Hoa hạnh phúc mọc bên cạnh chúng ta chứ không phải đi hái trong vườn nhà người khác . Hạnh phúc nở hoa với những ai biết dành sự quan tâm, vun đắp cho cuộc đời mình cũng như cho những người xung quanh. Hạnh phúc còn có được khi mỗi người biết sống vì nhau, hy sinh cho nhau mà không cần sự đền ơn báo đáp. Mong rằng những câu chuyện trong Hạnh phúc nở hoa sẽ giúp bạn có được một sức mạnh nội tâm sâu sắc để xoa dịu đi những khổ đau, phiền muộn đồng thời nâng bước bạn vượt qua mọi khó khăn trắc trở để có những cảm nhận tươi sáng hơn về tương lai. Chỉ khi trải qua khổ đau, mất mát và tuyệt vọng, chúng ta mới nhận ra giá trị của hạnh phúc trong cuộc sống.
Trang 4LỜI TỰA
C ó bao giờ bạn nghĩ rằng ngoài một công việc
tốt, một ngôi nhà khang trang, một nguồn thu nhập bảo đảm đem lại sự sung túc, được mọi người xung quanh quan tâm, yêu thương và quý mến… mình còn cần điều gì nữa để có được một cuộc sống hạnh phúc?
Thực tế là khái niệm “một cuộc sống hạnh phúc” khá mơ hồ, như thế nào mới gọi là hạnh phúc? Hầu hết chúng ta đều ngộ nhận hạnh phúc là một điều gì
đó rất xa vời, cho đến khi đánh mất hạnh phúc, chúng ta mới nhận ra mình đã từng hạnh phúc Douglas Jerrold đã từng nói rằng: “Hoa hạnh phúc mọc bên cạnh chúng ta chứ không phải đi hái trong vườn nhà người khác” Chỉ khi trải qua khổ
Trang 5đau, mất mát và tuyệt vọng, chúng ta mới nhận ra giá trị của hạnh phúc trong cuộc sống
Thật ra, hoa hạnh phúc cũng không hẳn chỉ nở trong vườn tình yêu, mà nó luôn hiện diện đâu đó xung quanh ta nhưng vì những lo toan trong cuộc sống hoặc do chúng ta không để tâm đến nên khi để vuột mất, mới giật mình nhận ra
Hạnh phúc nở hoa đối với những ai đã dành cả cuộc đời mình để nâng niu chăm chút Hạnh phúc còn có được khi chúng ta, mỗi con người đã biết sống
vì nhau, hy sinh cho nhau mà không cần một sự đền
ơn báo đáp nào Là khi dành cho nhau sự quan tâm,
sự động viên chân thành, nhưng đối với người trong cuộc lại là một sự khích lệ rất lớn để họ phấn đấu và
cố gắng vượt qua nghịch cảnh
Tuyển tập “Hạnh Phúc Nở Hoa” bạn đang
cầm trên tay bao gồm những câu chuyện ngắn, súc tích nhưng chứa đầy ý nghĩa, xúc động, nói về tình yêu đôi lứa, về niềm tin son sắt giữa người với người trong cuộc đời và những nỗ lực hết mình để vươn đến một cuộc sống viên mãn, nhân ái và vị tha…
Cho dù cuộc sống của mỗi chúng ta đã và đang trải qua từng ngày với nhiều biến động, nhiều thăng trầm - có cả thành công và thất bại, có cả niềm vui
và những nỗi buồn - nhưng dù cuộc sống có khắc
• Hạnh Phúc Nở Hoa
4
Trang 6Hạnh Phúc Nở Hoa • 5
nghiệt đến thế nào đi nữa, chúng tôi cũng hy vọng rằng mỗi câu chuyện trong quyển sách này sẽ giúp bạn có được cái nhìn sâu sắc và thấu đáo hơn về hạnh phúc, có đơợc sức mạnh nội tâm mãnh liệt nhằm xoa dịu đi những đau khổ, muộn phiền, động viên bạn vượt qua mọi trắc trở Đồng thời, giúp các bạn nhận ra những giây phút hạnh phúc, vui vẻ trong hiện tại và cảm nhận sâu sắc hơn với những gì mình đang sống, đang hiện hữu.
BAN BIÊN TẬP
Trang 8ếu ly hôn, hãy bế em
ra khỏi cuộc đời anh
Những trái tim đau khổ và dũng cảm, đó chính là những tâm hồn cao thượng tạo nên hạnh phúc.
– René Bazin
Trong ngày cưới, đám bạn thân nhất quyết
bắt tôi bế vợ mình trên tay đi vào phòngtân hôn Và thật thế, tôi đã bế nàng vào phòng.Lúc đó, nàng là một cô dâu xinh xắn và e thẹn,còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trềhạnh phúc Mười năm sau đó là những chuỗingày êm ấm - chúng tôi có con, tôi bước vàothương trường và cố gắng kiếm tiền để xâydựng tổ ấm vững chắc, nhưng đến khi cuộcsống có đầy đủ vật chất, thì đời sống tình cảmcủa chúng tôi dần dần suy giảm
Tuy nhìn bên ngoài, mọi người đều ganh tịvới gia đình chúng tôi về mọi mặt như sự giàu
có, tiện nghi, vợ chồng hòa hợp và con cái đề
N
Trang 9• Hạnh Phúc Nở Hoa
8
huề Nhưng thật ra, cuộc sống yên ấm đó gầnnhư bị xáo trộn bởi một sự đổi thay không ngờ,khi Dew - một cô gái xinh đẹp, quyến rũ - bướcvào cuộc đời tôi
Một ngày nọ, tôi đứng trước ban công rộnglớn, Dew vòng tay ôm sau lưng tôi Con tim tôi,một lần nữa lại đắm chìm trong dòng suối yêuđương thơ mộng Tôi đã mua cho cô ấy một căn
hộ và chuyện tình cảm của chúng tôi ngày càngtiến triển Dew nhẹ nhàng nói: “Anh là mẫungười đàn ông rất có sức cuốn hút đối với phụnữ” Câu nói này khiến tôi nhớ đến vợ mình,bởi vì hồi mới cưới, nàng cũng đã từng nói:
“Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rấtquyến rũ phụ nữ” Nghĩ đến vợ, tôi thoáng do
dự vì hiểu rằng mình đang phản bội cô ấy,nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình Tình trạng này khiến tôi suy nghĩ rấtnhiều và cảm thấy không thể kéo dài mãiđược Ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâmtrí tôi, nhưng đồng thời tôi cũng nhận ra rằngrất khó để mở lời với vợ về chuyện này Cho dùtôi đề cập vấn đề một cách nhẹ nhàng đi nữa,thì cũng không tránh khỏi việc gây cho cô ấy
sự tổn thương sâu sắc
Trang 10em sẽ làm gì?” Cô ấy nhìn chăm chú vào tôiđến vài giây mà không nói lời nào
Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: “Anh đãquyết định ly dị chưa? Em không thể chờ lâuhơn được nữa!” Tôi gật đầu vì biết không thểchần chừ thêm được nữa
Tối đó khi vợ tôi đang dọn bữa tối, tôi nắmlấy tay cô ấy và bảo: “Anh có điều này muốn nóivới em” Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn và chờ đợi.Tôi nhìn thấy nỗi đau hiện lên trong đôi mắt cô
ấy Bỗng nhiên, tôi không biết phải mở lời thếnào nữa nhưng vì không muốn che giấu mãichuyện này nên tôi đành nghiêm túc nói: “Anhmuốn ly hôn” Cô ấy không phản ứng gì cũngkhông tỏ thái độ khó chịu khi nghe câu nói đó.Một thoáng im lặng, rồi cô ấy hỏi nhỏ: “Tại sao?”
- Anh nói thật đấy! - Tôi tránh trả lời câuhỏi của cô ấy, tuy nhiên, sự lảng tránh này chỉkhiến vợ tôi thêm giận dữ
Nàng đứng bật dậy, ném đôi đũa đi và hétvào mặt tôi: “Anh không phải là đàn ông!”
Trang 11• Hạnh Phúc Nở Hoa
10
Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện vớinhau Cô ấy khóc Tôi hiểu cô ấy muốn biếtchuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân củachúng tôi, nhưng tôi khó đưa ra câu trả lời thỏađáng bởi tôi không thể nói thẳng với nàng rằngtrái tim tôi giờ đây đã có Dew
Tôi thảo một tờ đơn ly dị trong tâm trạnghối lỗi và ghi rõ cô ấy được sở hữu căn nhà, chiếc
xe hơi và ba mươi phần trăm cổ phần trongcông ty của tôi Nàng nhìn lướt qua tờ đơn, xé
nó ra từng mảnh nhỏ và òa khóc trước mặt tôi.Tôi cảm thấy tim mình đau nhói Ý định ly hôndằn vặt tôi suốt nhiều tuần, và giờ đây dườngnhư càng trở nên rõ rệt, mạnh mẽ hơn
Một tối nọ tôi trở về nhà và thấy vợ tôi đangngồi cắm cúi viết Tôi đi vào phòng và nhanhchóng chìm vào giấc ngủ Nửa đêm tỉnh dậy, tôithấy cô ấy vẫn ngồi viết Tôi trở mình và ngủtiếp Vợ tôi viết đơn ly hôn với điều kiện khôngcần tôi để lại bất cứ tài sản gì, chỉ cần cho cô ấythời gian là một tháng trước khi chính thức lyhôn Trong thời gian này, chúng tôi phải sống và
cư xử với nhau như những cặp vợ chồng bìnhthường khác Lý do là vì tháng sau con trai chúngtôi sẽ trở về nhà nghỉ hè và cô ấy không muốn nóchứng kiến cuộc hôn nhân đổ vỡ của cha mẹ
Trang 12Hạnh Phúc Nở Hoa • 11
Cô ấy hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòngtân hôn trong ngày cưới như thế nào không?” Câu hỏi này chợt làm sống lại trong tôinhững kỷ niệm ngọt ngào của năm tháng trướcđây Tôi lặng lẽ gật đầu
- Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của mình,
do vậy trong thời gian một tháng trước khi ly hônnày em có một yêu cầu là anh phải bế em từphòng ngủ đến cổng nhà vào mỗi buổi sáng khi
em đi làm - Tôi mỉm cười đồng ý Tôi biết cô ấyđang ôn lại những tháng ngày hạnh phúc trướcđây và mong muốn cuộc hôn nhân của chúng tôi
sẽ kết thúc trong sự nhẹ nhàng, lãng mạn
Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôncủa vợ mình Cô ấy cười to và cho rằng đó làmột yêu cầu thật ngốc nghếch và kỳ quặc Tôi và vợ đã không hề gần gũi nhau kể từ khitôi công bố ý định ly hôn, chúng tôi đối xử vớinhau như hai người xa lạ Vì vậy ngày đầu tiên bế
cô ấy, cả hai chúng tôi đều tỏ ra khá ngượngnghịu, vụng về Con trai tôi vỗ tay hưởng ứng:
“Tuyệt quá! Cha đang bế mẹ kìa!” Lời nói củacon trẻ làm tim tôi đau nhói Cô ấy nhắm mắt lại
và nhẹ nhàng nói: “Chúng ta sẽ bắt đầu việc này
từ hôm nay và đừng nói gì cho con hay nhé!”
Trang 13• Hạnh Phúc Nở Hoa
12
Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó vỡ vụntrong lòng Đến cổng, tôi đặt cô ấy xuống Nàngđứng đó chờ xe buýt còn tôi lái xe đến công ty Ngày thứ hai, chúng tôi lặp lại cảnh ấy dễdàng hơn, không còn vẻ ngượng ngùng và bốirối nữa Nàng dựa đầu vào ngực tôi Chúng tôigần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùihương nồng nàn tỏa ra từ cơ thể nàng Tôi chợtnhận ra đã từ lâu tôi không ngắm nhìn ngườiphụ nữ thân yêu của mình Tôi nhận ra nét tươitrẻ đã biến mất trên gương mặt vợ mình, mộtvài nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện sau đuôi mắt Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi:
“Đường ngoài vườn đang bị xói đấy Anh cẩnthận khi bước đi nhé!” Ngày thứ tư khi bế cô
ấy, tôi có cảm giác chúng tôi như một đôi uyênương khắng khít và tôi đang ôm người yêu củamình trong vòng tay âu yếm Những tơ tưởng
về Dew bỗng trở nên mờ nhạt trong tâm trí.Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy nhẹ nhàngdặn dò tôi từng chút một - chiếc sơ mi vừa ủi để
ở đâu, tôi phải cẩn thận hơn khi lái xe Tôi gậtđầu và cảm thấy rất gần gũi với vợ mình
Mỗi ngày, tôi cảm thấy bế vợ mỗi dễ dànghơn, có lẽ do tôi làm việc này đều đặn nên đã trởnên mạnh mẽ hơn Lúc đợi cô ấy ở cửa phòng,
Trang 14Hạnh Phúc Nở Hoa • 13
tôi đã nói với nàng: “Có vẻ như bế em bây giờkhông còn khó khăn nữa” Vợ tôi không nói gì vìđang mải tìm quần áo Cô ấy loay hoay một lúcnhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn
cả Rồi cô ấy thở dài: “Mấy cái váy của em đều bịrộng cả rồi!” Tôi chợt hiểu ra một điều vì vợ tôigầy đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng như thế chứkhông phải vì tôi khỏe hơn trước Tôi biết cô ấy
đã lặng lẽ chôn giấu nỗi niềm cay đắng trong tim
và âm thầm chịu đựng một mình Bỗng nhiên,tôi cảm thấy vô cùng đau đớn và hổ thẹn
Đúng lúc đó, con trai của chúng tôi chạyđến và nói: “Cha à, đã đến giờ bế mẹ ra rồi!”.Đối với nó, việc cha bế mẹ ra cổng đi làm đã làmột điều thân quen, là một phần tất yếu trongcuộc sống của gia đình chúng tôi Vợ tôi vẫy conlại gần và dang tay ôm nó vào lòng Tôi quaymặt đi vì sợ phải nhìn thấy cảnh này và vì tráitim tôi đang đau nhói Tôi lại ôm cô ấy trongtay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách và rađến cổng Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cáchnhẹ nhàng và tự nhiên tưởng như chúng tôiđang trở về ngày tân hôn thuở nào
Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cấtbước khi ôm cô ấy trên tay Con trai chúng tôi
đã trở lại trường học Vợ tôi nhẹ nhàng bảo:
Trang 15• Hạnh Phúc Nở Hoa
14
“Thật ra, em mong sẽ được anh ôm trên tay chođến khi cả hai chúng ta cùng già đi” Tôi xúcđộng ôm cô ấy vào lòng, giọng nghẹn đi trongniềm cảm xúc đang trào dâng và lấn át tâmhồn: “Cả em và anh đều không nhận ra rằngcuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắngrất nhiều những giây phút thân mật, gần gũi” Tôi phóng xe ra khỏi nhà, lái đến nơi mà tôibiết rằng mình phải đến, tâm trí đang hìnhthành một quyết định rõ ràng và quyết liệt Tôibước lên những bậc tam cấp thân quen Dew ra
mở cửa Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy và nói từnglời dứt khoát: “Xin lỗi em, Dew! Hôm nay anhkhông thể đi du lịch với em được và anh cũngkhông thể ly dị vợ mình Anh nói thật đấy!”.Dew mở to mắt, kinh ngạc nhìn tôi, dườngnhư không tin vào những điều mình vừa nghe
- Dew ạ, thành thật xin lỗi em! - Tôi nhẹnhàng nói tiếp - Anh chỉ có thể nói lời xin lỗi
em thôi! Anh sẽ không ly dị Cuộc sống hônnhân của anh tẻ nhạt là vì lâu nay anh đã khôngnhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trongcuộc sống lứa đôi, chứ không phải vì anh và vợmình không còn yêu nhau nữa Anh nhận ramọi điều khi mỗi ngày bồng cô ấy trên tay vàbởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con Anh
Trang 16Tôi quay ra xe và lái thẳng đến công ty, kếtthúc một ngày làm việc trong tâm trạng nhẹnhõm và yên bình Trên đường về nhà, tôi ghévào một tiệm hoa bên đường và chọn mua mộtlẵng hoa mà vợ tôi yêu thích Cô bán hàng hỏitôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp Tôimỉm cười và nói: “Nhờ cô viết rằng: Anh sẽ bế
em vào mỗi buổi sáng cho đến khi cả hai chúng
ta cùng già đi!”
Trang 17ôi là con của một thiên thần
Tuần vừa qua, cả gia đình tôi đi nghỉ mát
ở bang Tennessee và ghé vào ăn sáng ởmột tiệm ăn nhỏ bên đường Trong khi chờ họdọn thức ăn ra, tôi để ý thấy một người đàn ông
có gương mặt sáng sủa, vui vẻ đi từ bàn nàysang bàn khác thăm hỏi mọi người như thể đãquen biết họ từ lâu
Khi tới bàn chúng tôi, ông ta mỉm cười thânthiện: “Xin chào! Ông bà từ đâu tới vậy? Tôichưa từng gặp ông bà ở đây bao giờ”
- Chúng tôi từ Oklahoma đến - Tôi nhẹnhàng đáp
- Chào mừng ông bà đã đến Tennessee vàrất vui khi được làm quen với mọi người Hiệnông làm nghề gì vậy?
- Tôi dạy môn Thần học
T
Trang 18Hạnh Phúc Nở Hoa • 17
- À! Vậy là ông có dạy về niềm tin nữaphải không? Tôi có câu chuyện này muốn kểông nghe - Người lạ mặt nhẹ nhàng kéo ghếngồi xuống rồi nói tiếp - Cách đây nhiều năm,tại ngôi làng nhỏ xa xôi nọ, có một người phụ
nữ không chồng mà lại có con Khi đứa trẻ lớnlên, nó luôn bị bạn bè chế giễu Điều này làmcậu bé vô cùng đau khổ Cậu bắt đầu thu mìnhlại, không giao tiếp, không trò chuyện vàkhông mỉm cười với bất cứ ai Đến tuổi đi học,cậu khóc rất nhiều khi mẹ đưa cậu tới trường Năm đứa trẻ mười hai tuổi, có một thầy giáomới đến trường và làm chủ nhiệm lớp của cậu.Riêng cậu bé, cậu vẫn giữ thói quen đến trườngthật muộn và về nhà thật sớm để tránh bị bạn bèchọc ghẹo Một lần, sau giờ học, thầy giáo yêucầu học sinh ở lại để thầy dẫn cả lớp đi chơi Thế
là cậu bé đành phải ở lại và đi chơi cùng với lớp Thầy giáo bỗng đặt tay lên vai cậu học trò
ít nói nhất lớp và hỏi: “Con trai, bố của con là
ai vậy?” Cậu bé sững sờ nhìn thầy giáo và rồirơm rớm nước mắt, còn tất cả những đứa trẻkhác đều im lặng, bởi vì chúng đều biết rất rõcâu trả lời Người thầy hiểu ngay tình huốngmình mới gây ra, liền xoa đầu cậu bé đangtrong cơn bấn loạn và nói: “Ta biết con là con
Trang 19của ai rồi! Con là đứa trẻ đến từ thiên đường, làcon của một thiên thần” Dừng một lát, thầygiáo vỗ vào lưng cậu bé và nói tiếp: “Con trai,con thật là người có dòng dõi Con phải tự hào
về điều đó chứ!”
Lần đầu tiên khi nghe người khác nói vềcha mình, cậu bé đã mỉm cười vui sướng Nụcười ấy đã giúp cậu tự tin bước ra khỏi vỏ ốc củamình và mạnh dạn trò chuyện với đám bạncùng trang lứa
Người đàn ông kết thúc câu chuyện vàđứng dậy: “Ông bà biết không, nếu người thầy
đó không nói rằng tôi là con của một thiênthần, thì có lẽ suốt đời tôi không bao giờ đạtđược điều gì trong cuộc sống!”
Vợ chồng tôi ngồi im lặng cho tới khi ngườiđàn ông nọ đi khuất Không ngừng thắc mắcnên chúng tôi gọi người phục vụ tiệm ăn lại vàhỏi: “Anh có biết người đàn ông tóc bạc vừangồi ở bàn chúng tôi là ai không?”
Người phục vụ mỉm cười trả lời: “Ồ, có chứthưa ông! Ở đây ai cũng biết và yêu mến ông ấy,
vì ông ấy là một người có tài và luôn quan tâmđến người khác Ông ấy chính là Ben Hooper,cựu Thống đốc bang Tennessee của nước Mỹ”
• Hạnh Phúc Nở Hoa
18
Trang 20hai nước ngọt chưa bao giờ mở
Những người bạn tốt giống như những ngôi sao,
không phải lúc nào bạn cũng nhìn thấy họ
nhưng bạn biết là họ luôn có ở đó
– Khuyết danh
Từ nhỏ, tôi đã may mắn học được bài học
không nên đánh giá người khác qua thấtbại của họ Và sau đây là một trong những bàihọc của tôi từ thuở còn niên thiếu Tôi có haicậu bạn chơi với nhau rất thân và đều làm thêmtrong bệnh viện thị trấn Kolokowski “Củ Lạc”
là người thấp bé, làm phục vụ trong nhà bếp,còn Dominic “Khổng Lồ” có hình dáng cao lớnthì làm công việc rửa xe trong gara
Nhóm chúng tôi thường cùng nhau chơibóng rổ, đi bơi vào mùa hè, còn mùa đông thìcùng nhau cào tuyết vì công việc này cũng kiếmđược chút bạc lẻ - và cả nhóm đều thích cá độ
C
Trang 21là thử thách lòng dũng cảm của người chơi Tutti
- chuyên gia cá cược - đã đặt cho Củ Lạc, mặccho nhiều đứa nói ra nói vào rằng cậu ta bé hơnKhổng Lồ thì hẳn có ít can đảm hơn
Củ Lạc trèo lên mái nhà rồi mon men đi ragần mép hiên Mọi người hồi hộp theo dõi và ồlên từng chặp mỗi lần cậu trượt chân
Trang 22Củ Lạc là người thắng cuộc Tutti hào hứng đithu tiền thắng độ, miệng cười toe toét: “Tớ biếtngay là Củ Lạc sẽ thắng mà! Cậu ta chẳng biết
sợ là gì cả!”
Tình bạn giữa Củ Lạc và Khổng Lồ chẳngthay đổi gì sau chuyện đó Đến tuổi lập giađình, Củ Lạc làm chủ hôn cho Khổng Lồ khicậu này cưới được cô bạn xinh đẹp Rosie Piero.Hai năm sau, Củ Lạc thành cha đỡ đầu của contrai họ, bé Roger, lúc đó Củ Lạc đã trở thànhphi công Dù vóc người nhỏ bé nhưng lòng canđảm của Củ Lạc thì không bao giờ thiếu, có lẽchính vì thế nên nghề phi công là thích hợpnhất với cậu ấy
Một lần, chiếc máy bay do Củ Lạc lái bịhỏng động cơ đột ngột, và cậu ấy đã đưa chiếc
dù duy nhất trên máy bay cho đồng đội, còn
Trang 23cậu ta ở lại và chấp nhận hy sinh Tuy chiếnthắng trong lần nhảy mái nhà, nhưng Củ Lạclại tử nạn vì không chịu nhảy ra khỏi máy bay,nhưng đó là thành công lớn nhất, là sự hy sinhcan đảm và cao quý nhất.
Trong suốt năm mươi năm sau đó, năm nàocũng vậy, cứ đến ngày Củ Lạc hy sinh, Khổng
Lồ và vợ là Rosie lại đưa Roger đến nhà Củ Lạc
Ở đó, ngay bên cạnh tấm bằng gắn ngôi sao ghicông tưởng niệm Củ Lạc luôn có một chai nướcngọt giá năm xu Và chai nước ngọt chưa baogiờ được mở
• Hạnh Phúc Nở Hoa
22
Trang 24hần đóng góp của tôi
V ị giám đốc già trao cho người lính trẻ
một tờ giấy bạc và nói: “Cậu cầm lấy mà
về thăm mẹ Tôi không cho cá nhân cậu đâu,đây là phần đóng góp của tôi đối với đất nước” Người lính trẻ ngỡ ngàng đón nhận niềmvui bất ngờ không phải từ tờ giấy bạc, mà xúcđộng trước tấm lòng của một người xa lạ Câu chuyện diễn ra ở một sân bay lớn Trước đây, tôi làm trợ lý cho một vị giámđốc lớn tuổi Giữa tôi và ông ấy thường có nhữngcuộc tranh luận về tài chính trong việc đầu tư,thực hiện nghĩa vụ của một doanh nhân đối vớiquốc gia Vừa là trợ lý, vừa là một kế toán nênnhiều lúc tôi rất chặt chẽ trong các khoản chitiêu Vì vậy, có nhiều chuyện tôi không đồng ývới vị giám đốc này Thế nhưng, cho đến mộtngày tôi chứng kiến được một câu chuyện vàchính nó đã làm thay đổi cách suy nghĩ của tôi
P
Trang 25• Hạnh Phúc Nở Hoa
24
Hôm đó, trín đường đi công tâc, tôi vă ông
ấy ngồi chờ đổi mây bay tại một phi trường lớn.Trong lúc chờ đợi, tôi mở sâch ra tranh thủ đọc.Còn sếp tôi thì đi gọi điện thoại vă tôi đoân lẵng ấy gọi về cho vợ mình Câc con của ông đều
đê trưởng thănh vă ra ở riíng, ở nhă chỉ cònmột mình vợ ông nín dù đi xa hay gần, ngăynăo ông cũng gọi về cho bă văi ba cuộc, khi thìnhắc bă nhớ uống thuốc, lúc dặn bă khóa bếp
ga cho kỹ, khi thì hỏi xem con gâi có đưa châu
về thăm bă ngoại không? Tôi trđn trọng tìnhcảm của ông nhưng nhiều khi cũng cảm thấyđiều năy hơi quâ
Một lúc sau tôi nghe loa thông bâo chuyếnbay của chúng tôi sắp khởi hănh Nhìn quanhchưa thấy sếp trở lại nín tôi vội đi tìm Tôi thấyông đang đứng trong buồng điện thoại côngcộng Nghĩ rằng ông không nghe tiếng loathông bâo nín tôi đến gần vă lấy tay lăm dấu.Không thấy ông phản ứng gì, tôi gõ văo cửakính vă ra dấu lần thứ hai Đến lúc năy tôi mớinhận thấy ông không nhìn tôi mă đang chămchú nhìn sang buồng điện thoại bín cạnh
Ở đó có một người lính trẻ khoâc trín lưngchiếc ba lô đang hối hả nói văo điện thoại: “Mẹ
ơi, mẹ nói nhanh đi! Con muốn về nhưng
Trang 26Hạnh Phúc Nở Hoa • 25
người ta không chịu đổi vé Mẹ gọi lại cho connhé! Con hết tiền rồi! Số ở đây là 356 ” Ngườilính chưa nói dứt câu thì chiếc điện thoại đãphát ra tiếng kêu tít tít Anh đứng ngây người
ra một lúc rồi buồn bã gác máy
Ông giám đốc bước đến bên người lính đang
âu sầu và ân cần hỏi: “Có chuyện gì vậy cháu?”
- Cháu còn thiếu hai mươi đồng nữa mới đủtiền đổi vé máy bay về thăm mẹ Cháu đượcnghỉ phép Đơn vị mua vé cho cháu về thămnhà nhưng mẹ cháu lại tới chỗ chị cháu và hiện
bà đang mệt nên phải ở lại đó Cháu chỉ có nămngày phép - Người lính đỏ mặt khi nói ranhững điều này và xốc lại ba lô
Sếp tôi thò tay vào túi rút ra một tờ giấy bạcđưa cho người lính trẻ rồi nói: “Cậu cầm lấy mà
về thăm mẹ Tôi không cho cá nhân cậu đâu.Đây là phần đóng góp của tôi đối với đất nước” Người lính trẻ ngỡ ngàng đưa tay ra nhậntiền, vẻ xúc động hiện rõ trên gương mặt Tôithầm hỏi: “Liệu có mục nào trong bảng tổngkết tài chính cuối năm để tôi ghi vào khoản chinày không nhỉ? Bởi vì theo tôi, giá trị củakhoản chi này lớn hơn bất cứ khoản chi nào màcông ty tôi đã chi ra hằng năm”
Trang 27âu chuyện tình yêu
Tình yêu là một tình cảm vĩ đại, tạo nên điều kỳ diệu, tạo nên những con người mới
và làm nên những giá trị phi thường
– Makarenko
Câu chuyện về một ông lão người Trung
Quốc bảy mươi tuổi đã tự tay đẽo hơn sáungàn bậc đá trên núi để cho người vợ tám mươituổi của mình có thể đi lại dễ dàng hơn đã gâyxôn xao dư luận trong và ngoài nước Câuchuyện tình của họ đã được bạn đọc cả nướcbiết đến sau khi báo “Tuần san Phụ Nữ” cửphóng viên lặn lội đến tận nơi để ghi nhận.Câu chuyện đã đoạt được giải thưởng năm
2006 khi nó được bầu chọn là câu chuyện tìnhđẹp nhất Trung Hoa Chính quyền địa phươngsau đó đã cam kết sẽ tải điện vào chiếc hang,nơi cặp vợ chồng ông lão đã sống hạnh phúchơn năm mươi năm nay
Cách đây gần nửa thế kỷ, chàng trai haimươi tuổi tên Liu Guojiang đem lòng yêu Xu
C
Trang 28Hạnh Phúc Nở Hoa • 27
Chaoqing - một góa phụ lớn hơn anh mười tuổi
và đã có con Gia đình và bạn bè của Liu khôngtán thành và ra sức can ngăn mối quan hệ củahai người, phần vì tuổi tác chênh lệch, phần vì
Xu đã có con Mệt mỏi vì những lời đàm tiếu,cặp tình nhân bèn bỏ lên núi sống trong mộthang động, thuộc huyện Jiangjing, gần thànhphố Trùng Khánh của Trung Quốc Tuy cuộcsống vô vàn gian khổ nhưng họ vẫn thủy chungson sắc cho đến tận ngày nay
- Anh có cảm thấy hối tiếc không? - Xuthường hỏi chồng như vậy mỗi khi cuộc sống giantruân và quá cay cực Và câu trả lời của Liu vẫnluôn luôn là: “Chừng nào chúng mình còn chămchỉ làm việc thì cuộc sống sẽ chỉ tốt lên mà thôi!” Con trai của họ - Liu Mingsheng - đã mangtheo một chiếc đèn dầu đến lễ trao giải và kể lạirằng: “Vì yêu nhau nên bố mẹ tôi đã sống ẩndật trên núi từ hơn năm mươi năm nay Ở hangđộng không có điện nên bố tôi đã tự tay làm rachiếc đèn này Đến lúc sức yếu, mẹ tôi ít khixuống núi được, bố tôi đã đẽo hơn sáu ngàn bậc
đá để bà có thể đi lên đi xuống dễ dàng hơn” Tình yêu của họ đã để lại trong lòng ngườidân Trung Quốc một sự mến mộ và vô cùngcảm phục
Trang 29ức tranh đẹp nhất trần gian
C ó một họa sĩ suốt đời mơ ước vẽ được
một bức tranh đẹp nhất trần gian, nhưngông ta không biết điều gì là đẹp nhất nên đãtìm đến vị giáo sĩ để hỏi: “Thưa ngài kính mến,ngài là người thông thái nhất trong tất cảchúng tôi, xin hãy cho tôi biết điều gì đẹp nhấttrên trần gian?’”
Vị giáo sĩ trả lời: “Tôi nghĩ điều đẹp nhấttrần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trịcon người”
Trên đường trở về, người họa sĩ cũng hỏimột cô gái câu hỏi tương tự
Cô gái trả lời: “Tình yêu là điều đẹp nhất trầngian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọtngào; mang đến nụ cười cho kẻ khóc than; làmcho điều bé nhỏ trở nên cao thượng Cuộc sống
sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu!”
B
Trang 30Hạnh Phúc Nở Hoa • 29
Cuối cùng, người họa sĩ hỏi một anh línhmới từ mặt trận trở về cũng với câu hỏi ấy Anh lính trả lời: “Hòa bình là điều đẹp nhấttrần gian, ở đâu có hòa bình thì nơi đó có cái đẹp” Người họa sĩ băn khoăn tự hỏi: “Làm saomình có thể vẽ một bức tranh có cùng một lúc
cả niềm tin, hòa bình và tình yêu nhỉ?”
Khi về đến nhà, ông thấy các con ùa ra chàođón mình, còn người vợ thì tựa cửa chờ chồngvới nụ cười rạng rỡ trên môi Giây phút đó, ôngchợt nhận ra niềm tin rạng ngời trong mắt cáccon, tình yêu đằm thắm trong nụ hôn của vợ vàhòa bình trong tiếng cười ngây thơ của lũ trẻ.Tâm hồn ông vì thế cũng ngập tràn niềm vui,hạnh phúc và bình yên Điều này đã giúp ngườihọa sĩ hiểu được thế nào là điều đẹp nhất trầngian Sau khi hoàn thành tuyệt phẩm của mình,ông đặt tên nó là “Gia đình”
Thật vậy, gia đình là nơi đầy ắp tiếng cườitrẻ thơ, là nơi tiếng hát trong trẻo của người mẹcất lên và là nơi mà sức mạnh của người cha trởthành chỗ dựa vững chắc cho cả gia đình Đó làbức tranh đẹp nhất trần gian mà bất kỳ một conngười nào, một họa sĩ nào cũng mơ ước vẽ đượctrong cuộc đời mình
Trang 31ôi tay cầu nguyện
V ào thế kỷ thứ 15, tại một ngôi làng nhỏ
gần Nuremberg có một gia đình nghèorất đông con Và người bố - một thợ kim hoàncần mẫn - đã không từ nan làm việc gần mườitám tiếng mỗi ngày và sẵn sàng làm thuê bất kỳcông việc gì để có thể kiếm đủ thức ăn đem vềcho bầy trẻ
Mặc dù sống trong cảnh túng quẫn nhưng
cả nhà đều rất đùm bọc và yêu thương nhau.Hai người con trai lớn là Albrecht và Albertluôn ấp ủ ước mơ cao đẹp là được bước chântrên con đường nghệ thuật, nhưng vì hoàncảnh gia đình quá khó khăn nên họ không thểđến học tại học viện ở Nuremberg được
Sau nhiều đêm trăn trở bàn bạc, hai anh embèn nghĩ ra một cách - họ sẽ gieo đồng xu,người thua sẽ làm việc trong hầm mỏ gần nhà
để kiếm tiền nuôi người kia trong suốt thời gianhọc ở học viện Và sau khi thành tài, người kia
Đ
Trang 32Hạnh Phúc Nở Hoa • 31
sẽ phải lo tiền học cho người còn lại Họ cùngnhau gieo đồng xu và Albrecht thắng nên đãlên đường đến Nuremberg Ở quê nhà, người
em Albert bắt đầu chuỗi ngày làm việc vất vả,cực nhọc trong hầm mỏ và suốt bốn năm đềuđặn gửi tiền cho anh
Tại học viện, tài năng của Albrecht mauchóng tỏa sáng như một thiên tài Những bứckhắc, chạm trổ, sơn dầu của anh vượt xa tàinăng của các giáo sư đang dạy anh, vì thế đếnlúc tốt nghiệp, Albrecht đã có thể kiếm đượcnhững khoản tiền lớn nhờ vào việc bán tranh.Khi Albrecht trở về làng, gia đình tổ chứcmột bữa tiệc lớn ăn mừng thành công củachàng họa sĩ trẻ Cuối bữa tiệc đầy hân hoan
đó, Albrecht đứng dậy nâng cốc hướng về phíangười em trai của mình bày tỏ lòng biết ơnnhững năm tháng hy sinh thầm lặng để vunđắp cho hoài bão nghệ thuật của mình Rồi anhnói: “Và bây giờ, Albert, em trai yêu quý củaanh, đã đến lúc em biến ước mơ của mìnhthành hiện thực rồi đó Hãy đến Nuremberg,anh sẽ lo tiền học cho em”
Tất cả mọi người đều quay về phía cuối bànnơi Albert đang ngồi, im lặng chờ đợi Mặc cho
Trang 33• Hạnh Phúc Nở Hoa
32
nước mắt chảy ràn rụa trên gương mặt gầy gò,xanh xao, Albert nghẹn ngào nói: “Không! không! ” Ngừng một lát như để lấy lại bìnhtĩnh, Albert lau nước mắt đứng dậy, nhìn khắplượt những người thân yêu của mình rồi đưa tay
ôm mặt khẽ nói: “Không anh ơi, đã muộn mấtrồi! Em không thể đến Nuremberg được nữa.Hãy nhìn xem, những tháng năm dưới hầm mỏ
đã tàn phá đôi tay của em Mỗi ngón tay đều đã
bị dập nát không dưới một lần, và gần đây tayphải của em lại bị chứng thấp khớp hành hạ,đến nỗi không thể cầm ly chúc mừng anh thì làmsao em có thể cầm cọ để vẽ nên những đườngnét tinh tế được Anh ơi, đã quá muộn rồi! ”
Đã hơn sáu trăm năm trôi qua kể từ ngày ấy
và Albrecht Durer hiện nay được biết đến nhưmột họa sĩ tài danh với hàng trăm tác phẩmđược trưng bày trong nhiều viện bảo tàng nổitiếng trên thế giới Trong số đó có một tácphẩm đặc biệt, gắn liền với tên tuổi của ông mà
ai cũng biết đến, thậm chí chỉ cần bản sao thôi
họ cũng nhận ra ông - đó là tác phẩm “Đôi taycầu nguyện”
Giai thoại kể lại rằng, một ngày nọ, để tỏlòng biết ơn sự hy sinh cao quý của người em
Trang 34Hạnh Phúc Nở Hoa • 33
trai, Albrecht đã kiên trì tái hiện từng đườngnét của đôi bàn tay không còn lành lặn vớinhững ngón tay gầy gò áp vào nhau và hướnglên trời của em trai mình Albrecht đặt tên chobức tranh đó là “Đôi tay”, nhưng cả thế giới mêtranh ngay lập tức đón nhận kiệt tác nghệ thuậtnày và đặt tên cho món quà tình yêu ấy là “Đôitay cầu nguyện”
Khi đứng chiêm ngưỡng một tuyệt phẩmnhư thế, chắc hẳn ai ai cũng đều xúc động Quảthật, nó đúng là một tác phẩm nghệ thuật vôgiá được kết tinh không phải chỉ từ tài năng củamột họa sĩ mà còn bằng tình yêu đằm thắm củacon tim
Trang 35huyến đi dài
Tình yêu gắn chặt hai người trong sự kết hợp kỳ diệu, mà ngay cả thần chết cũng không thể chia lìa được
– Thomas Mann
Trên đại lộ của một thị trấn thuộc tỉnh
Quảng Đông, Trung Quốc, thỉnh thoảnglại xuất hiện một đám đông hiếu kỳ tụ tập ởmột góc đường Họ chăm chú nhìn vào chiếcgiỏ mây đặt bên đường Bên trong giỏ là mộtcon người chỉ dài khoảng 90 cm, bề ngang gần
60 cm, tứ chi hoàn toàn bị gấp khúc, xươngsống cong gập và toàn thân chỉ còn da bọcxương Người ấy nằm bất động, chỉ có hai conmắt và miệng là còn cử động được
Ông lão Triệu Hiền Thành ngồi bên chiếcgiỏ mây cho biết, người nằm trong giỏ là vợông, bà Đường Kim Tú Ngày trước bà ấy caogần một mét bảy và nặng năm mươi bốn kg,còn bây giờ bà chỉ nặng khoảng hai mươi bốn
kg rưỡi và cao không tới một mét
C
Trang 36Hạnh Phúc Nở Hoa • 35
Thật khó hình dung bà lão đang nằm cuộntròn kia đã từng là một phụ nữ cao ráo, cân đối.Ông Thành kể tiếp: “Năm 1963, lúc vợ tôi haimươi bảy tuổi, một hôm đi làm đồng về, bà ấythan đau mắt cá chân Qua hôm sau, đầu gốicũng bắt đầu bị đau nhức Sau đó, cả chân, tay,vai đều đau thốn như bị ai rút gân vậy Chỗ nàođau thì chỗ đó bắt đầu co rút lại Bà ấy đau đếnnỗi cứ khóc suốt Tôi đã đưa bà ấy đến khám ởnhiều bác sĩ, họ đều cho rằng vợ tôi bị bệnhphong thấp Nhưng càng uống thuốc, bệnhtình của bà ấy càng trở nặng, thân thể teo lại,các khớp xương bị phù gây đau nhức rồi biếndạng Đến lúc đó, tôi mới biết vợ mình đã mắcphải chứng bệnh nan y”
- Lỗi cũng tại tôi cả! - Ông Thành ngậmngùi - Vợ tôi mới sinh xong chưa đầy một tháng
đã phải ra đồng làm việc và ngâm mình trongnước mãi Rồi khi phát bệnh, tôi lại không có
đủ tiền chạy chữa Mỗi lần khám tốn những bamươi đồng
Vào những năm 90, ba mươi đồng đối vớingười nông dân Trung Quốc là một khoản tiềnrất lớn Thời kỳ đầu mới phát bệnh, bà Tú tuykhông thể ra đồng làm việc nhưng có thể nửa
Trang 37• Hạnh Phúc Nở Hoa
36
nằm nửa ngồi và chăm con được Ba năm sau,
bà bị căn bệnh quái ác làm cho biến dạng, toànthân không thể duỗi thẳng và cũng chẳng cửđộng được, chỉ có cái đầu là còn quay qua quaylại được Từ đó, bà sống nửa đời còn lại trongchiếc giỏ mây của chồng Ăn uống, tiêu tiểu, vệsinh đều do mình ông Thành chăm sóc
Trước đây cô Triệu Kim Hoa - con gái ông
bà - cũng phụ giúp cha trong việc chăm sóc mẹ,nhưng đến năm hai mươi ba tuổi, cô mắc bệnhviêm màng não rồi qua đời Cái chết của KimHoa là một cú sốc lớn đối với vợ chồng ông.Tinh thần của bà Tú ngày càng suy sụp Năm
1993, ông Thành quyết định rời quê nhà đi tìmcuộc sống mới Ông đặt vợ vào một chiếc giỏmây và tự mình gánh đi Một người đồnghương viết lại hoàn cảnh khốn khổ của họ vàbệnh tình của bà Kim Tú lên một tấm giấy lớn
để họ mang theo qua khắp các tỉnh thành củaTrung Quốc
- Chúng tôi đã đi qua tám tỉnh rồi, HồNam, Giang Tây, Triết Giang, Phúc Kiến, hômnay mới đến Phiên Ngung - Bà Tú kể
Tuy thân thể bị teo nhỏ nhưng giọng của bàvẫn còn trong trẻo, đầu óc minh mẫn lạ thường
Trang 38Hạnh Phúc Nở Hoa • 37
- Đi khắp nơi để kiếm sống đương nhiên làkhông dễ chịu rồi, nhưng buồn nhất là phảichịu ánh mắt soi mói của mọi người Hồi ở QuýChâu, có một tạp chí bảo tôi mang vợ ra chongười ta chụp ảnh, rồi sẽ cho tôi tiền nhưng tôi
từ chối Tôi thà đi ăn xin chứ nhất quyết không
để vợ bị tủi nhục Có thời gian, mỗi ngàychúng tôi kiếm được bảy, tám chục tệ Hômnào may mắn thì được hơn trăm tệ - ÔngThành tâm sự
Trải qua bao gian khó, ông Thành vẫngánh vợ bên mình như là một bảo vật mà ôngcần phải gìn giữ
- Cả hai chúng tôi đều khổ vì thế nhất địnhphải ở bên nhau - vừa vắt khăn lau cho vợ mình,ông Thành vừa tiếp tục câu chuyện - Năm tôilên sáu, gặp cảnh mất mùa cha mẹ đem tôi bỏngoài đường Tôi phải đi làm thuê, chăn bò đểkiếm miếng ăn qua ngày Sau có người mai mốitôi với vợ tôi bây giờ Còn vợ tôi, lên ba tuổi thìcha mất, mẹ lấy chồng khác nhưng cha dượngkhông thương nên đối xử ghẻ lạnh với bà ấy
Dù hoàn cảnh thế nào, tôi cũng không thể bỏ
vợ tôi được Nếu bà ấy mà chết trước, tôi khôngbiết sẽ sống ra sao nữa
Trang 39• Hạnh Phúc Nở Hoa
38
Bà Kim Tú nằm trong giỏ nghe chồng nóibật cười theo: “Đúng vậy! Nếu chẳng may ông
ấy chết trước, tôi cũng chẳng thiết sống nữa!”
Bà ngừng lại một lát, rồi nói tiếp: “Nhiềunăm trước tôi cũng đã nghĩ đến cái chết, nhưngrồi nghĩ đến chồng, đến chị và em trai còn ởquê nhà, tôi lại không đành lòng Ông ấy gánhtôi trên vai hơn ba mươi năm, vất vả vô cùng.Tôi biết mình thật vô dụng Tấm lòng ông ấyđối với tôi, không thể nào kể hết được!” Nóiđến đây, bà nghẹn ngào khóc
Ông Thành lau nước mắt cho vợ, vỗ về:
“Đừng khóc nữa, mai chúng ta về quê ”
Họ đang trên đường ra bến xe và thực hiệnmột chuyến hành trình dài, như vô vàn nhữngchuyến hành trình dài mà họ đã thực hiện trướcđây để về lại cố hương Tứ Xuyên Nhìn cảnhông già hơn bảy mươi tuổi gánh trên vai bà vợbảy mươi mốt tuổi, gian nan và lẻ loi, khiếnkhông ai không cảm thấy xót thương Nhữngtấm lòng vàng, thủy chung son sắt vẫn còn ẩnhiện đâu đó khắp nơi trong dòng đời, càng bịcuộc đời vùi dập, trái tim họ càng tỏa chiếu lấplánh như ngọc sáng
Trang 40rả nợ tình thương
C ác giáo viên của trường Highland lần
lượt bước vào hội trường Đó là một cănphòng rộng rãi và khá thoáng mát, nơi thườngxuyên tổ chức hội họp, lễ lạc tiệc tùng của nhàtrường Hôm đó, tôi được mời đến để nóichuyện về phương pháp dạy học mới cho cácgiáo viên của trường
Vào thời điểm ấy, tôi là một ông bố độcthân đang đảm nhận nuôi hai đứa con nhỏ: côcon gái Shayne bảy tuổi và cậu bé Ethan mới lênnăm Hôm ấy bọn trẻ nghỉ học và người giúpviệc lại bận nên tôi quyết định đưa hai đứa cùng
đi Trước đó, hai con tôi đã nhiều lần là thínhgiả bất đắc dĩ trong các buổi thuyết giảng của
bố nên tôi không gặp khó khăn gì khi chochúng đi theo
T