THƠ TÌNH VẬT LÝ 4 Trái tim anh đang dao động điều hòa Khi em đến bỗng lệch pha dao động Suối tóc em tỏa từ trường rất rộng Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh Ánh mắt em những ánh sáng l
Trang 1
THƠ TÌNH VẬT LÝ 4
Trái tim anh đang dao động điều hòa
Khi em đến bỗng lệch pha dao động
Suối tóc em tỏa từ trường rất rộng
Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh
Ánh mắt em những ánh sáng long lanh
Qua lăng kính hóa bảy màu rực rỡ
Nghe tiếng em ngân qua từng hơi thở
Sao ngọt ngào như tiếng vọng âm thoa
Môi em cười tựa những cánh hoa
Làm dao động sóng lòng trên mặt nước
Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước
Chuyển động đều theo làn gió thỏang qua
Đứng cách em một bước sóng lamđa
Sao bỗng thấy con tim anh tỏa nhiệt
Tận sâu thẳm tâm hồn anh đã biết
Hai quả tim đang dao động cùng pha
THƠ TÌNH VẬT LÝ 3
Tôi yêu Vật lý tựa yêu em
Càng "vật", càng sâu lại càng thèm
Trang 2
BÀI THƠ TÌNH ĐIÊN NẶNG *
Anh yêu em một tình yêu ngắn mạch
Mi-crô giây tình đã vọt trời xanh
Em giật thót… ôi thiên đường hạnh phúc… !
Ngờ đâu anh lặng lẽ xuống trục hoành !
Anh yêu em bằng mối tình sóng sin
Mà tần số anh đã cài quá nhỏ
Em đợi mãi anh mới bò lên đỉnh
Chút ít vui anh đã thả dốc dài
Hạnh phúc nồng nàn giây phút bên anh
Rồi buồn bã ngày anh qua tọa độ
Tình như những mùa xuân mai mới trổ
Hạ, thu, đông em chỉ thấy lá cành…
Em bảo rằng em chỉ thích xung vuông
Cho giấc ngủ em được lần trọn vẹn
Đêm đủ dài cho hoa quỳnh đỡ thẹn
Ngày đủ cho lan trắng hóng mặt trời
Nhắc anh hoài em ghét xung tam giác
Tình yêu như lính đào ngủ qua đêm
Năm xa cách cho vài giờ tất bật
Tình vụt bay cơn lốc thoảng qua rèm !
***
Ôi tình yêu ! những cuộc tình điên nặng
Lúc bậc đôi ba rồi lúc đa hài
Lúc nhũng nhiễu cho tình tàn phai
Trang 3
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ
Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
Tự thu mình vào vùng tối black-hole
Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện
Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu
TÌNH CA VẬT LÝ 2
Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt Trăng
Nếu em là hạt nhân
Anh sẽ làm điện tử
Nếu em là điện tử
Anh – Điện thế rất cao
Để dòng điện qua mau
Đưa tình đi muôn hướng
Nếu em là ánh sáng
Trang 4
Anh là pin mặt trời
Anh đón em khắp nơi
Dâng cho đời năng lượng
Em – đại lượng vô hướng
Anh – đại lượng vectơ
Bình phương anh ngẩn ngơ
Hai chúng mình là một
Sét tình anh đột ngột
Tình em cột thu lôi
Và những trận mưa rơi
Bình yên trong dịu mát
Còn nếu em là sắt
Anh sẽ là nam châm
Để chúng mình gần hơn
Trong lực từ thương nhớ
Em – ngôi sao nào đó
Giữa thiên hà xa xôi
Kính thiên văn muôn nơi
Anh dõi nhìn em đó
Vũ trụ bao la thế
Nhưng có nghĩa gì đâu
Khi người ta yêu nhau
Mọi cái đều có thể……
TÌNH CA VẬT LÝ 1
Chương I
Anh hiểu rồi bước sóng cuộc đời ta
Những bước sóng tự muôn trùng xa cách
Không dữ dội như lò xo con lắc
Mà điều hòa dao động nhịp tim em
Trang 5
Qua thấu kính cánh buồm xa hội tụ
Biển vẫn thế
-Chẳng cam chịu phút giây nào yên ngủ
Tán sắc yêu thương, khúc xạ giọt chiều buồn
ánh sáng cuộc đời dẫu thay đổi luôn luôn
Vẫn tùy biến theo chu kỳ buồn - vui, thương - nhớ
Vẫn phóng xạ đầy vơi qua từng hơi thở
Tải tình yêu đi suốt tháng năm dài
Với máy biến thế này cường độ chẳng hề sai
Em đã hiểu
Chín mươi phút làm bài môn vật lý !
Chương II
Cái quầng sáng trong giao thoa ánh sáng
Có bao nhiêu vân mà lấp lánh cuộc đời ?
Được chiếu bằng nguồn đơn sắc trong tôi
Giải bước sóng giữa hai khe khoảng cách
Lúc tự cảm rung lên trong đoạn mạch
Thì điện trở này có ý nghĩa gì đâu
Khi xoay chiều hiệu điện thế cho nhau
Cường độ tình yêu tăng nhiều lần hiệu dụng
Như ánh mắt buổi đầu tiên lúng túng
Muôn thuở vẫn là chuyện con lắc lò xo
Dao động, chu kỳ, biên độ vòng vo
Chẳng thành chuyện, không đầu và không cuối
Càng tâm sự lòng anh càng bối rối
Ngỡ nhìn qua kính lúp cuộc đời ta
Khi ngắm chừng từ quan sát suy ra
Độ bội giác chắng có gì thay đổi
Đem phản ứng hạt nhân so với thời thanh niên sôi nổi
Có đúng là hai loại phải không em ?
Điều kiện xảy ra em hãy nói thử xem
Trang 6
Đừng lệch pha như sóng dừng em nhé !
Ôi cuộc sống với ngàn điều có thể
Xin hãy làm đoạn mạch RLC
Không phân nhánh mà nóng bỏng chất thơ
Là giản đồ véc-tơ
Mộng mơ môn vật lý !
TÌNH QUANG HỌC
Chiều thả xuống những chùm tia sáng tới,
Nhớ nhung về xanh thấu kính xưa,
Tình yêu em trong suốt hay trong mờ,
Mà chiết suốt muôn đời ko tuyệt đối
Trong chân không thấy em về mở hội,
Bướm với hoa hội tụ dưới chân em,
Ta bơ vơ buồn một thuở phân kỳ,
Xa xôi quá nghìn trùng nên vô cực
Bờ thấu kính mong manh làm sao giữ,
Tình yêu em phản chiếu mắt ta nhìn,
Những chiếu vàng tán sắc quả buồn tênh,
Ôi! tàn ác làm sao đường pháp tuyến
Thôi em nhé mình không là đẳng hướng,
Thì suốt đời làm tia sáng song song,
Hẹn kiếp sau bên kia cực chờ mong,
Ta sẽ đón em bằng tiêu diện ảnh
Tình yêu em ta viết bằng quang học,
Định luật chung tình ta vẫn đóng khung,
Hỡi người yêu bên kia cực chờ mong,
Trang 7
Có đối xứng lòng anh sầu tưởng vọng
Nếu anh là dòng điện I vôn
Em sẽ là quả bóng đèn cần điện
Và mẹ em biến trở của dây dòng
Trời sinh ra để cản đường dòng điện
Và bố em cầu dao điện thế
Nếu khi cần ông sẽ ngắt I ngay
Và như thế hậu quả sẽ khôn lường
Đèn sẽ tắt và điện thì sẽ chết
Và anh ước sao anh không là dòng điện
Mà chỉ là pin con thỏ em ơi
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Bởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
Và khi đó cầu dao không tác dụng
Bóng đèn em lại sáng rực màu trăng
Nếu anh em là cảm kháng của nguồn
Thì chị em tất nhiên là dung kháng
Và khi đó triệt tiêu cho tất cả
Cộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
Nếu ông em là một điện trở nguồn
Thì I tăng R sẽ giảm
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Để cho dòng khỏi chập mạch em oi
Anh sẽ đến bên em không gì cản nổi
Bởi vì anh là dòng điện I vôn
THƠ TÌNH VẬT LÝ 2
Trang 8
anh gặp em cảm ứng một tình yêu
hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ
anh bối rối lạc vào trường lực lạ
tìm quang hình chinh phục trái tim em
khi đêm về cường độ nhớ tăng thêm
trong giấc mơ hình em là ảo ảnh
anh vẫn đi dọc con đường quĩ đạo
hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu?
giữa dòng người ta mãi lệch pha nhau
Âm sắc nhớ sóng lòng không yên tĩnh
Anh thảng thốt bồi hồi theo quán tính
Ngưỡng ân tình dội lại những yêu thương
Giải phương trình mà nghiệm mãi đơn phương
Miền nỗi nhớ nhạt nhoà vân sáng tối
Điểm tựa bên em biết khi nào có nổi
Dang dở hoài một định luật tình yêu
Lực cản môi trường xô dạt tiêu điều
Anh trôi nổi giữa bể đời bão tố
Vẽ hình em với muôn màu quang phổ
Hạnh phúc xa mờ hội tụ ở hư vô
Chờ đợi em tự cảm đến bao giờ
Để hai nhịp trái tg cộng hưởng
Điện trở lớn nhưng tình không dao động
Em mãi là nguồn sáng của đời anh
Trang 9
TÌNH CA VẬT LÝ
Chương I
Anh hiểu rồi bước sóng cuộc đời ta
Những bước sóng tự muôn trùng xa cách
Không dữ dội như lò xo con lắc
Mà điều hòa dao động nhịp tim em
Một chút lệch pha vẫn kỳ diệu êm đềm
Qua thấu kính cánh buồm xa hội tụ
Biển vẫn thế
-Chẳng cam chịu phút giây nào yên ngủ
Tán sắc yêu thương, khúc xạ giọt chiều buồn
ánh sáng cuộc đời dẫu thay đổi luôn luôn
Vẫn tùy biến theo chu kỳ buồn - vui, thương - nhớ
Vẫn phóng xạ đầy vơi qua từng hơi thở
Tải tình yêu đi suốt tháng năm dài
Với máy biến thế này cường độ chẳng hề sai
Em đã hiểu
Chín mươi phút làm bài môn vật lý !
Chương II
Cái quầng sáng trong giao thoa ánh sáng
Có bao nhiêu vân mà lấp lánh cuộc đời ?
Được chiếu bằng nguồn đơn sắc trong tôi
Giải bước sóng giữa hai khe khoảng cách
Lúc tự cảm rung lên trong đoạn mạch
Thì điện trở này có ý nghĩa gì đâu
Khi xoay chiều hiệu điện thế cho nhau
Cường độ tình yêu tăng nhiều lần hiệu dụng
Như ánh mắt buổi đầu tiên lúng túng
Muôn thuở vẫn là chuyện con lắc lò xo
Dao động, chu kỳ, biên độ vòng vo
Chẳng thành chuyện, không đầu và không cuối
Càng tâm sự lòng anh càng bối rối
Trang 10
Ngỡ nhìn qua kính lúp cuộc đời ta
Khi ngắm chừng từ quan sát suy ra
Độ bội giác chắng có gì thay đổi
Đem phản ứng hạt nhân so với thời thanh niên sôi nổi
Có đúng là hai loại phải không em ?
Điều kiện xảy ra em hãy nói thử xem
Đừng lệch pha như sóng dừng em nhé !
Ôi cuộc sống với ngàn điều có thể
Xin hãy làm đoạn mạch RLC
Không phân nhánh mà nóng bỏng chất thơ
Là giản đồ véc-tơ
Mộng mơ môn vật lý !
THƠ TÌNH VẬT LÝ 1
Khi tôi nói em đừng " phản ứng "
Hãy ngồi nghe "khái niệm" tình tôi
Trái tim nầy dù "điện giải" thành hai
Tôi cũng sẽ vì em làm "thí nghiệm"
Sắc đẹp em như một " giây dẫn điện "
Vì đó là " đặc tính" tự ngàn xưa
Một nụ cười" công dụng " của em ư ?
Hay " nguyên tắc " giết người qua khoé mắt
Theo " định luật " của tình tôi " đậm đặc "
Kẻ si tình bị " điều chế " nơi em
Một cuộc đời son trẻ phải lên men
Bởi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Trang 11
Em đã làm "tỏa nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay " cường độ" của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời " cảm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khảo sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước
Không kể gì " áp lực" của riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Phải chăng tôi đi ngược chiều dòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tủi " bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trở" càng gia tăng
Có nhiều đêm "ão ảnh" của giai nhân
Đã "Phản chiếu" qua giấc mơ êm ái
Trang 12
Khi tỉnh dậy thấy hồn như " điện giải"
Đang lạc về " tiêu điểm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tổng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chỉnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá "
THƠ TÌNH VẬT LÝ
Từ buổi đầu nhìn em qua 'gương phẳng'
'Mối tương quan' đã 'chuyển động' lòng tôi
'Đối diện' nhau trong 'ánh sáng' mặt trời
'Góc tọa độ' cuộc đời thôi xa lạ
Từ 'trục phụ' dịu dàng lên 'trục chính'
Gót giai nhân mờ 'thấu kính phân kỳ'
'Vạn hoa' nằm trên mỗi bước em đi
Xin 'điều tiết' tình yêu thành 'hằng số.
TÌNH QUANG HỌC
Chiều thả xuống những chùm tia sáng tới,
Nhớ nhung về xanh thấu kính xưa,
Tình yêu em trong suốt hay trong mờ,
Trang 13
Trong chân không thấy em về mở hội,
Bướm với hoa hội tụ dưới chân em,
Ta bơ vơ buồn một thuở phân kỳ,
Xa xôi quá nghìn trùng nên vô cực
Bờ thấu kính mong manh làm sao giữ,
Tình yêu em phản chiếu mắt ta nhìn,
Những chiếu vàng tán sắc quả buồn tênh,
Ôi! tàn ác làm sao đường pháp tuyến
Thôi em nhé mình không là đẳng hướng,
Thì suốt đời làm tia sáng song song,
Hẹn kiếp sau bên kia cực chờ mong,
Ta sẽ đón em bằng tiêu diện ảnh
Tình yêu em ta viết bằng quang học,
Định luật chung tình ta vẫn đóng khung,
Hỡi người yêu bên kia cực chờ mong,
Có đối xứng lòng anh sầu tưởng vọng
THƠ TÌNH VẬT LÝ
anh gặp em cảm ứng một tình yêu
hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ
anh bối rối lạc vào trường lực lạ
tìm quang hình chinh phục trái tim em
khi đêm về cường độ nhớ tăng thêm
trong giấc mơ hình em là ảo ảnh
anh vẫn đi dọc con đường quĩ đạo
hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu?
Trang 14
giữa dòng người ta mãi lệch pha nhau
Âm sắc nhớ sóng lòng không yên tĩnh
Anh thảng thốt bồi hồi theo quán tính
Ngưỡng ân tình dội lại những yêu thương
Giải phương trình mà nghiệm mãi đơn phương
Miền nỗi nhớ nhạt nhoà vân sáng tối
Điểm tựa bên em biết khi nào có nổi
Dang dở hoài một định luật tình yêu
Lực cản môi trường xô dạt tiêu điều
Anh trôi nổi giữa bể đời bão tố
Vẽ hình em với muôn màu quang phổ
Hạnh phúc xa mờ hội tụ ở hư vô
Chờ đợi em tự cảm đến bao giờ
Để hai nhịp trái tg cộng hưởng
Điện trở lớn nhưng tình không dao động
Em mãi là nguồn sáng của đời anh
òn dân chuyên lý tỏ tình ra sao
Anh vẫn biết em không còn yêu anh nữa
Nhưng anh vẫn yêu em như ngày ấy
'Lăng kính' là Anh - Em là 'tia ló'
Ngăn cách hai 'môi truờng', 'chiết suất' nhỏ hề chi
Vật ở vô cùng - anh là 'ảnh' tí ti
Giữa hồn em, anh là 'ảnh ảo'
Cuộc đời kia vẫn nhiều khúc ngoặc
Nên 'tia sáng' nào truyền thẳng đuợc đâu em
Trang 15
Soi sáng đường anh đi trong quãng đời vô vọng
Những đêm dài mông lung thầm uớc nguyện
Có một lần, anh! - 'Ảnh thật' của hồn em
Giữa hồn em, anh là 'ảnh ảo'
Cuộc đời kia vẫn nhiều khúc ngoặc
Nên 'tia sáng' nào truyền thẳng đuợc đâu em
'Hệ ghép sát', em là một 'ánh đèn'
Soi sáng đường anh đi trong quãng đời vô vọng
Những đêm dài mông lung thầm uớc nguyện
Có một lần, anh! - 'Ảnh thật' của hồn em
Từ buổi đầu nhìn em qua 'gương phẳng'
'Mối tương quan' đã 'chuyển động' lòng tôi
'Đối diện' nhau trong 'ánh sáng' mặt trời
'Góc tọa độ' cuộc đời thôi xa lạ
Từ 'trục phụ' dịu dàng lên 'trục chính'
Gót giai nhân mờ 'thấu kính phân kỳ'
'Vạn hoa' nằm trên mỗi bước em đi
Xin 'điều tiết' tình yêu thành 'hằng số'
Ánh mắt em tia Rơn-ghen quái quỷ
Hàng mi cong với những lực nam châm
Khiến ta phải gia tốc đột ngột
Cặp mắt huyền là đôi nguồn kết hợp
Hấp dẫn ta bằng những lực Lo-ren
Bao ý nhị ẩn trong dãy Pa-sen
Của quang phổ tình yêu không hẹn trước
Nét môi cong hấp dẫn hơn trọng lực
Khiến ta quay cuồng trong những lực hướng tâm
Mái tóc mây tiềm tàng bao năng lượng
Đôi lúm đồng tiền duyên dáng đoản mạch tim
Trang 16
Khi đất trời đã chuyển về đêm
Mã còn anh một mình phân tích lực
Để giải nghĩa bao đêm dài thao thức
Ôi! Hấp l
CÔNG THỨC TÍNH ÁP SUẤT CHẤT RẮN
Áp suất ký hiệu là P
F đem chia S ta tìm được p
Còn F ta tính sao đây?
Lấy p nhân S ra ngay thôi mà
Tìm S cũng chẳng khó gì?
F trên p dưới, tính nào khó chi!
CÔNG THỨC TÍNH ÁP SUẤT CHẤT LỎNG
Áp suất chất lỏng cũng p
p bằng d,h nhân vào nhé em!
Tìm d, trọng lượng riêng bằng
Bằng p chia h, tính nào khó chi!
Bây giờ đến h, chiều cao:
Lấy p áp suất, chia d ra liền
CÔNG THỨC ĐỊNH LUẬT ÔM
Cường độ dòng điện là I
Tìm I ta lấy U chia e-rờ(R)
Còn U thì tính sao đây?
Còn U thì lấy e-rờ(R) nhân I
E-rờ(R) cũng dễ thôi mà
U trên I dưới, chia nhau ra liền
CÔNG THỨC TÍNH CÔNG SUẤT ĐIỆN
P là công suất nhé em!
Trang 17
Nhỡ U chẳng có thì sao?
Dễ thôi ta lấy I bình nhân R
Nếu mà em chẳng có I
Thì em hãy lấy U bình chia R
Ngoài ra P cũng tính bằng:
A trên t dưới, chia nhau ra liền
Đặc biệt em nhớ giùm cho
Cho dù nối tiếp hay là song song
Thì P mạch chính cũng bằng
Bằng P của mỗi thành phần cộng vô
HỆ THỨC ĐỊNH LUẬT JUN-LENXƠ
Jun-lenx, định luật nằm lòng
Tìm Q nhiệt lượng ta làm như sau
Bình I, cường độ nhé em
Xong rồi nhân tích R, tra liền
Q này em nhớ là Jun
Còn đơn vị nữa, nhưng ta ít dùng
Đó là đơn vị Calo
Thì đem Q đó, nhân thêm số này (0,24)