Đáng ra hoàn cảnh này Nó phải bắt đầu lo lắng mới phải, nhưng có vẻ như tác dụng từ khóa thiền trước kéo dài tới tận bây giờ, kể cả trong năm Nó tập cũng không đều lắm.. Và Nó đã nhập họ
Trang 1NHẬT KÝ VIP-mát-xa
www.fususu.com
“VIP mát-xa á???”, Nó rùng mình hỏi lại, trợn tròn mắt nhìn tên đệ tử đang cười khoái trá vì sự lãng tai của Nó “Không, anh nghe nhầm rồi, Vi-pát-sa-na ạ”, tên đệ tử khẳng định từng chữ một rồi bắt đầu giải thích đầy hào hứng về một khóa thiền đặc biệt “Ở đó anh sẽ không được phép liên
hệ với thế giới bên ngoài dưới bất kỳ hình thức nào, không điện thoại, laptop không tivi hay sách báo gì hết” tên đệ tử càng nói, vẻ mặt hắn càng rạng rỡ
“Thế thì khác quái gì về thời tiền sử”, Nó nhíu mày khi tưởng tượng ra cảnh sẽ khổ sở thế nào khi
một ngày không lên facebook ngó cái số trắng nền đỏ thông báo tin mới, hoặc ghé thăm cái fan page của nó để xem lượng like tăng lên chưa
“Cũng có thể, vì pháp thiền này giữ nguyên truyền thống ấy đã 2500 năm Mà chưa hết, trừ thiền sư và người quản lý ra anh không được phép nói chuyện với bất kỳ ai dưới mọi hình thức Nói chung là im như thóc suốt 10 ngày”, tên đệ tử nhấn mạnh chữ 10 ngày
“Sặc, 10 ngày? còn hơn cả ngồi tù!”, vừa nói nó vừa nhận ra hai chữ “đi tu” với “đi tù” cũng chỉ
khác cách viết chút xíu Nhưng Nó thắc mắc không hiểu sao tên đệ tử càng nói, đôi mắt của hắn càng sáng quắc lên, như thể… cuộc đời hắn đã thay đổi mãi mãi, hắn đã được “khai sáng” sau trải nghiệm
‘khủng khiếp’ đó vậy Nó tin rằng nếu có ai đó ở thế giới hiện đại này mà vượt được qua 10 ngày ở
đó thì một là cực kỳ cao siêu, hai là có vấn đề gì đó rất nặng Mà tên đệ này thì không thể có gì là cao
siêu cả “Thế chú đi thử rồi à?”, nó vừa nói vừa nhìn tên đệ thán phục
“Chưa… thế nên em mới rủ anh”, tên đệ tử trả lời tỉnh bơ Nó tặc lưỡi, và cuộc nói chuyện tạm thời
chấm dứt, Nó thấy tên đệ đó đúng là đồ con… mèo Hắn tỉnh bơ y chang như cái biệt danh của hắn… Mèo ba màu
….1 NĂM SAU…
“Ê Mèo, năm nay đi ‘VIP mát-xa’ tiếp không?” Nó hào hứng hỏi tên đệ tử
“Vipassana chứ anh”, tên đệ tử nghiêm túc nhìn hắn rồi nói tiếp “Tiếc quá, năm nay tổ chức ngay gần Hà Nội mà em lại vướng lịch thi”, Mèo mặt buồn so
Trang 2Sự thật là năm ngoái, không hiểu thế nào mà Nó quyết định ‘thầu’ cả vé máy bay cùng con Mèo đó vào tận HCM để học khóa thiền này Và 10 ngày ấy đã trở thành một trải nghiệm khó quên nhất trong đời Nó, 10 ngày làm thay đổi góc nhìn của Nó về cuộc sống mãi mãi, 10 ngày giúp Nó hiểu
“nghệ thuật sống” ở mức độ thực nghiệm chứ không chỉ còn trong sách vở
Năm nay, có thể áp lực cuộc sống đã làm cho các khớp của Nó đau rã rời Nên dù không có Mèo, nó quyết tâm đi “mát xa” thêm lần nữa… với một Đại ca máu mặt khác mà nó mới rủ được
Tất nhiên, quy định của khóa thiền không cho Nó viết nhật ký, nhưng nó có một công cụ rất khủng
mà Nó vẫn hay chia sẻ với học viên của mình Nếu như ở khóa thiền đầu tiên nó đã dùng “trí nhớ siêu đẳng” để nhớ một bài thơ dài ngoằng Thì lần này không có gì đọc, nó đã xài “móc treo trí nhớ”
để chính xác những trải nghiệm thú vị loanh quanh chuyện thiền
Tại sao lại là loanh quanh?
Trang 3Vì đơn giản là việc chia sẻ những cảm nghiệm của bản thân trong quá trình hành thiền cho chỉ làm
thổi phồng thêm bản ngã, không tốt chút nào cho người hành thiền và bạn đồng tu Và để hiểu đúng đắn về pháp thiền, bạn phải học trực tiếp dưới sự hướng dẫn của chân sư Hơn nữa, đôi khi
phải đi loanh quanh thì mới thấy những thú vị bất ngờ Nhật ký này giống như một câu chuyện nhỏ gồm có 7 phần, mỗi phần là những trải nghiệm cá nhân của Nó và bài học thú vị rút ra
PHẦN 1 : CẨN THẬN VỚI THỨ BẠN HAY ĐÙA
PHẦN 2 : BẠN CÓ LỰA CHỌN BỎ CUỘC?
PHẦN 3 : CẨN THẬN TRÒ CHƠI CẢM GIÁC
PHẦN 4 : CÀNG QUAN SÁT, CÀNG BÌNH THẢN
PHẦN 5 : NẾU KHÔNG LÀ NGƯỜI ĐẦU TIÊN, HÃY LÀ NGƯỜI CUỐI CÙNG
PHẦN 6 : HÃY NGHIÊM TÚC TỚI GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG
PHẦN 7 : MỖI NGƯỜI LẠ LÀ MỘT MÓN QUÀ
BONUS : GIỚI THIỆU NHANH + CLIP THÚ VỊ VỀ VIPASSANA
—
Trang 4PHẦN 1 : CẨN THẬN VỚI THỨ BẠN HAY ĐÙA
Ngày nhập học, nó bị kẹt hồi lâu ở bàn làm thủ tục, tên Nó không có trong danh sách Mà bắt
buộc tên phải có trong danh sách thì mới được vào, vì số thứ tự sẽ đi liền với số giường, số ghế được xếp sẵn Đã có nhiều người phải nuối tiếc khi không được ban quản trị chấp thuận vì đăng ký muộn, song rõ ràng là Nó đăng ký rất sớm và đã nhận được email chấp thuận Trong lúc đó, tên Đại ca ở phía xa đang phởn phơ vác cái ba-lô tổ chảng lên nhận phòng
Đáng ra hoàn cảnh này Nó phải bắt đầu lo lắng mới phải, nhưng có vẻ như tác dụng từ khóa thiền trước kéo dài tới tận bây giờ, kể cả trong năm Nó tập cũng không đều lắm Bình thản, Nó bắt đầu tìm giải pháp Chả nhẽ cất công lên tận vùng núi hoang sơ này, lại phải bắt xe ôm về ngay?? Hay là cố nài
nỉ bằng được để ở lại và xung phong đổ rác, dọn nhà vệ sinh?
“Alo, cô à, cô check xem có bạn Nguyễn Chu Nam Phương không ạ?”, tiếng anh phụ trách vang
lên làm ngắt dòng suy nghĩ của Nó Và một ý tưởng bật ra, Nam Phương à? sao nghe tên giống con
gái thế nhỉ??? À há, thì lần nào lên sân khấu giới thiệu bản thân, nó chả khoe cái biệt danh ’Nam Phương Hoàng Hậu’ đầy nam tính ấy
Nó ngoái nhìn sang bên khu điểm danh nữ và tự hỏi liệu có khi nào tên mình lại đang bên đó không nhỉ Bật cười với ý tưởng điên rồ đó, nó nói với anh phụ trách Anh nhìn Nó như thể với kinh nghiệm
tổ chức hàng ngàn khóa ở trên thế giới, điều nhầm lẫn này là hi hữu Cô phụ trách cũng nhìn nó đầy khó hiểu vì nó là người đàn ông duy nhất… đứng xếp hàng bên khu nữ
À kia rồi, dòng thứ 5, từ trên xuống chữ “Nguyễn Chu Nam Phương” to tướng trong danh sách thiền sinh nữ Và Nó đã nhập học khóa thiền thứ 2 như thế đó, từ một trong những người đăng ký đầu tiên, nó được nhận con số bổ sung ngoài danh sách Và tất nhiên, điều đó có nghĩa là chỗ nằm của Nó
sẽ bị kẹt đâu đó giữa hai người đàn ông
Trang 5PHẦN 2 : BẠN CÓ LỰA CHỌN BỎ CUỘC?
Vipassana phổ biến vì rất đơn giản mà hiệu quả, ai cũng có thể làm 3 ngày đầu bạn sẽ ngồi và hít thở 7 ngày sau, bạn vẫn ngồi một chỗ và quan sát cảm giác trên thân Mới nghe thì tưởng việc ngồi một chỗ là chuyện nhỏ, nhưng ngồi một tiếng thì nó trở nên to đùng
Tại sao phải ngồi một chỗ? đơn giản là con người ta thường hàng ngày cứ phải ghé hết chỗ này tới chỗ kia để tìm vài kg vui vẻ… mà không hề hay biết họ vô tình tự chuốc thêm cả tấn khổ sau này Thiền Vipassana giúp ta thoát khỏi cái thói quen biết-mà-khó-bỏ ấy từ tận trong tâm, vì đôi khi dù ngồi một chỗ, tâm trí bạn vẫn sẽ lảng vảng đâu đó bên ngoài kia
Đó là vào ngày thứ 1, với kinh nghiệm khóa trước, thì việc ngồi 1 giờ dù đau đớn song Nó vẫn có
thể hớn hở được Nhưng với những lần ngồi liên tục gần 2 tiếng đối với nó vẫn là một thảm họa Mặc
dù trong quy định có ghi là vào những giờ thiền đó bà con có thể về phòng nằm nghỉ 5 phút nếu muốn nhưng thường thì đã về phòng là chắc chắn sẽ ngáy liền 50 phút Nên nó bắt đầu thay đổi tư thế ngồi với hi vọng những cơn đau thấu xương sẽ qua, nhưng hình như đây đã là tư thế ngồi thứ 36
mà nó phát minh ra rồi mà vẫn đau kinh khủng Nó cứ cố, và những cơn đau cũng cố… chúng cố thực hiện trọn vẹn nghĩa vụ của chúng là làm nó đau
Nó nghe nói ở mấy quán tẩm quất mát xa người ta cũng sẽ đau đớn, nhưng dám cá là không thể đớn
đau dai dẳng như thế này!!! “đúng là VIP mát xa”, nó thường tự lẩm bẩm câu đó mỗi lần cảm thấy
đôi chân mình tê dại tới mức cảm giác như nó đã… biến mất hẳn
“Những thiền sinh mới hãy ở lại, thiền sinh cũ có thể tập tại phòng nếu muốn”, lời thầy vang
lên làm nó thở phào nhẹ nhõm Khóa này nó ngồi hàng trên cùng với khoảng 6 thiền sinh cũ khác, và khi nó mở mắt ra, anh em vẫn ngồi yên như tượng, như thể là họ chả có gì đau đớn vậy Không một
ai nhúc nhích cả, Nó ngó xuống xem tên Đại ca thế nào, wow dù mới đi khóa đầu song hắn cũng ngồi rất nghiêm túc, có nghiên cứu khoa học nào cho thấy… chân vòng kiềng sẽ dễ ngồi thiền hơn không nhỉ?
Nó quyết tâm lắm, nó nói “phải làm được” Và rồi cái mông nó nhấc dậy với một suy nghĩ “mình sẽ quyết tâm… về phòng vừa thiền vừa nghỉ, mình sẽ không ngủ quá 5 phút đâu, mình phải làm được”, rồi Nó lẳng lặng về phòng
Trang 6Ngồi trên giường, từ từ đặt lưng xuống… vài phút trôi qua, Nó thầm nghĩ chắc 5 phút chưa hết đầu, rồi nó lịm vào một giấc ngủ êm đềm lúc nào không hay Bỗng có người đập nhẹ vào vai khiến Nó giật mình bật dậy, một bác khá già đang nhìn nó với vẻ mặt nghiêm nghị, bác không nói mà trên tay cầm
một tấm biển“hãy CỐ LÊN, đừng cho phép mình BỎ CUỘC”
“Liệu bạn có cho phép mình bỏ cuộc?”, ôi câu nói này sao mà quen thế Cái câu mà chính Nó
thường hò hét với học viên của mình đây mà Nhưng những thử thách trong khóa học ấy làm sao dài bằng ở đây được, và rồi chợt trong đầu nó vang lên một câu nói còn quen thuộc hơn
“Liệu có phải bạn đang đổ lỗi?”
Không ngờ cái ý nho nhỏ đó mà nó học ở khóa học Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! cách đây hơn 4 năm lại có thể có tác dụng đến thế vào lúc này Sự hưng phấn tuôn trào khắp cơ thể, nNó vừa lẩm bẩm câu đó, vừa tự tin mỉm cười bước phòng thiền, nó quyết tâm sẽ ngồi từ giờ cho tới lúc hết giờ Bỗng
nhiên“Booong…”, tiếng báo hiệu hết giờ thiền vang lên, nó đứng ngẩn tò te một hồi lâu, rồi về
phòng… ngủ tiếp
Trang 7PHẦN 3 : CẨN THẬN TRÒ CHƠI CẢM GIÁC
Nó đang chuẩn bị đi tắm cho thoải mái, song với trời lạnh thế này thì đây còn hơn cả cực hình, mới
lại mình chỉ ngồi một chỗ thôi thì cần gì phải tắm nhỉ? Nhưng cái câu “liệu bạn có đang đổ lỗi?” đã
tiếp thêm cho nó động lực để đi tắm
Và nó tá hỏa khi phát hiện ra tên Đại ca đã chiếm phòng tắm ngon nhất tự lúc nào và đang nhìn Nó mỉm cười đầy khiêu khích, mặc dù ở đây việc nhìn nhau như vậy là hoàn toàn bị cấm Nó đành chọn cái phòng nước lạnh rỉ tong tỏng xuống sàn thi thoảng bắn vào chân lạnh buốt
“Này, chú có 5 phút để tắm… thầy gọi chú lên gặp riêng đấy”, tiếng bác già hôm trước lại khiến
nó giật mình khi vừa mới mở vòi nước Thầy gọi mình ư? với kinh nghiệm của nó từ trước tới giờ, chỉ có chuyện thiền sinh đăng ký gặp thiền sư, chứ ít khi có chuyện ngược lại Một cảm giác sung sướng toàn thân, Nó chắc mẩm mình phải có gì đặc biệt khiến thầy chú ý, Nó luôn cảm thấy mình là người đặc biệt mà
Nó rảo bước nhanh trên con đường nắng chiếu, vừa đi vừa xoa tóc cho đầu nhanh khô Trước mặt
Nó có vài thiền sinh đang ngồi đó đợi, Nó tin là mình VIP thế này chắc chắn sẽ nhanh thôi Tự tin kéo rèm cửa thiền đường, Nó bị chặn lại bởi bác già lúc nãy
“Xin lỗi chú nhé, chờ chút xíu nha”, bác già vừa nói thì thào vừa chỉ vào trong, có mấy thiền sinh
khác đang trao đổi với thầy Chút xíu ư? được, được, Nó sẽ chờ Và Nó không ngờ chút xíu đó… lại lâu tới vậy, đã 30 phút trôi qua… chắc chắn nó sẽ mất toi giấc ngủ trưa
Không thể để thời giờ trôi qua vô ích, mà thiền ngoài trời thì cũng không nên Nó quyết định thử
thách trí não bằng cách… đếm lá cây Dù biết có thể mình sẽ chuyển qua từ giai đoạn ‘đếm lá’ sang ‘nhặt lá’, và cuối cùng là… ‘đá ống bơ’ rất nguy hiểm, nhưng nó vẫn không thể nào dừng
mơ mộng về ý tưởng điên rồ này, oa, có những phương pháp nào để đếm lá nhỉ?
Và rồi nó nghĩ ra đủ mọi trò để đếm được lá Có thể là teamwork, anh em càng đông người càng tốt, mỗi người ngắt một ít rồi đếm kiểu gì cũng xong? Thế thì tốn nhiều người quá, hay là dùng một lượng sơn quét lên một chiếc lá rồi đo dung lượng, rồi sau đó lấy vòi cứu hỏa xịt cho kín cây rồi ngồi chia tính toán thể tích tổng trên từng đơn vị lá? Cũng tốn khá nhiều sức, hay là rung cây thật mạnh,
lá rơi sạch, sau đó bốc cho vào… máy đếm tiền?
Trang 8Cuối cùng ý tưởng mà Nó tâm đắc nhất là Nó sẽ gọi tên Đại ca lại, rồi hùng hồn tuyên bố rằng Nó có thể nói chuyện với thần cây và nói đại ra một con số, 2500 lá chẳng hạn Và khi tên đại ca hỏi “có thần cây thật hả?” nó sẽ đáp ngay “anh không tin thì đếm thử mà coi” Và thế là… vấn đề được giải quyết trọn vẹn! Nó vừa nghĩ tới cảnh đó vừa ôm bụng tự cười một mình
“Ê, vào đi” tiếng bác già vang lên thều thào vang lên giúp Nó chợt nhận ra tâm trí mình nãy giờ chạy
lăng xăng kinh quá Các cụ có câu nhàn cư vi bất thiện, giờ học thiền nó hiểu ra rằng hành vi đều do tâm tạo ra, cho nên chuẩn hơn là nhàn cư tâm… lắc lư
Ngồi trước mặt thầy, Nó cố nhớ tên vị thầy đáng kính này nhưng không thể nhớ nổi vì quá dài và lạ Thầy mỉm cười nhìn nó qua cặp mắt kiếng để sát dưới cái mũ trùm len nâu Nó chưa bao giờ cảm thấy mình đặc biệt thế… có lẽ ngài sẽ bảo rằng nó là hiện thân của thánh này thánh kia như có một người nào đó từng bói và nói với Nó chăng
“Tình hình tập luyện của con thế nào?” thiền sư bắt đầu hỏi
Trang 9“Dạ, cũng chưa tập trung lắm, nhưng con sẽ cố”, Nó thành thật khai báo Nó nhớ rằng khi mới
mãn khóa đầu tiên về, nó tập chăm lắm, nhưng càng về cuối năm, nó càng lười thì phải, và hôm nay
là ngày nó lãnh hậu quả đây Sau một vài câu hỏi chi tiết thêm, vị thiền sư chốt
“Hãy nhớ giữ tâm bình an, dù gặp bất cứ điều gì” thiền sư ôn tồn đáp Chỉ mỗi thế thôi ư, 45 phút
chờ đợi méo mặt, phát minh ra hàng chục cách đếm lá… và mất giấc ngủ trưa, nó nhận được thêm một lời khuyên cứ lặp đi lặp lại suốt khóa thiền
Nó ngồi xuống thở dài rồi từ từ nhắm mắt lại để thiền cùng thầy Tự nhiên nó thấy trán mình là lạ, một cảm giác ấm áp lạ thường giữa mùa đông lạnh giá Đúng là thiền sư xịn có khác, nghe nói thầy là
tu sĩ, ngồi gần các ngài sẽ tỏa la một luồng rung động từ bi giúp người ta hành thiền dễ hơn Nó cảm thấy thật tuyệt Mở mắt ra, giờ thì nó đã hiểu Ngài gọi nó lên đây chắc chắn để truyền cho nó một bí quyết đặc biệt nào đó, thật tuyệt vời, chắc chắn nó sẽ có những cảm nghiệm tuyệt vời chiều nay, chắc chắn nó sẽ tiến bộ nhanh hơn người khác
Bỗng nhiên, nó nhìn thấy như sau lưng thầy có cái gì đó Ồ, hóa ra một cái lò sưởi… thảo nào ấm dã man, ấm lạ thường Nó thở dài ngao ngán, nhưng chợt nó ngộ ra một điều gì đó, một điều gì đó rất quan trọng, đã ngăn cản sự tiến bộ của nó trong 2 ngày qua
Đúng rồi, cho dù nó đã vượt qua được những cảm xúc ghét bỏ khi đau chân, đau lưng, đói khát… nhưng nó đã vô tình tạo ra những thứ còn nguy hiểm hơn cả, đó là những ham muốn
Mặc dù thầy luôn nhắc đi nhắc lại là tâm bình thản, không ham muốn, cũng không ghét bỏ Nhưng
nó chợt nhận ra là nó có vượt qua các ham muốn được nói, được ngủ… nhưng nó lại đang ham muốn những cảm giác thoải mái, tệ hơn nữa nó lại phát sinh ham muốn vào việc dựa dẫm vào thầy, trong khi đó đây là pháp thiền mà mỗi người phải tự chịu trách nhiệm 100% cho kết quả của mình
Nó đã mắc vào một chướng ngại vô cùng lớn trên con đường thiền, thầy gọi đó là “trò chơi cảm giác”, khi đối đầu được với những cảm giác khó chịu, người ta lại bắt đầu nghiện cảm giác dễ chịu,
khi thoát khỏi những cảm giác dễ chịu, người ta lại bắt đầu ghét cảm giác khó chịu
Trang 10Con người thật kỳ lạ, họ cứ chơi đi chơi lại cái trò đó, và liên tục đau khổ Tuy được nghe nhiều lần điều này, nhưng giờ Nó mới thấm ở mức độ thực nghiệm, dù cảm giác dễ chịu, hay khó chịu, chúng đều là những nguyên nhân phát sinh bất tịnh trong tâm
Trang 11PHẦN 4 : CÀNG QUAN SÁT, CÀNG BÌNH THẢN
“Càng quan sát, càng bình thản”, đó là điều mà nó tâm niệm trước mỗi một thời thiền kể từ lần
gặp thầy hôm đó và một nhân vật quan trọng sau lưng thầy, là cái lò sưởi Muốn nhảy xa, bạn phải lấy đà Nhờ cái đà đó, nhờ vượt thoát ra khỏi trò chơi cảm giác, nó cảm thấy những ngày sau đó trôi qua thật nhanh cùng rất nhiều sự tiến bộ
Nếu như trước kia nó ăn cực nhanh, kể cả vừa nói chuyện cũng chỉ mất 15′ là cùng song giờ đây, nó
ăn siêu chậm, mất tầm 25 phút là chuyện thường, vừa ăn vừa thưởng thức từng nhát nhai một thật
thú vị Nếu như trước đây, ngồi thiền 2 giờ liền nó sẽ bị cong lưng và mỏi, thì giờ đây với ‘phát minh mới’ bằng cách buộc cái khăn quàng cổ vào thắt lưng, rồi quấn quanh chân khiến lưng nó
thẳng tăm tắp và vượt qua 2h dễ dàng Nếu như ở khóa 1, sau mỗi thời thiền nó đều đi nằm luôn… thì ở đây nó bắt đầu biết đi dạo, ngồi xích đu cho gân cốt thư giãn, nói chung là dù gian nan song vô cùng bình thản
Càng gian nan, càng bình thản Càng sung sướng, càng phải bình an để tránh… tận hưởng mà thỏa mãn quá đà Nói chung là càng quan sát, quan sát được bất cứ điều gì trong quá trình thiền, Nó càng bình tâm, nó càng dễ dàng tiến bước