NỖI NHỚ KHÔNG NGỜThuận Hữu Cuộc đời ơi, sao lắm lạ kỹ Có những năm tháng đi qua mà chẳng thành nỗi nhớ Nhưng nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ Một thoáng nhìn cũng trăn trở mãi trong nhau....
Trang 1NỖI NHỚ KHÔNG NGỜ
Thuận Hữu
Cuộc đời ơi, sao lắm lạ kỹ
Có những năm tháng đi qua mà chẳng thành nỗi nhớ Nhưng nhiều khi chỉ một lần gặp gỡ
Một thoáng nhìn cũng trăn trở mãi trong nhau
Ngày ra đất liền gặp nhau không lâu Mưa biển về làm áo em đẫm nước
Từ buổi chia tay chắc là em không biết Cơn mưa chiều làm mát mãi lòng anh
Em gọn gàng quân phục màu xanh Bắt tay anh tinh nghịch - “Chào đồng chí”
Màu xanh quê hương - màu đồng lúa làng tre bình dị Bổng bịn rịn hoài: Đồng chí, em, em
Hải đảo tiền tiêu sóng vỗ êm đềm Anh nhớ em như mua chiều nhớ nắng Hải đảo nhớ đất liền ngày biển lặng Đêm gác anh nhìn “Trăng ai xẻ làm đôi”
Mưa biển sắp roi ánh chớp bồi hồi
Sợ ướt cánh chim gọi bầy rồi đấy Chắc em biết hải đảo nhớ đất liền đến vậy Nên mỗi lần tàu ra em lại nhắn lời
Yêu và hiểu lòng mình nơi vạn sóng trùng khơi Nên ngọn đèn tiền tiêu đêm đêm vẽ lên trời màu lửa Cũng như chúng mình chẳng cháy lòng vì nỗi nhớ Thì có bao giờ lại hiểu được tình nhau
Đồng chí em ơi, cảng vắng nhớ con tàu
1975