1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Anh trai toi

20 177 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 20
Dung lượng 72,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tự ý thức rằng cha mất sớm, hoàn cảnh gia đình cũng chẳng khá giả gì, một mình mẹ phải vất vả lo toan tất cả mọi chuyện trong nhà nên tôi cũng không trẻ con như bao đứa trẻ khác.. Hằng n

Trang 1

ANH TRAI TÔI.

Giây phút hạnh phúc trôi vào cõi hư không

Như dòng nước hối hả về đông không trở lại Thời gian ngay trước mắt nhưng bạn nào nhận

thấy Thời khắc lúc này đâu phải của hôm qua

Dòng thời gian trôi qua kẽ tay bay tới nơi đâu?

*

* *

"- Cha ơi, cha ơi, con vẽ cái này có đẹp không ạ?

- Gì thế con gái yêu ?

- Cha nhìn này! Đây là cha, đây là mẹ còn ở giữa là con!

- Ôi! Hà sùng của cha vẽ đẹp quá! Ha… ha…

- Ứ chịu đâu con không phải sùng mà là mèo cơ!

- Ừ thì mèo con, được chưa Ha … Ha"

Thời gian trôi thật là nhanh, mới đó mà cha tôi

đã " đi xa" được bốn năm rồi! Bây giờ tôi đã bước vào bậc trung học cơ sở, không còn là cô bé con

Trang 2

hiếu động như ngày nào nữa Tự ý thức rằng cha mất sớm, hoàn cảnh gia đình cũng chẳng khá giả

gì, một mình mẹ phải vất vả lo toan tất cả mọi chuyện trong nhà nên tôi cũng không trẻ con như bao đứa trẻ khác Tôi đã sớm trở thành một bà cụ non không hơn kém Hằng ngày ngoài việc học tập tôi còn phải tự lo cho bản thân mình, mẹ đi suốt, đến thời gian quan tâm đến tôi cũng chẳng có huống chi là trò chuyện với đứa con gái đang bước vào tuổi dậy thì với nhiều điều muốn được chia sẻ như tôi Rồi dần dần tôi trở nên ít nói và chỉ thích ngồi một mình trong bóng tối tràn ngập khắp căn phòng, bây giờ ánh sáng đối với tôi chỉ là một thứ phiền toái, khiến người ta khó chịu

Tối ấy, như thường lệ tôi ngồi một mình bên góc cửa sổ ngắm nhìn những hạt mưa tí tách rơi ngoài hiên Tôi cảm thấy trống vắng vô cùng, giá như có cha ở đây chắc chắn cha sẽ chọc cho tôi cười, kể chuyện cho tôi nghe hay mua cho tôi cây kẹo bông thật to Giọt nước mắt tôi rơi, tôi nhớ cha, nhớ lắm , nhớ những chiều cha dẫn tôi đi ăn kem bông rồi hai cha con đi trên dường nghêu

Trang 3

ngao hát một bài hát nào đó Nhớ bàn tay ấm áp cha vuốt nhẹ lên mái tóc tôi, nhớ câu chuyện cổ tích cùng giọng kể trầm trầm của cha Dường như mọi ký ức vui vẻ, hạnh phúc bên cha đều trở thành những thước phim ngắn tua đi tua lại trong đầu tôi Bây giờ nhìn ngắm bức tranh gia đình dán trên tường tôi thầm cầu mong hôm đó cha đừng đi, đừng đi bắt cướp để rồi hy sinh trong vòng tay đồng đội Kể từ lúc đó tôi không còn vẽ nữa, tài năng bẩm sinh hội họa bị tôi gạt sang một bên, vì mỗi lần đặt bút vẽ là một lần hình ảnh cái đêm định mệnh đó lại hiện về Cha ơi!

- Hà ơi, con ngủ chưa?- Tiếng mẹ gõ cửa

- Dạ chưa ạ!- Vội vàng lau nước mắt tôi trả lời mẹ

- Con phải bật đèn lên chứ Cứ để tối thui thế này làm sao nhìn thấy gì…-Mẹ vừa nói vừa bật đèn lên

- Dạ…!

- Mẹ có chuyện muốn nói với con!

- Vâng?

Trang 4

- Mẹ … mẹ sẽ tái hôn…con sẽ có cha… còn có

cả anh trai nữa…

- Tái …tái hôn? Mẹ sẽ lấy chồng sao? Tại sao chứ? Mẹ không yêu cha nữa sao?

Tôi mở to đôi mắt, hỏi mẹ những câu hỏi mà tôi biết chắc rằng mẹ không thể trả lời

- Đến mẹ cũng bỏ con mà đi sao?- Trong làn nước mắt, tôi hét lên

- Con nghe mẹ nói…

Không, tiếng mẹ dần nhỏ đi, vang vọng hơn, tôi lao ra khỏi nhà mà cũng không biết mình đang chạy đi đâu Trời vẫn mưa, mưa như trút Cha ơi, cha biết không? Mẹ sẽ tái hôn, mẹ không yêu cha con mình nữa rồi, từ giờ con sẽ phải sống thế nào đây?

*

* *

- Hà à! Đây là cha Thành và anh Phong Từ nay chúng ta là một gia đình!

- Cha chào con!

- Anh là Hải Phong, Hà cứ goi anh là anh Phong nhé! Cho em nè!

Trang 5

Anh mở túi đưa tôi một chiếc kem bông, màu hồng Dù thích kem bông đến mấy tôi cũng chẳng thèm Tại anh ta và cha anh ta cướp mẹ tôi, sẽ chẳng bao giờ tôi gọi ông ta là cha hay chấp nhận Phong là anh trai tôi đâu! Không bao giờ! Nghĩ vậy tôi hứ một tiếng rõ to rồi bỏ vào phòng

- Cái con bé này, hỗn quá!

- Không sao đâu!

- Hừ! Con với cái! Thôi Phong mẹ thay em xin lỗi con nhé, nó không ăn thì con cứ ăn đi, đi nào,

mẹ đưa con vào phòng…

- Dạ!

Hừ! Vui vẻ gớm nhỉ, anh ta tưởng mình là ai chứ, tưởng đây là nhà anh ta chắc Ghét quá đi! Phong? Phong, phiếc gì mặc kệ, tôi sẽ cho anh ta biết tay

*

* *

- Hai đứa xuống ăn sáng nào! Muộn học bây giờ!

- Dạ…- Tôi nói với cái giọng đầy ngao ngán Còn anh ta thì…

Trang 6

- Vâng ạ! Con xuống ngay đây ạ!

Thật đáng ghét, định lấy lòng mẹ tôi rồi tha hồ hành hạ tôi chắc! Xem mấy bộ phim về gia đình kiểu thế này khi nào con dượng cũng lắm mưu nhiều kế nịnh nọt dì và tìm đủ mọi cách bắt nạt thậm tệ những đứa con như tôi

- Này Phong, con ăn đi Mẹ nấu chắc con ăn không quen?

- Không đâu, mẹ nấu ăn ngon lắm ạ!

Trời ạ, có đến nỗi thế không! Khụ … Khụ… khi nghe mấy câu đó tôi đang ăn liền bị sặc, ho khù khụ

- Này, em uống đi!- Phong ân cần đưa cho tôi cốc nước nhưng tôi gạt phăng đi ngay Nước bắn tung tóe Phong thần người đứng đó, tay vẫn cầm cái cốc

- Con làm gì thế hả? Anh đưa nước mà sao lại thế Mẹ đánh cho bây giờ!

Tôi đứng dậy, xách cặp bỏ chạy! Mẹ! Lần đầu tiên sau ngày cha mất mẹ lại mắng tôi Chỉ vì anh

ta sao? Mẹ là mẹ của ai vậy? Của anh ta hay của con? Mẹ ơi!

Trang 7

*

* *

Buổi sáng, tôi ngồi với Lan_ đứa bạn thân của tôi trên ghế đá Chẳng hiều vì sao trước nhỏ, một đứa ít nói như tôi lại lắm điều đến vậy Tôi ấm ức

kể cho nhỏ nghe hết mọi chuyện trong nhà và kể chuyện sáng nay nữa Tường nhỏ sẽ bênh tôi, ai ngờ nhỏ trách tôi, bảo tôi sai Bực thật!

- Này!- Phong đứng trước mặt tôi giơ hộp cơm nom rất bắt mắt

Trời! Anh ta là ma hay sao mà thoắt một cái tót được vào trường tôi rồi? Tôi nhìn kỹ thấy Phong mặc đồng phục lại còn đeo phù hiệu trường tôi nữa

- Quên chưa nói với em! Mẹ đã đăng ký cho anh học ở đây, tiện thể để mắt tới em luôn!Hì hì…-Như đoán được suy nghĩ của tôi anh ta nhanh nhẩu đáp

- Ủa? Em là bạn của hà à?

- Dạ! Chào anh Phong, Hà sùng kể cho em nhiều về anh lắm!

Trang 8

- Hà sùng?

- À …dạ biệt danh của nó đấy anh ạ!

- Lan!- Tôi hằm hằm nhìn nhỏ, cái đồ bán rẻ bạn bè Chẳng phải biết là tôi ghét cay ghét đắng anh ta hay sao mà còn lắm điều thế?

" Tùng, tùng, tùng"- Đang định xổ cho nhỏ một trận thì trống trường điểm, báo giờ vào học.Tôi vội vàng toan chạy vào lớp thì chợt một bàn tay ấm áp kéo tôi lại

- Giờ ra chơi em ăn đi nhé! Sáng nay em chưa kịp ăn gì mà! Nhớ ăn đấy!- Đặt vội vào tay tôi, Phong lao ngay lên tầng Anh ta chạy nhanh khiếp! Nhìn hộp cơm còn nóng trên tay, tôi chợt cảm nhận được sự quan tâm mà bấy lâu nay tôi vẫn muốn có được Sự quan tâm ấy lại từ Phong- kẻ cướp mẹ của tôi sao?

Giờ ra chơi sau tiết ba, bụng tôi đói meo, nó cứ kêu suốt làm tôi ngượng chết

- Đói thì ăn đi!- Tiếng Lan thủ thỉ

- Không! Không bao giờ!- Tôi quả quyết nhìn hộp cơm bên cạnh, tôi sẽ không ăn cái thứ đồ ăn không rõ nguồn gốc này của anh ta đâu

Trang 9

- Bạn bướng quá đấy! Đừng để cái thân phải khổ chỉ vì sự kiêu căng của mình chứ! Nếu là bạn mình sẽ không ngại ngần mà ăn hết sạch sành sanh luôn! Bạn có người anh trên cả tuyệt vời rồi đấy! mình phải ghen tị cơ mà!

Tôi nhìn hộp cơm rồi không biết vì sao lại mở

ra, xúc một miếng đưa vào miệng Ngon thật!

*

* *

Anh ta ở nhà tôi cũng được mấy tháng rồi, nhưng tôi vẫn không thèm đoái hoài gì

Một buổi tối, sau khi tắm xong tôi vào phòng, anh ta đang ở đây, đứng ngắm nhìn bức tranh gia đình tôi vẽ

- Em vẽ đẹp quá nhỉ? Nhưng sao anh thấy chỉ có một bức thế này?

- Ra ngay! Ai cho anh vào phòng tôi!- tôi quát lớn

Nét mặt anh vẫn vậy, anh đã quen với cái tính hay cáu bẳn của tôi, anh cười nhẹ_ một nụ cười đầy thất vọng rồi bước ra khỏi phòng Anh ta đang buồn sao? Cô đơn? Không, không thể nào! Đối với

Trang 10

một kẻ lắm chuyện như anh ta thì lấy đâu ra cái gọi

là cảm thấy cô đơn chứ… tôi cười thầm nhưng nhìn dáng đi của Phong , tôi lại như thấy chính mình trước kia_ cái lúc cha tôi ra đi

Ủa? Cái gì thế này? Tôi nhìn thấy một cuốn sổ nhỏ ở góc giường của mình Ở đâu ra vậy nhỉ Tôi cầm lên xem thì thấy chứ viết nắn nót ngay bìa

cuốn sổ "Phong" Là của Phong, nhưng sao nó lại

ở đây? Tôi tò mò mở ra xem… hóa ra là nhật ký của anh ta Biết rằng đọc trộm nhật ký của người khác là xấu nhưng tôi thật sự muốn biết Phong nghĩ gì và cả những mưu toan của anh ta chắc chắn

có trong này

Hoàn toàn khác với tôi nghĩ, giọt nước mắt tôi rơi vào trang giấy Tôi đã khóc sau khi đọc nhật ký của Phong Thì ra anh ta mất mẹ ngay từ lúc mới chào đời, anh luôn khao khát có thể cảm nhận được tình yêu của một người mẹ cũng như hơi ấm gia đình Và khi được mẹ tôi giang rộng vòng tay, coi anh như con đẻ anh rất vui và hồi hộp muốn biết cảm giác được làm anh trai Nhưng anh đã vô cùng thất vọng khi thấy tôi đối xử như một kẻ thừa

Trang 11

thãi đã cướp đi mẹ mình, anh muốn nghe tôi gọi một tiếng " anh Phong" nhưng trái lại tôi gọi ngang tên anh mà không một chút ngại ngùng Anh hiểu cảm giác của tôi mỗi khi nhìn tôi ngồi một mình trong phòng Anh cũng biết sở thích kẹo bông và hội họa của tôi Anh thích gọi tôi là hà sùng như bố tôi vẫn gọi tôi ngày xưa cho dù tôi quát tháo thế nào đi nữa Bây giờ thì tôi đã hiểu vì sao anh luôn khuyến khích tôi vẽ, bởi anh muốn tôi quay lại cô

bé hồn nhiên như ngày xưa, một cô bé luôn cười, thích ghẹo người khác Mẹ kể cho anh nghe tất cả nhừng gì thuộc về tôi của ngày xưa và nhờ anh giúp tôi Anh tốt với tôi, rất tốt là đằng khác, vậy

mà tại sao tôi lại quá quắt thế?

Tôi sang phòng anh, khi bước đến cửa tôi nghe thấy một tiếng hát dở tệ Tôi ngó qua khe hở nhìn vào trong, hóa ra Phong đang tập mấy động tác phục vụ cho buổi văn nghệ sắp tới của lớp Lông mày anh nhíu lại cố hát cho theo kịp nhịp bài hát còn chân tay thì cứng nhắc múa một điệu múa

mà tôi không sao hiểu nổi Tôi bật cười rõ to

- Em…- Mặt Phong đỏ bừng mấp máy môi

Trang 12

- Không phải thế! Anh nhìn đây!- Tôi dường như không phải mình nữa, không còn cáu bẳn với anh, mà nhẹ nhàng tiến đến hướng dẫn cho anh hát, tập cho anh từng động tác múa

- Phù! Thế là tạm ổn! Mặc dù không có năng khiếu nhưng mà anh học nhanh đấy!- Tôi lấy tay lau mồ hôi trên trán nhìn anh nói

- Em… Không ghét anh nữa sao?

Bất chợt anh hỏi khiến tôi khựng lại, tôi … tôi

đã cười đùa với anh, đã tập múa hát cho anh sao?

- Thôi … tôi…tôi đi ngủ đây! Mệt!- Tôi đi nhanh khỏi phòng Phong, khi lướt qua cửa hình như tôi nghe tiếng anh cười:

- Hà sùng ngốc!

Cánh cửa được đóng lại, tựa lưng vào cái khoảng trắng bàng bạc ấy, tôi biết mình không còn

cô đơn nữa vì tôi đã hiểu sự ích kỷ sẽ đẩy tôi xuống tận cùng của cô độc Tất nhên , đó là điều tôi không bao giờ muốn Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại có thể mở lòng với Phong chỉ sau mấy tháng ngắn ngủi như thế nhỉ?

*

Trang 13

* *

Hội diễn văn nghệ của trường đã đến, năm nay còn đặc biệt hơn các năm trước một chút là còn có

cả cuộc thi hội họa, thể thao, diễn kịch,… Cho dù

là như vậy đi nữa thì tôi cũng chẳng có hứng thú gì với mấy cái vụ kiểu này, chỉ phải đi cho có lệ Thật chán, Lan thì phải lo cho xong công tác chuẩn bị của lớp, còn anh Phong thì mất tăm từ sáng

- Hù!!!- Anh Phong bỗng từ đâu nhảy ra, dọa tôi sợ chết khiếp

- Làm gì vậy?- Tôi bực mình.- Chúa ghét mấy cái kiểu hù dọa thế này

- Thế ak? Anh xin lỗi, đùa chút thui mà! Hì hì - Anh nói rồi cười khoái chí

- Phong ơi!

- Ê, cả bọn đang bận tít mắt mà mày biến đi đâu thế hả?

- Hề hề mới đi có tí.- Phong gãi gãi đầu nói với các bạn.- Ak giới thiệu với mọi người đây là em gái Phong, Hà sùng!- Anh chỉ tay về phía tôi

- Ồ, đây chính là Hà sùng hả?

- Không giống lắm nhưng rất đáng yêu

Trang 14

- Trông trong tranh xinh hơn ý nhỉ?

Lới bàn tán không ngớt, mà tôi thì chẳng hiểu

gì Vậy là sao, tranh nào???

- Ê ê… đi đi nào, anh… anh đi nhé! Tí gặp lại

Đi nào mấy ông…

Phong đẩy các bạn đi, lúc sau anh ngoảnh lại nhìn tôi, cười khì khì

Đúng là tiệc tùng không hợp với tôi, may mà

có Lan dẫn đi, không thì tôi chắc phải lạc ở cái chốn đông đúc này quá!

- Đến ngẹt thở mất, ồn ào quá, tớ về đây!- Tôi nói với Lan

- Ơ sao thế? Đang vui mà.- Lan kéo tay tôi

Nhìn cô bạn thân của mình nài nỉ tôi cũng cố nán lại Hey… chẳng có chỗ nào hợp với tôi, nhưng mà… khi đi qua phòng triễn lãm hội thi vẽ tranh toàn trường, có cái gì đó đã hối thúc tôi bước vào Có cái gì đó đáng để xem chăng?

Thật yên tĩnh, trong phòng tranh, mọi người mải mê nhìn ngắm các tác phẩm Chỗ này rất thích hợp với một người ít nói như tôi Thế nên tôi quyết định sẽ ở đây Xung quanh tôi, các bức tranh được

Trang 15

phân loại, sắp xếp theo các giải lớn nhỏ, bức nào cũng đẹp, cũng vui tươi, tràn đầy sức sống Trong phòng tranh bây giờ rất ít người, họ đều đã ra ngoài xem biểu diễn văn nghệ, dĩ nhiên kể cả Lan Không sao, tôi đã quen ở một mình, thế này càng thích

Tôi bước chậm lại, ngắm nhìn các bức tranh thật kỹ, nếu tôi mà vẽ, liệu có đạt giải không nhỉ? Chắc là không đâu… À, phải xem xem giải nhất có đẹp không chứ nhỉ! Đúng là giải nhất có khác, bức tranh được đặt ngay ngắn trên cái kệ cao nhất, xung quanh được riền vải đỏ Nhưng sao người trong bức tranh này quen thế? Chẳng lẽ là…

- Chắc em là Hà Sùng?- Một chị từ đâu bước đến hỏi tôi Sao chị ấy biết tên gọi ở nhà của tôi nhỉ?

-…- Tôi chỉ gật đầu

- Chị là bạn của Hải Phong

Thì ra là vậy, thảo nào chị biết tôi là Hà Sùng

- Chắc em nhận ra mình trong bức tranh đó chứ?- Chị vừa nói vừa hướng ánh mắt về phía bức

Trang 16

tranh đoạt giải nhất.- Em may mắn thật đấy, có một người anh trai tốt bụng như thế

- Chị nói anh phong?- Tôi hỏi, giọng vẫn hơi

dè chừng

- Ừ, tuy cậu ấy mới vào lớp nhưng ai cũng biết cậu rất tốt bụng lại rất thương em gái

- Thương?

- Em không biết sao? - Chị hỏi ngạc nhiên

Tôi lắc đầu

- Vậy thì em phải cảm ơn anh ấy nhiều đấy Phong đã làm nhiều điều cho em, mong em chấp nhận Trong một bài văn cảm xúc về gia đình, cậu

ấy đã viết về gia đình mới, nơi đó có người mẹ dịu dàng, thương mến, một cô em gái mà cậu ấy biết rất đáng yêu nhưng lại không chịu coi cậu là anh trai Lớp chị đã cảm động lắm Em nhìn đi.- Chị chỉ về phía bức tranh.- Anh ấy vẽ em đấy!

Mắt tôi bắt đầu ươn ướt, anh ấy vẽ tôi đó sao? Tôi tiến lại gần, thật gần bức tranh Cúi xuống tôi thấy trên đó là một cô bé xính xắn, ngồi ôm chú gấu bông nhỏ, bên cạnh của sổ có vài nhánh cây leo, trông rất kiên cường Ánh mắt cô bé nhìn

Trang 17

thẳng, như muốn tiến thẳng vào trái tim tôi, chiếu sáng từng góc khuất tối tăm, lạnh lẽo Đó là tôi ư? Trong mắt Phong tôi là cô em gái như vậy sao, đáng yêu, xinh xắn như vậy sao?

" Tặng em, cô bé kẹo bông! Cố lên nhé, Hà Sùng!

Anh trai của em: Phan Vũ Hải Phong."

Lời tựa của bức tranh được anh viết ngay ngắn phía góc phải Lần này tôi mặc kệ tất cả, sự kiêu ngạo, ích kỉ, rụt rè và cả nỗi buồn bao lâu nay, tao

sẽ cho chúng mày đi thật xa và đừng quay lại Bây giờ mới chính là tôi, cô bé hồn nhiên, đáng yêu như anh Phong đã tả, tả trong lời nói và trong bức tranh tuyệt vời ấy Tôi lao như bay ra ngoài, hy vọng còn kịp để được xem tiết mục văn nghệ của lớp anh Phong

Kia rồi, vẫn chưa muộn, tiết mục vừa bắt đầu Tôi ngồi xuống, nhìn về phía khán đài Lớp anh đăng ký kịch nói và nhảy Trong phần kịch, tôi đã cười, cười rất nhiều bởi anh Phong đóng cô công chúa đỏng đảnh Chắc anh rầy nên cử chỉ còn hơi gượng gạo, nếu tôi mà không ra đây thì chắc đã bỏ qua một cảnh tượng đáng xem nhất trong ngày

Ngày đăng: 16/11/2015, 07:03

Xem thêm

w