ĐỌC THƠ KIÊM THÊMNếu quả thực tôi là “đứa em gái của thằng bạn” thì có lẽ tôi sẽ một tay bụm miệng cười – vì nghe nói hắn “lanh chanh” thơ Kiêm Thêm- còn tay kia thì ngoáy bút – vì nghe
Trang 3ĐỌC THƠ KIÊM THÊM
Nếu quả thực tôi là “đứa em gái của thằng bạn” thì có lẽ tôi sẽ một tay bụm miệng cười – vì nghe nói hắn “lanh chanh” (thơ Kiêm Thêm)- còn tay kia thì ngoáy bút – vì nghe nói ‘hắn học giỏi”… Nhưng tôi với tư cách một người đọc thơ thường tình, bỗng dưng bị cuốn hút trong từ trường thơ Kiêm Thêm, mà cũng vì “hắn” nên mới liều mình viết, khó khăn mà viết, dù lần đầu tôi được đọc thơ Kiêm Thêm, theo lời yêu cầu của chính nhà thơ mà Nguyên Sa đã có lần gọi anh là “thi sĩ xứ Huế”:
“Hắn có đủ tứ chi đầu mình và tay chân
mắt môi và tóc cùng trí tuệ tuyệt vời
hắn nhận giải thưởng hạng nhất
về đủ thứ
Ở Huế thường có những thằng bạn với đứa em gái như thế
Lanh chanh nhưng đẹp và học giỏi
Lạ thay hắn có quyền năng như Thượng đế
Sai bảo như thiên lôi
Bọn con trai thường thua luôn
Trang 4Ngôn ngữ “kẻ cả”, “đàn anh”, “ông trời” giọng Huế, lối Huế và cách Huế như rứa hầu như chế ngự
toàn thể tập “Hải đường say nắng” mà tác giả vừa
hình thành trong một thời gian rất ngắn (cuối đông
2008 đến tháng hai 2009), viết một mạch, một hơi mấy trăm bài thơ và không khéo e sẽ viết hàng nghìn…
Có lẽ không ai “nghịch” hơn Kiêm Thêm khi
“làm thơ” về một đề tài không thơ một chút nào với nhiều tựa đề trúc trắc, chẳng hạn “Quyền năng của đứa em gái thằng bạn”, nó cắt ngang mọi chuyện
mơ mộng về một gương mặt lãng mạn trong thơ giữa trăm nghìn chuyện mưa nắng Huế mà thoạt tiên
bốn chữ “Hải đường say nắng” gợi nên.
Đã có “Đây thôn Vỹ Dạ” với “mặt chữ điền” bí
ẩn “lá trúc che ngang” cùng “gió theo lối gió mây đường mây” đưa người đọc băn khoăn tìm kiếm một thứ nhân diện nhìn không ra Thi tứ vô cùng thoát ra
từ nét “mặt chữ điền” thay khuôn mặt trái xoan ước lệ sáo cũ quả bất ngờ
Kiêm Thêm bất ngờ hơn với một hình ảnh đời thường, thường như cơm bữa - Huế với vô số bạn trai
có vô số đứa em gái lau chau Trong đó lại có vô số người bạn của anh thường là kẻ trong cuộc “đố lá” dò
Trang 5la vườn Thúy Chuyện đời xưa gói nhiều giấc “mộng dưới hoa” xôn xao quan quan thư cưu, yểu điệu thục
nữ một thời Huế với trăm ngàn vu vơ
Đời nay, ở xứ Mỹ, Los Angeles, Kiêm Thêm điển hình hoá mọi vu vơ thành…một con nộm, một tuýp, một thể loại người nộm với “đủ tứ chi đầu mình và tay chân…mắt môi và tóc…”
Nếu đọc kỹ và nếu ai không biết thì sẽ gạch sổ hai câu này cho rằng tác giả viết dư đến lẩm cà lẩm cẩm
Ai đời đã “tứ chi” rồi mà còn “đầu mình và tay chân”, lại còn “mắt môi và tóc”, cái con nộm be bé ấy hoá ra
có 5 tay 5 chân 4 mắt 2 mình…chi chi đó!!!
Tôi cho người ấy chưa từng biết Huế…bằng Kiêm Thêm với lối nói chữ dài ra, thưỡn ra, vừa “làm đày” yêu bánh nậm, vừa đài cát thông thạo sấm trạng Trình, mới nghe thì quái “dị” nhưng nghe lại thì “ngồ ngộ” làm răng! Chỉ có Huế mới vừa “tứ chi” liền theo với “tay chân”, mới “ nhận giải thưởng” mà “VỀ ĐỦ THỨ” Đủ thứ là thứ chi rứa? Theo thường lối ấy chỉ
có trong cách “noái chuyện” chứ không trong thi ca
Mà chưa ai liều lĩnh tĩnh bơ như Kiêm Thêm khi làm thơ với thứ ngôn ngữ tôi gọi là “trúc trắc” hầu như chế ngự toàn tập thơ
Trang 6Trúc trắc ngược lối với thơ nếu không nói là phá thơ, có nghĩa khổ độc, chõi âm điệu.
Ấy thế mà Kiêm Thêm đã tạo nên thơ nơi chính khúc mắc ấy Cái khúc mắc như khởi đầu của thơ, như một nỗi giật mình chuyền sang người đọc Cái giật mình khi bắt gặp một hình ảnh đời thường quá quen để là đối tượng của thơ đến nỗi thốt lên “Rứa
mà cũng thơ à?”
Ấy thế mà thơ!
Có nghĩa không nên dừng lại bên bờ một con chữ nào để bắt lý, ngay cả “hắn”, “đứa em gái thằng bạn” Đừng hỏi “hắn là ai” Cũng khoan đừng vội bắt bíu cả
“tứ chi đầu mình tay chân” mà quả quyết hắn bằng xương bằng thịt 100% Bởi vì liền sau đó Kiêm Thêm
đã cho “hắn” ngang hàng với “Thượng đế” Mà cũng đừng tưởng Thượng đế là…ông Trời cao vời vợi nhất, Thượng đế của Kiêm Thêm là…“Thiên lôi”, nói theo lối Huế mình…đùng đùng “chỉ mô đánh đó“ làm cho
“Bọn con trai thường thua luôn” trong đó có cả Kiêm Thêm một thời “lẽo đẽo đi về chiêm bao”…
Bằng một hình tượng cũ rích rất Huế “đứa em gái của thằng bạn” nơi Huế hay mưa…Kiêm Thêm đưa vào một đột biến Bỗng có cơn mưa lớn ở “Los” - Ở
“Los” mà cũng mưa! - ngay giữa lúc một đám mây
Trang 7bay qua hồn người lái xe - bỗng có tiếng “ầm” của hai chiếc xe đụng nhau
Chiều kích không gian và thời gian xoay đột ngột,
từ một hiện thực hoài niệm chuyển sang một ngã ba
“tai nạn”, ngay đây - bây giờ, “thân thể nát nhừ” Thơ, trong chừng mực đột biến của ngôn ngữ, cũng là một thứ tai nạn Đụng độ với cái thường nhật mãi hoài, thơ hầu như phải gây tai nạn, hay bị tai nạn với cái thường nhật để “hoá kiếp” đời thường sang một tầng trời mới, “ban phát thể tính” theo Heidegger trên từng mảnh vô thường
“Thân thể nát nhừ” là cơn đau có thật - ai bảo đó
là tình cờ cũng được – thơ chẳng phải là những cọng
lá tình cờ rơi từ hư vô như R M Rilke và Nietzsche
đã chiêm nghiệm hay sao?
Ở đây chức năng “thơ” của hiện tượng thương tích xác thịt là một chấn thương giã biệt hiện thực, trong nỗi bất lực với hiện thực Từ đây “em hết sai bảo anh được” và có lẽ anh “sẽ đi theo thằng bạn” đến một nơi nào, lìa xa cõi trần
Nếu không có cái chết của người bạn, nếu không xuất hiện nơi mô đó bóng dáng ‘hắn” và nhất là tiếng cười của “hắn”, kèm theo với sự cố tai nạn cuộc đụng
Trang 8xe thân thể nát nhừ, thì Kiêm Thêm vẫn còn lẽo đẽo trong sáo mòn cứ “thua luôn” một mạch.
Nhưng “Quyền năng của đưa em gái thằng bạn” mới đó tưởng đùng đùng sấm chớp hoá ra bị giải giáp lúc nào không hay
“Hắn” không còn là “Thiên lôi” mà trở nên và chỉ
là tác phẩm của nhà thơ
Đọc “Hải đường say nắng” ấn tượng mê hoặc
nhất vẫn là nỗi ngạc nhiên về sức mạnh siêu nhiên của hồn thơ đến nỗi không thể không nhắc lại câu nói của Nietzsche: “Không có thơ con người là không gì
cả Với thơ con người là Thượng đế.”
Kiêm Thêm không bao giờ muốn làm Thượng đế, cùng lắm anh là một “Bồ Tát hữu tình”có tài làm sống lại và nhấc bỗng con nộm “tứ chi đầu mình…”, dứt nó thoát khỏi sức hút trần thế để cùng bay vào vũ trụ thi ca vô tận của tưởng tượng phiêu bồng
Có thể nói Kiêm Thêm đã sáng tạo nên vũ trụ thi
ca của anh trên nhiều từng mây nhẹ hửng, còn nhẹ hơn chính phạm trù tưởng tượng Bởi thế, nói “vũ trụ” là đã trọng lượng hoá đường bay của hồn thơ, đã làm nặng gánh cái phiêu bồng trong con mắt của người chưa đọc thơ của anh
Trang 9Bởi vì trên mỗi từng mây, được đặt lên những điều rất nhỏ nhoi, ví như một xác ve, một chút nắng, chút mưa, mảnh trăng, cọng rơm, chiếc lông ngỗng của Mị Nương, tiếng khúc khích bên kia đại dương, một âm Huế rớt giữa thinh không cả con nộm trên kia… Chúng cũng đã “thoát xác phàm” để chỉ còn xôn xao thi tứ trong một không gian Huế khởi đi từ nỗi nhớ Có lẽ so với nội dung chất chứa trong thơ, chỉ có nỗi nhớ là “nặng ký” nhất, đam mê nhất mà chính nhà thơ thú thật không thoát nỗi.
Trong thơ Kiêm Thêm, cái “thật” nhất giữa những phù phiếm vây quanh chính là cường độ thiết tha với Huế Hầu như TÌNH HUẾ bao trùm mọi chiều kích ngôn ngữ, Huế là “Như Huế” mà cũng “Như em”
“Cắt từng miếng da non nhìn xem, tôi vẫn vậy Chảy ròng ròng trong máu nước sông Hương”
…
Tôi chỉ thấy em và chỉ em thôi
Là Huế trong toàn thành phố cũ
Ôi thân yêu với trăm ngàn kỷ niệm
Đốt đuốc cả đời mới thấy em đây
Bỗng tôi thấy em cũng về lại đó…
Trang 10Em nép mình sưởi ấm với vai tôi
Đôi mắt, nụ cười, môi hồng rực rỡ
Huế đây rồi nhờ có em tôi
(HĐSN, Chỉ có anh mới nhận ra em)
Khởi đầu của điểm khởi đầu “tiếng thơ” là âm ba của một bóng dáng mơ hồ nào đó “Em vô lượng vô biên cho anh đôi cánh mỏng” như một thứ “không thanh” xướng lên làm hiển hiện cả trời đất cỏ cây, tiếng vọng của nghìn năm hoá kiếp “Huế mà em” cuộn mình trong cái kén nhớ, khi được bung ra thì đó
là “cầu vồng bảy sắc”, là “vạn hoa”
“mọi sự đã có đổi khác
mây thì trong, gió hiu hiu lạnh
cây cỏ đổi màu
phía chân trời cầu vồng bảy sắc
còn em thì sao
mùa xuân sắp tới rồi
em đổi sắc
chào đón xuân mới
em mặc áo màu kính vạn hoa
đẹp tuyệt vời
như thế là em đã hơn cầu vồng bảy sắc
nhớ thuở xưa anh vẫn chơi kính vạn hoa đó
Trang 11nhìn hoài, bỗng thấy em trong đó
em rực rỡ hơn các sắc màu
khiến anh mê đắm
thế ra em đã có từ ngàn năm trước”
(HĐSN, Người mặc áo màu kính vạn hoa, 42)
Nghìn trước đến nghìn sau, hoài niệm, tình yêu, ước mơ, chán nản, xót xa, tuyệt vọng là những phiến màu trong kính vạn hoa khởi động sức tưởng tượng vút vào một điểm xa đang phóng chạy ngược lại với mắt nhìn Càng xa, xa ngái chừng nào thì tưởng tượng càng chắp cánh bay, bay mãi cho đến khi bỗng sắc màu biến thành hình hài đi đứng nói cười, buồn
bã tuyệt vọng, i hệt như người đời thường, và còn thật hơn, hiển nhiên hơn đời thật:
“Phải rồi, Huế sống dậy, đi đứng lao xao
Kể cả tiếng guốc em đã vang trong quá khứ”
(HĐSN, Được nhìn lại Huế)
Thời gian trở thành không gian, quá khứ hiện tại tương lai đi về trên con đò kết hoa “vạn thọ” xuôi ngược trên nhánh sông có “căn nhà em… mà tôi qua đó” trên những luồng máu qua tim
“Lần này thì giấc mơ tuyệt vời biết bao…
Chiếc thuyền được kết hoa vạn thọ
Trang 12“Khi tôi đến Hà Nội đang nắng
Phố xôn xao và gió thì hiền
Những cây phượng vàng ửng lên vành môi
Người con gái đi qua phố
Tôi lạc lõng tìm em”
(HĐSN, Viễn mộng Hà Nội)
Chỉ cần nghe em rời Huế là đã quặn lòng biệt ly:
“Em đi, Huế xa vắng tiếng reo cười
Ngay ngọn cỏ may cũng nhớ ánh mắt đó
Ngọn hải đường ủ rũ
Vì nhớ gót chân người đi”
(HĐSN, Tưởng nhớ)
“Ruột quặn thắt bởi nghĩ tới nơi đó
Đừng trách những cơn mưa của Huế
Đừng oán những con ve kêu khi mùa hạ về
Nếu Huế không buồn thì anh đâu làm thi sỹ…”
Trang 13Sức sống trong thế giới tưởng tượng của Kiêm Thêm, ngược với đinh ninh cho rằng tưởng tượng là tấm kính mờ phản chiếu những thực thể hiện tiền,- mãnh liệt và ào ạt, bất ngờ nơi chiều kích ngôn ngữ phẳng trong nghĩa đánh mất không gian ba chiều nhưng lại đa tầng theo nghĩa những đám mây đã thoát sức hút trọng lượng trái đất để lớp lớp bay vào vô hạn.
Tưởng như là khuôn sáo khi nói đến cái tình nhớ Huế, nhiều khi đã trở nên một thứ truyền nhiễm trên thi đàn về Huế dễ gây dị ứng phản cảm Tưởng như quá đỗi tầm thường khi Kiêm Thêm ca ngợi tình yêu, hoài niệm Huế bằng lộng lẫy ngôn từ đế vương Tưởng như giả tạo khi Kiêm Thêm sử dụng lại những khái niệm nặng nề từ chương bày tỏ yêu thương, để ngần ngại như tôi đã ngần ngại ban đầu khi mới ghé mắt đọc với tâm trạng sẵn sàng …chạy Nhưng không, thơ Kiêm Thêm níu chân người đọc, bằng chính bước nhảy nhẹ hửng của anh ra khỏi
từ trường khuôn sáo ngôn ngữ, đồng thời cởi trói người đọc ra khỏi mọi sức ép quán tính của định kiến, chấp chặt vào khái niệm và thực thể hình hài: vừa vạn tuế nữ hoàng đội vương miện xong thì em được thưởng thức “rau khoai anh trồng”, và rước em không phải võng lọng xênh xang mà “châu chấu,
Trang 14“Ngay cả con giun dế sắp hàng đón em tới” Không ngựa xe sơn son thép vàng mà là “con đò kết hoa vạn thọ” đưa em…và
“Con sáo hát khúc sang sông”.
Có khi buồn da diết mà vẫn nhớ “con kiến đen”
“Đã chết đêm qua
Em nhớ tẩm liệm nó với cánh mai khô”
(HĐSN, Mai mốt em không còn ở căn nhà đó)
Có khi nghiêm trọng chết người như
“Em ngồi đó như Phật Bà”
rồi hỏng mất khi em lụ khụ
“Lại mặc áo vàng như Sư Cụ”
Và liền theo sau:
“Có ai đó tặng em hoa hồng tươi sung mãn
(Nên nhớ đây là cổng chùa nơi trang nghiêm, thọ giới)”
(HĐSN, Nữ Thiền sư)
Hai dấu mở ngoặc và câu nhắc nhở chính là chìa khoá mở tung xiềng xích mọi tuyệt đối hoá “EM”,
“Phật Bà”, “Sư cụ” để rồi:
Trang 15“Anh đang theo Thầy Huyền Trang thỉnh kinh ở Tây Trúc
“Anh bây giờ trở lại người bình thường
Nỏ thần và gươm đã bị vô hiệu hoá
Ở đó luật chơi là cấm ta đồng hoá với những khái niệm đóng khung, lầm tưởng ảo ảnh là thật, ở đó những định kiến đạo đức dựa trên cảm tính ghen ghét không thể tồn
Trang 16tại, tiểu ngã ganh tị nhường chỗ cho đại ngã yêu thương Nếu có ghen thì giận lẫy đoá hải đường vô tình “đẹp mà
đong đưa” (HĐSN, Hải đường say nắng)
Nơi đó, như hải đường SAY trong chính tự tính của hải đường yêu nắng, nhà thơ mê đắm đuối, khổ tận cùng, hân hoan đất trời và đau xót hư vô Và chưa phải là lần cuối, nhà thơ nhận ra cuộc thám hiểm là cuộc thám hiểm thế giới của buồng tim rung động, phập phồng hiện sinh giới hạn:
“Trái tim bên trái tôi như muốn kêu lên
Hãy níu lấy cơn mộng tuyệt vời
Hãy giữ giây phút hiếm quý
Thật khó trong đời mỗi người”
(HĐSN, Trái tim ở bên trái)
Chỉ có tưởng tượng là vô cùng:
“Anh thấy trong tim em dòng sông Hương trôi chảy
Có chiếc đò chiều và giọng hò…
Chính anh thấy trong tim em ở một góc khuất Lưu lượng của những mặn nồng
Có ngọn lửa âm ấm cháy sáng
Có âm thanh một chút cuồng điên
(HĐSN, Cuộc phiêu lưu kỳ lạ)
Trang 17Mọi sự dừng lại để suy diễn cái này là đúng hay sai đều vô ích trong cuộc thơ này.
Ngay cả “hắn” trên kia và tôi, người đọc, lắm khi cũng sa đà và sa ngã cho rằng chính mình là “nhân vật” trong thơ, không biết rằng thế giới thật bằng xương bằng thịt là giả hợp mà sức tưởng tượng chính
là chân tình thi ca
Đọc thơ Kiêm Thêm, là tận hưởng chân tình ấy trong cảm nhận càng lúc càng sâu thể tính thơ là tự
do tưởng tượng trong vô lượng yêu thương đời người nhỏ nhoi giới hạn,
Rằng, cả Huế, cả anh và em “Bắt đầu làm lại một
bắt đầu”
Mà
“Rốt cuộc như cọng bèo
Mình sẽ đến Thuận An
Trước khi trời tối”
(HĐSN, Cuộc phiêu lưu kỳ lạ)
Huế, tháng 6/ 2009
THÁI KIM LAN
Trang 19Quyền năng
của đứa em gái thằng bạn
Hắn có đủ tứ chi đầu mình và chân tay
Mắt môi và tóc cùng trí tuệ tuyệt vời
Lạ thay hắn có quyền năng như thượng đế
Sai bảo như thiên lôi
Bọn con trai thường thua luôn
Trang 20Trời mưa ở Los Angeles đang tưởng nhớ
một đám mây xưa
Xe đụng nát thân thể mỏi nhừ
Từ đó quyền năng em của thằng bạn bị mất
Từ đó em không sai bảo gì được anh đâu nhé
Anh đã phá bỏ võ công thâm hậu
(Có thể anh sẽ theo thằng bạn)
Ở một nơi chốn khác
Rất xa lạ.
(Dec, 20.08)
Trang 21Một đoạn tả
về con em gái thằng bạn
Hắn giỏi Tôi đồng ý Và sắc sảo nữa
Kể ra, có đủ cả mặt mũi và tay chân
A, có cả nụ cười lanh tanh
Tôi phục lăn
Hắn thông minh nên sai bảo tôi đủ thứ
Trời mưa Tôi lái xe lên Los Angeles bị đụng
Thân thể bây giờ mỏi nhừ
Chiếc xe thành phế thải
(Tội nghiệp cho chiếc xe)
Trang 22Hắn xứng đáng được tuyên dương
Và có quyền năng sai khiến mọi việc
Tôi bị thương và mệt
Thời tuổi trẻ đã hết
Em đừng cậy mong gì anh nữa
Anh sẽ bỏ đi như thằng bạn
Một thế giới mới đang chờ đón anh.
(Des.20.08)
Trang 23Ngôi nhà ở ven sông
Tôi thật muốn về căn nhà đó lại
Bên con sông nhỏ có dòng nước trong
Những con thuyền ngược xuôi qua đó
Như một nốt buồn
Nơi tôi và bạn ngồi ngắm trăng suông
Kể cho nhau nghe những ngày lưu lạc
Bây giờ hắn không còn nữa
Căn nhà chỉ còn lại em
Thuyền ngược thuyền xuôi đi về hai buổi
Mang theo giọng hò mái đẩy lả lơi
Dẫu đi xa lâu ngày như thế vẫn nhớ hoài
Bởi vì ở đó có em
Tôi muốn làm chiếc cầu đưa em sang sông
Em là dòng nước trôi chảy ngang qua đó
Ngày ngày ta được sum vầy
Như nhánh sông không bao giờ chia biệt
Trang 24Tôi lại muốn là vầng trăng tỏ
Để em đắm say ngắm thưởng đêm đêm Vậy là bớt phần thương nhớ
Không ai cách chia mình được
Vũ trụ vốn có muôn thuở
Nên khó mà ly tan
Ước mơ là ước mơ
Mây trên trời cũng đôi lúc trăn trở Huống chi chúng mình.
Trang 26Hồi tưởng của hồi tưởng
Ký ức chỉ là ký ức
Đừng nhắc đến thời đó nữa
Trời đất sinh ra như thế
Khiến nên có thuở dại khờ
Đó là hiện tượng trời đất
Nên sinh ra con sông Hương và núi Ngự Trách chi thêm tội nghiệp
Bởi vì em muốn anh là ông Nghè ông Cống
Em lại muốn anh làm quan văn
Như vậy mới được cưới em
Điều kiện quá khó
Anh là thi sỹ chỉ biết yêu em
Bỏ Huế mà đi giữa lúc trời rạng sáng
Đi tìm những hư ảo và mộng
Có đâu được cái diễm phúc mẹ ôm vào lòng
Trang 27Ra đi khi trái ngọt đơm bông
Chưa kịp nhìn thấy hoa ngâu dại khờ
Trách chi thời theo em miệng câm như hến
Bởi thế nên muôn đời không lấy được người mình yêu
Nhắc chi miếng trà xanh em mời anh
Nếu biết thổ lộ thì còn chi ra cớ sự
Chỉ biết nói chuyện trên trời dưới đất
Nếu chỉ có một chút cương quyết thì chuyện đã khác
Vâng, em đúng là có ngọn từ trường
Cuốn hút một thời thơ dại
Cho đến khi đầu râu tóc bạc
Ngọn từ trường ấy vẫn bị cuốn theo.
(Tháng 12.08)
Trang 28Cuộc phiêu lưu kỳ lạ
Anh muốn làm một chuyến phiêu lưu cuối
Đi thật xa vào chốn nào đó
Tìm thấy muôn điều mới lạ về lại và khoe với em
Có thế giới kỳ ảo này thật
Như vậy anh là nhà thám hiểm thật rồi
Anh vào tận trong trái tim em và nhìn thấy rõ Hai dòng máu chảy luân lưu nhịp nhàng
Bao nhiêu điều muốn tỏ bày
Anh thấy trong tim em dòng sông Hương trôi chảy
Có chiếc đò chiều và giọng hò
Cùng mái chèo khua bóng nước
Cọng bèo trôi về với biển Thuận An
Trang 29Chính anh thấy trong tim em ở một góc khuất
Lưu lượng của những mặn nồng
Có ngọn lửa âm ấm cháy sáng
Có âm thanh một chút cuồng điên
Không hề gì đâu em chuyện đâu còn có đó
Cũng chưa trễ cho chuyến tàu cuối ấy
Bắt đầu làm lại một bắt đầu
Rốt cuộc như cọng bèo mình sẽ về đến Thuận An Trước khi trời tối.
(Dec.25.08)
Trang 30Cơn mưa của chúng ta phần một
Sao lại có trận mưa như thế
Mà kéo dài đến ba tháng luôn
Mưa đuổi theo em khi em đi học về
Cuộc rượt bắt rất lãng mạn
Rốt cuộc, em thua, em trở lại là Eva
Tấm áo trắng ấy không bảo vệ được em
Em hiện nguyên hình là người tiền sử
Cơn mưa lợi dụng hôn trên má môi em
Em được ve vuốt tận cùng
Anh cũng tán dương với cơn mưa ấy
Hóa ra chúng ta đồng lõa với nhau
Trang 31Em đừng trách móc những cơn mưa
Đó là định mệnh mà
Mùa đông ở Huế thì phải mưa
Như anh yêu em
Đó là chuyện đất trời
Đó cũng là lý do anh viết bài thơ này
Để trả lời một bài viết của em trước đây
Và cũng để biện minh cho cơn mưa
Thành thật tri ân mùa đông nơi ấy
Cảm ơn em đã yêu anh.
(Dec.28.08)
Trang 32Cơn mưa riêng của chúng ta /2
Cơn mưa vẫn tiếp tục như thế
Cơn mưa bão tan sấm chớp
Cơn mưa xối xả không dứt
Em đã trốn học hôm đó
Vượt cả mưa bão đến thăm anh
Không có ai ngăn cản em được
Tình yêu là tình yêu
Em co ro bước vào phòng
Anh sưởi ấm bằng cả thân thể, mền chiếu
Với hơi thở, môi hôn
Những sợi lòng thức giấc, mỉm cười thách thức Mưa ơi, mưa ơi
Đó là trái cấm em đã ăn trong vườn địa đàng
Và là dấu tích của thời con gái
Thiết tha biết bao
Trang 33Anh đã cất giữ trân trọng trong tận cùng trái tim
Để những khổ đau mở ra xem và nhớ
Trên bước đường đời trắc trở
Chan chứa nước mắt bởi cách chia
Có dịp nào không ta gặp lại nhau
Xót thương biết bao là cuộc tình đầu
Em có dịp vuốt mắt anh lần cuối
Có kịp ném cho anh cục đất vào lòng sâu đáy huyệt Với dòng lệ tuôn.
Trang 34TRUYỀN THUYẾT
VỀ CÂY GIÁNG SINH
1 Cây Giáng sinh
Cây Giáng sinh ấy có thật trong đời ta
Cùng bữa tiệc cuối
Với mắt môi
Em chói sáng cùng Giáng sinh
Em trưng bày thật đẹp cho buổi tiệc cuối cùng Trước khi chúng ta xa nhau mãi
Em tựa như vì sao trong ngàn vì sao lấp lánh Giữa bầu trời trong veo
Thật ra em đã có những toan tính
Cắt đứt một mối tình
Cây Giáng sinh ấy đã chết.
Trang 352 Huyền thoại cây Giáng sinh ấy
Bốn ngày sau đó cây Giáng sinh ấy sống lại
Có buổi tiệc mừng với những tông đồ cùng bạn hữu Rượu đỏ và bánh
Từ đó không có cảnh chia ly
Tình yêu như vì thiên sứ và nàng tiên
Huyền diệu biết bao giữa chúng ta
Trang 36Đoạn hai của bài Hồi tưởng
Truyền thuyết anh là loài thanh xà
Bò đi tìm hoài một thứ hạnh phúc
Biết là ảo tưởng nhưng vẫn kiếm tìm
Cho đến khi lột xác và chết
Em là nàng tiên hãy cho anh phép lạ đi
Anh có đôi cánh và đi tìm em
Biển, núi, sa mạc, và trên tầng khí quyển
Miễn được thấy em, dẫu biết lúc đó em là loài dã tràng
Anh sẽ đến và hỏi có phải em là người thuở đó không Thời anh theo em lẽo đẽo qua mấy con đường
Kể cả những lúc anh đi lui đi tới
dưới những cột đèn đường
Miễn được thấy em thoáng qua trên khung cửa sổ
Bây giờ mấy mươi năm sau anh đã già
Anh tham lam muốn được sống và được yêu
như thuở trước
Trang 37Và vẫn cứ yêu em với tình yêu tươi rói
Cho đến khi em vuột mất anh lần cuối
Anh cũng liều mạng với em đây
Đời người ngắn ngủi, khó kiếm ra được người như thế Anh cũng không đủ hơi sức đợi em ở kiếp sau
Anh chỉ ước mơ được cùng em trở lại Huế
Anh cũng không nói nhiều khi đi bên em
Anh ngắt tặng em một nhánh hải đường
Màu đỏ ối như dòng máu chảy muộn màng nơi anh
Để tạ lỗi với em một thời vụng dại
Chúng ta sẽ sống trong mảnh vườn đó cho đến chết.
Trang 38Con đò có kết hoa vạn thọ/đoạn 1
Em đã gởi cho anh toa thuốc của tiên
Có lẽ em lấy được trong vườn sau của Thánh Mẫu Xoa bóp một khắc là anh yên giấc
Kỳ lạ thay là thuốc nhiệm màu
Anh mơ giấc ngủ với nhiều cơn mộng
Có kiếp trước hẹn em đi học về
Em mặc áo trắng cùng tóc thề
Bẽn lẽn đi bên anh như chuyện thần thoại
Nắng chan hòa trên khuôn mặt chữ điền
Em bẽn lẽn nghiêng nghiêng vành nón
Nụ cười khúc khích
Nắng bay lượn trên đầu chúng ta
Cuộc tình biết bao diễm ảo
Ôi là tuổi học trò
Trang 39Hôm sau anh qua một cơn mộng khác
Kỳ này thi anh đỗ Thám Hoa
Võng lọng cùng áo mão vua ban
Anh bỗng chốc được phong là quan đại thần
Như thế cũng không bõ công em săn sóc anh
Làng nước khỏi chê cười
Anh đưa em vào thăm nội thành
Qua ngõ Chương Đức
Em được vào thăm Tử Cấm Thành
Điện Khan Vân cùng vườn Cơ Hạ
Được ngó thấy Diên Thọ, Trường Sanh
Cung Khôn Thái và Điện Thái Hòa
Ôi giấc mơ tuyệt vời
Một thời trai trẻ.
(09)
Trang 40Khi về đó
Khi em về đó cỏ vẫn còn châu chấu,
bươm bướm chào mừng Chim chìa vôi, sáo, chiền chiện, ác là,
chim sẻ, bay đầy trời Đón nữ hoàng từ thâm cung về dự tiệc
Có cả vạn trâu bò, dê cừu, lạc đà, nghênh đón
Vì em cũng là tiên từ trời phái xuống
Cứu độ chúng sanh
Nhân sanh an lạc
Đầu em được kết vòng hoa tơ hồng
Có đính những hạt trân châu và mã não
Em mặc áo hoàng bào có thêu rồng phượng
Chân đi ủng, bước trên những cánh hoa pensse
ánh dạ trong
Con cháu đầy đàn, vui mừng biết mấy