Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm dưới mưa Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi Chiều trên phố bao người đón đưa Dòng sông vắng bây giờ gió mưa Còn ai nhớ ai quên con đò xưa Dù năm thán
Trang 1THƠ VỀ THẦY CÔ-LỜI TỰA BÁO TƯỜNG
Người thầy!
Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ ai quên con đò xưa
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng
Sáng soi bước em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai
Thầy vẫn đi buồn vui lặng lặng lẽ
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng làm sao em đếm hết công ơn người thầy.
(Nói với em) Trống vào lớp đã từ lâu
Bé ngồi nức nở phía sau góc bàn
Má hồng mực tím quệt ngan
Hai dòng lệ vẫn chảy tràn không thôi
Nín đi tôi lựa lời ru
Nép đầu tin tưởng em thưa chuyện buồn
Ai ngờ trong buổi hoàng hôn
Tôi vừa gặp lại tuổi hồng chính tôi
Trang 2Rớu ran trờn bến đũ đầy
Trũ sau, trũ trước vững tay ụng chốo
Đời vui theo nhip nước reo
tiếng "đũ ơi" mói sớm chiều gọi ụng
Mờnh mụng trời nước mờnh mụng
ễng như trẻ lại theo dũng tuổi thơ
(Nhớ ụng lỏi đũ)
Đõu rồi bố bạn tri õm
Tới trường thủa trời mưa dầm ướt vai
Đõu rồi khúm trỳc nhành mai
Những hàng cõy ấy tay ai vun trồng
Quyện trong hương nội giú đồng.
Trường xưa thắm lại mà khụng bạn thầy
Chỉ bao cặp mắt thơ ngõy
Tỏn bàng xanh biếc đan dày tiếng ve
Đõu rồi bố bạn tri õm
Tới trường thủa trời mưa dầm ướt vai
Đõu rồi khúm trỳc nhành mai
Những hàng cõy ấy tay ai vun trồng
Quyện trong hương nội giú đồng.
Trường xưa thắm lại mà khụng bạn thầy
Chỉ bao cặp mắt thơ ngõy
Tỏn bàng xanh biếc đan dày tiếng ve
Nghề trồng ngời
Em biết nghề của mình là vậy
Chẳng có gì về vật chất đâu anh
Chỉ phấn trắng, bảng đen, bục giảng
Đa lữ khách sang sông, lữ khách có quay về ?Chớ hỏi em sao yêu nghề dạy học
Chọn cho mình một lối sống riêng em
Giữa xô bồ nhịp đời thờng hối hả
Chầm chậm em đi sao chẳng chạy cùng ngời?
Sao không hiểu lỡ hỏi chi câu ấy
Bớc em đi cùng nhịp bớc học trò
Nghề của em ngỡ bình yên thế đó
Nhng chứa bao điều kì thú bên trong
Chỉ ánh mắt thôi làm sao thấy đợc
Nhịp tim rung anh mới hiểu đợc rằng:
Nghề của em, một nghề cao quý
Nghề trồng Ngời, ơm mầm giống tơng lai
St: Lê Thị Toan
Trang 3Tìm thầy
Ai tìm thầy giáo năm xa
Vào Nam ra Bắc tìm cha thấy thầy
Thời thầy dạy nghĩ cũng “hay”
Lốp xe, phân đạm tự thầy phải lo
Đói cơm ăn hạt bo bo
Bột mì đóng bánh cân đo lòng thầy
Vẫn tận tình vẫn hăng say
Vẫn tận tâm dạy tháng ngày không nao
Dạy thêm không lấy một hào
Xua tay đừng có em nào phạm quy
Trởng thành đủ sức bay đi
Của ăn d dật biếu thì thầy xin
Tìm thầy “đáy biển mò kim”
Thầy ơi! Em biết, biết tìm nơi nao
St: Nguyễn Văn Hồng
Tâm nguyệnTôi vẫn nguyện cả cuộc đời
Với trờng yêu dấu, với đàn trẻ thơ
Ngày đêm cố gắng, miệt mài
Chở đò tri thức tới bờ văn minh
Nhịp đời hối hả đổi thay
Đò tôi chầm chậm đa ngời qua sông
Chuyến này tôi chở đến bờ
Quay về chuyến khác chẳng cầu công danh
Con đò thì mãi còn đây
Biết bao lữ khách về thăm ngời chèo
St: Lâm Thị Thảo
Trang 4Nghề tôi (St: Lâm Thị Thảo)
Từ ngày ấy tôi đợc làm cô giáo
Bao nỗi niềm trăn trở những buồn vui
Việc trờng với việc nhà lo trọn
Phải tự mình lo liệu giữ cho cân
Khi tới trờng tôi là một nghệ sĩ
Quên cả chuyện con ốm với chồng đau
Bao cảm xúc tôi dồn vào bài giảng
Bao tâm hồn, bao mắt dõi nhìn theo
Ngoài bàn học đứa lớn cần mẹ dạy
Phía trong giờng đứa bé lại đòi bông
Đàn con nuôi mai náo nức ngóng trông
Soạn giáo án khi con mình yên giấc
Đêm thanh vắng ngồi một mình tôi nghĩ
Việc ngày mai tiếp nối việc ngày nay
Làm sao nói hết bao niềm công ơn
Là kĩ s của tâm hồn
Là ngời thuyền trởng dẫn đờng nghĩ suy
Thầy dệt nên một tình yêu
Tình yêu tri thức, tình yêu cuộc đời
Trẻ thơ nông nổi đầy vơi
Có thầy mở lối chân trời ơc mơ
Thành công của mỗi con ngời
Dù là thi sĩ dù là triết gia
Dù là vua của mọi nhà
Bớc đầu chập chững vẫn là thầy xa
Ngời thầy từ thủơ xa xa
Uyên thâm hiểu biết nắng ma dạy trò
Trang 5Thoáng hiện về bao khuôn mặt thân quen
Lời giảng nào cha đọng nơi em?
Từng con chữ ánh mắt tràn hy vọng
Giữa biển đời ào ào ngọn sóng
Mờy học trò hăm hở với học văn?
Lời giảng nào năm tháng qua mau
Thầm gửi lại bao tình đời nỗi nhớ
Nghe dào dạt nghiêng trời sóng vỗ
Hay tiếng lòng tha thiết chút niềm riêng
St: Vũ Thị Nga
Nghề gì (St: Nguyễn Thị Luyến)Anh đố em nghề gì “giàu nhất”
Em đáp rằng: Nghề dạy học đó anh
Anh hỏi giàu chi?
Giàu phấn trắng bảng đen
Giàu sách vở và ánh đèn khuya sớm
Giàu chi thức, biển bô cùng vô tận
Anh biết không anh nỗi u t của em
Rất nhiều đêm em cha tìm đợc lời giải đáp
Làm sao đây để học trò chăm học
Làm sao nhỉ?
Làm sao?
Và làm sao…
Anh lại đố em tìm ra nghề “vui nhất”
Em mỉm cời: “Nghề cao quý, phải không”?
Anh hỏi vui chi?
Bên những ánh lửa hồng
Đàn em nhỏ mải mê cùng sách vở
Và vui hơn khi thấy rừng cánh tay nhỏ
Vẫn mọc lên mỗi lúc em giảng bài
Trang vở trắng không có điểm 1,2
Mà ở đó nhiều điểm 10 duyên dáng
Mỗi ngày qua, em vẫn đi về trong thầm lặng
Trang 6Vẫn là ngời lái đò chuyên trở khách sang sôngSang sông rồi, khách có nhớ đò không?
Đò vẫn tự nhủ mình đã làm việc tốt
Nghề cao quý, ơm mầm xanh đất nớc
Để đất nớc mình xanh trong triệu màu xanh
Mái trờng Thuỵ An Thụy An ơi - thơng bao mùa lúa
Yêu bồng da - quả ngọt cuối mùa
Tôi về theo lối mùa thu xa
Phợng hồng sót lại cơn ma năm nào ?
Mời hai năm dạ xuyến xao
Mái trờng quê lúa xiết bao ân tình
Cây đa giếng nớc mái đình
Trờng học thân thiện học sinh chuyên cần
Mái trờng quê lúa tình thân
Pha sơng điểm bạc thâm ân trồng ngời
Rồi đây miền ngợc miền xuôi
Trung học cơ sở không nguôi nhớ về
Đã nghe xao xác miền quê
Heo may gió lạnh đông về thầy ơi !
Thầy cho con cả cuộc đời
Cho con kiến thức tuyệt vời tơng lai
Bắt đầu từ thở một hai
Đến khi khôn lớn hai vai lên ngời
St:Vũ Nho Hoàng
Khi thầy về hu
Cây phợng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chơt thấp
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con náo nức lúa hóa thân từ hạt thóc
Thơng cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ơm mùa vàng, đất vọng đồng dao
Mai thầy về sân trờng cũ nằm đâu?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi.Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Trang 7Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao.
Vai áo bạc nh màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con nhỗ nghịch thầy ơi!
St: Đặng Thị Ngân
Lá th gửi thầyVẫn đờng quen mái trờng này
Tháng năm mái tóc của thầy điểm sơng
Chúng em bay khắp muôn phơng
Bóng thầy vẫn đứng giữa trờng thân yêu
Gió đùa lá phợng vui reo
Ngày nối ngày “hàm liên tục” với “vi phân”
Cả khi yêu cũng lập trình “đồ thị”
Nụ hôn đầu cũng theo kiểu “phép nhân”
“Biến cố ngẫu nhiên” là ngày mình gặp mặt
Quen từ lâu mà vẫn mãi “tập mở”
Anh nh một “phơng trình” khó hiểu
Để em lạc vào “ma trận” giữa hồn anh
Có thể nào anh lại không tin
Dẫu chúng mình gần nhau nh “hai điểm giữa
hai đầu đoạn thẳng”
Trong “không gian” của “hình học phẳng”
Hai đứa chúng mình chẳng thể thiếu nhau đâu!
Trang 8Đừng chê em chẳng biết nói lời hay
Em không muốn những lời yêu công thức
Hai chúng mình là một con “tính cộng”
Đừng bao giờ anh nghĩ tới “phép chia”
Anh đừng sử dụng “xác xuất thống kê”
Để đếm lời yêu và suy ra tình cảm
Bài toán tình yêu không bao giờ dễ giải
Đáp số cuối cùng chỉ tìm đợc trong tim
Tình yêu chúng mình sâu nặng chẳng có “lim”Trái tim anh có bao điều muốn nói
Mà gặp anh vẫn ngập ngừng, bối rối
Nhng đờng cời em nhé, toán mà anh
Bận để yêu em
Đừng trách anh nhé hỡi em yêu
Nay họp mai hành, ngày kia tổng kết
Đời lại cuốn anh đi trong vòng quay mải miếtBơn trải tảo tần không nghĩ sớm hôm
Anh gần nh quên nắng xanh cỏ biếc
Giây phút nồng nàn lúc trớc bên nhau
Những khó khăn chúng mình cùng trải
Giờ bình yên rồi Anh lại bận, buồn không?
Anh mải chạy theo đời, em vẫn theo anh
Anh vô tình cho em khoảng cách
Cái khoảng cách mà em gắng lấp
Bằng sự đợi chờ, chịu đựng, yêu thơng
Bằng mỗi sớm mai đa bé đến trờng
Bằng nhớ nhung một ngày không thấy mặt
Bằng bài hát thầm khi em giặt áo
Bằng bát canh hâm lại đợi anh về
ừ, anh hiểu em quan tâm đến anh nhiều nhấtNhng cuộc đời đâu chỉ có tình yêu!
Yêu dấu của em ơi, anh không phải nói nhiều
Em biết, suốt đời này anh bận để yêu em!
St: Vũ Phong
Trang 9Em lại thích bài toán dựng hình
Vì tuần tự bớc đi không khác đợc
Nhng cuộc sống thì đâu có thế
Ta vẫn cần những lời giải chứng minh
Ví nh cho: Thơng nhớ rất nhiều
Và kết luận: Anh yêu em nhiều lắm
Bao mùa thu đi qua
Thầy xa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thơng
Bao lớp trẻ xa trờng
Đem đi một lu luyến
Nghĩa tình thầy vấn vơng
Đi gõ cửa cuộc đời
Đợc đôi lần bất chợt
Nghĩ về thầy, thầy ơi!
Trang 10Thầy ví nh ngọn nến
Mỗi lúc càng vơi đi
Sức thân thầy vắt kiệtBao lớp ngời mang đi
Thầy ví nh viên phấn
Mỗi lúc càng tiêu hao
Trên bảng xanh thầm lặng
Giữa hai bờ sáng tối
Bao lớp ngời đã qua
Thầy làm chiếc cầu nốiCầu mỗi lúc một già
Cuộc đời thầy thầm lặng
Đa chúng em vào đời
Bóng thời gian đè lặng
Trên vai thầy,thầy ơi!
Ngày mai ma thôi rơi
Thầy vẫn lái cầu nối
Đa đàn em vào đời
Xuân vềNhững ngày tháng lạnh lẽoBây giờ đã qua đi
Và để lại mùa xuân
Một mùa xuân ấm áp
Xuân về làm cây cốiThêm đâm trồi nảy lộcTỏa hơng thơm trong vờnCởi bỏ lớp áo cũ
Hoa hồng, huệ thơm nức
Thi nhau tỏa sắc hơng
Rồi hởng thụ ánh nắng
ánh nắng của mùa xuân
Trên cành lấm tấm xanhNhững mầm non đã nhúCành xoan còn khẳng khiuBây giờ đơng trổ lá
Sắp buông tỏa tán hoaMàu sáng và tim tímVăng vẳng từ vờn xa
Tiếng chim kêu thỏ thẻ
Trang 11Trong trờng của emTrờng em nhỏ nhắn xinh xinh
Bạn bè quấn quýt tình thơng vui đầy
Thầy cô thơng trò thơ ngây
Hết lòng dạy dỗ mong ngày lớn khôn
Học trò yêu thầy kính cô
Cố gắng phấn đấu đỗ nhiều điểm cao
Trong trờng ai cũng lao xao
Chữ lễ, chữ phép, chữ văn hàng đầu
St: Lâm Thiên Thắng 8A
Thầy giáo emKhi buổi học bắt đầu
Thầy cắp cặp vào lớp
Đứng nghiêm chào thầy ạ
Rồi thầy hỏi tổ trởng
Khi đến lúc sinh hoạt
Thầy tuyên dơng với lớp
Trang 12C« gi¸o cña emMçi khi vµo líp
C« ¬i, em høa kh«ng cßn thÕ ®©u
ViÕt b¶n kiÓm nép mau
M¹o danh ch÷ kÝ sao mµ c« tha?
ThÕ lµ con g¸i kªu la
Trang 13St: Mai Thị Hiền 8B.
Phấn và tôiHơn ba chục năm dài không nghỉ
Tôi cấm phấn dẫn các em đi
Đến châu Phi nóng bỏng Xa-ha-ra
Tới châu Âu băng giá dãy Cap-ca
Về châu á lên Hy-ma cao ngất
Phấn và tôi dẫn các em vòng quanh trái đất
Thấy tốc độ quay chóng mặt của địa cầu
Tôi cầm phấn dẫn các em về cùng đất nớc
Việt Nam mình thật đa dạng nên thơ
Bên biển Đông sóng dào dạt vỗ bờ
Nh hát ru bốn mùa không nghỉ
Tôi cầm phấn dẫn các em đi
Theo chiều dài đất nớc
Theo chiều dài lịch sử bốn nghìn năm
Nghe Quốc Tuấn truyền hịch, Nguyễn Trãi bình ngôXem Lê Lợi, Quang Trung phất cờ đánh giặc…
Tôi cầm phấn dẫn các em lật từng trang sách
Nghe Nguyễn Du kể chuyện nàng kiều
Lộng lẫy tài hoa, đức hạnh biết bao
Thế mà chịu bao điều cay đắng…
Tận đến hôm nay, tiếng đàn nàng còn văng vẳngNức nở bi thơng của một kiếp ngời
Nay về hu dừng hết lại rồi
Bục giảng, bảng đen phấn trắng xa tôi
Lu luyến mãi một thời phấn trắng…
St: Lê Thị Xuân
áo trắng tuổi hoa
áo trắng tuổi hoa
Bay làn hơng tỏa
Trăng vằng vặc sáng
Lấp lánh sao xa
áo trắng tuổi hoa
Ban mai gọi nắng
Sóng lá chợt nắng
Nghe tiếng chim ca
áo trắng tuổi hoa
Trang 14Mùa xuân áo trắng
Nở hoa trong thơ
St: Phạm Thị Hồng 8A
Lời thầyNhững đôi bờ xa xăm
Lời thầy luôn kể xiết
Dòng lu bút trên tay
Bao kỉ niệm về thầy
Lời thầy nh tiếng hát
Tôi muốn thành bài thơ
Lời thầy vang vọng mãi
Thầy ơi! Hãy cho em
Tri thức mang vào đời
Lời thầy tới muôn nơi
Cho tơng lai tơi sáng
St: Trần Thị Loan 9A
Lời của thầyRồi chúng ta một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi!
Mái trờng xa một thời ta đã học
Nơi đã đa ta lên tầm cao ớc vọng
Vị ngọt đầu đời bong mát ca dao
Thuở học về ánh nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên nh mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gửi em thêm đôi điều nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bớc hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên
Trang 15Sống cho xứng với lơng tâm phẩm giá
Rồi chúng ta mỗi ngời đi một ngả
Cánh chim tuổi thơ rồi có lúc bay xa
ở nơi rừng sâu hay biên giới hải đảo
Nhng lòng thầy vẫn luôn thơng nhớ em
St : Khánh Linh 7A
Kỷ niệm
Ôi những kỷ niệm đẹp
Khó có thể phai mờ
Suốt bốn năm học tập
Không bao giờ em quên
Có bao điều muốn nói
Niềm vui và nỗi buồn
Với các bạn thân tình
Ttrong mái trờng thơng nhớ
Đến vinh quang phía trớc
Khi thầy cất tiếng giảng bài
Thế giới quanh con im lặng
Ngoài sân tiếng chim vắng lặng
Trên cành đám lá dỏng tai
Trong lời thầy giảng hôm nay
Có hình non sông đất nớc
Có dòng sông – con chảy ngợc
Trở về nguồn cội ông cha
Thầy ơi tóc bạc mấy phần
Đờng dài sớm hôm đến lớp
Thầy cho con kiến thức
Trang 16Khoác vai hành trang lên đờng
Ơn thầy chăm chút yêu thơng
Miệt mài bên trong giáo án
Con theo thầy , lên bục giảng
Viết tiếp bài ca lên đờng
ST : Mai Đăng Bằng 8A
Những kỷ niệm đáng nhớ
Khi em bắt đầu họcCha biết thầy cô nàoRồi cô giáo giới thiệuTừng thầy cô trong trờngCô chủ nhiệm lớp em
Đó chính là cô LuyếnNhững lời cô giáo giảngChúng em thấm từng lờiMai này em khôn lớnVẫn nhớ về cô xaNhững lời cô giáo dặnPhải gắng siêng học hành
ST : Mai Ngọc Đức 6A
Thụy An thân thơng
Em là kế toán Thụy AnBao nhiêu khó nhọc gian nan quản gì
Đờng xa em vẫn cứ điCông việc em đó thu chi cân bằng
Việc nhà ai có biết chăng Việc trờng em cứ băng băng tiến hành
Có em công việc rất nhanhVăn phòng - kế toán ai xanh sạch rồiGặp ai em cũng cất lời
Giữ tình đoàn kết cho đời nở hoa
Nhiệt tình trách nhiệm thật thà
Trang 17Phong trào gánh vác thiết tha quên mìnhNhà trờng cho đến học sinh
Lo cho công việc ân tình Thụy An
Sáng tác : Lê Thị Hờng
Không đề
Rầu lòng bứt cọng cỏ xanh
Trút lên hờn dỗi cỏ lành cũng kinh
Sao anh chỉ vẫn lặng thinh
Hay là thơng cỏ vì mình chịu đau
Sáng tác ; Hà Minh Khơng
Năm cuối
Ôi mái trờng mến yêu
Có bao điều kỳ diệu
Có nhiều điều thơng nhớVới kỷ niệm vui buồn
Để bây giờ sắp xa
Cố gắng nhớ tất cả
Nhớ bạn bè thân thiết Nhớ bao tiết học hayNhớ kiến thức thầy choTại sao em cứ loCho tơng lai phía trớcKhông có cô dẫn bớcKhông có thầy dắt đaVì nay là năm cuối
Em học ở nơi nàyTrờng Trung học cơ sởChứa đầy những ớc mơ
ST : Lê Thị Vân 9A Cô giáo của em
Trang 18Một cuộc đời cặm cụi
Mãi mãi không phai tàn
ST : Mai Thi Thi 6A
T Thầy giáo lớp em
Thầy giáo lớp em
Là thầy giáo Đạt
Ngời rất hiền từ
Nhng lại rất nghiêm
Ngày đầu đến trờng
Thời gian vẫn cứ trôi
Mọi vật đều thay đổi
Mùa hè đã đi qua
Mùa thu về thay thé
Hoa phợng đang kết trái
Lá bàng cũng đang rơi
Đã để lại trong tôi
Một niềm vui phơi phới
Trang 19Mùa thu gọi nắng sớm
Vui cùng tôi đến trờng
Cùng bạn bè thân thơng
Đón chào năm học mới
ST : Mai Minh Trang 7A
Vắng ThầyHôm nay vắng bóng thầy
Chân run nh mới vào trờng
Tóc mái che hờ con mắt ớt
Ngậm ngùi chi giấu những yêu thơng
Trang 20Hãy gửi lại tình thơng trên ô ngói đỏCây rêu che kín nỗi lẻ loi buồnCòn nhớ gì không các bạn ơi
Khi mùa thu lộng mùi hoa sữaHãy viết cho đầy trang sách vởNhững tên bè bạn rất hồn nhiên
Em sẽ thơng thêm đời áo trắngNgày qua mang những ớc mơ hiềnHãy giữ cho đầy những kỉ niệmCủa ngôi trờng cũ sắp rời xa
Em sẽ thơng thêm màu mực tímVới quãng đời thơ ấu ngây thơ
Hãy dừng lại dới hàng phợng vĩCho hồn xanh một chút mơ thôi
Lỡ mai đời có nhiều giông bão
Em cũng còn đây một chỗ ngồi
Và nhớ ghi vào trang sách vở
Những ngày em đợc ở bên trờng
Có ngời làm chứng cho em khócHứa với trờng em sẽ trở về
St: Mai Thị Dinh 9A
Nhớ lại thầy xaHai mơi năm mới gặp thầy
Trang 21ở đây,nơi đâu đó đang ma
Thầy ơi lòng em xao xuyến quá
Ướt đẫm vai thầy,vai áo bạc
Uớt hồn em trăm lối đi về
Chuyện cũ đã qua rồi
Xòe bàn tay ta giữ
Những êm đềm cho nhau
Trang 22Nµy mét vÇn m©y tr«i
Khi trèng ng©n giôc gi·
Lµ biÕt ngµy míi lªn
Mïa hÌ ¬i mïa hÌ
VÉn ©m vang tiÕng h¸t
TiÕng h¸t cña mïa hÌ
Lµm thóc giôc con tim
Trang 23Trªn bÇu trêi cao vótTrong nh÷ng lêi ca hayCh¼ng biÕt thøc hay say
Soi bãng xuèng vên
Cã luèng rau xanh
Trang 24Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ
Chùm phượng đỏ hôm nao
Giờ chỉ xanh màu lá
Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!
Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta
Còn đâu nữa những giờ học
Thả hồn theo gió
Lời mắng nhẹ nhàng của thầy
Giờ đây nghe xa quá!
Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!
Thật ư
Thời học trò đã xa
Tuổi thơ cũng vụt qua
Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ
Thầy cô bạn bè ơi!
Biết vao giờ gặp lại
Thời gian thì trôi mãi
Trôi xa!!
Mùa hè đến tiếng ve như im lặng
Chú ve con cũng buồn giống tụi tôi
Sắp xa rồi mỗi đứa một nơi
Ngồi ôm lại những buồn vui năm trước Sao nhớ quá những ngày chung lớp
Ngồi bên nhau chung sách giờ kiểm tra Nhớ giờ ra chơi nghe tiếng trống ùa ra nhớ buổi đá banh cùng góp tiền thuê bóng Còn nhớ cả những giờ lêu lổng
Bị thầy bắt khi bi-lắc đang hăng
Nhớ đề kiểm tra khó nhăn răng
Một đứa ra cả tổ cùng chép
Nhớ những giờ hát tên trái phép
Tên phụ huynh, vẫn tức nhưng vẫn cười Mai xa rồi còn gì nên nói nốt
Nhớ bạn bên lớp- nhớ mãi trường xưa ơi (St) Còn chút gì để nhớ không em
Ngày bế giảng, tầm tã đường mưa ướt
Em đi trước, anh theo sau lặng bước Hết cả rồi ánh mắt thắm lòng xưa
Trang 25Còn chút gì để mà nhớ mà thương
Đừng gợi lại những nỗi lòng đau khổ
Đường gợi lại những buồn đau tủi hổ
Kỉ niệm xưa xin giư mãi trong lòng
Bụi Phấn
Nay đã xa rồi yêu dấu ơi
Nhớ thầy cô nhớ đến chơi vơi
Trường xưa cánh phượng ngày nao đã Dõi theo ta để nghẹn muôn lời
Khi tôi ném bảng nằm ngang ngổn
Thầy đến bên tôi vẻ ôn tồn
Viết lên đôi chữ cười vui vẻ
Bảng cũng như ta cũng có " hồn " !
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành
Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào
Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Xưa còn non trẻ đã miệt khinh
Thầy - Cô nâng sách tay dìu dắt
Dạy dỗ thành nhân giúp nước mình
Trang 26Khi con cất bước xa mái trường
Tuổi người đã đủ để vấn vương
Còn lưu luyến Bạn - Thầy - Cô mãi
Thơ thẩn dăm câu thỏa sầu thương
BÀI THƠ TẶNG THẦY
Chân tình,nhiệt huyết ấy thầy tôi
Vất vả bao năm nghiệp trồng người
Cặm cụi đêm ngày trông em trẻ
Mong đem hạnh phúc đến cho đời
Bao nhiêu năm đứng trên bục giảng
Cùng bạn đường phấn trắng bảng đen
Thầy mãi vẫn đưa đò trầm lặng
Mỗi chuyến đò mỗi lứa chúng em
Tâm tính thầy rất đỗi trang nghiêm
Nhưng lắm khi cũng rất dịu hiền
Thầy:người giáo,người cha, người bạn
Dạy:ngoại ngữ lẫn kinh nghiệm riêng
Cảm ơn thầy dạy em lẽ phải
Những điều hay trong sáng thơ ngây
Cảm ơn thầy cho em tất cả
Thầy cho em cuộc sống muôn màu
Nay cầm bút vò đầu suy nghĩ
Viết bài thơ dâng tặng lên thầy
Những vần thơ ngượng ngạo thơ ngây
Nhưng chan chứa tình người thầy dạy
Công ơn thầy nặng tựa biển sâu
Em dẫu viết muôn lời khó tả
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy
Người lái đò
-Thảo Nguyên
Một đời người - một dòng sông
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.Con đò mộc - mái đầu sương
Trang 27Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông
3 Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên caoNơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.Ngày hôm qua hay tự tháng năm nàoCon nao nức bước vào trường trung họcThương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủiNhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
Lời Ru Của Thầy
Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha
Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Th
ầ y Cô
Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em
Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - CôHọc trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng
Trời thu nắng đẹp tưng bừng
Đứa thì hoa huệ, đứa thì cúc xinh
Tung tăng biểu lộ ân tình
Bao ngày mệt nhọc Thầy - Cô dỗ dànhBây giờ vài phút mỏng manh
Chúng em họp lại, kính Cô, kính ThầyNgày vui nhà giáo sum vầy
Trang 28Mong thầy - cô khỏe, trồng người tiếp sau
(Sưu tầm)
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mìnhTrời Sao
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi
Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay
Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh
Cô ơi dang đôi tay rộng
Trang 29Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương
Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau
Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ
CÒN ĐÂU TUỔI ÁO TRẮNG
Nay tôi lại về thăm ngôi trường cũ
Hàng cây xanh vẫn tỏa mát trời xanh
Góc phượng vĩ rực màu thời trai trẻ
Thời gian chìm nỡ thấm thoắt qua nhanh
Dãy ghế đá còn đây, phút chia tay …
Lại hiện về rõ ràng từng gương mặt
Tôi giật mình có chút gì trong mắt
Rồi chợt cười giọt nước mắt con trai
Ngôi trường ơi những kỉ niệm một thời
Sau bức tường đỏ hoà màu cờ Tổ Quốc
Tìm lại mình nhưng nào đâu tìm được
Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi
ữ ng ng ườ i lái đ ò t ậ n t ụ y
à y hôm qua hay t ự tháng n ă m n à o
Con nao n ứ c b ướ c v à o tr ườ ng trung h ọ c
Trang 30ươ ng cây lúa hóa thân t ừ h ạ t thóc
Th
ầ y ươ m mùa v à ng, đấ t v ọ ng đồ ng dao
Mai th ầ y v ề , sân tr ườ ng c ũ n ằ m đ au?
Hay n ỗ i nh ớ l ấ p vùi theo cát b ụ i?
D
ẫ u cay đắ ng, d ẫ u tr ă m nghìn đ au t ủ i
Nh
ọ c nh ằ n n à o th ầ y g ử i l ạ i ng à y sau?
Mai th ầ y v ề , mùa g ọ i n ắ ng lên cao
Vai áo b ạ c nh ư m à u trang v ở c ũ
ữ a b ạ n bè n ố i vòng tay thân ái
Đượ c vui-bu ồ n-c ườ i-khóc h ồ n nhiên
Trang 31Dạy em từ thuở chín mười
Ngày ấy tóc cô dài lắm
Như mây biếc trời xanh thẳm
Trang 32Nâng mùa thu lên mênh mông.
Ngày qua tháng lại chất chồng
Gót cô dẫm mòn bục giảng
Bao lớp học trò mắt sáng
Cũng ngần ấy bụi phấn bay
Hạt rơi vào mắt xót cay
Hạt vương trên đầu tóc bạc
Mỗi lần heo may xao xác
Cô ơi, em sợ lá vàng!
Biết không thể níu thời gian
Vẫn giật mình kêu thảng thốt
Tin cô bay về đột ngột
Tối sầm cả mặt trời thu
Đưa cô về cõi sương mù
Những vòng hoa lạnh gió ru nghẹn ngàoMột đời phấn trắng chiêm bao
Còn bao nhiêu chữ gieo vào trời xanh?
Cô giáo miền quê
Thương em cô giáo miền quê
Đường làng trơn trượt lối về trời mưa
Nụ cười theo nón đong đưa
Trên tay đôi guốc còn chưa kịp mònHọc trò chưa kịp lớn khôn
Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôiThương em rồi bỗng thương tôi
Đường không đủ rộng sánh đôi theo về
Em là cô giáo miền quê
Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìnGió giông một cái liếc tình
Tôi mang ngơ ngẩn theo mình về đâu?
Ơn Thầy
Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Trang 33Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Dìu dắt chúng em theo
(Tê Hát)
Thầy Và Chuyến Đò Xưa
Lặng xuôi năm tháng êm trôi
Con đò kể chuyện một thời rất xưa
Rằng người chèo chống đón đưa
Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
Bay lên tựa những cánh diều
Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
Rời xa bến nước quên tên
Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
Giọt sương rơi mặn bên đời
Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
Mắt thầy mòn mỏi xa trông
Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian
(Nguyễn Quốc Đạt)
Nhớ Trường Xưa
Ngó trời xanh thấy chim về chốn cũ
Ta ước mình được trở lại trường xưa
Qua bao năm bên xứ người xa lạ
Trong cô đơn ao ước một ngày về
Khi vẫn biết người xưa không còn nữa
Và bạn bè mỗi đứa một phương trời
Thầy cô cũ dần rời xa bục giảng
Tôi trở về với kỷ niệm thân thương
Ôi! Ghế đá ngày nào tôi vẫn đợi
Chắc rêu phong theo dòng chảy cuộc đời Phượng ủ rũ theo mùa hạ vương vấn
Ve đầu hè khẽ gọi mùa chia tay
Đôi mắt nai tuổi trăng tròn thuở ấy
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường
Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương
Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
Nét mực khô lệ chảy dài trên má
Trang 34Biết bao giờ được trở lại trường xưa.
(Sưu tầm)
Dấu Xưa
Con trở về giở lại hành trang kỷ niệmThấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
Những "dấu xưa" một thời thơ dại
Những hồn nhiên như lá giao mùa
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đuaThèm níu được thời gian con mười bảy Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
Bao tâm huyết một đời chẳng phôi phaBao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi
Một Đời
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảngCái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh
Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng
Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dươngĐơn sơ là những phần đóng góp của mìnhVào những ngày qua, chiến tranh gian khổNgọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò
Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏCông việc khai tâm khiêm tốn người thầy
Trang 35Hoa Và Ngày 20-11
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi
Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào
(Phạm Thị Thanh Nhàn)
Chiếc lá đầu tiên
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêmNỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũQuả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!
Trang 36Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.(Hoàng Nhuận Cầm)
Bài Thơ Tặng Thầy
Con sững sờ sao thầy lại ra đi?
Khi chúng con không hề muốn vậy
Sao thầy lại nói lời chia ly?
Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ
Vào phút chót của giờ học cuối
- "Các con yên nghe thầy nói vài lời".
Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ?
Mà trông thầy thoáng nét trầm tư
Và giọng thầy cất lên như mọi khi,
Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng
- "Thầy chuyển công tác " con nghe lòng chết lặng
- " Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan"
Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con,
Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại
Rồi từ đây - ngày sau - và mãi mãi
Con không còn nghe thầy giảng như xưa
Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa
Thầy bước đi như bao lần ra cửa
Để lại trong con khoảng trống vô bờ
Thế là hết! Con khát khao bao lần nữa
Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ
Và mai sau - mai sau không bao giờ
Con có thể quên lời thầy nói
Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan.(Trương Minh Sa)
Thầy Giáo
Tóc thầy đã bạc lắm rồi
Bạc như bông tuyết trên đồi bay bay
Trong giờ thầy giảng thật hay
Bao nhiêu kiến thức chui ngay vào đầu
Toán học có gì khó đâu
Đạo hàm, sin, cos, hình cầu, hình thang
Vào tay thầy tớ cưu mang
Cũng thành bài toán hình thang đại trà
Mỗi lần đến tiết kiểm tra
Tất cả ríu rít như là hội đêm
Không tin đến lớp tớ xem
Tớ giở sổ điểm cho xem điểm mười
Trang 37Điểm mười sáng chói đỏ tươi
Đem khoe bố mẹ bạn lười chẩy thây
Khoe rằng đừng có lười chây
Để rồi có hối chẳng còn kịp đâu
Bao nhiêu kiến thức trong đầu
Mai sau khôn lớn giúp đời mà thôi
"Hai mươi - mười một" đến rồi
Mau mau đi với bọn tôi chúc thầy
NGHĨ VỀ THẦY
Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược Thấp thoáng chao nghiêng
Khiến con chạnh nhớ về Người
và câu chuyện năm xưa
Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương
XIN LỖI CÁC EM
Tôi đâu phải người làm nông
Cày xong đánh giấc say nồng một hơi
Chuông reo tan buổi dạy rồi
Còn nghe ray rứt nỗi đời chưa yên
Trách mình đứng trước các em
Dửng dưng cả tiếng hồn nhiên gọi: Thầy!
Rụng dần theo bụi phấn bay
Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh
Dẫu là lời giảng của mình
Cơn ho chợt đến vô tình cắt ngang
Dẫu là tiết học vừa tan
Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!
Hiểu dùm tôi các em ơi
Giấu bao ám ảnh khôn nguôi từng giờ
Cảnh đời chộn rộn bán mua
Áo cơm nào dễ chi đùa với ai
Trang 38Vờ quên cuộc sống bên ngoài
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về còn chút nắng trên vai
Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
Nhắm mắt đếm thầm cô về lại trên tay
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
Một dòng đời - một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Theo con đi khắp muôn phương mai này
Khúc sông ấy vẫn ngày ngày
Thầy đưa những chuyến đò đầy qua sông
TẢN MẠN VỀ NGHỀ
1 Người đi - lòng chẳng xa lòng
Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời
Trang 392 Hai mươi năm một giấc mơ
Cần thơ ngày đó bây giờ là đây
Hai mươi năm được làm thầy
Bao vinh quang, bao đắng cay cuộc đờiBạn bè còn lại mấy người
Học trò mấy lớp ra đời thành nhân
Hai mươi năm kiếp phong trần
Với các em sức thanh xuân vẫn cònHai mươi năm tấm lòng son
Như hoa sen đậm sắc hồng ban maiCon thuyền tách bến ra khơi
Cánh buồm căng gió nửa đời lại đi
Nửa đời dạy học đam mê vẫn còn
3 Dâng cô bông hồng trắng
Hồng đỏ kính dâng thầy
Bao bông hồng còn lại
Đưa em vào tương lai
4 Em ngồi đó, một khung trời để nhớMắt biết xôn xao, tinh nghịch má hồng
Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ
Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm
CŨNG CÓ LÚC
Cũng có lúc thấy lòng trống vắng
Như chiều không chút nắng cuối ngàyTừng không một thoáng mây bay
Gió đan sợi lạnh se tay qua lòng
Ấy là lúc chiều không tiết dạy
Cõi xa xăm đâu lại quay về
Thầy cô trường lớp a ê!
Tuổi thư sinh cũng mãi mê một đời
Ấy là lúc triều khơi tưởng vọng
Thầy cô xưa tuổi mộng qua rồi
Sân trường chút bóng hình thôi
Mà sao dâng kín hồn tôi nỗi niềm
Hình như có chút gì xúc động
Ở trong ta, mà cũng trong em
Trang 40Thửơ xưa chung mái, chung rèm
Tung tăng chân sáo, êm đềm ngày xa
Tôi bước xuống ngôi nhà truyền thống
Cõi người xưa tìm bóng người xưa
Thầy ơi! một kiếp đò đưa
Giờ là sương khói nhẹ thư chút tình
Bốn thế hệ đậm tình nhà giáo
Ngày hai mươi kính báo với thầy
Chân trần chút bụi trần ai
Lòng trần nhẹ tưởng như Thần với Tiên
Cũng có lúc tưởng về cõi ấy
Cõi đời thường thiếu mấy đồng lương
Con năm đứa, vợ vẫn thương
Mà sao muốn trút vấn vương đời mình
Ấy là lúc bực tình con trẻ
Trăm đồng lương ậm ẹ quấy rầy
Các con còn xéo quanh đây
Bố ông cũng thác là thầy với cha?
Ấy là lúc học trò bát nháo
Sợ Sida còn háo "chôm chôm"
Học hành quậy quạng "lôm côm"
Còn đâu khuya sáng, sớm hôm sách đèn
Còn đôi đứa đáng khen trước lớp
Miệt mài chăm soi lớp đàn sau
Giáo viên chủ nhiệm ước ao
Ngày mai đất nước tiến mau kịp đời
Cũng có lúc thấy đời thanh thản
Thầy thong dong ngày tháng đời người
Sáng lên má đỏ hồng tươi
Tưởi thơ lồng bóng tuổi người trăm năm
Ấy là lúc tháng năm sắp tắt
Cõi đời người hiu hắt thời gian
Bóng thầy tràn ngập không gian
Bóng con lộng gió ngang tràn hư vô