Với hai lần đoạt giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam, giải thưởng văn học Đông Nam á và nhiều giải thưởng khác, ông được coi là một hiện tượng trên thi đàn Việt với không ít những lời n
Trang 1trường Đại học Vinh Tạp chí khoa học, tập XXXVIIi, số 4b-2009
Inrasara - một hồn thơ giàu bản sắc
(Qua khảo sát các tập: Tháp nắng, Sinh nhật cây xương rồng,
Hành hương em, Lễ tẩy trần tháng Tư)
Lê Thị Việt Hà (a)
Tóm tắt Bài báo đi sâu vào nghiên cứu hệ thống đề tài, đặc điểm nghệ thuật thơ Inrasara và những đóng góp của ông cho thơ Việt nói chung, thơ dân tộc thiểu số nói riêng qua các tập thơ: Tháp nắng, Sinh nhật cây xương rồng, Hành hương em và Lễ tẩy trần tháng Tư
1 Inrasara là đứa con của ngọn gió
lang thang nơi cánh đồng miền Trung
nhỏ hẹp, của biển khơi trùng trùng bão
thét và của đôi mắt tháp Chàm mất ngủ
xanh xao (Đứa con của đất) Ông là nhà
nghiên cứu văn hoá Chăm, nhà phê
bình văn học, nhưng trước hết ông là
một nhà thơ Với hai lần đoạt giải
thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam, giải
thưởng văn học Đông Nam á và nhiều
giải thưởng khác, ông được coi là một
hiện tượng trên thi đàn Việt với không
ít những lời ngợi ca nồng nhiệt
Inrasara là tác giả của nhiều tập thơ,
trong đó phải kể đến: Tháp nắng, Sinh
nhật cây xương rồng, Hành hương em,
Lễ tẩy trần tháng Tư
Khám phá đời sống văn hoá của các
dân tộc thiểu số, thơ Việt Nam trước
Sara đã có những thành công nhất định
với Nông Quốc Chấn, Bàn Tài Đoàn, Y
Phương Các nhà thơ vừa nêu đã thể
hiện được tiếng nói riêng của dân tộc
mình Tuy vậy, theo khảo sát của Sara
trong bài viết Thơ dân tộc vừa đi vừa
ngủ [2] thì sau những nỗ lực đáng kể,
những cây bút này dần bị hụt hơi hoặc
bị “Kinh hoá” Thơ họ dần xa với lối nói,
cách cảm của dân tộc mình vì học Kinh
nhiều quá Và như vậy vô hình trung,
thơ của các nhà thơ này một mặt đánh
mất bản sắc, mặt khác lại không theo
kịp người Kinh, nên rớt lại, đuối sức, như nhận định của Sara Khác với các nhà thơ dân tộc thiểu số khác, là một người làm phê bình, Sara ý thức rất rõ
về điều này Nhờ thế, một mặt ông luôn hướng ra ngoài tiếp thu cái mới, mặt khác Inrasara luôn ý thức rằng phải giữ
được cho thơ mình tiếng nói riêng của dân tộc Chăm đầy bản sắc
Inrasara có nội lực thơ dồi dào Ông viết bằng chính tâm thức Chăm với bao trăn trở Dù viết bằng tiếng Chăm hay tiếng Việt, dù viết theo thể loại nào hơi thở Chăm vẫn luôn đẫm đầy trong thơ
ông, đến nỗi dường như không cần một
sự cố gắng nào, nó vẫn tràn ra một cách hồn nhiên, tự nhiên Hơi thở Chăm hiển hiện trong đề tài, câu chữ và cả giọng
điệu thơ
Ngoài những mảng đề tài mà các nhà thơ khác cũng đề cập tới, có thể nói Sara dành nhiều tâm huyết cho những vấn đề liên quan đến dân tộc mình Và cũng có thể nói, đó là mảng đề tài thành công xuất sắc nhất của ông, làm nên dư
vị riêng của thơ Sara không thể lẫn với
ai khác Trong thơ ông, ta bắt gặp một không gian văn hoá Chăm rực rỡ sắc màu ấy là tiếng trống gianang giục giã gọi mời những mùa lễ hội, ấy là điệu múa apsara níu hồn người, ấy là Tháp
Nhận bài ngày 21/10/2009 Sửa chữa xong 06/11/2009
Trang 2Lê Thị Việt Hà Inrasara - một hồn thơ giàu bản sắc, tr 21-28 Chàm với bao nỗi niềm dâu bể, là lễ hội
Katê tưng bừng, lễ tẩy trần linh
thánh Tất cả tạo nên không gian nghệ
thuật thơ Sara, không gian văn hoá
Chăm đầy huyền thoại
Đọc thơ Sara thời kì đầu, độc giả
như được đắm mình trong lễ hội làng
Chăm Dẫu đi đâu về đâu Katê vẫn là
nơi những đứa con Chăm luôn hướng về
quê nhà mỗi mùa lễ hội Katê, với Sara
là mùa của khát khao luyến ái, khát
khao sum họp:
Mỗi tháng mỗi mùa chờ em về chẳng
được
đành mong em về chỉ mỗi Katê sang
[Tứ tuyệt buồn]
Katê đi vào thơ ông với rất nhiều
cảm thức: mùi mưa, chuyến mưa nồng
nã Katê, gió Katê đặc biệt Katê đi vào
tâm cảm của Sara còn bởi sự quyện hoà
của nhịp baranưng, với tiếng trống gia
nang, điệu ma măng tất cả tạo nên sự
huyền nhiệm và một màu sắc riêng của
lễ hội này:
Em về
nắng hanh lối mòn
điệu đuabuk
triền vai rung rinh màu thổ cẩm
[Katê mới]
Lễ tẩy trần cũng được hiện lên qua
thơ ông thật sống động Hình ảnh nắng
gắn với thầy chủ lễ già hiện lên ám ảnh
lạ kì
Nắng đã khởi động trên đồi tháng tư
Khởi động sớm hơn nhiều thế kỉ trước
Khi biển còn chưa thức giấc
[Lễ tẩy trần tháng Tư]
Viết về lễ hội, Sara không rơi vào kể
lể Không khí của nó được tạo dựng
bằng niềm đam mê vô cùng với nét đẹp
văn hoá truyền thống Ông đã truyền
được cho người đọc niềm hào hứng và
say mê, bởi những vần thơ ông đã chạm
được vào cõi miền sâu thẳm, linh thiêng
ẩn sâu trong tâm hồn mỗi người dân Việt
Không gian văn hoá đặc trưng Chăm cũng được hiển hiện trong tên làng, tên sông Dòng sông Lu thao thiết chảy trong thơ Sara mang chở bao nỗi niềm Sông Lu gắn với tuổi thơ Sông
Lu thác lũ và sông Lu bồi đắp phù sa, sông Lu ẩn cư miền sa mạc, sông Lu rời
bỏ nguồn hành trình về phía biển… Hành trình của dòng sông ấy không chỉ
là lối về với tuổi thơ của thi nhân mà còn là hành trình gian nan đi tìm cái
đẹp, hành trình đến với nghệ thuật
Tháp Chàm là một loại hình kiến trúc đặc biệt của người Chăm Viết về
nó, Chế Lan Viên và Văn Cao đã có những phát hiện mới Đến Sara, tháp Chàm mới hiện lên với đầy đủ diện mạo, sắc thái của nó Ông viết về tháp
từ nhiều góc nhìn khác nhau: tự hào, kiêu hãnh với tháp nắng, ngậm ngùi xa xót bởi tháp hoang, tháp lạnh, huyễn tưởng với tháp mọc ngang trời trong cái nhìn “tháp Chàm muôn mặt” Có thể nói, Sara đã thổi vào tháp linh hồn người vì vậy nó có sức ám ảnh lạ lùng Tháp là biểu tượng của văn hoá, của tâm hồn Chăm
Viết về quê hương, nhà thơ dành cho nơi chôn rau cắt rốn của mình những vần thơ đặc biệt Không tụng ca quê hương như lẽ thường tình của người
đời:
Quê hương không có rặng dừa thơ
mộng của ca dao Quê hương không có cánh cò xa, khôn
có bản tình ca thôn dã Mây trắng Mổt trời Gió trùng dương
Đất Đá… [Trường ca quê hương] Sara viết về quê mình với những vần thơ trĩu nặng nỗi buồn Ông nói lên hiện thực xót xa về một miền quê nghèo
Trang 3trường Đại học Vinh Tạp chí khoa học, tập XXXVIIi, số 4b-2009
đói, khắc nghiệt Là quê hương ông đó
với bốn mùa cát trắng hanh hao, là biển
khơi trùng trùng bão thét Là Phan
Rang chứ không đâu khác, không thể
khác Đó là định phận, định mệnh
không thể đổi thay Nhưng không vì
thế mà tình yêu đối với quê hương ít đi
trong lòng của những đứa con tha
hương ấy Quê hương, trên hết là nơi
vẫy gọi bước chân lãng du trở về Quê
hương luôn là nỗi niềm canh cánh nhớ
mong:
Hôm nay về với nước mắt chảy dài
Em nhìn quê hương, quê hương nhìn
em thầm lặng Trên vầng trán chờ đợi đã hằn sâu
Im lặng (Ngôn ngữ thành thừa nơi xứ cô đơn)
[Trường ca quê hương]
Viết về những gương mặt Chăm,
cuộc sống Chăm, thơ Sara có nhiều phát
hiện Ông nghiệm ra rằng nét bản sắc
Chăm là chịu chơi ngay cả trong đau
khổ Đó là anh Đạm - người thơ tấp tểnh
đi buôn, lận lưng ít nắng quê làm vốn,
là Trà Viga với gương mặt đặc thù
Chăm, là Trà ma Hani với điệu múa
say người Ngay những cuộc đời không
có cả tên tuổi cho riêng mình như
những người chị Changkleng hay
những người mẹ Hamu Chauk cũng
thế Tên họ lẫn vào tên làng, tên xóm
hay tên của quê hương Và cả những
nét vẽ tự hoạ về bản thân, Sara vẫn
thật độc đáo và đẫm đầy chất Chăm
Không chỉ bởi hình hài của đôi mắt
tháp Chàm mất ngủ xanh xao mà còn
bởi những điều đã làm nên bản sắc:
Mê Heidegger, tin khúc nhạc dế mèn
chân trụ tính không, chân bám đời
thường yêu lời dân dã quê mùa, thích cả
trường siêu thực [Tôi chẳng có gì trầm trọng lắm]
Cảm thức về con người trong thơ
Inrasara mang một dấu ấn riêng đậm nét Đó là con người tha hương Tha hương trở thành nỗi ám ảnh của con người thời hiện đại Rời bỏ quê hương bước chân lãng du nhọc nhằn nơi xứ người:
Rời bỏ ruộng đồng quen thuộc, ngọn
đồi thân thương Dong buồm vào hải đảo mù khơi bất
trắc Người thuỷ thủ già không chở về mùa
vàng thu hoạch Chỉ thấy bay lả trên cánh buồm
khoảng nắng khoan dung [Ngụ ngôn viết cho mình]
Trở về, sau bao nhiêu năm bước chân trở nên xa lạ, hẫng hụt ngay trên chính mảnh đất yêu thương của mình : Hai mươi năm canh tác miền tha hương Trở lại quê nhà mùa đã vãn
Ngày mai Còn ai tha hương bụi bặm
[Sông Lu và tôi]
Thế nhưng tha hương mà không trở thành tha nhân Quê hương vẫn có sức níu kéo lạ kì những bước lãng du:
Tha hương bao nhiêu năm vẫn nhịp
đề huề [Đêm Chàm]
Đó là những con người tha hương ngay trên chính quê hương, thiểu số ngay giữa lòng thiểu số nhưng điểm dừng chân cuối cùng trong tâm thức họ vẫn là về, đều bước về plây
Có thể nói, hình tượng con người tha hương không mới nhưng được Sara chú ý tô đậm trong giai đoạn sáng tác này Hình ảnh bàn chân, con đường trở thành nỗi ám ảnh day dứt không nguôi trong thơ ông Đó là những vết chân trầm, là những gót giày nện vào hẻm phố, là bàn chân chưa quên gốc rạ mang mang Đi kèm với nó là hình ảnh
Trang 4Lê Thị Việt Hà Inrasara - một hồn thơ giàu bản sắc, tr 21-28 con đường: con đường lửa thiêng, con
đường băng qua những buổi chiều thời
đại, con đường mịt mùng bão lốc, là con
đường vẫn trầm vọng gọi Con đường bế
tắc, con đường vẫy gọi, con đường mòn
tất cả đều gắn với những chiêm nghiệm
sâu sắc của nhà thơ về cuộc sống và
nghệ thuật
Tuy nhiên, tâm thức Chăm trong
sáng tác của Sara không chỉ dừng lại ở
đề tài, cảm hứng mà nó còn là sự kết
tinh văn hoá Chăm Do phạm vi bài viết
nên chúng tôi xin được trình bày điều
này trong một dịp khác
2 Với hệ thống đề tài và nội dung
trữ tình đó, Inrasara lựa chọn cho mình
một hình thức thể hiện phù hợp, truyền
tải được một cách hiệu quả nhất điều
mà ông định nói Theo thống kê của
Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, “trong 5 tập
thơ của mình, Sara chủ yếu sử dụng thể
thơ tự do (100 bài/ 138 bài), ngoài ra
còn sử dụng thơ lục bát 3 bài, ngũ ngôn
4 bài, thơ văn xuôi 4 bài, thơ tứ tuyệt 8
bài” [4]
Những bài thơ lục bát của Sara
chiếm số lượng không nhiều nhưng đạt
đến độ nhuần nhuyễn Thử sức với thể
thơ này, Inrasara thể hiện sự điêu
luyện trong gieo vần, ngắt nhịp:
Về đây rừng núi bao dong
Tháp trong nét cổ em trong dáng hiền
[Em]
Thể thơ năm chữ được Inrasara vận
dụng linh hoạt, cấu tứ chặt chẽ, tinh
gọn ở thể thơ này, ông “thường ngắt
một khổ bốn câu theo truyền thống
nhưng cũng có khi tách hai câu thành
một khổ Nhà thơ giữ nguyên đặc điểm
năm chữ một dòng cùng với nghệ thuật
cân đối thanh điệu hài hoà, nhịp nhàng
bởi sự hô ứng bằng trắc :
Đôi khi giữa phố vui (B)
Tôi thương về plây cũ (T)
Đôi khi sau cuộc chơi (B) Tôi chết trong hoài nhớ (T)
[Hoài cảm] Tình cảm tha thiết kết hợp với độ nhuần nhị trong thanh âm của ngôn ngữ giúp ta hiểu thấu tân trạng của thi
sĩ Cảm xúc trong những câu thơ ngũ ngôn thường được dồn nén Mỗi khổ thơ
có xu thế trọn vẹn về ý Điều đó cho thấy sự tài hoa trong cách dụng ngôn và tạo âm hưởng cho thơ của Inrasara, bởi
số từ trong một câu, một dòng ít nên những bài thơ theo kiểu ngũ ngôn của
ông thường khoẻ khoắn, rắn rỏi”[5]
Thơ tứ tuyệt của Inrasara vừa quen, vừa lạ Ông nỗ lực làm mới một thể thơ đã cũ, tự do hoá một thể thơ vốn
dĩ gò bó, thổi vào cho nó một sức sống mới Đó là Glang Anak được mở rộng biên độ:
Glang Anak tuổi thơ tôi đã thuộc Rồi qua mấy mùa hoang, tôi đọc lại
trăm lần Vẫn thấy mình cứ quẩn quanh đời chật Tập thơ mỏng gầy lại mở tới mênh
mông [Glang Anak]
Xa và gần, Tứ tuyệt buồn còn được nới thêm số lượng câu thơ, tạo cho thơ
sự phóng khoáng, thích hợp với việc diễn tả tâm hồn con người và những suy tư nặng trĩu của thời đại mới:
Em cứ trách anh mãi triết lí xa trong
khi mắt mẹ buồn gần
[Xa và gần]
Tứ thơ mới lạ, ngôn ngữ không còn cầu kì, không bị lệ thuộc níu kéo bởi vần luật, những dòng thơ tuôn chảy cảm xúc, tự nhiên, hồn nhiên
Tuy nhiên, sở trường của Inrasara
có lẽ là ở thơ tự do ở đó ông tha hồ tung phá với những ý tưởng “mênh mông” của mình Sara yêu âm vang của lời và đặc biệt chú trọng nhạc điệu:
Trang 5trường Đại học Vinh Tạp chí khoa học, tập XXXVIIi, số 4b-2009 Tôi đi
lầm lụi lần theo bờ kí ức
phác thảo giáo đường em thánh linh
Bỏ lại sau lưng những ngôi làng mệt
nhoài hàng cây đơn điệu, lối cỏ rũ buồn
tôi
ngọn gió, ngọn đồi và ngọn bấc
đi…
[Hành hương em]
Trường ca là thể loại quen thuộc
của thơ chống Mĩ, việc Inrasara đến với
thể loại dài hơi này giúp ta hiểu thêm
một phương diện tài năng nghệ thuật
của ông Phải có một vốn sống phong
phú, một hơi thơ dào dạt mới có thể
thành công với thể loại này Trường ca
Quê hương 400 câu được Trúc Thông
đánh giá “là một trong những trường ca
hay nhất của thơ Việt hiện đại” ở đó từ
ngữ tuôn đổ dễ dàng như suối nguồn
Những câu thơ giàu màu sắc tự sự, lối
vắt dòng, ngắt nhịp tự do Ví dụ:
Quê hương buồn Quê hương yêu thương
Quê hương em lũ trẻ con chơi bẩn
Những bà mẹ gầy còm, cụ già râu trắng
Những cô gái quê gánh nặng áo vai sờn
[Quê hương]
“Nhịp điệu là năng lượng cơ bản của
câu thơ” Thơ Inrasara rất chú trọng
cách ngắt nhịp Đó là nhịp khoan thai
trong thơ lục bát, nhịp rắn rỏi của thể
ngũ ngôn, nhịp linh hoạt của thơ tự do
Điều cơ bản tạo nhịp là ở cách gieo vần
và ngắt nhịp Nhịp bên ngoài và cả nhịp
bên trong tâm hồn Khi chậm rãi với
những lời tâm sự:
Tôi, đứa con của ngọn gió lang thang
cánh đồng miền Trung nhỏ hẹp
[Đứa con của đất]
Khi tắc nghẹn, tức tưởi với những
nỗi đau không nói được thành lời:
Tắt ngọn lửa cuối cùng
Tắt tám mươi năm miệt mài đời đất
Cha đi
[Dấu chân trầm]
Đanh thép, chắc nịch, dứt khoát khi bày tỏ thái độ:
Quá khứ: dấu than, tương lai dấu hỏi may mắn không là gánh nặng của ai
cho ai
cứ hết mình trong hiện tại
[Thái độ] Khi là nhịp dồn dập hối hả trong hoan ca:
em về/nắng hanh lối mòn/điệu
đuabuk/triền vai rung rinh màu thổ cẩm
[Katê mới] Việc sử dụng ngôn ngữ thơ rất được Sara chú trọng trong quá trình sáng tác Ông cho rằng: “Thơ có thay hình đổi dạng bao lần hay lang thang lạc bước
đến chân trời nào đi nữa, nó cũng phải trở về nơi nó xuất phát trong ngôi nhà của nó: ngôn ngữ”[2] Kể về công việc làm thơ của mình, ông hé lộ: “Thường thì tôi bắt đầu một bài thơ qua gợi hứng
từ chữ Tôi thấy một chữ hay nắm lấy
nó, tìm tứ và hình ảnh rồi khi bắt được nhịp thì bài thơ trào ra”[4] Như thế với Inrasara, ngôn ngữ có vai trò dẫn dắt, khơi nguồn sáng tạo cấu tứ và hình
ảnh, nhịp điệu thơ Tự cho mình là
đứng giữa đường biên giữa hai nền văn hoá Việt - Chăm, ngôn ngữ thơ Sara là
sự điều hoà, dung hợp hai mạch nguồn văn hoá ấy Riêng về tiếng Việt, thơ ông nhuần nhuyễn điêu luyện mà không phải nhà thơ người Kinh thành danh nào cũng có thể làm được Ngôn ngữ thơ
ông phong phú, đa dạng Đó là lớp ngôn ngữ Chăm trong đời sống sinh hoạt hằng ngày như plây, klu, katê, ariya, ka măng, baranưng, xaranai Với lớp từ này, Sara đã làm giàu có thêm vốn từ của thơ Việt Đó còn là lớp “ngôn ngữ bác học” sang trọng được ông dùng khi nói về những vấn đề lớn lao của lịch sử hay những vấn đề linh thiêng như: suy tưởng, triều đại, định mệnh, linh hồn,
Trang 6Lê Thị Việt Hà Inrasara - một hồn thơ giàu bản sắc, tr 21-28 binh đao, giáo đường, thánh linh Đó
cũng còn là thứ ngôn ngữ gợi cảm, gợi
hình và tinh tế tài hoa với những kết
hợp từ rất mới: thâm canh đời; niệm
khúc kinh khôn ngoài lề đau khổ; nỗi
mẹ bờ trưa vai nắng trĩu gầy Ngôn
ngữ dưới bàn tay Sara tài hoa khiến tất
cả đều sống dậy, có hồn: cha thân trần
quần quật cuốc nắng; phác thảo giáo
đường em thánh linh; những môi hôn
cháy màu nho chín
Cùng với việc lựa chọn hình ảnh là
việc sử dụng tài tình các biện pháp tu
từ khiến cho những câu thơ của ông
giàu sức biểu cảm, đa tầng đa nghĩa
Biện pháp điệp từ, điệp cấu trúc được
sử dụng thường xuyên đem đến cho
người đọc những ám ảnh không dứt về
đối tượng được nói đến ở trường ca quê
hương điệp khúc quê hương lặp đi lặp
lại như một nốt nhấn Bên cạnh đó lối
so sánh cũng được vận dụng tài hoa Sự
vật qua nghệ thuật so sánh của ông
hiện lên rõ nét, ánh lên vẻ đẹp nhiều
chiều Sử dụng hình ảnh thơ ám gợi trở
đi, trở lại nhiều lần để tạo ấn tượng, tạo
phong cách cũng là một điểm nổi bật
trong sáng tác của Sara
Thành tựu thơ Sara giai đoạn đầu
phong phú, đa dạng, kết tinh ở nhiều
bài thơ độc đáo như Tháp nắng, Quê
hương, Hành hương em, Ngụ ngôn của
đất, Cái nhìn ngoái lại Tuy nhiên,
tiêu biểu hơn cả cho phong cách Sara
thời kì đầu,theochúngtôi,làbàithơ Nỗi
buồn ứng trước ở đó ta bắt gặp một tứ
thơ quen mà lạ Quen ở nỗi buồn xa em,
nỗi buồn em quên Nỗi buồn ấy thẳm
sâu đến nỗi hơi thơ anh tắt lịm Lạ ở
chỗ nỗi buồn chưa xảy ra ấy là buồn
ứng trước, buồn dự báo sự khác biệt của
hồn thơ quá nhạy cảm và đa mang
Bài thơ chia làm 4 khổ không cân
xứng dự báo về một ngày em đi, em
quên, em không còn nhớ, và rồi một ngày anh không dám nghĩ đến Tứ thơ triển khai từ niềm dự cảm của nhân vật trữ tình về một nỗi buồn không phải trong hiện tại, không phải đã xảy ra mà
là nỗi buồn ứng trước Phảng phất suốt bài thơ là một nỗi buồn Nỗi buồn vì một sự ra đi kéo theo sự rời xa những gì thân thuộc nhất, kéo theo sự lãng quên những giá trị văn hoá dân tộc, kéo theo
sự tắt lịm hứng thơ dào dạt trong anh Những thi liệu: cái Chạng gầy, klu, Plây, arya, kamăng, Katê, thổ cẩm tạo không gian văn hoá Chăm rực rỡ sắc màu nhưng gắn với linh cảm buồn Hình ảnh thơ giản dị, gần gũi nhưng
đầy ám ảnh Đó là hình ảnh người cha trong lao động khó nhọc- biểu tượng rực
rỡ của quê hương:
Cha thân trần quần quật cuốc nắng Hiện lên trong tâm trí người đọc là cảnh người cha cần mẫn với công việc cuốc đất dưới nắng Phan Rang Hình
ảnh thơ được khúc xạ bằng tình yêu thương, trân quý vô ngần của con đối với người cha nên xúc động Câu thơ gợi
sự trôi chảy của thời gian, gợi những suy tưởng miên man trong tâm hồn chủ thể trữ tình Cha gắn liền với lời ru tuổi thơ con, lời ru rưng rưng hai đầu võng, lời ru trĩu nặng nỗi lo con ốm, lời ru nhọc nhằn thổn thức nỗi lo mất mùa Giọt mưa khôn vợi buồn đầy hay giọt
mồ hôi, giọt nước mắt thầm lặng của người cha? Vậy mà em sẽ quên, nỡ quên? Lời thơ với câu hỏi gợi nhắc kín
đáo mà thấm thía Cách kết hợp từ mới tạo nên cách diễn đạt đầy ám ảnh Có thể nói, đây là những vần thơ tài hoa nhất khi viết về người cha trong văn học Việt Nam
Nỗi buồn ứng trước còn là nỗi lo lắng về sự lãng quên những giá trị văn hoá tinh thần của lớp trẻ hôm nay Quên câu arya, điệu ma măng vốn nuôi
Trang 7trường Đại học Vinh Tạp chí khoa học, tập XXXVIIi, số 4b-2009
em lớn và em quên mình là Chăm
Câu thơ như một lời trách móc nhẹ
nhàng:
Em quên mình là Chăm
như quên mình chưa có giấy khai sinh
Lối so sánh độc đáo nhằm khẳng
định vững chắc nguồn mạch văn hoá
dân tộc là dòng sữa nuôi em lớn Biết tri
ân là thứ làm nên giá trị con người
Thơ Sara che chắn từ vòng xa vòng
rộng, lo trước cả nỗi buồn chưa kịp đến,
đón đầu nó Chỉ có trái tim thuộc về
Chăm, thức đập vĩnh viễn vì Chăm mới
có thể viết những vần thơ chân thực và
thấm thía đến thế
Câu thơ tự do nhịp linh hoạt hồi
hoàn theo cảm xúc Bốn khổ thơ kết cấu
điệp nhằm láy lại nỗi buồn Nhưng ở
mỗi khổ thơ nỗi buồn lại được nâng lên
một cấp độ mới, cao hơn, sâu hơn Thơ
anh gọi hụt hơi ở khổ thơ đầu rồi đau
đớn thất vọng đến tận cùng khiến hơi
thơ anh tắt lịm ở khổ cuối Đó là quá
trình tiến triển của cảm xúc Khổ thơ
cuối chỉ còn lại ba câu thơ ngắn diễn tả
rất thành công những nỗ lực cuối cùng
của chủ thể trước khi hơi thơ tắt lịm
Hình thức vắt dòng thơ góp phần cho sự
biểu đạt ý thơ trên trở nên sâu sắc
Tóm lại, ta thấy bài thơ được triển
khai bằng một nỗi buồn dự báo Đó phải
chăng là cái cớ để thi sĩ bộc bạch tình
yêu tha thiết đối với những giá trị văn
hoá dân tộc mình - cái nôi, nguồn mạch
nuôi dưỡng hồn thơ ông Thể thơ tự do
nhịp linh hoạt, có vần nhưng không còn
lệ thuộc vào nó, mạch cảm xúc tuôn đổ
tự nhiên Inrasara có khả năng lặn sâu
vào đời sống dân tộc để khám phá ra
những bí ẩn chất chứa trong đó Đó là
điều làm nên sức mạnh, làm nên nội lực
của thơ ông
3 Nhìn lại chặng đầu sáng tác của
Sara, ta thấy đóng góp của ông thể hiện
trên nhiều phương diện:
Với thơ dân tộc thiểu số, Inrasara tạo được giọng riêng độc đáo, vượt qua khỏi sự ngô nghê, ngọng nghịu giả vờ nhưng vẫn giữ được bản sắc, không bị Kinh hoá Tiếng thơ ông lay tỉnh nền thơ dân tộc thiểu số đang vừa đi vừa ngủ ở lĩnh vực này thành tựu thơ ông
đem lại sự tự tin cho thơ dân tộc thiểu
số trong việc hoà nhập vào dòng chung của thơ Việt
Đối với thơ Việt, Sara không những làm phong phú thêm hệ thống đề tài mà hơn hết còn góp phần mở ra một hướng mới trong quan niệm về thơ Thơ không
đâu xa xôi mà hiện diện ngay ở cuộc sống xung quanh mình Sara nhìn đâu cũng ra thơ, cũng nhặt được ý tưởng cho thơ Thơ xuất phát ngay từ cuộc sống xung quanh nếu anh sống đủ đầy với
nó Đặc biệt đóng góp của Sara ở giai
đoạn này là nỗ lực tấn công vào hệ thống thi pháp cũ, đem đến cho người
đọc một cái nhìn đa diện hơn về thơ và góp phần hình thành hệ thống thi pháp mới Thơ có con đường đi riêng của nó,
đó là con đường của sáng tạo nghệ thuật, không bị lệ thuộc bởi lĩnh vực khác Cùng với các nhà thơ cách tân, cái nhìn về thơ của Sara giúp thơ Việt thoát khỏi sự loay hoay trước đó vì bế tắc đề tài, tạo cơ hội mở rộng tầm nhìn
để hoà nhập vào dòng chung của văn học khu vực và thế giới
Tuy nhiên, ở chặng sáng tác này, thơ Inrasara vẫn còn có những dè dặt trong cách tân Sáng tác của ông vẫn muốn tạo sự thăng bằng giữa thơ chính thống và thơ tự do để tìm độc giả và dễ
được đồng cảm Chọn cách đi vào nỗi niềm của dân tộc, chọn cách diễn đạt gần gũi và phần nào chiều theo quán tính của người tiếp nhận là bước đi cần thiết của một cây bút ngay từ đầu đã
Trang 8Lê Thị Việt Hà Inrasara - một hồn thơ giàu bản sắc, tr 21-28 tiềm tàng khả năng đi xa Đó là những
bước đi vững chắc làm nền tảng cho
những tung phá về sau
Như vậy những thành tựu thơ Sara
qua các tập Tháp nắng, Sinh nhật cây
xương rồng, Hành hương em, Lễ tẩy
trần tháng Tư đánh dấu một chặng
đường, chặng định hình phong cách theo khuynh hướng “hậu lãng mạn” Sang chặng mới, thơ ông có nhiều cách tân táo bạo, tuy nhiên người đọc vẫn tìm thấy ở đó một phong cách Sara nhất quán nhưng luôn miệt mài kiếm tìm cái mới, tiến dần về phía hậu hiện đại
Tài liệu tham khảo
[1] Inrasara, Chưa đủ cô đơn cho sáng tạo, tiểu luận, NXB Văn Nghệ, TP HCM,
2006
[2] Inrasara, Song thoại với cái mới, tiểu luận, NXB Hội Nhà văn, Hà Nội, 2008 [3] Bùi Văn Nguyên, Hà Minh Đức, Thơ ca Việt Nam hình thức và thể loại, NXB Đại học Quốc gia Hà Nội, 2003
[4] Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, Thơ Inrasara, Luận văn thạc sĩ Ngữ văn, Trường Đại học Đà Lạt
[5]Trúc Thông, Đọc Tháp nắng của Inrasara, Báo Văn nghệ (27), Hà Nội, 1998
Summary
Inrasara - a poetry inspiration with typical styles
(An investigation into Sunny tower, Cactus’s birthday, Pilgrimage to you, The April welcome feast) The article focused on the system of poetic topics, Insara’ poetry artistic features and his contributions to Vietnamese poetry in general and ethnic minorities’ poetry in particular in poem volumes: Tháp nắng (Sunny tower), Sinh nhật cây xương rồng (Cactus’s birthday), Hành hương em (Pilgrimage to you) and Lễ tẩy trần tháng Tư (The April welcome feast)