Nắng có hồng bằng đôi môi em Mưa có buồn bằng đôi mắt em... Tóc em từng sợi nhỏ Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh... Vai em gầy guộc nhỏ Như cánh vạc về chốn xa xôi... Nắng có còn hờn
Trang 2* ảnh chim hạc là của Wen Yulu
Trang 3Nắng có hồng bằng đôi môi em Mưa có buồn bằng đôi mắt em
Trang 4Tóc em từng sợi nhỏ
Rớt xuống đời làm sóng
lênh đênh
Trang 5Gió sẽ mừng vì tóc em bay Cho mây hờn ngủ quên trên vai
Trang 6Vai em gầy guộc nhỏ
Như cánh vạc về chốn xa xôi
Trang 7Nắng có còn hờn ghen môi em Mưa có còn buồn trong mắt trong
Trang 8Từ lúc đưa em về
Là biết xa nghìn trùng
Trang 9Suối đón từng bàn chân em qua
Lá hát từ bàn tay thơm tho
Trang 10Lá khô vì đợi chờ
Cũng như đời người mãi âm u
Trang 11Nơi em về ngày vui không em Nơi em về trời xanh không em
Trang 12Ta nghe từng giọt lệ
Rớt xuống thành hồ nước long lanh
Trang 14Nắng có hồng bằng đôi môi em
Mưa có buồn bằng đôi mắt em
Trang 15Tóc em từng sợi nhỏ
Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh
Trang 16Gió sẽ mừng vì tóc em bay Cho mây hờn ngủ quên trên vai
Trang 17Vai em gầy guộc nhỏ
Như cánh vạc về chốn xa xôi
Trang 18Nắng có còn hờn ghen môi em Mưa có còn buồn trong mắt trong
Trang 19Từ lúc đưa em về
Là biết xa nghìn trùng
Là biết xa nghìn trùng
Trang 20Là biết xa nghìn trùng
Trang 21Paris 2009
Trang 22Giĩ sẽ mừng vì tĩc em bayCho mây hờn ngủ quên trên vai
Vai em gầy guộc nhỏNhư cánh vạc về chốn xa xơi
Nắng cĩ cịn hờn ghen mơi em
Mưa cĩ cịn buồn trong mắt em
Từ lúc đưa em về
Là biết xa nghìn trùng
Suối đĩn từng bàn chân em qua
Lá hát từ bàn tay thơm tho
Lá khơ vì đợi chờCũng như đời người mãi âm u
Nơi em về ngày vui khơng em
Nơi em về trời xanh khơng em
Ta nghe từng giọt lệRớt xuống thành hồ nước long lanh
TRINH CƠNG SƠN
TEL UN OISEAU QUI S’ENVOLE
Même le soleil et la pluieN’égalent pas tes lèvres, tes yeux,
Ta belle chevelureComplète ton portrait charmant
Tes cheveux flottent au vent,Rendent jaloux les nuages blancs,
Tes frêles épaulesTelles les ailes d’un oiseau
Le soleil comme la pluieT’envient- ils encore, chérie ,
Te raccompagnant,Nous nous séparons
L’eau limpide mouille tes pieds,Les feuilles fraỵches lissent tes mains,
Flétrissent peu à peuComme l’existence humaine
Connais- tu des jours heureux,
Là d’ó tu es revenue ?J’imagine tes larmes
Versées en une rivière.
V.P.L 29/03/2007
PHC