Trần Viết Kính Về Với Huế "Người ơi có về miền Trung" Câu hát cũ thành lời em mời mọc Không phải nỗi buồn xưa em đã khóc Mà trở thành lời hò hẹn thiết tha Tôi về thăm quê một ngày mưa
Trang 1Trần Viết Kính
Về Với Huế
"Người ơi có về miền Trung"
Câu hát cũ thành lời em mời mọc
Không phải nỗi buồn xưa em đã khóc
Mà trở thành lời hò hẹn thiết tha
Tôi về thăm quê một ngày mưa
đường Phù Lai qua Niêm Phò ngập nước
Xe tìm lối đi, bánh lăn chầm chậm
"Răng mưa nhiều ri Huế ơi"
Cơn mưa nào buồn, cơn mưa nào vui
Ai viết trong thơ thuở còn đi học
Con sông Bồ bây giờ tôi gặp
Phù sa hồng mắt trong
Về với Huế gặp chị, gặp anh
Gặp xóm giềng bà con thân thuộc
Chú bác chọc tôi là người mất gốc Nói tiếng miền ngoài
và không biết ăn canh cá chột nưa
- Về với Huế phải thật tình anh nghe Bạn gái mới quen nói với tôi như thế
Trang 2- Vâng, tôi thật thiệt tình nên buổi đầu
không bỡ ngỡ
Vì đây là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi
Rất thiệt tình thôi
Nên bữa cơm chiều vị quê đạm bạc
Tôi ăn no bụng cơm chột nưa
Võ Ca Dao
Buổi Chia Tay
Sẽ đến thôi, một ngày mình chia tay
Đứa làm quan, đứa ăn mày cuộc sống
Cái thời học trò, ngông nghênh rồi sẽ qua
Buổi chia tay chắc sẽ có đầy hoa
Nhưng cứ sợ hương bay đi vì không ai buộc gió Buổi chia tay rồi cũng có thầy cô
Nhưng có ai cấm học trò thôi khóc
Buổi chia tay một thời đi
…và chuồn học
Một thời vui, buồn, giận…
Một thời chọc ghẹo nhau
Rồi ngày mai, ai đi về nơi đâu
Có nhớ câu thơ viết hoài vẫn còn dang dở
Trang 3Có nhớ bức thư giả vờ để quên
Rồi ngày mai, rồi ngày mai, ai sẽ gọi tên Rồi ngày mai, ai bắt đền nước mắt Chưa nói câu mô, sợ xa mặt cách lòng…
Ai cõng buổi chia tay ra sông
Để rồi, trôi mãi…!