CHÂU LỆ CHI NỖI NIỀM Giờ đã xa mới thấy mình có lỗi Gót chân xưa chẳng hẹn ngày về Thôi còn đó chút nắng mưa dầu dãi Theo ký ức tháng ngày chẳng nhạt phai Có phải chỉ một lần vội vã
Trang 1CHÂU LỆ CHI
NỖI NIỀM
Giờ đã xa mới thấy mình có lỗi
Gót chân xưa chẳng hẹn ngày về
Thôi còn đó chút nắng mưa dầu dãi
Theo ký ức tháng ngày chẳng nhạt phai
Có phải chỉ một lần vội vã
Lỡ nhịp cầu làm kẻ tha hương
Giờ đã xa muốn quay về tạ tội
Dòng Hương ơi! Trong đục lại vơi đầy
Giờ đã xa bỗng khát nắng đầu mùa
Thèm cơn mưa dai dẳng chiều xứ Huế
Con đò ngang chở mộng về cuối phố
Mơ thấy mình lạc bước chốn Thiên Thai
Giờ đã xa bỗng thèm quay trở lại
Tìm chính mình trong sương khói phôi pha Lặng ngắm Tràng Tiền, soi bóng Hương Giang
Để thấy mình bỗng lớn thêm chút nữa
CHÂU NGỌC BÍNH
HỌA BÀI HỎI : CÓ KHÔNG ?
Chỉ có trời kia biết có, không
Sắc Không hai chữ có hay không
Tuy không,mê tánh không thành có
Nếu có, minh tâm có cũng không
Kiếp Phật tuy không, không lại có
Đời người dẫu có, có mà không
Mấy ai biết được không hay có
Suy thịnh vô thường ấy có không
CHU LÃNG
SUỐI KHÔNG TÊN
Một sớm mai hồng lội suối chơi
Bao nhiêu nguồn cảm tự tâm khơi
Bầu trời quang đãng, rừng xanh ngắt
Sức sống đầy tràn mỗi chúng tôi
Bước đi lòng suối vuốt ve chân
Sỏi đá mừng vui đợi đón đoàn
Nước mát xanh trong lòng dịu nhẹ
Trang 2Tâm vô tư lự, khỏe vô ngần
Tựa thân dòng chảy tiếng reo vang
Tắm “Suối không tên” kết mộng vàng
Ta hẹn ngươi nhiều lần đến nữa
Qua cầu nối nhịp bạn tình thâm
CHU LUÂN
DÒNG SÔNG VÀ NỖI NHỚ
Đoá hoa hồng lẻ loi bên ly rượu vang đỏ
Trong đêm ba mươi anh ướt đẫm nhìn lại đời mình
Mưa lạnh ngoài trời nỗi sầu chín đỏ
Thảo nguyên ký ức một đời mộng mị
Em không bao giờ đến được ngôi nhà xưa
Khát khao anh tìm kiếm
Những con đường ơi! Dòng sông đi qua chiếc cầu phiền muộn Lao xao cao nguyên như con suối chở đầy nhọc nhằn
Em kiêu hãnh mùa xuân về bên hàng cúc quỳ vàng rực rỡ
Và ở đây gió thổi qua miền tuổi thơ
Phút bàng hoàng chợt nhớ
Em vẫn đong đưa chút tình xưa cằn cỗi
Đàn chim bay về trên mái nhà kỷ niệm
Chỉ còn anh bên ngọn nến lẻ loi
Tiếng dương cầm ai ru một ngày lặng lẽ
Cuối mùa đông không níu cõi đi về