Ngài nói: -Bệnh đó không gấp .Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.. Ngài nói: -Bệnh đó không gấp .Nay mệnh sống của n
Trang 3Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam
Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Trang 4Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
I Giới thiệu chung:
Trang 6Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
I Giới thiệu chung:
Chú thích sgk (143)
2 Tác giả:
Trang 7Súng thần công do Hồ Nguyên Trừng chế tạo
Trang 8Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
Trang 9Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
I Giới thiệu chung:
Chú thích sgk (143)
2 Tác giả:
Hå Nguyªn Trõng (1374 - 1446) tù M¹nh Nguyªn, hiÖu Nam ¤ng ,
con tr ëng cña Hå Quý Ly.
3 Tác phẩm:
Lµ thiªn thø 8 trong t¸c phÈm “Nam ¤ng méng lôc”, cã tªn ch÷ H¸n
lµ “ Y thiÖn dông t©m”.
II Đọc – tìm hiểu chú thích.
Trang 10Cụ tổ bên ngoại cửa Trừng, người họ Phạm, húy là Bân, có nghề
y gia truyền, giữ chức Thái y lệnh để phụng sự Trần Anh Vương.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt
và tích trữ thóc gạo.Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo, chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng
không hề né tránh Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn người.Ngài được người đương thời trọng vọng.
Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Trang 11Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà
không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu, sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Nói rồi, đi cứu người kia.Họ quả được sống Lát sau, ngài đến yết kiến, vương quở trách Ngài bỏ mũ ra, tạ tội, bày tỏ lòng thành của mình.Vương mừng nói:
- Người thật là bậc lương y chân chính, đã giỏi về nghề nghiệp lại có lòng nhân đức, thương xót đám con đỏ của ta, thật xứng với lòng ta mong mỏi.
Về sau, con cháu của ngài làm quan lương y đến hàm ngũ phẩm, tứ phẩm
có tới hai ba vị Người đời đều khen ngợi họ không để sa sút nghiệp nhà
(Hồ Nguyên Trừng –Nam Ông mộng lục
Ưu Đàm- La Sơn soạn dịch, chú giải,
Nguyên Đăng Na giới thiệu NXB Văn học, Hà Nội 1999)
Trang 12Cụ tổ bên ngoại cửa Trừng, người họ Phạm, húy là Bân, có nghề
y gia truyền, giữ chức Thái y lệnh để phụng sự Trần Anh Vương.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt
và tích trữ thóc gạo.Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo, chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng
không hề né tránh Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn người.Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 13
Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu, sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Nói rội, đi cứu người kia.Họ quả được sống Lát sau, ngài đến yết kiến, vương quở
trách Ngài bỏ mũ ra, tạ tội, bày tỏ lòng thành của mình.Vương mừng nói:
- Người thật là bậc lương y chân chính, đã giỏi về nghề nghiệp lại có lòng nhân đức, thương xót đám con đỏ của ta, thật xứng với lòng ta mong mỏi.
Trang 14Về sau, con cháu của ngài làm quan lương y đến hàm ngũ phẩm, tứ phẩm
có tới hai ba vị Người đời đều khen ngợi họ không để sa sút nghiệp nhà
Trang 15Cụ tổ bên ngoại cửa Trừng, người họ Phạm, húy là Bân, có nghề
y gia truyền, giữ chức Thái y lệnh để phụng sự Trần Anh Vương.
………
cho những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn người.Ngài được người đương thời trọng vọng.
Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy
như xối, mặt mày xanh lét.
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
………lòng ta mong mỏi.
Về sau con cháu của ngài làm quan lương y đến hàm ngũ phẩm, tứ phẩm có tới hai ba vị.Người đời đều khen ngợi họ không để sa sút nghiệp nhà.
Đ1
Đ2
Đ3
Y đức của Thái y lệnh được bộc lộ qua tình huống thử thách.
Giới thiệu về Thái y lệnh.
Hạnh phúc của Thái y lệnh
Trang 16Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
Lµ thiªn thø 8 trong t¸c phÈm “Nam ¤ng méng lôc, cã tªn ch÷ H¸n
lµ “Y thiÖn dông t©m”.
II Đọc – tìm hiểu chú thích.
III Phân tích:
1 Nhân vật Thái y lệnh
Trang 17Cụ tổ bên ngoại cửa Trừng, người họ Phạm, húy
là Bân, có nghề y gia truyền, giữ chức Thái y lệnh
để phụng sự Trần Anh Vương Bân
Trang 18Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo.Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bỗng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 19Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 20Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 21Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 22Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở , cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 23Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bổng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở , cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 24Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở , cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 25Là thầy thuốc giỏi, giàu y đức, thương yêu cảm thông với những người nghèo khổ bệnh tật
Trang 26Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo ,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bổng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở , cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 27Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
Trang 28Phòng chẩn trị y học cổ truyền Nhân Ái của
lương y Lê Quý Ngưu (TP Huế) đã trở thành
địa chỉ “vàng” của những bệnh nhân nghèo tại
Thừa Thiên - Huế bởi đến đây họ được khám
chữa hoàn toàn miễn phí. Gặp người thương binh 30 năm chữa bệnh không lấy tiền
Anh: Võ Văn Tâm : Ấp Trung Đông,
xã Thới Tam Thôn, huyện Hóc Môn-PHCM
Trang 29- Đem của cải trong nhà mua thuốc tốt, tích trữ thóc gạo để vừa nuôi ăn, vừa
chữa bệnh cho người nghèo khổ.
- Cho bệnh nhân nghèo ở trong nhà, cấp cơm cháo, chữa trị.
- Dầu bệnh dầm dề máu mủ … không né tránh.
-Năm đói dựng thêm nhà cho kẻ đói khát, bệnh tật đến ở.
-Cứu sống hơn ngàn người trong những năm đói kém, dịch bệnh nổi lên.
* Những hành động, việc làm y đức của Thái y lệnh:
- Đi chữa bệnh cho người dân thường trước rồi sau mới chữa bệnh cho người
nhà vua.
Trang 30- Đem của cải trong nhà mua thuốc tốt, tích trữ thóc gạo để vừa nuôi ăn, vừa
chữa bệnh cho người nghèo khổ.
- Cho bệnh nhân nghèo ở trong nhà, cấp cơm cháo, chữa trị.
- Dầu bệnh dầm dề máu mủ … không né tránh.
-Năm đói dựng thêm nhà cho kẻ đói khát, bệnh tật đến ở.
-Cứu sống hơn ngàn người trong những năm đói kém, dịch bệnh nổi lên.
- §i chữa bệnh cho người dân thường trước rồi sau mới chữa bệnh cho người nhà vua.
* Những việc làm y đức của vị Thái y lệnh:
Trang 31Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Trang 32
Ng ời nông dân Bậc quý nhân
- Thân phận thấp hèn - Địa vị cao sang
- Bệnh tình nguy kịch - Bị sốt
- Mời thầy thuốc chữa bệnh - Triệu Thái y đến khám
Tỡnh huống gay cấn, căng thẳng, thử thỏch y đức và bản lĩnh của vị Thỏi y.
Trang 33Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh
sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như
vậy? Ông định cứu tính mạng người
chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin
chịu.
Trang 34Ngài nói:
- Bệnh đó không gấp Nay mệnh
sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như
vậy? Ông định cứu tính mạng người
chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin
chịu.
Cương quyết đi cứu
người dân nghèo, bệnh
trọng trước, vào vương phủ khám bệnh sau.
Trang 35Ngài nói:
- Bệnh đó không gấp Nay mệnh
sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như
vậy? Ông định cứu tính mạng người
chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin
chịu.
Trang 36Ngài nói:
- Bệnh đó không gấp Nay mệnh
sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như
vậy? Ông định cứu tính mạng người
chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin
chịu.
Lời nói có hàm ý cảnh báo, đe dọa.
Trang 37Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu, sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Thái y lệnh là người cương trực, giàu bản lĩnh,
khôn khéo trong ứng xử, sẵn sàng hi sinh cả tính mạng để cứu người bệnh.
Trang 38Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu.
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo.Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bỗng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Trang 39Một lần, có người đến gõ cửa, mời gấp:
-Nhà tôi có người đàn bà, bỗng nhiên nguy kịch, máu chảy như xối, mặt mày xanh lét.
Nghe vậy, ngài theo người đó đi ngay Nhưng ra tới cửa thì gặp sứ giả do
Vương sai tới bảo rằng:
-Trong cung có bậc quý nhân bị sốt, vương triệu đến khám
Ngài nói:
-Bệnh đó không gấp Nay mệnh sống của người nhà này chỉ ở trong khoảnh khắc.Tôi hãy cứu họ trước, lát nữa hãy đến vương phủ.
Quan Trung sứ tức giận nói:
- Phận làm tôi sao lại được như vậy? Ông định cứu tính mạng người ta mà không cứu tính mạng mình chăng?
Ngài đáp:
- Tôi mắc tội, cũng không biết làm thế nào Nếu người kia không được cứu,
sẽ chết trong khoảnh khắc, chẳng biết trông vào đâu Tính mệnh của tiểu thần còn trông cậy vào chúa thượng, may ra thoát Tội tôi xin chịu
Ngài thường đem hết của cải trong nhà ra mua các loại thuốc tốt và tích
trữ thóc gạo.Gặp kẻ tật bệnh cơ khổ, ngài cho ở nhà mình, cấp cơm cháo,
chữa trị Dẫu bệnh có dầm dề máu mủ, ngài cũng không hề né tránh
Bệnh nhân đến chữa tới khi khỏe mạnh rồi đi Cứ như vậy, trên giường
không lúc nào vắng người.
Bỗng liền năm đói kém, dịch bệnh nổi lên, ngài lại dựng thêm nhà cho
những kẻ khốn cùng đói khát và bệnh tật đến ở, cứu sống hơn ngàn
người Ngài được người đương thời trọng vọng.
Làm rõ phẩm chất đạo đức, bản lĩnh của vị thái y lệnh.
Trang 40Tuần 16/ Tiết 61: Văn bản
Hồ Nguyên Trừng - Truyện trung đại Việt Nam.
1 Thế nào là truyện trung đại:
-Lương y Phạm Bân, thầy thuốc trông coi việc chữa bệnh trong cung vua.Ông
là người có đức có tài được mọi người yêu mến.
-Qua tình huống truyện gay cấn đã thể hiện rõ Thái y lệnh là người cương trực, giàu bản lĩnh, khôn khéo trong ứng xử, sẵn sàng hi sinh cả tính mạng
để cứu người bệnh Đó là một người thầy thuốc chân chính vừa giỏi nghề lại giàu y đức.