1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Mẹ con bé.doc

3 150 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 209 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Mẹ con bé “đầu bự”TT - Vượt lên sự đau đớn, mặc cảm, chị dành hết cho đứa con dị tật của mình một tình thương yêu vô bờ bến.. Khó khăn bội phần nhưng nụ cười tràn đầy sức sống vẫn nở trê

Trang 1

Mẹ con bé “đầu bự”

TT - Vượt lên sự đau đớn, mặc cảm, chị dành hết cho đứa con dị tật của mình một tình thương yêu vô bờ bến Giữa chốn thị thành xô bồ, cuộc sống của hai mẹ con như một cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc.

Tha hương để kiếm tiền mua thuốc giữ mạng sống cho con Khó khăn bội phần

nhưng nụ cười tràn đầy sức sống vẫn nở trên môi hai mẹ con chị Cao Thị Tiếp

Bé “đầu bự” là biệt danh, tên gọi thân thuộc của cháu bé bị căn bệnh quái ác - não úng thủy Người phụ nữ trẻ ấy tên Cao Thị Tiếp, 28 tuổi, ngụ xã Nghĩa Mỹ, huyện Tư Nghĩa, Quảng Ngãi, đã quyết định không từ bỏ con mà vào Sài Gòn bán vé số nuôi con bốn năm nay Đứa

bé gái ấy, tài sản vô giá của chị Tiếp, tên là Nguyễn Thị Huyền, năm nay vừa tròn 6 tuổi Khoảng bốn tháng sau khi sinh, bé Huyền được chẩn đoán bị mắc chứng bệnh não úng thủy Gia đình đem bán tất cả tài sản giá trị nhất để chạy chữa nhưng đầu cô bé mỗi lúc một phình ra, thân thể ngày càng teo tóp, không đi, không nói được

Từ lúc đứa con ra đời với cái đầu to đùng thì chồng, người thân bên chồng đã bắt chị phải

từ bỏ đứa con Chị Tiếp cương quyết không đồng ý chỉ vì “thú vật còn biết thương con, huống chi đây là giọt máu do mình rứt ruột đẻ ra” Sự đối kháng với gia đình và dằn vặt nội tâm trong việc bỏ hoặc nuôi con khiến người phụ nữ trẻ này càng trở nên bế tắc

Vào Sài Gòn được bốn năm, hơn ba năm rưỡi chị Tiếp phải ẵm con trên đôi tay đi bán từng

tờ vé số “Mỗi lần bế cháu đi bán, tay và lưng tôi lại đau, mỏi nhừ, bưng bát cơm không nổi Nhưng không bế cháu theo thì đâu ai coi giúp” - chị nói

May mắn chị được một người trong Hội Chữ thập đỏ tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM thương tình sắm giúp chiếc xe đẩy cách đây tròn năm tháng Mỗi ngày cứ buổi sáng từ 6g30-10g, buổi chiều từ 16g-19g chị lại đẩy con đi lòng vòng các con đường qua khách sạn

Đệ Nhất, siêu thị Maximark Cộng Hòa (Q.Tân Bình) để bán vé số Trên chiếc xe đẩy là sữa, thuốc, tã lót, chăn mùng

Trang 2

Không tuyệt vọng, trái lại cuộc sống của hai mẹ con đầy ắp tiếng cười hạnh phúc, khát khao

sự sống “Con bé bệnh tật đối với nhiều người là đồ bỏ đi nhưng với tôi nó là tất cả Không

có bé “đầu bự”, cuộc sống của tôi cũng trở nên vô nghĩa”

Mỗi lần đi bán vé số hay trở về sau một ngày mệt mỏi, người mẹ trẻ Cao Thị

Tiếp lại phải bế đứa con 28kg qua 13 bậc thang dốc đứng

Chiếc xe đẩy, mẹ và con Hình ảnh người mẹ oằn lưng, len lỏi giữa dòng xe cộ tấp nập thật nhỏ bé

Trang 3

Và đôi khi là sự sẻ chia, thăm hỏi của những con người hoàn toàn xa lạ

Sáu năm trời bé Huyền chỉ nói được mỗi một chữ “ăn” Thức ăn duy trì sự sống của Huyền dựa vào những hộp sữa Dielac, mỗi tháng cháu uống hết bảy hộp, loại 130.000 đồng Tất cả sinh hoạt bình thường nhất của bé đều nhờ vào đôi tay gầy guộc của chị Tiếp

Ngày đăng: 11/07/2014, 13:00

Xem thêm

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w