Mùa hạ về nhòa nhạt cơn mưa Tiếng ve thể như tơ trắng muốt Sân trường vắng đâu rồi nhịp guốc Mắt em tròn văn vắt một màu trời?.... LẢNH LÓT TIẾNG VE Trần Thúy An Ai đánh rơi tiếng ve vào
Trang 1MÙA PHƯỢNG CUỐI
-(Hà Huy
Hoàng)-Có lẽ nào đã sắp chia tay
Màu hoa đỏ cháy bùng lên nỗi nhớ Nhặt cánh hoa ép vào trang vở Anh mới tin : Mùa- chia -biệt- đến -rồi!
Em trở về quê mẹ xa xôi
Sao không chép cho anh dòng lưu bút? Cánh diều giấy giữa trời cao xanh vút Nhớ nao lòng sắc áo em xưa!
Mùa hạ về nhòa nhạt cơn mưa Tiếng ve thể như tơ trắng muốt Sân trường vắng đâu rồi nhịp guốc Mắt em tròn văn vắt một màu trời? Anh bùi ngùi khẽ gọi : Hè ơi! LẢNH LÓT TIẾNG VE
(Trần Thúy An)
Ai đánh rơi tiếng ve vào tuổi học trò
Để sáng nay bỗng cồn lên xao xác Con tàu đi qua chia đôi khúc nhạc Tuổi học trò như dĩ vãng vượt qua Tuỏi học trò là đen láy hạt na
Lúc lỉu ngăn bàn những ô mai, sấu chát
Là mực lấm tay vẫn gào lên bài hát
Về một người thầy kính cận trán hói cao Day dứt tiếng ve thức dậy một vì sao Góp nhặt đầy tay em kết thành kỷ niệm Dãy phố học trò ai là người tìm kiếm
ụn vỡ thủy tinh nào trong lảnh lót tiếng ve CHÚT DỰ CẢM THÁNG TƯ (Trần Hoàng Vy)
Tháng tư nắng đỏ cành bông giấy Lớp học mơ cái gió đổi mùa
Phượng mới trấy đôi búp non tơ biếc Bản tin trường:Em đã học thi chưa ? Trời buổi chiều đôi tiếng sấm gọi mưa Cái oi bức vào một bên trang sách Thèm dạo chơi nhưng lại e mẹ trách Một chút lo xen với một chút buồn! Mai thi rồi,mai lại ra trường
Hoa giấy rụng, em đi rồi ai quét? Cái lá thuộc bài không còn ai hái ép Cổng trường trưa, ai sẽ đợi, sẽ chờ ? Gởi chút lòng theo nắng vào thơ
Trang 2Mai mưa ướt chùm bông giấy đỏ
Cành phượng sẽ tung hoa và mở ngỏ
Mùa thi về bao kỷ niệm không quên
QUA TRƯỜNG CŨ NHỚ NGƯỜI XƯA
(Nguyễn Văn Tài) Không còn trẻ để cùng hoa phượng vĩ
Và cùng em trầm lặng dưới sân trường Mùa hạ thoáng ngậm ngùi trong ý nghĩ Dặm đường đời em có vẹn yêu thương
Và không trẻ để còn mơ mợng nữa
Lá vu vơ màu hoa đỏ tim người
Mùa hạ khiến tâm hồn tôi mở cửa
Đón em về trong xa thẳm mù khơi
Người cũ mù khơi, tình đầu xa thẳm
Lòng như mưa rơi mấy giọt đầu mùa
Qua trường cũ với một lần mây xám
Kiếp phiêu bồng thương tiếc đoạn thơ xưa Không còn trẻ để làm thơ tình nữa
Nghe lao đao cuộc sống gọi tên mình
Em áo lụa bây giờ còn áo lụa ?
Cho yên lòng hàn sĩ buổi lênh đênh
Qua trường cũ chút tình xưa nghĩa cũ
Cánh phượng hồng rơi- nhớ nhớ-quên quên
HưƠNG HOA –
Võ Văn
Oanh-Cô hiệu trưởng giảng bài, tóc bỗng trắng như mây Lời dạy học trò thương kính mẹ cha êm êm sóng vỗ Làn gió dịu dàng len vào vuông cửa sổ Giọt mưa nhỏ vô hình thấm ướt những tâm hồn Trò rưng rưng và thầy cũng rưng rưng Thời khắc chậm trôi, không gian lắng lại Ngôi sao chiều ngẩn ngơ quên nhấp nháy Lời giảng ngừng rồi ai vẫn bâng khuâng Bài đạo đức hôm nay đâu phải đã dừng Còn phải theo các em vào đời đến ngày khôn lớn
Ơi những chàng trai mang trái tim hảo hán Những thiếu nữ mặn mà đâu chỉ biết yêu thuơng Thầy lặng ngồi, quên mình tóc điểm suơng Ngỡ cũng như các em, đang thời cắp sách Mắt nhòa theo câu ca xưa man mác
"Bên ráo cho con nằm bên ướt mẹ lăn " Muốn làm bóng kơnia mát lưng mẹ trên nương Làm cơn gió nhẹ nhàng theo xe cha quanh phố Giọng bổng, giọng trầm, lịm trái tim trò nhỏ
Trang 3Nước mắt tràn mi, em thấm vội còn vương Ngày mai đây tập vở dẫu sang trang
Em nhớ mãi giọt lệ tràn thương mẹ
Ngoài giọt vô tình , rơi theo lời cô kể Quay trở về tim còn có giọt ăn năn Cuộc sống là hoa, đạo đức là hương Suy ngẫm đời người trước sau còn mất T hêm lửa cho ngọn đèn và cho hoa thơm ngát Sáng trước mắt thầy một mái tóc như sương
HOÀI NIỆM -Vũ Ngọc
Tuyền-Ai chẳng có trong lòng mình chút nhớ
Để dành cho kỷ niệm đã mù xa
Khi mưa ướt những con đường phượng đỏ Bao vui buồn chật kín cả tâm tư
Người hồi ấy mộng mơ nhiều như thế Suốt tháng năm không biết một chút sầu
Ta hồi ấy quá ngu ngơ là thế
Mến một người mà chẳng biết vì đâu Duyên mới trổ bằng lăng còn phong nhụy Mấy mùa ve nào mở được đôi lời
Dồn nén lại chờ ngày hương ngát ấy Chưa nghe lòng lo sợ cánh chim bay
Ai chẳng có trong lòng mình chút nhớ Chút gì xưa mà ngoảnh lại còn buồn
Ta chẳng kịp nói vài câu thuở đó
Thì mỗi người vời vợi ở một phương THỜI GIAN CỦA CHÚNG TÔI
-Nguyễn Vũ Tiềm-Năm mới của chúng
tôi-không bắt đầu từ tháng giêng
Tháng chín gõ ba hồi chín tiếng
Cổng trường mở ra- năm mới ùa vào Ánh mắt nào cũng trời thu xôn xao
Tiếng nói chen nhau sân trường thành chật hẹp
Mõi tiết học bốn mươi lăm phút
Cả chiều dài thế kỷ xếp sao đây
Sáng hồi hộp từng trang đêm thao thức từng dòng Vầng trăng bạn vơi đầy cùng bình mực Quỹ đạo hành tinh cùng vẽ hình e líp Trang hình học không gian nối điểm sáng sao trời
Khép lại nhà bao ấm lạnh lo âu
Hồi trống gọi những niềm vui tới lớp Đồng nghiệp ơi, trang đời, trang viết
Trang 4Đêm trắng làm sao giấu nổi trên đầu
Thời gian của chúng tôi không tính tháng, tính ngày Tính bằng những lớp người lớn lên nối tiếp Thu vườn vừa đến lứa đầu mùa e ấp
Hè đã chào lớp tuổi chín ra đi
NGHE THẦY GIẢNG KIỀU
-Lê Thanh Hải – Giờ học sáng nay thầy giảng truyện Kiều Thầy đã khóc và chúng em đã khóc
Thầy nghẹn ngào đọc trong tiếng nức
Đất trời cây cỏ rưng rưng
Ôi nỗi đau xưa của thi nhân
Nay lại bỗng tái hồi trong mỗi giờ lên lớp Mỗi lời thơ như dao ngầm cắt ruột
Tố Như ơi chúng tôi khóc về người!
Một cánh bèo trôi nổi chơi vơi
Qua cuộc bể dâu mấy lần tan nát
Tiếng ai khóc tiếng ai than chua chát
Vẫn vô tình ôi đêm tối bất lương
Ai ném Kiều xuống vực thẳm đau thương ?
Ai xé thân Kiều tả tơi trăm mảnh?
Xã hội đồng tiền chà lên nhân phẩm
Có phải đâu "muôn sự tại trời"!
Chúng em nghe thầy giảng từng lời
Nước mắt cứ chảy ràn lên má
Không gian im lặng quá !
Con chim rừng ngừng hót lắng tai nghe Rồi mai đây chúng em sẽ mang đi
Có những trang Kiều của buổi sáng nay thầy lên lớp
Em giảng lại bằng bầu nhiệt huyết
Như chính mình đã cảm, đã say
Có thể nào quên buổi học sáng mai nay !