--- Vợ ---Vợ, ngời thân nhất trên đời Bây giờ, mãi mãi chẳng rời chẳng xa Vợ là tình cảm bao la Vợ là gió mát vợ là bão dông Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là s tử Hà Đông kinh ngời Vợ là êm
Trang 1- Vợ
-Vợ, ngời thân nhất trên đời
Bây giờ, mãi mãi chẳng rời chẳng xa
Vợ là tình cảm bao la
Vợ là gió mát vợ là bão dông
Vợ là một đóa hoa hồng
Vợ là s tử Hà Đông kinh ngời
Vợ là êm ái tuyệt vời
Vợ là bảo táp rụng rời chân tay
Vợ là một chất men say
Vợ là một nỗi đắng cay trong lòng
Có ngời nhờ vợ nên ông
Có ngời vì vợ mất không cơ đồ
Vợ khôn chồng dại ngây ngô
Một mình xây dựng cơ đồ khó khăn
Vợ mà buôn chục bán trăm
Gia đình lục đục phải chăng vì tiền
May mắn lấy đợc vợ hiền
Gia đình hạnh phúc ấm êm suốt đời./
Thơ vô danh
- Chồng
-Chồng nh cây cột trong nhà
Để trong thì vớng, bỏ ra hỏng tờng Chồng nh hàng hóa thị trờng Lúc thì cần gấp, lúc vơng vấn hoài Chồng nh ốm gặp rổ khoai
Ăn thì xót ruột, bỏ hoài xót xa Chồng nh cây cảnh trong nhà
Để trong thì ốm, bỏ ra trộm nhòm Chồng tựa nh một trái bom Bảo quản không khéo nổ bom cả làng Chồng khôn nh thể cục vàng Chồng đần nh thể cục gang, cục chì Lấy chồng không biết tính suy Thì có khác gì rớc nợ về nuôi Lấy chồng tài cán hơn ngời
Ăn ngon mặc đẹp rong chơi suốt ngày Chồng nh một chất men say Không có thì muốn, có day dứt hoài Chồng nh con nợ trong nhà Tiền lơng là lãi rút ra tiêu dần Chồng nh chai rợu có chân Khật khà, khật khỡng lúc gần lúc xa Chồng nh một khúc dân ca
Vợ ngời ca tuyệt, vợ ta ca xoàng./
-Vô danh
`
Trang 2Kỷ niệm 24 -10 -2001 Hà tiên
Kiên Giang
Mình về mình có nhớ ai !
Ta về ta nhớ tiếc hoài Kiên Giang Nhớ Rạch Sỏi, nhớ Chùa Hang
Hà Tiên khói trắng bay ngang lng trời
Mờ mờ Phú Quốc xa xôi Biển xanh sóng vỗ bồi hồi Mũi Nai Yêu cảnh đẹp, thắm tình ngời Vui tình đồng chí nụ cời sáng trong
Dù xa mặt, chẳng cách lòng Kiên Giang-Hà Nội nghìn trùng chẳng quên
Kiên Giang trăm mến ngàn thơng
Đến đây quên hết đoạn đờng xa xôi
Đẹp sao ánh mắt nụ cời Vui cùng sự nghiệp “Trồng ngời mai sau”
Phút vui rồi cũng qua mau
Ân tình đọng lại bền lâu trong lòng Chia tay lu luyến bâng khuâng Hẹn ngày gặp lại bên dòng Cửu Long
Kỷ niệm
Kiên Giang, Tháng 08 năm 1998
Mời cảnh Hà Tiên rất hữu tình Non non, nớc nớc, ngẫm nên sinh
Đông Hồ, Lộc Trĩ, tuôn dòng chảy Nam Phố, L Khê, một mạch xanh Tiêu Tự, Giang Thành, chuông trống ỏi Châu Nham, Kim Dự, cá chim quanh Bình San, Thạch Động, là rờng cột Sừng sững muôn năm cũng để dành
(Nhà thơ Đông Hồ)
Trang 3Con chỉ là ngời đàn bà thứ hai
Xuân Quỳnh
Mẹ đừng buồn, khi anh ấy yêu con Thuở trớc con, anh ấy là của mẹ Anh ấy quen con từ thời trai trẻ
Nhng anh ấy suốt đời yêu mẹ, mẹ ơi !
Bởi mẹ sinh ra anh ấy ở trên đời Hình bóng mẹ lắng vào tim anh ấy Dẫu bây giờ con đợc yêu biết mấy Con cũng chỉ là ngời đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn khi hoàng hôn, lúc ban mai Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhung con cũng chỉ là một cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thơng nhớ của đời anh
Con cũng chỉ là một cơn ma mỏng manh Ngời đàn bà khác có thể thay con trong trái tim anh ấy Nhng có một tình yêu suốt đời âm ỷ cháy
Anh ấy chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi
Anh ấy có thể sống bên con suốt cả cuộc đời Cũng có thể chia tay ngay ngày mai có thể Nhng anh ấy suốt một đời yêu mẹ
Dẫu thế nào con cũng chỉ thứ hai./
Rạch Giá, ngày 28 tháng 8 năm 2001.
-Lã Bất Vi – phim trung quốc
Từ ngàn xa, loạn thế xuất anh hùng Dựng cơ đồ từ hai bàn tay trắng Vung gơm chớp loá vạn ngàn binh tớng
Trang 4Ngoảnh đầu nhìn không một bóng thân nhân
Cõi hồng trần chinh phạt bấy nhiêu năm
Ôm giấc mộng một lần làm bá chủ Trái tim đá, cha từng nghe khuất phục Bỗng ngập ngừng trớc giọt lệ giai nhân Bao mu toan, bao lờng gạt dối gian
Vinh quang tột cùng, mà tột cùng cay đắng
Miệng thế gian ai khen- chê, trách- oán
Ngạo danh cao bậc loạn thế anh hùng./
Rạch Giá, Ngày 07/9/2001.
Trang 5Lá ĐƠN THÔI VIệC
Sẽ có, Một buổi chiều cuối cùng
Cô lên lớp giảng bài tập đọc
Tha thiết, dịu dàng và giọng đầy nớc mắt
“Hạt gạo Làng ta”
Chảy theo lời cô, Là những vị phù sa Tiếng hát ngọt ngào trong lời ru của mẹ Nỗi buồn trôi qua
Và niềm vui nhỏ hé,
Lại bùng lên
Nh những buổi chiều nào
Và dới kia
Lấp lánh những vì sao,
Trong đôi mắt, của đàn con nhỏ
Cô không biết nói gì đây nữa
Khi bài giảng vừa xong
Rằng: Đây là buổi học cuối cùng
Ngày mai, cô sẽ rời bục giảng
Ngày mai, sẽ chẳng bao giờ
Cô mở trang giáo án, Ngày mai, Cô không còn gặp các em Cô về xuôi Hà Nội, ngợc Đồng Đăng Vì cuộc sống, Cô phải lo kiếm sống Biết nói gì với các em bé bỏng
Và các em sẽ nói gì
Để đáp lại lời cô
Cả lớp nhìn nhau, yên lặng sững sờ Cậu lớp trởng thông minh
Bỗng đứng lên nhỏ nhẹ
“Hãy ở lại với chúng em, Cô nhé !
Mẹ em cũng là giáo viên
Nhà em cũng luôn hết gạo, thiếu tiền
Mẹ vẫn dạy và nhắc em gắng học
Cô cầm lá đơn nhạt nhòa nớc mắt
Có lẽ nào chấm hết từ đây ?
Trang 6Điều gì sẽ xảy ra sau lá đơn này
Mới nghĩ đến mà lòng cô rớm máu
Dù phải sống tiếp những ngày rau cháo,
Cô chẳng thể nào, Rời bỏ học sinh
Và để nh khẳng định với chính mình
Cô xé vụn tờ đơn xin thôi việc
(Trần Thanh Tâm PTCS TT2 Hữu Lũng - Lạng Sơn)