Đã lâu lắm rồi con chẳng làm thơ Những bộn bề toan lo cuộc sống Nào chồng nào con , việc nước việc nhà Đứa con gái ngày nào mẹ tiễn sang sông Giờ đã ngoài ba mươi có lẽ Ngoảnh lại nhìn h
Trang 1Th¬ viÕt tÆng mÑ.
( ViÕt tÆng mÑ nh©n ngµy quèc tÕ phô n÷ - 8/03 )
Đã lâu lắm rồi con chẳng làm thơ Những bộn bề toan lo cuộc sống Nào chồng nào con , việc nước việc nhà Đứa con gái ngày nào mẹ tiễn sang sông Giờ đã ngoài ba mươi có lẽ
Ngoảnh lại nhìn hành trình cuộc sống Thấy chạnh buồn thương mẹ biết bao nhiêu Thủa thiếu thêi thấy mẹ lo âu vất vả
Con lại mỉm cười con sẽ bù đắp lại phía tương lai… Ngày nay
Thấy đồng nghiệp cùng cơ quan có bộ váy đắt tiền Ngồi chiếc xe hơi sang trọng
Con lại ước thÇm và mong mỏi Ngày lại ngày,
Cuộc sống con cũng đủ đầy hơn
Có xe tèt đi áo quần sang trọng Con quên bẵng một điều
Lời đã hứa trong tuổi thơ bé bỏng
Ngày lại ngày,
Mẹ vẫn thế
Áo nâu bạc màu, đôi dép thô sơ
Ba mươi năm có lẽ - mẹ già đi nhiều quá Phút chạnh lòng - con quá vô tâm
Ngêi viÕt: TrÇn thÞ b¶o ngäc Gi¸o viªn tr¬ng thcs s¬n kim H¬ng s¬n – Hµ tÜnh
Trang 2NÕu mét ngµy con kh«ng cã mÑ .……
Nếu một ngày con không còn có mẹ Sẽ chẳng biết về đâu sau
những bộn bề Cuộc sống vốn bao điều toan lo xuôi ngược Tất bật kiếm tìm, tất bật xoay xở Tiền bạc có nhiều nhưng nhưng sao vẫn thấy cô đơn Chỉ đến khi được sà vào lòng mẹ, Nghe những lời âu yếm, được bàn tay thô ráp vuốt lên m¸i đầu mới thấy lòng mình ấm lại
Nếu một ngày không có mẹ.Sau mỗi lần về lại căn nhà xưa Thấy trống vắng vô cùng, biết tìm dâu hình dáng mẹ bao dung Sau những lần chúng con vụng dại, mẹ mỉm cười – nụ cười độ lượng theo suốt cuộc đời con
Nếu một ngày con không còn có mẹ.Chỉ một tiếng gọi thôi cũng xót mãi tận đáy lòng Con về đến nhà , căn nhà trống trải hoang sơ.Có lẽ
vì thiếu bàn tay mẹ , bàn ghế tủ giường bụi phủ trắng xoá
Nếu một ngày không có mẹ Cuộc sống của con không chạm đến diều kì diệu của cuộc đời
Con xin mẹ hãy là chân lý, là ngọn nến hồng soi toả bước con đi, là hạnh phúc trong cuộc sống đủ đầy là mẹ thôi giản đơn và kì diệu Để suốt cuộc đời con có mẹ bên con
Ngêi viÕt: TrÇn thÞ b¶o ngäc
Gi¸o viªn tr¬ng thcs s¬n kim
H¬ng s¬n – Hµ tÜnh
Trang 3Mẹ tụi là thương binh người cú những năm thỏng tham gia thanh niờn xung phong hoả tuyến Đối chọi với bao khắc nghiệt của chiến trường người vượt qua mưa bom bóo đạn để trở về xõy dựng cuộc sống gia đỡnh với bố tụi Mẹ sinh ra chỳng tụi trong niềm hạnh phỳc trọn vẹn của người được làm mẹ khi đó ngoài ba mươi tuổi
Chỳng tụi khụn lớn khoẻ mạnh khụi ngụ mang trong mỡnh là những niềm tự hào và kỡ vọng của mẹ.Dẹp hết bao bệnh tật, thương tớch của chiến tranh, mẹ làm việc hết mỡnh chờ ngày chỳng tụi trưởng thành gỏnh vỏc việc gia dỡnh thay bố mẹ
Chỳng tụi lớn lờn dẫu cũng chẳng thành đạt gỡ lắm ở ngoài xó hội nhưng trong mắt mẹ chỳng tụi là những thiờn thần Thế nhưng trũ đựa con tạo trớ trêu, mẹ tụi chưa được hưởng hạnh phỳc mà chỳng tụi đền đỏp thỡ người đã mắc bệnh ung thư Căn bệnh quỏi ỏc đú dường như khụng từ một ai cả Mẹ tụi đó chống chọi được mười năm , bao nhiờu mũi thuốc hoỏ chất mẹ tụi đều gồng mỡnh chịu
đựng
Mẹ vượt qua những đau đớn về thể xỏc để đỏnh đổi lai cho chỳng tụi cuộc sống tinh thần vui vẻ vỡ cú mẹ ở bờn
Nhưng rồi thời gian trụi đi căn bệnh ung thư vỳ ngày xưa nay đó di căn trở thành bệnh ung thư phổi để đỏnh đổi niềm vui cho chỳng tụi
mẹ lại tiếp tục hoỏ trị liệu bằng hoỏ chất tại bệnh viện k ở hà nội
Hơn một năm trời theo tàu xe cơm hàng chỏo chợ mẹ điều trị bệnh tật và ra viện được hai thỏng mẹ sống trong niềm tin, hy vọng về bệnh tật đó khỏi thề nhưng niềm vui chưa kịp trũn thỡ nỗi buồn lại đến thỏng thứ ba đi kiểm tra mẹ phỏt hiện mỡnh lại bị di căn vào tuỵ , rồi hàng đem mẹ nhức mỏi toàn thõn đú là dấu hiệu cho căn bệnh quỏi
ỏc đó di căn vào xương Phẩm chất kiờn cương dũng cảm của người
nữ thanh nờn xung phong khụng cho phộp mẹ gục ngó đầu hàng
bệnh tật mẹ lại tiếp tục khăn ỏo ra bệnh viện k với hy vọng cũn sống
được ngày nào là cũn mang niềm vui hạnh phỳc dến cho bố con tụi,
mẹ vật vó quằn quại đau đớn khi phải chống chọi với bẹnh tật với thuốc men, tụi khụng biết làm gỡ hơn chỉ biết nhỡn mẹ mà khú
Hơn ai hết tụi hiểu được rằng mẹ chớnh là tấm gương về nghị lực sống phi thương mà tụi cần phải học tập