BÀI THƠ DÂNG BÁC Nhớ ơn Đảng, Bác con ghi lòng tạc dạ Biết nói gì hơn, con viết mấy vần thơ Chào mừng sinh nhật Bác năm 2010 Bước sang thế kỉ mới Con viết về Bác Hồ Vị lãnh tụ thiên tà
Trang 1BÀI THƠ DÂNG BÁC
Nhớ ơn Đảng, Bác con ghi lòng tạc dạ
Biết nói gì hơn, con viết mấy vần thơ
Chào mừng sinh nhật Bác năm 2010
Bước sang thế kỉ mới
Con viết về Bác Hồ
Vị lãnh tụ thiên tài,
Một người thầy vĩ đại,
Người cha già dân tộc,
Của thế kỉ hai mươi
Con trai cụ Phó bảng
Một nhà nho yêu nước
Quê Bác ở làng Sen
Khi Bác còn niên thiếu
Luôn kính hiếu mẹ cha
Bác chăm chỉ việc nhà
Bác học tài thi giỏi
Luôn giúp đỡ bạn bè
Bác nhân từ đôn hậu
Bác yêu thương mọi người
Như bản thân mình vậy
Khi lớn lên Bác thấy:
Giặc đô hộ nước nhà
Phong kiến và đế quốc
Bóc lột dân tộc ta
Bởi thương dân Bác đã
Ra đi cứu nước nhà
Bác không ngại gian khổ
Hi sinh cả đời mình,
Gác bỏ việc gia đình
Tìm đường làm cách mạng
Bác bôn ba lăn lộn
Khắp bốn bể năm châu Tìm con đường cứu nước Lĩnh hội được tư tưởng Mác –Ăng-ghen – Lê- nin Về lãnh đạo dân mình Thành lập Đảng Lao động Của giai cấp công nhân Luôn tiên phong gương mẫu Mang quyền lợi cho dân Bác thành lập đội quân Đoàn Thanh niên Cứu quốc Bác kêu gọi cả nước
Phải đoàn kết một lòng Cả trẻ, già, trai, gái Tuổi nhỏ làm việc nhỏ Tuỳ theo sức của mình Ủng hộ Hồ Chí Minh Cùng tham gia kháng chiến Để giành lấy hoà bình Bác lãnh đạo dân mình Bằng chiến tranh du kích, Bằng giáo mác tầm vông, Bằng hầm chông cạm bẫy, Bằng đắp luỹ rào làng, Bằng tấm lòng yêu nước Có Đảng, Bác dẫn đường Toàn dân cùng kháng chiến Cách mạng đã thành công
Trang 2Vào mùa thu năm ấy
Năm một chín bốn lăm
Ngày mùng hai tháng chín
Bác đứng trước Ba Đình
Đọc Tuyên ngôn Độc lập
Quốc kì bay phấp phới
Rợp Hà Nội thủ đô,
Dân vây quanh Bác Hồ
Tại Ba Đình lịch sử
Bác buông lời thư thả
Hỏi tất cả toàn dân:
Bác nói như thế này
Đồng bào nghe rõ không?
Cả quảng trường âm vang:
Thưa Bác, nghe rõ ạ!
Lời Bác sao trìu mến
Ấm áp cả nỗi lòng
Bao chiến sĩ anh hùng
Lập công dâng lên Bác
Bác mỉm cười sung sướng
Bao nhọc nhằn vơi đi
Niềm vui được gặp Bác
Tưởng đâu có ngày nay
Cả nước được sum vầy
Hân hoan không kể xiết!
Niềm vui chưa trọn vẹn
Thực dân Pháp âm mưu
Chiếm nước ta lần nữa
Chúng bày trò chia rẽ
Đất nước mình thành hai:
Chúng đánh phá miền Nam
Hòng tấn công miền Bắc
Chúng dồn dân lập ấp,
Chúng cướp của giết người
Lòng căm thù sục sôi
Bác quên ăn, mất ngủ Ngẫm vận mệnh nước nhà Chính quyền còn non trẻ, Đất nước còn khó khăn Vừa hàn gắn chiến tranh Vừa đương đầu đánh giặc Ngàn cân treo sợi tóc Lực lượng không cân bằng
Ta không muốn chiến tranh Bác nhiều lần nhân nhượng Nhưng hoà giải không thành Bác kêu gọi toàn dân:
“Thà hi sinh tất cả Quyết không chịu mất nước Không chịu làm nô lệ!” Đáp lời Bác kêu gọi Thanh niên đi tòng quân Mang sức mình chiến đấu Không hết giặc không về Bác rất thương dân mình Phải lầm than nô lệ
Bao gian nan vất vả Bác không quản nhọc nhằn Tay chống gậy tầm vông Quần xắn trên đầu gối Chân thoăn thoắt bước nhanh Hành quân cùng bộ đội
Băng qua đèo, qua suối Gian khổ thật biết bao!
Đường lên Điện Biên Phủ Vất vả biết nhường nào Khát không đủ nước uống Đói không đủ cơm ăn Ốm thì không thuốc uống Bao chiến sĩ ngã xuống
Trang 3Bác đau xót trong lòng
Như tơ vò chín khúc
Đêm đêm Bác thao thức
Suốt cả năm canh chày
Không làm sao ngủ được
Phần thì lo công việc
Phần thương bộ đội ta
Vai đã chồn, chân mỏi
Chiến dịch hãy còn dài,
Bác động viên mọi người
Bác cháu mình cố gắng
Khắc phục mọi khó khăn
Chiến thắng ắt về mình
Tiến lên không lùi bước!
Bác phân công bác Giáp
Chỉ huy trận Điện Biên
Năm mươi sáu ngày đêm
Ta khoét núi đào hầm,
Trời mưa dầm, cơm vắt
Bao đêm ngày khó nhọc
Nước mắt lẫn mồ hôi
Sức đã kiệt lắm rồi
Tưởng không thể vượt qua
Nhớ lời Bác dạy ta:
“Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên!”
Lời Bác vẳng bên tai
Thêm dẻo dai bền sức
Làm động cơ thúc giục
Bao anh lính cụ Hồ
Vì độc lập tự do
Các anh quên mệt mỏi
Động viên nhau đào mãi
Đến sào huyệt quân thù
Ta độn thổ bất ngờ Đánh thần tốc táo bạo Chúng không kịp trở tay
Ta bao vây khép kín Pháo ta bắn liên tiếp Quân xuất quỷ nhập thần Đánh như vũ như bão Đánh cho chúng tả tơi Mọi bốt đồn san phẳng Trận Điện Biên toàn thắng Ngày mùng bảy tháng năm Năm một chín năm tư Bắt sống tướng Đờ – cát, Giặc giơ tay đầu hàng Xin trả nước Việt Nam Rút lui vô điều kiện
Việt Nam giành độc lập Chấn động cả toàn cầu Khắp bốn bể năm châu Hết lời ca ngợi Bác
Vị lãnh tụ thiên tài Của dân tộc Việt Nam Bác mang lại vinh quang Tự do cho cả nước
Không làm sao kể hết Công ơn của Bác Hồ
Vì độc lập tự do Người hi sinh tất cả Bác vào tù ra tội Chịu đựng mọi cực hình Tóc bạc đi nhiều phần Răng rụng đi một chiếc Chịu ăn đói mặc rét Tối ngủ không chỗ nằm
Trang 4Ghẻ lở khắp toàn thân
Bốn tháng không tắm gội
Cảnh sống trong tù tội
Khổ cực biết nhường nào
Thân hình Bác tiều tuỵ
Nhưng ý chí không sờn
Vẫn tuyên truyền cách mạng
Bằng ý thơ trong tù
Gian khổ Bác chịu được
Bác chỉ tiếc thời gian
Biết bao việc phải làm
Cách mạng cần có Bác
Vạch lối chỉ đường đi
Bao bước đường gian nguy
Không làm Bác chùn bước
Một vị chủ tịch nước
Sống giản dị bình thường
Bác dành mọi yêu thương
Cho đồng bào cả nước
Bác xót xa thương tiếc
Bao chiến sĩ anh hùng
Đã vì nước quên mình
Bỏ thân ngoài mặt trận
Bác thương đoàn dân công
Vất vả thật khôn cùng
Dãi dầu trời mưa nắng
Để vác lương tải đạn
Để xẻ núi bắc cầu
Cho xe bộ đội qua
Bác thương dân quân ta
Một tay súng tay cày
Sản xuất suốt đêm ngày
Khi cần thì đánh giặc
Làm hậu phương vững chắc
Cho tiền tuyến yên lòng
Lại nuôi con thay chồng, Suốt bao năm kháng chiến Trong lòng Bác xót xa Bác mặc bộ bà ba Dép cao su làm bạn Giúp Người vượt chông gai
Đi khắp chốn, khắp nơi Làm trăm công nghìn việc Bác xuống từng nhà bếp, Xem nước uống cơm ăn Nếu chưa hợp vệ sinh Nhắc anh nuôi làm lại Bác đến từng doanh trại Để thăm hỏi thương binh, Bác chia sẻ ân cần
Động viên từng chiến sĩ Bác đến từng chiến luỹ Để trực tiếp chỉ huy Tại trận đánh Đông Khê Bác ngồi đài quan sát Theo dõi từng diễn biến Để chỉ huy kịp thời
Những hình ảnh của Người Không bao giờ phai nhạt Bác tham gia chống hạn Bác xách nước tưới cây, Bác chăm sóc ao cá, Bác bớt bữa nuôi quân, Bác đồng cam cộng khổ, Bác mến trẻ thương già, Bác vì dân tất cả
Bác yêu nước thương nòi Phải đương đầu đối chọi Với thù trong giặc ngoài Điều Bác mong muốn nhất
Trang 5Nước nhà được độc lập
Dân mình được tự do
Đồng bào trong cả nước
Ai cũng được học hành
Có cơm no áo ấm,
Có công bằng văn minh
Là Bác đã yên tâm
Đi theo cụ Các – mác
Song tấm lòng của Bác
Luôn nhớ tới miền Nam
Bác khát khao có ngày
Bác được vào trong đó
Thăm chiến sĩ đồng bào
Để được cùng chia sẻ
Bao mất mát đau thương
Của miền Nam ruột thịt
Ôi tình thương của Bác
Bao la như biển trời!
Những khát khao của Người
Vẫn chưa thực hiện được
Bỗng buổi sáng mùa thu
Ngày mùng hai tháng chín
Năm sáu chín tang thương
Con nghe tin sét đánh
Bác đột ngột đi xa…
Thật đau đớn xót xa!
Nỗi tiếc thương vô hạn
Một tổn thất to lớn
Cho cách mạng Việt Nam
Mất đi vị lãnh tụ
Mất đi một người thầy
Mất đi một người cha
Thân thương quý mến nhất
Chúng con ôm mặt khóc
Mặc hai hàng lệ rơi
Chảy dài trên gò má Bác ra đi sớm quá Chưa hưởng ngày cam lai Khổ cực bao năm rồi Cam lai Bác chưa hưởng Bác dặn dò kĩ lưỡng Rằng khi Bác đi xa Chớ điếu phúng linh đình Làm lãng phí của dân Là Đảng ta có tội
Những lời Bác để lại Chứa muôn vàn tình thương, Tấm lòng Bác mênh mông Vời vợi cao hơn núi
Bác ra đi để lại Nỗi tiếc thương vô ngần Cho toàn Đảng toàn dân Không bao giờ quên được Bác ra đi nay đã
Hơn ba mươi năm rồi Nay sang thế kỉ mới Con ôn lại ơn Người Vẫn hai hàng lệ rơi Bồi hồi con nhớ Bác Bác ơi, con thưa Bác Xin Bác cứ yên lòng Ngậm cười nơi chín suối
Di chúc Bác để lại Đảng ta vẫn đang làm Theo bước chân của Bác
Đi tiếp nửa chặng đường Xẻ dọc núi Trường Sơn Mở con đường xuyên Việt Con đường Hồ Chí Minh Lớp lớp từng đoàn quân
Trang 6Phải xẻ núi băng rừng
Phải vượt ngàn lội suối
Súng, ba lô trên vai
Tay cầm chắc chiếc gậy
Ào ào như nước chảy
Hành quân tiến vào Nam
Dọc theo núi Trường Sơn
Sốt rét rừng hành hạ
Rau tàu bay thay cơm
Mấy tháng trời ròng rã
Trên bước đường gian nan
Bao anh đã ngã xuống
Đảng ta không lùi bước
Không nản chí sờn lòng
Miền Bắc làm hậu phương
Dồn sức người sức của
Chi viện cho miền Nam
Đánh đuổi bọn xâm lược
Ra khỏi đất nước mình
Giành lại quyền độc lập
Thống nhất cả hai miền
Chung vui ngày đại thắng
Ngày ba mươi tháng tư
Năm bảy lăm lịch sử
Mang vinh quang sáng ngời
Thế giới đều khâm phục
Chắc Bác đang mỉm cười
Chung vui vùng cả nước?
Không uổng công của Bác
Hi sinh cả cuộc đời
Đã mang lại niềm vui
Ngày Việt Nam đại thắng Đảng ta vẫn tiếp tục
Lãnh đạo nhân dân mình Theo con đường của Bác Lao động và tiết kiệm Là chỉ tiêu hàng đầu Đưa nước mạnh dân giàu Sánh vai cùng cường quốc Nền khoa học tiên tiến Đưa năng suất lên cao Lương thực đã dồi dào Xuất khẩu đi các nước
Cuộc sống khá hơn trước Điện đã vào vùng sâu Đáp ứng mọi nhu cầu Nâng cao được dân trí, Nông thôn biến thành thị Trường trạm ngói đỏ tươi Nhà máy mọc khắp nơi Phố phường to đẹp quá Tràn ngập bao niềm vui
Đồng bào trong cả nước
Ai cũng được học hành Có cơm no áo ấm Có công bằng văn minh Thoả lòng Bác mong ước Như trước lúc đi xa…
BÁC HỒ CỦA CHÚNG TA ĐỜI ĐỜI NGƯỜI SỐNG MÃI VỚI NON SÔNG VIỆT NAM !
Lộc Đức ngày 19.05.2010 Nguyễn Thị Oanh – 73 tuổi Bảo Lộc – Lâm Đồng
Trang 7Mọi chia sẻ, góp ý, xin trao đổi theo địa chỉ email:
hoatrangnguyenkho@yahoo.com