Gặp Một Người Nghi Rất Huế Luân Hoán Có phải em là Công Tằng Tôn Nữ.... vừa liếc qua ta đã nhận ra ngay đôi mắt Huế hữu duyên vì biết háy nét đài trang trong dáng nhíu lông mày vẫn lộng
Trang 1Gặp Một Người Nghi Rất Huế
Luân Hoán
Có phải em là Công Tằng Tôn Nữ
vừa liếc qua ta đã nhận ra ngay
đôi mắt Huế hữu duyên vì biết háy
nét đài trang trong dáng nhíu lông mày vẫn lộng lẫy hai bàn chân líu quíu
giữ cửa đời khép nép vấp lên nhau
áo dài trắng bỏ quên trong thành nội
lúng túng tay hồng ,thừa trước dư sau
ta xin lỗi từng người cùng đợi buýt
tiến lên dần và đứng sát lưng em
áo nỉ xanh khăn len choàng mấy lớp
vẫn ngây ngây mùi da thịt kinh thành
em linh tính hay tình cờ quay lại
ta có lầm không đó hỡi Thừa Thiên
đôi mắt đen ai dạy em háy nguýt
ta bụi đời bỗng chốc mất tự nhiên
môi muốn hỏi, mắt muốn chào, nhưng ngại
em trang nghiêm kiểu cách một thời xưa quanh quẩn ngó, rồi dòm ta, đánh gía 'thằng cha này sao nhớn nhác khó ưa ?' đơn giản thế? chớ em không phát giác ? trong mắt ta trường Quốc Học trang nghiêm nơi em đã có một thời ngong ngóng
một cái gì đã làm mới trái tim em
cũng chẳng thấy kệ sách dài Ưng Hạ
mùi ô mai vướng bìa sách giáo khoa
trang báo mới thơm bài thơ rất lạ
Trang 2đã thay em vơ vẩn thở ra
cũng chẳng thấy những góc bàn ấm cúng hương cà phê chen hương tóc cô Dung chưa biết yêu cớ sao như hờn giận
hay vô duyên ghen bóng gío không chừng ! còn nhiều nữa có cả ngàn hình ảnh
sáng Bao Vinh chiều Thượng Tứ theo người
đã mấy bận lẽo đẽo về Mang Cá
Phu Vân Lâu mưa vuốt mặt trông trời xin hãy nói cho ta nghe ' răng rứa'
còn trên môi đang chôn dưới màu son tui đâu dám làm O buồn đó nợ
bởi gặp O, Huế chợt sống trong hồn