chùm Thơ Hoàng Vũ Thuật Bài hát trong bóng đêm Chúng dẫn anh đi lặng lẽ Những tên lính mặc áo đen Màu áo lổ loang bóng tối Đêm đêm đêm đêm đêm đêm Anh đi lặng câm như bóng Tôi ngồi khóc
Trang 1chùm Thơ Hoàng Vũ Thuật Bài hát trong bóng đêm Chúng dẫn anh đi lặng lẽ Những tên lính mặc áo đen Màu áo lổ loang bóng tối Đêm đêm đêm đêm đêm đêm
Anh đi lặng câm như bóng Tôi ngồi khóc trong góc nhà Vừa khóc vừa ru cháu gái Ngủ ngon con mẹ xót xa…
Lúa chín ngoài đồng lúa chín Đây là ruộng lúa ăng ca Cấm! Không được ai đụng tới Lúa rơi, giọt nước mắt sa
Một tuần anh không trở lại Tôi ngồi khóc cùng bóng đêm Vừa khóc vừa ru cháu gái Ngủ ngon con của mẹ hiền…
Thốt nốt vào mùa trẩy quả Đây là thốt nốt ăng ca
Cấm! Không được ai đến hái Quả rơi như máu khô già
Người ta bảo anh đã chết Tôi ngồi dưới chân nhà sàn Vừa khóc vừa ru cháu gái Ngủ ngon con của mẹ ngoan…
Trang 2Cuối cùng không còn gì nữa
Nhà tôi chúng cũng đốt rồi
Tôi khóc và ru với bóng
Ngủ đi đêm của mẹ ơi…
Cam-pu-chia 6-1984
Lời đá nói
Cô gái Khơ me đứng tựa lưng vào đá (*)
gõ lên ngực ba lần
ba lần đá dội lại
đá Ăng co nghìn tuổi
em vừa tròn hai mươi
Xưa ai tìm đến đây
Nghe nhịp trái tim mình
Ai sung sướng cười vang trong đá
ai khổ hạnh làm đau lòng đá
bây giờ tiếng dội chưa tan?
Trong nhịp rung
mặt trời
mặt trăng
em - nàng tiên Áp xa ra
bước ra từ đá
đôi tay mềm
như lá
nụ cười Bayon yên ả trên môi
Bao nhiêu lần
tôi áp ngực lên gió
Trang 3nghe trái tim như lửa
sôi trào
Bao nhiêu lần
tôi áp ngực lên nước
nghe trái tim phía trước
- con tàu
Bao nhiêu lần
tôi áp ngực lên cát
nghe trái tim trong mạch đất thẳm sâu
Và
tôi đã gõ lên ngực
ba lần
như thế
ba lần đá dội
âm vang
Ăng co Vát 28-5-1984