Trong những từ mang âm hưởng ngọt ngào nhất của tiếng Việt mình, có ba tiếng “ngày khai trường”.. Thế hệ của ba, cứ hè đến là lẩm nhẩm “ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ”, rồi đến tháng ch
Trang 1Điều quên nói với con
Ảnh: Images
Trang 2Trong những từ mang âm hưởng ngọt ngào nhất của tiếng Việt mình, có ba tiếng “ngày khai trường”
Thế hệ của ba, cứ hè đến là lẩm nhẩm “ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ”, rồi đến tháng chín nắng vẫn hanh vàng của phương Nam là quen giọng “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc…”
Trừ những ngày khai trường thời tiểu học đã trôi tuột đâu
đó khỏi ký ức, trí nhớ ba vẫn lưu giữ đủ bảy ngày khai
trường thuở trung học, và đến nay vẫn còn tiếc sao không
có lần thứ tám, thứ chín, thứ mười…
Thế hệ của con, bước vào đời trung học cùng với những lời nhắc nhở: “Chương trình năm nay nặng lắm đó”, “Nhớ hỏi
cô lớp học thêm nhé”, “Kiểm tra có khẩu trang y tế trong cặp chưa”, “Đừng mua thức ăn ở cổng trường”… Nhưng điều cần nói nhất thì ba và mẹ đều quên: “Con đang bước vào những ngày đáng nhớ nhất”
Chúng ta đều nhớ rõ từng chi tiết của ngày cả nhà mình đi
Hồ Tràm, đi Vũng Tàu, đi Ninh Chữ… chứ khó nhớ nổi ngày trước đó ba và con hì hục bơm phao cho em thế nào,
Trang 3mẹ đi chợ mua những thức ăn gì để đem theo… bởi hình như đó là một ngày không đáng nhớ Ừ, có những ngày
không đáng nhớ bằng những ngày khác thật, nhưng không
hề có những ngày gọi là đáng sống hơn những ngày còn lại
Ba tin lời của một nhà thơ Nga, rằng “Con người sinh ra để sống chứ không phải để chuẩn bị sống”, chứ không tin rằng cần có những năm tháng ép mình khổ hạnh với chữ nghĩa
để đầu tư cho danh vọng xênh xang ở tương lai, cần hy sinh đoạn đời bé nhỏ này cho một phần đời thênh thang khác, càng không tin phải chắt bóp dè sẻn ở kiếp này để được thả tay phóng túng ở kiếp sau…
Ba đã từng có những ngày ngồi trong lớp học, nhìn ra
khoảnh nắng nhỏ ngoài hành lang mà không ngừng mơ về một bầu trời bao la Giờ đây, khi đã biết đủ về bầu trời, ba mới hiểu chẳng khoảng trời nào mênh mông bằng vệt nắng nhỏ nhoi ở sân trường
Mới hiểu rằng những đứa bạn học ngày ấy mới thật là bạn, những người thầy ngày ấy mới thật là thầy, và bài học của cuộc đời thì không ngọt ngào như những gì ba học được trong bảy năm hoa niên
Trang 4Hãy nhớ con đến trường là để sống, để nô đùa nghịch
ngợm, để khóc cười với bạn, chứ không chỉ để học Không
có ngày nào không đáng sống, vậy hãy sống trọn vẹn từng ngày trung học, con nhé