Tôi yêu tiếng mẹ Nguyễn Hải Trừng Trời quê tôi trong vắt một màu lơ Nắng làng như cánh đồng vàng mơ lúa chín Hạnh phúc nhà tôi thầm kín Nép mình dưới bóng cây dừa Hương mít, sầu riêng t
Trang 1Tôi yêu tiếng mẹ
Nguyễn Hải Trừng
Trời quê tôi trong vắt một màu lơ
Nắng làng như cánh đồng vàng mơ lúa chín
Hạnh phúc nhà tôi thầm kín
Nép mình dưới bóng cây dừa
Hương mít, sầu riêng thoang thoảng
Trong gió nồm hiu hiu
Cuối xóm gà chưa eo óc
Xa xa vẳng tiếng sáo diều
Trên võng lác kẽo cà kẽo kẹt
Tôi mơ màng lim dim
Nằm lắng nghe người mẹ trẻ
Ru con bằng thơ Lục Vân Tiên
Giọng người ngọt hơn sữa
Đầy dịu hiền vui tươi
Lần thứ nhất trong đời
Mơ hồ biết yêu tiếng mẹ
Trang 2Lên bảy tuổi
Tôi bò rạp trên sập gỗ
Mím môi tập viết chữ nho
Lén nghếch cổ nhìn sang ván giữa
Thấy cha tôi đang uống trà
Với một ông đồ miền Bắc
Đắc ý điều chi không rõ
Gõ ngón tay xuống chiếu
Ngâm vang mấy đoạn truyện Kiều
Tôi ngẩn ngơ say quên viết
Lần thứ hai tôi biết
Nếm vị ngọt ngào tiếng mẹ thân yêu
Lớn lên trong cảnh ấy
Tí tuổi đầu tôi tập tễnh làm thơ
Ngày cấy tháng gặt
Theo bạn chăn trâu ra đầu bờ
Nghe gái trai làng hát hò đối đáp
"- Hò ơ Lời thề anh chứng có vầng mây trắng,
có bóng trăng thanh
Dẫu cho vầng mây tàn, bóng trăng lặn hò ơ lời thề anh em nhớ lời!"
Tôi nào đã biết yêu đương
Trang 3Nhưng tiếng mẹ sao mà réo rắt
Từ lúc được nghe câu hò tiếng hát
Mây với tôi: trắng hơn nạm bạc
Trăng với tôi: ánh hơn thếp vàng
Hoa lá thêm hương, thêm sắc
Đất nước thêm lộng lẫy, huy hoàng
Từ đó tôi càng yêu tiếng mẹ say mê thắm thiết
Vào trường, học toán thì dốt
Nhưng làm văn thường được thày khen
Lớn lên đời tôi lắm khóc, nhiều cười
Những lần ấy tôi cũng đã làm thơ khóc, cười bằng tiếng mẹ Tôi đã nghe tiếng con thơ võ vẽ
(ngẫng đầu dang rộng hai tay):
"- Con thương cha bằng ông trời!"
Canh khuya, bao lần vợ hiền thỏ thẻ:
"- Nhất đời em chỉ yêu anh"
Những lời chí thiết, tâm tình
Cũng thấm vào tôi bằng tiếng mẹ
Ngày Cách mạng thành công
Tôi hát "Tiếng gọi quốc dân" cơ hồ vỡ ngực
Tiếp đến quân đế quốc
Lại giở trò xâm lăng
Trang 4Dùng tiếng mẹ làm gươm,
Tôi ra đi kháng chiến
Trong lán rừng chiều hay chòi ruộng sớm Hồi hộp áp tai vào máy thu thanh
Lọc lựa nghe qua nghìn thứ tạp âm:
" - Đây, Tiếng nói Việt Nam
Phát thanh từ Hà Nội
Thủ đô nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa " Ôi! Tiếng mẹ
Qua giọng ai tha thiết, đậm đà
Thấm từng giọt vào buồng tim, lá phổi
Như kèn trận thúc quân lướt tới
Lao mình vào gian truân
Năm 1946
Một sáng mùa xuân
Nam Bộ chiến trường tan nát
Vượt bao "lộ bạc đầu"
Qua bao "cầu giảm kỷ"
Tình cờ gặp chiếc ra-đi-ô
Lần đầu tiên nghe tiếng Cụ Hồ
Như đọng lại ngàn đời lời Tổ quốc!
Bọn chúng trào tuôn nước mắt
Trang 5Vỗ tay vừa khóc, vừa cười!
Theo tiếng mẹ thiêng liêng
Qua lời dạy của Người
Tôi đã chín năm liền không nghỉ Trên đường máu nhất sinh thập tử Hòa bình
Giống cây kim trên mặt nước
Chạy theo mũi nam châm
Tôi tập kết như trở về quê mẹ
Nơi phát tích giống nòi
Gốc quê cha, đất tổ
Cũng nơi đây tiếng mẹ sinh ra
Và lan đi cùng khắp nước non nhà Giữa thủ đô Hà Nội
Mỗi khi đến bàn điện thoại
Tay vừa nâng chiếc máy
ô kìa, ai rót mật vào tai!
Lòng tôi ngây ngất say
Uống dòng rượu ngọt đầu dây chảy về Tiếng mẹ vốn sẵn đẹp
Giọng ai sao dịu dàng
Một sáng nghe lời ngọc
Trang 6Cả ngày công việc thêm hăng
Bây giờ tôi mới biết
Vì sao tôi yêu nước
Lắm lúc chẳng cần sống chết
Nhiều khi coi thường gian nguy
Tâm tư nhiều khía lạ kỳ
Một lẽ chính vì tôi yêu tiếng mẹ
Một đất nước có Nguyễn Du
Có Đoàn Thị Điểm, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Đình Chiểu Muôn năm giọng hò Mỹ Tho trong vắt
Muôn năm lời ca lý Huế còn ngân
Quan họ Bắc Ninh đời đời réo rắt
Thì nước Việt Nam trường tồn
Giống nòi ta từ Nam chí Bắc
Nói cười cùng cảm thông
Con sông Ranh xưa không hề ngăn cách
Được dòng tiếng mẹ lưu thông
Sông Bến Hải nay phải đâu là tường vách
Đố ai chắn tiếng, ngăn lòng
ớ con dã tràng xe cát
Đừng hòng lấp biển Đông!
Bạn ơi!
Trang 7Tiếng mẹ tôi
mặt trời rực rỡ hào quang
không bao giờ tắt;
Cũng không ai chia cắt được mặt trời;
Tổ quốc tôi
tường đồng vách sắt
Muôn năm một khối sáng ngời!
Ơi tiếng mẹ, ta yêu thương tha thiết
Từ buổi sơ sinh đến trọn đời
Người sống mãi trong lời ta da diết Muôn muôn đời, ơi! Tiếng mẹ ta ơi!
1956