Tình vỡ Tình em như cánh chuồn chuồn Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi Dây trầu chưa quấn chợt rơi Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa … Có lẽ nào ta không thuộc về nhau Có lẽ nào, ta
Trang 1Tình vỡ
Tình em như cánh chuồn chuồn
Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi
Dây trầu chưa quấn chợt rơi
Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa …
Có lẽ nào ta không thuộc về nhau
Có lẽ nào, ta lại phải xa nhau
Anh một mình giữa mưa chiều lạnh giá Sau hôm nay phải quên đi tất cả
Mọi con đường đều không rẽ về nhau…
Có lẽ nào, chỉ một lời chia tay
Em lặng lẽ quay lưng về phía nắng
Và phía trước, những khung trời màu trắng Hạnh phúc nào, sẽ đón đợi chúng ta?
Có lẽ nào, mọi thứ sẽ trôi qua
Như con sông không trôi về bến đợi
Đêm mùa đông mong chờ một ngày mới Sớm mai nào, anh lại đứng chờ em?
Có lẽ nào, tình giống như giọt sương Đợi bình minh rồi vụt tan lặng lẽ
Có con gió thổi qua rất khẽ
Mang em về nơi biển cả mù xa…
Có lẽ nào, tất cả là giấc mơ…
Phút nồng say mới đây rồi biến mất
Anh nhận ra một tình yêu rất thật
Nửa trái tim, nửa hạnh phúc viễn vông
Có lẽ nào, không có một ngày sau
Phố mùa đông im lìm trong lạnh giá
Và đâu đây những nỗi buồn rất lạ
Khi ta yêu, nhưng đâu thuộc về nhau…
VÔ TÌNH
Vô tình anh đã gặp em
Vô tình anh đã yêu em mất rôì
Vô tình rôì laị vô tình
Yêu em có phaỉ vô tình không em
I Love You
Trang 2In trong tôi một bóng hình ai?
Lòng nhung nhớ mà người có hay
Om trong tôi một dĩ vãng buồn,
Vì người đã cất bước ra đi
Em anh quen biết trong bở ngở
Yêu anh tha thiết anh có biết không?
Om một mối tình thơ ngây đó
Ung dung mình em thẩn thờ đi
YÊU EM
toi chot nho da yeu em tu bao gio thua hai dua con hoc chung truong nho ve em hanh phuc mai dang tran toi lai nho net mat rm thanh tu
doi hang mi cong muot that my mieu toi van thay anh mat em triu men
TÔI YÊU EM
Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa dễ đã tàn phai; Hay hồn toi phải đượm bóng u hoài Tôi yêu em âm thầm không hy vọng, Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen, Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm,
Em vô tư đâu biết tình anh
Một người con trai đã tró thầm yêu em Sao em cứ quay mặt bước đi
Luôn là sự đau khổ ,chờ đợi phần anh Nhưng em nào thâú hiểu lòng em
Để anh phải chôn kín mối tình này Trái tim khờ lặng thầm yêu em
ÁNH SAO
Anh vớt ánh sao trời
Lung linh trên mặt biển
Trang 3kéo vầng trăng mộng ảo
Đưa tình anh bay cao
Bay trên những vì sao
Khắc tên Em yêu dấu
Ngàn năm tình vẫn đợi
Đêm nay sóng lao xao
LƯNG CHỪNG
Mùa đông lưng chừng tới
Chiếc lá lưng chừng rơi
Lưng chừng em và tôi
Tình yêu hay tình bạn?
Ta quen nhau bao tháng
Gặp gỡ nhau bao ngày
Mà chưa nói lời say
Khi lưng chừng giáp mặt
Ôi tình yêu thầm lặng
Đến giữa em và tôi
Ta yêu nhau đi thôi
Đừng lưng chừng em nhé
HHOA LÁ MÙA XUÂN
Hoa lá thì thầm mây lặng trôi
Trăng khuya lơ lững giửa lưng trời Gom hết thiên nhiên Nhỏ mộng dệt Chùm thơ ưu ái để tặng người
Chắng biết người ấy có hiểu không? Thương lắm lòng sao vẩn ngại ngùng Gặp người thờ ơ như chẳng biết Đêm về thơ thẩn dỏi mắt trông
LỜI E ẤP
Lời thơ e ấp lâu rồi
Ép vào tim héo từ hồi trăng non Muốn trao tri kỷ lòng còn
Ngại ngùng xuân ý chẳng tròn ý xuân Lối về đôi chút bâng khuâng
Ươm thơ vẹn giử nhiều lần ấp e Hồn trinh khuất bóng trăng che Sao không hẹn ước lối về cùng ai Tình thơ nguyện mải không phai Gởi lòng gởi ý thương hoài ngàn năm
Trang 4ĐÔI MÁ HỒNG
Anh thương tha thiết má hồng
chất chứa tình nồng ở tận tim anh
anh yêu đôi mắt điễm xanh
môi xinh phớt nhẹ màu cành hồng đam mê
Anh yêu suối tóc buông thề
cho anh ngơ ngẫn đêm về tương tư
gió lùa chiếc lá lắc lư
cho anh nhung nhớ cõi hư mơ màng
Anh yêu yêu lắm mắt nàng
hồn anh chết lặng, trên hàng mi cong
kiếp hoa giết chết hồn ong
dịu trong cơn nhớ , cho lòng anh say
Hãy Cho Nhau
Một cơn gió nhẹ thoảng qua
Dễ đưa ta đến lìa xa cõi đời
Để kết thúc một kiếp người,
Mong manh như hạt sương rơi đầu cành!
Thế mà cứ mãi quẩn quanh,
Ghét ghen, sân hận, tranh giành, hơn thua Đang là bạn, hoá ra thù,
Đang thân thiết, bỗng thờ ơ lạnh lùng
Cùng trong cõi tạm sống chung
Chơi vơi bể khổ - mênh mông đất trời
Hãy cho nhau những nụ cười
Hãy cho nhau trọn tình người - niềm vui Hãy cho nhau vị ngọt bùi,
Hãy cho nhau vạn ngàn lời yêu thương,
Tròn câu hiếu đạo, cương thường
(St)
Nghe tin bạn lấy vợ
Trang 5Đời trai nay đã thôi rồi
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bây nhẩy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có, chẳng còn đường ra
Vợ mày là con người ta
Nghĩ mày với nó chẳng bà con chi
Con gái là cái quái gì ?
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết mầy không thấy à ?
Ngày xưa mày vẫn ba hoa:
"Thằng nào ngu mới bị xa lưới tình"
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập, còn xin được vào
Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu xài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ còn ra nỗi gì
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm tối thì đứt hơi
Hu Hu Hu, ấy mày ơi
Kể như tao khóc cho đời bạn tao !!!
Nỗi buồn
Anh đi rồi em nhớ thương ai nữa
Những ngày buồn riêng cõi mình em
Giờ phút buồn anh không còn bên em nữa
Giây phút buồn anh chẳng ở bên em
Anh đi rồi em nói chuyện với ai nữa
Trách móc gì đây khi đã xa rồi
Ngày đi xuốn mỗi lúc một buồn
Trang 6Mình em lại trong căn phòng nhỏ bé Anh đi rồi ai khuyên em nữa
Nỗi vui buồn chia sẻ cùng ai
Tháng ngày qua đừng quên anh nhé Giữ trong lòng kỷ niêm đôi ta
Anh đi rồi em sẽ giữ mãi
Một tình yêu trong cõi hư vô
Một tình yêu trong thủa dại khờ
Cho anh dó và cho em mãi mãi
Qua ngõ
Mày râu đi qua ngõ
Áo dài quay ngó lơ
Áo dài vừa qua ngõ
Sao mày râu ngẩn ngơ…
Chiều qua thật bất ngờ
Cả hai về cùng lối
Trông mày râu thật tội
Chân tay…cứ như thừa
Chiều nay trời đổ mưa
Làm áo dài lúng túng
Và mày râu thật vụng
Xoè ô: mình đi chung…
Em yêu anh
Em yêu anh như biển xanh yêu sóng
Có biển nào thiếu sóng được không anh
Em yêu anh bởi anh là nắng
Giọt sương nào thiếu nắng lại long lanh Dòng sông chảy không bao giờ biết mỏi Trọn đời này cho bãi cát phù xa
Em yêu anh cũng như dòng sông đó Gặp thác nghềnh bọt nước bay xa
Trang 7Chỉ có em má phấn
Làm lòng anh say đắm Chỉ có môi em thắm
Sưởi ấm tâm hồn anh
Chỉ có em cao cã
Dâng anh trọn niềm yêu Chỉ có lệ em rơi
Làm hồn anh tê tái
Chỉ có em, anh nguyện Mãi một đời yêu em
Dù suối cạn, non mòn Lòng anh mãi thủy chung!
Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân Bay vờn trên biển cả
Trang 8Những buổi chiều anh tắm
Em bé nhỏ giữa đời xa lạ vậy
Trở về đây nghe phố gọi mùa lên
Hoa quỳ nở trên đồi xa ngút mắt
Ươm vàng trên những mơ ước không tên Gửi cho anh chút tình như lá mới
Giữ cho ta những kỷ niệm hao gầy Mưa nắng mãi nên đời chai sạn thế Biết làm chi để giữ được mình đây?
Trên trời triệu triệu vì sao
Ghép thành bốn chữ vì sao yêu người Dưới đất triệu triệu con người
Cớ sao chỉ có một người tôi yêu ??
Chuyện ngày xưa
Có những lúc buông mình vào quá khứ Tình phiêu du trong trí tưởng xa mờ Những nỗi nhớ quay cuồng theo gió hạ
Cứ lê hoài về một bến ngây thơ
Hồn du mục trên từng trang ký ức
Xin một lần trở bước dấu chân người Mưa vẫn thế bình yên trên phố nhỏ Sao hôm nay bỗng dội nhớ vào đời
Trang 9Ai bỏ lại những buồn vui lẫn lộn
Chuỗi ngày xanh mờ mịt bóng xa xôi
Trong ánh mắt đong đưa mùa hạ cũ
Có bao giờ em hiểu giấc mơ tôi
Những chiếc guốc chưa bao giờ biết nói
Sao khua vang tín hiệu rất tình cờ
Những bước chân đã đi vào quên lãng
Trên sân trường chim cất tiếng vu vơ
Phượng vẫn đỏ khoe trời xanh lá biếc
Dịu dàng buông lơi lả nhánh hoa cười
Em đứng đó vẫn hồn nhiên như thế
Nắng lung linh ánh mắt thẫn thờ tôi
Trang lưu bút xin nghiêng mình cảm tạ
Lời trao nhau ngờ nghệch rất chân tình
Những con chữ – thiên đường xanh hé mở Quẩn quanh đâu trong cuộc sống chính mình
Vào ô chữ tìm chút gì hơi ấm
Tìm bàn tay nắm lại chút thơ ngây
Cám ơn ve chung vui bản hòa tấu
Khúc tình ca êm ái tựa mây bay
Ô chữ nhỏ có phải nơi hò hẹn
Cổng trường xưa mở cửa đón chờ mong
Hoài niệm xanh phiêu bồng theo gió hạ
Thoáng hương thơm của nắng mới phượng hồng
Cám ơn nhé những lời xưa nhắc nhở
Dầu một mai phiêu bạc bến bờ đâu
Trên trang giấy còn chút gì sót lại
Lời thân thương thầm thĩ phút ban đầu
Bởi Em…
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành
Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng
Trang 10Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: "đẹp quá!" đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái
Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng
Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng Người thì không bắt bóng được bao giờ Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Và yêu em cả khi cạn máu hồng
Em có hiểu ngôn ngữ anh muốn nói
Thơm vô cùng đợm hương sắc thủy chung
Anh không nói nhưng rồi em sẽ hiểu Anh yêu em hơn mọi thứ trên đời
Anh muốn nói bằng tình yêu diệu vợi Biển tình anh sâu thẳm lắm em ơi !!!
Ai cũng có những phút yếu lòng như thế
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh bỗng hóa thành người lớn bao dung
Trang 11Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Bởi trái tim anh đã có thừa người khác
Bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ có người diễm phúc sau em
Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Những gì thoảng qua mấy ai còn giữ lại
Nhưng với em đó sẽ là mãi mãi
Đừng bận lòng chi với một kẻ qua đường
Đừng bận lòng vì lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể
Đến bên nhau bằng những phút dối lừa
Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ
Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin em hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể có người diễm phúc sau em
Đừng tự ti như thế nữa đi em
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật Nhưng nếu thiếu nhau còn gì để mất
Lòng tốt kia làm người khác đau lòng
Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
Anh yêu em và mãi là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy Đến bên nhau bằng phút giây dối lừa
Cho Một Ngày Xa
Em chẳng biết tình yêu đến từ đâu
Cũng chẳng biết từ khi nào con tim mình thổn thức Anh chợt đến thỏa lòng em khao khát
Yêu và được yêu (!)
Con tim anh rộng lớn được bao nhiêu
Có đủ sức chứa hộ em những niềm tin, hy vọng? Biết rằng nếu yêu anh
Trang 12Biển đời em dậy sóng
Con thuyền tình yêu liệu có cập bến bờ
Chưa đủ tự tin để gửi gắm ước mơ
Chưa đủ lớn khôn để sống bằng lý trí
Em nhỏ bé trước đời muôn ngả rẽ
Con đường nào em đến được với anh?
Hãy dựa vào vai anh mà khóc!!
Có cánh hoa nào mà không tàn úa?
Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao?
Có cuộc đời nào không xuống thấp lên cao?
Có môi nào chưa rung vì tiếng nấc?
Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi
Và có những chiều em cảm thấy đơn côi
Hãy về đây, dựa vai anh mà khóc
Kể cho anh nghe chuyện đời gai góc
Chia bớt cho anh cảm giác xót xa
Vì anh suốt đời là một sân ga
Đón nhận buồn vui con tàu em chở đến
Dù có một ngày con tàu em thay bến
Sân ga này cũng vẫn sẽ còn đây
Có thể một ngày mình sẽ xa rời
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng Choáng váng nỗi đau
Có thể một ngày mình không còn là của nhau Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi
Có thể một ngày cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !
Có thể một ngày có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Trang 13Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều" không thể" trong đời
Bước Em Trên Sân Yêu
Em rón rén bước vào đời anh
Như một chú chim non nhỏ bé
Ngơ ngác đứng giữa sân yêu vắng vẻ Khe khẽ cất tiếng hát gọi mời xuân
Em gọi nắng xuống giữa đời anh
Buông những đốm hoa vàng óng ả Xuân đi qua đã bước vào mùa hạ Sao sân yêu vẫn thiếu những tiếng cười
Em run rẩy đứng giữa đời anh
Trong cơn mưa giông dài , buốt giá
Đã chớm Thu tắt rồi tia nắng hạ Trên sân yêu lác đác xác lá vàng
Em lặng lẽ bước khỏi đời anh
Trong một ngày Đông mưa giăng xám Gót hồng đau trên sân yêu ảm đạm Tuyết rơi rơi khuất lối đến tim người
Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân
Bay vờn trên biển cả
Trang 14anh là ai mà bước vào như thế
khiến cho em bối rối đến vô chừng
em không biết và không bao giờ biết
hi vọng chăng để rồi lại thất vọng
lạ lùng thật những con người quanh em
anh bước đến và rồi anh bước đi
để cho em biết bao nhiêu tiếc nuối
có hạt bụi vương nhẹ trên mi mắt
em cứ ngỡ là trời đổ cơn mưa
chỉ hôm nay
chỉ hôm nay em cho mình yếu đuối
cho trái tim được thổn thức yêu anh
chỉ hôm nay em ôm chiều nỗi nhớ
từng bước chân những hạt nắng bên hồ trời nắng nhẹ bóng hoàng hôn chuếnh choáng uống vô cùng say trong ký ức xưa
cơn mưa đó cũng buổi chiều như thế
bước chân buồn theo bước chạy thời gian
Trang 15chiếc lá khô tiếng cười ở đâu đó
nhặt lên rồi lại bay về nơi đâu
vỡ vụn hết chuyện tình của dĩ vãng
có ai buồn trong câu chuyện ngày xưa
Vạn lý tình
Người ở bên trời, ta ở đây;
Chờ mong phương nọ, ngóng phương nầy
Tương tư đôi chốn, tình ngàn dặm,
Vạn lý sầu lên núi tiếp mây
Nắng đã xế về bên xứ bạn;
Chiều mưa trên bãi, nước sông đầy Trông về bốn phía không nguôi nhớ, Dơi động hoàng hôn thấp thoáng bay
Cơn gió hiu hiu buồn tiễn biệt,
Xa nhau chỉ biết nhớ vơi ngày
Chiếu chăn không ấm người nằm một
Thương bạn chiều hôm, sầu gối tay
Anh xin lỗi
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do
Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi
Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em
Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa
Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Trang 16Em chính là bờ bến của đời anh
Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em
Aki Kokoro
Chẳng bao giờ em hiểu được anh đâu.
Anh biết
Chẳng khi nào em hiểu được anh đâu
Những suy nghĩ và ước mơ ấp ủ
Những mảnh hồn tan theo theo cơn vẫn vũ
Những nỗi đau sâu thẳm trái tim gầy
Anh biết
Chẳng bao giờ em hiểu được anh đâu
Những vết sẹo thời gian không lành trong quá khứ
Những mảnh vỡ của tâm hồn vẫn còn đang mưng mủ
Những đớn đau, mất mát thủa ban đầu
Anh biết
Chẳng bao giờ em hiểu được anh đâu
Làm sao hiểu mạch sóng ngầm dưới đáy
Làm sao thấy dòng nham thạch trong anh đang bùng cháy
Lửa tình yêu, chẳng biết tắt bao giờ…
Anh biết Chẳng khi nào em hiểu được anh đâu…
(Nguyễn Ngọc Quỳnh)