“Tođi muoân taĩt naĩng ñi Cho maøu ñöøng nhát maât Tođi muoân buoôc gioù lái Cho höông ñöøng bay ñi.” Môû ñaău baøi thô, Xuađn Dieôu ñaõ theơ hieôn moôt öôùc muoân kì lá ñoù laø thay ñoơ
Trang 1“Tođi muoân taĩt naĩng ñi Cho maøu ñöøng nhát maât Tođi muoân buoôc gioù lái Cho höông ñöøng bay ñi.”
Môû ñaău baøi thô, Xuađn Dieôu ñaõ theơ hieôn moôt öôùc muoân kì lá ñoù laø thay ñoơi töï nhieđn, naĩm giöõ quyeăn löïc táo hoaù OĐng muoân “ taĩt naĩng”cho maøu naĩng khođng bò phai nhát , muoân “buoôc gío”
Cho höông ñöøng bay ñi Ñoù laø moôt khao khaùt vieên vođng, phi thöïc teâ? Laøm sao con ngöôøi beù nhoû coù theơ tranh quyeăn cụa táo hoaù? Baỉng vieôc söû dúng caùc ñoông töø mánh nhö: taĩt, buoôc Xuađn Dieôu ñaõ laøm noơi baôt ñöôïc öôùc muoân kì lá cụa mình trong maĩt ngöôøi ñóc Moôt öôùc muoân taùo báo, phi thöïc teâ vaø coù phaăn ñieđn roă
Nhöng khođng ñeơ ngöôøi ñóc phại thaĩc maĩc lađu hôn, ngay ôû khoơ sau, Xuađn Diéu nhanh choùng lyù giại vì sao mình muoân ñoát quyeăn táo hoùa ñeơ ngöng ñóng thôøi gian
“ Cụa ong böôùm naøy ñađy tuaăn thaùng maôt Naøy ñađy hoa cụa ñoăng noôi xanh rì Naøy ñađy laù cụa caønh tô phö phaât Cụa yeân anh naøy ñađy khuùc tình si”
Muøa xuađn thaôt ñép trong maĩt ngöôøi thi só laõng mán naøy Bôûi muøa xuađn nhö mótt böùc tranh thieđn nhieđn sinh ñoông vaø töôi ñép Ôû böùc tranh ñoù coù baăy ong böôùm raôp rôøn bay löôïn, coù “hoa cụa ñoăng noôi xanh rì”, coù” laù cụa caønh tô” môùi baĩt ñaău ñađm choăi nạy loôc, vaø coù cạ bạn tình ca cụa baăy yeân anh…Muøa xuađn laø muøa coû cađy hoăi sinh caíng ñaăy nhöïa soâng sau moôt muøa ñođng giaù lánh, laø muøa giao hoaø cụa ván vaôt, muøa xuađn khođng nhöõng ñép maø coøn ñaăy söùc soâng Baĩng caùch söû dúng dieôp töø “ naøy ñađy” cuøng haøng loát hình ạnh mieđu tạ khung cạnh muøa xuađn, taùc giạmieđu tạ vẹ ñép muøa xuađn cụa ñaẫt trôøi laø khođng theơ keơ heât, söï phong phuù, höõu tình cụa muøa xuađn laø vođ taôn Ñoăng thôøi Xuađn Dieôu cuõng bieân muøa xuađn ñoù thaønh moôt moùn aín tinh thaăn vođ cuøng boơ döôõng vaø quyù giaù
Muøa xuađn ñép laø theâ nhöng ñoù chöa phại laø taât cạ nhöõng gì muøa xuađn mang lái Khođng nhöõng laø muøa cụa söï soâng, muøa cụa söï giao hoaø ván vaôt, maø muøa xuađn coøn laø muøa cụa tình yeđu
“ Vaø naøy ñađy aùnh saùng chôùp haøng mi Moêi buoơi sôùm thaăn vui haỉng goõ cöûa Thaùng gieđng ngon nhö moôt caịp mođi gaăn”
Trong vaín hóc töø tröôùc ñeân giôø, khi mieđu tạ vẹ ñép cụa baât kf vaôt gì, thođng thöôøng ñöôïc ñem so saùnh vôùi thieđn nhieđn, laây thieđn nhieđn laøm thöôùc ño cho mói caùi ñép Ñoù cuùng chính laø taùc phong chung cụa caùc nhaø vaín ñöông ñái Deê thaây trong “Truyeôn Kieău” khi mieđu tạ vẹ ñép cuùa Thuyù Vađn, Nguyeên Du ñaõ so saùnh Thuyù Vađn vôùi thieđn nhieđn ñeơ töø ñoù laøm baôt leđn vẹ ñép phuùc haôu, hieăn laønh cuạ naøng:
“ Vađn xem trang tróng khaùc vôøi Khuođn traíng ñaăy ñaịn, neùt ngaøi nôû nang Hoa cöôøi ngóc thoât ñoan trang
Trang 2Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da”
Nhưng với Xuân Diệu thì khác, ông không dúng thiên nhiên làm chuẩn mực đánh giá cái đẹp mà lại dùng con người để làm thước đo cho vẻ đẹp đó Để miêu tả vẻ đẹp của mùa xuân, tác giả đã ví mùa xuân đẹp quyến rũ lạ lùng như hàng mi của cô gái Dùng một bộ phận của con người để nói lên vẻ đẹp của thiên nhiên là mộ cách so sánh mà từ trước đến nay chưa từng có ai thử qua, đây có lẽ là sự mới lạ trong văn thơ của Xuân Diệu Chưa hết mùa xuân nay còn biến hoá thành nhiều hình dạng khác nhau: khi thí mặn mà, quyến rũ như đôi mi của cô gái, khi thì vui vẻ như một ông thần Vui, cò lúc lạ nống nàn tựa tình yêu của tuổi trẻ Bởi vậy nên mới nói mùa xuân là mùa của tình yêu thật không sai Với nghệ thuật so sành tài tình và độc đáo, cùng nhịp thơ trôi chảy chẳng mấy chốc Xuân Diệu đã biến mùa xuân này thành một thiên đường hạnh phúc , tràn đầy niềm vui và sự sống và ở đó bước chan cùng hồn thơ của Xuân Diệu đang tung tăng bay nhảy, thả mình dắm chìm trong cái khoải snảg nơi thiên dường trần gian này
Nhưng lúc sung sướng nhất cũng là lúc Xuân Diệu nhận ra một sự thật phũ phàng đó là: mùa xuân đẹp là thế nhưng có ai đảm bảo mùa xuân sẽ còn mãi? Có gì chắc chứn giây phút này làg vĩnh cửu? Nhận thức được diều đó cũng có nghĩa Xuân Diệu ý thức được sự trôi chảy của thời gian, vậy nên:
“Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”