dân-tộc, công-bằng và tự-do Phải cách- mạng, đề đứt khoát với những tu-tưởng báo-thủ lỗi thời
và hú lậu, nhưng phải đản-tộc mới khỏi vong bản Phải
cong-bing mới tạo được một xã-hội ôn-dinh, nhưng phải tự-do mới tránh được độc-tài chuyên-chế Nói tóm lại, một xã-hội quốc-gia cấp-tiến, trong đó nghèo đói phải
được truy tận gốc, dốt-nát không còn, bệnh tật được cứu chữa, già cả được tròng nom, thanh-niên và thiếu-niên phải được săn-sóc giáo-dục đề phục vụ cho một xã-hội
tiến-hộ Đồng thời vấn-đề lợi-tức kinh-tế — lọi-tức quốc-
gia cũng như lợi-tức cá-nhàn — phải được phát-triên đề
nảng cao đời sống của đàân-chúng, và sự phát-triên ấy
phải quan-niệm dưới một hình-thức phản-phối lợi-tức
công-bằng, không còn làm ít mà hưởng nhiều, hay làm
nhiều mà hưởng ít, hay tệ hại hơn là tình-trạng có làm
mà không có hưởng, và chỉ hưởng mà không có làm
như hiện nay
Trang 36
Chúng ca muốn rằng đến nam 1980, nhitne véu-
tổ thúc-điiv con người tiến nhanh, là : giáo-dục, kỹ-thuật,
~
quan-tri, sẽ được xem là những món hang thong-dung cho tất cả mọi người tiêu-thụ Nghĩa là tit ca hay số đồng người Việt Nam có thể được trane-bi những vếu-tố
về tiến-bộ-xã-hội, thúc đây mức sống và tăng phầm giả con người Những môn hàng ấy là những nhu-ciiu tối-
thiều, là những vếu-tổ trang-bi để có thể làm được những Việc mình muôn và xâ-hột muốn,
Chi trong mot khung cảnh xa-hoi ti¢n-bo, coi-mo
# THỚI
nhự thế, những v-kien của người làm cach-mang
được nghe, những v-kitn cua bọn trẻ mới được đề ¥, vai-
trò của bọn trẻ mới được nàng-đỡ đề họ nhập-cuộec tư-
tưởng của họ
Đến năm 1980, trong bộ máy điều-khiên quốc-gia
chúng ta phải có những người được gọi là đại-diện của dan, phai that su dai-di¢n cho dan, hiéu v6 dan, suy nghĩ, nói năng và hành-động, đều đúng theo v-nguyen eta dan
Phải có những người thật sự tiếu-biệu, chớ khong phai
chuyen-vien chang ra chuyên-viên, và chinh-tri cũng chẳng ra chinh-tri: lo-do nửa chừng, làm ơi cũng được
đề rồi làm gì cũng hỏng Việt Nam 1980 không muốn có
những người nang mặt nạ múa điện trên chẳnh-trường
Về đăng phái, đến năm T980 sẽ không còn những cuộc Iranh-đdấu chính-trt loạn-xa như hiện tai: theo mội
Trang 37tài-Hệu nam 1967, co tat ca d@n 230) dang-phai chinh-tr
hoat-dong tai Viet-Nam Cong-Hoa, trong do c6 5 doan-the
co nghi-dinh cho phép hoat-dong, 33 doan-thé c6 khai-hio
a duge cap bicn-nhan, 24 dodan-thé kbai-béo nhung chua
dược cấp biển-nhận, 168 doan-the hoat-dong bat-hep-
pháp Đó là một hiện tượng tần rã đến cũng cực của mội
xã-hội có ý-thức vươn mình, Nhưng có ai hiệu cho rằng
nhiều đáng phải Không làm nên trỏ-Lrốne, chỉ gáy thêm chía rễ và phá-hoai đoàn-kếU quéc-gia Cai the tranh-dấu
chính-trj phi dược eian-di-héa và hữu-hiện-hóa, ÄIột cách
tỏ-chức khoa-hoe nhất là tô-chức lưỡng dang, vi doc-dane
sẽ thành độc-tài Người nắm quyền lãnh-dạo phải là người cúa đẳng đa-số, Những Irong HẾpĐ sống dản-chủ
chúng tì phái chấp nhận đối-thoid, trong khuôn-khô hợp- phap, voi tat ca những tư-lướng chống-đổối bất cứ từ đâu đến
Nấm T980, chúng lỏi cũng muốn sống rong mol khuôn-khỏ cháẳnh-(r† mà tất ca luật-lệ phẩn-dàn-chủ đều
được xóa bỏ Cũng như chúng tôi muốn sống {rong Tội bầu không-khi mà sự đoàn-kết của tầng lớp nhan-dan va
đoàn-thẻ trở thành thật sự, chớ không trong khuôn-khỏ
như hiện nạv là xã-hội Việt- Nam đã phàn-hóa đến
tan-cting
Nếu năm 1980 Việt Nam Cong-Hoa dai la mot xa-
hội tiến-bộ, thì chúng tị cũng không ngưïìn-ngaại gì mà không chấp-nhận sự giao-hão với các nước làn-bang,
cũng như đặt các mối banø-glao với các quốc-gia trên thể- h an © o
Trang 38vidi khong phan-biet ché-do chinh-tri, voi diéu-kién là mot bang-siao do cting co loi cho minh va duroe thuc- hiện trên căn-bản binh-dang va ton-trony quyén-loi lan
nhau Chang ta cting khong nedin-ngai nhan tat ca vien-
trợ kỸ-thuật hay kinh-tE bất cứ quốc-gia nào : miễn là sự viện-rợ đó vỏ điều-Riên và Không phải là dịp đề xen vào
an-dé noi-ba cua ta
Kinh-t* tai-chanh
Hiện tại, nền kinh-tE Việt Xin có hai bản mặt:
mặt ngoài là mặt nạ, mặt phồn-thinh son-phấn giả-tạo và
mặt trong là thực-chất không lâm ai được, là lợi-tức đầu
người kém (60 XI), nặng về canh-nông, năng-suất kém, k¥-nghe chia co the goi la phoi-thai, kinh-té song ve nhap- cảng cho tới miệng giầy « Vẻ-sinh »,
Hiện trí chúng Ea sống trong mot hoan-canh kinh-
tế hấp-hối, như người bệnh được dính lhền với bầu
dưỡng-khí, buông ra thì chết ngay Thật vậy, từ năm
1960 đến này, nếu không có viện-trợ Huẻ-Kỳ đề nhập-
cảng, thì có thê chúng ta chết đói hết Sự thiếu hụt của
cán cân thương mãi, từ năm 1960 dén nay khong ngớt càng ngày càng trâm-trọong, từ 116 triệu MK năm 1960 đến 716 triệu MK cho năm 1967 Một nền kinh-tế còn quả nặng về canh-nông cho đến đối trong tông số dân
hoat-dong thật sự trong nước, địa hạt canh-néng đã
chiếm mot ty-lé thật cao, trung-bình 80% Nếu chúng
Trang 39
ta so Voi nam 1960 là 88%, thì cuối nắm 1968, ty-lé so dan
hoat-dong cho dia-hat canh-nong là 78,89%, có nghĩa la da
xuống một phần nào, nhưng 78% cũng con la thal cao, vi
lợi-tức thuần của họ đóng vào thuần sản lượng quốc-gia chi loi 161 30%, ma thoi Mot dan-chitng kinh-t@ hùng-hồn
nữa, là lợi-tức gop về đầu người tại Vi Nam rat kém
Mặc dù từ năm 1960 đến cuối nấm 1968, loi-tire nay có
tăng từ 5.000§/ 1 người đến 27.0618/ 1 người, nhưng trên
thực-tế, nếu ta tính lại giá-rj của đồng bạc cố-dịnh của
năm 1960, thì sự gia-ting nay thật là quá khiêm-tốn, gần như đứng một chỗ, vì 5.8308/ T1 người cho năm 1960, thi
đến năm 1968 chỉ tắng lên đến 6.996S/ 1 người Thật là
đau khô ! Trong thời-gian gần 10 nắm, chúng ta gần đứng
v một chỗ, mặc kệ cho người khác bước
Nim 1980 không thể chấp nhận còn mãi cái hình
ảnh đau vếu của nền kinh-tế đó Phải có một bản mãi
mới Giai-đoan kinh-tÈ hiện nay gọi là «tién-k¥-nghe» không còn nữa, mà là giai-doan kinh-tế 1980 phải là
«k¥-nghé-hoa từng phần» Nhúứt là chúng ta sẽ chú trọng đến kỹ-nghệ có lợi cho đai-da-số quần chúng Mội nén kinh-tE lấy canh-nông làm bàn đạp, và tiến dần
tuần tự đến kỹ-nghẻ, đề cho sự phát-triển kinh-tE được điều-hòa
Nam 1980, phải là năm mà chúng ta phái thấn
bac nong-phu oO Can-Tho bay Quang-Ngai, ở Sóc-Prăng
hay o Déo Blao., đang cày bừa mảnh ruộng mình với
16 CHAN TROT 1980
Trang 40mõv cóy hiệu Ậlhain NongÍ do ngudi Viet-Nam_ san-
xuat, cho khong voi nhan-hieu Ậ KubotaÍ hay Ậ Yanmar Í
của người ngoai-quốc Bõc ngư-phủ ở Rach-giõ hay Qui- Nhơn, Vũững-Pỏu hay Ninh-Thuận đều được trang-bị với thủy-động-cơ ẬThin-ThuyÍ cua Việt-Nam chớ khừng phải với những mõy của Nhật, của Đức hay Mỹ bỏy giờ Phản
bụn, thuốc sõt trỳng cũng phải lỏm tại ViệtNam cho
canh-nừng của ta Nhỏ cửa chỷng ta cũng phải xóy cất bằng ciment của chỷng fa lỏm lấy, õo chỷng ta mặc cũng
phải do tỏ đẹt lấy, nếu cụ thỏ-sơ đi nữa
Nờn kơ-nghờ ay phai ‘doi han bo mat nong-thon,
nghĩa lỏ sẽ đưa một SỐ kỸ-nghệ về tận nừng-thừn de
giảọm-bớt sự cõch biệt giữa nừng-thừn vỏ thỏnh-thi
Một nền kỹ-nghệ được quan-niđờm yởm-trợ cho canh-nong, canh-tan-hoa canh-nong, tiờn vờ dia-phuong
(miền Tỏy vỏ Trung) dờ tao mot thờ quan-binh, va trõnh
cho Saigon nhung van-dờ nan-giai khi chung ta kỹ-nghệ-
hụa vỳng nầy quõ mức (nhỏ ở đường xõ, điện nước v.v )
Năm 1980, chỷng tớ cũng muốn thấy những quyền-
lợi chợnh-đõng trong cõc địa hạt thương mọi, kỹ-nghệ,
Í
Ngỏn-Hỏng phần nhiều đọ năm trong tay cõc người Việt
Nhờ nởn kinh-t@ tiễn đến trớnh-độ ckỹ-nghộe-hụa lừng phầnÍ, mỏ cắn cỏn thương mại sẽ lợi cho quốc-gia Xuẩt-cồng sẽ nhiều hơn nhap-cang, hay il nữa cũng bằng
nhập-cẳng, vỏ trong nhập-clng nhằm may moc trang bi
lỏ tưru-tiởn
NGUYEN VAN HAO 4