1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

kinh diệu pháp liên hoa giảng diễn lục tập 2

431 202 2
Tài liệu được quét OCR, nội dung có thể không chính xác

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Kinh Diệu Pháp Liên Hoa Giảng Diễn Lục Tập 2
Tác giả Thích Trí Nghiêm
Người hướng dẫn Thái Hư Đại Sư
Trường học Trường Đại Học Phật Giáo Hà Nội
Chuyên ngành Phật học
Thể loại Tập Thư
Năm xuất bản 1970
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 431
Dung lượng 5,9 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chẳng những thấy Bao-Tháp, mà còn đơn độc lấy đây làm phầm đề nữa ấy là : Một - Vì chúng thấy Bảo-tháp sinh long hi-hữu ; nên mới bèn vì làm nhân duyên : Khai Pháp, biến Tịnh-độ, tập hợp

Trang 1

DỊCH-GIẢÁ CHỦ-TRÌ ẤN-LOÁT

Trang 3

và ba phen bién đôi Tịnh-Độ thảy các việc

Chẳng những thấy Bao-Tháp, mà còn đơn độc lấy đây làm phầm đề nữa ấy là : Một - Vì chúng thấy Bảo-tháp sinh long hi-hữu ; nên mới bèn vì làm nhân duyên : Khai Pháp, biến Tịnh-độ, tập hợp các đức Phật thảy các việc Hai - với chỗ thuyết kinh Pháp-Hoa, khiến chúng thấy Ba-Bao-Phat Thấp, hại là bản nguyện của đức Đa-Bảo Như-Lai, cho nên

mới lấy Kiến-Bảo-Tháp mà đặt tên Phầm này nữa

Y theo trong Pháp-Hoa Luận có ba Pháp bình đẳng : Một

là Thừa binh-đẳng — là ở trong chương khai quyền hiển

thật ba căn lãnh ký đã giải thích xong Hai - là sinh-tử Niết- Bàn bình đẳng ; vì đức Đa-Bảo Như-Lai hiện thân trong thấp

là đề thuyết minh Phật Niết-Bản như chẳng Niết-Bàn, có sanh-

tử như không sanh-tử ; vốn không có tưởng sinh-tử, Niết- Bản nên nói, mà cũng chẳng phòng ngại có sinh-tử, Niẽt-Bàn

Ba - là Phat than binh-ding, vi dit: Ba-Bio Như-Lai nhất thể thị hiện, đề hiền rõ một Phật-Thân tức nhiếp các Phat- thân, mới gồm hiển Phật tự-thân với tha-thân trọn không sai khác Vi muốn thuyết minh ba pháp bình-đẳng này, nên

mới có phầm đây

Cũng trong Phảáp-Hoa Iuận có mười võ thượng ; vỏ-

- tiượng thứ năm là thị-hiện thanh-tịnh quốc-độ Nay đức Da- Hảo Như-Lai thịhiện dũng tháp, còn Thich-Ca Như-Lai phỏng quang nhóm Phật, và ba phen biến đồi tịnh-đỏ, nơi trong Tịnh-độ gồm có hóa biện ra vò-lượng thanh-tịnh quốc

Trang 4

430 PHAP-HOA

độ, làm thành một đại thanh-tịnh quốc-độ Vi đề hiển rõ Phật-quốc bản-lai thanh-tịnh vỏ-thượng, nên mới cỏ phầm này xuất hiện

Tại trong chương khen người, mỹ-Pháp, khuyên mộ, trì hành, đã có ngụ ý của ba phầm, đều cốt ở chỗ khen nặng việc lưu-thông Một phầm Pháp-Sư, đã rõ rệt là hoặc pháp hoặc người đều nên tôn-trọng, phầm này tức tổ bày chỉ nói chỗ thuyết kinh này mà thôi Đức Đa-Bảo Nhu-Lai quyết đến nghe kinh mà thị-hiện, sở đ? nêu rõ Linh-Chứng, đề với mục đích là khuyên phát lòng thâm-tín, nên có phẩm này Ngài A-Nan truyền đạt kinh, do những vị đồng nghe mà làm chứng Bức Thích-Ca thuyết Pháp-Hoa này, tức do Đức

Đa-Bảo hiện thân làm chứng Đa-Bảo Như-Lai là quá khứ

Phat xưa, đã vào Niết-Bàn lâu rồi, mà vì muốn làm chứng Pháp-Hoa, nên lại hóa-thân và Tháp Vì muốn khiến chúng- sanh biết duy chỉ một kinh Pháp-Hoa do Phật làm chứng mà

thỏi, nên mới cỏ phầm này

Danh-dé riéng cha phim này, có Ngài đã giải thích, như

Phảp-Hoa văn-cú các sách, nghĩa ấy rất là phong-phú, chưa

có thẻ rộng thuật lại cho tường tận được Nay đến nơi danh- nghĩa khai lược mà giải thích : Phàm là Tháp, đều là chỗ Phật an-tru, mà chỗ đức Phật nấy an-trụ, thời lại có các món bau trang-nghiém, nên gọi là Bảo-Tháp

Lại giải-thích : Vì do Tháp này là chỗ tôn-cư của Đa-Bảo

Như-Lai, nên gọi là Bao-Thap Niến, cũng với Hiện nghĩa thông nhau, vì Thấp từ dưới đất vọt khối lên, rồi xuất hiện cao lên không-trung, có nghĩa hiển hiện Lại nữa, Kiến là thấy tức thấy của thấy nghe, nghĩa là Hội chúng đùng mắt xem thấy Cứ bên Bao-Thap diing-xudt ma noi, thoi JA Hién, ma bên chúủng-sanh quan-sát mã nói, thời là kiến, nghĩa ấy đồng mot vậy

Lại đùng giáo-lướng ba giáo của Ngài Tù-Án Khuy-Cơ mà thích : Ba giáo ấy là : I- Hữu giáo ; 2- Khong giao ; 3 Phi-

Trang 5

THALHU GIANG-LUC 431

Ty-thé-tinh Chân-như tuy trọn chẳng khá được, mà đã phát sinh tất cả các pháp, thời chẳng thẻ không có tưởng mỗi mỗi pháp ; đây là nghĩa hữu-giáo

Tu-thé-tinh Chân-nhứữ vẫn trọn chẳng khả được, mà tưởng của tất cả các pháp cũng rốt ráo không, đây là nghĩa không-giáo

Pháp-tướng tủy rốt ráo không, nhưng chẳng ngại gì kia với vạn-hữu giãng bày đầy đây mã lại đồng thời đồng xứ nữa

là khác, lại tức là không-tnh của đệ-nhứt-nghĩa-không ; đây

là phi-hữu phí-không trung-đạo-giáo

Dùng ba nghĩa này để giải thích bản-tinh như sau : Như trước mặt Hội Pháp-Hoa, thấy có tưởng Bảo-Tháp các thứ trang-nghiêm ; Hội chúng lại nghe tướng tiếng tăm trong Thấp ; chúng muốn mở cửa Thấp ; nhàn đấy mới được xem tướng ba phen biển đổi thanh-linh Phat-do ; va tưởng mười phương Chư Phat nhom nơi toà Vì có các thứ pháp-tướng sai khác này, nên gọi là hữu-giáo

Đã có đại chúng năng-kiến, lại có tướng các pháp sỏ-kiến, khá gọi là Năng Số đầy đủ Nhưng đại chúng năng-kiến này “A cdc phap s6-kitn kia, xét ra cting ral rdo trong lặng iron chẳng khá được, nẻn lại gọi là khỏng-giáo

tức là chỗ Phật đã rốt ráo an-tru, là chỗ Phật hiển hiện muôn đức trang-nghiêm, mà cũng chính là chỗ không-tnh thi hién đệ-nhất-nghTa-không

Vì vậy cho nên mỗi nồi pháp đều hiển rõ không-Ứnh ; mỗi mỗi không-pháp đều hiển rõ tưởng-trang-nghiêm Khong chẳng ngại hữu, hữu chẳng ngại không ; Không không chẳng ngại nhau, Hữu Hữu chẳng ngại nhau Nên gọi là phi-Hitu phi- không trung-dao-gido

Nếu người nào năng thấy các tưởng vỏ-Lướng, tưởng nào tưởng nấy vỏ-biên ; đấy mới là kế Chơn thật nắng thấy Bao-Thap

Trang 6

lại nơi phầm Pháp-Sư khởi lên hạnh tu sảu món, do đấy

với & trong che khuất mới hiên hiện ra Như-Lai-tạng-tinh ; ttre la nghia Bao-Thap ti dat vot lén

Ke thay Bao-Thap là đem trí thủy-giác thấy nơi Như-Lai- tạng-ủnh, tức tại trong tâm-địa của mọi người mỗi cả-nhân

khai hiển Như-Lai-tạng-tinh vốn sẵn đủ có đấy vậy

D-2- CO KIM DONG CHUNG

Đ-I- TRƯỜNG HÀNG

E-I- THÁP VỌT NGHE PHÁP CHUNG KINH THẮNG DIỆU G-I- THAP VOT AN-CHUNG KINH DANG TIN H-I- CHI-DE UNG HIEN « CHLDE : THAP

KHÔNG CÓ THỜ XÁ-LỢI»

Lúc bẩy giờ trước Phật có Tháp bằng

bảy báu eao năm tram do-tuần, ngang rộng

hai trăm năm mươi do-tuân, từ dưới đất

nồi lên trụ ở giữa hư-không ; các món vật

bau trau đồi, năm nghìn lan can, nghìn muôn

phòng nhà, vô số tràng phan dùng làm nghiêm

sức, chuỗöi ngọc báu rủ xuống, muôn nghìn linh bắu treo trên Tháp Bốn mặt đều thoảng đưa na mùi hương gỗ vô-cãấu chiên-đàn khắp cùng cả cõi nước Các phan lọng đều dùng

Trang 7

THÁIHỨ GIẢNG-LỤC 133

bay tha bau : vang bac, luu-ly, xa-cir, ma- não, chơn châu và mai.khôi hiệp lại thành, cao đến ngang cung trời Tứ.thiên-vương,

Bao-Thap từ đất trôi vọt lên, là quả khử hệ có Cỗ Phật Da-Bao Nhu-Lai dich thần đến nghe pháp và chứng-mỉnh kính này là thắng-điệu vậy,

Chí-đồ, cùng Thâp đồng nghĩa, ứng hợp với thời-cơ mà liên hiện lên vậy, Trước Phạt, tức trước Hội phạp-hoa, Thất, láo-Thấp, dụ Nhu Lai lang tam Cao nim titer do-luin, dụ Nhu-Lai lang-tam cting voi nhiem-tim eda chiing-sinh chang twong-ung, cao vol lén trên nắm thú chúng sinh vậy Ngang rộng hai trăm năm mươi đo-tuần, là Như-[ai-tang-lam tức

là chân thật thể tính của luú mười lầm côi vậy, Vọt lên, dụ Nhu-Lai-tang-tam do trong bị ngăn che của Riển-Et các mon phiên não mà trôi vọt ra và hiển hiện lên, Trụ hư-không,

dụ nương nơi chân-không that tong ma an tru vay

Năm ngàn lan can, du Tín-tấn-Niệm-Định-Huệ năm lực, Ngàn muốn phòng nhà, dụ Thuyền định rất nhiều Tràng phan đụ, Trí-đức-cao-hiên

Chuối anh-lạc, du bà niềm Trụ, Chuông hân, dụ bốn hiện- tài, Mũi hương gỗ xuất tính vỏ-cấu Chiên-Đãn, dụ cho ding

ba luân bất-tư-nghi-hỏa, khiến tất cả chúng sinh đổi ác làm lành, đồi dơ lâm sạch, thành hương vỏ-cấu công-đức Tràng phan bay bậu hiệp thành, du để bảy Thắnh-tài, Cao đến cũng trời Pứ-thiên-Vương ~” đụ cao vọt lên trên tứ-sinh

H-2- LINH KỲ KÍNH PHỤNG

Trời Đao-Lợi nưới hoa Mạn-đà-la cúng- dường Tháp báu, các trời kháe và nồng, đạ-

xoa, càn-thát-bà, a-tu-la, ea-lâu-la, khần~na~

la, ma-hầu-la-già, nhơn, phi.nhơn v.v nghìn

muôn ức chúng đều đem tất cả hoa, hương;

Trang 8

43i PHAP-HOA

chuỗi ngọc, phan long, kỹ-nhạc mà cúng~

dường Tháp báu, đồng cung kính tôn trọng ngợi khen

Đây chỉ cho cũng trời Đao-Lợi-Thiên-Vương thử 33 ma

nói, chẳng phải liệt cử các trời ba cối Dục-Sắc-Vô-Sắc vậy

Vì cũng trời này là Vua của các trời địa-cư, cho nên đầu tiên noi trời ấy rưởi hoa cúng-đường

Ky dw tam bộ, bốn chúng, đều đem những gì mình sẵn

có mà cũng đường lên Tháp này Cung kinh tôn trọng khen-

ngợi, cũng là đem thân-khầu-ý ba nghiệp củng-đường vay

H-3- KHEN PHẬT ẤN KINH

Bay gio trong Tháp báu vang tiếng lớn

ra khen rằng : «Hay thay ! Hay thay ! Đức Thíech-Ca-Mâu-Ni Thế-Tôn ! Nang dung binh- đẳng đại.huệ vì đại chúng nói kinh, giáo Bồ-

Tát Pháp, Phật sở Hộ-niệm, Diệu-Pháp Liên-

Hoa Đúng thể ! Dang thé! Dire Thieh-Ca-Mau

Ni Thé-Tén ! Nhu lời Phật nói đó, đều là chơn

thật »

Đây là ngợi khen dite Thieh-Ca Mau-Ni Phật và an-kha cho Ngài đã thuyết ra Kính Diệu-Pháp Liên-Ilòa vậy, Tiếng lắm, tức tiếng từ trong Bio-Phấp phát ra lời khen nevi Hai lần khen hay thay : 1- là khen Thích-Ca đã năng thí thiết quyền-giáo ¡ 2- là khen Mau-Ni lại nắng hiển thị thật tướng, Đức Phật quán sat chúng-sanh xưa nay là Phật, tức đều

có thê thành Phật, đây gọi là bình đẳng đại huệ Phật đem đại huệ này, vì các chúng-sanh thuyết ra các thử pháp : Ac-thién hữu-vi vỏ-vi, pháp tưởng tuy có sai khác, mà thật không một pháp nào chẳng phải là vì để làm pháp giáo-hóa cho Bd-tat vay

Trang 9

THÁI-HƯ GIANG-LUC 435

Như Phật nói địa-ngục thấy các thứ quả bảo của ác, tức

là dé khiến cho chúng-sanh trước năng đôi đữ làm lành, được hưởng quả báo lành tốt Kip đến khi căn lành tĩng trưởng, thời có thể lần hồi tụ tấp nhàân-duyên xuất-thể Tiến đến lúc

tụ pháp xuất-thể đã được trọn nên, mới năng phát dai-tam, tức có thể thẳng tiến trên con đường vô-thượng Bồ-Bè Lại nữa, như tùy thuận cần-cơ các chúng mã thuyết ra các môn quyén-phap, that thoi khong mot phap nào chẳng phải, giả làm phương tiện, để với mục dịch là hội qui về Nhất- thừa thật phấp ấy vậy

Cho nên ở trong Dẳo-Pháp mới phông ra đại-Âm-thanh

mà khen ngợi rằng : Kia ! Thí quyền như thế, hiển thật như thé, déu la chan that ; la lam sung-phn ấn-chứng cho kinh nay vay

G-2-MỞ THẮP NGHE CHỨNG KINH NEN TRONG

H-I-BIỆN NHÂN-DO

Bay giờ bốn chúng thấy Bại Bảo Thấp trụ

trong hư không, lại nghe tpong Tháp vang

tiếng nói na, đều đặng pháp-hỉ, lấy làm lạ, chưa từng có, liên từ chỗ ngöi đứng đậy; cung kính chap tay, nồi đứng một bên Lúe đó có vị đại

Bö-Tát tên Đại-nhao-Thuyết biết lông nghỉ của

tất e trời, người, a-tu-la v.v trong thé-gian

Trang 10

d36 PHÁP-HOA

chúng, nên mới dùng lời mà thỉnh ; nhân đấy đề mở cho lời đáp của Phật mới hiển hiện nhan-duyén kia vay Phap-hy la

đã thấy Pháp bất-tư-nghì của Phật, là lòng sinh vui mừng

Lúc đó Phật bảo ngài Đại-Nhạo-Thuyết

Bö-Tát : « Trong Tháp bấu này có toàn thân

của Như~Lai thời quá khứ về tước, cách đây võ-lượng nghìn muôn ứe vô số cõi nước ở

phương-đồng có nước tên Bảo-Tinh, trong

nước đó có Phật hiệu là Đa-Bảo ; đức Phật

đó tu hành đạo Bö-Tát phát lời thệ nguyện lớn

rang : « Néu Ta được thành Phat sau khi diét-

độ, trong cõi nước ở mười phương có chỗ nào nói kinh Pháp-Hoa, thời Thấp miếu của

Ta vì nghe kinh đó mà nồi na nơi trước đề làm chứng mỉnh khen rằng : Hay thay! »

Dây thích trong Thấp có thân và bản nguyện của Phật, Nhu-Lai foan thân chỉ cho Pháp-thân-Phật Vì đức Đa-Bão có

đã nguyện nầy, nên tại trước Hội-Pháp-hoa của Thích-ca Mâu-

Ni vọt Thấp lên khen nói để làm chủng mình

‹Đức Phật đó thành Phật röi lúc sắp diệt-

độ ở trong đại chúng trời người bảo các Tỳ~

Kheo rang: « sau khi Ta diệt-độ muốn cúng

dường toàn thân của Ta thời nên dựng một

tháp lớn», Đức Phật đó dùng sức nguyện thần~

thông nơi nơi chỗ chỗ trong mười phương cõi

nước, nếu có nói kinh Pháp-hoa, thời Thấp

bấu đó đều nồi ra nơi tước, toàn thân Phật

ở trong Tháp khen rằng : « Hay thay! Hay thay! » Dai-Nhao-Thuyét ! Nay Tháp của Đa-

Trang 11

THALHU GIANG-LUC 437

Bảo Như-Lai vì nghe nói kinh Pháp.Hoa nên

từ dưới đất nồi lên khen rằng : « Hay thay !

Hay thay ! »

Day thich Da-Bao Nhu-Lai khi lâm diét-d6, di-chtie day bảo phải xây Tháp, và với những nơi khác có pháp-hội nghe kinh thời Tháp hiện lên vay

Thích-ca Mau-N¡i đã có đáp việc quả khứ của Đa-Bảo Như lai, và lại thuyết mình thêm ngôi tháp ngày này vọt lên hư- không và Như-Lsai đó khen hay ấy, tức bởi lý-dđo nãy nên mới © 7 tái gọi Đại-Nhao-Phuyết mà tô bảo đó một lần nữa vậy,

H-2-MINH KHAI THÁP

Y-1-XIN THẪY PHẬT

Bấy giờ ngài Đại-Nhạo-Thuyết Bö-tát do

sức thần của đức Như~-lai mà bạch Phat rang:

«Bach Thé-Tén! ching eon nguyện muốn thấy

Phật bảo ngài Đại-Nhạo.Thuyết Bồ-tát rằng : «Phật Đa-Đảo đó có nguyện sâu nặng:

«nếu lúc Tháp báu của Ta vì nghe kinh

Pháp-Hoa mà hiện ra nơi trước các Đức Phật,

có Phật nào muốn đem thân Ta chỉ bầy cho

bốn chúng, thời các vị Phật của Phật đó phần

thân Pa nói pháp ở các cõi nước trong mười phương đều phải nhóm cả một chỗ, vậy sau thân seủa Ta mới hiện ra» Đại-Nhạo-Thuyết †

Trang 12

438 PHÁP-HOA

các vị Phật của Ta phân-thân nói pháp ở các

cõi nước trong mười phương nay nên phải

nhóm lại Ngài Đại-Nhạo-Thuyết bạch Phật

rang : ‹Thưa Thế-Tôn ! chúng con cũng

nguyện muốn thấy các vị Phật của Thế-Tôn phân-thân đề lễ lạy cúng dường›

Đây thích Đa-Bảo nguyện trọng, và Nhạo-Thuyết trọng thỉnh Đa-Bảo Như-Lai toàn thể pháp-thân, là được mười phương ba đời các Phật cùng chung

Đức Thich-ca muốn đem pháp-thân của đức Da-bảo nêu r6 cho chúng biết, tức cùng muốn tự nêu rổ pháp-thân mình không khác ; tức cũng cùng hiển thị tất cả Phật Pháp-thân không khác ; vì một Phật, tức tất cả Phật ; tất ca Phật, tức

là một Phật ; cho nên các Phật mười phương thế giới, cũng xưng là Phân-Thân Phật Đến như hội tập pháp-thân của các Phân-Thân Phật đã được hiển hiện, đấy tức là Pháp-Thân Thich-Ca Mau-Ni cùng hiển hiện, mã cũng tức là Pháp-Thân

Đa-Hào Như-Lai hiển hiện vậy

Y-2- NHÓM PHÂN-THÂN

K-I- PHÓNG QUANG CHIẾU CÕI

Bấy giờ Phật phóng một làn sáng nơi lông tắng giữa chặng mày liền thấy năm

trăm muôn ứe na.do-tha hằng-hà sa eõi nước

ở phương Đông Các cõi nướe đó đều dùng pha-lé lam đất, cây báu, y báu đề làm đồ trang nghiêm, vô-số nghìn muôn ức Bö-tát

đầy dẫy trong nước đó khắp nơi giăng màn

báu, lưới báu phủ tên đức Phật trong nước đố đều dùng tiếng lớn tốt mà nói

các pháp, và thấy vô-lượng nghìn muôn

We Bồ-tát khắp đầy trong nước đó vì ehúng-sinh mà nói pháp Phương Nam, Tây,

Trang 13

K-2- CÁC PHẬT NÓI CHỊU ĐẾN

Lúc đó các Phật ở mười phương đều bảo _ chúng Bồ-tát rằng : Thiện-nam-tử ! Ta nay phải qua thế~giới ta-bà, chỗ của đứe Thíeh-en Mâu-Ni Phật, cùng đề cúng đường Tháp bấu của Đa-bảo Như-lai»

Đây thích mười phương chứ Phật cảm ứng nhận lời sẽ đến,

K-3-BIEN COI, MO'l KHACH

L-I-BIẾỄN ĐẠI THIÊN-GIỚI

Lúc bấy giờ: eõi ta-bà liền biến thanh~tịnh, đất bằng lưu-ly, cây bấu trang-nghiêm, vàng nông làm dây đề giăng ngắn tắm đường,

không có các xóm làng, thôn đinh thành 4p sông lớn, sông nhỏ, biền cả và núi cùng rirng bụi Đốt hương báu lớn, hoa mạn-đà-la trải

khắp đất, dùng lưới màn báu giang trim & trên, treo những linh báu, chỉ lưu lại chúng trong hội này, dời các trời người đề ở: các cõi khác

Biến cõi, là biến đôi cõi ö-nế làm thanh edi thanh-tinh, khách, chỉ cho mười phương Phân-Thân Phật, các Phật Phân- Thân sắp đến, đây tức là Như-Lai đại phân thân sắp đồng thời biến hiện, cho nên cõi ô-uế lập tức hiện tướng thanh-

Trang 14

trăm do-tuần, nhánh lá bông trái thứ lớp rất

traná nghiêm, đưới các cây báu đều có tòa sư-tử eao năm do-tuân cũng dùng đỏ báu tốt

mà trau dõi đó khi ấy các đức Phật đều ngồi

xếp bằng trên tòa nầy, như thế lân lữa đến khắp đầy cả cõi tam thiên đại thiên mà ở nơi than cua dire Thich-Ca Mau-Ni Phat phan ra

trong một phương văn còn chua hết

Vẫn còn chưa hết, nghĩa là các Phật mười phương đã ngôi kíp cả tam thiên đại thiên thé-gioi, ma Thich-Ca Mac-

Ni một phương phân-thân Phật nồi hãy chưa đủ hšt vậy

1-3- RONG BIEN CO! PHẬT

Bay gio die Thieh-Ca MAau-Ni vi muén dung thọ các vị Phật của mình phân-thân, nên

ở tám phương lại bišền thành hai trăm muôn

Ứe na-do-tha eõi nước đều làm cho thanh- tịnh, không có dia-ngue, ngạ-quÏ, súe-sanh

cùng a-tu-la, lại cũng dời các hàng trời người đề ở cõi khác Những nước của Phật biến hóa na đó cũng dùng Iưu-ly làm đất, cây

Trang 15

vi, núi Đại Thiết-vi, núi tu-di thảy các núi

chúa thông làm một cõi nước Phật, dat bau

bằng thẳng, cáe báu xen lẫn nhau làm màn trùm ˆ

khắp, ở trên treo các phan lọng, đốt hương

bấu lớn, các hoa trời báu trải khắp trên đất

Đây là rộng biến đại thiên thế giới khác kia Nước, chỉ cho mỗi một đại-thiên thế giới mà nói, tức là cõi nước của một đức Phật làm giáo-chủ ứng hóa vậy Núi Muc-chan-lân-

đà, tức núi đất đá Núi chúa là núi cao lớn

Đức Thích-ea Mâu.NÑi Phật vì các Phật sẽ

đến ngồi, nên ở nơi tấm phương lại đều biến

thành hai trăm muôn ức na-do-tha cõi nước

đều làm cho thanh.tịnh, không cố địa-ngục,

ngạ-quÏi, súe-sanh, và a-tu-la ; lại dời các

hàng trời người đề ở cõi khác Những nước biển hóa na đó cũng dùng Iưu-ly làm đất, cây báu tang nghiêm, cao năm trăm do-tuần,

cũng dùng chất báu tốt mà trau dồi đó

Những nước nầy cũng không có biền cả, sông

nui dai Mue-chon-lan-da, nui thiét-vi, nui dai thiét-vi, nai tu-di, các núi chúa, thông lại làm

một cõi nước Phật, đất báu bằng phẳng, các báu xen lẫn nhau làm màn trùm khắp ở trên

(28)

Trang 16

442 PHÁP-HOA

treo các phan lọng, đốt hương báu tốt, các

thir hoa trời báu trải khắp trên đất

Day ba phen bién dai-thién thé-gidi khác kia Trở lên 1a thuyét minh người Tiêu thừa đã phát dai-tam, thời đã chứng niết- bàn lập-tức biến làm vô-lậu tịnh độ Lại cũng thuyết minh tất cả y-báo vào nơi một y-báo, tất cả thanh-tịnh quốc độ thông làm một Phật quốc-độ, không còn có tưởng ngăn- ngại cách biệt nữa

I4 PHẬT MƯỜI PHƯƠNG AN CHỖ

Bay giờ ở phương Đông, các đức phật trong trăm ngàn muôn ứe na-do-tha hằng-hà

sa cõi nước của đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật phân thân na, thấy đều nói phaép đến nhóm ở cõi này Tuần tự như thế, các đức Phật trong cõi nước ở mười phương thảy đều đến nhóm ngồi ở tắm phương Bay giờ mỗi mỗi phương các đức Như Lai ngồi khắp đầy trong bõn

tăm muôn ức na-do-tha cõi nước

K-4- ĐEM HOA ÚY CHỦ

Lúe đó các Phật đều ngôi tòa sư-tử dưới cây báu, đều sai vị thị-giả qua thăm viếng đức

Thích-Ca Mâu Ni Phật, đều đem theo hoa báu

cầm đây tay mà bảo thị giả rằng : ‹Thiện nam

tử ! Ngươi qua đến núi Kỳ-xà-Quật, chỗ của

"đức Thích-Ca Mâu.Ni Phật, theo như lời của

Ta mà thưa cùng Phật ấy thế nãy : Như-Lai,

Bö.Tát, cùng Thanh-văn ít bệnh, ít não, khí-

lực an-vui đều an 6n chang ?› Rồi đem hoa báu

nầy rải trên Phật đề cúng đường mà thưa

Trang 17

THALHU GIANG-LUC 443

nằng : ‹Đức Phật kia cũng muốn mở thấp nay,» các đức Phật sai người đến cũng như vậy

Cha, chi cho Thich-Ca Mau-Ni Nui Ky-xa-quat, tire la nui linh-thứu, là chỗ Phật an trụ thuyết pháp Uế-độ đã đều biến thành tịnh-độ, lại đâu còn có tướng núi nầy ? Giải thích lược

có vài nghĩa : MỘC núi linh nầy tức là núi bản tam; hai tướng tịnh-độ chẳng chướng ngại tưởng linh-sơn Bởi vì cõi thanh pham đồng-cư, cõi thậtbảo trang nghiềm, và cối thường-tich-quang thấy đều không có riêng biệt hai ba cõi, tức là một cõi, chỉ tùy tâm kia tịnh thời quốc-độ cũng tnlr 7 theo vậy thôi

Bệnh não, chẳng phải bệnh não đau khô nơi Phật thân,

ma ching sinh tam tinh dé giáo hóa thời Phật an vui, mà

khổ giảo hóa tức là tăng bịnh não cHo Phật, nên kinh gọi chúng sinh bệnh thời Phật bệnh theo vay

Y-3- CHÍNH KHAI THÁP

Bay giờ đức Thích-Ca Mâu-Ni Phật thấy các vị Phật của mình phân thân đều ngồi trên tòa sư-tửừ, đều nghe các Phật cùng đều muốn

mở tháp báu, Phật liền từ chỗ ngồi đứng dậy trụ trên hư-không, tất cả hàng bốn chúng đồng đứng dậy chắp tay một lòng nhìn Phật

Khi ấy đức Thích.Ca Mâu~NÑi Phật dùng ngón

tay hữu mở cửa Tháp bảy báu vang ra tiếng

lớn, như tháo khóa chốt mở cửa thành lớn

Chư Phật tề tựu đông đủ, cùng muốn đồng lòng mở tháp,

đề hiền rõ rệt mười phương chư Phật không Ngài nào chẳng muốn nơi Như-Lai tạng tâm hiền hiện thanh-tịnh pháp-thân sẵn có Cho nèn đức Thích-Ca Mâu-Ni, tức trườc tiên thị hiện tru giữa hư-không, để hiển nghĩa trung-đạo Không thời chẳng có, trụ thời chẳng không, tức nghĩa vỏ trụ mà trụ vậy,.

Trang 18

444 PHAP-HOA

Ngón tay bên hữu, là nghĩa tùy thuận, dụ thuận theo với tất cả căn tanh chúng-sinh để mà khai thị Diệu pháp khai-

quyền biền-thật, đã được Nhị-thừa trông mong muốn nghe,

nên gọi rằng đội ra tiếng tăm vĩ-đại: Phá trừ tất cả chấp dam nên gọi rằng tháo lui chốt khỏa Thống nhiếp hết các căn cơ đắt đem về nhất-thừa, nên gọi rằng mở cửa thành lớn

H-3- RÕ-THẤY-KHEN

Tức thời tất cả chúng trong hội đều thấy

đức Đa-Bảo Như Lai ở trong Tháp báu ngồi

tòa sư-tử, toàn thân không rã như vào cảnh thiền~định, lại nghe Phật đó nói : ‹ hay thay !

hay thay ! Thích-Ca Mâu-Ni Phật khoái thích nói kinh Pháp-hoa đó, Ta vì nghe kinh ấy ma

đến cõi nây› Bấy giờ hàng tứ chúng thấy

đức Phật đã diệt-độ vô lượng ngàn muôn tre

kiếp về trước nói lời như thể đều khen là việc chưa từng có ; đều đem hoa trời báu rải trên đức Phật Đa-Bảo và Phật Thích-Ca Mâu-

Ni,

Đây thích chúng thấy thân Phat, rai hoa khen nượi Ngồi

sư-tử tòa ba câu trổ xuống, là hiển minh Như-Lai pháp-thân

thường trú, tướng viên mần tịch-diệt, Hội chúng đã thấy thân Phật, lại còn nghe lời tân hay, nên mới khen chưa lừng có, cảng chứng mỉnh cho kinh nầy thậi đáng nên ton trong vay Hội chúng nghe tiếng nói của vị quả khứ cỗ Phạt, chính là thuyết mình « sinh-tử niét-ban bình-đẳng »

L-2- MQ CHUNG THUYET KINH MỞ BÀY PHÚ CHÚC

Lúc đó đức Đa-Bửu Phật ở trong Thấp báu chia nửa tòa cho Thich-Ca Mau-Ni Phat

mà nói rằng ; « Thích-Ca Mâu-Ni Phật có thể

Trang 19

THÁI-HƯ GIẢNG-LỤC 445

ngồi trén toa nay» Tire thoi dire Thich-Ca

Mâu.Ni Phật vào trong Tháp báu ngồi xếp

bằng trên nửa tòa đó,

Day thích trong Tháp hai đức Như-Lai đồng ngồi, Phật xưa Phật nay pháp-thân chẳng hai, chính là thuyết minh

« Phật thân binh-dang »

Bấy giờ hàng đại-chúng thấy hai đứe Như~Lai ngồi xếp bằng trên tòa sư-tử trong

Tháp bảy báu thời đều nghi rang : «Dire

Phật ngôi trên cao xa, cúi mong đức Như Lai dùng sứe thần-thông làm cho bọn chúng

con đều được ở trên hư không ›», Tức thời đức

Thích-ca Mâu Ni Phat ding sire than-théng

tiếp hàng đại-ehúng đều ở hư-không,

Day thích đức Thích-ca Như-lai tiếp chúng để ở trên hư không Dùng sức thần thong tiếp các dai-ching đều ở tại

hư không, dụ đùng sức phương tiện trí để tiếp dẫn hét thay chúng-sanh noi noi lia chấp mà tiến thẳng lên trên con đường nhất thừa trung-đạo Đây tức là Thích-ca Mâu-Ni chỗ chính thuyết ra Diệu-pháp, cùng với nghĩa Đa-Bảo Như-lai sở do khen như vậy

Rồi dùng tiếng lớn mà khắp bảo đó rang : «ai có thề ở trong cõi ta-bà nầy rộng nói kinh Diệu-pháp Liên-Hoa nay chính phải lúc Như-Lai không bao lâu sẽ vào niết-bàn,

Phật muốn đem kinh pháp-Hoa nầy phó chúc

cho các ngươi »,

Bay thích phó chúc lưu-thông

Trang 20

Thế.Tôn, Dầu diệt-độ đã lâu

Ở trong Tháp báu nây

Còn vì pháp mà đến

Các ngươi lại thế nào

Há chẳng siêng vì pháp ?

Một tụng rưổi nấy, tụng Đa-bảo Như-Lai hãy còn vì kinh

ma ching minh, va khuyên siêng cầu pháp Thánh-chúa Thé-Ton, chỉ về đức Đa-Hảo Như-lai

«Phật Đa-Bủu diệt-độ

Đã vô lượng số kiếp

Nơi nơi đến nghe pháp

Vì pháp khó gặp đặng

Phật kia bồn nguyện rằng :

«Sau khi Ta diệt-độ

Nơi nơi Tháp Ta đến

Thường vì nghe Pháp-Hoa

Hải tùng này, tụng bản nguyện của Da Hảo Như-lai,

Phật Ba- Bửu diệt~độ

Nên đều bỏ edi de ẹp

Trang 21

THÁEŸHỮ GIẢNG-LỤC 447

Cùng với chúng dé-tir

Trời, người, nồng, thần thảy

Và các việc cúng-dường

Muốn pháp lâu ở đời

Cho nên đến cõi nầy

Ba tụng nầy, tụng phân thân Phật nguyện đến nghe kinh pháp, và cùng đồng muốn khai Thấp đề thân thấy Như-lai

«Ta vì các Phật ngồi

Dùng sức đại thân-thông

Dời vô-lượng trời người

Làm cho nước thanh tịnh,

Các đức Phật mỗi mỗi

Đều đến dưới cây báu

Như hoa sen trang nghiêm

Nơi ao bau trong sạch

Dưới mỗi cây báu đó

Có toà báu sư-tử

Phật xếp bằng ngồi trên

Sáng suốt rất đẹp đẽ

Như giữa đêm tôi tăm

Đốt đuôc lớn lira sang

Ba tung rưỡi này, một tụng biến côi, hai tung rưỡi nhỏm ngồi

qThân Phật thoảng hương thơm Bay khắp mười phương cõi

Chúng sinh được hương thơm Vui mừng không kề xiết

Thí như luồng gió lớn

Thöồi lay nhánh cây nhỏ

Dùng cách phương tiện đó

Làm pháp còn bền lâu.

Trang 22

E-2- TUNG MO CHUNG THUYET KINH MO’ BAY PHO

Đọc nói kinh pháp nầy

Thời nay ở trước Phật

Nên tự phát lời thẻ ®

Như Phật Đa-bửu kia

Dâu đã diệt từ lâu

Phải nên biết ý nầy,

lần tụng rườt này, tũng hộ trì kẻ dọc và thuyết hinh niiy, nen nói lên lời thế, và bing Phat stra Phat nay thấy đều hiểu biết ý ấy,

" «Cée hang Phat tir thay

Äi có thề hộ pháp

Nay nên phát đại nguyện

Khiển pháp ở đời lâu,

Có ai hay hộ đặng

Trang 23

Thường dạo qua mười phương

Vì đề nghe kinh nây

Cùng là đề cúng dường

Các hoá Phật đến nhém

Trang nghiêm rất sáng đẹp

Các thể.giới vô lượng

)ốn tụng nãy, là tụng kẻ hộ pháp phải phát đại-nguyện,

và nói hộ pháp tức là cúng dường Ta, và Đa-Bảo cùng là các dive hóa Phật Hộ là như đối với kinh nấy : Thọ tri, đọc Lụng, thơ tả, củng đường, lễ bái, tẤL cá những việc lỏn-trọng tần-thân cùng kính đều là vậy đấy Bởi vì chính mình năng lon-trong kinh nầy, mới có thể khiến kẻ khác biết kinh này

là đảng nên ton trọng ; do biết tôa trọng, nẻn mới sinh long tin ; do tín nên mới phát khối hiểu biết ; đo hiểu mà khổi hành mới khỏi đến chứng, tức là khả dĩ thẳng tiến lên tới yvỏ-thượng J5-đề

Lại nữa, kinh nãy là phảp-thản Xá-Lợi của các đức Phật,

đã được các dức Phật hộ niệm, ai năng hộ trì kinh nầy, tức

là tùy thuận theo bản ý của Phật, và cũng tức là củng dường chư Phát đấy vậy

«Nếu người nói kinh này

Thời là đã thấy Ta

Cùng Đa-Bửu Như~Lai

Và các vị hóa-Phật,

Các thiện nam tử này

Đều nên suy nghĩ kỹ?

Trang 24

Phat co thân-ngữ-ý, mà diệu nghĩa của kinh nầy tức là bản ý của Phật, ai năng thuyết kinh nầy cho nên như thấy Phật Lại nữa, thuyết kinh là gánh vác Phậtpháp giáo hóa chủng sinh, nên mới bảo rằng nạn sự Việc rất khó

G-2- SO SÁNH HƠN KÉM

«Bao nhiêu kinh điền khác

Số nhiều như hằng-sa

Dâu nói hết kinh đó

Nếu người dùng ngón chân

Động cõi nước Đại-thiên

Ném xa qua eõi khác

Cũng chưa lấy là khó,

Hoặc đứng trên hữu-đảnh

Nói vô lượng kinh kháe

Vì đề dạy bảo người

Cũng chưa lấy là khó,

Nếu sau lúc Phật diệt

Người ở trong đời ác

Trang 25

THALHU GIANG-LUC ABA

Có thề nói kinh nầy

Đây mới là rất khó

Sáu tụng nầy, là thuyết kinh khó khăn, chẳng những kẻ

đủ sức thần-thỏng và năng diễn thuyết vô lượng các kinh mà

có thể làm nồi Núi tu-di là rất cao, nhưng vẫn là một bộ phân của đại thiên thế-giởi Nói đại thiên giới thời thế nó eon to lon hon vậy

Hữu-đẳnh, là chỗ rat cao cla dai-thién-gidi Ure 1a tười sắc cứu-cảnh,

« Giả sử lại có người

Dùng tay nắm hư không

Hoặc đem cả cõi đất

Bề trên móng ngôn chân

Bay lên đến phạm.thiên

Cũng chưa lấy làm khó

Sau khi Phật diệt-độ

Người ở trong đời ác

Tạm đọc kinh pháp nây

Đây thời mởi là khó

Bốn tụng nấy, là tụng cải khó của thơ-tÄ thọ-trì Tạm đọc

kinh nay, efing chang có sức thần-thông mã có thể làm nồi

BĐem cả cối đất bay lên tới phạm-thiên, phải suốt qua dục-

giời-thiên, là nói cùng-cực cao ấy, để trước chỉ rõ cải khó

bay lén Mà nghĩa kính nây la do bình đẳng đại huệ pháp- thân lưu lộ ra, chúng sinh kia bị vỏ-minh phiền não ngăn

Trang 26

452 PHẢP-HOA

che, tuy tạm đọc kinh nảy, bởi cĩ sự che ngăn nên chẳng | thề vào được, so với mang cả cdi đất bay lên; phải suốt

qua dục-giời-thiên lại càng khĩ hơn lắm vậy

«Giả sử gặp kiếp thiêu

Gánh mang những cỏ khơ

Vào lửa khơng bị chấy

Cũng chưa lấy lầm khĩ,

Sau khi Ta diệt-độ

Nếu người trì kinh nầy

Vì một người mà nĩi

Bây thời là mới khĩ,

Hai tụng nầy, là tụng cải khĩ vì một người mà thuyết kinh Hoả-tai một trong ba tai, cháy đến sơ-thiền mới tắt, nghiệp-Ìụực đã đến lúc tận là thế-giởi tan nát, nên mới cĩ thời kiếp lửa đốt cháy lan cả thế-giới Đem cổ khơ vào trong kiếp-hộ mà chẳng bị chảy cịn để đảng hơn là trong đời ác tim một người vì họ để thuyết kinh là khĩ khỏng thể nĩi được, đấy chính chỉ rõ kẻ tín-giải kinh nây thật chẳng phải

« Hoặc người tpì tám muơn

Bốn nghìn các pháp-tạng

Đủ mười hai bộ kinh

Vì người mà diễn nĩi

Khiến các người nghe pháp

Đều đặng sáu thân-thơng

- Đầu đượe như thế đĩ

Cũng chưa lấy tàm khĩ

Sau khi Ta diệt.độ

Nghe lãnh kinh điền nầy

Hoi nghia-thu trong kinh

Bây thời là rất khĩ.

Trang 27

THÁI-HƯ GIẢNG-LỤC 453

3a tụng này, là tụng đạy trao thần thông là dé, ma chia nghe nghĩa kính nầy là khó Ninh giáo có EU cả tâm muôn bốn ngàn pháp-môn, để đối trí tâm muốn bốn ngân phiền não, nên gọi là pháp tạng 12 bộ kính, tức giáo tưởng của khế- kinh thấy 12 bộ Sáu thăn-thông, là thiên nhấn-thông thấy, Đều thấy trước đã giải

Thanh-văn La-Hớn, tuy đã đắc thần-thông, nhưng chưa từng nghe kinh này, vẫn là côn thuộc Tiểu-thừa, Nếu được

nghe nghĩa nầy tức liền hồi Tiêu hướng Đại và thẳng tiến đến

vô-thượng ö-đề cho nên nghe kinh mã chẳng lãnh thọ, nhờ hỏi nên mới được biết ngiữa-thú, là, một việc rất khó khăn vậy

« Hoặc có người nói pháp

Sau khi Ta diệt-độ

Nếu người hay phụng trì

Những kinh điền như đây

Đẩy thời là ất khó

Ba lụng nầy, là tụng cái khó phụng-tì kinh nấy Phụng-

trì, là kinh phụng nhớ giữ, đừng cho quên mất,

« Ta vì hộ Phật-đạo

ở trong vô lượng cõi

Từ thuở trước đến nay

Rộng nói nhiều các kinh

Trang 28

Thời nay ở trước Phật

Nên tự nói lời thề

Thời chắc sẽ mau dang

Quả vô thượng Phat-dao

Ron tung rưỡi này, tụng cần phải thẻ nguyện trì kinh và cong dire tam nang trì kính,

Trang 29

Sau khi Phật diệt-độ

Có thề hiều nghĩa nầy

Đều nên cúng dường đó ›

Ba tụng nầy, là tụng công ‘dite của hể đời sau đọc trì nầy Đầy đủ nơi lòng quả quyết timgiải, là an tru noi thuần-thiện Mắt thế-gian, là đầy đủ Như-Lai trí huệ

ig minh, kham làm nồi kể dẫn đường cho những người

ng sự-nghiệp của đức Như-Lai, thế mới đáng kham nhận

¡ của củng đường của trời người vậy

Trang 30

Những kinh khác đã ghỉ chép sự việc cô tương quan giữa đức Phật và Thiên-Thọ đối với Phật phần nhiều là những việc chống trải và hiểm hại, chính như tục-tình họ gọi là kẻ

Tuy cũng đã từng theo Phật xuất-gia, nhưng với dụng-Ý

là học thần-thông với Phật, để mong loè chúng mà thôi, Kiếp quả khứ xưa thấy Phật tu hạnh nhẫn-nhục, bèn phát nguyện rằng đời đời kiếp kiếp sẽ cùng Phật gặp nhau, gặp đề chuyên môn hẩm hại sinh-mệnh của Phật, bằng cách giả vờ nài xin cho kỷ được đầu, mắt, tay, chân, cốt tủy thấy của Phật, đề thành tựu hạnh nhẫn-nhục của Phật

Đứng về phương điện đạo đức mà nói, đấy mới thật là bạn lành, Nhưng là bạn lành nghich-duyén vay Boi vi ban lành nghịch-đuyên mới có thể khiến người đạo-tâm cảng thêm vững vàng bền chắc, trải lại hơn bạn lành thuận-duyên ; cho nên những kể tu-đạo phải xem bạn nghịch-duyên là thiện-tì thức quen biết chí-thân vậy,

Văn-Thù Sư-Lợi là bạn lành thuận-duyên của long nữ nàng rồng kia, thuận thời để thấy Mà Thiên-Thọ là bạn lành nghịch-duyên của Thich-Ca Mâu-Ni, nghịch thời khó biết, Đề biểu hiện nghịch-đuyên và để hiển thị vỏ-oán của đức Thế- Tôn, nên mời có phầm nầy xuất-biện

Trang 31

THÁI-HƯ GIẢNG-LỤC 457 Lại nữa, Long nữ nghe kinh, hiện thành Phật ngay trước mặt mọi người, là để hiển rõ kinh nầy thù-thẳng hơn hết, nên mới thuyết ra phầm này,

Lại nữa, tại trong các phầm hiển cảnh nhất-thừa, từ phầm phương-tiện trở xuống đã thuyết minh cảnh nhất-thừa, một phẩm pháp-sư bên thuyết minh hạnh trong cảnh nhất-thừa, Phầm kiến bảo Tháp hiện bày Đa-HBão Như-lai hiện thân nghe kinh, lại thuyết-mĩnh Phật quả quá-khứ trong nhất-thừa cảnh ; Phầm nãy trình bày đức Thích-Tôn nhân kiếp xa xưa ˆ cầu kinh thành Phật, là hiển rõ Phật quả hiện-Lại trong nhất- thừa cảnh ; lại còn xây ra việc Long-nữ thành Phật, tức rõ- rệt Phật quả đương-lai sẽ thành trong cảnh nhất-thừa,

Vì đề biều hiện sức nuạnh của kinh năng sinh Phật quả

ba đời, nẻn mới có phầm nầy trình điển,

D-3- THUẬN NGHỊCH CŨNG LÀ BẠN

D-I- NOI THIEN THO CUNG PHAT

LA DUC BAN LANH NGHJCH DUYEN

E-I- NÓI THÍCH-TÔN XƯA TRONG PHAP DE CAU KINH G-Il- THUỞ XƯA CẦU PHÁP

H-I- TRƯỜNG HÀNG

Lúc bấy gio dire Phat bao các vị Bö-tát

và hàng trời, người, bốn chúng : « Ta ở trong

vô lượng kiếp về thời quá khứ cầu kinh Pháp hoa không có lười mỗi Trong nhiều kiếp

thường làm vị Quốe-vương phát nguyện câu

đạo vô thượng Bö-đề, lòng không thối chuyền

Vì muốn đầy đủ sáu pháp ba-la-mật nên siêng làm việc bõ~thi lòng không lẫn tiếc ; bố thí voi, ngựa, bảy báu, nước, thành, vợ, eon, tôi (29)

Trang 32

458 PHAP-HOA

tớ, bạn bè, cho đến đâu, mắt, tủy, óc, thân, thịt, tay chân, chẳng tiếc thân mạng Thuở

đó nhân dân trong đời sống lâu vô lượng, vua

vì mến pháp nên thôi bỏ ngôi vua, giao việc

trị nước cho Thái-tử Đánh tống tuyên lệnh

cầu pháp khắp bốn phương : «ÃÄi có thề vì Ta nỗi pháp đại thừa, thì Ta sẽ tọa đời cung

cấp hầu hạ »

Đây là giải thích Thích-ca kiếp xưa đã từng bỏ ngôi vua

mà đi cầu pháp Cầu ấy, chẳng phải chỉ cầu được nghe mà thôi : mà cầu được tin, cầu được hiền, cầu được hành, cầu được chứng và cầu cho được khai-thi-ngộ-nhập vào nơi trí- kiến-phật đều mỏi là cầu đấy Cầu kinh Pháp-Hoa, tức cầu vô-thượng Bö-đề

Long khong thối chuyên, là hoặc hưởng thụ thú vui của vương-vị đủ năm dục mà chẳng bởi đỏ nên lắng mất bản-tâm ; hoặc bị khô oán-địch nghịch hại mà chẳng nhân đấy chan- nan bỏ trễ so-chi

Voi ngua thay các vật là ngoại thí ; đầu mắt thảắy các môn thân-phần là nội-thí ; mà vợ con tôi tớ thầy là nội-ngoạï-thí,

Có bấy nhiều cảnh giới thọ dụng và chánh-báo quyến-thuộc thấy, chẳng một thứ nào không phải là phước-bảo của cả-nhân

mà đều chẳng côn chấp đấm, nguyện xỉ phước-bảo nầy để cầu

kể năng vì mình thuyết cho kinh Pháp-Hoa, và nguyện làm Rể phue-dich tron doi Thich-ca từ kiếp xa xưa đến nay, lức đã cần cầu kinh nầy như thể đấy

«ằHhi.ấy cố vị Tiên-nhơn đến thưa cùng

vua rằng : «Ta có pháp dai-thia tên là kinh Diệu Pháp ~ Liên - Hoa, nếu đại-vương chẳng trái ý ta, ta sẽ vì đại-vương mà tuyên nói» Vua nghe lời vị Tiên-nhơn nói vui mừng hớn hở, liền đi theo vị Tiên-nhơn

Trang 33

'THÁI-HƯ GIẢNG-LỤC ABO

đề cung cấp việc cần dùng : hoặc hái trái,

gánh nước, hoặc lượm củi, nấu ăn cho đến dùng thân mình làm giường ghế thân tâm

không biết mỗi, Thuở đó theo phụng thờ vị Tiên~nhơn trải qua một nghìn năm, vì trọng pháp nên siêng năng cung cấp hầu hạ cho Tiên-nhơn không thiếu~thốõn

Đây thích Tiên-nhơn nhận lời thuyết kinh, Thiích-ea Kính , phung chẳng trái, là chẳng trải ý-chÏ mệnh lệnh của Tiên Ta Phật độ chúng-sinh đều tùy tuận theo tầm của chúng mới thi-thiết mà giáảo-hóa ; nay Tiên-nhoơn muốn người chẳng trải ý mình mới vì nói pháp, đấy là đã lấp lô sẽ có bạn nghịch-đuyện rồi vậy

Thich-ca phụng sự Tiên-nhơn nầy việc chẳng để làm vẫn làm, việc khó làm lâu phải lâu, ngoại trừ việc cũng cấp hoa quả, củi đuốc, trong ấy chắc đã phải trải qua có những công hạnh phải chịu vô lượng nhẫn-nhục mà ching may-may chan nần thối lui, cho nên mới gọi rằng «cho đến dùng thân mình làm giường ghế » ; đấy mới thật là lời nói sung-loại chí-lận tột mức vậy, Ngàn năm không môi, cấp hầu không thiểu, là nguyện cầu pháp khá gọi là thâm trọng lắm vậy,

Trang 34

Khi vua nghe Tiên nói

Sanh lòng rất vui sướng

Liền đi theo Tiên-nhơn

Cung cấp đỏ cần dùng

Lượm củi, hái pau trái

Theo thời eung kính dâng

Lòng mộ pháp đại-thừa

Thân tâm không lười mỏi

Trong đây năm tụng rưỡi : hai tùng là tụng cầu pháp ; một tụng rưỡi là tụng ông Tiên nhận lời, còn hai là tụng kính phùung À-r Tiên là ông Tiên thượng-thủ, đứng đầu các Tiên kia vậy

« Khắp vì các chúng-~sanh

Siêng cầu pháp Đại-thừa

Cũng không vì thân riêng

Cùng vui với ngũ-dục

Nên dầu làm Đại-vương

Siêng cầu đặng pháp nầy

Do đó đặng thành Phật

Nay vẫn vì ngươi nói»

Hai tụng nầy, tung nhân-đo của Thích-a cầu pháp và khuyên dạy cần học Chẳng vì thân liêng, là nói chẳng phải

vì thân mình mà chuyên cầu niết-bàn, và cũng chẳng vì

Trang 35

vui-THẢI-HƯ GIẢNG-LỤC 461

sưởng năm món dục lạc Đấy chính là thuyếtminh bỏ ngôi vua của một đại-quốc, đều là nhân vì chủúng-sinh mà cầu pháp, bởi nhờ năng lợi chủng, nẻn cuối cùng được thành Phật trọn ven vay

G-2- KET HOI KIM CO

Phật bảo các Tỳ-kheo rang : «Nha vua thuở ấy thoi ehinh 14 than Ta, edn Tién-nhon

kia chinh 14 BDé-Ba-Dat-Ba Do nho thién-tri- ;

thức Đề-Bà-Bạt-Đa làm cho Ta day đủ sáu

pháp ba-la-mật, từ-bi-hi-xả ba mươi hai

tướng tõt, tám mươi vẻ đẹp, thân sác vàng

tía, mười trí-lực, bốn món vô-sở~úy, bốn món nhiép-phap, mudi tam món bẩt-cong, thần thông đạo lực, thành bậc Đẳng.chánh-giáo, nộng độ chúng-sinh, tất cả công.đứe đó đều là nhơn nhờ thiện-tri-thức Bề-Bà.Đạt-Ba cả›,

Ty phat-tam dai-thira, vA giúp người cũng phát tâm đại- thừa, đấy là tiiện-tri-thức Từ sáu Ba-la-mật trở xuống mười một món công đức đều thấy trước đã giải Thành bậc chánh giác, rộng độ chúng sinh, Phật đều qui công về nơi

nhờ sức của Đề-Bà Bạt-Đa cả mà tuyên nói kinh nầy Rõ

ràng là Như-Lai đối với tất cả chúng sinh và tất cả pháp- tưởng, đều dùng đại huệ bình đẳng mà soi xét, trọn không chấp lấy những tưởng sai khác vảy

E-2-THUYET MINH THIEN-THO ĐỜI SAU SẼ THÀNH PHẬT

"Phật bảo hàng tứ chúng : Qua vô lượng

kiếp về sau, Dé-Ba-Dat-Ba sé dang thành Phật hiệu là Thiên-Vương Như~Lai, Ứng- cúng, chánh biến-tpi, Minh-hạnh-túe, Thiện

thé, Thé-gian-giai, Mô.thượng-sĩ Điều-ngự

Trang 36

162 PHAP-HOA

trượng-phu, Thiên-nhơn-sư, Phật Thế - Tôn

Cõi nướe đỗ tên là thiên-đạo Lúc đó Thiên~-

Vương Phật trụ ở đời hai mươi tPung-kiếp,

rộng vì các chúng-sanh mà nói diệu-phấp

Hang-ha-sa chúng-sinh dang qua A-la-han,

vô.lượng chúng sinh phat tam Duyén-giac, hang-ha sa ching sinh phat tam vé-thuong

đạo, đặng vô.sanh.nhẫn đến bậc bất-thối~- chuyền

Đây là trao cho hiện tiền, kỷ tức trao quả-tướỡng Khi thành Phật của Phật Thiên-Vương, Đại thiên giới mỗi một thành, một frụ, một loại, một không là một đại-kiếp : một trụ kiếp là một trung kiếp Vỏ-thượng đạo tâm tức là Bồ-tát tâm,

Vỏ-sinh-nhẫn, là chứng nơi lý vỏ-sanh pháp tính, ấn khả nơi tầm nmình, chẳng còn có thể lại chuyển phá hoại được

nữa, nên gọi vỏ-sinh-nhân H8-táL đã chứng noi phap-tanh bài sinh bất diệt, tức có thể dược chứng vỏ-sinh-nhẫu Sơ- địa mới chứng chàn<nhứ, den bat-dai vo-lwons-hanh-bal-thoi, đều là nghĩa dic v6-sinh-nhan

Người Nhị-thừa với pháp-tính bình-đẳng chân-nhứ chữa

có Thể rõ biết, nên chấp đấm nơi sai khác của thiện pháp và

ac phap, boi day nen co dị tướng giữa chúng-sinh và Phật, Nay những Rẻ tại hội Pháp-hoa này được nhận lãnh lời Phạt trao

hy cha, phan nhiều Tà chúng tùy thuận theo loi Phat dạy, mà Thiện Tho là người đã chống dối hiểm hat Phat-siao, những cũng văn được nhận lãnh lời Phát lý cho như mọi người, Day dại hứa Đien-phap sử dì là Thống nhiệp các cặn: cơ của quần sinh, khiển LÃL cá đều dem ve not Phat-tri vậy, Dity la trao Rý cho «vo-oàn-han-Rs vậy,

«Sau khi đức Thiên-Vương Phật nhập niết bàn, chánh-pháp trụ lại đời hai mươi trung-

kiếp ; toàn thân xá-lợi dựng Tháp bằng bảy

Trang 37

THẢI-HƯỨ GIẢNG-LỤC 463

báu, cao sấu mươi do-tuầân, ngang dọc bốn mươi do-tuần Các hàng trời, nhơn.dân đều đem hoa đẹp, hương bột, hương xoa, hương

dét, y-phue, ehudi ngoc, trang phan, long bau

kỹ nhạc, ca tụng đề lễ lay cúng dường Thắp đẹp bằng bảy báu đó Vô lượng chúng sinh dang quả A-La.Hán, vô lượng chúng-sinh ngộ Bích-chi-Phật, bất khả tư nghì chúng-sinh phát tâm Bö-đề đến bậc bất thõi-chuyên›

Đây là mình ký sau khi điệt-độ, tức là ký rõ quả-tưởng sau khi vị Thiên-Vương Phật nhập diệt

E-3- KẾT NGHE KINH ĐƯỢC ÍCH,

Đức Phật bảo các Ty-Kheo: «trong doi vi lai, nếu có kẻ thiện nam, người thiện nữ nghe

kinh Diệu-Pháp Liên-Hoa phầm Đề-Bà-Đạt-

Đa đem lòng trong sạch kính tín chẳng sinh nghi lầm, thời chẳng đoạ địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, được sanh ở trước các đức Phật

trong mười phương, chỗ người đó sanh ra thường được nghe kinh nây Nều sanh vào

cõi nhơn-thiên thời hưởng su vui rat thang

diệu Nếu sanh ở tpước Phật thời từ Hoa sen

hoá sanh»,

Đây là giải thích tịnh tin kinh nầy được thọ lợi ích Tịnh tâm tin kính, là thanh tinh noi tam tín thọ kính phụng

vậy Nếu chẳng thể đạt được binh-đẳng đại-huệ của Phật, chẳng

biết chúng-sinh đều có Phật tánh, chỉ chấp mắc nơi những bao pháp tưởng sai khác kia, rồi cho là : tên ấy sẽ phải dọa địa-ngục ; vị nầy sẽ được thành Phật ; kẻ kia là người lành,

Trang 38

Nhân đó cho là văn kinh của phẩm này, bất quá để td

ra Phát là kẻ có đức bất niệm ác, và Phật răn người dùng lối «chẳng nên niệm ác» mà thôi Lắm nỗi hoặc nghỉ phầm nầy là xưa nay không có, cho rằng chẳng phải Phật thuyết

ra, như thế đều là bất-tinh, bất tín và bất kính, đức mất hạt giống Phật tức hệ thị là tự tuyệt với Phật, thời lại còn do dâu để hẳn lia ac tha, sinh doi hing gặp Phật và thường được nghe Rinh này, hoặc thăng lên phạm thiên, hoặc vãng sanh

về tỉnh-độ, mà thọ bảo thân được gần Bö-đề vậy thay !

Đ-?- THUYẾT MINH VĂN-THÙ CÙNG VỚỞI CHÚNG LÀ

SỨC BẠN LÀNH THUẬN-DUYÊN E-I-TRÍ-TÍCH XIN CÁO TƯ, 1HiCH TON MOILUU LAI

Bấy giờ ở hạ phương có vị Bö-tát theo hầu đức Đa-Bửu Như-lai tên là Trí-Tích bạch với đức Đa-Bửu Phật nên trở về bồn quốc Bire Thich-Ca Mau-Ni Phat bao Tri-Tich rang :

«thiện-nam-tử ¡ chờ giây lát, cõi đây có Bö~ tat tén Van-Thu-Su-Loi ed thề cùng ra mắt nhau luận nói pháp mâu nỏi sẽ về bön quốc »,

Đức DacHáo Như-LAt vốn quê ở phương động là mặt vị

có Phái quả khử, mà đây nói rằng hạ phương äy, là theo phương từ đưới đất vọt lên mà xưng gọi đó váy Trí-Tích tự thấy rằng cuộc thuyết pháp đã xong nên mới Đa-Bảo về lại bản quốc, Alã đức Thịch-Tón cáo cằm lạm Tứu chủi xín ; nhân

day moi dan khơi việc Vàn-Thù Sư-Lợi giao-hoa Long nữ

Trang 39

'THẢI-HƯ GIẢNG-LỤC 405

E-2- VAN-THU VOT LEN DEN GAP TRi-TICH

Lúc đó ngài Văn-Thù-SưxLợi ngồi hoa sen nghìn cánh lớn như bánh xe, các vị Bồ-tát cùng theo cũng ngồi hoa sen bau, tir noi cung

nồng Ta-Kiệt-La long-vương trong biền lớn

tự nhiên vọt lên trụ trong hư-không đến núi Linh-Thứu, từ trên hoa sen bước xuống đến

chỗ Phật, đầu mặt kính lạy chân hai đức Thế-Tôn, làm lễ xong, qua chỗ Tri-Tích cùng hỏi thăm nhau rồi ngồi một phía

Ta-Kiêt-La Long-vương, tức là Long-Vương & trong biển nươc mặn Hai dức Thểế-Fôn, chỉ cho Đa-Bao Như- lai và Thich-Ca Mau-Ni, nhàn vi hai vi Thé-fon này chính đồng ngồi trong ngói Thấp Ba-Báo Vì Da-Bao Nhu-Lai là nhiếp tất cả Phat quá-khứ, mà Thich-Ca Màu-N¡i nhiếp tất cả Phật hiện-tại, cho nên chỉ nói rằng kinh lay chan hai Thé-Ton vay Văn-Thù lễ hai Phật đã xong, mới qua thăm hỏi ngài Tri-Tich mới bên mỡ dường cho nhằn-duyên hỏi đáp dưới đây, Trước Rín Thich~Tỏa đã phỏng quang chiếu cảnh và thuyết

phầm phương tiện thấy các phầm, Ngài Văn-Thù vẫn có mặt

tại Phảp-hội, mà tại sao giờ đây bỗng nhiên từ dai-hai Long-cung vọt lên xuất hiện ? Bói vì thuyết toàn kính Phảp- Hoa này, vốn chẳng phải một mai một chiêu gì mà xong được, Một phầm phương Wen khai-hién đã xong, Văn- Thù Smr-Lợi và các vị Đại Bồ-tát, thấy đức Phát Hiuyết đã xong nên đi giáo hoá các chúng Bö-Tải ở mười phương Khí đi khi đến kkông nhất định, lần này nơi Long cũng vừa giáo- hoá xong, mới trổ về lại Pháp-Hội vay

Cứ sự lướng mà nỏi là nghĩa ấy như thể Nếu cử nghĩa

quản-tâm mà luận : Thời Long-cung trong biển cả, tức ban-

tâm lâm-hải chúng-sinh trong tự-tại thanh-tịnh, Văn-Thù

Trang 40

Su-166 PHAP-HOA

Lợi, lức Căn-bản V6-phan-biét-tri trong Như-Lai tạng lâm Tri-Fiích, là nghĩa tu-tập chứa nhóm, tức hậu-đắc-trí Căn- bắn-trí nơi trong tâm bỗng nhiên khai-hién, nên gọi là vọt lên hiện ra

Ngồi hoa sen, là chỉ rõ kìa đầy đủ nhân-hạnh lãnh-chứng quả-vị, như hoa nở thời sen hiện, sen kết hạt thời hoa rơi vậy

E-3- VAN-THU, TRÍ-TÍCH LUẬN NGHỊ CÙNG NHAU

G-I- LUẬN HÓA-CHÚNG ĐƯỢC NHIỀU ÍT

H-I- HỎI : HÓA-CHÚNG NHIÊU ÍT ?

ĐÁP : ĐƯỢC SỐ VÔ-LƯỢNG

Ngài Trí.Tích Bö.tát hỏi ngài Văn-Thù Sư-

Lợi rang : «Ngai qua eung nồng hóa độ chúng-

sanh số được bao nhiêu ?» Ngài Văn-Thù

Sư-Lợi nói : Số đó võ lượng không thề tính

kề, chẳng phải miệng nói được, chẳng phải

tâm lường được, chờ chừng giây lát sẽ tự chứng biết»

Ngài là dịch hai chữ « Nhàn-giả » lức kẻ có đầy di dire

của Bö-Tát Vị đại-Hrí nên gọi là Bö-đề, vì Đại-Bi nên gọi là Tát-đoã, Nhân-gia Ngài tức là thông xưng vậy Trí-Tích hỏi Ngài đã giáo hóa được bao nhiền chủng-sanh ? Mà Văn-PThù tra lời ràng nhiều iam, chẳng có thể đem miệng tuyên nói hay ding fam ma link lưỡng dược, vì Phảt trí cảnh giới là hol ngon-ngir, chang năm trong những số lượng, duy khí nào chứng mới biết vậy thôi,

H-2- TƯ LONG-CUNG VỌT LÊN, VĂN-THÙ CHỈ THỊ

Ngai Văn.Thù nói chưa dứt lời, liền có võ

số Bồ-Tát ngồi hoa sen báu từ biền vọt lên đến núi Linh-Thứu: trụ giữa hư không Các vị

Ngày đăng: 25/06/2014, 07:42

HÌNH ẢNH LIÊN QUAN

Hình  Anh  Tâm  Lộc - kinh diệu pháp liên hoa giảng diễn lục tập 2
nh Anh Tâm Lộc (Trang 415)

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w