Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa Download vn Văn mẫu lớp 9 Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa Tổng hợp Download vn 1 Dàn ý Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa I Mở bà[.]
Trang 1Dàn ý Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa
mà cao qúy của bà Cuối cùng người cháu muốn gửi niềm thương, nhớ mong về
bà khi ở xa bà Ví dụ hình thành mạch kể riêng:
* Cách 1:
1 - Hình ảnh bếp lửa khơi nguồn cho dòng hồi tưởng, cảm xúc về bà
2 - Hồi tưởng những kỷ niệm tuổi thơ sống bên bà và hình ảnh bà gắn liền vớihình ảnh bếp lửa
3 - Suy ngẫm về bà và cuộc đời bà
4 - Nỗi niềm của cháu khi đã trưởng thành, đi xa về bà
* Cách 2:
1 - Hình ảnh bếp lửa đã gợi lên trong tâm trí tôi, quá khứ hiện về như một cuộnphim quay chậm
Trang 22 - Tuổi thơ của tôi phải sống trong chiến tranh đầy bom đạn dữ dội.
3 - Tuổi thơ của tôi với bao niềm vui sướng, hạnh phúc được ở bên bà
4 - Đóng vai người cháu, kể lại nội dung bài thơ Bếp Lửa - Bằng Việt Yêu cầu
có sử dụng yếu tố nghị luận, độc thoại nội tâm - Từ kỷ niệm tuổi thơ ở bên bà,tôi lại nhớ về bà và hình ảnh bếp lửa
5 - Giờ đây tôi đã trưởng thành, nhưng tôi không thể nào quên hình ảnh bà gắnvới hình ảnh bếp lửa
III - Kết bài:
Niềm mong ước, suy nghĩ của nhân vật trữ tình từ hình ảnh bà và bếp lửa
Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa - Mẫu 1
Hôm nay, tôi bắt gặp hình ảnh bếp lửa, thật khó để diễn tả những cảm xúc, trạngthái và ý thức của tôi lúc bấy giờ Tôi chỉ nhớ rằng mình đã đứng ngây ngườitrước bếp lửa đó và hình ảnh người bà thân thương nhóm bếp lửa cho tôi lạisống lại trong tâm hồn
Bếp lửa có từ bao giờ, tôi cũng chẳng thể biết rõ, chỉ biết rằng từ khi tôi sinh ra
đã quen thuộc với việc nhóm bếp lửa của bà Ngày nắng to cũng như ngày mưabão, chẳng ngày nào là bà không nhóm bếp, năm tôi bốn tuổi mùi khói đã trởnên quen thuộc, ám vào quần áo và cả tâm hồn Giữa những năm 1945 sao màcái đói lại đáng sợ đến thế, bố mẹ vất vả mưu sinh chỉ còn lại hai bà cháu nươngtựa nhau mà sống Khói bếp khi ấy làm nhèm mắt tôi nhưng bây giờ tôi lại bậtkhóc vì không được ngửi làn khói ấy
Tám năm ròng, tôi cùng bà nhóm lửa, ngồi cạnh bà bên bếp lửa bà hay kể tôi
Trang 3kỉ niệm sống với bà là quãng đời tuyệt đẹp, bà dạy tôi làm, bà bảo tôi học, bàchăm tôi ăn từng miếng ăn, giấc ngủ, thương bà khó nhọc tần tảo sớm hôm tôichỉ biết chăm ngoan nghe lời Ngày xưa khổ lắm ai ơi, giặc tràn về đốt hết máinhà tranh, khó khăn lắm mới dựng lại được, để cho bố mẹ yên tâm công tác bàvẫn dặn tôi không được nói về chuyện đó Ngày tháng cứ thế trôi qua, sáng nào
bà cũng nhóm bếp, bà nhóm lên ngọn lửa yêu thương, niềm tin và hy vọng vềtương lai tươi sáng, ấm no, sum vầy Nhờ có bếp lửa của bà tôi thấu hiểu đượcnỗi lận đận nắng mưa, dù thời thế có thay đổi trong suốt mấy chục năm bà vẫngiữ thói quen dậy sớm nhóm bếp lửa Từ bếp lửa ấy có xôi có gạo, có khoai sắnngọt bùi và có cả tâm tình tuổi nhỏ Bếp lửa của bà kì lạ và thiêng liêng lắm, đểbây giờ khi rời xa quê hương, tôi ở nơi miền đất mới nhiều điều tươi sángnhưng vẫn không thể quên bếp lửa và bà
Trưởng thành rồi ta lại muốn trở nên bé lại, được trở về với những đơn sơ, ngâydại Sẽ chẳng có gì có thể nói hết được tình yêu của tôi với bà và với quê hươngViệt Nam
Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa - Mẫu 2
Mỗi lần đi ngang qua những cánh đồng của đất nước Nga mênh mông, rộng lớn,tôi lại nhớ đến quê hương Việt Nam thân thương của tôi Nhất là vào nhữngngày tuyết rơi trắng xóa, thời tiết lạnh thấu xương, tôi run rẩy trong chiếc áo dàycộm ngồi bên lò sưởi Nhưng lúc đó sao tôi lại thấy lò sưởi sao quen thuộc đếnthế! Ngọn lửa ấm áp làm tôi nhớ đến cái bếp lửa của bà tôi quá!
Tôi sinh ra vào thời chiến tranh loạn lạc, cái thời kì mà đất nước bị chia cắt làmhai, cái thời kì mà đất nước bị giày xéo bởi gót giày của giặc Gia đình tôi cómột truyền thống yêu nước nồng nàn, nên từ khi tôi còn bé, bố mẹ tôi đã luônrời xa tôi để đi phục vụ Tổ quốc ở nơi chiến khu gian nan, hiểm trở Vì vậy tôi
Trang 4đã sống với bà từ những ngày thơ ấu Tôi có những kỉ niệm không bao giờ quênvới bà, đặc biệt là hình ảnh bà luôn gắn với cái bếp lửa ấp iu nồng đượm ấy Bàthức dậy từ sớm tinh mơ để nhóm cái bếp lửa chờn vờn sương sớm, để nhómlên cái ngọn lửa bởi tình bà cháu ấm áp, nồng đượm Nghĩ về bếp lửa tôi lạithương bà tha thiết, sự tần tảo, vất vả của bà sao tôi có thể quên.
Còn nhớ lại cái năm tôi vừa mới lên bốn tuổi, năm ấy là năm 1945 – cái nămđói mòn đói mỏi Tôi đã chứng kiến cái nạn đói len lỏi vào trong từng gia đình,gây nên cái chết thương tâm của hai triệu dân mình, cái chết như để thể hiện chotội ác của chiến tranh, một thời kì đau khổ của dân tộc Việt Nam ta Bố tôi thì điđánh xe khô rạc ngựa gầy Còn tôi thì vẫn ở với bà, bà nhóm bếp để khói xuatan cái mùi chết chóc Nghĩ lại đến giờ sống mũi vẫn còn cay! Cay vì mùi khói!Cay vì một thời kì bi thương, đói khổ, chết chóc của dân tộc ta!
Tám năm ròng tôi cùng bà nhóm bếp, bà bao bọc, che chở tôi, bà dạy tôi làm, bàchăm tôi học Tôi lớn lên trong sự dạy dỗ, bảo ban của bà Nhớ đến mùa hè năm
ấy, tu hú kêu trên những cánh đồng xa, tiếng tu hú nghe sao mà tha thiết thế!Tiếng tu hú như khơi dậy những hoài niệm, những nhớ nhung mong nhớ trongtôi Bà hay kể cho tôi nghe những ngày ở Huế, tôi luôn hào hứng, thích thúnhững câu chuyện của bà, từng giọng nói ấm áp của bà chạm đến trái tim tôi,cho tôi biết thương cảm, yêu thương người khác hơn Nghĩ đến đây tôi liềntrách thầm những con tu hú sao không ở cùng bà mà lại kêu chi hoài trên nhữngcánh đồng xa?
Cuộc sống tưởng như yên bình trôi qua trong mắt đứa trẻ như tôi, nhưng khôngngờ năm đó là năm giặc càn quét dữ dội, chúng để lại một kí ức in mãi trongtâm trí tôi Chúng đốt làng cháy tàn cháy rụi, hình ảnh làng xóm lại trở về lầmlụi, may thay bà tôi sống có nghĩa có tình, được hàng xóm đỡ đần bà dựng lại
Trang 5Cháu muốn viết thư cho bố mẹ để bố về nhà chăm sóc, bảo vệ bà cháu mình “.Thế mà bà vẫn vững lòng, vẫn còn niềm tin vào cuộc chiến đấu của dân tộc Bàdặn tôi đinh ninh rằng:” Bố ở chiến khu, vẫn còn việc bố, mày có viết thư chớ
kể này kể nọ, cứ bảo nhà vẫn được bình yên!” Rồi sớm rồi chiều bà lại nhómbếp lửa lên, nhóm lên tình bà thắm thiết, nhóm lên niềm tin dai dẳng của bà vàocuộc sống, vào tương lai của đất nước
Ngày qua ngày bếp lửa vẫn được nhóm lên, nhóm lên niềm yêu thương ngọt bùicủa khoai sắn, nhóm lên hương vị dẻo thơm của nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,nhóm dậy cả tâm tình tuổi nhỏ Ôi thật kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa! Bếp lửa
kì lạ vì nó cháy lên trong mọi hoàn cảnh, dù nắng hay mưa, đói khát hay chiếntranh thì nó vẫn cháy lên Nó chưa bao giờ tắt vì bất cứ lý do gì
Bếp lửa thật thiêng liêng và mầu nhiệm, nó gắn liền với hình ảnh người bà đángkính của tôi, nó cũng là hình ảnh cho hi vọng niềm chiến thắng của dân tộc tôi,cháy lên không bao giờ bị dập tắt, vẫn ấp iu nồng đượm, vẫn ấm áp đầy yêuthương Giờ tôi đã đi xa, tiếp nhận được tri thức của nhân loại Có ngọn khóitrăm tàu, có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả Nhưng không đâu bằng ngọn lửacủa bà tôi, không niềm vui nào bằng những ngày ở cùng bà, bà ơi!
Nay tôi đang ở nơi đất khách quê người, nơi xa lạ, không người thân thiết làmtôi nhớ Tổ quốc, nhớ bà tha thiết Ánh lửa lò sưởi bập bùng ngay trước mắt,nhưng không có mùi khói cay của bếp lửa bà tôi Ôi bà ơi, con nhớ mùi khói cay
và hình ảnh bếp lửa gắn bó với bà cháu mình, cháu chỉ muốn nhắc bà rằng :
“Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa”
Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa - Mẫu 3
Trang 6Bao nhiêu năm xa quê hương, xa bà, xa miền quê yêu dấu nhưng tôi vẫn khôngthể nào quên được những thánh năm tuổi thơ, có bà bên bếp lửa ấm Dường nhưcái rét cắt da thịt của mùa đông nước Nga khiến tôi hồi tưởng về ký ức khi ấy.Năm tôi lên bốn, tức là năm 1945, đất nước đang lâm vào một nạn đói khủngkhiếp, khi ấy cuộc sống khó khăn rất nhiều Bố mẹ tôi phải ra ngoài kiếm tiền,tôi được bà chăm sóc Tôi còn nhớ khi ấy nhà nhà ai cũng đói, cả người lẫnngựa đều gầy Người chết vì đói cũng không ít, thế nên người dân phải đốt rơm
để trừ tử khí, đốt nhiều đến nỗi khói hun nhèm mắt, tới giờ vẫn còn cay Dù vậytôi cùng bà cũng không bỏ cuộc, chúng tôi ngồi bên ngọn lửa như có một hyvọng, dù không lớn nhưng vẫn sống mãnh liệt
Bố mẹ tôi đi theo tiếng gọi Tổ Quốc, giao tôi cho bà giữ Tám năm ròng tôicùng bà nhóm lửa, dù có khổ đến mấy, bà vẫn ngày ngày thắp lên ngọn lửa nhưthấp lên mỗi niềm hy vọng Tôi ngồi trông những đàn chim tu hú hót tha thiếtngoài cánh đồng, tôi chỉ muốn nói rằng: "Tu hú ơi sao chẳng ở cùng bà?” Tôi
từ nhỏ đã quen cái hơi thân thuộc của bà Cùng bà dậy sớm để cùng thắp lên “hyvọng” dần dần đã trở thành niềm vui nho nhỏ của tôi
Tôi vẫn nhớ những câu chuyện khi ấy của bà Bà thường hay kể những ngày ởHuế cho tôi nghe, dù bà có kể bao nhiêu tôi vẫn không thấy chán Được áp đầunằm lên đùi bà, được những ngón tay ấm áp của bà luồn qua khe tóc, nằm nghenhững câu chuyện cùng với hơi ấm của bếp lửa và tất nhiên là với bà cũng đủlàm cho tôi hạnh phúc
Bố mẹ đi xa, bà tôi thay bố mẹ dạy tôi nhiều việc, bà lo cho tôi ăn học, lo chotôi ăn uống, chăm sóc tôi, khuyên răn tôi những việc sai Khi lớn lên tôi mớinhận ra, bà thương tôi, lo cho tôi không có đủ tình thương, bà cố gắng đảmnhiệm là một người bố, người mẹ và là một người thầy để lo cho tôi Dù khó
Trang 7khăn bà cũng chỉ để tôi thấy một nụ cười hiền hòa Nhớ đến đây, hai giọt lệ lăndài trên má tôi…
Bình yên là thế cho đến khi… Năm đó, giặc đốt làng cháy rụi Tôi cùng bà đitrốn Khi mọi việc kết thúc, bà nắm chặt tay tôi đi từng bước run rẩy vào làng,mọi thứ trước mắt tôi thật hoang tàn Tôi có thể nghe được cả tiếng khóc thancủa người dân Chúng tôi về tới ngôi nhà tranh của mình, nó đã bị đổ xuốngnhưng may là các bác hàng xóm đã giúp chúng tôi dựng lại được Đêm ấy, ngồibên bà, chợt bà bảo tôi: "Mày có viết thư cho bố thì đừng kể này kể nọ, cứ bảo
là chúng ta vẫn bình yên Đừng để bố bây lo.”
Chính là thế, dù có ra sao bà tôi vẫn gắng gượng Người phụ nữ ấy là niềm tựhào to lớn của tôi, bà không bao giờ than vãn, hay tỏ ra mệt mỏi, tôi biết bàđang cố gắng giữ cho tôi luôn lạc quan Dù sớm dù chiều, dù đã qua mấy chụcnăm, bà vẫn luôn thắp lên bếp lửa ấp iu ấy Ngọn lửa được bà dành chọn tất cảniềm thương yêu của mình Chính bếp lửa ấy là nơi có khoai sắn ngọt bùi, nồixôi gạo sẻ chia và những tâm tình tuổi thơ Tôi hiểu lòng bà, vì sao bà lại nhómlửa, tôi hiểu rằng bà đang hy vọng, ngọn lửa bà thắp như là một niềm tin đấtnước sẽ chiến thắng, sẽ bình yên Bà dành cả đời mình chỉ để hy vọng niềm tinhạnh phúc của bà có thể thành hiện thực
Dù tôi đang ở nơi xa Tổ Quốc, cho dù tôi không thể ở cùng bà, dù tôi đang thấynhững điều mới lạ Tôi vẫn không quên hình ảnh người bà thân thường cùngbếp lửa thắp lên niềm tin của tôi Tôi tin bà vẫn luôn ở đây, đang thắp lên ngọnlửa ấm áp trong lòng tôi “Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?.”
Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa - Mẫu 4
Có một nơi là nơi xuất phát, cũng là nơi trở về và là điểm tựa vững chắc chocon người trong hành trình sống Nơi ấy là nhà Nơi ấy với tôi còn có người bà
Trang 8kính yêu Và để rồi, khi trưởng thành, khi đang sinh sống và làm việc tại Liên
Xô, tôi lại bồi hồi, xốn xang nhớ về người bà kính yêu gắn với hình ảnh bếplửa…
Tôi lại nhớ về hình ảnh ngọn lửa hồng ấy…Ngọn lửa có lẽ là không lạ gì trongđời sống của mỗi chúng ta Một ngọn lửa được bà nhen lên mỗi buổi sáng sớm.Một ngọn lửa được đôi bàn tay gầy guộc của bà ấp iu, che chở để chúng có thểcháy lên và tỏa sáng…
Hình như cái ngọn lửa thân thương ấy, tôi đã quen mùi khói từ năm tôi lên bốn.Năm đó gắn với nạn đói của dân tộc- năm 1945 với hình ảnh của những ngườichết vì đói nằm như ngả rạ Bố tôi phải làm việc vất vả Đến bây giờ tôi vẫn còncay sống mũi mỗi khi nhớ lại về những năm đó…
Rồi tám năm ròng, tôi đã bên bà, cùng bà nhóm lên những ngọn lửa hồng Khicon tu hú kêu trên những cánh đồng xa báo hiệu một mùa hè lại về, bà ơi, bà cócòn nhớ không bà? Tôi còn nhớ, khi tu hú kêu, lại gắn với những câu chuyện bàhay kể về những ngày ở xứ Huế Tiếng tu hú tha thiết kêu mãi không ngừng…
Đó là những ngày tháng chiến tranh, bố mẹ tôi bận công tác ở xa nên không cónhà Tôi ở cùng bà, được bà dạy làm, được bà dạy học Bà đã thay cha mẹ tôinuôi tôi khôn lớn và trưởng thành
Rồi năm đốt làng cháy tàn cháy rụi, hàng xóm bốn bên trở về trong cảnh lầm lụi.Bằng tình cảm làng xóm láng giềng mọi người đã giúp bà dựng lại túp lều tranh.Vẫn vững lòng, và thêm cả sự lo lắng cho bố mẹ tôi, bà liền dặn tôi rằng:
- Bố ở chiến khu, bố vẫn còn nhiều việc lắm Mày có viết thư, không được kểnày kể nọ nghe chưa, cứ bảo nhà vẫn được bình yên để bố mẹ an tâm công tác!
Trang 9Rồi hàng ngày, cứ sớm rồi lại chiều, bà vẫn tiếp tục với công việc hàng ngàycủa mình là nhóm lửa Một ngọn lửa chứa tình yêu thương của bà luôn ủ ấp nơiđáy lòng, một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng của bà…
Đời bà luôn vất vả như thế Vất vả nuôi tôi khôn lớn và ngày trước là vất vảnuôi bố tôi Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,nhóm những bếp lửa ấp iu nồng đượm, nhóm cả những nồi khoai sắn có cảnhững yêu thương của bà để xây đắp cho tôi bao ước mơ, để giờ tôi có thể duhọc tại đất nước Liên Xô Bếp lửa của bà còn nhóm lên cả nghĩa tình với xómlàng Ôi bếp lửa của bà, tuy giản dị mà lại rất đỗi thiêng liêng!
Giờ đây, tôi đã đi xa, cách bà đến nửa vòng Trái Đất Một cuộc sống mới đã mở
ra trước mắt tôi Nơi ấy, có những ngọn khói trăm tàu, có lửa trăm nhà và cóniềm vui trăm ngả Nhưng tôi vẫn chẳng thể nào tự quên nhắc nhở bản thân rằng
“ Sớm mai này, bà đã nhóm bếp lên chưa?”
Bà ơi! Cháu yêu bà và cũng thương bà biết bao Cuộc sống hiện đại dễ làm lòngngười đổi thay nhưng hình ảnh của một người bà ngày ngày nhóm lên nhữngngọn lửa yêu thương sẽ mãi không bao giờ phai nhạt trong tâm trí cháu Cuộcsống ở phương xa này, dù vui thật nhưng khi niềm vui tàn đi, nhất là những khicháu ở một mình, cháu lại nghĩ về bà nơi mái nhà tranh, nơi bà kể chuyện cháunghe, nơi bà dạy cháu học, nơi hình thành con người cháu, nơi có ngọn lửa hồngthắp lên trong cháu những ước mơ
Đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa - Mẫu 5
Tôi vẫn nhớ nhà thơ Nguyễn Duy đã từng viết:
“Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá níu váy bà đi chợ Bình Lâm
Trang 10bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần”
Dường như trong kí ức tuổi thơ của bao đứa trẻ, những tháng năm vô lo vô nghĩbên người bà luôn là quãng thời gian êm đềm và thân thương nhất Vượt quabao sự thăng trầm trong cuộc đời và sàng lọc của thời gian, những kỉ niệm mộcmộc ấy về bà vẫn đọng lại trong miền nhớ của biết bao tâm hồn, nó đưa ta vềvới khoảng trời xưa cũ bình dị mà an nhiên tự tại thuở niên thiếu Với riêng tôi,
có lẽ kỉ niệm về bà bên bếp lửa bập bùng mỗi sớm mai luôn đi về trong cõi nhớcủa tôi trên những chặng đường mà tôi trải qua Nỗi nhớ ấy lại càng cồn cào dadiết hơn trong những năm tháng sống xa xứ, đón những đợt gió tuyết nơi xứ sởBạch Dương Trong những phút giây tĩnh lặng, mỗi khi nhìn làn khói của nhữngngôi nhà phía xa kia, cả một trời nhớ thương trong tôi lại ùa về, về bà về bếp lửahồng sưởi ấm cả tuổi thơ tôi, về hương vị quê nhà…
Theo dòng hoài niệm, kí ức đưa tôi về với những đêm đen của cái đói mòn đóimỏi năm 1945 Ngôi làng nhỏ nơi tôi sinh sống, nhà nào cũng rơi vào cảnh đóithê thảm Trong những năm tháng cơ cực ấy, để giành giật lấy sự sống ngày mộtthoi thóp, bố tôi phải lên phố xe thuê rạc cả người, dẫu vậy cũng chỉ đủ để raucháo cầm hơi mà sống qua ngày Cái đói nghèo cùng cực của năm Ất Dậu ấynhư một nỗi ám ảnh trong tâm hồn non nớt của đứa trẻ bốn tuổi lúc đó Chínhmùi khói bếp của bà đã mang đến cho tôi những hơi ấm, sự an lòng và xua đicái mùi tử khí tràn ngập quanh ngõ xóm thôn nghèo Thứ hương thơm dung dịnhư nhen lên từ tình yêu nồng hậu của bà đã sưởi ấm cho tôi trong suốt thuởthiếu thời để rồi sau này trên mỗi hành trình dài và rộng mà tôi qua, mùi khóibếp ấy vẫn làm tôi cay cay sống mũi mỗi khi hồi tưởng lại Những năm thángsau đó khi kháng chiến bùng nổ, bố mẹ tôi thoát ly gia đình đi làm cách mạng,
Trang 11trong sự đùm bọc chở che của bà, bên bóng dáng tảo tần của bà và bên bếp lửahồng bà nhen lên mỗi sớm chiều Những năm tháng thơ bé ấy, bên cạnh bà cháutôi, bên cạnh bếp lửa vẫn còn một nhân chứng mà tôi chẳng thể nào quên đó làchim tu hú Tiếng hót của nó nghe sao mà chơ vơ lạc lõng như khao khát đượcche chở ấp iu đến vậy Tiếng tu hú khắc khoải như xé tan cả khoảng không gianmênh mông buồn vắng, thương con chim tu hú bất hạnh biết bao nhiêu tôi càngbiết ơn và trân trọng những ngày tháng tuổi thơ hạnh phúc được bà chăm chút,bao bọc bấy nhiêu Bên bếp lửa bập bùng, tôi được nghe bà trải lòng về cuộcđời bà những tháng năm còn ở Huế Một cuộc đời đầy truân chuyên và cùng cực.
Bà gửi những hi vọng, ước mong về một tươi lai tươi sáng hơn trong tôi Rồicũng ở bếp lửa nơi góc bếp, bà chăm tôi từng bữa ăn giấc ngủ và là người thầyđầu tiên dạy tôi những bài học quý giá trong cuộc đời Những bài học làm ngườicao đẹp ấy đã trở thành một điểm tựa vững chắc chắp cánh cho những giấc mơcao đẹp trong cuộc đời Thứ ánh lửa ấm áp nồng nàn ấy mang đến cho tầm hồntôi một sự an ủi trong những ngày tháng sống thiếu tình cảm của cha mẹ, bà nhưđiểm tựa tinh thần cho tôi vững bước Cuộc sống vẫn vậy, vẫn khắc nghiệt vàluôn muốn thử thách bản lĩnh của con người Đến một ngày tiếng súng, tiếngbom của cuộc chiến tranh khắc nghiệt dội về làng tôi Trước họng súng và ngòi
nổ hủy diệt của quân địch, ngôi làng tôi lúc đó là một đống tro tàn, nhà cửa củamọi người đều hoàn toàn cháy rụi Tôi biết lúc đó bà đang nuốt ngược nỗi đau
và nước mắt vào trong Nơi chốn nương thân của hai bà cháu tôi không còn,nhưng nghị lực và ý chí thép được tôi luyện trong những năm tháng bể dâu củacuộc đời không cho phép bà tôi gục ngã buông xuôi Bà cứng rắn dắt tôi vượtqua hoàn cảnh ngặt nghèo Tôi hiểu rằng những thiếu thốn, cơ cực mà tôi mớitrải qua không thể nào đong đếm được với những gian khó, nhọc nhằn và nỗinhớ thương con nơi chiến trường đỏ lửa đều phải nén lại vào trong của bà Vàrồi đâu rồi cũng vào đó, nhờ vào tình làng nghĩa xóm mà bà cháu tôi cũng dựngđược căn nhà nhỏ trên nền đất cũ năm nào Bà đã nhóm lên trong tôi ý chí và