Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy Download vn Văn mẫu lớp 9 Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy Tổng hợp Download vn 1 Dàn ý đóng vai người lính kể lạ[.]
Trang 1Dàn ý đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng
1 Mở bài
- Dẫn dắt, giới thiệu bản thân và hoàn cảnh câu chuyện
2 Thân bài
a Tuổi thơ trong ký ức người lính
- Tôi sống cùng sông rừng biển cả, hòa mình trong thiên nhiên mát lành và hồnnhiên vô lo vô nghĩ
- Chiến tranh bất ngờ ập đến, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và bảo vệ quêhương, tôi cùng các bạn lên đường nhập ngũ
- Những năm tháng chiến tranh gian khổ, tôi vẫn hòa mình giữa thiên nhiên núirừng chiến khu, cảnh vật ít nhiều có sự thay đổi
- Thế nhưng mỗi lần ngẩng đầu lên, vầng trăng tình nghĩa vẫn yên lặng ở đó.Tôi cứ ngỡ bản thân sẽ không bao giờ quên vầng trăng ấy, vậy mà
b Cuộc sống đầy đủ tiện nghi thời hiện đại
- Hai miền Nam - Bắc của Tổ quốc được thống nhất, độc lập và tự do Tôi maymắn sống sót nên rời đơn vị và trở về quê nhà, sống một cuộc sống bình thường,
Trang 2- Những ký ức cùng vầng trăng tình nghĩa cũng vô tình bị lãng quên từ bao giờchẳng hay.
- Tôi khi ấy, lãng quên quá khứ nhiều gian lao là sống vô tâm và ích kỷ
- Đau thương mất mát vẫn âm ỉ dày xéo trong lòng dân tộc bởi lẽ chiến tranh lùi
xa nhưng dấu vết nó in hằn trên dáng hình dân tộc vẫn còn
- Khi cả nhân dân đang gắng gượng vượt lên quá khứ thì tôi lại vui vẻ tậnhưởng cuộc sống đầy đủ vật chất
3 Kết bài
- Khép lại dòng cảm xúc và nêu bài học chiêm nghiệm của bản thân
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng ngắn gọn
Tôi là một người lính cụ Hồ - thật tự hào khi nói lên điều đó
Từ nhỏ, tôi sinh ra và lớn lên ở làng quê Nơi mà thiên nhiên là người thân, ánhtrăng là bè bạn Sao quên được những đêm cùng trăng đi mò cua, bắt ốc, dạochơi cùng cơn gió Đến khi tôi vào quân đội, ra chiến trường chống giặc, trăngcũng theo tôi đến rừng núi xa xôi Trăng đồng hành cùng tôi đi tuần, đánh giặc
Trang 3Chúng tôi không chỉ là bạn bè, mà là đồng chí đồng đội Tôi đã thề rằng, chúngtôi sẽ mãi thân thiết, gắn bó như vậy.
Thế nhưng, hòa bình lập lại, đất nước phát triển nhanh chóng, ánh đèn điệnchiếu sáng mọi nơi Nó khiến tôi quên đi người bạn thân thiết năm nào Mộthôm, điện đột ngột bị cắt, tôi mới nhận ra ánh trăng vẫn đang sáng tỏ bên mình.Trên cao, người bạn trăng vẫn dịu dàng và kiên trì nhìn tôi Chao ôi, ra là trăngvẫn luôn ở đây, thiên nhiên vẫn luôn ở đó Bao xấu hổ, hỗi hận dâng trào tronglồng ngực khiến tôi nghẹn ngào rồi bật khóc
Thật đáng giận biết bao, khi tôi can tâm quên đi người bạn đã cùng mình vượtqua bao năm tháng tuổi thơ, những ngày chiến chinh gian khổ Sự thủy chung,son sắt của trăng khiến tôi càng thêm xúc động vô cùng
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng - Mẫu 1
Tri kỷ của bạn là ai? Có phải là người bạn yêu thương và gắn bó trong một thờigian dài không? Đối với tôi tri kỉ lại là những thứ vô cùng gần gũi, quen thuộc,chẳng đâu xa Ánh trăng đơn xa nói xa xa kia chính là tình yêu sâu thẳm tôi mãighi nhớ trong tim Tuy chẳng thể trò chuyện cùng với tôi, nhưng lại là tri kỳcùng tôi vượt qua khốn khó, vất vả, lắng nghe những tâm tư của cuộc đời tôimột cách thầm lặng
Tôi lớn lên từ vùng đất đầy nắng và gió, ruộng đồng lam lũ quen thuộc, sinh ra
ở vùng nông thôn nên âm thanh của tiếng ếch nhái, tiếng ve kêu râm ran chẳngcòn gì xa lạ đối với tôi Hình ảnh của những đàn bò, đàn dê bên bờ cor, lũy trexanh rì rào trong gió, dòng sông tươi mát tắm mát cả tuổi thơ tôi
Tưởng như cuộc sống của tôi sẽ mãi quen thuộc với những hình ảnh nên thơ,bình dị như vậy thôi nhưng buồn thay, chiến tranh đã làm thay đổi cả một quê
Trang 4hương nhỏ của tôi, mọi thứ bị tàn phá một cách ác liệt Khiến cho những thứ có
vẻ rất quen thuộc lại bỗng đổi thay một cách đáng ngờ Tôi lên đường nhập ngũchiến đấu để bảo vệ cho quê hương, Tổ quốc thân yêu Chẳng còn những ngàytháng vô tư bên những cảnh vật gần gũi, cánh đồng lúa vàng ươm những mùagặt như trước nữa Thay vào đó, tôi phải dần quen với một môi trường mới, mộtcuộc sống vốn chẳng còn bình yên nữa, tiếng bom đạn xả cả đêm lẫn ngày, bênnhững cánh rừng gió lạnh đến thấu xương, trong lòng luôn thấp thỏm, lo lắngrình rập Thế nhưng, trái tim tôi chẳng khi nào nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ quêhương da diết Những lúc như vậy, bên cạnh tôi ngoài đồng đội ra, ánh trăng lúcnào cũng dõi theo tôi, lắng nghe những tâm tình sâu thẳm trong tim mà đôi lúccũng chẳng biết tâm sự cùng ai
Thế là chẳng biết tự bao giờ, trăng như một người bạn thân thiết không rời tôimỗi đêm, tâm tình mọi niềm vui, nỗi buồn, ánh trăng như đồng cảm cùng tôi nỗinhớ quê hương không nguôi Những ngày tháng chiến đấu trên chiến trường ácliệt ấy, ánh trăng lúc nào cũng dõi theo từng bước chân tôi, đồng hành cùng tôitrên mọi nẻo đường Nhìn ánh trăng tôi như được tiếp thêm năng lượng để cóthể mạnh mẽ tiếp tục chiến đấu Tôi và trăng cùng nhau đấu tranh hết mình chođộc lập, cho tự do, chẳng sợ ngoài kia có bao nhiêu hiểm nguy, đứng trước giữa
sự sống và cái chết nhưng tôi vẫn nở một nụ cười hạnh phúc cùng trăng Trăngbình dị, đơn giản lắm nhưng lại chứa chan tình nghĩa, yêu thương
Cuối cùng, sau bao năm tháng đấu tranh cho sự sống, cho độc lập, hạnh phúc và
tự do, ngày mà đất nước được hòa bình cũng đến Tôi cùng mọi người trở vềquê nhà, nơi “chôn rau cắt rốn” mà ai cũng ngày đêm mong nhớ Nhà nước cấpcho tôi một ngôi nhà nơi phố xá đông đúc của thành thị Nơi đây khiến lòng tôibỗng thấy nao lòng đến lạ, phải chăng một lần nữa nỗi nhớ những thứ quenthuộc bỗng trỗi dậy? Những tòa nhà cao tầng ngất ngưởng làm lu mờ đi ánhtrăng gần gũi cùng tôi trên mọi nẻo đường, phố đèn sáng cả con đường nhưng
Trang 5ánh trăng vẫn soi sáng trong trái tim tôi một tình yêu da diết Theo thời gian,trăng với tôi dường như có một khoảng cách rất lớn, tôi cũng quên mất đã từng
có một tình bạn đẹp dưới trăng
Một ngày thành phố bỗng biến mất điện, ánh sáng nhân tạo của đèn điện cũngbiến mất Ngay lúc này, như một thói quen tôi tìm kiếm những nguồn sáng thaythế Ấy vậy, ngay khoảnh khắc đó, tôi bỗng thấy một hình ảnh quen thuộc đến
kỳ lạ, một người tri kỷ mà tôi đã quên mất quá lâu Nhìn ánh trăng ngay khoảnhkhắc ấy, tôi dường như đứng sững lại, bao nhiêu ký ức của ngày xưa chợt ùa vềtrong tâm trí, những lúc vui buồn, cười khóc cùng trăng Càng nhìn ánh trăng tôicàng dằn vặt bản thân mình hơn, trăng vẫn thế, vẫn đẹp và sáng soi mọi nẻođường, vẫn đứng đó, chung thủy và nghĩa tình, chỉ có tôi là thay đổi, quên mất
đi sự hiện diện của trăng Trăng im lặng bao nhiêu lòng tôi càng đau đớn bấynhiêu
Nước mắt tôi bỗng tuôn trào không ngừng khi phải đối diện với trăng ngay lúcnày Tôi khóc vì cảm thấy bản thân thật đáng trách, khóc vì nỗi nhớ về mộtngười bạn tri kỷ gắn bó với mình trong suốt những năm tháng khó khăn, khổcực
Mọi thứ về vật chất bạn có thể tự mình làm ra nhưng tình cảm lại là thứ khôngphải cứ muốn là có, nó phát sinh từ chính con tim, từ những gì gắn bó lâu dàimãi không quene Trăng như tượng trưng cho thứ tình cảm sắt son, chung thủy,một lòng với người mình yêu thương Trăng như nhắc nhở chúng ta về tìnhnghĩa trong cuộc sống, hãy trân trọng những người yêu thương, quan tâm mình
ở hiện tại để sau này có gặp lại cũng không cảm thấy hối tiếc và dằn vặt
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng - Mẫu 2
Trang 6Tôi từng là một người lính trưởng thành trong kháng chiến, tôi từng cầm súngbảo vệ cho cuộc sống của những người thân và giành độc lập cho dân tộc Đó lànhững ngày tháng thật sự khó khăn nhưng cũng thật sự ý nghĩa đối với tôi Bởi
đó là những ngày tháng tôi cùng đồng đội chiến đấu, cùng đồng đội sẻ chianhững gian khổ cũng như những niềm vui của cuộc sống nơi chiến trường.Tôivẫn thường cho rằng đó là những kí ức mà tôi sẽ mang theo suốt đời, sẽ khắckhoải trong tâm hồn tôi nhưng thực tại thì không phải vậy Khi đất nước đượcđộc lập, tôi sống trong một hoàn cảnh mới, trước guồng quay của cuộc sống tôidường như quên đi những kí ức xưa của mình, khi bang hoàng nhận ra thì chỉ cólại sự chua xót, day dứt khôn nguôi
Tôi sinh ra và lớn lên trên một vùng quê nghèo, nơi con người sống đoàn kết,chan hòa với thiên nhiên Cuộc sống của tôi gắn liền với không gian của sôngnước, rừng núi Khi đã trưởng thành hơn rồi thì tôi đi bộ đội, vào chiến trườngcuộc sống vô cùng khó khăn, thiếu thốn Người duy nhất luôn ở bên tôi chia sẻnhững buồn vui muộn phiền, người luôn đồng hành cùng tôi trong các cuộchành quân thâu đêm, đó không phải ai khác mà chính là vầng trăng:
“Hồi nhỏ sống với đồng Với sông rồi với bể Hồi chiến tranh ở rừng Vầng trăng thành tri kỉ”
Cuộc sống của tôi luôn gắn liền với tự nhiên, những kỉ niệm tuổi thơ, kỉ niệmcủa những ngày chiến đấu cũng gắn liền với những hình ảnh bất tử ấy của tựnhiên Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể quên đi những kí ức, nhữngngười bạn đồng hành trong ngày tháng gian khổ nhất ấy, thế nhưng tôi đã cónhững lúc quên đi cuộc sống hồn nhiên, chân chất đáng nhớ nhất của đời ngườiấy:
Trang 7“Trần trụi với thiên nhiên Hồn nhiên như cây cỏ Ngỡ không bao giờ quên Cái vầng trăng tình nghĩa”
Chiến tranh qua đi, hòa bình lập lại tôi trở về với cuộc sống của mình, giờ đâykhi thời thế đã đổi thay, tôi cũng có một cuộc sống mới với những thay đổi mới
Đó là cuộc sống nơi thành thị tấp nập, gắn liền với cuộc sống của tôi lúc nàykhông còn là sông, đồng, bể mà đó là những ngôi nhà cao tầng, những hàonhoáng nơi đô thị ồn ào, tấp nập Ngay cả vầng trăng tình nghĩa cũng dườngnhư trôi vào quên lãng, để khi đi trên đường, tôi và người bạn tri kỉ ấy bỗngchốc trở thành những người dưng qua đường
“Từ hồi về thành phố Quen ánh điện cửa gương Vầng trăng đi qua ngõ Ngỡ người dưng qua đường”
Đến bây giờ nghĩ lại tôi mới thấy cái khoảng cách khủng khiếp mà không giansống mang lại, nó khiến cho con người vô tình quên đi những kí ức, những kỉniệm và những người tri kỉ, đúng như câu nói “xa mặt cách lòng”, những thứkhông ở bên ta, không còn tác động đến cuộc sống của ta thường tạo ra mộtkhoảng cách vô hình, khoảng cách ấy làm cho con người và những kỉ niệm xanhau, dường như cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên hệ mật thiết trước đó
Tôi không đổ lỗi hoàn toàn cho hoàn cảnh sống mà trách mình vô tình nhiềuhơn, tôi đã không làm chủ được chính mình, trong vòng xoay của cuộc sốngmới, tôi vô tình bị cuốn vào đó mà quên hết đi những kỉ niệm, những tình nghĩa
đã có trong quá khứ Để khi những hào nhoáng của cuộc sống mới chợt tắt tôimới bàng hoàng nhận ra thứ quan trọng mà mình đã vô tình lãng quên
Trang 8“Thình lình đèn điện tắt Phòng buyn- đinh tối om Vội bật tung cửa sổ Đột ngột vầng trăng tròn”
Vào buổi tối hôm ấy, khi đang ngồi xem truyền hình thì bỗng dưng đèn điệntrong nhà vụt tắt, bóng đèn buyn- đinh tối om, theo thói quen cũng có thể làphản xạ không có điều kiện, tôi vội đến bên cửa sổ và mở hai cánh cửa ra Lúc
ấy trong đầu tôi chỉ có suy nghĩ là tìm chút ánh sáng từ bên ngoài, nhưng tôikhông biết chính cái mở cửa định mệnh ấy đã khiến cho những kí ức như dòngthác lũ chảy về trong tâm hồn của tôi, gợi nhắc cho tôi về những kỉ niệm đã qua,cũng là lời nhắc nhở về sự vô tình của tôi trong thời gian qua Hình ảnh vầngtrăng tròn xuất hiện trước mắt khiến cho tôi ngỡ ngàng, choáng ngợp và có chút
gì đó đau đớn, day dứt như nhận ra thứ vô cùng quan trọng mà mình lỡ lãngquên
“Ngửa mặt lên nhìn mặt
Có cái gì rưng rưng Như là đồng là bể Như là sông là rừng”
Đối diện với vầng trăng tròn, tôi như nhìn thấy những kỉ niệm, những tình nghĩa
đã qua trong thời gian quá khứ, vì vậy mà nhìn thấy vầng trăng tôi như tự soichiếu được sự vô tâm hững hờ của chính bản thân mình, là giây phút tôi chợtnhận ra những ân tình, những kỉ niệm vẫn hiện hữu trong cuộc sống của tôi,nhưng bằng cách vô tình nhất tôi đã lãng quên đi nó, để giờ đây khi nhận thứcđược thì tôi lại thấy vô cùng đau đớn, xót xa Tất cả những kí ức ùa về, nhữnghình ảnh của tuổi thơ, những người bạn gắn bó thân thiết, rừng, sông, bể cũngcũng dạt dào trở về như nhắc nhở đến sự vô tình của tôi
Trang 9kỉ niệm, vì đó là khoảng thời gian đáng nhớ của chúng ta.
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng - Mẫu 3
Sau khi đất nước thống nhất, tôi giải ngũ trở về quê nhà Ba năm sau, tôi chuyểnlên thành phố sinh sống cùng các con tôi Thú thật, tôi vẫn thích sống ở quê nhàhơn Nhưng các con tôi cứ bảo không có ai chăm sóc nên tôi đành nghe theo.Cuộc sống nơi thành phố đầy tiện nghi Các con tôi đều là công chức, viên chức
cả nên chẳng thiếu thứ gì Vừa bước ra khỏi cuộc sống khó khăn của chiến tranhthì đây quả là cuộc sống đáng mơ ước Tôi tận hưởng tất cả những ngọt ngàocủa cuộc sống ấy Không còn lo âu, không còn mất ngủ, không còn nghe tiếngpháo ì ầm mỗi đêm Tôi tận hưởng những giấc ngủ thanh bình và những bữa ăn
Trang 10đầy đủ và nhanh chóng quên đi mọi khổ nhọc xưa kia Mà nhớ để làm gì Chiếntranh đã đi qua, vết thương xưa cũng đã lành rồi.
Tưởng tôi đã mãi mãi quên đi tất cả, mãi mãi ngủ quên trong đời sống tiện nghi
và giả tạo này Tưởng ánh sáng hào nhoáng của phố thị sẽ chôn chặt đời tôitrong bốn bức tường vôi kín đáo, an toàn nhưng lạnh lẽo Nhưng không! Mộtđêm nọ, nó đã đến, cái vầng trăng tình nghĩa năm xưa, đánh thức hồn tôi trongcơn mộng hão huyền
Đó là một đêm thành phố bỗng cúp điện Cúp điện ở thành phố không phải làchuyện hiếm gặp Nhưng đêm ấy, khi ánh sáng giả dối kia vụt tắt, căn phòng rơivào bóng tối Tôi vội bật tung cửa sổ tìm chút gió trời thì bất ngờ, ánh sáng củavầng trăng tràn vào khắp căn phòng Ánh sáng phóng thẳng vào đôi mắt, chiếurọi vào hồn tôi Ôi cái thứ ánh sáng quen thuộc và kì diệu ấy trải một lớp sáng
mờ mờ trên nền gạch lấp loáng Tôi ngẩng đầu nhìn đăm đăm lên trời cao Bầutrời thật rộng lớn Bầu trời thật trong trẻo Vầng trăng tròn ngự trị khắp mộtmiền không gian rộng lớn Dường như nó đang chiếm lĩnh cả thành phố, cả bầutrời cao đến vô tận
Chợt nhớ đến bài thơ xưa của Lý Bạch:
“Đầu giường ánh trăng rọi Ngỡ mặt đất phủ sương Ngẩng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ cố hương”.
Ánh trăng hiền hòa soi rọi lòng tôi, mơn man như có cái gì đó đang xoa dịukhắp người ÁNh trăng gợi nhớ đến những ngày xưa tháng cũ Ánh trăng ấy đãtheo tôi đến suốt cuộc đời Thuở thiếu thời chốn quê xưa, trăng đi vào cuộc sống
Trang 11như người bạn thâm tình cố hữu Tôi nhớ đến những đêm trăng thanh bình trêndòng sông Vầng trăng cao lấp lóa ánh sáng trong dòng sông sâu thẳm, mơhuyền trong tiếng chùa vọng xa Tôi nhớ những đêm trăng tát nước trên đồng.Ánh trăng vàng cứ chập chờn, vỡ rồi liền lại theo nhịp cầu đưa Hay ánh trăng
ma quái khu nghĩa địa sau làng mà bọn nhỏ chúng tôi thường hay chơi trốn tìmsau ấy
Vầng trăng ấy gắn chặt vào đời tôi, hết quãng đời tuổi thơ trên đồng dưới bể.Nhiều đêm nằm dưới ánh trăng sáng, nghe tiếng chim kêu mà đắng lòng đắng
dạ Đất nước đang chiến tranh Quê hương đang bị giày xéo dưới bom đạn của
kẻ thù, đau thương biết mấy Tôi nhìn trăng Trăng cũng nhìn tôi Cả hai im lặngkhông nói nên lời nhưng thấu hiểu lòng nhau
Tháng sau, tôi lên đường đi chiến đấu Trăng cũng theo tôi lên rừng lên núi Trảiqua bao cuộc chiến chinh trăng vẫn bên tôi, thủy chung và tình nghĩa Trăng soirọi bước hành quân đêm rừng sâu thẳm Trăng lao vào cuộc chiến đấu Trăngxung phong mở lối dẫn đường quân ta tiến tới Trăng tiến công vào kẻ thù.Trăng là người đồng chí, đồng đội của chúng tôi
Nhiều đêm, giữa rừng sâu thanh vắng, nằm trên võng dù, giữa đường hành quân,nhìn ánh trăng sáng trên trời cao bỗng nhớ quê nhà tha thiết Ánh trăng hiền hòagiữa trời cao xanh, ánh sáng vằng vặc soi khắp núi rừng Tôi ước gì mai này khi
kẻ thù bị tiêu diệt, tôi trở về quê xây dựng cuộc sống mới Cuộc sống với với cáicày con trâu Ngày ngày cuốc vườn trồng rau, đêm đêm uống cốc trà ấm, ngắmvầng trăng tròn Cuộc đời như thế đủ thú lắm rồi
Ánh trăng chiếu rọi vào nơi tôi nằm như đồng cảm và an ủi tôi Ánh trăng thấuhiểu lòng tôi, đến xoa dịu cơn đau trong trái tim tôi Trái tim chất chứa hận thù.Tôi thầm hứa với trăng cao sẽ anh dũng chiến đấu đến khi đất nước sạch bóng
Trang 12giặc thù Cuộc sống tươi đẹp đang chờ tôi Người thân đang ngóng đợi tôi.Nước mắt tôi chợt rưng rưng khi nghĩ điều đó.
Than ôi! Có ngờ đâu, khi cuộc chiến kết thúc, lời hứa năm xưa tôi đã quên đi từbao giờ Bước ra khỏi chiến tranh, tôi rơi vào trạng thái hụt hẫng Một phần vìquá vui mừng và hạnh phúc Một phần vì tôi trở về với cuộc sống thường ngàyvới những ràng buộc mới Cuộc sống vật chất đầy đủ, tiện nghi khiến tôi say mêtận hưởng để bù đắp lại bao nhiêu năm vất vả nơi rừng thiêng nước độc Nhiềulúc cận kề sinh tử, tưởng sẽ không thể trở về để gặp mặt vợ hiền con thơ
Công việc mới trong thời kì dựng xây đất nước khắc phục hậu quả chiến tranhkhiến tôi cũng bận rộn tối ngày Hết đi sớm lại về khuya khiến tôi không cònthời gian để nghĩ ngợi Hình bóng quê hương và muôn vàn kỉ niệm tuy nhiênvẫn còn ở trong trái tim tôi nhưng từ lâu đã bị khép lại, giấu kín Đô thị phồnhoa, diễm lệ, ánh đèn màu lấp loáng soi rọi khắp mặt đất, khắp bầu trời Vầngtrăng nghĩa tình năm xưa vẫn cứ từng đêm đi qua bầu trời Nhưng gần như tôikhông hề hay biết
Tôi ngửa mặt lên nhìn vầng trăng Trăng nay vẫn thế, vẫn tròn trịa và tỏa sáng.Hình như có cái gì đó đang rưng rưng Trong lòng tôi bỗng hiện rõ hình ảnh quêhương thương yêu Từng cánh đồng, từng ngọn núi, con sông bỗng trở về ào ạt.Bất chợt tôi bật khóc Giọt nước mắt lăn dài trên má nóng hổi
Đó là nước mắt xót xa những tháng ngày xưa cũ Giọt nước mắt hối hận khinhận ra bấy lâu mình đã hững hờ với quá khứ nghĩa tình, hững hờ với vầngtrăng thủy chung Dù chúng tôi, những người lính, từ lâu đã không hề nhớ tới.Nhưng vầng trăng bao năm qua vẫn không thay đổi Trăng vẫn luôn ở cạnhchúng tôi, dõi theo chúng tôi Trăng nghĩa tình thủy chung còn chúng tôi lại vôtình, lạnh nhạt nó nó
Trang 13Ánh trăng lặng im phăng phắc, không nói gì Đó là sự im lặng nghiêm khắcnhắc nhở tôi về quá khứ đau thương nhưng nghĩa tình Trăng không giận dữ,nghiêm nghị mà bao dung càng khiến tôi thêm đau lòng Tôi nhận ra bấy lâumình đã hững hờ với quá khứ, hững hờ với nỗi đau thương mà dân tộc vừa trảiqua Nhiều lần tôi đã tự ngụy biện rằng hoàn thành tốt công việc trong hiện tại
là đã có công với đất nước rồi Và những gì mình nhận được là do công sứcmình bỏ ra, là hoàn toàn xứng đáng
Nhưng kì thực, đó là một cuộc sống ích kỷ và vô tâm Biết bao con người vẫnđang âm thầm hi sinh bởi bom đạn của kẻ thù còn sót lại, bởi đói khổ triền miên.Nỗi đau thương vẫn còn âm ỉ trong lòng dân tộc Kẻ thù đã rời đi, nhưng hậuquả của chúng gây ra vẫn tiếp tục gây tổn thương cho biết bao người Biết baogia đình, bao con người chưa thể tìm thấy được hạnh phúc Cả dân tộc đanggượng mình gắng sức vượt qua Còn tôi thì ngập ngụa, sướng vui trong đời sốngvật chất
Càng suy nghĩ, tôi càng thấy hối lỗi Cảm ơn vầng trăng đã giúp tôi thấu hiểu vànhận rõ bản thân mình Tôi phải làm gì đó để xứng đáng với dân tộc Tôi cầnlàm gì đó để bù đắp lại lỗi lầm Tôi phải sống xứng đáng với tinh thần ngườilính trong thời đại mới, tiếp tục tiên phong trong những nhiệm vụ khó khăn nhấtcủa dân tộc Chắc chắn rồi Nhất định tôi phải gắn kết mình với những nhiệm vụcủa dân tộc Nhất định phải biết trân trọng quá khứ và sống xứng đáng vớinhững gì mình đã nhận được Cuộc sống này không chỉ dành cho riêng tôi màdành cho cả dân tộc, dành những con người anh hùng đã cống hiến hết mình vìđộc lập, tự do của tổ quốc
Đóng vai người lính kể lại bài thơ Ánh trăng - Mẫu 4
Vào những ngày cuối tuần, tôi thường hay ngồi đọc sách, đó là một cách để thưgiãn sau một tuần đi học mệt mỏi Buổi sáng chủ nhật hôm ấy, tôi vẫn đọc sách
Trang 14như mọi khi thì bỗng bố tôi đi chơi Tôi khá bất ngờ vì một người bận rộn như
bố thường tranh thủ nghỉ ngơi ở nhà vào những ngày cuối tuần với những côngviệc đã thành thói quen như xem tivi, đọc báo… Tôi ngạc nhiên vội hỏi rằng hai
bố con sẽ đi đâu, bố mỉm cười:
- Đó là một nơi rất thú vị, khi nào đến thì con sẽ biết
Nghe bố nói vậy, tôi không hỏi nữa và háo hức chuẩn bị đi ngay
Tôi đã tưởng tượng ra nào là công viên, khu vui chơi… nhưng không ngờ rằng
đó lại là một quán café ở Hàng Buồm, Hồ Gươm thật giản dị với cái tên “Lính”.Tôi cảm thấy tò mò và thích thú khi bước vào Đây là một quán café rất lạ màtôi chưa bao giờ đặt chân đến Mọi vật trong căn phòng có cái gì đó rất thiêngliêng Những chiếc ba-lô của người lính, những chiếc mũ cối, những khẩu súngtrường, áo chống đạn… Tất cả như đưa tôi trở về với quá khứ của một thờichiến tranh bom rơi đạn nổ
Tôi nhìn toàn bộ căn phòng, nơi đây không khác gì một “viện bảo tàng nhỏ”trưng bày những kỷ vật thời chiến tranh Đang say sưa ngắm nhìn xung quanh,chợt tôi thấy một bác trung niên tầm tuổi bố tôi, bước ra chào hỏi và bắt tay bốthân mật Sau đó, tôi mới biết đó là một buổi hẹn trước của bố và một người bạnhồi còn đi lính Quán hàng hôm nay thật yên tĩnh mà có cảm giác như khônggian rộng lớn thu nhỏ về một góc nơi ba con người đang nói chuyện Ba cốccafe bốc hơi nghi ngút, mở đầu cho cuộc nói chuyện giữa bố con tôi và ngườibạn của bố
Bố giới thiệu với tôi rằng bác tên Trung, là người bạn thân của bố thời chiến Bố
và bác Trung đã cùng nhau vượt qua bao khó khăn, thử thách trong những nămtháng chống Mỹ ác liệt Thoáng nhìn qua người bạn của bố mình, tôi thấy dùbằng tuổi bố nhưng trông bác già dặn hơn đôi phần Khuôn mặt vuông chữ điền
Trang 15cùng với những vết chân chim nơi viền mắt tạo nên một vẻ hiền hòa, từng trải
và có cái gì đó trầm lặng Con người bác toát lên một vẻ giản dị mà nghiêmtrang đồng điệu với không khí của quán cafe kỳ lạ này Đang mải mê suy nghĩchợt bác Trung hỏi tôi:
- Chắc cháu thắc mắc về quán café này lắm nhỉ?
Tôi liền đáp lại:
- Dạ, vâng ạ Sao quán cafe này lạ thế hả bác?
Bác cười xòa, uống một ngụm cafe, tiếp lời:
- Quán cafe này với bác không phải là một cửa hàng để kinh doanh mà nó là nơilưu giữ những kỉ niệm, hồi ức về những năm tháng không thể nào quên
“Thì ra là vậy” – Tôi tự nói với chính mình Tôi đã phần nào hiểu được mụcđích mà bố dẫn tôi đến đây Thấy thích thú, tôi hỏi:
- Vậy ấn tượng đặc biệt nhất của bác về thời chiến là gì ạ?
Bác Trung không vội trả lời, ánh mắt hướng về góc quán, nơi trưng bày nhữngbức hình thời chiến Đó là tấm hình của một vầng trăng tròn, đẹp đến lạ thường.Vẫn nhìn vào đó, bác nói với tôi như đang tự nói với chính mình:
- Đối với bác chiến tranh không phải chỉ về hình ảnh bom rơi đạn nổ mà còn là
về hình ảnh một người bạn đặc biệt đã giúp bác nhận thức được nhiều điều vềchân lí cuộc sống – vầng trăng
Tôi thoáng ngạc nhiên, dường như đọc được vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, bác
kể tiếp:
- Hồi nhỏ bác sinh ra và lớn lên ở một miền quê mà nơi ấy có tất cả những vẻđẹp đơn sơ, giản dị nhất của làng quê Việt Nam Nơi ấy có những đồng lúa,