1. Trang chủ
  2. » Kỹ Năng Mềm

CỬA SỔ TÂM HỒN pptx

29 239 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 29
Dung lượng 259,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tối hôm đó, mẹ tôi gọi lại rất dịu dàng nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc căn dặn: "Nghệ thuật của sự thành công trong kinh doanh đó là phải nghĩ đến tương lai lâu dài chứ không vì l

Trang 1

CỬA SỔ TÂM HỒN

-Không vì cái lợi trước mắt

Kế thừa shop quần áo nổi tiếng lâu năm do bố mẹ để lại nên việc kinh doanh của tôi

vô cùng suôn sẻ, thuận lợi Điều đó bảo đảm cho tôi đời sống vật chất sung túc mà nhiều người khát thèm

Tuy nhiên, không phải nếm trải sự vất vả, cơ cực trong bước đầu tạo dựng uy tín, thương hiệu nên mặt trái của nó là tôi ảo tưởng về năng lực, thiếu ngọn lửa đam mê kinh doanh và chưa biết quí trọng đúng mức công việc của mình

Hôm đó, một người khách lạ ăn mặc sang trọng, dáng vẻ quí phái, xuống xe hơi bước vào cửa hàng xem quần áo Bà tỏ ra rất tinh tế, có mắt thẩm mỹ khi chọn một

bộ quần áo không chỉ vừa vặn mà còn tôn thêm vẻ đẹp cơ thể

Thấy bà có vẻ tâm đắc, tôi đã phát giá cao hơn so với qui định 100.000 đồng Trong thâm tâm tôi nghĩ bà từ xa đến chẳng mấy khi quay lại mua hàng nên dại gì bỏ qua

cơ hội kiếm tiền Chắc đã nghe giới thiệu shop của tôi bán đúng giá, miễn mặc cả nên bà khách hàng rất vui vẻ trả tiền

Bất chợ mẹ tôi từ nhà trong đi ra, tươi cười lại gần người khách và nhẹ nhàng cất tiếng: "Xin lỗi chị! Cháu nó mới bán hàng thay em nên chưa thạo giá Thật ra bộ quần áo này chưa tới giá đó đâu" Mẹ tôi hồi lại cho bà khách 100.000 đồng và niềm

nở tiễn khách ra tận xe, đồng thời không quên mời chào: "Lần sau có dịp qua đây, chị nhớ ghé mua hàng cho em nhé!" Bà khách tỏ ra rất hài lòng trước sự nhiệt tình của mẹ tôi

Tối hôm đó, mẹ tôi gọi lại rất dịu dàng nhưng cũng không kém phần nghiêm khắc căn dặn: "Nghệ thuật của sự thành công trong kinh doanh đó là phải nghĩ đến tương lai lâu dài chứ không vì lợi nhuận trước mắt mà coi nhẹ uy tín, thương hiệu Tâm niệm "khách hàng là thượng đế" phải luôn ngự trị trong đầu và không vì bất cứ lý do

gì mà hủy hoại nó Cổ nhân có câu: Con đê dài ngàn dặm vẫn bị phá hủy bởi tổ kiến nhỏ Con phải nghiền ngẫm lời dạy đó và mẹ hi vọng con không bao giờ lặp lại sai phạm này"

Mẹ bảo sở dĩ mối quan hệ giữa mẹ và khách hàng bao nhiêu năm qua vẫn tốt đẹp là bởi bà luôn lịch sự, niềm nở đón tiếp họ và nghiêm túc thực hiện nguyên tắc trung thực với chính bản thân Khách hàng sơ ý trả tiền thừa hoặc để quên vật gì - dù giá trị đến đâu - mẹ cũng không tham lam

Trang 2

Lời dạy ân cần của mẹ đã giúp tôi nhận ra sự hồ đồ, nông nổi của bản thân Tôi đã chắt lọc cho bản thân kinh nghiệm quí báu

QUÁCH THỊ MƠ Đội 5, xã Đông Huy, huyện Đông Hưng, Thái Bình

Như một thói quen cố hữu, mỗi lần ra cổng thấy cục gạch, tôi băn khoăn tự hỏi: ai vô

ý đánh rớt cục gạch? Sao không thấy họ nhặt cục gạch đi? Chẳng may xe người ta đụng phải, té, chắc chết? Những câu hỏi trong đầu tôi vụt đến rồi lặng lẽ trôi đi

Từ sáng đến chiều cục gạch vẫn nằm đó, chăm chăm nhìn mọi người qua lại Dưới ánh hoàng hôn, dường như cục gạch ráng hồng tươi thêm để mọi ngơời biết mà tránh Nhìn cục gạch, tôi giật mình nhận thấy những câu hỏi tôi đặt ra sao mờ hồ, đại khái và trống rỗng đến vô tâm! Chúng đều ở ngôi thứ hai, thứ ba mà sao không ở ngôi thứ nhất? Tôi tự thấy mình thụ động và ích kỷ quá! Tôi bỗng mắc cỡ với cục gạch Cục gạch ấy còn biết tự hồng lên Còn tôi, việc đơn giản: nhặt cục gạch bỏ vào lề đường, vậy mà tôi chưa làm được, cứ loay hoay với những câu hỏi

vô bổ

Nghĩ cũng may tôi còn biết mắc cỡ!

PHẠM VĂN THÚY (Cần Thơ)

000

-"Nợ tình nợ nghĩa"

Cuối năm, một chị khách hàng cũ mang đến biếu tôi món quà tết là một chai rượu ngoại nhỏ Với một số người thì rất bình thường nhưng với tôi đó là một món quà vô giá, món quà tình nghĩa của những người quí trọng nhau thật sự

Trang 3

Chuyện bắt đầu cách nay gần năm năm, khi tôi còn là trưởng phòng tín dụng - bảo lãnh chi nhánh ngân hàng NT Chị đại diện cho một công ty xây dựng tư nhân vừa trúng thầu xây dựng nhà xưởng tại Khu công nghiệp - chế xuất LT 3 Dự án vay khá đơn giản, an toàn và hiệu quả Chị khách hàng thế chấp tài sản cá nhân để bảo lãnh cho công ty bên B của chị vay vốn

Theo thói quen bao giờ tôi cũng báo trước cho khách hàng là tôi không thích chuyện bao thư bồi dưỡng để sau này khỏi mất thời gian! Trước khi ký đề xuất nên cho vay hay không lên cấp trên, tôi có lên công trình bên B đang thi công; trò chuyện với một nhóm công nhân đang ăn trưa tôi mới biết cả tháng nay chưa có lương

Hôm sau hợp đồng ký giữa hai bên hoàn tất Tôi mời chị lên nhận tiền vay và nói nửa đùa nửa thật: "Rút tiền về trả lương sớm cho anh em công nhân nha chị!" Chị bật khóc: Công trình chậm tiến độ là bị bên A phạt, chủ vật tư đòi tiền hàng hóa, chưa trả được lương công nhân Tiền vay được rất quí nhưng giờ chị hiểu thêm được một điều là tiền vay không quí bằng cách cho vay!

Công ty chị sau đó ăn nên làm ra, trúng nhiều hợp đồng khác Tôi thì chuyển sang phụ trách một phòng giao dịch cách đó gần 8km, không dính dáng gì đến chuyện cho vay Nhưng trung thu năm nào chị cũng cầm một hộp bánh và tết chị cũng xách một chai rượu nhỏ thôi, giá trị chẳng bao nhiêu gửi tặng Chị bảo nợ tiền nợ bạc dễ trả nhưng nợ tình nợ nghĩa trả hoài không hết

Mỗi lần mệt mỏi muốn bỏ việc vì chán ngán chuyện thế thái nhân tình, tôi lại nhớ đến chị, ngẫm lại những gì đã qua để tiếp tục sống tốt, làm tốt

ĐỖ THỊ HUỲNH HOA (Vietcombank Thủ Đức)

Làng quê tôi thuở ấy nghèo lắm, đa số làm nghề nông nhưng đất đai khô cằn, mỗi năm chỉ trồng lúa, trồng đậu phộng được vào mùa mưa Mùa nắng cây cỏ vàng cháy quắt queo, đồng không hoang hóa Còn những người không có được thẻo đất cắm dùi thì làm mướn quanh năm, tay làm hàm nhai, không có việc làm một ngày là không có tiền đong gạo

Quán rất đắt khách, lẽ ra nhà tôi phải ngày càng giàu hơn mới phải, vậy mà có những hôm má tôi không đủ tiền đi chợ lấy hàng Những lúc ấy má tôi hay nhìn lên vách ván thở dài Trên tấm vách ván ngăn căn nhà thành hai nửa, phía trong để ở,

phía ngoài bán hàng dày đăc những hàng chữ ghi nợ Thím hai 1 lít gạo, bà Tư xị nước tương, ba cái hột vịt , bác Năm 2 gói thuốc cảm

Trang 4

Tôi thuở ấy mới bảy tám tuổi đầu hay quẩn quanh bên má, mỗi lần thấy ai mua thiếu liền hăng hái lấy phấn viết lên vách ván, khi có ai đến trả tiền lại tích cực xóa đi Nhưng thường những lần mua chịu nhiều hơn lần trả, những dòng chữ trên vách ngày một nhiều hơn Có những dòng chữ mau mắn được xóa đi, nhưng có những dòng chữ cứ nằm hoài trên vách từ ngày này sang tháng khác.

Có lần hụt tiền đi chợ, má đứng nhìn lên vách ván hồi lâu rồi không hiểu sao lại lấy giẻ lau đi vài dòng chữ Tôi ngạc nhiên: "Ủa má ơi, mấy người này chưa trả tiền mà

sao má xóa đi?" Má từ tốn: "Bác Hai (hay cô Ba, bà Năm gì đó…) nghèo lắm, mình ghi nợ hoài bác cũng không có tiền trả đâu, má xóa đi, quên là người ta đang nợ thì mình sẽ thấy vui hơn con à".

và chở các con đi học, giờ làm sao đây?

Những ngày đầu giải phóng, lương tôi chỉ có 30.000đ/tháng, nuôi ba đứa con thì làm sao mua lại chiếc khác? Tôi ôm mặt khóc Chợt một bàn tay đặt lên vai tôi Chị Chín Ngân nhìn tôi thông cảm:

- Thôi, chị đừng buồn nữa, để rồi sẽ tính À, được rồi Tôi sẽ mượn tiền của ban thiếu nhi mua lại cho chị chiếc khác Bắt đầu từ tháng sau, sẽ trừ lương của tôi vào tiền mua xe cho chị

Tôi xúc động muốn bật khóc Trời, lương của một trưởng ban thiếu nhi Thành đoàn đâu có nhiều? Chị còn phải nuôi đứa con đầu và chuẩn bị cho đứa thứ hai sắp chào đời Tôi thấy chị phải làm việc nhiều mà ăn uống đạm bạc quá, nỡ nào tôi còn xén bớt tiền lương của chị? Tôi lắc đầu, nước mắt ràn rụa:

- Tôi không thể nhận chị Chín ạ

- Chị đừng ngại gì cả, có xe mới công tác tốt được Chị Chín ôm vai tôi thân tình Tính quyết đoán của đồng chí trưởng ban không cho tôi nói thêm gì nữa Ngay chiều hôm đó, chiếc xe đạp mới toanh đã đến với tôi Tôi lại ôm chiếc xe mà khóc!

Sau này, khi chị làm tổng giám đốc siêu thị Coop-Mart, biết tôi còn nhiều khó khăn vì phải nuôi hai đứa con bị bệnh tâm thần, nhiều lần gặp tôi chị lại dúi cho tôi tờ 500.000đ Tôi biết ơn chị nhưng cũng ái ngại biết chừng nào!

Trường Nguyễn Sơn Hà, P.3, Q.3 vận động học bổng cho học sinh nghèo hiếu học Xúc động trước sự hi sinh của đồng chí Nguyễn Sơn Hà - một cán bộ Thành đoàn

mà trường được vinh dự mang tên - chị sẵn sàng đề xuất đơn vị ủng hộ 5 triệu đồng, riêng cá nhân chị ủng hộ 1 triệu đồng cho học bổng Nguyễn Sơn Hà

Trang 5

Được biết chị Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) được phong danh hiệu Anh hùng lao động, tôi mừng quá, ôm chị chúc mừng Thành tích, tài năng, sự sáng tạo của chị được mọi người tôn vinh Riêng tôi, tôi xin bổ sung thêm về lòng nhân ái cao cả của chị Tấm lòng của chị đẹp biết chừng nào - như một bông hoa tỏa ngát hương thơm.

THẢO LAM

Chiếc xe đạp nghĩa tình

Mới vào điều chỉnh cái hóa đơn một chút, trở ra thì chiếc xe đạp đã biến mất Tôi xanh mặt Bầu trời như sụp đổ! Chiếc xe đạp là phương tiện duy nhất để đi công tác

và chở các con đi học, giờ làm sao đây?

Những ngày đầu giải phóng, lương tôi chỉ có 30.000đ/tháng, nuôi ba đứa con thì làm sao mua lại chiếc khác? Tôi ôm mặt khóc Chợt một bàn tay đặt lên vai tôi Chị Chín Ngân nhìn tôi thông cảm:

- Thôi, chị đừng buồn nữa, để rồi sẽ tính À, được rồi Tôi sẽ mượn tiền của ban thiếu nhi mua lại cho chị chiếc khác Bắt đầu từ tháng sau, sẽ trừ lương của tôi vào tiền mua xe cho chị

Tôi xúc động muốn bật khóc Trời, lương của một trưởng ban thiếu nhi Thành đoàn đâu có nhiều? Chị còn phải nuôi đứa con đầu và chuẩn bị cho đứa thứ hai sắp chào đời Tôi thấy chị phải làm việc nhiều mà ăn uống đạm bạc quá, nỡ nào tôi còn xén bớt tiền lương của chị? Tôi lắc đầu, nước mắt ràn rụa:

- Tôi không thể nhận chị Chín ạ

- Chị đừng ngại gì cả, có xe mới công tác tốt được Chị Chín ôm vai tôi thân tình Tính quyết đoán của đồng chí trưởng ban không cho tôi nói thêm gì nữa Ngay chiều hôm đó, chiếc xe đạp mới toanh đã đến với tôi Tôi lại ôm chiếc xe mà khóc!

Sau này, khi chị làm tổng giám đốc siêu thị Coop-Mart, biết tôi còn nhiều khó khăn vì phải nuôi hai đứa con bị bệnh tâm thần, nhiều lần gặp tôi chị lại dúi cho tôi tờ 500.000đ Tôi biết ơn chị nhưng cũng ái ngại biết chừng nào!

Trường Nguyễn Sơn Hà, P.3, Q.3 vận động học bổng cho học sinh nghèo hiếu học Xúc động trước sự hi sinh của đồng chí Nguyễn Sơn Hà - một cán bộ Thành đoàn

mà trường được vinh dự mang tên - chị sẵn sàng đề xuất đơn vị ủng hộ 5 triệu đồng, riêng cá nhân chị ủng hộ 1 triệu đồng cho học bổng Nguyễn Sơn Hà

Được biết chị Nguyễn Thị Nghĩa (bí danh Chín Ngân) được phong danh hiệu Anh hùng lao động, tôi mừng quá, ôm chị chúc mừng Thành tích, tài năng, sự sáng tạo của chị được mọi người tôn vinh Riêng tôi, tôi xin bổ sung thêm về lòng nhân ái cao cả của chị Tấm lòng của chị đẹp biết chừng nào - như một bông hoa tỏa ngát hương thơm

Trang 6

THẢO LAM

000

-Tôi có bốn đứa con

Chú ấy hơi nhỏ người và ít nói Một buổi chiều cơ quan cúp điện, chú ngồi cạnh tôi uống trà Tôi nhìn người đồng nghiệp trung niên, tự hỏi người này đã trải qua những sóng gió gì trong cuộc đời, và trong một buổi chiều ảm đạm như thế này, người ấy nghĩ gì?

Tôi quyết định hỏi chuyện chú, bắt đầu bằng những câu xã giao thông thường: Nhà chú ở đâu? Vợ chú làm gì? Tôi mới vào cơ quan, những người trong cơ quan vẫn còn là những ẩn số

Chú lần lượt trả lời các câu hỏi của tôi, theo kiểu muốn giết thời gian hơn là những lời tâm sự Nhưng khi tôi hỏi chú có bao nhiêu đứa con, chú nhìn vào mắt tôi một thoáng, như thể đánh giá điều gì đó, rồi chậm rãi trả lời: “Tôi có bốn đứa con”

Tôi không thấy có gì bất thường Ở tuổi chú bốn đứa con không phải quá nhiều Với

vẻ thận trọng, tôi hỏi thăm về đứa lớn nhất

“Nó chỉ sống được hơn một năm Bệnh tim bẩm sinh, nếu không bây giờ đã mười bảy tuổi”

Thì ra đó là lý do của sự ngập ngừng Lòng áy náy, tôi hỏi về những đứa tiếp theo,

hi vọng sẽ tốt đẹp hơn “Hai đứa sau, một trai, một gái Một đứa mười một tuổi, một đứa chín tuổi Sức khỏe cũng bình thường"

Chú đã kể thiếu một đứa Chắc đó phải là một đứa bé đặc biệt, học rất giỏi hoặc thể lực rất tốt Một đứa bé được nhắc riêng “Vậy còn đứa thứ tư? Trai hay gái hả chú?

Trong tình huống bối rối ấy, tôi cảm nhận có cái gì đó nghiệt ngã nhưng thật ấm áp Thỉnh thoảng cơ quan tôi vẫn cúp điện, chú vẫn ngồi cạnh tôi uống trà, nhưng tôi không lần nào hỏi thăm thêm về gia đình chú

Trang 7

Một người sống qua mấy mươi năm chắc chắn đã từng trải nhiều sóng gió, nhiều hi vọng và mất mát Tôi còn trẻ, đôi lần nản lòng trước cuộc sống bon chen đầy rẫy tổn thương và sự quên lãng Nhưng câu chuyện của người đồng nghiệp đã cho tôi cảm xúc mạnh mẽ, cho tôi niềm tin vào những giá trị có thật trong cuộc đời

Còn bạn, bạn nghĩ gì về câu chuyện một người cha đã liên tiếp mất hai đứa con nhưng vẫn tính đếm và dõi theo bước trưởng thành của từng đứa con một, không

bỏ sót ai, kể cả những đứa đã chết hay thậm chí còn chưa kịp đủ hình hài?

Người bố chừng 40 tuổi hàng ngày dậy từ 4g sáng để đi lấy báo, về treo ngay ngắn lên giá và xếp gọn gàng lên sạp 6g, cậu con trai đang học lớp 6 đến tiếp quản để bố

đi chạy xe ôm Đến 9g30, cậu bé kết thúc công việc buổi sáng của mình để về nhà học bài chuẩn bị cho buổi học chiều khi bà nội ra tiếp quản sạp báo

Gã thích đi trên những con đường vắng vẻ, rợp bóng cây nên sáng sáng, thay vì chạy thẳng ra hòa vào dòng người đầy ắp trên đường Đinh Tiên Hoàng, gã rẽ vào đường Nguyễn Bỉnh Khiêm để có được những phút chạy xe thảnh thơi trên con

đường xa nhà cửa và vắng bóng người qua lại

Và trong một lần dừng lại bên lề đường để nghe điện thoại, gã phát hiện ra sạp báo nằm khuất nẻo giữa khoảng cách của hai chiếc ôtô đang im ắng đỗ Ấn tượng bởi cái vẻ ngoài phục phịch và kiểu giao tiếp ngộ nghĩnh, hài hước của cậu chủ, gã quyết định trở thành khách ruột của sạp báo đơn sơ ấy

Quan sát và cóp nhặt thông tin bên lề những buổi sáng mua báo, chừng nửa tháng sau thì gã hiểu được gia cảnh của chủ nhân sạp báo Phần vì ngại để những đồng

xu leng keng và chen chúc làm phồng chiếc ví, phần vì muốn đóng góp được phần nào hay phần ấy vào khoản thu từ sạp báo vốn đã quá ít ỏi của gia đình ấy nên mỗi lần mua báo, gã đều có nhã ý tặng lại những đồng bạc lẻ cho chủ sạp

Nhưng lạ thay, lần nào gã bảo: “Thôi cứ để đấy em (anh, bà) ạ!” cũng bị từ chối

thẳng thừng Cho đến một hôm, hết tiền lẻ nên dù chỉ mất có 4.500 đồng mua báo

nhưng gã đành phải đưa tờ 100.000 đồng cho cậu bé chủ sạp “Con không có tiền thối, chú để hôm sau trả đi!” Nghe câu ấy, đột nhiên gã nghĩ ra một kế…

Sáng hôm sau, gã đi mua báo thật muộn để tránh ca của cậu bé Lúc trả tiền báo

cho bà cụ, gã nhỏ nhẹ và bình thản: “Hôm trước con còn thiếu em 4.500 đồng Bà cầm luôn giúp con” Chuyện bình thường ấy diễn ra không một vết gợn

Trang 8

Hôm sau, gã lại đi mua báo sáng và vẫn trả 4.500 đồng cho cậu bé như không hề có chuyện gì xảy ra Mỗi ngày bán cho cả chục khách, làm sao bà cụ nhớ được một người gửi tiền trả nợ cho cháu Kể từ hôm ấy, mỗi ngày gã có cớ để gửi lại cái khay của sạp báo những đồng xu

Chỉ bằng một câu "thần chú": “Hôm trước anh (em, cháu) mua thiếu của em (anh, bà)” Sau đó, ly cà phê mà gã nhâm nhi trong quán vắng nơi hẻm cây xoài dường

như thơm và đậm đà hơn bởi được phụ họa bởi những niềm vui nho nhỏ mà những đồng xu mang lại…

Do công việc của hai vợ chồng đều quá bận rộn nên ngôi nhà chỉ là nơi để chúng tôi

ăn chóng vánh hai bữa cơm, có khi chỉ một bữa cơm chiều và tranh thủ ngả lưng… Rồi con gái của chúng tôi chào đời Bé kháu khỉnh, dễ thương nhưng ngặt nỗi biếng

ăn, biếng bú Càng lớn, vào những cử ăn, cử bú bé càng quấy và khóc nhiều Trong khi chúng tôi gần như bế tắc trước căn bệnh biếng ăn của con thì một hôm, bà hàng xóm độ khoảng 60 tuổi lân la sang nhà chơi Bà nựng nịu, vỗ về bé và hướng dẫn chúng tôi cách “dụ” cho bé ăn, bé bú Bà cũng khuyên chúng tôi không nên nóng nảy và ép uổng bé quá mức

“Nuôi con nít cần phải kiên nhẫn Hãy để nó thong thả, vui vẻ thì nó sẽ dễ ăn hơn Cháu tôi ngày xưa cũng vậy… Nếu khó quá thì thử đưa em (Cách gọi thân mật của

bà Sáu dành cho con tôi) sang nhà tôi xem sao” Bà nói khi miệng đang mỏm mẻm nhai trầu Dù trong bụng cũng mừng thầm vì những lời chỉ dẫn của bà, nhưng chúng tôi không khỏi e ngại khi để con mình tiếp xúc với bà vì thậm chí tôi chưa biết rõ tên

bà, nhà bà…

Nhưng qua nhiều lần qua lại, trò chuyện, tôi mạnh dạn để người giúp việc ẵm con mình sang nhà bà vào mỗi lần bé ăn hay uống sữa, vì nhà bà có khoảng sân khá rộng, dưới sân luôn rợp bóng mát của những cây mận, cây mít Thật bất ngờ, mỗi lần sang nhà bà là bé lại say sưa đùa giỡn với những chú mèo con dưới sân vườn

và ăn uống thoải mái, ngon lành Cũng qua những lần cùng người giúp việc đưa con sang đây, tôi học được nhiều điều quí giá từ cuộc sống của gia đình bà…

Lúc đầu, khi thấy ông bà vẫn còn xài bếp củi, nấu cơm bằng nồi đất, giặt đồ bằng tay…, tôi không giấu được suy nghĩ tội nghiệp xen lẫn khinh khi Nhưng, tôi đâu ngờ rằng đằng sau cuộc sống đơn sơ, giản dị ấy; đằng sau vẻ khắc khổ, lam lũ của một gia đình làm nông; đằng sau những bữa cơm dường như chỉ có rau… lại luôn đầy

ắp tình yêu thương và tiếng cười

Trang 9

Hạnh phúc của ông bà chỉ đơn giản là mỗi khi chiều đến, bà lại tự tay nhóm bếp, thổi lửa nấu cơm Còn ông thì tranh thủ đi làm đồng về rồi vội vã chạy ngay đến trường làng đón cháu… Tối đến, cả nhà ông bà lại quây quần bên mâm cơm Vợ chồng, con cháu lại tranh thủ kể cho nhau nghe những chuyện trong ngày Nhìn vẻ mặt mãn nguyện và rạng ngời niềm vui của các thành viên trong gia đình ông bà, tôi hiểu ra rằng: hạnh phúc với họ, thế là đã đủ

Nhìn cuộc sống của ông bà, tôi giật mình và thấy hổ thẹn với chính mình Thì ra, lâu nay, vì mải mê công việc, chúng tôi vẫn thường “khoán trắng” con cho người giúp việc, thường bỏ qua bữa cơm gia đình, thường thờ ơ với những người xung quanh, thậm chí với cả những người thân trong gia đình mình…

Chúng tôi tự đặt ra những mục tiêu phấn đấu cho mình, đó là phải có nhà riêng, xe hơi sau 10 năm cưới nhau; phải đạt được vị thế vững chắc trong sự nghiệp… và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đó, mà quên một điều rằng: hạnh phúc đôi khi không cần đến những thứ đó Hạnh phúc thật đơn giản và ở rất gần bên ta nhưng cũng mong manh, nhọc nhằn và xa vời biết bao nếu ta cứ mãi mê chạy theo danh vọng, địa vị…

Cảm ơn ông bà Sáu – những người hàng xóm tốt bụng đã cho chúng tôi bài học quí giá về hạnh phúc Giờ thì chúng tôi đã nghiệm ra rằng: chỉ có tình cảm gia đình và

sự bình yên, thanh thản trong tâm hồn mới là niềm hạnh phúc tuyệt vời nhất Chúng tôi cũng biết trân trọng những người thân xung quanh mình hơn, biết dành nhiều thời gian hơn để chăm chút cho mái ấm của mình…

Hồi đó, tôi học môn tập làm văn rất dở Một lần, thầy cho đề bài đại ý là hãy tả lại cảm xúc khi được ba mẹ mua cho một chiếc xe đạp mới Nhà nghèo không có tiền mua xe đạp, tôi lúng túng không thể diễn tả cảm xúc của mình khi có được chiếc xe đạp mới Bất ngờ, tôi tìm được một cuốn sách văn mẩu của anh tôi học trước, chép nguyên xi và đem nộp cho thầy Một chút ngượng ngùng và xấu hổ xâm chiếm tâm hồn tôi do sợ bị phát hiện, nhưng chỉ thoáng qua

Giờ trả bài tập làm văn cho lớp, thầy khen bài văn của tôi trước các bạn và đọc luôn cho cả lớp cùng nghe Ai nấy đều đổ dồn mắt về phía tôi tỏ vẻ thán phục Riêng chỉ

có mình tôi bối rối, sượng sùng, đỏ bừng cả mặt như kẻ trộm mà chẳng ai biết Khi nhận lại bài của mình, tôi thấy con số 8 đỏ chói ở cột điểm Hồi đó, môn tập làm văn được điểm 8 là con số cao nhất, không bao giờ thầy cho điểm 9, điểm 10 Ở cột

lời phê, thầy ghi: Bài làm rất hay Nếu bài này do tự em làm lấy thì thật đáng khen!

Trang 10

Từ đó về sau, trong tôi là một cuộc phấn đấu không ngừng để chuộc lỗi và sự giúp

đỡ âm thầm của thầy trong các bài tập làm văn tiếp theo Khi thì bài làm của tôi chỉ đạt 2 điểm, 3 điểm; rồi 4 điểm…, cứ mỗi lần trả lại bài, đọc lời phê của thầy làm tôi tiến bộ hẳn lên

Lúc thầy phê bài có nội dung và cốt truyện nhưng diễn đạt chỗ này, chỗ kia chưa được, phải bổ sung Khi thì cần tả thêm chi tiết này, bỏ đoạn kia…, và một lần sắp kết thúc năm học, thầy phá bỏ thông lệ trước đây, cho một bài làm văn của tôi 8, 5

điểm với lời phê: Bài làm rất tốt! Thật đáng khen!

Bây giờ tôi đã là một người làm báo, viết văn và là lãnh đạo tờ báo văn học nghệ thuật một tỉnh Tôi có nhiều bài báo, tác phẩm văn chương được phổ biến và có tác phẩm đạt giải thưởng Hình ảnh của thầy lúc nào cũng thường trực trong tôi với bài học: Nhân cách và lòng trung thực sẽ khơi nguồn cảm xúc, trả về cho con người nguyên thuỷ khả năng bẩm sinh cùng với khát vọng và ước mơ vốn có trong mỗi cá nhân

Bài tập làm văn xưa tuy đã bị năm tháng làm hư hao, nhưng hình ảnh cùng nhân cách sống vì học trò của thầy theo tôi suốt từ ngày đó đến tận bây giờ!

NGUYỄN HUỲNH HIẾU

000

-Vị thần may mắn

Vài năm trước tôi là một chàng trai tuổi đôi mươi vừa mới tập tễnh vào đời Lúc đó, tôi nghĩ rằng con người ta tài năng chỉ một phần, phần nhiều còn lại là nhờ sự may mắn mà số mệnh dành cho

Một lần, tôi và một người bạn ngồi quán trao đổi đủ chuyện về cuộc sống, văn chương thì có một ông già bán vé số bước vào Ông ta đứng đợi thật lâu đến khi chúng tôi uống trà đá tráng miệng mới bước đến mời:

- Hai chú mua vé số đi, mỗi tờ vé số là một niềm may mắn!

Thú thật tôi ít mua vé số nhưng nghe ông ta nói đến chữ may mắn, tôi mua cho tôi một tờ và tặng bạn một tờ Khi ông ta lấy tiền tôi mới nhận ra ông ta chỉ có một cánh tay Một sự bốc đồng ngông nghênh của tuổi trẻ bùng lên trong tôi bật thành câu hỏi:

- Đi bán may mắn cho thiên hạ, vậy bác có chừa lại sự may mắn cho mình không?Ông ta nhìn tôi chăm chú một lúc rồi chìa bàn tay còn lại:

- Còn bàn tay này là còn may mắn cháu ạ!

Cả tuần tôi chỉ nghĩ về câu nói của ông Tôi vẫn vui mỗi khi gặp điều may mắn trong cuộc sống, nhưng tôi không chỉ biết ngồi trông chờ vị thần ấy nữa Tôi nhớ về người đàn ông cụt tay tự tạo nên may mắn từ cánh tay còn lại của mình

NGUYỄN VĂN TUẤN

Trang 11

Cho những người phụ nữ

Bố tôi lạnh lùng, gia trưởng và khó gần Cho đến tận bây giờ, khi đã có gia đình riêng, tôi nhớ mình chưa từng tâm sự với bố điều gì Còn mẹ tôi, người đàn bà nhẫn nại và giàu đức hy sinh Chị em tôi lớn lên trong sự tần tảo, vất vả và tình yêu thương của mẹ

Hơn 40 tuổi, bố tôi về hưu Có lẽ, cái tính cách nóng nảy, bộc trực, thẳng thắn của ông không còn phù hợp với cuộc sống hiện đại nhiều toan tính và những mối quan

hệ phức tạp Người ta nói ông về hưu sau một trận cãi vã với cấp trên Mẹ chưa bao giờ nói với tôi về chuyện đó

Vừa đi dạy học, vừa nuôi lợn, trồng rau, tằn tiện mẹ cũng nuôi được 2 chị em tôi vào đại học Chú tôi tìm nhiều việc để bố tôi có thể làm thêm nhưng ông đều từ chối Chú tôi gắt lên: “Anh không thích làm giàu”,còn mẹ tôi chỉ nói: “Cả đời anh ấy đi chiến đấu, vất vả nhiều rồi, bây giờ chú cứ để anh ấy nghỉ ngơi, được sống như cách anh ấy muốn”

Bao năm qua đi, những gia đình cùng khu tập thể giờ đã 3,4 tầng Riêng nhà tôi, vẫn căn hộ cấp 4 cũ kỹ Thỉnh thoảng mẹ lại lấy xô, chậu tát nước vì sau mỗi trận mưa, nhà tôi giống như một cái ao Cái nền nhà bây giờ đã quá thấp so với mặt đường Điều kỳ lạ là mẹ tôi không bao giờ than vãn hay kêu ca gì về cuộc sống gia đình Bố tôi ít nói, trầm lặng nhưng độc đoán Mẹ tôi lặng lẽ nghe theo mọi sự sắp đặt cũng như ý kiến của chồng

Sự gia trưởng đôi khi vô lối của ông khiến tôi thấy khó chịu dù cũng giống mẹ, tôi thường làm theo những ý muốn của ông nhưng lòng tôi đầy bực bội Mẹ tôi: “Người phụ nữ phải biết giữ cho gia đình mình êm ấm” Tôi không hiểu mẹ khi bà luôn nhẫn nhịn và chẳng bao giờ đôi co hay tranh cãi với chồng Còn tôi, tôi không thích sự tẻ nhạt, buồn chán và thiếu sức sống trong căn nhà mình

Căn nhà ấy chỉ thực sự đảo lộn vào một ngày mẹ gọi chị em tôi về Mẹ tôi khóc nấc lên, khuôn mặt co dúm vì đau khổ Bố tôi nằm trên giường, đôi chân ông đã không còn đi lại được nữa, giọng nói thều thào, tiếng được tiếng mất

Mẹ bảo: “Do sức ép của bom nên thần kinh của bố không bình thường Mẹ đã luôn giữ không để bố làm việc vất vả và xúc động mạnh, nhưng do huyết áp cao, bố bị tai biến mạch máu não” Tôi sững người, lặng đi rồi khóc oà lên Bao năm qua,

mẹ không cho chị em tôi biết bệnh của bố

Ông chịu đựng mọi nỗi đau về thể xác còn mẹ tôi, cũng vì chồng, từ lâu, bà đã không còn sống cuộc sống cho mình… Tôi vô cảm và ích kỷ Cho đến khi lập gia

đình riêng, tôi mới thấm thía: Sự tận tuỵ, nhẫn nại và hy sinh ở mẹ đã là bài học lớn nhất đối với một người phụ nữ như tôi

GIANG HƯƠNG

000

Trang 12

-Bài học đầu đời

Nếu như ai đó quen biết tôi đọc được bài này chắc hẳn sẽ rất bất ngờ Vì họ không bao giờ nghĩ một cô bé ngoan hiền, ít nói nhất xóm như tôi lại từng rất giỏi nói dối và

"ăn thiếu"

Tôi vẫn nhớ thời gian đầu năm học lớp bảy, trước cổng trường ít có hàng quán nào bán Nhưng sang học kỳ hai thì hàng rong mọc lên rất nhiều Nào là phèo kho, trái cây ướp lạnh, trứng cút chiên, bún canh đỏ ngay cả nghêu, ốc cũng có Nhiều, nhiều lắm và rất ngon nữa nên dĩ nhiên là không chỉ tôi mà cả đám học sinh thời đó đều rất thích

Lúc còn chưa quen, mỗi khi tan trường tôi chỉ dám đi theo nhìn bạn bè ăn hàng Nhưng nhìn riết thèm chịu không nổi tôi cũng tập ăn thử Mới đầu ăn ít ít vừa đủ tiền

mẹ cho Sau càng ăn càng ghiền, lại sợ ăn hết trước nhìn miệng nên tôi mạnh dạn mua nhiều Có một lần, ăn xong mới phát hiện mình bị mất tiền

Tôi sợ sệt nói với bà Ba bán ốc cho thiếu ngày mai trả Ai ngờ bà Ba vui vẻ bảo lúc nào trả cũng được Đã vậy bà ta còn nói tôi thích ăn gì cứ ăn, từ từ trả vì học sinh ở đây đứa nào chẳng vậy Thích quá, tôi kêu thêm một con cua hấp cho cả hai nhỏ bạn ăn chung

Những ngày đầu tôi trả tiền rất đều đặn, thậm chí tôi còn lên kế hoặch nhịn ăn cả tuần để khỏi thiếu nợ Nhưng mỗi lần gặp lại bà Ba đều đon đả: ”Ăn đi, dì có đòi đâu

mà sợ!” Trong đầu tôi lúc đó nghĩ là bà Ba thích mình nên mới tốt như thế Vì vậy tôi cứ vô tư tiếp tục ăn… thiếu

Rồi cũng đến một ngày bà Ba không cho tôi ăn nữa mà bắt tôi trả nợ Không thể tin, tổng số tiền thiếu nhiều đến nỗi tôi có nhịn ăn đến hai tháng cũng không trả được Không thể mượn tiền bạn cũng không dám nói thật với mẹ, hết cách, tôi quyết định

"xù nợ" Từ đó, mỗi khi tan học tôi không dám đi cổng chính mà lẻn sang cổng sau

ra về

Khoảng thời gian đó, ngày nào tôi cũng về trễ hơn nửa tiếng Để bố mẹ khỏi nghi ngờ, tôi luôn có nhiều lý do chính đáng: trực lớp, phụ cô làm sổ sách, đưa bạn về nhà…

Một tháng sau thấy mọi chuyện êm xuôi, không có gì xảy ra tôi nghĩ rằng bà bán ốc

đã quên nên thử đi về bằng cổng chính Ngay lúc vừa thấy tôi bà Ba đã tóm lấy tay

và la làng bắt tôi phải đưa về nhà gặp cha mẹ Tôi hoảng hồn năn nỉ bà Ba tha cho nhưng bà ta không chịu Cứ thế bà Ba lôi tôi đi, vừa đi vừa xỉ vả không tiếc lời Mọi người quanh đó nhìn tôi xì xầm bàn tán

Trên đường về, quá xấu hổ và lo sợ tôi chỉ muốn chết đi cho xong Vào đến nhà tôi khúm núm không dám nhìn bố mẹ Cứ nghĩ rằng tôi sẽ bị một trận roi mây thừa sống thiếu chết, vậy mà mẹ chỉ chạy đến kéo tôi vào nhà sau rồi chạy ra xin lỗi và đưa tiền cho bà bán ốc Còn bố thì nhẹ nhàng nắm tay dẫn tôi ra sàn nước rửa mặt

Đợi tôi bình tĩnh hơn bố mới nghiêm nghị nói nhỏ: ”Đây là lần đầu và cũng là lần

Trang 13

cuối, bố không muốn thấy con hư như vậy lần nữa Hiểu không?” Tôi mếu máo gật

đầu

Nghĩ lại, tôi thật sự rất biết ơn bố mẹ đã không đánh thêm vào tâm hồn đang tổn thương của tôi dù lúc đó tôi đáng bị như thế Câu nói của bố không quát nạt, không chì chiết nhưng tôi vẫn biết được mình đã sai như thế nào Đến tận bây giờ mọi người vẫn không nhắc lại chuyện cũ, tôi biết bố mẹ đã cố gắng giúp tôi vô tư lớn lên như bao bạn bè khác Hiện tại có lẽ cả nhà đã quên nhưng tôi thì không bao giờ quên vì kỷ niệm đó đã dạy cho tôi một bài học Một bài học làm người

BÚT NAM

000

-Chuyện quả chanh

Năm tôi lên sáu tuổi, cũng là lúc bắt đầu vào lớp một thì ba tôi được trúng tuyển đi nghiên cứu sinh tại Tiệp Khắc với thời gian bốn năm Tôi rất buồn vì nghĩ đến khoảng thời gian khá dài không được gặp ba

Là con gái đầu lòng nên ba rất thương tôi, khi có thêm 1 em bé gái nữa, Mẹ tôi rất bận rộn để chăm sóc em, vì thế mỗi tối tôi đều được ba ru ngủ với những câu hát ru

do ba tự sáng tác “Ngủ ngoan con nhé Ngủ ngoan nhé ngủ ngoan hỡi con”

Đến ngày ba lên đường, tôi chẳng biết diễn tả cảm xúc của mình lúc ra sân bay tiễn

ba như thế nào Chỉ nhớ rằng đó là một ngày hè oi ả, và thế là khi ba bế hôn tôi tạm biệt trước khi lên máy bay, tôi đã đưa ba 1 quả chanh còn tươi nguyên và nói với ba rằng: “Khi nào ba phải làm việc mệt thì ba vắt quả chanh này pha nước uống cho đỡ mệt nhé!”

Biền biệt suốt bốn năm liền, ba tôi luôn viết thư về cho ba mẹ con tôi, cứ mỗi tối, sau khi đã cơm nước xong xuôi, Mẹ lại ngồi đọc thư của ba cho chị em tôi nghe Trong các bức thư ba không hề nhắc đến quả chanh tôi đã đưa cho ba trước lúc lên đường

Bốn năm sau khi trở về, ba mang theo quả chanh đã khô cứng, ngả màu nâu vàng nhưng vẫn còn nguyên vẹn và kể với tôi rằng: ba đã không vắt quả chanh này để uống mà để nó ở một nơi trang trọng nhất trong căn phòng ba ở bên Tiệp Mỗi lúc phải học hay làm việc vất vả, trở về phòng chỉ cần nhìn quả chanh là ba lại thấy hết mệt mỏi Có một lần, người dọn phòng vô tình nhìn thấy quả chanh đã khô héo nên mang đi vứt vào thùng rác May mắn thay khi trở về phòng, ba không thấy quả chanh đâu nên đã hỏi ngay người dọn phòng và lập tức đi nhặt quả chanh từ thùng rác và để lại vào đúng vị trí

Tôi thực sự cũng đã quên là mình đã đưa cho ba của chanh khi tiễn ba lên đường Tôi càng cảm động hơn khi biết ba đã giữ bên mình suốt bốn năm liền quả chanh tôi tặng ba và đó là nguồn động lực lớn đối với ba khi phải xa gia đình học và làm việc trong một thời gian dài Đến bây giờ khi đã có gia đình và có con, tôi càng cảm nhận được tình thương của ba dành cho tôi, và đó cũng là bài học về tình phụ tử sâu sắc

Trang 14

để tôi có thể làm hành trang tiến thân trong cuộc đời còn nhiều thử thách và chông gai.

LINH LAN (Tp HCM)

Nụ cười và cái nhíu mày

Tôi đã ngồi cùng ghế với một vị khách Tây trong một lần đi xe buýt từ Hà Tĩnh ra Vinh Chiếc xe quá nát, giật nảy lên liên tục làm tôi và vị khách cùng “bay” theo mỗi khi có ổ gà Dù kiến thức ngoại ngữ hạn chế, tôi vẫn cố gắng tỏ ra là một người VN thân thiện

Đang nói chuyện một cách hăng say thì anh lơ xe bước đến nói với tôi: "Cho xin tiền

xe với đồng hương" Nói rồi anh lại cầm tờ bạc đưa ra trước mặt vị khách Tây ra hiệu Tôi vui vẻ đưa anh 15.000 đồng theo giá, còn vị khách thì đưa tờ 50.000 đồng Nhận tiền xong, anh quay đi mà không mảy may tính đến chuyện thối lui tiền cho khách Chắc có lẽ anh nghĩ mình gặp vận may, vì Tây có biết giá đâu?!

Vị khách đợi một lúc mà không thấy trả lại tiền, anh thoáng nhíu mày Có lẽ sự sòng phẳng, thẳng tính của một người phương Tây đang không có hiệu lực ở vùng đất này Anh giơ ngửa hai bàn tay ra vẻ khó hiểu

Tôi vội tiến lên gặp anh lơ xe đòi lại số tiền dư của khách

- Có phải tiền của chú em đâu mà lấy

- Nhưng đó là người quen của em

- Quen thì quen chứ, họ có biết đâu Đồng hương gì mà tệ thế?!

Nói rồi anh móc trong túi ra đưa cho tôi số tiền còn dư của khách mà mặt còn lộ rõ

sự trách móc Tôi nhận tiền và trả lại cho khách Vị khách Tây không nói, đón nhận

số tiền bằng một nụ cười Không phải một nụ cười vui mừng đáng giá 35.000 đồng vừa mới nhận được

Tôi, anh lơ xe, hai con người VN; một vị khách không quen biết, trong khoảnh khắc

đã nhíu mày và nở nụ cười bộc lộ suy nghĩ về VN Cảm xúc nào lưu giữ lâu hơn? Nếu lần sau quay trở lại, vị khách kia sẽ đối mặt với “tôi” hay “anh” nhiều hơn?

Tôi thoáng suy nghĩ về hành động gây “bất hòa nội bộ” của tôi với anh lơ xe Nhưng rồi nụ cười của vị khách kia đã xen vào luồng suy nghĩ của tôi: mình đã làm một việc thật ý nghĩa, không ích kỷ, công bằng

MINH ĐĂNG (Huế)

000

-Cảm ơn giùm bạn con

Ngày đăng: 24/07/2014, 09:21

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w