Mẹ đứng trên bục giảng dạy tôi chØ hai n¨m häc nhưng thực tế mẹ đã theo tôi suốt cả chặng đời từ thơ bé cho đến lúc trưởng thành, luôn theo sát bên tôi để truyền kiến thức cơ bản cùng ki
Trang 1Người giáo viên ấy là người mẹ của tôi
"Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền".
Ai trong chúng ta cũng có hai cô giáo đặc biệt như vậy Họ theo ta suốt tuổi thơ hồn nhiên Đến khi ta trưởng thành họ vẫn dõi theo ta từng ngày một
Ngày nhà giáo Việt Nam tôn vinh các giáo viên đã giảng dạy chúng
ta Không biết có lạc đề không khi tôi dành những lời kính yêu nhất gửi đến mẹ tôi nhân ngày này Mẹ tôi cũng là giáo viên dạy môn văn
Mẹ đứng trên bục giảng dạy tôi chØ hai n¨m häc nhưng thực tế mẹ đã theo tôi suốt cả chặng đời từ thơ bé cho đến lúc trưởng thành, luôn theo sát bên tôi để truyền kiến thức cơ bản cùng kinh nghiệm sống
mà không trường lớp nào có giáo án
Mẹ dạy môn văn kiêm tổng phụ trách trường THCS Nguyễn Đăng Đạo, Thµnh phè B¾c Ninh Còn nhớ hồi còn học mẫu giáo, vào các dịp nghỉ hè của tôi hoặc những lúc rảnh tiết mẹ lại dạy thêm cho tôi tập tô và tập viết Chỉ bảo nhẹ nhàng, đến nơi đến chốn không hề quát mắng Nhưng mẹ đã có “vũ khí đắc lực” đó là "bố" Bố chỉ cần đưa mắt một cái tôi cứ gọi là nem nép, sợ một phép chăm chú viết hết bài mẹ giao, thi thoảng lại lấm lét dòm trộm bố ^^
“Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo”.
Tôi lớn lên mẹ vẫn theo sát, hướng dẫn học tập cũng như dạy dỗ những phép xã giao, ứng xử thông thường Những năm tiểu học và trung học cơ sở kiến thức chưa có nhiều thay đổi, mẹ vẫn nhớ như giữ trong lòng bàn tay và thường nhanh chóng giảng giải, phân tích cặn kẽ cho tôi, thậm chí còn giải Toán bằng hai cách, lật đi lật lại vấn
đề để tôi có thể hình dung và hiểu rõ đươc bản chất của chúng Mẹ thường tranh thủ dạy và gợi ý bài cho tôi cả lúc đang làm việc nhà,
có khi đang giặt quần áo cũng nghển cổ lên nhắc nhưng không vì thế
mà kém phần nhiệt tình, chi tiết
Lên phổ thông trung học, may mắn tôi được vào trường chuyên của
Trang 2giúp đỡ nhiệt tình của mẹ tôi Gặp những bài toán khó, khác biệt nhiều so với thời của mẹ, bởi mẹ tôi đã bỏ khá lâu, qua bao thời gian nhớ được chừng đó đã là quá tài ba Có lúc mẹ đành đầu hàng và cho tôi đi học thêm các nơi Tôi vẫn đi nhưng tối về thường phải nhăn trán rất lâu trước các bài khó Thấy tôi cứ cau mày như đang đau khổ lắm mẹ lại lân la lại gần động viên, khích lệ Sau đó cầm cuốn sách lên đọc lại và nghiền ngẫm cùng tôi Lúc đó tôi thực sự cảm động vì dường như mẹ suy nghĩ còn “nát óc” hơn cả tôi Rồi bỗng mẹ nhớ bật ra, hiểu được vấn đề Tôi thì vẫn hoài nghi xen lẫn cảm phục mẹ Mẹ bắt đầu chọn lọc ý hòng diễn tả làm sao cho tôi dễ hiểu nhất Có lẽ chưa tin tưởng mẹ nên tôi không tập trung lắm Mẹ cười xoa đầu tôi rồi nhíu mày đùa: “Ước gì mẹ chuyển suy nghĩ lúc này sang cho con được nhỉ Để xem nào” Tôi phì cười bởi cái ước mong “nhỏ nhoi” của mẹ Mẹ bắt đầu giảng lại một lần nữa từ từ, chầm chậm để tôi nhập tâm, cuối cùng với sự nỗ lực của mẹ, tôi đã
nhận ra được “chân tướng sự việc” Hai mẹ con cùng thở phào và
cười nghiêng ngả
Sau lần đó mẹ vẫn cố dành thời gian nghiên cứu sách vở cùng tôi Học xong mẹ thường giục tôi ngủ trước, mai đi học sớm Mẹ còn phải chuẩn bị giáo án cho hôm sau Tôi biết mẹ cư xử rất thân ái và hết lòng với học sinh, tận tình như thể đó là tôi Vậy có nghĩa, tôi tin rằng học sinh của mẹ là những người thật may mắn khi có giáo viên như thế Anh chị ấy rất kính trọng mẹ Nghe mẹ kể, ngày sinh tôi xong bố phải bËn c«ng t¸c xa nhµ, bà ngoại đến được một tháng rồi lại quày quả về quê luôn, một mình mẹ xoay sở với con thơ, may có các anh chị thi thoảng qua lại dọn dẹp, giặt giũ hộ Một sự giúp đỡ vô cùng nhiệt tình chứa chan sự mến thân trong sáng không mảy may
vụ lợi Có những người đã trưởng thành sau bao nhiêu năm quay về thăm trường cũ đến gặp mẹ tôi mang theo cả con cái, có khi không nhận ra tôi, chỉ ngỡ ngàng “Thời gian trôi nhanh qua, quắt còi ngày nào giờ lớn lên dường này rồi, tóc cô đã vài phần bạc trắng” Tôi lại thổn thức sẽ nhìn lên mái đầu của mẹ
Hồi đó có những khi tôi để ý mẹ vẫn đọc sách của tôi để có thể trợ giúp tôi lúc cần Mẹ có một trí nhớ ông trời ban tặng riêng cho các nhà giáo, cũng nhờ sự chịu thương, chịu khó nghiên cứu của mẹ nên
đã giúp ích tôi rất nhiều trong những năm ấy, dù môn kỹ thuật cơ khí
mẹ dạy không hề liên quan tí ti gì đến Toán của tôi
Trang 3Hàng năm cứ ngày 20/11 nhà tôi lúc nào cũng tràn ngập hoa, quà
và các lời chúc tụng, bố con tôi cũng góp phần cho chúng thêm đông
đủ, xôm tụ Mẹ rất xúc động và thường nói: “Mẹ luôn dành một góc riêng cho gia đình, chồng con Và tôi biết góc riêng đó chứa hết ¾ trái tim mẹ rồi, còn lại mẹ dành trọn cả cho công việc, vì mẹ luôn
“Giỏi việc nước đảm việc nhà” mà.
Mẹ vẫn thường dí dỏm đùa: Mẹ là người may mắn, hạnh phúc nhất
vì được hưởng nhiều ngày lễ chúc mừng, tôn vinh Nhưng rất có thể tôi và bố là người may mắn hơn khi có mẹ thì sao? Và tôi biết cả ba trăm sáu lăm ngày trong một năm là ngày của mẹ trong trái tim tôi
Mẹ là nhà giáo nhân dân vĩ đại nhất của tôi và có lẽ đã ghi dấu trong lòng nhiều người khác nữa
Trong mỗi con người luôn tồn tại một người giáo viên đặc biệt như thế và trong tôi đó chính là người mẹ yêu quý của tôi
Con cña mÑ
§ç Ngäc Anh