Bức Thư Gửi Không Niêm – Kim Tuấn Anh gửi mùa hè ra ngoài ấy Để em sưởi ấm nắng Sài Gòn Để tà áo lụa bay trên phố Lặng lẽ cười môi đỏ nét son Anh gửi mùa hè ra ngoài ấy Gửi trời chợt nắn
Trang 1Bức Thư Gửi Không Niêm – Kim Tuấn
Anh gửi mùa hè ra ngoài ấy
Để em sưởi ấm nắng Sài Gòn
Để tà áo lụa bay trên phố
Lặng lẽ cười môi đỏ nét son
Anh gửi mùa hè ra ngoài ấy
Gửi trời chợt nắng rồi chợt mưa
Chợt em bỗng nhớ người xa vắng
Thuở đi về trên những lối xưa
Anh gửi mùa hè ra ngoài ấy
Gửi em hoa phượng đỏ trên cành
Gửi thêm tiếng hát con ve nhỏ
Rất nồng nàn như của chính anh
Với Long Xuyên
Ngập dòng sông dạt phù sa
Mùa này nước nổi trời òa cơn mưa
Tiếng gà gáy ngọn tre trưa
Mênh mông sóng gọi thuyền đưa ai về?
Trăm năm tiếng hát não nề
Trăm câu vọng cổ xuống xề bi thương Thả hồn mây lạc bốn phương
Thả đời ta lạc cuối đường phiêu du
Chạnh lòng chiếc lá mùa thu
Con sông giờ đã xa mù khói mây
Tiếng đàn ai đó quanh đây
Chén nâng bạn tiễn cuối ngày lênh đênh
Trang 2Ngày Em Còn Thắt Bím
Tóc bím nghĩa là tóc dễ thương Tóc bâng khuâng lá rụng bên đường Tóc chia đường gió, chia thương nhớ Chia nỗi buồn cho ai vấn vương
Tóc bím nghĩa là tóc mộng mơ
Để ai thương nhớ, để ai chờ
Để ai ngơ ngẩn giờ tan học
Em vẫn vô tình, em lửng lơ
Tóc bím nghĩa là tóc ngẩn ngơ
Tình ta xanh biết mộng ơ hờ
Chiều xanh áo trắng mùa mây trắng
Em ngọt ngào và em ngây thơ
Thuở Xa Người
Ngậm nỗi buồn trên môi
Thuở nhớ người xa vắng
Áo chiều bay trong nắng
Sân trường ai bâng khuâng
Sân trường ai ngơ ngẩn
Mùa vàng cây lá xanh
Em về tà áo lụa
Bay ngập ngừng trong anh