1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Truyện cổ tích chọn lọc

57 122 1

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 57
Dung lượng 228 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mặt sông như nạm vàng ,mỗi lần những con thuyền khuấy chèo mặt nước ,thì dòng sông giống như một con rắn khổng lồ quẫy mình ,làm vung vãi tung lên hàng ngàn chiếc vẫy vàng lóng lánh.Gió

Trang 1

Môc lôc

CÔNG CHÚA MỊ NƯƠNG VÀ CHÀNG LÁI ĐÒ TRƯƠNG CHI

Ngày xưa ,trong một lâu đài tráng lệ bên sông Có một tiểu thư xinh đẹp tên là Mị Nương ,ái nữ của quan thừa tướng.Vì bận việc ở công đường ,thân phụ nàng ít khi rảnh rỗi ,gần gũi nàng Mị Nương lại mồ côi mẹ từ thuở nhỏ ,không có anh chị em ,nên đời sống trong dinh tuy đầy đủ mà vẫn cảm thấy buồn tẻ lạnh lùng

Buổi chiều, khi không bận thêu thùa , nàng vẻ tranh hay đọc cổ thi , Mị

6 CON CHUỘT VÀ CON MÈO

7 GỐC TÍCH CÁI NỐT DƯỚI CỔ CON TRÂU

8 SỰ TÍCH CON MUỖI

9 LIỄU HẠNH CÔNG CHÚA

10 CON TẰM

11 CON VOI VÀ NGƯỜI QUẢN TƯỢNG GIÀ

12 CON CHÓ BIẾT NÓI

13 CÔ BÉ LỌ LEM

14 CÂY TRE TRĂM MẮT

15 SỰ TÍCH HOA TUY LÍP

Trang 2

Nương thường ngồi tựa bao lơn , nhìn xuống dòng sông dang chảy tôi phía trước Ở đó ,qua hàng lệ liễu lá xanh như ngọc, cảnh sông nước đẹp vô cùng Vào lúc hoàng hôn cả phương tây nhuộm một màu đó thẫm Mặt sông như nạm vàng ,mỗi lần những con thuyền khuấy chèo mặt nước ,thì dòng sông giống như một con rắn khổng lồ quẫy mình ,làm vung vãi tung lên hàng ngàn chiếc vẫy vàng lóng lánh.Gió từ phía sông mang theo hương hoa lan mọc bên kia bờ và tiếng hát của một người chèo thuyền ,đã từ lâu lắm,ngày nào cũng đi ngang lâu đài ,mỗi khi chiều xuống

Từ chổ ngồi ,Mị Nương không thấy rõ mặt người trên thuyền trong anh sáng yếu ớt của lúc cuối ngày ,nhưng nàng vẫn nghe thấy rõ những lời ca ngọt ngào ,đầm ấm của chàng Khởi đầu người chèo thuyền và những bài hát gợi óc tò mò của Mỵ Nương.Nhưng rồi dần dần ,những thứ đó trở thành quen thuộc trong đời sống hàng ngày của nàng.Rồi người chèo thuyền đã trở nên mối tình sưởi ấm cuộc đời nhung lụa lẻ loi của nàng

Anh hùng ,hào kiệt xa gần nghe đồn đại về nhan sắc của Mỵ Nương ,rủ nhau đến dinh cầu hôn nhưng đều bị nàng từ chối ,khiến cho bao nhiêu người thất vọng và quan Thừa tướng phải buồn phiền Nàng giải thích rằng chưa tìm được ai là người vừa ý.Tuy nhiên không ai biết ằng nàng đã yêu chàng chèo thuyền nọ cùng giọng hát của chàng Nàng chẳng thể đem tâm

sự này giải bày cùng ai dù ngay cả cha mình ,cũng như sư mãu người đã dạy nàng làm thơ chơi nhạc và yêu thương nàng như chính là mẹ ruột Nàng lại càng không thể kế chuyện tình cùng chim chóc ,hoa lá ,cỏ cây trong vườn

Vì vào thời đó ,một tiểu thư khuê các ,thế gia ,vọng tộc không thể gửi lòng mình cho một người không cùng chung giai cấp.Do đó Mỵ Nương âm thầm sống trong cảnh thâm nghiêm ,trống rỗng ,kín cổng cao tường.Tâm sự riêng nàng giữ kín trong lòng

Thế rồi ,một hôm không hấy người chèo thuyền đi ngang qua trước lâu đài

Trang 3

nữa.Mỵ Nương ngồi đợi mãi tới đêm khuya vẫn không thấy tăm hơi Qua những ngày hôm sau cũng vẫn không thấy chàng chèo thuyền xuất hiện Mị Nương thất vọng và buồn bã vô cùng.Nàng không còn tâm trí nào để thêu thùa hay đọc sách.Nàng không thiết gì nữa ,ngay cả đến vẻ tươi tỉnh bề ngoài

để làm đẹp lòng thân phụ hàng ngày cũng biết mất.Nàng ngã bệnh sức khỏe suy sụp rất nhanh.Mặc dù ,thân phụ đã đưa các danh y về chạy chữa.Thế

mà ,Mỵ Nương ngày càng tiều tụy hơn.Nhưng cứ đến mỗi buổi chiều là Mỵ Nương lại đòi nữ tì dìu ra bao lơn Ở đó ,nàng ngồi một mình ,hy vọng sẽ thấy bóng chàng

Nhưng Mỵ Nương đã hoàn toàn thất vọng vì chàng chèo thuyền chẳng thấy

đi qua

Quan Thừa Tướng lo lắng vô cùng.Ông rất thương yêu Mỵ Nương, và chỉ sợ mất người con gái thân yêu Mỵ Nương.Một thầy thuốc mới được triệu vào dinh ,đã trình cho ông biết Chính tâm thần u uất của nàng khiến cho nàng bị bệnh.Nếu có thể làm điều gì cho nàng vui thì bệnh sẽ lui ngay

Chiều hôm đó ,quan Thừa Tướng lại tới thăm con ,giữa lúc nàng đang ngồi tựa bao lơn ,mắt đăm đăm nhìn về phía dòng sông.Cầm bàn tay xanh xao gầy yếu của con ,ông hứa tìm mọi cách để làm cho nàng vui lòng Mỵ

Nương chỉ ngồi im lặng mắt lệ đầm đìa ,chăm chú nhìn ra phía bờ sông thở dài.Mãi sau nhiều lần được cha an ủi ,dỗ dành ,hứa hẹn Nàng vừa nức nở khóc vừa kể lại nổi lòng cho cha nghe

Ngày hôm sau, lệnh truyền ra cho tìm anh chàng chèo thuyền thổi sáo ,để đưa vào dinh quan Thừa Tướng Chẳng mấy chốc quân lính tìm được nhà của người chèo thuyền trên sông trước đây Chỉ vì tai nạn nhỏ anh đành phải nghỉ chèo thuyền mấy hôm Tuân theo lệnh quan trên ,anh ta thay quần áo mới rồi theo toán lính vào dinh Đến trước quan thừa tướng,Trương Chi ( tên

Trang 4

người chèo thuyền ).Kính cẩn cúi đầu chào ,khi được ra lệnh giở nón ra ,anh

ta vẫn cúi gầm mặt xuống đôi chân đất của mình.Trả lời câu hói quan Thừa Tướng ,anh ta xác nhận tên mình là Trương Chi, vì nhà nghèo khó nên chiều nào cũng dong thuyền trên sông đánh cá kiếm ăn ,tong lúc chèo thuyền vẫn ngâm nga ,ca hát cho vui

Lúc đó ,Mỵ Nương đứng sau rèm,bên cạnh quan Thừa Tướng nàng nhận ra

đó chính là chàng chèo thuyền và ca hát mọi khi và nàng nhận ra giọng hát rất quen thuộc mà nàng đã nghe nhiều lần Mỵ Nương bươc ra với giọng đầy xúc động ,cất tiếng gọi tên chàng Trương Chi ngước mắt nhìn lên thấy một khuôn mặt tuyệt đẹp đang nhìn chàng mĩm cười Bỗng nhiên nụ cười biến mất.Trên bậc cao ,nàng bủn rủn cả người và ngã xuống bất tĩnh Nữ tì xúm lại dìu nàng về phòng riêng

Trương Chi chợt hiểu ,vì chính ngay chàng còn không muốn nhìn khuôn mặt xấu xí của chính mình mỗi khi phản chiếu dưới dòng nước trong.Lặng lẻ ,chàng đội nón lên kéo xụp xuống che cả khuôn mặt và xin được phép quay

về

Mỵ Nương về thư phòng ,sau cơn bàng hoàng tỉnh lại.Khi cơn xúc động qua

đi Mỵ Nương cũng dần dần khỏi bệnh.Chẳng bao lâu nàng khoẻ mạnh như củ

Trong khi đó ,Trương Chi trở về nhà lòng buồn rủ rượi.Chàng đã lặng người

đi vì vẽ đẹp cao sang và nụ cười hoa nở như hoa Hàm Tiếu của nàng Và sau

đó chàng ốm tương tư và chết dần mòn theo ngày tháng

Ba năm sau khi hài cốt Trương Chi được dời đi nơi khác ,người ta tìm thấy một viên ngọc lớn hình trái tim còn sót trong quan tài.Một người thợ ngọc biết tin liền đến mua về đẻo chén ngọc dùng để uống trà rất tuyệt vời Lại là một vật rất dị thường ,mỗi khi rót trà vào thì ở dưới đáy lại hiện ra hình người lái đò vừa chèo thuyền vừa cao giọng hát

Trang 5

Khi chuyện lạ này loan truyền đến kinh thành ,cha của Mỵ Nương muốn được xem chén quý.Người ta đem chén vào dinh trình quan thì quả thực khi rót trà vào chung thì thấy hình người chèo thuyền ,tay chèo miệng hát.Lúc

đó ,Mỵ Nương cũng có mặt

nàng xin phép cha được cầm chén lạ lên xem.Càng ngó sát vào,nàng càng thấy rõ hơn người chèo thuyền chính là Trương Chi và giọng hát quen thuộc ngày xưa Giọng hát của Trương Chi gợi lên cho nàng những kỷ niệm của mối tình dang dở trước đây.Mỵ Nương nâng chén ngọc gần hơn để nhìn cho rõ.Tiếng hát càng não nùng hơn Mỵ Nương gần như có thể cảm thấy cả cơn gió mát và mùi hương ngạt ngào của những bông lan dại từ phía

bờ sông.Bỗng dưng ,những giọt lệ trào ra từ khoé mắt nàng.Một giọt rơi vào lòng chén ngọc Khi giọt nước mắt rơi tới đáy chén thì làm chén vỡ tan thành từng mãnh vụn văn tung toé khắp dinh quan của Thừa Tướng

SỰ TÍCH CON DÃ TRÀNG

Có hai vợ chồng một ông già tên là Dã Tràng Trong vườn họ có một hang rắn Thường ngày làm cỏ gần đấy, ông già vẫn thấy có một cặp vợ chồng rắn

hổ mang ra vào trong hang

Một hôm, con rắn chồng bò ra khỏi hang một mình Ông nhìn vào, thấy rắn

vợ nằm cuộn ở trong Vì mới lột nên mình mẩy của nó yếu ớt không cựa quậy được Một lúc lâu rắn chồng bò trở về, miệng tha một con nhái đút cho

vợ ăn

Trang 6

Ít lâu sau Dã Tràng lại thấy rắn vợ bò ra khỏi hang một mình Lần này rắn chồng đến kỳ lột, nằm im thiêm thiếp, lốt da cũ còn bỏ lại bên hang Hồi lâu, rắn vợ trở về, theo sau một con rắn đực khác khá lớn Dã Tràng thấy hai con

bò đến cửa hang thì dừng lại rồi quấn lấy nhau như bện dây thừng Một lát sau, con rắn đực một mình bò vào hang Dã Tràng biết con rắn đực này toan làm gì rồị Ổng cảm thấy ngứa mắt, muốn trừ bỏ con rắn đó đi để cứu con rắn chồng đang lúc suy nhược Lúc đó bên mình không có cái gì cả, ông bèn rút một mũi tên nhằm con rắn đực mới đến, bắn ngay một phát Không ngờ mũi tên lại trúng vào đầu con rắn vợ chết tươi, còn con kia hoảng hồn chạy mất

Dã Tràng nghĩ cũng thương con rắn cái, nhưng trong cái thương có lẫn cả giận, nên ông chán nản bỏ đi về nhà Từ đó ông không thèm để ý đến hang rắn nữạ Chừng dăm bảy ngày sau, một hôm Dã Tràng nằm võng thuật

chuyện vợ chồng con rắn cho vợ nghe và vui miệng, ông kể luôn những việc mình đã thấy và đã làm Ông kể vừa dứt lời thì bỗng nghe trên máng nhà có tiếng phì phì Cả hai người hốt hoảng nhìn lên thì thấy có một con rắn hổ mang rất lớn, đuôi quấn lấy xà nhà, đầu vươn gần chỗ ông nằm, miệng nhả một viên ngọc Ông vừa cầm lấy thì bỗng nghe được tiếng rắn nói:

- Ông là ân nhân mà tôi cứ ngỡ là kẻ thù Mấy hôm nay tôi đợi ông trên máng này chỉ chực mổ chết để báo thù cho vợ tôi Nhưng hồi nãy nghe ông

kể chuyện rõ ràng, tôi mới biết là lầm Xin biếu ông viên ngọc nghe nàỵ Đeo

nó vào mình thì có thể nghe được mọi tiếng muông chim ở thế gian

Từ kinh ngạc đến sung sướng, Dã Tràng nhận viên ngọc quý và từ đó không bao giờ rờị

Một hôm, Dã Tràng đang hái rau, tự dưng có một bầy quạ đến đậu ở mấy ngọn cau nói chuyện lao xao Chúng nó bảo Dã Tràng như thế này: "Ở núi Nam có một con dê bị hổ vồ Hãy lên đó lấy về mà ăn nhưng nhớ để lòng lại cho chúng tôi với" Dã Tràng làm theo lời quạ, quả thấy xác một con dê trên

Trang 7

núi Nam Ông xẻo lấy một ít thịt xâu lại xách về Đến nhà, ông vội mách cho xóm giềng biết mà đi lấy, không quên dặn họ để bộ ruột dê lại cho bầy quạ Nhưng ông không ngờ người trong xóm nghe tin ấy, đua nhau đi đông quá, thành ra họ lấy tất cả, chẳng chừa một tí gì

Lũ quạ không thấy ruột dê, cho là Dã Tràng đánh lừa, bèn đổ xô đến vườn ông réo om sòm Thấy vậy ông biết là người trong xóm đã làm hại mình, không giữ chữ tín với bầy quạ Ông phân trần mấy lần nhưng bầy quạ không nghe, cứ đứng đó chửi mãị

Tức mình, ông bèn lấy cung tên ra bắn vào chúng Chủ ý là để đuổi chúng đi chứ không định giết Chẳng ngờ bầy quạ thấy vậy cho là ông lấy oán trả ân, liền cắp mũi tên có tên Dã Tràng ở đuôi, tìm dịp báo thù Lúc bay qua sông, thấy một cái xác chết trôi, đàn quạ bèn đem mũi tên ấy cắm vào yết hầu xác chết Khi quan sở tại đến làm biên bản, thấy mũi tên, liền đoán Dã Tràng là thủ phạm, sai lính bắt ông, hạ ngục

Dã Tràng bị bắt bất ngờ, hết sức kêu oan, nhưng mũi tên là một chứng cớ sờ

sờ làm cho ông đuối lý, đành chịu chui đầu vào gông Tuy nhiên, ông vẫn một mực xin quan xét giải ông về kinh để vua phân xử

Từ đề lao tỉnh, ông bị điệu đi Dọc đường trời tối, bọn lính dừng lại quán ăn uống và nghỉ ngơi Dã Tràng cổ bị gông, chân bị xiềng nằm trên đống rơm buồn rầu không ngủ được Lúc trời gần rạng, ông nghe có một đàn chim sẻ bay ngang đầu nói chuyện với nhau:

- Nhanh lên ! Chuyến này sẽ không lo đói nữa mà cũng chả sợ ai đánh đuổi

Trang 8

quân đội giáo mác kéo đi liên miên không ngớt Nhưng xe thóc vừa sắp đến biên giới thì bị sụp hầm đổ hết Họ đang trở về lấy thứ khác cho nên chúng

ta tha hồ chén

Nghe đoạn, chờ lúc bọn lính thúc dục lên đường, Dã Tràng bảo họ:

- Xin các ông bẩm lại với quan rằng việc oan uổng và nhỏ mọn, không nên bận tâm, mà giờ đây chỉ nên lo việc quốc gia trọng đại thôi, và còn cấp bách nữa là khác

Bọn lính tra gạn ông mãi nhưng ông không nói gì thêm, chỉ nài rằng hễ có mặt quan, mình mới tỏ bày rõ ràng

Khi gặp mấy vị quan đầu tỉnh, Dã Tràng liền cho họ biết rằng Hiến Đế ở phương bắc đã sai tướng cầm quân sang đánh úp nước mình Hiện họ đang đóng quân đầy ở biên giới, chỉ vì bị sụp hầm, xe lương đổ hết, chưa tấn công được Bây giờ họ đang vận thêm lương, chờ đầy đủ sẽ vượt cửa ải sang Nam Bọn quan tỉnh lấy làm lo lắng nhưng cũng cố hỏi ông có dám chắc như vậy không Dã Tràng chỉ vào đầu mình mà đoan rằng nếu có sai, ông sẽ xin chịu chết Nhưng nếu lời của ông đúng thì xin bề trên thả ra cho Ngay lúc

đó, những tên quân do thám được tung đi tới tấp mọi ngõ để lấy tin Và nội ngày hôm sau, Dã Tràng được thả vì lời mách của ông quả không sai và vừa vặn đúng lúc để chuẩn bị đối phó với địch

Được tha, Dã Tràng đi bộ lần về quê nhà Bóng chiều vừa ngả, ông mới đến vùng Hồng Hoa Ông tìm vào nhà người bạn rất thân là Trần Anh nghỉ chân

Gặp lại bạn cũ, vợ chồng Trần Anh vui mừng khôn xiết Nghe tin ông bị tra tấn giam cùm và suýt mất đầu, hai vợ chồng rất cảm thương bạn Thấy bữa

ăn tối thết bạn không có gì, Trần Anh xuống bếp bảo vợ:

- Bạn ta đến, lại gặp lúc trong nhà chả có gì ăn Sẵn có cặp ngỗng, con nó đã khôn, ta làm thịt một con, ngày mai đãi bạn lên đường

Trang 9

Người vợ bằng lòng nhưng dặn chồng sáng sớm bắt ngỗng và cắt tiết vặt lông giúp mình một tay

Trong khi hai vợ chồng bàn tính thì cặp ngỗng ở ngoài chuồng nghe được câu chuyện Ngỗng trống bảo ngỗng mái:

- Mình ơi ! Mình hãy ở lại nuôi con, tôi sẽ đứng sẵn cho chủ nó bắt Ngỗng mái không nghe, xin chết thay cho chồng Nhưng ngỗng trống nhất quyết hy sinh, nên chạy ra sân từ giã đàn con:

- Con ơi ! Các con ở lại với mẹ nghe Cha sẽ không bao giờ gặp lại các con nữạ

Song ngỗng mái vẫn lạch bạch chạy theo, đòi chết thay chồng cho bằng được

Lúc bấy giờ Dã Tràng nằm trên bộ ván đặt kề cửa sổ nên nghe được tiếng ngỗng than thở Ông bỗng thấy thương con vật vô tội chỉ vì mình mà phải lìa đàn con bé bỏng Ông toan nói trước với bạn, nhưng thấy bất tiện Ông đành nghe ngóng ở chỗ chuồng ngỗng chờ lúc bạn ra bắt thì sẽ cản lạị

Suốt đêm hôm đó tuy mệt mà ông không dám ngủ Quả nhiên, vào khoảng canh tư, Trần Anh thức dậy bước ra chuồng Ngỗng trống xua ngỗng mái chạy rồi vươn cổ để cho bắt Trần Anh sắp cắt cổ ngỗng thì Dã Tràng đã lật đật chạy xuống bếp nắm lấy đao Ông nói:

- Xin bạn thả nó ra Tính tôi không hay sát sinh Tình thân của đôi ta lọ phải

cỗ bàn mới thân Nếu bạn giết nó thì tôi lập tức đi khỏi chỗ nàỵ

Thấy bạn có vẻ quả quyết, Trần Anh đành thả ngỗng ra, rồi giục vợ chạy đi mua tép về đãi bạn

Cơm nước xong, Dã Tràng từ giã bạn lên đường về nhà Đến ao, ông đã thấy

vợ chồng ngỗng cùng với bầy con đứng chực ở đấỵ Ngỗng đực tặng Dã Tràng một viên ngọc và nói:

- Đa tạ ân nhân cứu mạng Không biết lấy gì báo đền, chúng tôi xin tặng

Trang 10

người viên ngọc này, mang nó vào người có thể đi được dưới nước dễ dàng không khác gì trên bộ Nếu đem ngọc này xuống nước mà khoắng thì sẽ rung động đến tận đáy biển

Ngỗng lại nói tiếp:

- Còn như con tép là vật đã thế mạng chúng tôi thì từ nay, dòng dõi chúng tôi sẽ xin chừa tép ra không ăn, để tỏ lòng nhớ ơn !

Dã Tràng không ngờ có sự báo đáp quá hậu như thế, sung sướng nhận lấy ngọc rồi về

Khi đến bờ sông, Dã Tràng muốn thử xem công hiệu của viên ngọc mới, liền

cứ để nguyên áo quần đi xuống nước Thì lạ thay, nước rẽ ra thành một lối cho ông đi thẳng xuống đáy sông Ông dạo cảnh hồi lâu rồi cầm viên ngọc khoắng vào nước nhiều lần để thử xem thế nàọ

Hôm đó, Long Vương và các triều thần đang hội họp ở thủy phủ bỗng thấy nhà cửa lâu đài và mọi kiến trúc khác bỗng nhiên rung động, cơ hồ muốn đổ

Ai nấy đều nháo nhác không hiểu duyên cớ Vua lập tức truyền cho bộ hạ đi

dò la sự tình

Bộ hạ Long Vương theo con đường sóng ngầm lọt vào cửa sông thì thấy Dã Tràng đang cầm ngọc khoắng vào nước Mỗi lần khoắng như thế, họ cảm thấu xiêu người nhức óc Tuy biết đích là thủ phạm, họ cũng không dám làm

gì, chỉ tiến đến dùng lời nói khéo mời ông xuống chơi thủy phủ

Gặp Long Vương, Dã Tràng cho biết đó là mình chỉ mới làm thử để xem phép có hiệu nghiệm chăng Long Vương và triều thần nghe nói, ai nấy đều xanh mặt Nếu hắn làm thật thì thế giới thủy phủ sẽ còn gì nữa ! Vì thế, Long Vương đãi Dã Tràng rất hậụ Ông muốn gì có nấỵ Cho đến lúc ông ra

về, Long Vương còn đem vàng bạc tống tiễn rất nhiều để mong nể mặt

Dã Tràng lên khỏi nước có bộ hạ của Long Vương tiễn chân về tới tận nhà mới trở lạị Bà con xóm giềng thấy ông đã không việc gì mà lại trở nên giàu

Trang 11

có thì ai cũng lấy làm mừng cho ông Từ đó Dã Tràng rất quý hai viên ngọc Ông may một cái túi đựng chúng và luôn luôn đeo ở cổ

Một hôm Dã Tràng đi bộ nửa ngày đường đến nhà một người bà con ăn giỗ Lúc đến nơi Dã Tràng sờ lên cổ giật mình mới nhớ ra vì vội vàng quá nên ông đã bỏ quên mất túi ngọc ở nhà Ông thấy không thể nào an tâm ngồi ăn được Mọi người đều lấy làm ngạc nhiên thấy ông vừa chân ướt chân ráo đến nơi đã vội cáo từ về ngay

Nhưng khi về đến nhà, ông tìm mãi vẫn không thấy túi ngọc đâu cả Ông rụng rời cả ngườị Đi tìm vợ, vợ cũng không thấy nốt Nóng ruột, ông lục lọi khắp nơi Cuối cùng ông bắt được một mảnh giấy do vợ ông viết để lại gài ở chỗ treo áọ Trong đó, vợ ông nói rằng có người của Long Vương lên bảo cho biết hễ ai bắt được túi ngọc đưa xuống dâng Long Vương thì sẽ được phong làm hoàng hậụ Bởi vậy bà ta đã trộm phép ông, đưa túi ngọc xuống thủy phủ rồi, không nên tìm làm gì cho mệt Đọc xong thư vợ Dã Tràng ngất đi Ông không ngờ vợ ông lại có thể như thế được Ông cũng không ngờ âm mưu của Long Vương thâm độc đến nước ấỵ Nghĩ đến hai thứ bảo vật, ông tức điên ruột Sau cùng, ông dự tính chở cát lấp biển thành một con đường đi xuống thủy phủ để lấy lại túi ngọc vì ông còn nhớ cả đường lối đến cung điện của Long Vương Mặc dầu mọi người can ngăn, ông cũng không nghe, bèn dọn nhà ra bờ biển làm công việc đó Ngày ngày ông xe cát chở đến bờ quyết lấp cho bằng được Cho tận đến chết, Dã Tràng vẫn không chịu

bỏ dở công việc Chết rồi ông hóa thành con còng còng hay cũng gọi là con

Dã Tràng ngày ngày xe cát để lấp biển Tục ngữ có câu:

Dã Tràng xe cát biển Đông

Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì

Hay là:

Công Dã Tràng hàng ngày xe cát,

Trang 12

Sóng biển dồn tan tác còn chi

Hay là:

Con còng còng dại lắm không khôn

Luống công xe cát sóng dồn lại tan

Người ta nói ngày nay loài ngỗng sở dĩ không bao giờ ăn tép là vì chúng nó nhớ ơn loài tép đã thế mạng cho tổ tiên mình ngày xưa Họ còn nói loài ngỗng có một cái mào trắng trên đầu là dấu hiệu để tang cho Dã Tràng để nhớ ơn cứu mạng

SỰ TÍCH HOA HỒNG

Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên một khu rừng rộng lớn và rậm rạp Vương quốc nầy sống thật hòa bình và yên vui sau một thời gian dài triền miên người dân phải đấu tranh để dành quyền độc lập Và vị anh hùng chỉ huy người dân của quốc gia này đã được dân chúng tôn lên làm vị vua đầu tiên

Sau thời gian dài chinh chiến, họ chỉ lo an hưởng thái bình và sống cho những quyền lợi của cá nhân mình Vị hoàng đế kia cũng vậy, ngất ngưỡng

Trang 13

trên ngai vàng và hào quang của quyền vị, ông đã bỏ bê việc nước, quên cả chăm sóc cho dân và để mặc lũ bầy tôi tham danh lợi cai trị dân chúng Vì muốn hoàng đế lảng quên với việc triều chính, bọn tham quan đã chọn một thiếu nữ đẹp tuyệt vời để vua lập làm hoàng hậu Nhưng trái với ý muốn của bọn quan lại, hoàng hậu lúc nào cũng hết lời khuyên răn nhà vua nên lo cho dân chúng và chỉnh đốn việc triều chính Lũ quan lại rất ghét hoàng hậu, nhưng không làm gì được vì nhà vua quá thương yêu nàng

Cho đến ngày kia, sau một thời gian thụ thai, hoàng hậu sinh ra một đứa bé thật kháu khỉnh, dễ thương Lạ lùng thay, thân thể của đứa bé trai đó lại trong suốt như pha lê, đến độ thấy rõ từng đường gân, mạch máu và trái tim Thấy cơ hội đã đến, bọn tham quan bèn dèm pha với nhà vua rằng hoàng hậu

là một phù thủy trá hình và tuyên truyền tin này ra ngoài cho toàn dân

Trước áp lực của bầy tôi và sự phản đối của dân chúng, nhà vua đã truất phế hoàng hậu ra khỏi hoàng cung cùng với đứa bé lạ lùng kia Trở thành một thường dân, hoàng hậu đem con đi khỏi hoàng cung Đi tới nơi đâu cũng bị dân chúng chửi mắng và xua đuổi Suốt con đường tìm nơi ẩn trú, hoàng hậu

đã bị bao kẻ ném đá, dùng gậy đánh đập mà chỉ biết cắn răng dùng thân thể mình để che chở cho đứa con thơ Với bao vết thương trên mình, hoàng hậu bồng con đến khu rừng già và ngã ra vì kiệt sức Nhìn hài nhi mới ra đời trong lúc biết mình sắp chết, hoàng hậu không biết làm gì hơn là đưa tay vuốt ve con mình vài lần, nước mắt tuôn ra và trút hơi thở cuối cùng

Đứa bé nằm bên mẹ không ai cho ăn nên khóc lên thảm thiết vì cơn đói Tiếng khóc vang lên tận chín tầng trời làm Thượng Đế động lòng ngó xuống trần gian Khi thấy hoàn cảnh thương tâm đó, Thượng Đế nổi giận vì lòng tàn ác của người dân vương quốc kia Ngài bèn sai thiên thần mang đứa bé

vô rừng chăm sóc cho nó lớn lên trong tình thương của thiên nhiên và muôn cầm Sau đó, ngài ban một lời nguyền khiến cho toàn thân thể của từng

Trang 14

người dân bị gai nhọn mọc đầy người, để suốt đời không ai được gần gủi ai cho đến khi mọi người biết thương yêu nhau Từ đó người dân của quốc gia nầy đều mang trên mình một lớp gai, từ vua tôi cho đến hạng bần cùng Nhưng dù cho lớp gai trên mình ngày một dài và cứng nhọn theo lòng tham ngày càng to lớn, họ cứ sống cho cá nhân mình mặc dù phải trả giá cho lòng

vị kỷ đó bằng sự cô đơn khủng khiếp dằn vật tâm linh

Một ngày kia, nghe tin vương quốc này đang trở nên yếu thế, một quốc gia khác bèn đem quân sang xâm lấn lãnh thổ Khi quân xâm lăng tràn qua bờ cõi, toàn dân trong nước ai cũng tự lo thân và trốn tránh nghĩa vụ Nhà vua lúc đó đã lớn tuổi mà vẫn bị lũ bầy tôi tham sống sợ chết làm áp lực bắt đem một toán quân ra chiến đấu Sức mình thì yếu, sức địch thì mạnh Sự thất bại đến với nhà vua thật nhanh chóng Dẫn tàn quân chạy về hoàng thành thì mới hay lũ tham quan đã đem dâng cho giặc tự bao giờ Phẫn chí, nhà vua quyết liều mình đem quân cố chiếm lại thành trì nhưng cuối cùng phải ngã ngựa vì một mũi tên có tẩm thuốc độc Nhà vua được một số quân trung thành cứu thoát và chạy trốn đến bên bìa rừng Nhìn lại binh sĩ lớp bị

thương, lớp bỏ mình chung quanh, nhà vua lấy làm hối hận rằng mình đã không nghe lời hoàng hậu khuyên ngày trước Nhớ đến hoàng hậu, nhà vua lại nhớ đến đứa con thơ vô tội của mình ngày xưa Rồi nhà vua ngã bệnh vì vết thương hành hạ Bên ngoài thì địch quân vây khốn, trong rừng thì binh sĩ liều mạng để tử thủ với quân thù Nhà vua lập đồn trong rừng làm chiến khu

và để tập luyện binh sĩ

Ngày qua ngày, dưới ách đô hộ nghiệt khắc của quân xâm lăng, người dân của vương quốc đó càng nghe đồn thêm về một quốc gia trong khu rừng già huyền bí nọ Dần dần, người dân tìm cách trốn đi và tìm vào rừng để gia nhập Phía quân xâm lăng cũng điêu ngoa, họ cho người trà trộn vào trong rừng nhưng kế hoạch không thi hành được vì không thể nào giả mạo được

Trang 15

lớp gai cứng mọc trên thân thể của người dân bản xứ Người dân đã biết đoàn kết để tạo cho khuyết điểm trên thân thể mình thành ưu điểm để chống giặc ngoại xâm Một ngày kia, với binh hùng tướng mạnh, nhà vua bắt đầu công cuộc dành lại quê hương Lần nầy, với đoàn quân thiện chiến và với lòng tin thống nhất, nhà vua đã chiếm lại được thành trì và xua đuổi quân xâm lăng ra khỏi lãnh thổ

Không may, trong trận chiến cuối cùng nhà vua lại bị thương Vốn đã yếu sức vì tuổi già, lại còn lao lực trong trận chiến dài đăng đẳng, nhà vua bệnh ngày càng thêm nặng Toàn dân trong nước chưa kịp reo mừng dành lại độc lập đã phải mang nỗi buồn cho tình trạng ngày càng nguy ngập của nhà vua Biết mình sắp chết, nhà vua trong cơn sốt đã thốt lên rằng:

"Ta chết cũng đành lòng, nhưng trời ơi, sao ta thèm được một lần ôm đứa con mà ta chưa hề biết mặt ! "

Bỗng nhiên có tin báo từ bên ngoài thành có một người thầy thuốc nói sẽ trị hết bệnh cho nhà vua Cửa hoàng thành rộng mở Người thầy thuốc bước vào hoàng cung với tấm vải thô che kín thân thể mà không ai nhìn thấy mặt Khi đến gần giường bệnh, người thầy thuốc đứng lặng yên thật lâu bên nhà vua mà không nói tiếng nào Khi nghe nhà vua gọi con trong cơn sốt, người thầy thuốc rơi lệ Giọt lệ nhỏ xuống trên gò má nhăn nheo của nhà vua làm nhà vua thức tỉnh và mở mắt nhìn người đang đứng bên cạnh mình Khi nhà vua đua tay lên vói, người thầy thuốc bèn nắm chặt lấy tay nhà vua, quì xuống bên cạnh người và nói rằng:

"Thưa phụ hoàng, con đây !"

Rồi người thầy thuốc hất tấm vải thô che mình xuống đất để lộ ra một thân thể trong suốt như pha lê Để chữa bệnh cho cha, vị hoàng tử nâng vua cha lên và ôm người thật chặt vào lòng, mặc cho những gai nhọn đâm vào người thật sâu Và máu chàng đã chảy ra Lạ thay, khi máu của chàng thấm lên

Trang 16

thân thể của nhà vua thì nhà vua cũng thấy mình khỏe lại Và kỳ diệu hơn nữa, lớp gai nhọn trên thân thể nhà vua cũng tan biến dần theo từng giọt máu của vị hoàng tử đổ xuống

Sau đó vị hoàng tử bèn đặt nhà vua nằm lại trên giường để dưỡng bệnh Từ

từ đứng dậy và bước đến người đứng gần mình nhất, vị hoàng tử ôm lấy người đó và nói:

"Chúng ta hãy thương yêu nhau Bất cứ hình phạt nặng nề nào của Thượng

Đế cũng đều được giảm bớt nếu chúng ta biết chân thành yêu thương nhau" Rồi cứ thế từ người này sang người khác, chàng đi khắp thành mà ôm từng người một, từ ông lão nghèo nàn đến người thương gia giàu sang, từ em bé tật nguyền đến chàng thanh niên khỏe mạnh Và cứ thêm mỗi người được

ôm thì vị hoàng tử càng yếu dần theo từng giọt máu ứa ra trên thân thể họ Cho đến lúc kiệt sức, chàng quị xuống bên đường Tuy vậy, chàng vẫn mở rộng vòng tay kêu gọi mọi người đến cùng chàng mà chia sự sống Mọi người nức nở khóc trước tình thương bao la của chàng Những người sau cùng chưa được thoát bệnh đồng quì xuống bên chàng mà nói:

"Chúng tôi xin hoàng tử đừng lao lực thêm nữa Chúng tôi thành tâm nguyện mang lớp gai này trên mình để người còn được sống cùng chúng tôi"

Lạ thay, từ trên thinh không bỗng có tiếng nhạc thánh thót vang lên và có lời truyền của Thượng Đế phán rằng:

"Lành thay ! Các người hiểu được tình yêu thương chân thật và bỏ đi lòng tị hiềm, ích kỷ Dám hy sinh bản thân mình cho đồng loại là định nghĩa của yêu thương vậy"

Rồi cùng với thinh âm tan dần vào không gian, các lớp gai trên thân hình của những người còn lại đều biến mất đi Khi người ta nhìn lại thì vị hoàng tử đang khép mắt lại với lời nói thật hiền hòa thoát ra theo làn hơi thở sau

cùng:

Trang 17

"Hạnh phúc là có nhau hôm nay để sống Yêu thương là biết sống làm sao để

ta có nhau ngày mai Các bạn của tôi ơi, hãy nhớ rằng hạnh phúc không phải

là của riêng ta để cho đi hay lấy lại Hạnh phúc chỉ đến với ta khi ta biết yêu thương lẫn nhau và chia xẻ cho nhau tình thương đó "

Rồi chàng lìa đời sau câu nói đó Ngày hôm sau, dưới sự hướng dẫn của nhà vua, toàn dân trong thành đã đưa di thể của chàng xuống lòng đất muôn đời, bên cạnh khu rừng nọ Lạ thay, khi xác của chàng vừa được chôn dưới lòng đất xong, người ta bỗng thấy có những chim muông, cầm thú kéo thành đoàn

từ trong rừng ra nằm quanh ngôi mộ của chàng thật lặng yên và buồn bã Một năm sau, người ta thấy trên ngôi mộ của chàng và chung quanh khu vực

đó mọc lên những bông hoa đỏ tươi như máu với thật nhiều gai nhọn từ gốc đến ngọn Người ta cho đó là sự kết tinh lại của tình thương của chàng

hoàng tử để nhắc nhở cho người đời bài học cao cả nhất về yêu thương và hạnh phúc Và người ta gọi loài hoa đó là hoa Hồng

Và mãi mãi đến ngày nay, dù mang nhiều màu sắc khác nhau, loài hoa đó vẫn tượng trưng cho sự yêu thương

NÀNG CÔNG CHÚA HÓM HỈNH

Thuở xưa có một nàng Công Chúa đẹp tuyệt trần nhưng cũng rất kiêu căng

và ngạo mạn Dưới mắt nàng không có người đàn ông nào xứng đáng để nàng chọn làm chồng Lần lượt từ người nầy đến người khác đều bị nàng đuổi ra khỏi cuộc thi sau khi bị nàng nhạo báng đủ điều

Một ngày kia, Hoàng Đế cố gắng tổ chức một cuộc tuyển phò mã nữa cho con gái Ngài mời tất cả những người có ý muốn làm chồng của Công Chúa đến tham dự Họ được xếp hàng theo chức tước: trước tiên là những Vua của

Trang 18

các nước lân bang, tiếp theo là các Hoàng Tử, các Công Tước, Bá Tước, Hiệp Sĩ và sau cùng là các thanh niên thường dân Công Chúa được đưa đến trước mặt từng người để lựa chọn nhưng với mỗi người nàng đều tìm thấy ở

họ một khuyết điểm Người nầy thì nàng thấy rằng quá mập, nàng gọi chàng

ta là Thùng Rượu Nho Người kia thì quá cao "cao mà ốm nhom trông giống như Trái Dưa Chuột Ngâm Dấm Người thứ ba lại quá lùn "lùn mà tròn quay giống y Trái Dưa Hấu" ! Người thứ tư thì "sao mà trắng xanh như Thần Chết"! Chưa hết, còn người nữa thì nàng cho là quá đỏ, "đúng là một Chú

Gà Trống!" Người thứ sáu thì ôi thôi, càng tệ hơn nữa, lưng hơi còng, nàng

ví chàng ta như "một khúc gỗ thông bị sấy khô trong lò sưởi"

Nói tóm lại, tất cả mọi người đều bị nàng phỉ báng về khuyết tật của họ, nhưng người khiến nàng đặc biệt thích thú đem ra làm trò hề là vị Vua nổi tiếng rất tốt của môt nước lân cận Ngài có một cái cằm nhọn đưa ra đằng trước một tí Khi nhìn thấy vị Vua nầy ở ngay hàng đầu tiên, Công Chúa đã cười rũ rượi:

- Ô hô, sao trên đời nầy có một cái cằm buồn cười như vậy Trông nó như cái mỏ con chim hoạ mi !

Và từ đó nàng gọi vị Vua ấy là Ông-Vua-Mỏ-Chim

Thấy con gái quá khinh người, không kể gì đến những lời thán oán của các nạn nhân, Vua Cha bắt đầu nổi trận lôi đình và nguyền rằng nàng phải ưng thuận làm vợ của người hành khất đầu tiên đến xin ăn tại hoàng cụng

Vài ngày sau, một chàng hát dạo đến hát dưới các khung cửa sổ của lâu đài

để xin bố thí Vừa nghe chàng hát, nhà Vua ra lệnh cho hầu cận đưa chàng vào cung bệ kiến Chàng bước vào, áo quần tơi tả, rách rưới Chàng cất tiếng hát cho Vua và Công Chúa nghe Khi âm thanh cuối cùng vừa chấm dứt, nhà Vua phán:

- Bài hát của nhà ngươi rất đẹp lòng ta Vậy ta sẽ thưởng ngươi bằng cách

Trang 19

cho phép ngươi cưới con gái cưng của ta làm vợ

Công Chúa giận dữ phản đối, nhà Vua tiếp lời:

- Ta đã có lời thề sẽ trao con cho người hành khất đầu tiên đến đây và bây giờ ta phải thực hiện lời thề

Thế rồi, mặc cho Công Chúa la hét, khóc lóc, nhà Vua ra lệnh tổ chức đám cưới ngay Sau khi lễ cưới hoàn tất, nhà Vua nói với con gái:

- Bây giờ con đã trở thành vợ một tên ăn xin, con không có quyền ở lại trong hoàng cung nữa Vậy con phải rời khỏi nơi đây đi theo chồng của con và cùng sinh sống với nó

Chàng hát dạo nắm tay Công Chúa lôi đi Nàng bắt buộc phải bước theo hắn

Công Chúa lẻo đẻo theo chồng đi bộ khá lâu thì đến một khu rừng rậm rạp những cây gỗ quí Nàng hỏi chồng:

- Khu rừng nầy là của ai vậy?

- Của Ông-Vua-Mỏ-Chim Nếu trước đây nàng ưng thuận lấy Ngài thì nó đã thuộc về nàng rồi !

- Ta thật là ngu xuẩn đã không bằng lòng làm vợ Vua Mỏ Chim !

Sau đó họ đi ngang qua một cánh đồng lúa bao la, Công Chúa lại hỏi:

- Ai là chủ nhân của cánh đồng cò bay thẳng cánh phì nhiêu nầy vậy?

- Đó là Ông-Vua-Mỏ-Chim Nếu Ngài là chồng của nàng thì nó đã thuộc về nàng rồi !

- Ta thật là ngu xuẩn đã không bằng lòng làm vợ Vua Mỏ Chim !

Hai vợ chồng tiếp tục đi như thế cho đến khi họ bước vào một thành phố nguy nga tráng lệ Công Chúa lại đặt câu hỏi "ai là chủ nhân?" và lại được chồng trả lời y như 2 lần trước:"Chủ nhân là Vua-Mỏ-Chim", rồi Công Chúa cũng lại rên rỉ như hai lần đó Khi nghe vợ than thở, chàng hát dạo nổi giận:

- Ta đã chán nghe những lời tiếc nuối của nàng đối với một kẻ khác Có phải

Trang 20

nàng cho rằng ta đây không xứng đáng với nàng?

Cuối cùng họ đã đến trước một cái chòi nhỏ Công Chúa la lên:

- Trời ơi, đây mà gọi là nhà ư? Cái nầy làm ra cho ai ở đây?

Chàng hành khất thản nhiên trả lời:

- Đây là nơi vợ chồng chúng ta sẽ cùng nhau sinh sống

Công Chúa phải cúi khom người xuống để bước vào chòi vì cửa quá thấp Công Chúa nhìn quanh hỏi:

- Những người hầu cận đâu cả rồi?

- Hầu cận? - Chàng hát dạo phá ra cười - chính nàng phải tự làm tất cả mọi việc mà nàng cần Nhanh lên, đi nhóm lửa nấu nước rồi nấu cơm Ta mệt quá rồi!

Nhưng Công Chúa đâu biết nhóm lửa là gì, làm bếp là gì nên chồng nàng phải tự làm hết Sau khi ăn xong bữa cơm nghèo nàn, hai vợ chồng đi ngủ nhưng Công Chúa bị chồng bắt buộc hôm sau phải thức dậy từ tờ mờ sáng tinh sương để dọn dẹp "nhà cửa"

Cuộc sống của hai vợ chồng trôi qua như thế được vài ngày thì họ không còn gì để ăn nữa Chàng hành khất nói với vợ:

- Này, chúng ta không thể tiếp tục ngồi ăn mà không làm việc như thế nầy nữa Chúng ta sẽ làm rổ đem đi bán

Rồi chàng đi ra rừng chặt mây về cho vợ Công Chúa bắt đầu tập đan rổ, đôi bàn tay mỏng manh của nàng bị những cọng mây cứng ngắt gây thương tích khắp nơi

Thấy vậy người chồng bèn nói:

- Xem chừng như nàng không thích hợp làm việc nầy Ta nghĩ rằng nàng có thể làm nghề dệt vải

Công Chúa ngồi vào khung cửi và dệt thử Nhưng sợi chỉ cũng quá sắc làm những ngón tay mềm mại của nàng bị cứa đứt, máu rỉ rả tuôn ra

Trang 21

Người chồng giận dữ nói:

- Nàng quả là vô dụng, không làm gì ra trò cả! Thôi được, ta sẽ thử làm nghề

đồ gốm: bình đất, chậu đất, chén đất v.v Sau khi ta làm xong, nàng mang chúng nó ra chợ ngồi bán

Trước quyết định của chồng, Công Chúa thầm than:

- Trời ơi, nếu các cận thần của cha ta đến chợ nầy và thấy ta đang ngồi bán hàng giữa chợ, chắc chắn họ sẽ nhạo báng ta

Nhưng có than thở cũng vô ích thôi Công Chúa phải làm theo lời chồng nếu nàng không muốn chết đói

Mọi việc rất tốt đẹp ở lần đầu nàng ra bán hàng ở chợ Mọi người chen nhau mua hàng của nàng vì nàng đẹp Họ không mặc cả gì, sẵn sàng trả tiền theo giá nàng đưa ra Thậm chí có người trả tiền rồi mà không lấy hàng

Hai vợ chồng sống với số tiền đó cho đến khi cạn và người chồng tiếp tục làm những món hàng mới để vợ đem bán lần nữa Công Chúa trở ra bày hàng ngay ở góc chợ Thình lình một anh chàng say phi ngựa như bay đến chỗ nàng ngồi bán, dẫm vào những bình, chậu, chén, muỗng đất của

nàng Tất cả đều vỡ nát thành từng mảnh vụn

Nàng Công Chúa khốn khổ bật khóc trước tình cảnh ấy Công Chúa vô cùng

sợ hãi vì không biết những bất hạnh nào sẽ xảy đến cho nàng nữa khi chồng nàng biết chuyện nầy Nàng chạy về căn chòi kể cho chồng nghe chuyện không may ấy

Chồng nàng kêu trời và nói:

- Có người nào ngu ngốc đến độ bày đồ gốm ngay góc chợ như nàng không hở? Thôi, ngưng khóc lóc đi ! Ta biết nàng không tháo vát nên ta đã vào xin với quan ngự trù của Vua Mỏ Chim cho nàng vào làm đầy tớ giúp việc ở nhà bếp của hoàng cung Ông ấy đã nhận lời Như vậy, ít nhất thì nàng cũng có cơm ăn ngày hai bữa rồi

Trang 22

Thế là Nàng Công Chúa trở thành con sen trong nhà bếp, phải làm tất cả những công việc nặng nhọc nhất Mỗi buổi tối, sau khi xong việc, nàng dồn đầy những thức ăn thừa vào hai cái bình mang về chòi Nhờ những thức ăn

đó, hai vợ chồng nàng được nuôi sống qua ngày

Một thời gian sau, trong hoàng cung rộn rịp với lễ cưới của thái tử, con Vua

Mỏ Chim Nàng Công Chúa cơ cực của chúng ta nép sau cánh cửa ghé mắt nhìn vào cung điện dành cho buổi lễ trọng thể ấy Trước cảnh huy hoàng tráng lệ đó, lòng nàng nặng trĩu, hối hận đã quá kiêu căng hợm hỉnh khiến cho số phận của nàng thay đổi từ một vị Công Chúa đầy uy quyền trở thành một người đầy tớ nghèo nàn Những quan hầu cận của hoàng cung qua lại trước mặt nàng với những khay thức ăn thơm phức, thỉnh thoảng họ quăng cho nàng một vài miếng còn thừa và nàng lại cất trong 2 cái bình dấu trong 2 chiếc túi được thắt bên mình để mang về chòi như thường lệ

Thình lình Thái Tử - với bộ lễ phục bằng nhung gấm giát đầy vàng ngọc- bước vào nơi nàng đứng Bất chợt bắt gặp người thiếu nữ xinh đẹp núp sau cánh cửa, Thái Tử nắm lấy tay nàng dìu nàng vào phòng nhảy Công Chúa chống cự dữ dội vì nàng vừa nhận ra Thái Tử là Ông-Vua-Mỏ-Chim mà nàng đã phỉ báng và chối bỏ Sự chống cự của nàng quá vô ích, Thái Tử đã kéo nàng ra giữa phòng Bỗng sợi giây đai buộc hai chiếc túi bị đứt ra và hai cái bình chứa đầy thức ăn lăn long lóc trên sàn: nước xúp và những mẩu thịt, mẩu bánh văng tung toé khắp nơi trước mắt những tân khách Thế là họ được một trận cười thoả thích và có người đã buông ra lời chế nhạo nàng Công Chúa thật quá xấu hổ muốn độn thổ biến mất ngay lập tức Nàng nhảy một bước về phía cửa phòng để chạy trốn, nhưng nàng suýt rơi xuống chân thang lầu nếu không có một bàn tay giữ nàng lại

Khi Công Chúa ngước nhìn người ấy thì hởi ôi, nàng lại bắt gặp khuôn mặt của Ông-Vua-Mỏ-Chim Bằng một giọng dịu dàng, dễ mến, Ngài nói:

Trang 23

- Đừng sợ! Chàng hát dạo hành khất mang nàng về căn chòi của hắn chính là

ta Ta làm điều đó chỉ vì ta rất yêu qúi nàng và ta đã hoá trang để có thể cưới được nàng Tên kỵ sĩ say làm nát tan hết mấy món đồ bằng đất của nàng ở chợ cũng chính là ta Tất cả mọi việc xảy ra là để đánh gục sự kiêu căng của nàng và để trừng phạt sự phỉ báng mà nàng đã đối với mọi người cũng như đối với ta

Nàng Công Chúa khóc mùi mẫn, bệu bạo nói:

- Lối xử thế của tôi quá tệ hại, tôi không xứng đáng làm vợ của Ngài

Vua-Mỏ-Chim an ủi Công Chúa:

- Những ngày u tối đau buồn đã qua Hôm nay là ngày trọng đại của chúng ta: ta sẽ chính thức cưới nàng làm vợ

Rồi nhà vua ra lệnh các cung nữ trang điểm cho Công Chúa Sau đó người ta thấy vị Hoàng Đế, cha của Công Chúa, bước vào với đoàn tùy tùng và cận thần Mọi người cùng nhau chúc tụng Công Chúa trăm năm hạnh phúc với Ông-Vua-Mỏ-Chim

HÒN VỌNG PHU

Ngày xưa, có đôi vợ chồng nghèo sinh được hai mụn con

Năm đó, đứa lớn là trai mười một tuổi, đứa bé là gái lên sáu tuổị Mỗi lần hai

vợ chồng đi làm đồng hay đi đâu vắng thường để hai con ở nhà, dặn anh trông nom em gáị

Một hôm trước khi đi làm, người mẹ trao cho hai con một cây mía, bảo con lớn ở nhà chặt cho em ăn

Trang 24

Đứa anh ở nhà tìm dao chặt míạ Không ngờ khi nó vừa đưa dao lên chặt, thì lưỡi dao sút cán văng vào đầu em Cô bé ngã quay ra bất tỉnh nhân sự, máu

Ngày lại ngày nối nhau trôi quạ Rồi hắn kết duyên cùng một người đàn bà

Vợ hắn cũng thạo nghề đan lướị Mỗi lúc thuyền của chồng về bãi, vợ nhận lấy phần cá của chồng, quảy ra chợ bán Sau hai năm có được mụn con, hai

vợ chồng cảm thấy sung sướng vô hạn

Hôm ấy biển động, chồng nghỉ ở nhà vá lướị Cơm trưa xong, vợ xõa tóc nhờ chồng bắt chấy, đứa con đi chập chững trước sân nhà, bốc cát chơi một mình Thấy vợ có một cái sẹo bằng đồng tiền ở trên tai bên phải, chồng lấy làm ngạc nhiên vì bấy lâu nay mái tóc đen của vợ đã hữu ý che kín cái sẹo không cho một người nào biết, trong số đó có cả chồng Anh liền hỏi về lai lịch chiếc sẹọ Vợ vui miệng kể: "Ngày đó cách đây hơn hai mươi năm, tôi mới bằng một tí đã biết gì đâụ Anh ruột của tôi chặt míạ Chao ôi! Cái mũi mác tai hạị Tôi ngất đị Sau này, tôi mới biết, lúc đó hàng xóm đã đổ tới cứu chữa rất lâu cho đến khi cha mẹ tôi về thì mới chạy tìm thầy thuốc May làm sao tôi vẫn sống để nhìn lại cha mẹ tôị Nhưng tôi lại mất đi người anh ruột

vì anh tôi sợ quá bỏ trốn Cha mẹ tôi cố ý tìm tòi nhưng tuyệt không có tin

gì Rồi đó, cha mẹ tôi thương con buồn rầu quá, thành ra mang bệnh, kế tiếp nhau qua đờị Về phần tôi, không có người nương tựa, lại bị người ta lập mưu cướp hết của cải và đem tôi đi bán cho thuyền buôn Tôi không ở yên

Trang 25

một nơi nào, nay đây mai đó, cuối cùng đến đây gặp anh

Sau lưng người vợ, nét mặt của chồng mỗi lần một biến sắc khi biết là lấy nhằm phải em ruột Lòng người chồng càng bị vò xé vì tin cha me, tin quê quán do vợ nói rạ Nhưng chồng vẫn cố ngăn cảm xúc của mình, gói kín sự

bí mật đau lòng đó lại, không cho vợ biết

Qua mấy ngày sau, sóng gió yên lặng, người chồng chở lưới ra biển đánh cá Nhưng lần này một đi không bao giờ trở lạị

Người vợ ở nhà trông đợi chồng ngày một mòn mỏị Tại sao sau khi đánh cá xong, giữa lúc đêm tối, mọi người đều cho thuyền chở về đất liền, thì chồng mình lại dong buồm đi biệt

Mỗi chiều nàng lại bồng con trèo lên hòn núi ở cửa biển, con mắt đăm đăm nhìn về phía chân trời mù mịt Tuy nước mắt bấy giờ đã khô kiệt, nhưng người đàn bà vẫn không quên trèo núi trông chồng

Cái hình bóng ấy đối với dân làng thành ra quen thuộc Về sau cả hai mẹ con đều hóa ra đá, trở thành hình bóng quen thuộc vĩnh viễn

Hòn đá ấy ngày nay vẫn còn trên đỉnh núi ở bên cửa biển Đề Gi, thuộc

huyện Phù Cát, tỉnh Bình Định Người ta vẫn gọi là đá Trông Chồng hay đá Vọng Phu

CON CHUỘT VÀ CON MÈO

Đời xưa, chuột vốn là một giống linh thiêng ở trên Trời Trời giao cho nó giữ chìa khóa kho lúa của Trời Nhưng chuột không phẳi là một loài đáng tin cẩn, nhân được giữ chìa khóa, cứ tự do đến mở kho rủ nhau vào ăn rả rích hết bao nhiêu là lúa Sau Trời biết, lấy làm giận lắm, mới không cho ở trên

ấy nữa, mà đuổi xuống dưới hạ giới để săi giữ chìa khóa lẫm thóc của nhân gian

Trang 26

Nhưng chứng nào tật ây, chuột lại rủ nhau vào lẫm thóc của người rả rích ăn Đến nỗi người phải có câu than rằng: "Chuột kia xưa ở nơi nào?

Bây giờ ăn lúa nhà tao thế này?"

Người lấy làm chua sót, mới kêu với vua Bếp Vua Bếp liền bắt nó đem lên trả Trời và tâu rằng:

- Chuột này vốn chuột ở của Thiên Đình, sao Thiên Đình lại thả nó xuống hạ giới? Trời nói:

- Ừ, trước nó ở trên này giữ chìa khoá kho thóc cho ta Nhưng bởi nó ăn vụng lúa của ta nhiều lắm nên ta không cho nó ở trên này, ta đuổi nó xuống

hạ giới cho nó giữ lúa ở dưới ấy Vua Bếp tâu:

- Nó xuống dưới ấy nó lại ăn vụng lúa hại lắm Bẩm,chúng con thiết nghĩ: luá của Trời nhiều, lúa của người ít, của Trời nó ăn không hết chớ của người

nó cứ ăn mãi, thì có ngày hết cả, người đến chết đói mất Vậy xin bây giờ lại cho nó lên trên Trời là phải

Trời nghe tâu phán rằng:

- Không được Ta đã đuổi nó đi cho xa, ta không thể cho nó lại lên đây nữạ Thôi bây giờ có mộ cách: Ta có một con mèo, ta cho chú đem xuống hạ giới

để khi nào chuột nó ăn lúa của nhân gian thì thả mèo ra cho nó bắt chuột, rồi gầm gừ ăn chuột đi, còn khi nào nó không muốn bắt chuột, thì chú bảo con mèo cứ kêu với con chuột rằng: "Nghèo, nghèo, nghèo", thì chuột nó cũng

sợ mà nó phải bỏ đi

Vua Bếp lạy tạ, rồi lại đem chuột va đem cả mèo xuống hạ giới Rồi cứ theo như lời dậy mà làm Thành tự bấy giờ khi nào mèo rình bắt được chuột, rồi mèo cứ "gầm gừ, gầm gừ" và khi nào không bắt được chuột thì mèo ngồi kêu: "nghèo, nghèo, nghèo, nghèo"

Nhưng lúc ấy, mèo hồi nghĩ lại, mới lấy làm giận vua Bếp, vì tại vua Bếp

Trang 27

mèo mới phải xuống dương gian Nhưng không làm gì nổi vua Bếp, mèo chỉ còn cách thỉnh thoảng vào giữa đống tro bếp mèo để phóng uế.

GỐC TÍCH CÁI NỐT DƯỚI CỔ CON TRÂU

Ngày đó trâu cùng nói một thứ tiếng với người Nhờ thế người dùng lời nói

để sai khiến con vật theo ý muốn của mình rất tiện Cũng nhờ thế, những gã mục đồng đối với trâu không dám đánh đập tàn tệ hoặc cho ăn thiếu thốn vì

sợ trâu mách chủ

Vào hồi đó có một người làm ruộng nuôi một con trâu cày, đồng thời cũng thuê một cậu bé để chăn con trâu ấy Người và vật lúc đầu rất tương đắc Nhưng sau rồi hai bên bất bình với nhau Cậu bé này tính ham chơi, nhiều

Trang 28

khi quên mất phận sự của mình làm cho trâu nhiều lúc chả được miếng gì vào bụng

Có bữa vì say mê một cuộc đánh khăng hay đánh đáo, nhưng lại sợ trâu ăn lúa, cậu ta đã cột trâu lại một nơi không cho ăn Những lúc đó, để che mắt chủ, hắn đã dùng một mẹo là lấy mo cau áp một lớp vào bụng con vật, rồi trát đất bùn ra ngoài Cứ như thế, hắn dắt trâu về chuồng Chủ nhà nhìn thấy bụng trâu căng lớn tướng thì tỏ ý hài lòng mà không căn vặn gì nữa Nhờ mẹo ấy, cậu ta đã lừa được chủ nhiều lần nhưng cũng nhiều lần làm cho trâu rất tức tối

Một hôm, cậu bé mải chơi quá Hội khăng vui đáo để làm cho hắn quên mất

cả Nhưng trâu thì nhịn từ trưa cho đến chiều Trâu gọi mãi, nhưng hắn ta nào có để ý đến Buổi chiều hôm ấy trâu định mách chủ nhưng hắn khôn ngoan dùng lời lấp liếm không cho trâu có dịp mở miệng Buổi sáng hôm sau, người chủ dắt trâu ra cày ruộng Trâu cố làm ra bộ bước không muốn nổi Chủ gắt:

- Nào có đi mau lên không Đồ lười!

Trâu trả lời:

- Không phải lười mà tại đói

Chủ hỏi tiếp:

- Thế nào? Ngày nào mà thằng bé chả cho mày ăn một bụng no căng

Bấy giờ trâu mới vạch mặt:

- Cưỡi trâu ra đánh khăng đánh đáo, cưỡi trâu về nói láo trâu no No gì mà no: trong mo ngoài đất sét, ỉa cái phẹt, hết no

Sự giả dối của cậu bé chăn trâu vì thế bại lộ Ngay buổi trưa hôm đó người chủ vừa lột những cái mo đầy bùn dưới bụng trâu vừa đánh cho hắn một trận

mê tơi Hắn đau ê cả người Nhưng trâu thì rất hả hê và từ hôm đó ngày nào cũng được ăn no lại được tắm rửa sạch sẽ

Ngày đăng: 19/12/2015, 10:33

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w