Thơ Đinh Thu HiềnTháng Ba Chỉ cần anh gọi tên em giữa hơi thở tháng ba Cho em biết mình vẫn từng được nhớ Dẫu tháng ba không hiến dâng hồng đỏ Thì em trinh nguyên đâu chỉ một lần Tháng b
Trang 1Thơ Đinh Thu Hiền
Tháng Ba
Chỉ cần anh gọi tên em giữa hơi thở tháng ba
Cho em biết mình vẫn từng được nhớ
Dẫu tháng ba không hiến dâng hồng đỏ
Thì em trinh nguyên đâu chỉ một lần
Tháng ba đam mê lướt những ngón tay trần
Và khóc những điều em không còn giữ
Ở nơi đâu bao tận cùng ấp ủ
Nghe tháng ba thở sượt đầu hè
Chỉ cần tàn tro ngoảnh mặt quay đi
Cho em biết mình đã thành quá khứ
Gió tháng ba xoay những điều xưa cũ
Thôi đành thơm thảo với mình
Giọt nhạc nào lem ướt cả môi xinh
Dấu chấm than chắc gì là nước mắt
Cho em biết mình vẫn tồn tại thật
Dẫu nơi anh, cánh cửa chỉ khép hờ
Viết cho người yêu cũ của người yêu
Em xin chị đừng khóc nữa Trước em, chị của người ta
Trang 2Em thì mỏng manh nhường ấy Tình yêu đâu có buông tha
Chị yêu anh ngày đã cũ
Em yêu anh mới đây thôi
Em xin chị đừng khóc nữa Hạnh phúc có cánh bay rồi
Chẳng ai cân đong đo đếm Chẳng ai xẻ nửa trái tim Chị ơi sợi tình dài thế
Em ngây ngô cũng đi tìm
Em xin chị đừng khóc nữa Trước em, chị cũng được yêu Cuộc đời còn bao lầm lẫn Môi son em quệt ngang chiều
Biển bờ
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm….
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Trang 3Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!
RIÊNG - CHUNG - MÙA HẠ
Có phải hè về khô nước mắt cho em? Mùa xuân cuối bước qua thềm không nói Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi Phiêu du trôi theo gió thổi giao mùa
Có phải hè về lau nốt những dây dưa Còn ướt lạnh cơn mưa chiều Hà Nội Nắng thì biết bao giờ thôi nông nổi Cháy cạn mình không thể tới đêm sâu
Chao ôi thương ve chưa nở đã sầu Phượng chết vẫn nguyên màu nhức nhối
Em đày đọa cả đời chưa tìm nổi Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu
Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều nên đành gửi chuyện tình theo trăng gió nên bình thản trên vạn lòi bỏ ngỏ nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không
KỈ NIỆM CUỐI
Vực xoáy cuộc đời anh bỏ lại trong em Giông bão nổi mỗi đêm về thao thức Mùa yêu đương gió xưa về rạo rực
Lá rụng thật nhiều, lá buốt nhức hình tim
Trang 4Mất anh rồi lòng vẫn chẳng dám tin
Người lộng lẫy giữa muôn vàn kỉ niệm
Ôi có phải hoàng hôn anh mãi tím
Cho sao em không tắt lịm bao giờ?
Vòm trời nào Hà Nội phủ đầy thơ
Của anh đấy, nguyên sơ màu nhớ cũ
Em vẫn vậy sống mang hôn quá khứ
Anh có biết một chiều thắp lửa vạn vì sao
Anh có biết một người đang chết giữa chiêm bao
Lòng run rẩy mỗi sáng nào tỉnh dậy
Sẽ lại sống, sẽ không anh, sẽ tuột vào vực xoáy
Ôi tiêc nỗi đau này sao chẳng phải là mơ???
Ảo Ảnh
Tôi đã chôn sao Anh cứ hiện về?
Nấm mồ ấy không một lần hương khói! Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi Tôi bồi hồi, tôi bối rối, tôi yêu
Rômeo trên đời này có được bao nhiêu
Mà cô gái dám làm Juliet?
Xuân Hương ơi màu trầu xanh tha thiết Nhưng tìm hoài đâu có kẻ ăn chung!
ảo ảnh mãi thôi ảo ảnh khôn cùng
Mồ anh đó tôi chôn bằng nước mắt
Hồn chìm nổi lênh đênh hồn phiêu bạt
Ðể lại về khắc khoải sống trong tôi
Thiên đường bao la nhặt hết giữa cõi đời Những ngôi sao là một trời tinh tú
ảo ảnh của tôi ơi hãy bay vào vũ trụ
Thế giới này đâu có chỗ cho Anh.
Trang 5Đinh Thu Hiền: 'Không còn đau khổ để trút vào
văn chương'
“Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về Nấm mộ ấy không một lần hương khói Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi Tôi bồi hồi, tôi bối rối, tôi yêu”,
Những câu thơ đằm thắm, nhạy cảm của chị đã ám ảnh một thế hệ độc giả trẻ Nhưng sau "Ảo ảnh" nằm trong chùm thơ đoạt giải nhất "Tác phẩm tuổi xanh lần I", chị bỗng biệt tăm khỏi văn đàn để chuyên tâm vào gia đình
Làm thơ từ khi là một cô học trò trường huyện Rời mảnh đất Hương Sơn, một vùng đất phong cảnh hữu tình với sông Ngàn Phố hiền hòa, chị đến
thành Vinh
Chị tâm sự: “Bây giờ đọc lại thấy xấu hổ vì đôi bài thơ của mình rất cải lương Thơ mình không có tư tưởng, toàn nói những chuyện tình tang viển vông Ngày trước, nhiều anh chàng mê thơ đã ngỏ ý nhưng rồi chẳng duyệt được anh nào mà mình quyết định gắn bó cuộc đời với một anh chẳng bao
giờ thuộc lấy một bài thơ của vợ”
Hiền yêu chồng, chỉn chu với gia đình Bạn bè đồng trang lứa đã chức này việc nọ, chị vẫn cắp sách đến trường học Cao học Ngữ văn ĐH Vinh Gần
10 năm, chị bỏ thơ để có hai cô con gái và mấy cái bằng: Ngoại ngữ, Luật, Cao học Văn Chưa học xong bằng này đã nhảy sang bằng kia
Chị nói: “Nghĩ đến tương lai lúc cầm hồ sơ đi xin việc nên phải học Trước kia, mình đã sống hết mình cho thơ Yêu đến cạn kiệt và làm thơ như điên, nhưng có lẽ cái thời khắc ấy qua rồi Khi lấy chồng, có con, mình biết rằng
tổ ấm gia đình là quan trọng nhất đối với người phụ nữ Làm thơ phải có một chút mất mát, hình như phải đánh đổi một thứ gì đó, bây giờ thì mình không dám Hơn nữa ông xã luôn vo tròn mình như một viên bi, không có một vết sứt mẻ nào thì chắc sẽ khó có đau khổ để gửi gắm vào văn chương Nhưng
có lẽ mình sẽ viết về gia đình, về con cái như chị Xuân Quỳnh ngày xưa Bây giờ có gia đình rồi, đọc thơ Xuân Quỳnh mới thấm thía nỗi lòng người
phụ nữ yêu và hy sinh cho con cái hết lòng”
Trang 6Cô con gái thứ hai của chị vừa đầy tháng Ở cữ được hơn 10 ngày, chị đã phải đến trường thi hết môn Bên cạnh chiếc nôi của con là một chồng những Albert Camus, Garbiel Garcia Marquez, đề tài cho luận văn sắp tới Nói là không viết, song niềm say mê văn chương của Đinh Thu Hiền vẫn
còn trong gan ruột
(Theo Tiền Phong)