Thanh Son Ai Khổ Vì Ai 2 Ba Tháng Tạ Từ 2 Bạc Liêu Hoài Cổ 3 Chạnh Lòng 3 Đoản Xuân Ca 4 Giận Hờn 4 Gợi Nhớ Quê Hương 5 Hành Trình Trên Đất Phù Sa 5 Hình Bóng Quê Nhà 6 Hương Tóc Mạ Non 6 Lưu Bút Ngày[.]
Trang 1Ai Khổ Vì Ai 2
Ba Tháng Tạ Từ 2
Bạc Liêu Hoài Cổ 3
Chạnh Lòng 3
Đoản Xuân Ca 4
Giận Hờn 4
Gợi Nhớ Quê Hương 5
Hành Trình Trên Đất Phù Sa 5 Hình Bóng Quê Nhà 6
Hương Tóc Mạ Non 6
Lưu Bút Ngày Xanh 7
Mười Năm Tái Ngộ 8
Nhật Ký Đời Tôi 9
Nỗi Buồn Hoa Phượng 9
Tâm Sự Đời Tôi 10
Vầng Trán Suy Tư 10
Xin Trả Lại Thời Gian 11
Yêu Dấu Hà Tiên 11
Trang 2::: Thanh Sơn :::
Ai Khổ Vì Ai
Anh biết chăng anh, em khổ vì ai, em khóc vì ai Ngày vui đã tan, nhân tình thế thái
chỉ còn lại đống tro tàn
Em muốn kêu lên cho thấu tận trời cao xanh Rằng tình yêu em sao giống đời đóa phù dung Sớm nở tối tàn, xót thương vô vàn chưa thắm vội lìa tan
ĐK:
Thuở xưa ngày đầu của nhau, hai đứa vang câu tình ca Ngày đầu của nhau, anh đón đưa em về nhà Trăng nước hiền hòa, ngày đầu của nhau hương sắc tình yêu đậm đà
Ngày nay mình đành bỏ nhau, canh vắng bơ vơ sầu đau Mình đành bỏ nhau, quên phút ta yêu lần đầu Trăng nước bạc màu, người đành bỏ người như sương khói sau chuyến tàu
Em biết chăng em, anh ngủ nào yên anh thức nào yên Nhiều khi cố quên nhưng chỉ thêm chuốc vào lòng
những ưu phiền
Âu yếm hôm qua không xóa được buồn hôm nay Người đời phụ nhau khi đã cạn chén tình say
Để lại thương sầu, trót yêu nhau rồi sao nỡ đành làm khổ nhau
::: Thanh Sơn :::
Trang 3Ba Tháng Tạ Từ
Người ơi thắm thoát niên học hết rồi Chúc nhau cạn lời giây phút ly bôi Ngày mai tan trường mình không chung lối Thương nhau nhiều biết gửi về mô
Kỷ niệm cũ tan vào hư vô
Cầm tay bốn mắt thương cảm nỗi sầu Tiễn đưa bùi ngùi phút cuối như nhau Đời không bao giờ hợp nhau mãi mãi Thương yêu rồi nỡ đành biệt nhau
Để nhung nhớ muôn vạn ngày sau
Thôi nhé, từ đây cách xa trong đời Vẫn buồn theo tháng ngày trôi
Nụ cười khô héo trên môi
Mỗi lần, thấy phượng nở tim xao xuyến Bạn bè đâu chỉ ta một mình
Nỗi buồn này đành câm nín
Rồi đây, có những khi buồn não lòng
Cố nhân biền biệt có nhớ nhau không Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả
Dư âm làm sống lại đời ta
Dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua
::: Thanh Sơn :::
Bạc Liêu Hoài Cổ
Nghe tiếng đàn ai rao sáu câu Như sống lại hồn Cao Văn Lầu
Về Bạc Liêu danh tiếng ôn lại Một thời để nhớ ngày đó xa rồi
Trang 4Bên nước mặng biển cho muối nhiều Bên nước ngọt phù sa vun bồi Bạc Liêu đưa ta tới cánh đồng
Cò bay thẳng cánh nhìn mõi mắt người
Bạc Liêu giấc mơ tình yêu Dân gian ca rằng: "Bạc Liêu là xứ cơ cầu Dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu Nghe danh Công Tử Bạc Liêu Ðốt tiền nấu trứng tỏ ra mình giàu!"
Cho nhắn gởi Bạc Liêu mấy lời Sông có cạn tình không đổi dời
Dù đi xa trăm hướng
Ai người có nỗi ngoài hương Bạc Liêu thương quá hình bóng quê nhà
::: Thanh Sơn :::
Lời: Thăng Long
Chạnh Lòng
Hôm qua anh đến nhà em Qua cây cầu nhỏ là tới bến đò Trước nhà phủ trắng hoa cau Con chim nó đậu hát điệu quê hương Lâu rồi vẫn nhớ vẫn thương Nghe xao xuyến lạ dạt dào yêu thương
ĐK:
Nhà em mái lá đơn sơ Trưa hè câu hát ầu ơ ví dầu Nhà anh cách mấy nương dâu Cây cau trước ngõ vườn trầu vây quanh
Trang 5Mong cau trầu lớn thật nhanh
Để anh mang đến, xin hỏi cưới em
Hôm nay anh đến nhà em Cha em ngủ võng mẹ em ngủ giường Đâu rồi? Chẳng thấy em đâu?
Anh lên tiếng hỏi đâu rồi em đâu?
Em vừa mới bước sang sông Anh như chết lặng nghe buồn mênh mông
Em về hạnh phúc nhà chồng Riêng anh ôm nỗi sầu thương tím lòng !!!
::: Thanh Sơn :::
Đoản Xuân Ca
Nghe Xuân sang thấy trong lòng mình chứa chan Tiếng pháo vui vang đó đây ôi rộn ràng
Kìa mùa Xuân đang đến trước thềm Gần xa nhịp nhàng Xuân đến Nghe bước chân tô đẹp thêm
Xuân ơi Xuân vẫn muôn đời yêu mến Xuân Nhấp chén vui ta chúc nhau ly rượu mừng Ngày đầu năm hạnh phúc phát tài Người người gặp nhiều duyên may Xuân thắm tươi Xuân nồng say
ĐK:
Ai xuôi ngược trên khắp nẻo quê hương Nhớ quay về vui đón mùa Xuân yêu thương Lòng dạt dào hồn Xuân nao nao Thật tuyệt vời mùa Xuân thanh cao
Ta chúc nhau những gì đẹp nhất lòng nhau
Trang 6Đôi uyên ương sánh vai nhịp nhàng thắm duyên Dưới nắng Xuân trông bướm hoa đang tỏ tình
Còn mùa Xuân đem vui đất trời Còn nụ cười nở trên môi Nhân thế ơi mong đợi XUÂN !!!
::: Thanh Sơn :::
Giận Hờn
Trả lại em yêu chiếc khăn ngày nào, ngày còn bên nhau ái ân tràn đầy
Trả lại em yêu những năm học trò, những đêm hẹn hò, ngày ta có nhau
Giận hờn chi em, nét mi đượm buồn
Giận hờn chi em trút thêm muộn phiền
Giận hờn cho nhau nỗi đau ngập lòng, vắng xa thật rồi người ơi biết chăng
(Điệp khúc):
Trả lại cho em, trả lại cho em, lời nào yêu thương còn đọng trên môi và tình ta đó
những đêm trăng tàn,
để lần sau cuối khi nhìn thấy nhau để ngày mai đó duyên tình cách xa
Tiếng yêu ban đầu còn đâu nữa em ?
Người đành xa ta, bỏ ta một mình,
để rồi ra đi cách xa ngàn trùng
Kỷ niệm năm xưa sẽ tan như bọt bèo,
ái ân ngày nào giờ như giấc mơ
::: Thanh Sơn :::
Trang 7Gợi Nhớ Quê Hương
Quê em hai mùa mưa nắng, Hai thôn nghèo nối liền bờ đê, Từng lũy tre xanh nghiêng nghiêng chiều hè, Như bức tranh gợi tình quê đậm đà
Lời ru con tiếng võng đong đưa
Ai chờ ai thương giòng nước u buồn
Trăm năm nuôi tình khôn lớn Quê hương là sữa mẹ đợi con
Ruộng lúa nương dâu chân quen đường mòn,
Ôi khói lam chiều tình quê dạt dào,
À à ơi câu hò ca dao, như lời mẹ ru từ lúc ban đầu
Ơi hò ơi ví dầu thương những con đò bên hàng dừa xanh,
Thương nhiều chiếc áo bà ba, Vai nặng gánh lúa lúc tan chợ chiều, Bên mái tranh nghèo nghe bìm bịp kêo nước lớn nước ròng
Sương đêm trăng rằm soi lúa
Âm thanh dầm giã gạo chày trôi, Đẹp lắm quê hương thôn trăng tuyệt vời Câu hát thay lời tình yêu ngọt bùi
Dù xa xôi nhớ ngày trong nôi, nghe tình quê hương gọi mãi trong đời
::: Thanh Sơn :::
Hành Trình Trên Đất Phù Sa
Chim tung bay hót vang trong bình minh, chân cô đơn, áo phong sương hành trình
Từ Long An, Mộc Hóa, Mỹ Tho, xuôi về Gò Công, Tiền Giang
ngút ngàn như một tấm thảm lúa vàng
Trang 8Thương em tôi ấ đơn sơ bà ba, trên lưng trâu nước da nâu mặn mà
Hò hò ơi! Cây lúa tốt tươi thêm mùi phù sa đẹp duyên tháp mười, quên đời tảo tần vui cười Quýt Cái Bè nổi tiếng ngọt ngay, ai ăn rồi nhớ mãi miền Tây
Ngồ ngộ ghê, gái miền Tây má hây hây,
vơí các cô đời ao thế hệ Phù sa ơi đậm tình quê hương
Qua Long Xuyên đến Vĩnh Long, Trà Vinh, sông quê tôi thắm trong tim đậm tình Phù sa ơi! ngây ngất bước chân, tôi về không nỡ
ở cũng chẳng đành, quê miền đất ngọt an lành Quê hương tôi vẫn con sông bên Cửu Long, dân quê tôi sống quanh năm bên ruộng đồng
Từ ngàn xưa, cây lúa đã nuôi dân mình no ấm phù sa mát ngọt như dòng sữa mẹ muôn đời Đêm trăng thanh chiếu trên sông Cần Thơ, vang xa xa thoáng câu ca hò lờ
Về Tây Đô nhớ ghé Sóc Trăng nghe điêụ lâm thôn
dù kể hát mình nhưng tình cảm gần như mình
Nắng sớm về trái chín thật mau, cơn mưa chiều tươí mát ruộng sâu Phù sa ơi! bốn mùa cây trái đơm bông, gaí bên trai tình quê thắm nồng Điệu dân ca ngọt ngào mênh mông Sông quê ơi, nắng mưa bao ngàn xưa, tôi không quên lũy tre xanh hàng dừa
Về Bạc Liêu nghe hát cải lương, sau đờn vọng cổ
Cà Mau cuối nẻo đôi lời gửi lại chữ tình
::: Thanh Sơn :::
Hình Bóng Quê Nhà
Trang 9Về tới đầu làng con chim sáo nhỏ hát vang rộn ràng Qua nhịp cầu tre, qua mấy con đê thắm đượm tình quê Bao năm qua cách trở đường xa xuôi ngược bôn ba
Ôi kỷ niệm yêu, mái tranh nghèo tỏa khói lam chiều Còn nhớ nụ cười, câu ca mát rượi chứa chan lòng người Đâu rồi ngày xưa, ai đón ai đưa nắng đượm chiều mưa Quê hương ơi, ấm mãi đời tôi uống ngọt đôi môi Thương quá là thương, tuổi thơ nào ngọt đắng vui buồn
À ơi, con nước lớn chảy xuôi Đưa con thuyền chao nghiêng theo nhịp chèo bơi ai ngân nga câu hò
Hò ơi, gió đưa gió đẩy, về rẩy ăn còng
Về sông ăn cá, về sông ăn cá, về đồng ăn cua
Từ lúc vào đời, chân quen đất nẻ sớm trưa chiều hè
Ôi đẹp làm sao, đêm sáng trăng cao gõ nhịp chày mau Nghe quê hương tiếng gọi mời thương những ngày tha phương Trong cõi đời ta, giữ bên lòng hình bóng quê nhà…
::: Thanh Sơn :::
Hương Tóc Mạ Non
Nghe em hát câu dân ca sao mượt mà lòng anh thương quá Tiếng ngọt ngào nào đong đưa nhớ xa xưa trời trưa bóng dừa
Hẹn hò nhau tình quê hai đứa Mùi mạ non hương tóc em biết bao kỷ niệm Nhắc lại thấy thương nghe thật buồn
Lâu nay muốn qua thăm anh nhưng ngại vì cầu tre lắc lẻo Tháng ngày tuổi đời trôi theo níu chân nhau, bạc thêm mái đầu
Còn tìm đâu ngày xưa yêu dấu Ðường về hai thôn cách xa, thoáng cơn gió chiều
Nhớ mùi tóc em hương đậm đà
ÐK:
Lòng chợt buồn mênh mông
Trang 10Dáng xưa tan theo giấc mộng Chắc người đã bước sang sông Ðang mùa lúa trổ đòng đòng Làm sao em quên, những ngày khi mới quen tên Bên gốc đa ven đường hai đứa ngồi tỏ tình yêu thương
Anh thương tóc em bay bay trong chiều chiều gợi bao nỗi nhớ
Nhớ từng nụ cười ngây thơ thắm duyên mơ
chiều nghiêng nắng đổ
Về quê em phù sa bát ngát Tình mình dù ngăn cách sông chứ đâu cách lòng
Mỗi lần nhớ em sao nghẹn lòng
::: Thanh Sơn :::
Lưu Bút Ngày Xanh
Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi Nhắc lại câu chuyện buồn
Trường còn kia ôi mái đổ tường rêu
Nơi kỷ niệm êm ái Đâu dư âm của tiếng nói ngây thơ Ngày hai đứa dìu nhau đến sân trường Cùng đuổi bướm hái hoa trên cuối đường
Tiếng cười vạn tình thương
Và thuở ấy biết bao nhiêu buồn vui Gói trọn trong tuổi đời Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ
Như một nụ hoa trắng Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò Người em gái mến thương nơi chốn nào
Bao giờ mình gặp nhau
Có những lần hoàng hôn rớt trên vai
Trang 11Bước chân đi lòng nuối tiếc ai hoài Nhặt hoa rơi mà không nói nên câu
Nhớ nhau vì đâu Biết nói gì tình ta trót chia phôi Khép tâm tư dành riêng mến một người Ngày xanh ơi! Ngày xanh chết trong tim
Biết đâu mà tìm
Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa khiến lòng tôi bùi ngùi
Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau
Anh cài cành hoa tím Hoa xưa đây nhưng bóng dáng anh đâu Dòng nhật ký đã ghi nuốt tâm tình
Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còn
Để lại chuyện buồn vui
::: Thanh Sơn :::
Mười Năm Tái Ngộ
Suốt đêm không ngủ Bên tách cà fê đen Chúng ta ôn chuyện đời Ngày mình còn thơ
In như hình với bóng Phút giây chưa hề rời Xuân qua mấy lần Chôn kín chuyện xa xưa Tình cờ gắp nhau Hai đứa cùng đơn vị Không ngăn được nỗi mừng Anh kể tôi nghe Ngày anh mới ra trường
Xa cách nhau mấy năm rồi
Trang 12Nhắc chuyện xưa thấy buồn Thuở học trò ngồi chung lớp Bây giờ chung chí hướng Anh kể tôi nghe Bọn mình lúc chia tay Đếm mùa xuân trôi Giã từ ấu thơ Mười năm cách biệt Mười năm nhung nhớ Thấy thương nhau phút này Trắng đêm hai người Chưa hết chuyện tâm tư Tuyết sương rơi lạnh đầy Mình vừa hàn huyên Nghe tâm hồn xao xuyến Muốn đêm nay thật dài Bao nhiêu ân tình Tiếp nối trọn hôm sau Hẹn gặp lại nhau
Xa cách từ lâu rồi Hơn hai mươi tuổi đời Chưa hề dĩ văng Một đêm trắng tâm sự
::: Thanh Sơn :::
Nhật Ký Đời Tôi
Ngược thời gian, trở về quá khứ phút giây chạnh lòng Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không
Ai thương ai rồi và ai quên nhau rồi Trong phút cuộc đời tương lai trả lời thôi
Một mùa xuân, năm nào hai đứa ngắm hoa đào rơi
Lo cho số phận, lo cho duyên mình sẽ thành một kiếp hoa
Trang 13Sớm nở tối tàn, đời ai không một lần Quen biết rồi thương yêu nhau rồi lại xa
ĐK:
Thôi thế là thôi, là thế đó, dĩ vãng là thơ Đem thơ về ghép nhạc thành khúc tình ca
Thôi thế là thôi là thế rồi Hiện tại ước mơ nhiều Cuộc đời rồi đây biết bao giờ mới được yêu
Ngày biệt ly chúng mình chưa nói hết câu tạ từ Năm năm cách biệt, năm năm mong chờ héo mòn tình nghĩa xưa
Nhắc đến thấy buồn, tình kia ngăn đôi đường Nhật ký đời tôi ghi thêm một lần thôi
::: Thanh Sơn :::
Nỗi Buồn Hoa Phượng
Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, Phút gần gủi nhau mất rồi
Tạ từ là hết người ơi!
Tiếng ve nức nở buồn hơn tiếng lòng, biết ai còn nhớ đến ân tình xưa Đường xưa in bóng hai đứa nay đâu, những chiều hẹn nhau hết rồi, giờ như nước trôi qua cầu
Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi, buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc
Mối u hoài này ai có haỵ
Trang 14Nếu ai đã từng nhặt hoa thấy buồn, Cảm thông được nỗi vắng xa người thương Màu hoa phượng thắm như máu con tim,
mỗi lần hè thêm kỷ niệm Người xưa biết đâu mà tìm
::: Thanh Sơn :::
Tâm Sự Đời Tôi
Khi vừa lớn lên, tôi đã vội yêu một người Nên chưa hiểu đời, cuộc đời bạc trắng như vôi
Tình yêu thứ nhất đã đổi ngôi Người yêu thứ nhất đã phụ tôi Giấc mơ chung đời Thường êm đẹp bên nhau cho đến ngàn sau
Khi vừa biết yêu, tôi ngỡ tình yêu là đẹp Nên chẳng ngại ngùng, tình đầu trao hết cho nhau
Nụ hôn thứ nhất cho người yêu
Để người đem đến bao sầu đau Trót thương nhau rồi Đành ôm hận thương đau cho đến muôn đời
ĐK:
Ai ơi tình cũ lỡ làng rồi Người về nơi ấy có vui không
Để lòng tôi mãi nhớ thương mong Lạnh lùng kiếp cô đơn mùa đông
Tương lai đừng nhắc đến làm gì Thiệp hồng thôi nhé hết chung tên Cuộc tình hai đứa đã vô duyên Đường trần có riêng tôi tìm quên
Trang 15Không còn có nhau, thôi nhé gặp nhau càng buồn Chôn vùi kỷ niệm, kỷ niệm đường vắng không tên
Hàng cây cao vút như lặng im Biển tình tôi chết sau một đêm Phút giây ban đầu Rồi đi vào thiên thu muôn kiếp bẽ bàng
::: Thanh Sơn :::
Vầng Trán Suy Tư
Tôi đếm thời gian trên ngón tay Thường suy tư mắt đầy, hỏi lòng bao đắng cay Bạn cũ có đứa ra đi buồn thiên thu Đứa giàu sang bỏ bạn Nhiều nghiệt khắc phơi bày thế gian
Em có lần yêu đương với tôi Thường lên tiếng gọi đậm đà trên nét môi Ngày cưới khoác áo vu qui đành chia ly
Ngỡ tình nhân dối gạt Rồi từ đó không còn đối mặt
ĐK:
Nâng ly cà phê thật đắng Vầng trán suy tư tô đậm hằn vết nhăn Người đã mang cho, đem tình yêu cháy đỏ
Ôi phút giây dại khờ xin cảm ơn suốt đời tôn thờ
Tôi với người chung thân cách xa Tình theo bước lạ, cuộc đời ta với ta Còn nhớ tiếng nói yêu anh và yêu em Nếu hình dung kỷ niệm lòng tuổi trẻ đôi lần muốn tìm
::: Thanh Sơn :::
Trang 16Xin Trả Lại Thời Gian
Xin trả lại những kỷ niệm buồn vui Ngày xanh đã theo thời gian qua mất rồi Ngồi viết tâm sự nhớ ngược về quá khứ
Chợt lên nét suy tư Bao năm thầm kín trót thương tà áo tím Những đêm sương lạnh nghe trái sầu rớt vào tim
**
Thương rất nhiều mái tóc xõa bờ vai Tình khôn lớn nuôi chờ mong ôi quá dài Lòng vẫn u hoài thấy chuyện tình đổi thay
Đời ai biết được ai Chia ly là hết, xót xa nhiều cũng thế Nếu mai sau gặp xin cúi mặt làm ngơ!
Thời gian có ngừng đây bao giờ!
Thương tiếc rồi sẽ làm buồn vu vơ!
Nhiều lúc muốn quên để xóa mờ Nhưng mỗi lần nhìn đêm về thương nhớ Người đó ta đây, tình vẫn chia phôi Biết cuộc đời mình ra sao?
Ôm kỷ niệm chẳng nửa lời thở than Một tâm khúc cho người thương, cho tiếng đàn
Đời đã không màng những gì mình mơ ước,
mà sao khó tìm quên!
Xa nhau thì nhớ lúc đêm gần xao xuyến Nhớ thương bây giờ xin trả lại thời gian
(nhạc ) (trở lại ** )