1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

CHÚ MÈO CON BƯỚNG BỈNH ppt

8 483 1
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 8
Dung lượng 139,01 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Có một chú thỏ con chạy qua, nhìn thấy mèo con đang ngồi khóc, chú bèn dừng lại hỏi: - Sao cậu lại ngồi đó?. Thỏ con phá lên cười, rồi ngồi xuống đám cỏ bên cạnh gốc cây, vẫy tai ra chiề

Trang 1

CHÚ MÈO CON BƯỚNG BỈNH

Một cô bé nọ nuôi một con mèo con màu xám xinh xắn Nhưng chú mèo con này rất bướng bỉnh, lúc nào cũng chỉ muốn làm theo ý mình Một hôm chú mèo con định ra sân đi dạo, cô chủ nhỏ dặn: “Đừng

đi xa, không có là lạc đấy” Nhưng mèo con không nghe lời và đi thẳng vào rừng Đi mãi, đi mãi, và thế là lạc mất đường về Mèo con cứ đi loanh quanh trong rừng mãi mà không tìm thấy đường ra, mãi đến tận nửa đêm

Bỗng đâu đó vang lên tiếng cú kêu Mèo con sợ quá, ngồi xuống bên gốc cây khóc sụt sùi

Có một chú thỏ con chạy qua, nhìn thấy mèo con đang ngồi khóc, chú bèn dừng lại hỏi:

- Sao cậu lại ngồi đó?

Mèo con trả lời:

- Tớ lạc mất nhà rồi!

Thỏ con ngạc nhiên:

- Vớ vẩn chưa? Thế cậu là ai?

Mèo bảo:

Trang 2

- Tớ không biết Tớ còn bé

- Thật là ngốc! Thế mẹ cậu là ai?

Mèo trả lời:

- Có một cô bé nuôi tớ thay mẹ

Thỏ con phá lên cười, rồi ngồi xuống đám cỏ bên cạnh gốc cây, vẫy tai

ra chiều nghĩ ngợi Nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng Thỏ con hỏi Mèo con:

- Thế cậu có biết nhảy không?

- Nhảy thì tớ biết quá, - Mèo con đáp

- Ôi, thế thì cậu là Thỏ con rồi, - Thỏ bảo – Đi thôi, tớ đưa cậu về nhà

Thế là Thỏ và Mèo cùng nhau đi Hai bạn nhảy qua một rãnh nước nhỏ, bỗng Thỏ con thắc mắc:

- Này, sao tai cậu bé thế?

- Cậu cứ hỏi rắc rối mãi! – Mèo con bắt đầu cáu – Tại sao với chả tại sao mãi! Tai bé thì đã sao nào? Bù lại đuôi tớ dài

- Thôi được rồi, - Thỏ con nói – thế thì đi tiếp vậy

Thỏ con dẫn Mèo con về khu vườn họ hàng nhà Thỏ sinh sống

Trang 3

- Mẹ ơi, - Thỏ con gọi mẹ – con tìm thấy một con Thỏ lạc trong rừng

- Được rồi, - Thỏ mẹ đáp – Cho nó ăn rồi dẫn nó đi ngủ đi, muộn rồi

Thỏ con lấy một lá bắp cải và chìa ra cho mèo con:

- Này!

- Này cái gì? – Mèo hỏi

- Này – cầm lấy mà ăn đi chứ còn gì nữa – Thỏ con giải thích

Mèo con cầm lấy lá bắp cải và oà lên khóc:

- Tớ, tớ không biết ăn cái này – Mèo nói – tớ còn bé

- Làm gì nà cậu cứ “tớ bé”, “tớ bé” mãi, - Thỏ con nhại lại Mèo con – Tớ cũng còn bé đây, nhưng xem này, đấy…

Trang 4

Thỏ giật lá bắp cải từ tay Mèo và cho vào mồm nhai ngấu nghiến cho đến khi chỉ còn một tí cuống Mèo con nhặt cái cuống bắp cải lên chùi nước mắt Thấy thế, Thỏ mẹ lại gần ngắm Mèo con và lắc đầu:

- Ồ, không phải rồi, con không phải là Thỏ con

- Các anh chị Thỏ ơi! – Thỏ mẹ gọi to lên – Nhảy hết lại đây mà xem con trai tôi mang về con thú gì này?

Họ nhà Thỏ tập trung lại, nhìn ngắm mãi nhưng không ai biết con vật kỳ

lạ này là con cái nhà ai Bỗng có một bác Thỏ khập khiễng chui ra từ bụi cây và bảo mọi người:

- Tránh ra cho ta xem nào

Bác Thỏ khập khiễng nhìn mèo con từ đầu đến đuôi, từ đuôi lên đầu, rồi hỏi:

- Thế con có biết trèo cây không?

- Dạ, có, - Mèo con đáp

- Ồ, thế thì đi, ta đưa con về nhà Ta biết con là ai rồi Con là – Sóc nhỏ Trông này: tai thì bé, đuôi thì dài và có lông mượt mà

- Đúng rồi, đúng rồi! – đàn Thỏ reo lên – Thế mà mình không nhận

ra ngay nhỉ?

Trang 5

Thế là bác Thỏ khập khiễng nhảy đi trước, Mèo con chạy theo sau Họ

đi qua một quãng đồng, bước vào khu rừng nhỏ và đến gần một gốc cây

to Gia đình nhà Sóc sống trong đó Bác Thỏ khập khiễng đến cạnh gốc cây to, ngồi xuống trên hai chân sau, rồi lấy hai chân trước đập đập vào thân cây:

- Ai đó? – Sóc từ trên cây hỏi vọng xuống

- Tôi Tôi là Thỏ khập khiễng đây, tôi dẫn Sóc con về cho bác đây

- Cứ để nó trèo lên đây, - Sóc trả lời – tôi đang bận lắm, tôi phải chuẩn bị thức ăn cho mùa đông

Thế là Mèo phải trèo lên cây Trèo mãi, trèo mãi, cố gắng lắm mới lên đến nơi Vừa chui vào tổ thì Sóc mẹ đưa cho một qủa thông:

- Này cầm lấy, ăn đi

Mèo con xụ mặt xuống:

- Này, ăn lấy đi, này – Nói rồi vứt quả thông đi

- A, dám hỗn thế hả – Sóc mẹ la lên – dám vứt thông đi hả Cho một roi bây giờ!

Sóc mẹ giơ tay lên, nhưng bỗng dừng lại, nhìn kỹ Mèo con và bảo:

- Nhưng mà con không phải Sóc con!

Trang 6

- Con không biết, - Mèo con trả lời – nhưng con muốn ăn

- Ta biết cho con cái gì đây? – Sóc mẹ tự hỏi – Con có muốn ăn nấm khô không?

- Không, - Mèo nói – con muốn ăn chuột

- Ngốc thật, - Sóc mẹ bực bội – thế mà không nói ngay Nói là

ta đoán được ngay con là Nhím nhỏ rồi Chuẩn bị đi ta đưa con về nhà Sóc mẹ đưa mèo con đến nhà Nhím

- Nhận lấy con này Nhím ơi, người ta tìm thấy nó trong rừng đấy! – Sóc mẹ bảo Nhím mẹ

- Cứ để nó vào chỗ Nhím con, - Nhím mẹ đáp – Ăn chuột đi rồi

đi ngủ đi, muộn lắm rồi

Mèo con ăn no nê xong vào đi ngủ, nhưng vừa nằm xuống cạnh Nhím con thì nó bỗng nhảy dựng lên

Trang 7

- Ôi, ôi, - Mèo con hét lên – Cái gì chọc vào tôi đâu quá, - Mèo con oà lên khóc

Mẹ Nhím tỉnh giấc, chui ra khỏi hang và nói:

- Ta biết làm thế nào với con bây giờ? Không phải Thỏ, không phải Sóc, cũng không phải Nhím thì con là ai?

- Con không biết, - Mèo con sụt sùi – con còn bé

Nhím ngáp dài và quay lại tổ ngủ với đàn con của mình, bỏ mặc Mèo con ngồi bên gốc cây khóc suốt đêm

Sáng hôm sau, khi mặt trời lên, một bác Qụa ngủ trên cành cây thức giấc Thấy Mèo con, Quạ bảo:

- Ta biết con là ai

- Là ai ạ? – Mèo con hỏi bác Quạ

- Con là Mèo con chứ còn ai! – bác Quạ trả lời

- Bác không nói dối cháu chứ ạ? – Mèo hỏi lại

- Vớ vẩn! Chẳng lẽ là ta chưa nhìn thấy Mèo bao giờ sao?

- Ôi, may quá! – Nhím reo lên – Thế bác có biết nhà nó đâu không?

- Biết

Trang 8

- Thế thì dẫn nó về nhà nó đi

Thế là Quạ bay đi trước, Mèo con chạy theo sau Họ ra khỏi khu rừng, bước ra đường cái Nhìn thấy nhà, Mèo con vội cong đuôi lên, ba chân bốn cẳng chạy về

Về đến nhà nó tự nhủ:

- Từ nay sẽ không bao giờ vào rừng nữa!

Ngày đăng: 25/07/2014, 22:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w