Hồn nhiên giữa núi đồi Tây Bắc Đi khắp vùng trời Tây Bắc, không có đôi mắt nào mê hoặc như đôi mắt người Mông.. Nhìn vào đôi mắt ấy thấy được cả đêm huyền bí, rừng già âm u, cái trong t
Trang 1Hồn nhiên giữa núi đồi
Tây Bắc
Đi khắp vùng trời Tây Bắc, không có đôi mắt nào mê hoặc như đôi mắt người Mông Nhìn vào đôi mắt ấy thấy được cả đêm huyền bí, rừng già âm u, cái trong trẻo của đất trời Tây Bắc Ở mọi nẻo đường có thể dễ dàng gặp ánh mắt, nụ cười của những cô bé, cậu bé, thiếu nữ Mông
Cậu bé người Mông cười ngộ nghĩnh trong tà áo mới Nóc nhà của
gia đình cậu nằm cheo leo trên đỉnh núi cao bản Sin Câu (xã Thèn
Sin, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu) Mùa xuân cha mẹ lên
nương, cậu bé ôm chú gà nhà đi chọi khắp bản
Trang 2Những nụ cười và đôi mắt người Mông rạng rỡ trên mọi nẻo đường Tây Bắc
Trường Tiểu học Chế Cu Nha (huyện Mù Cang Chải, Yên Bái), 5 giờ chiều Những học sinh người Mông tung tăng xách cặp lồng và
Trang 3cặp sách trở về nhà Vì nhà tít tắp trên non cao nên mỗi em được bố
mẹ sắm cho một cặp lồng mang cơm ăn trưa Đôi chân trần đã quen với đường núi dốc, đôi dép được gài chặt trên nắp cặp lồng chỉ đến lớp mới đi
Lớp học mầm non của điểm bản Sáy San II (xã Nùng Nàng, huyện Tam Đường, Lai Châu) Ba căn phòng ghép gỗ lộng gió với 42 em
bé 3-5 tuổi Giờ ngủ trưa bắt đầu bằng một bài thơ ngắn: Giờ đi ngủ/
Em lên giường/ Nằm lặng yên/ Hai mắt nhắm/ Ngủ cho ngoan/ Ngủ cho say/ Chiều mẹ đón Đọc xong mỗi em bé lặp lại lời cô giáo “Cay cay kón mùa” (tiếng Mông có nghĩa là nhắm mắt và ngủ đi) rồi thiếp ngủ
Trang 4Những thiếu nữ người Mông trên bản Sin Câu (xã Thèn Sin, huyện Tam Đường, Lai Châu
Trang 5Những học trò người Mông ở xã Nùng Nàng Đường đi học của các
em được tính bằng những ngọn núi đá cao Nhưng đôi chân người Mông đi khắp Tây Bắc vẫn không thấy mỏi Trên con đường đá gập ghềnh vào bản vẫn luôn gặp những đôi mắt biết cười như thế
Trang 6Đôi mắt người Mông quyến luyến người đi đường