Hãy yêu mến, trân trọng và biết ơn những người phụ nữ Chị Xuân Quỳnh đã mạnh bạo không ngần ngại khi nói lên niềm tự hào của người vợ, người mẹ trong bài Thơ vui cho phái yếu: Dẫu là ng
Trang 1PhÇn thø nhÊt
: Nh÷ng bµi th¬ hay
1 - THƠ VUI VỀ PHÁI YẾU CON GÁI THỰC ĐÁNG YÊU
- Tác giả Xuân Quỳnh
Mến chúc mọi phụ nữ luôn khỏe khoắn, vui vẻ và yêu đời Cuộc sống sẽ thật vô vị và nhàm chán nếu thiếu vắng phụ nữ Mọi người trên mặt đất này đều được sinh ra từ một người phụ nữ Hãy yêu mến, trân trọng và biết ơn những người phụ nữ
Chị Xuân Quỳnh đã mạnh bạo không ngần ngại khi nói lên niềm tự hào của người vợ, người mẹ trong bài Thơ vui cho phái yếu:
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng,
Là Bác học… hay là ai đi nữa,
Vẫn là con của một người phụ nữ…
- Thật hóm hỉnh , thật khiêm tốn và dù làm thủ tướng hay nhân viên , cán
bộ hay dân thường đều luôn chăm lo đến việc gia đình và cũng là thiên chức của người phụ nữ Việc làm bận rộn vất vả nhưng tràn đầy hạnh phúc
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hằng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh củi dầu chia làm sao cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
- Đảm đang, tháo vát, khoan dung, độ lượng, vị tha nói mãi không hết những đức tính tuyệt vời của người phụ nữ Việt Nam Dù luôn tự ví mình nhỏ
bé nhưng họ là một nửa làm nên sự hoàn thiện của thế giới này Xuân Quỳnh
đã nói một cách hóm hỉnh:
“ Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi
Trang 2Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong
được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh không có
cơm ăn ”
Sau đầy là toàn văn bài thơ vui về phái yếu yếu
Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn
Vượt khỏi ô cửa cỏn con, căn phòng nhỏ hằng ngày
Các anh nghĩ ra tàu ngầm,tên lữa, máy bay
Tới thăm dò những hành tinh mới lạ
Tài sản của các anh là những tinh cầu,là vũ trụ
Các anh biết mỏ dầu mỏ bạc ở nơi đâu
Chinh phục đại dương bằng các con tàu
Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất
Mỗi các anh là một nhà chính khách
Cac anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia
Biết bao điều quan trọng được đề ra
Nhưng hiệp ước xoay vần thế giới
Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hằng ngày
Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây
Gạo, bánh củi dầu chia làm sao cho đủ
Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa
Những quả cà, mớ tép, rau dưa
Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân xưa và nay
Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất
Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt
Sắm cho con đôi dép tới trường
Chúng tôi quan tâm đến xà phòng đến thuốc đánh răng
Lo đan áo cho chồng con khỏi rét
Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất
Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày
Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa máy bay
Càng không có hạt nhân nguyên tử
Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa
Có tình yêu và có lời ru
Trang 3Những con cò con vạc từ xưa
Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép
Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp
Như trăng lên , như hoa nở mỗi ngày
Nếu ví trái đất này không có chúng tôi đây
Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống
Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc
Mở lòng đón anh sau thất bại nhọc nhằn
Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông
Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét
Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn
Ai sẽ là người sinh ra những đứa con
Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát
Buổi sớm mai ướm chân mình lên vết chân cát
Bà mẹ đã cho ra đời những Phù đổng thiên vương
Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay những anh hùng
Là bác học hay là ai đi nữa
Vẫn là con của một người phụ nữ
Một người đàn bà không ai biết tuổi tên
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời,
em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi
Loài rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo
Chắc chắn buổi chiều anh chẳng có cơm ăn
Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày xuân Đùa một chút xin các anh đừng giận Thú thực là chúng tôi cũng không sống được Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.
Xin thú thực là muôn đời vẫn vậy
Nhiều lúc chúng tôi chỉ quan tâm đến những hư ảo cuộc đời Những cao siêu, những vĩ đại, toàn cầu
Trang 4Nhưng chuyện ngay trước mắt lại không hề biết tới
Người vợ tảo tần, những đứa con nhỏ dại
Mẹ bơ vơ, em cực khổ trăm bề.
Xin chị em đừng trách chúng tôi
Sứ mạng của chúng tôi! Sinh ra đã là như vậy
Chúng tôi không phải thiên tài
Nên không thể chu toàn tất cả
Nhiều lúc vô tâm chẳng nhớ nỗi sinh nhật của vợ mình.
Xin chị em đừng trách chúng tôi
Không biết cảm thông, không nhiều chia sẻ
Không phải tại vô tâm
Mà tại vì chúng tôi quá ngây ngô, ngờ ngệch
Vợ không nói ra sẽ không biết vợ muốn gì.
Cảm ơn em rất chu đáo nhiệt tính
Nhiều lúc hiểu cả những gì anh chưa nói
Còn chúng tôi ư?
Tâm trí của chúng tôi đều để vào những "mưu ma chước quỷ" Nên còn gì để tinh tế đâu em.
Một đôi lời muốn ngỏ cùng em
Mong em hiểu và rộng lòng tha thứ
Có những lúc anh bực mình cáu gắt
Là bởi vì anh cộc cằn thô lỗ
Chứ đâu phải vì anh đã hết yêu em!
-
2 - NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI
( Con dâu Mẹ chồng )
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy đã yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt cuộc đời yêu mẹ, mẹ ơi!
Trang 5Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ khắc sâu vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu như vậy
Thì con cũng chỉ là người thứ hai
Mẹ đừng buồn những hoàng hôn những sớm mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ là bến bờ thương nhớ suốt đời anh
Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy Nhưng chỉ có một tình yêu suốt đời âm ỉ cháy
Anh chỉ dành riêng cho mẹ mà thôi
Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào con cũng chỉ là người thứ hai
3 - MẸ CỦA ANH
Xuân Quỳnh
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đây thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong Ngày xưa má mẹ cũng hồng Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen Đâu con dốc nắng đường quen Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần Thương anh thương cả bước chân Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Trang 6Lời ru mẹ hát thuở nào Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh:
Nào là hoa bưởi hoa chanh Nào câu quan họ mái đình cây đa Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau mỗi âu lo nhọc nhằn Hát tình yêu của chúng mình Nhỏ nhoi giữa một trời xanh không cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắt chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em
4 - LỜI CỦA CON
Thân tặng cán bộ Hội LHPN Việt Nam
Hà Thị Khiết Chủ tịch Hội LHPN Việt Nam Chủ tịch Uỷ ban QGVSTBCPN Việt Nam
Mẹ ơi! mẹ đi công tác sao lâu thế?
Để bố, con đầy nỗi nhớ mong!
Trang 7Căn phòng nhỏ cũng ngẩn ngơ trống trải, Chậu hoa cằn, bếp chẳng toả mùi thơm.
Bố lóng ngóng vì không quen nội trợ Con học bài cũng lặng lẽ hơn
Con hiểu ra một điều “đơn giản”
Mẹ là “hồn” của Bố, của con!
Thời gian cũng không còn lâu nữa, Hết đợt đi cơ sở mẹ về.
Mọi sựyêu thương tràn trề trong cuộc sống Gia đình - mái ấm sáng nguồn vui.
Cảm ơn bác Khiết làm thơ
Hiểu lòng chúng cháu mong chờ mẹ yêu
Mẹ mà đi công tác nhiều
Là nhà chúng cháu bao điều đổi thay
Bố phải về sớm mỗi ngày
Phóng xe đi chợ mua đầy thức ăn
Nay kho thịt, luộc rau xanh
Mai lại rau luộc, thịt giành để kho
Ngày kia luộc mớ rau to
Và lại kho thịt chỉ cho thêm hành
Bố con tất bật vòng quanh
Người vội nấu nướng, người nhanh quét nhà
Hôm mẹ đi cắm lọ hoa
Chẳng ai thay nước, hoa đà quắt queo
Căn nhà như thể vắng teo
Chúng con mong nhớ, dõi theo mẹ hoài
Ước gì gọi, mẹ về ngay
Bếp hồng ngọn lửa có tay mẹ làm
Nhưng mà cơ sở, cơ quan
Cũng cần có mẹ lo toan phong trào
Cho dù mong mẹ biết bao
Vẫn chăm ngoan để ngày nào cũng vui
Mẹ đi công tác xa xôi
Cảm ơn bác Khiết nói lời thay con.
5
Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Trang 8Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia
-Cuộc đời ta mãi mãi chẳng xa lìa
Mất một chiếc, chiếc kia vào sọt rác Hay cố lê bên những gì phế thải
Sống âm thầm nơi xó góc tối đen
Trang 9Rồi ngày kia buồn chán không ánh đèn Chiếc còn lại cũng ra đi vĩnh viễn Ngày ra đi không một người đưa tiễn Nhưng vui lòng vì gặp lại chiếc kia
Một nơi xa hai chiếc chẳng chia lìa
Vì đã thoát khỏi cảnh đời ô trọc Không hơn thua ghét ghen hay lừa lọc Bước song hành một dạ đến ngàn thu
1 - NHẮN NHỦ CHÚT TƯ TÌNH
Gửi lời chúc đến tất cả Phụ nữ, nhân ngày 8/3
Trang 10Hạnh phúc nghe em : ngày 8 tháng 3 Ngày Thế giới tôn vinh người Phụ nữ Lỗi lầm nào cũng trở về tha thứ Chỉ giữ lại mình niềm hạnh phúc cho em Hạnh phúc nghe em : ngày 8 tháng 3 Ngày một nửa của đất trời sự sống Nếu thiếu đi biển sẽ hoài gió lộng Đất hoá khô cằn, cây sẽ mất màu xanh Hạnh phúc nghe em : ngày 8 tháng 3 Ngày ánh sáng toả ra toàn nhân thế Trai bọn anh xin nguyện làm nô lệ Mang đến ngọt ngào cho hạnh phùc mãi trong Hạnh phúc nghe em : ngày 8 tháng 3 Lời thủ thỉ, chút tư tình nhắn nhủ Bao ngày qua đã giữ hoài ấp ủ Nhân dịp này bày tỏ chút tình riêng Hạnh Phúc Nghe Em : ngày 8 tháng 3
THƠ VUI NGÀY 8 / 3
Hôm nay mồng 8 tháng 3
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em trong bếp phều phào
Bây giờ em muốn anh vào hay ra
Chị em tủm tỉm xuýt xoa
Em thì chẳng thích anh ra tí nào
Anh em khí thế dâng trào
Vứt ngay chén đĩa ào ào xông vô
Mây vờn, chớp giật, hô hô
Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ
Bỗng nhiên trời đất tối mừ
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà
Chị em tức tối kêu la
Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng…
MỘT NGÀY EM LÀM CHỒNG
Trang 11Ngày ấy sẽ trôi qua
Em cứ ngồi ngắm hoa
Em cứ ca cứ hát
Anh sẽ lo rửa bát
Anh sẽ lo quét nhà
Anh sẽ lo giặt là
Em uống gì anh pha
Chợ gần hay chợ xa
Anh lần ra được hết
Món em ưa anh biết
Em cứ chờ mà xem
Em đánh phấn xoa kem
Anh nhặt rau vo gạo
Em ung dung đọc báo
Anh tay nấu tay xào
Anh tự làm không sao
Đừng lo gì em nhé
Tà áo em tuột chỉ
Đưa anh khâu lại giùm
Nho anh mua cả chùm
Buồn mồm em cứ nếm
Bạn gái em mà đến
Cứ vô tư chuyện trò
Anh tắm cho thằng cu
Rồi anh ru nó ngủ
Màn hình bao cầu thủ
Nghe em hét "vào rồi"
Hết một ngày em ơi
Hai tư giờ thôi nhé
Một ngày anh làm vợ
Một ngày em là chồng
Chúc mừng 8-3!!!
Thơ ngày 8-3
Trang 12Tới rồi mồng tám tháng ba
Chị em hớn hở chờ hoa với quà
Anh em méo mặt về nhà
Đón con đi chợ cùng là nấu cơm
Chị em xực nước hoa thơm
Hét chồng: sao chẳng bơm xe cho bà
Trông nhà cho vợ chơi xa
Về nhà bừa bộn thì là biết tay
Thôi thì chịu phận không may
Một năm hai ngày ráng chịu cho qua
*
* *
Thơ ngày 8-3
Hôm nay mồng tám tháng ba
Giá hoa thì đắt, giá quà thì cao
Tiền lương tiêu hết hồi nào
Thù lao, tiền thưởng chẳng trao lễ này
Lễ này ai nghĩ cũng hay,
đây là dịp để giải bày khó khăn
Ai đem quà cáp kềng càng,
riêng tôi dâng tặng cho nàng thơ thôi
Hoa hồng mấy bữa héo rồi
Còn thơ thơ mãi tuyệt vời là thơ
*
* *
Hôm nay mồng 8 tháng 3
Chị em hừng hực đi ra đi vào
Anh em trong bếp phều phào
Bây giờ em muốn anh vào hay ra
Chị em tủm tỉm xuýt xoa
Em thì chẳng thích anh ra tí nào
Anh em khí thế dâng trào
Vứt ngay chén đĩa ào ào xông vô
Mây vờn, chớp giật, hô hô
Giường nghiêng chỏng ngã anh mô cũng đừ Bỗng nhiên trời đất tối mừ
Anh em ai cũng ngất ngư phờ phà
Chị em tức tối kêu la
Trang 13Trời ơi biết thế cưới ba thằng chồng
*
* *
Ngày mai là 8/3 người ta đi ra đi vào
Chị em phụ nữ hết vào lại ra
Chống nạnh chưởi bới rầy la
Con trai lum khum quét dọn rất là khó coi
Mong ngày 8/3 qua đi cho rồi
Ngó bộ thế nài thật là khó coi
8/3 hông biết tặng em gì nà
Tặng em tấm lòng 1 đời thiết tha
VỢ MỚI CƯỚI - CHỒNG ĐI XA
( Đối đáp về chuyện ấy )
Có một anh nông dân mới cưới vợ đã có việc phải đi xa Sau vài tháng, cô vợ gửi thư cho chồng, nội dung như sau:
"Đám ruộng hai bờ ở đầu hông
Lâu ngày không cấy vẫn để không
Nước non vẫn đủ, cỏ mọc tốt
Nhờ người cày hộ có được không?"
Ông chồng đọc xong trả lời:
"Đám ruộng hai bờ là của ông
Cho dù không cấy vẫn để không
Mùa này không cấy chờ mùa khác
Nhờ người cày hộ chết với ông"
Đọc thơ của ông chồng xong, vợ nóng lòng quá nên gởi thơ tiếp:
"Ruộng để lâu ngày cứ bỏ không
Hạ đi thu đến sắp lập đông
Cỏ xanh cũng lạnh dần héo úa
Thợ cày đầy rẫy chẳng tính công "
Ông chồng hồi đáp:
"Biết là ruộng lâu ngày trống không
Trang 14Cỏ dại um tùm mọc mênh mông
Nhưng mà tụi nó cày tệ lắm
Kỹ thuật thua ông, có biết không ?"
Bà vợ rằng:
"Ruộng vẫn nơi này quá mênh mông Sao chẳng gieo đi kiếm vài đồng
Ông về vẫn đó chi mà ngại
Mùa ông thu hoạch khỏi tốn công"
Chồng tiếp bực mình:
"Này này ông nói có nghe không
Ruộng ông, ông kệ cứ chơi ngông
Khi nào ông rảnh ông gieo giống
Còn không kẻ khác cấm cho trồng "
Bà vợ chịu không nổi gửi tiếp :
"Ông à cỏ dại lên quá mông
Dân cày quê mình cứ ở không
Thôi tui làm phước cho họ cấy
Ông về thu hoạch thế là xong"
Ông chồng càng tức giận hơn:
"Cỏ dại có mọc lên quá mông
Thì bà vẫn cứ phải để không
Ông mà biết được bà cho cấy
Ông vể nhổ sạch thế là xong"
Bà tiếp:
"Ruộng kia cỏ đã mọc đầy đồng
Ông về gấp gấp có nghe không?
Ruộng đang thiếu nước, lại khô cạn Ông về tưới hộ tôi trả công!"
Chồng nghe thế liền gởi lại:
Trang 15"Ừ thì bà ráng mà kiềm lòng
Bà mà léng phéng chết với ông
Ông về ông cấy cho tơi xốp
Cho thỏa bao ngày bà đợi mong"
Hôm sau, chồng nhận được thư vợ như sau:
"Luật mới ban hành ông biết ko?
Ruộng mà không cấy sẽ sung công
Vậy ông thu xếp mà về sớm
Kẻo mất ruộng rồi, ông trách ông"