Cho nhớ thương về quê xưa Mùa Xuân không còn nữa Cho nhớ thương về quê xưa Mùa Xuân không còn nữa... Yêu những khung trời hoa bướm Với nắng tơ vàng êm... Những tấm lòng thương nhau Cười
Trang 2Nhạc: Nguyễn Hiền
Sưu tầm : Phan Công Huỳnh
Nhạc: Nguyễn Hiền
Trang 3Lời: Thanh Nam
Trang 4Tiếng hát:
Trần Thái Hòa
& Như Quỳnh
Trang 5Cho nhớ thương về quê xưa Mùa Xuân không còn nữa
Cho nhớ thương về quê xưa Mùa Xuân không còn nữa
Trang 6Muôn cánh hoa đào phai úa Lối cũ rơi hững hờ
Trang 7Nơi ấy bao ngày xanh qua Hồn thơ mơ màng quá
Trang 8Yêu những khung trời hoa bướm
Với nắng tơ vàng êm
Trang 9Yêu sao ngày thơ ấu
Đất nước chưa thay màu
Trang 10Những tấm lòng thương nhau Cười nghiêng nghiêng tà áo
Trang 11Năm tháng theo làn mây trôi Ngày thơ xa dần mãi
Trang 12Nơi cũ dâng sầu tê tái
Sắc bướm hoa tàn phai
Trang 13Hồn bướm hoa xưa còn đâu ?
Vườn cũ quê nhà yêu dấu
Trang 14Mầu nắng xưa còn lưu luyến Hương sắc ngừng trôi trước thềm
Trang 15Còn nhớ hay chăng người ơi! Chiều nào thầm nghe lá rơi
Trang 16Ta nắn cung đàn u sầu Thương ngàn cánh hoa phai mầu
Trang 17Hoa Bướm Ngày Xưa
Trang 18Nhạc: Nguyễn Hiền
Trang 21Tiếng hát:
Trần Thái Hòa
& Như Quỳnh
Trang 22Cho nhớ thương về quê xưa Mùa Xuân không còn nữa
Trang 23Muôn cánh hoa đào phai úa Lối cũ rơi hững hờ
Trang 24Nơi ấy bao ngày xanh qua Hồn thơ mơ màng quá
Trang 25Yêu những khung trời hoa bướm
Với nắng tơ vàng êm
Trang 26Yêu sao ngày thơ ấu Đất nước chưa thay màu
Trang 27Những tấm lòng thương nhau Cười nghiêng nghiêng tà áo
Trang 28Năm tháng theo làn mây trôi Ngày thơ xa dần mãi
Trang 29Nơi cũ dâng sầu tê tái Sắc bướm hoa tàn phai
Trang 30Tìm thấy đâu ngày thơ êm ái …
Trang 31Yêu anh, em sẽ hóa thân
làm con bướm tím bay gần tình ta
lượn trên làn cỏ, khóm hoa
lung linh cánh mỏng thiết tha chờ người
Yêu anh, em sẽ mỉm cười
ước là đôi bướm suốt đời đi rong
để ta nên vợ, thành chồng
cánh màu tô điểm cho lòng thêm xanh
Yêu anh, bướm đậu trên cành
nụ vàng, mây trắng, mộng lành đắp xây
có người thôn nữ qua đây
hái bông lúa chín, đắm say tình nồng
Yêu anh, lan nở trong lòng
đem về miền núi, lên trồng chân mây
bướm bay, nỗi nhớ không khuây
niềm riêng chan chứa đong đầy trong tim
Trang 32Yêu anh, bóng nguyệt minh chìm
dẫu nhiều trăn trở, vẫn tìm gặp nhau
ngày đêm thương nhớ dạt dào
Ô! con bướm nhỏ bay vào vườn thơ
Yêu anh, nên đã dại khờ
hát hiu hồn điệp vẫn chờ đợi nhau
kiếp này và đến kiếp sau
bến sông vẫn nở xôn xao lục bình
Yêu anh, bướm ghé bên đình
lặng yên, đứng ngóng bình minh mới về
hoàng hôn nắng dọi chiều quê
bướm còn mãi đợi vì thề có nhau
Bướm về trong giấc chiêm bao
nhẹ hôn cánh mỏng, lao đao nhớ người
trong mơ cũng nở nụ cười
nguyện là tri kỷ suốt đời yêu thương
Trang 33Thực hiện: Cuối tháng 5, 2008
Sưu tầm : Phan Công Huỳnh