Em Đi Một Sáng Mưa Bay – Nguyên Đỗ Em đi một sáng mưa bay Giọt mưa rấm rức tháng ngày cô đơn Em đi chẳng một dỗi hờn Ra đi cái vụt nửa hồn tôi đau Trách gì nhau, giận gì nhau Sao em chẳn
Trang 1Em Đi Một Sáng Mưa Bay – Nguyên Đỗ
Em đi một sáng mưa bay
Giọt mưa rấm rức tháng ngày cô đơn
Em đi chẳng một dỗi hờn
Ra đi cái vụt nửa hồn tôi đau
Trách gì nhau, giận gì nhau
Sao em chẳng nói nhói sâu tim hồng Vâng tình có có không không
Xóa đi ngoại dấu, tích lòng xóa chăng Với sao trời, hái vầng trăng
Tôi người nhân thế mộng Hằng Nga xưa
Ừ tôi chết cũng chưa chừa
Lỡ yêu yêu đến chết chưa thỏa lòng Trời mưa mưa mãi ròng ròng
Hồn tôi bấn loạn bão giông chẳng ngừng
Em đi trời gió rưng rưng
Sao không báo, anh van đừng đi em
Em Người Con Gái Tuổi Đôi Mươi
Em người con gái tuổi đôi mươi
Mộng mị trăng sao thật tuyệt vời
Em đến cuộc đời anh rạng rỡ
Tưởng mình còn trẻ mới hai mươi
Em quà Thượng Đế của đời anh
Từng nụ cười duyên thật dịu lành
Hạnh phúc làm sao anh tả được
Hồng ân, đại xá, mộng ngày xanh
Trang 2Trời đã thương anh, tưởng đoái hoài
Em là tiên nữ xuống đầu thai
Anh mò sông biển chưa ngưng nghỉ
Bỗng chạm tình em chuỗi ngọc trai
Em người con gái tuổi trăng tròn
Môi đỏ tươi hồng không phấn son
Răng khểnh trông duyên xinh đẹp lắm
Trao em trọn vẹn cả tâm hồn
Người Phụ Nữ Sau Năm Ba Mươi
Những người phụ nữ sau năm ba mươi
Tuổi đời đã trải qua đam mê, sóng gió
Trái tim nàng có thể đang mở ngõ
Hay đã đóng khung trong nghĩa vụ gia đình
Họ là những người phụ nữ biết hòa mình
Vào nhịp thở của yêu thương thân thiết
An phận cả với những gì thua thiệt
Không bon chen như ở tuổi mười mấy hai mươi
Họ đã qua những giông tố cuộc đời
Cánh cửa thời gian như khép lại
Họ vẫn hoài thanh xuân mãi mãi
Cho tới ngày họ đếm tuổi năm mươi
Hai mươi năm thanh xuân của bình an
Hai mươi năm của đời sống thanh nhàn
Họ đã đạt sự an bình tối thượng
Không còn tìm kiếm những gian nan
Những người phụ nữ sau năm ba mươi
Ước ao phải chi mình được biết trước
Trang 3Đã chẳng để mất mười năm khổ cực
Phí công tìm hạnh phúc ở ngoài đời
Em người con gái chưa tới ba mươi
Đã nhìn ra chân lý ấy thật sớm
Nên anh cả đời yêu em ghê gớm
Chắc chắn yêu 99 năm nữa cũng chưa thôi
Quà Quê Hương
Đây chiếc nón bài thơ quà xứ Huế
Gởi em thương Bông Huệ của hồn anh
Để em che khi mưa đổ, nắng hanh
Tình anh đấy dẫu không gian cách biệt
Ở nơi xa phương nào em có biết
Mảnh tình anh gói ghém những lời thơ Những ước mong, những hy vọng, mong chờ Đọng vào trong những câu thơ ngắn ngủi Phải chi ta vẫn cứ hoài gần gũi
Anh sẽ kể tất cả những chân tình
Những hoàng hôn, đêm tối, những bình minh
Em sẽ hiểu tình chúng mình diệu vợi
Mộng mơ đời nằm trong vòng tay với
Này em thương em còn nhớ những chiều Chuông Thiên Mụ ngân vang xóa tịch liêu
Em cùng anh nhớ về thăm núi Ngự
Giòng sông Hương vui cùng người viễn xứ Sóng lăn tăn những mộng đẹp hoa đời
Trang 4Mây trắng xóa như sóng dợn trùng khơi Nhịp Trường Tiền đang cùng ta sánh bước
Ồ tất cả vẫn nằm trong mộng ước
Trời tha hương em còn nhớ anh không? Tình thuở đó ngày nay vẫn mặn nồng? Xin hãy nhớ về quê hương em nhé!
Chiều hôm nay gió thoảng qua thật nhẹ Như người yêu hôn nhẹ trên má ai
Hương tình yêu thoang thoảng tựa hoa lài Anh nhớ lắm người yêu trời viễn xứ