Và ông cũng bảo rằng : Tôi đi tham gia kháng chiến , mình phải thay tôi nuôi dạy các con trẻ nên ngời.. Thằng Hai tôi đã đa nó đi làm Cách Mạng và hôm nay còn lại thằng út tôi cũng quyết
Trang 1tiểu phẩm nhạc kịch : ngời mẹ của tôi
tác giả : văn ánh
cảnh 1 : Trng bày một cái bàn thờ ( ảnh , l hơng )
mẹ : ( bớc lại kế bên bàn thờ ) :
- Ông ơi ! Trớc lúc chia tay lên đờng , ông từng bảo với tôi rằng : Chúng ta phải sống nh thế nào đó cho nên ngời có lợi cho đất nớc , cho xã hội Và ông cũng bảo rằng :
Tôi đi tham gia kháng chiến , mình phải thay tôi nuôi dạy các con trẻ nên ngời Và hôm nay tôi đã hoàn thành đợc tâm nguyện của ông
Thằng Hai tôi đã đa nó đi làm Cách Mạng và hôm nay còn lại thằng út tôi cũng quyết định cho nó đi theo chân anh Hai nó Hồn ông có linh thiêng chứng tri cho lòng này của tôi
( mẹ ngồi vào bàn và nói ) :
mẹ : - út ơi ! lên đây mẹ bảo nào ?
út : - Dạ ! con đây mẹ - có việc gì hở mẹ !
mẹ : - Lại đây mẹ bảo nào ! ( xoa đầu con trẻ )
- Mấy hôm nay mẹ nhiều đêm trăn trở hôm nay mẹ gọi con - có việc quan trọng mẹ muốn nói với con !
út : - có việc gì mà quan trọng hở mẹ !
- Mẹ nói đi - con sốt ruột quá rồi mà mẹ !
mẹ : Hãy nghe mẹ nói đây nè ( đứng dậy nhìn trớc nhìn sau có vẻ đề phòng tai mắt )
( nói hơi nhỏ ) : Nay con đã lớn - Mẹ cho con đi làm Cách Mạng - Con
có chịu không ?
út : Thiệt vậy hở mẹ !
mẹ : - Chớ tao có bao giờ nói dối đâu ?
út : Vậy hả mẹ - con rất là mừng - nh vậy con sẽ đợc gặp anh Hai và mọi
ng-ời !
mẹ : Nói khẻ thôi ! coi chừng "tai vách mạch rừng " đấy con ạ
út : Con định xin mẹ cho con đi làm Cách Mạng , nhng con sợ mẹ buồn vì
mẹ ở nhà chỉ có thui thủi một mình
mẹ : Mẹ đã dự tính rồi - Mẹ ở nhà còn có bà con chòm xóm
Trang 2- Mẹ đã chuẩn bị hành trang cho con lên đờng - Hãy chờ mẹ một chút ( mẹ vào trong đem túi xách ra )
- Này út - con hãy đi về phía cuối đờng làng sẽ có ngời đón con - đi đi con
út : mẹ ( ôm mẹ )
mẹ : ( ôm hôn trên trán con và nói ) :
- đi đi con - kẻo không kịp con ạ !
- Đi đi con !
út : ( đi hai ba bớc - rồi quay lại )
Mẹ !
mẹ : Đi đi con - đi đi con
( út đi vô trong - Mẹ vẫy tay - Trong màn hát bài : Đất Nớc )
( cảnh ban đêm : ánh trăng - ếch nhái kêu )
Mẹ ngồi vào bàn đem áo ra vá
( trong màn bài hát : Tấm áo mẹ vá năm xa )
( Thám báo rập rình vô ra liên tục )
( đèn sáng : ban ngày )
(Thám báo + đại uý + lính nguỵ vào )
thám báo : Dạ tha đại uý ! Nhà này đây đại uý !
- Bà già này đó đại uý !
đại uý : Để đó tau !
mẹ : Bọn nào vô nhà mà không hỏi chủ ?
đại uý : Ngời hỏi ở đây là tao chứ không phải là bà !
- Này bà già kia !
- Nhà bà làm gì mà chong đèn suốt đêm vậy ?
mẹ : Ông đại uý ! Ông hỏi thật tức cời !
- Tôi già cả , yếu đuối - ban đêm tôi không ngủ đợc thì tôi chong đèn , còn các ông - các ông cũng không ngủ hay sao mà các ông biết nhà tôi chong
đèn
thám báo : Dạ ! Trình đại uý ! Tụi Cộng sản về nằm vùng hội họp tại
đây liên tục
mẹ : - Các ông chớ có ngậm máu phun ngời
- Đối với các ông :
- Chó săn cũng giỏi (nói ngó qua thám báo)
- Vũ khí cũng mạnh
- Ngời cũng đông
- Tại sao các ông không vây bắt mà để cho cộng sản hội họp
Đại uý: - Mụ già quá quắt , miệng nói trơn tru , lợi khẩu quá
Trang 3-Thôi đợc.
- Này bà già kia , ở nh thế này hiu quạnh lắm
- Bà hãy nghe lời tôi, hãy về ở khu tập trung
- Với chế độ Việt Nam cộng hoà bà sẽ đợc đối đãi đàng hoàng , có nhà
ở , có lơng thực, khởi phải lo chuyện gì ?
mẹ: Tôi sống nh vậy quen rồi ; có ruộng vờn , bè bạn có ông bà tổ tiên chứ
đâu nh những kẻ quên đi bà con chòm xóm, quên ông quên bà Vì danh vọng vì tiền tài mà làm những điều càn bậy
Đại uý: Những điều tôi vừa nói bà suy nghĩ kỹ đi nếu không thì hối hận không còn kịp đấy
Đại uý: Tụi bây! Đi (vô màn)
Mẹ: (Lại bàn thờ) Này ông : Dù có chết tôi cũng chết tại nơi này
Chứ tôi không chịu đi đâu hết
-Tôi không bao giờ nghe những lời dụ dỗ của tụi chúng
(mẹ vô đem cơm ra và ngồi ăn cơm…)
(thám báo rình rập dòm ngó.)
(ngẫm nghĩ) nói nhỏ : ( sao chỉ có một ngời)
( thám báo + Đại uý + lính vào ) Thám báo: Này bà già có nhà không ?
Mẹ: - Ai vậy hả !
- ủa ? Lại là mấy ông , chứ mấy ông đến lần này có điều chi dạy bảo Thám báo: Không dám dạy bảo đâu ?
Đại uý: Này bà già , mấy ngày nay bà nghĩ kỹ cha
Mẹ: - Tôi đã nói với các ông rồi , tôi không đi đâu hết
- Tôi nói trớc sau nh một , già này nói nh đinh đóng cột
Đại uý: - Này bà già !
- Thằng út con bà đi đâu?
Mẹ: - Ông này hỏi lạ ghê Nó đi đâu làm sao mà tôi biết đợc
- Các ông đi mà tìm nó
Thám báo: Lạ hỉ ! Con bà mà bà không biết đi đâu - Tụi tui sao biết !
Đại uý: - Này bà già
- Tôi hỏi một lần nữa
- Thằng út đâu? nó đi đâu? Nó đã làm gì? Nói mau Mẹ: - Các ông biết đấy , sanh con không nỡ sanh lòng
- Tôi sanh ra nó tôi nuôi dạy nó khôn lớn nên ngời
- Còn bây giờ nó đi đâu hay làm gì thì nó có lý tởng riêng của nó
Đại uý: - Cơng ngạnh này ( đánh mẹ hai tai)
- Không khai này ! ( tiếp tục đánh mẹ hai tai)
Trang 4( tức giận)
- Bây đâu ? Hãy san bằng khu này
(xe tăng vào) Mẹ: - ( Đứng dậy chạy lại cản )
( Xe tăng lui)
Đại uý: Mụ già này thật gan bằng trời
( Đại uý rút súng ra chỉa thẳng về phía mẹ )
Mẹ: - Mày bắn đi, bắn đi
( vừa nói vừa tiến sát thẳng về hớng đại uý)
Đại uý hoảng sợ vừa lùi mẹ lại tiến
Đại uý tay vừa run run và bắn mẹ
- Mẹ ôm ngực ( làm máu chảy )
Mẹ : (cời nói) : Tao có ngã xuống Cách Mạng cũng sẽ hỏi tội chúng mày Lính chạy vào ( báo): Dạ bẩm đại uý
Cộng sản họ đông lắm , họ bao vây cả rồi
Mẹ: - Cời , ngó quanh rồi ngã xuống
Bọn chúng hoảng hốt chạy qua chạy lại
Bộ đội tiến vào bắn chết thám báo
Đại uý +Lính bỏ súng đầu hàng
( một anh bộ đội giải lính nguỵ vào)
út chạy lại bồng xốc mẹ
Cả đoàn tiến về phái trớc để tởng niệm mẹ( lá cờ phủ trên ngời mẹ) Lúc này ngoài sân khâú bài hát : Ngời mẹ của tôi
( có thể 2 hoặc 3 ngời hát ) hết - cúi chào khán giả