Sky nói v? ý mu?n tr? thành ngh? si Everything will be OK at the end; If it''''s not OK, it''''s not the end ) Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt và những màn kịch tính, nên hãy hôn thật ch[.]
Trang 2Everything will be OK at the end; If it's not OK, it's not the end :)Cuộc sống quá ngắn cho những điều nhỏ nhen, vụn vặt vànhững màn kịch tính, nên hãy hôn thật chậm, cười thật tươi, yêuthật chân thành và tha thứ thật nhanh
Hai bài này mở đầu, giới thiệu về anh Sky, các bạn sẽ thấy: Chỉ
1 câu hỏi và 1 câu trả lời, nhưng bạn luôn tìm thấy mình trong đó, cảnhững rắc rối, cả những phân vân, trăn trở, và cả những quyết định Không quá giáo điều và triết lí, mà cực gần gũi, thân thiện Từng lờicủa anh Sky tuy nhẹ nhàng nhưng rất “thấm”
Sky đã một tuổi rồi! 3/8/2009
Anh ơi, em không biết là bên ngoài thì anh bao nhiêu tuổi rồi :”> nhưng mà Sky thì đã một tuổi rồi đấy anh ạ! Happy birthday anh! Em rất muốn nghe một bài trả lời thật khác của anh, không
có câu hỏi nào cả, không có câu trả lời nào cả CHỉ là muốn được nghe anh chia sẻ về Sky, về thời gian một năm vừa qua! Liệu anh có nhận ra rằng thời gian trôi rất nhanh không? Anh
đã đi một đoạn đường khá dài rồi đó anh Sky ạ Anh có thông điệp gì muốn gửi tới bọn em không anh Sky? :x
Chào em và anh thực sự rất vui khi có người nhắc anh rằng Sky đãtròn một tuổi Em nói đúng, đây có lẽ sẽ là một Sky đặc biệt, khôngtrả lời câu hỏi nào hay thắc mắc nào cả, mà đơn thuần là chia sẻ -điều luôn luôn làm nên một phần vô cùng quan trọng trong cuộcsống của chúng ta
EM biết không, em thực sự đúng khi nói rằng anh đã đi một đoạnđường khá dài, bởi một năm vừa rồi sống với Sky, sống với những
Trang 3điều tuyệt đẹp mà Sky có thể làm: hàn gắn, yêu thương, khuyênnhủ, giang vòng tay, đưa một bờ vai, hay nở một nụ cười đều lànhững thứ khiến anh rất hạnh phúc Anh tìm thấy nhiều phần củachính mình trong đó, và đôi khi là giải quyết cả những thắc mắc củariêng mình Bởi em ạ, anh không phải là một tiến sĩ tâm lý học, mộtnhà tiên tri tình cmar hay một người thuộc trung tâm gỡ rối quốc gia
gì cả :P anh chỉ là một chàng trai (khẳng định luôn về giới tính chonhững câu hỏi vẫn tiếp tục gởi về cho anh rằng Sky là một ngườihay nhiều người viết, và là con trai hay con gái! ^^) - một chàng traiđang ở giữa con đường đi tìm cho mình nhiều ý nghĩa Anh trả lờibằng những suy nghĩ thành thực, những gì anh đã trải qua, những
va chạm, những yêu thương đã từng và luôn ở thì tiếp diễn Và có lẽ
vì thế, mỗi câu trả lời đó, là dành cho tất cả - trong đó có cả anh!
Em biết không,
Chỉ mới hôm qua khi em bộ phim The Ramen Girl - kể về một côgái tên Abby muốn học nấu món mì huyền thoại của Nhật, và bàihọc đầu tiên mà Abby thu nhận từ người thầy đã dành mỗi ngàytrong 45 năm để nấu Ramen là: Ramen không phải là một món ăncủa nguyên liệu hay kĩ thuật, Ramen là món ăn được làm từ TráiĐất, cây cỏ, nước Mỗi bát mì Ramen là một vũ trụ thu nhỏ, chứađựng sự sống, vì thế mà nó phải có tâm hồn, và nếu người đầu bếpRamen không có tâm hồn thì không thể nấu được bát mì ngon! Câuchuyện đó đã thật sự khiến anh cảm động
Đó chính là thứ tâm hồn mà anh nói đến - một bài báo cũng phảinhư một bát mì Ramen vậy, nó phải có sức sống và truyền đếnngười đọc thông điệp của riêng nó Nó phải là một món quà - hiểutheo nghĩa nào đó - từ người viết tới độc giả, được viết ra bằngnhững cảm xúc rất thật Trên hết, điều mà người thầy muốn Abbyhiểu - chính là sự chân thành và chú tâm - thiếu đi những thứ đó, kỹthuật chẳng còn ý nghĩa gì nữa
Em ạ, Anh đã và sẽ viết Sky bằng tâm niệm báo chí như thế Mỗidòng Sky em được đọc mỗi tuần, chính là những cảm xúc rất thật,những suy nghĩ xuất phát từ tâm hồn Đôi khi nó có thể mạnh mẽ, cóthể yếu đuối, có thể đúng hoặc sai, nhưng nó luôn thành thật, Hãynhìn lại những talkshow nổi tiếng nhất: từ Oprah đến Jay Leno, từEllen đến Larry King điểm thành công luôn chỉ có một: là chínhmình, chia sẻ và thấu hiểu Ngoài kỹ năng, vượt trên cả sự thú vị
Trang 4độc đáo, chính là sự thành thật Và liệu con đường dài mà anh đã đi
đó có giúp ích được cho em? Liệu Sky có phải là một thứ gì đó,không phải là dẫn dắt hay chỉ bảo, mà là luôn ở cạnh em trong mỗicảm xúc, từng bước đi, và an tâm bước tiếp? Anh thích điều đó :)Happy birthday to me! :x
SKY
Trang 5SKY, ANH CÓ MÀU GÌ VẬY?
Anh Skyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy ơi,
Sắp Tết rồi mà trên đầu em là một bầu trời xám xịt anh à Công
ty ba em vừa có một đợt sa thải, ba em mất việc, má em đang một mình xoay sở Chắc năm nay nhà em sẽ ăn Tết buồn lắm anh Em muốn hỏi anh nếu anh là một bầu trời, thì bầu trời anh
có màu gì vậy? Có phải là một màu xám không anh?
(lolimlan91 @yahoo.com)
Chào emmmmmmmmmmmmmmmm,
Anh có màu gì à? Màu xám? Chắc chắn là không, đó chỉ là màucảu những đám mây mang mưa thôi, chứ anh thì luôn xanh thắm,đôi khi còn là màu hồn (màu các cô bé teen yêu thích ^^ ) đó là khibinh minh hoặc hoàn hôn, thậm chí là lúc đêm khuya khi ánh đènsống động của thành phố hắt lên
Kể cho em nghe chuyện này nhé! Hồi còn bé, như mọi cậu bé khácanh thích ăn đường và cực ghét muối Ngọt ngào và mặn chát?
Em chọn gì nào? Tất nhiên là em có lựa chọn ý chang như anh vậy,đúng không nào? Có lần, vào mùa hè anh đứng xem mẹ anh luộcrau muống, và khi rau sôi bồng lên, anh thấy mẹ nhanh tay lấy mộtnhúm muối rắc nhẹ vào nồi rau Anh đã làu bàu với mẹ là “con ghétmuối”, tại sao rau luộc mà lại phải rắc muối, mẹ anh giải thích là cómột chút muối, rau sẽ xanh hơn và vị sẽ đậm hơn và mẹ nói thẳngcho anh biết “sự thật phũ phàng” là cho dù anh ghét muối, nhưng tất
cả các món ăn mẹ anh nấu mà anh thích thì đều có một chút muối,
kể cả chè! Ôi, mẹ anh là một phụ nữ rất đáng yêu và cũng rấtthẳng thắn!
Thậm chí, với một cậu bé mê đồ ngọt như anh (hồi bé thôi), thì anhcũng tìm được trong rất nhiều công thức làm ra những que kem ngọtngào có sự xuất hiện của muối Hóa ra là các món ăn đều ngon hơnkhi nó có thêm chút mặn mòi
Lớn lên anh đọc được trên net một câu chuyện về anh chàng biquan và hay phàn nàn, cũng khá giống anh vào những thời điểmkhó khăn nào đó, ai chẳng có lúc như vậy nhỉ, nhưng mà thành bệnh
Trang 6thì lại là một chuyện khác nha, em Vớ cái anh chàng mà anh đọcđược này thì có lẽ là bệnh nặng lắm Đến mức thầy giáo của anh taquyết định phải chữa chạy cho anh ta Thầy giáo đưa cho anh tamột cốc nước nhỏ xíu và một thìa muối đầy ụ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước, khuấy đều và uống đi.Tất nhiên là cốc nước mặt chát khiến cho chàng trẻ tuổi phải nhănmặt Người thầy lại dẫn anh ra hồ nước và đổ một thìa muối đầyxuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi Chàng trailàm theo Tất nhiên là nước trong hồ vẫn vậy, chẳng hề mặn lênchút nào
Em thấy đấy, khó khắn giống như muối ấy, được cuộc sống rắc vàotâm hồn chúng ta Nếu tâm hồn và suy nghĩ của em là một cốc nướcnhỏ, em sẽ mặn chát, sẽ buồn bã, sẽ mỏi mệt, sẽ bi quan Nhưngnếu tâm hồn và suy nghĩ của em thật rộng mở, giống như một hồnước trong lặng thì em vẫn có thể sống lạc quan, yêu đời và vượtqua những khó khăn, em còn “ngon” hơn ấy chứ!
ĐÓ là câu chuyện anh thích nhất thời mới lớn, và bây giờ anhmuốn kể lại nó cho em Anh không có lời khuyên nào cụ thể cho em
cả đâu, vì em biết rất rõ phải làm gì để giữ cho mình và gia đìnhniềm vui sống
À, nhớ là bầu trời không bao giờ màu xám đâu em nhé, nó là màucủa những đám mây thôi, cứ tin rằng sau những đám mây kia luôn
có một màu xanh biếc hy vọng
Còn nếu em hỏi anh màu gì thì Sky is pink, luôn là màu của niềmlạc quan tươi tắn, em ạ! ^^
Các bài Sky’s talkshow mà mình góp nhặt được trên báo Hoahọc trò :x Mong chia sẻ cùng bạn :)
Sky nói về ý muốn trở thành nghệ sĩ
Sky trò chuyện với một cô bé chỉ-muốn-ở-một-mình
Có nên tiếc nuối thời gian
SKY NÓI VỀ “TÂM TRẠNG KHI RƠI”
VƯỢT QUA NHỮNG Ý NGHĨ “ Tự KỶ”
SKY TRÒ CHUYỆN VỀ Sự THIẾU Tự TIN
HỘI CHỨNG “CUỒNG K-POP”
KHI “ƯỚC MƠ ĐÔI” CHIA ĐÔI
TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU LÀ PETER PAN!
NHỮNG “FAN PHIỀN PHỨC”
Trang 7ANH SKY NÓI VỀ “DUYÊN NGẦM”
SKY NÓI VỀ NHữNG “LỜI NÓI DỐI CHÂN THÀNH”
SKY NÓI VỀ HỘI CHỨNG “ITCHY FEET”
MỘT NGÀY QUÁ KHỨ BỖNG ÙA VỀ RẠNG RỠ
Sky nói về những giá trị “vay mượn”
Nhảy múa giữa những thợ chăn vịt
Phép chọn của tình yêu
ĐIỀU GÌ TỒN TẠI MÃI MÃI?
HÒA VÀO ĐÀN CÁ CAN ĐẢM BƠI NGưỢC DÒNG
“GỬI Từ MỘT KẺ CHÁN GHÉT NGÀY KHAI GIẢNG”
ẤN NÚT “THE END” MỘT TÌNH BẠN
CHUYẾN DU LỊCH MÙA HÈ BẤT THƯỜNG
CHIẾN SỰ BFF
CÔ NÀNG “NAM CHÂM” BẤT ĐẮC DĨ
SKY NÓI VỀ “ƯỚC MƠ CỨU THẾ GIỚI”
NHỮNG CÂY KIM CÀI TRONG TÚI
SKY NÓI VỀ CUỘC SỐNG Tự TẬP
ANH SKY NÓI VỀ CHUYỆN “PHÔNG NỀN”
LÀM THẾ NÀO KHI LỠ THÍCH “GÀ BÔNG” CỦA BFF?
SKY NÓI VỀ Sự TUYỆT VỌNG
Sky nói về cảm giác chơi vơi
Sky trò truyện cùng cô bé đón Giáng sinh đơn
Sky nói về chuyện Lùi để Tiến
“TRÒ CHƠI TẬP THÊ” KIỂU MỚI
SKY NÓI VỀ LỰA CHỌN GIỮA ĐAM MÊ VÀ CON ĐƯỜNGĐỊNH SẴN
Trang 10Sky nói về ý muốn trở thành nghệ sĩ
Anh à, em có một câu hỏi rất muốn được nghe trả lời từ anh.
Từ bé em rất thích đi theo những ngành nghệ thuật Em rất muốn trở thành một diễn viên Nhưng mẹ em lại rất không thích
em theo học nó, bởi mẹ nói rằng làm nghệ thuật thì khổ lắm Theo anh thì như thế nào?
(minmin_69 @zenbe.com)
Hi em :)
Nếu anh không nhầm thì trước kia anh cũng đã từng trải qua mộttình trạng tương tự như thế này em ạ ;) Câu hỏi của em gợi nhắcanh nhiều điều, gợi nhắc những kỉ niệm hoặc những trải nghiệm -đều cần thiết cho cuộc sống của chúng ta
Em biết không,
Trước kia có một lần anh làm một series bài viết về những nhânvật trong trường Sân khấu ĐIện ảnh Anh tình cờ phỏng vân mộtngười, khi anh đặt câu hỏi rằng tại sao lại chọn trở hành một diễnviên, em biết anh đã nhận được câu trả lời như thế nao không Rằngdiễn viên là một nghề thú vị và khác biệt, thứ nghề mà người ta cóthể trải nghiệm cuộc sống của một người khác, có thể sống vớinhững tính cách và đời sống khác, có thể vui buồn theo những cungbậc tình cảm cao hơn bình thường Đó thật sự là một câu trả lời thúvị
Nghệ thuật chính là như thế Nó chính là một thứ gì đó mà người
ta có thế sống “hơn cả chính mình”! Đối với anh cũng như vậy,
viết sách viết truyện hay làm sky talkshow, anh đều cảm thấy rất đặcbiệt Khi viết truyện, một nhà văn có thể mặc sức làm mưa làm gióquyết định số phận và cuộc sống của nhân vật của mình, như là mộtthứ “quyền lực nho nhỏ” - một thượng đế tí hon với những trang viếtcủa mình Ngay cả khi làm Sky, anh cũng luôn vui vì những thăngtrầm, những đổi khác từng ngày mà Sky trải qua Mỗi câu hỏi, mỗilời tâm sự, mỗi chia se dương như đều rất tuyệt vời, bởi nó rất nhânvăn, nó rất chân thành
Nhưng mỗi điều đều có một lý do cho riêng nó
Trang 11Anh thật sự hiểu điều mà mẹ em nói, rằng làm nghệ thuật thì rấtkhổ Có lẽ bây giờ cũng đã qua cái thời mà làm nghệ thuật thì rấtnghèo - sự khổ về vật chất Mẹ em muốn nói đến một sự khổ về tinhthần - cái sự khổ bắt nguồn từ sự nhạy cảm bắt buộc chúng ta cần
có khi làm nghệ thuật Em ạ, làm nghệ thuật có một điều quan trọng,năm ngoài cả sự công bằng hay tỉnh táo, đứng trên cả lý trí hay kỹthuật - đó là tình cảm Cần phải vui hơn niềm vui của tác phầm, cầnphải buồn hơn cả nỗi buồn của nhân vật Đó là những nguyên tắc để
có thể trở nên xuất sắc trong nghệ thuật
Còn nhó có một lần cách đây không lâu, anh tình cờ đi xem một vở
kịch có tên là Hợp đồng mãnh thú do đạo diễn Lê Hoàng viết Đó là
một vở bi hài kịch mà có lẽ chất bi nhiều hơn chất hài, nó khiếnngười xem xót xa về những giá trị đạo đức đang băng hoại Anh thật
sự khâm phục NSƯT Thành Lộc khi diễn vở kịch này, anh nghĩ rằng
sự xuất sắc đó đến từ việc Thành Lộc có thể nhập tâm và diễn xuấtsắc một vai mà để có thể diễn được thì người ta cần phải đau cùngvới nỗi đau của nhân vật Điều đó tuyệt vời, nhưng đó cũng là nôikhổ của một người làm nghệ thuật Em có thể thấy điều đó qua việcdiễn viên Heath Ledger mất vì thuốc ngủ quá liều trong thời gian làm
phim Hiệp sĩ bóng đêm - đồng thời để lại những ấn tượng khủng
khiếp về vai diễn Joker đỉnh cao Rồi Kurt Cobain hay RandyRhoads - những đỉnh cao đã ra đi ở độ tuổi rất trẻ
Làm nghệ thuật là một trò chơi chông chênh được điều khiển cảmxúc mà em nhất thiết phải có tư chất cân bằng đủ tốt Nhưng trênhết, có lẽ có một điều mà mẹ em cũng hiểu, đó là mỗi người đều cómột thiên hướng riêng, một con đường dường như là đã được vạchsẵn - nếu chọn đúng thì nhất định sẽ thành công Em có ở trên conđường đó không, điều đó thì lại chỉ bản thân em mới có thể biếtđược
Nếu thực sự em thuộc về nghệ thuật thì rồi sẽ có những sự dẫndắt vô hình tới nó, còn nếu không thì cũng không sao Bởi, người ta
có nhiều cách hiểu và tiếp cận về nghệ thuật, rằng nghệ thuật làsáng tạo và phiêu lưu, hay kế cả là kinh doanh, nhưng anh luôn luônmuốn nghĩ rằng nghệ thuật là cảm xúc - và ai cũng có cảm xúc, vìthế thực tế thì ai cũng làm nghệ thuật, em ạ ;)
Trang 12Sky trò chuyện với một cô bé chỉ-muốn-ở-một-mình
Anh ạ, em đã đọc hầu như tất cả những bài Sky của anh, đã rất nhiều lần em thật sự tò mò về con người anh, Ẻm cứ nghĩ mãi không biết rồi có một buổi sáng thứ Hai nào đó ngủ dậy, cầm tờ báo HHT và thấy anh biến mất không?! Có lẽ nghe hơi ngớ ngấn nhưng bởi vì cứ nghĩ rồi đến một lúc nào đó thì cảm hứng của anh với công việc này cũng biến mất, nhất là dạng công việc thế này, có phải không anh? Có phải em ẩm ương không nhưng chính em đang chẳng muốn học, chẳng muốn làm thêm, chẳng muốn gặp bạn bè, chẳng muốn nói chuyện với
ai cả, em chỉ muốn ở một mình
(annie_mraz @yahoo.com)
Chào em :)
Em có biết điều đầu tiên anh để ý khi đọc mail của em không? ĐÓ
là không biết có phải vì em thích Jason Mraz không, mà lại có cái địachỉ mail “rất liên quan” như thế ^^ Bởi trong playlist nhạc của anh
tuần này thì Life is beautiful của Jason Mraz là bản được bật đi bật
lại nhiều nhất Đó cũng la thông điệp đầu tiên rất muốn gửi tới em,
cô bé ;)
Em nói đúng, công việc nào cũng cần những hứng thú nhất địnhdành cho nó, mà chúng ta đôi khi nhận ra hoặc không nhận ra HàNội đang vào thời điểm của những cơn mưa - tâm trạng người tacũng cứ thế mà ẩm ương theo Một người bạn của anh vừa từ còngTrái Đất về bỗng nhiên có những ngày dài ngồi đầy lười biếng tạimột quán có không gian đủ rộng để ngắm mưa, nghe nhạc và đọcsách từ sáng tới tối Đôi khi chúng ta chằng muốn làm gì ngoài việctận hưởng một vài điều thật thật riêng tư, đôi khi chúng ta khôngmuốn ra ngoài, không muốn làm việc, cũng không muốn đi vào quỹđạo của một cuộc sống mà ngày hôm qua giống cả ngày mai và lạigiống luôn ngày hôm nay
Anh cũng như thế, em ạ Điều đó không phải là một sự xấu hổ gì
để phải che dấu Nhưng có một thứ cũng quan trọng không kém đối
với cảm hứng: đó là tính trách nhiệm Thực ra, có không ít người
Trang 13thuộc dạng “sợ trách nhiệm” - và học chọn một lối sống đủ có cánhân và không ảnh hưởng tới người khác: đó là những freelancer,những người thích du lịch phượt, những người độc thân Nhiềungười trong số họ sợ cả việc lập gia đình bởi điều đó sẽ dẫn tới việcphải xây một cái tổ và kiếm thức ăn cho những chú chim non sẽ rađời, mà như thế thì có lẽ con đại bàng sẽ không còn được tự dotheo cách của hiện tại nữa ;)
Nhưng không phải ai cũng có thể như thế, em thấy đó nếu mộtbuổi sáng Sky biến mất thì chắc là không chỉ em mà nhiều người sẽbuồn, anh nghĩ thế ^^3 Nên anh tiếp tục công việc của mình mộtcách đều đặn, khi vui hoặc khi buồn, hoặc khi bận rộn hoặc rảnh rỗithì anh không quên rằng mỗi tuần trò chuyện với nhau và chỉ 5 phút
10 phút ấy có thể biết đâu lại mang đến cho em 1 tuần đầy vui vẻ.Tính trách nhiệm đôi khi làm em có cảm giác mình mất đi tự do,nhưng nó cũng là một phần không thể thiếu của xã hội, nếu mộtnhân viên sửa điện, một bác sĩ, một giáo viên nghỉ một ngày vì bỗngdưng thấy chán, thì nó sẽ gây nhiều phiền phức cho người khác, bởichúng ta đều đóng góp vào một vòng quay vô cùng lớn, nói mộtcách rộng hơn thái độ của em khi bắt đầu một ngày mới cũng vôhình ảnh hưởng đến tất cả rất nhiều điều khác Một nụ cười em mỉmcười khi gặp một người lạ có thể làm cho cả cuộc đời của họ có thểthay đổi ^^ tin anh đi, đó chính là thứ mà người ta gọi “butterflyeffect” hiệu ứng cánh bướm Thế nên nếu một lúc nào đó em thấy “chẳng muốn làm gì” thì cũng cố gắng đừng để tâm trạng của mìnhtrở nên quá tệ, đừng làm nỗi buồn hoặc sự chán chường đó lan tỏa
và tất nhiên là đừng buông xuôi
Nhanh chóng bước qua khỏi thời gian “chán ăn” để trở lại nhé em.Bởi phần còn lại ở bên ngoài 4 bức tường mới thực sự là một thếgiới màu sắc Đừng để mình “chết đói” bởi sự cô đơn đang đượcgặm nhấm bởi một con gián mang tên chán chường”
Life is still beautiful in someway!
Trang 14Có nên tiếc nuối thời gian
Anh Sky này, em thấy thời gian trôi thật nhanh, vèo cái đã hết năm, khi mà em còn chưa làm được gì ra hồn cả Nhưng trong khi tiếc nuối thời gian đã mất, em thấy mình vẫn tốn rất nhiều thời gian chỉ để mông lung về tương lai của mình Anh ạ, nếu
có một phần mềm nào đó định trước được việc chúng ta sẽ làm, để cho cuộc sống diễn ra như ý muốn, thì anh có sử dụng không? Để không thấy mình vô ích, để thấy nếu một năm trôi qua anh có thể nhìn lại và thấy rằng mình đã làm được nhiều việc? ĐỌc mấy cái băn khoăn vô lý này chắc anh sẽ thấy em kì quặc lắm nhỉ! :(
(licky_ann @yahoo.com)
Nếu được chọn một icon để bắt đầu cho câu trả lời lần này thì anh
sẽ chọn wink ;) - một cái nháy mắt, bởi có lẽ anh hiểu những gì emđang nghĩ Anh cũng đã từng mất rất nhiều thời gian băn khoăn liệucuộc sống của mình có đang vô ích không, liệu tương lai mình sẽ rasao, thay vì bắt đầu một điều gì đó, như em vậy!
Em ạ, trong một bộ phim gần đây mà anh xem, nhân vật chính làmột chàng trai mang máy ghi âm theo mọi nơi và ghi lại mọi tiếngđộng xảy ra xung quanh mình Và cô bạn gái ngạc nhiên và hàngnghìn chiếc băng trong nhà của cậu ấy, chàng trai mỉm cười trả lời:
“Đây là cả cuộc sống của anh”
Đúng vậy, những cuộc vui đùa với bạn bè trên trường, lời tỏ tìnhđầu tiên, tiếng băng vỡ sau những ngày cả New York lạnh giá, cácdòng sông đều đóng băng, tiếng chim kêu trong một buổi picnic mọi thứ xung quang cuộc sống mà cậu ấy trải qua đều được lưu giữlại bằng âm thanh Đó là một cách giữ-thời-gian-lại Có những điềutrôi đi khi chúng ta còn chưa kịp năm bắt được ý nghĩa của nó.Chàng trai đã lưu lại cuộc sống trong những thước băng, để khinghe lại cậu ấy biết eawngf nó đã trôi qua hoàn toàn không-vô-íchchút nào! :)
Chúng ta không nên ngồi tiếc nuối thời gian, cũng chẳng nên bănkhoăn nó sẽ xảy ra như thế nào, mà nên tìm cách làm cho nó diễn
Trang 15ra có ý nghĩa ;) Một cô em gái 9x của anh có một quyển day-runnerrất tuyệt vời, ghi lại những công việc cần làm, những cuộc hẹn hò tràsữa, những bức ảnh nhỏ chụp lại vài khoảng khắc tuyệt vời Những quyển day-runner như thế sẽ luôn nhắc nhở em rằng em là
ai, em đã “lựa chọn” mỗi ngày của mình trôi qua ra sao Từ đó em
sẽ tự tin biết mình cần làm gì cho những ngày tiếp theo
Thứ phần mềm mà em nói, theo anh là hoàn toàn vô ích Bởi vì
nó làm mất hết sự thú vị của những điều không định trước Em thấy
đó, thời trang Harajuku ra đời bởi những cái đầu “quái chiêu” khôngtuân theo những nguyên tắc cơ bản về phối đồ hay phối màu nào,
họ mặc chồng váy lên quần, mặc màu tím với màu vàng, buộc dâygiày lộn xộn Họ làm tất cả theo ý thích đơn thuần và làm cho họkhông giống ai Đó là những sự lộn xộn ngoạn mục, bởi vượt qua sựđẹp xấu, đó là một cá tính, một phong cách sống Thời gian rồi sẽtrôi qua, nhưng những khác biệt mà chúng ta tạo ra thì ở lại trongchính chúng ta, thậm chí đã thay đổi cuộc sống của cả những ngườikhác Đừng để những phần mềm nguyên tắc biến chúng ta thànhnhững cỗ máy nhàm chán chỉ biết lặp lại những điều cũ rích
Trang 16SKY NÓI VỀ “TÂM TRẠNG KHI RƠI”
Anh à, có lẽ đây sẽ là một câu hỏi anh không thích trả lời, nhưng em đang thấy rất chán nản với cuộc sống của em Em đang trong một tâm trạng rất khó diễn tả, nó giống như là mất
đi mục tiêu và động lực để cố gắng trong mọi thứ anh ạ :( Em thấy mình như đang rơi, không có nổi một điểm để bấu víu Thứ cảm giác này ngày qua ngày khiến em thấy rất nản, anh Sky ạ.
Em cần làm gì, đó có lẽ là câu hỏi của em dành cho anh :( !
(canihave_mysong @yahoo.com)
Em à,
Vào một trong những ngày đẹp nhất của Hà Nội này, chính xác làngày thứ tư của mùa Thu, anh chợt nghĩ rằng có lẽ ai cũng sẽ cảmthấy mình trống trải một ít Nghe có vẻ lãng đãng nhưng anh nghĩ đó
là một dạng cảm giác luôn thường trực đâu đó, thỉnh thoảng bỗngdưng ùa về với chúng ta?
Một cách chân thành, em ạ, anh nghĩ những biến đổi tâm trạng củachúng ta trải qua trong cuộc sống (tiếng Anh gọi là “mood” ) - là mộtthứ rất khó cắt nghĩa rõ ràng để người khác hiểu được Sự trốngrỗng, sự mất định hướng, nỗi buồn hoặc niềm vui của mỗi ngườiđều khác nhay, từ cung bậc đến hình dáng Tựa như sẽ là vô lý nếuanh nói anh hiểu em - nhưng anh cũng đã trải qua cảm giác chánnản vô hình Với anh cảm giác đó không thường trực Nó đến và nó
đi bất cứ lúc nào nó muốn Phải chăng điều đó xảy ra với nhữngngười nhạy cảm?
Vào giai đoạn còn có những ngày rong chơi buồn tè, có khi anhbỗng dưng không muốn có mặt ở Hà Nội, có khi bỗng dưng muốntắt điện thoại, không chạm vào máy tính, muốn một chút rời xa vàmột ít riêng tư Không phải để buồn để chán, không phải để suy nghĩhay tập trung, chỉ đơn thuần là một khoảng thời gian mà ta biết mìnhkhông cần gì cả ngoài chính mình :) Anh đã như thế và anh nghĩ aicũng có lúc cần như thế, theo một cách nào đó
Trong một bộ phim mà diễn viên yêu thích anh - Brad Pitt đóng vaichính có tên là “A river runs through it” anh tìm thấy một thông điệp
Trang 17rất hay ở đoạn kết của phim: con người cần tìm sự kết nối với chínhtâm hồn mình Cảnh cuối cùng của phim thật sự tuyệt vời: chiếc cầncâu vung lên phía dòng sông vẫn đang mải miết chảy, không phải là
để câu cá mà để tìm lấy một điểm níu giữ “mềm”, một điểm tiếp xúc
để chúng ta kết nối với dòng sông, hòa vào dòng chảy của dòngsông Phải chăng đó là một sự bất định dịu dàng mà chúng ta tìmkiếm trong cuộc sống?
Em hãy tìm lấy sự kết nối với chính tâm hồn mình, trước hết hãybiết mình muốn gì và cần gì, đừng suy nghĩ quá nhiều và đừng tựlàm bản thân mệt mỏi Chính việc suy nghĩ không ngừng giúp chocon người phát triển thành sinh vật tư duy số một, nhưng cũng khiếnchúng ta dễ hoang mang và rơi vào ảo tưởng, để rồi vất vả mongkiếm tìm sự bình yên như cây cỏ ;)
Đừng chán nản với cuộc sống vì cuộc sống này quá tuyệt vời,không đáng bị cảm nhận theo cách ấy! Đúng là chúng ta có rất nhiềuthứ, rất nhiều mối lo, nhưng còn gì đáng chán bằng việc chínhchúng ta không có niềm tin rằng mỗi ngày mới luôn là một điểm bắtđầu, rằng mọi điều tuyệt vời nhất có thể đến từ bên trong chúng ta -
“all the great things always come from inside” :) Học cách để cânbằng chính mình cũng là học bài học về hạnh phúc đó em ;)
Trang 18VƯỢT QUA NHỮNG Ý NGHĨ “ Tự KỶ”
Anh ạ, không biết em có phải là một đứa con gái khác thường không nữa! Nhưng em thấy mình chẳng giống những bạn bè xung quanh em Họ luôn có một điều gì đó để đam mê, một diễn viên hay ca sĩ nào đó để hâm mộ cuồng nhiệt, một thú vui để giải trí như game hay shopping chẳng hạn Còn em, em không đam mê, không có những cảm xúc mạnh mẽ vì bất kì điều gì Mọi thứ cứ nhàn nhạt, vừa phải rất chán Có phải em bị chứng
mà người ta gọi là “tự kỷ” không anh? :(
(thelullaby_180 @gmail.com)
Em yêu quý,
Như những gì em viết trong thứ, anh có thể “chuẩn đoán” là em hoàn toàn bình thường Chỉ là, em là một cô bé teen đang trong giaiđoạn định hình tính cách, thao thức tự hỏi mình là ai
Không chỉ teen mà ngay cả những người đã trưởng thành, nhữngngôi sao nổi tiếng cá tính đầy mình đều thi thoảng cũng có những
“điểm rơi”, đột nhiên thấy trống rỗng, lãnh đạm với mọi thứ Quantrọng là nhận ra nó và nỗ lực vượt qua, nếu không, cảm giác đó sẽtiêu diệt niềm vui sống, khát vọng, khiến chúng ta trở nên trì trệ
Em biết không, cách đây không lâu khi anh còn làm việc ở một nơikhác, anh cũng đã có một khoảng thời gian “tự kỷ” giống như em mô
tả vậy Anh tự cho rằng mình vô dụng, tự cho rằng cuộc sống củamình chẳng có thú vị, và tự cho rằng mình không có hứng thú vàobất cứ việc gì Đúng khi ấy, một lần ghé vào tiệm DVD, anh thấy một
bộ phim mang tên “Under the Tuscan sun” với lời tựa: “Cuộc sống
mang đến cho chúng ta hàng ngàn cơ hội và tất cả những gì chúng
ta cần làm chỉ là chọn lấy một trong số đó”
Nhân vật chính của bộ phi là một nữ nhà văn người Mỹ vốn rấtthành công Nhưng tới thời điểm nọ, cô ấy bỗng dưng bị “hẫng”,không có ý tưởng mới, cuộc hôn nhân đổ vỡ, mọi thứ đột nhiên trởnên vô nghĩa Tưởng chừng vô vọng, cô “book” một tour du lịch đếnvùng quê Tuscan ở Ý Vì quá trống trải, cô không thiết tha quay về
mà mua luôn một ngôi nhà cũ kỹ ở vùng đất không bạn bè, không
Trang 19người thân, khác biệt ngôn ngữ Suốt một thời gian cô ấy làm mọithứ mà không hiểu mình làm điều đó để làm gì, tin rằng mình sẽluôn cô độc, không dám hy vọng cuộc sống của mình sẽ có ý nghĩa.Nhưng vào những lúc thực tế buộc cô phải lựa chọn: như đón mộtngười bạn thân đang mang bầu tới ở cùng thay vì đến gặp ngườiđàn ông trong mơ, nhận đỡ đầu một chàng trai Ba Lan thân cô thế
cô để anh chàng có thể cưới cô gái mình yêu Và dần dần, cô nhận
ra mình đã có tất cả những gì từng nghĩ rằng ngoài tầm với: một giađình, một đám cưới trong ngôi nhà xinh xắn, và một tình yêu đíchthực
Thực tế là cũng như cô ấy, em có một tâm hồn một cá tính riêngbiệt đang chờ cơ hội được bộc lộ Cách em lựa chọn sẽ thể hiện em
là ai
Em ạ, không phải ai cũng cần phải có một thần tường, không phải
ai cũng cần quá đam mê hay hứng thú với thứ gì cả Và thực tế lànhững việc đó không ảnh hưởng khủng khiếp đến cuộc sống củachúng ta
Nhưng,
Đam mê là một phần của sự tồn tại, nhờ có nó mà chúng ta giữ
được lửa trong tim, nhờ có nó mà chúng ta thấy mình mạnh mẽ để
có thể vượt qua được những khó khăn, những chông gai trong conđường đi đến mục đích của riêng mình
Vượt qua những suy nghĩ mang tính “tự kỷ” giống như là đưa tayvén một bức màn đang che trước mặt mình, để nhận ra đằng sau nó
là cuộc sống với muôn vàn ánh sáng kỳ diệu
Yêu đời lên, cô bé Anh ở phía sau em ;)
Trang 20SKY TRÒ CHUYỆN VỀ Sự THIẾU Tự TIN
Anh, em chỉ muốn hỏi anh thật ngắn và gọn rằng: Làm thế nào
để có thể tự tin vào chính mình hả anh? Em rất hay mất tự tin, không phải vì bất cứ nhược điểm nào của bản thân mình, nhưng không hiểu sao khi đến một chỗ lạ, đứng trước những người mới, em rất dễ biến thành một con ốc nhỏ và chui tuốt luôn vào vỏ Mà em thì là con trai, và đã sắp đủ tuổi có bằng lái
xe, thì em thấy điều này không hay ho lắm.
(oRespawnLich o@gmail.com)Chào em,
Chà, sáng nay thức giấc thấy bầu trời có vẻ trong sáng, không códấu hiệu gì của một ngày sẽ mưa bão gì cả là tự dưng anh phấnkhởi vui vẻ, ào ào ra đường tìm quán nào đẹp đẹp ngồi làm việc ^^Thế rồi đọc mail em là muốn trả lời ngay :D Và anh cũng sẽ học tậpphong cách của em để trả lời thật ngắn và gọn, nhé
Có vẻ ngày càng nhiều nhiều hơn những teen “tự tin bản thân mộtcách thái quá”, em thử lên những trung tâm giải trí lơn như Vincom,Diamond hay Parkson mà xem Em dễ gặp ở đó những teen dám đidép thỏ bông, mặc quần áo giống thú cảnh ra đường =)) Anh thật sự
“ngưỡng mộ” những teen không e dè trước đám đông như vậy :Dthế mà em, một chàng trai sắp 18 tuổi tại sao lại thiếu tự tin đếnvậy?
Khắc phục những điểm yếu của chính mihf là một việc người ta cứlàm hoài, trong cả cuộc đời Bởi ai cũng hướng đến một mẫu hìnhtốt đẹp hơn Nhưng thiếu tự tin, theo đánh giá của cá nhân anh,chính là một điều đôi khi cũng rất cần
Có lần anh đọc về một MC, chị ấy nói đại ý là chị ấy sợ cái cảmgiác “trơ sân khấu”, mà thích cái cảm giác “hồi hộp như lần đầu tiênđược đứng nói trước đám đông”, nên đôi khi chị ấy “lặn” thật sâu, đểxuất hiện với một dự án hoàn toàn mới, và để được “run như lầnđầu”
Sự mất tự tin thường xuất hiện khi chúng ta đứng trước những kỳvọng mới và đôi khi là rất lớn lao về bản thân mình, khi chúng ta tự
Trang 21đặt cho mình những thử thách mới, thèm khát ngụp lặn ở một môitrường mới
Và em biết không, với cô bạn thân lâu ngày ta có cảm giác thậtthoải mái và tự tin, nhưng lại run rẩy đến khuỵu gối trước một cô gáiđẹp và xa lạ CHúng ta thoải mái trong mái nhà của cha mẹ, nhưngđứng trước một thành phố lạ, một đất nước lạ, một hành tinh lạ, mấy
ai dám nói là mình tự tin được ngay?
Đứng trước một quyết định mới, một sự nghiệp mới, một vị trí mới,chúng ta ai chẳng có những đêm mất ngủ, những lúc tự hỏi mình ta
có xứng đáng không
Đôi chút thiếu tự tin cũng là hoàn toàn lành mạnh, em à Hãy luônthủ thách mình, hãy chấp nhập cảm giác đôi khi mất tự tin vào bảnthân mình là một phần của cuộc chơi Cứ đắm mình trong môitrường quen thuộc, chẳng bao giờ muốn thử thách mình thì ai màchẳng tự tin, em nhỉ?!
Chúc em lấy bằng lái xe thật ngon Và đảm bảo là khi ngồi lên xe ôtô tập lái thì em cũng sẽ mất tự tin một chút đấy ;) Đôi khi điều đó
là vô cùng cần thiết để em có thể tự tin chinh phục những cung đường khó khăn hiểm trở sau này!
SKY
Trang 22HỘI CHỨNG “CUỒNG K-POP”
Anh Sky ơi!
Em thật sự không hiểu nổi tại sao bạn thân em lại “cuồng” nhạc Hàn Quốc đến thế Phòng ngủ của nàng ta tràn ngập ảnh của các anh chàng xinh trai Lúc nào trong nhà bạn ấy cũng xập xình các bài hát tiếng Hàn mà em chẳng hiểu gì cả Một tuần đều đặn 2 lần nàng ta đến “off” cùng hội fan nhạc Hàn Bạn ấy còn đăng ký đi học thêm tiếng Hàn và xin bố mẹ được đi du học Hàn Quốc Ban đầu em cho rằng đó là một sở thích bình thường nhưng đến giờ bắt đầu thấy nó hơi quá đà Quan trong hơn là cô bạn em hoàn toàn nghiêm túc với những dự định này Anh nghĩ em nên làm thế nào để bạn ấy “tỉnh” lại?
Thùy Chi (chijppy@ )Chi thân mến,
Hình như số người thích K-Pop không chỉ có mình bạn em đâu.Đến bạn bè anh cũng rất nhiều người thuộc lòng mấy câu “sorrysorry ” của Super Junior Dù anh cam đoan rằng nhiều người khôngphải fan ruột và chẳng biết câu hát đó có nội dung chính xác là gì.K-Pop, cũng như J-Pop, C-Pop mỗi dòng nhạc đều có một sứcmạnh riêng Tuy rằng bị rào cản ngôn ngữ chặn lại nhưng khả năngkết nối của chúng với người nghe lại cực mạnh bởi giai điệu và nhất
là hình tượng ca sĩ Anh có thể hiểu vì sao teen mê tít các ca sỹ Pop Bởi không chỉ nghe nhạc, các bạn ấy còn được “ngắm nhạc”,ngắm những ngôi sao còn đẹp hơn các nhân vật bước ra từ truyệntranh Chưa kể công nghệ giải trí và lăng xê của Hàn Quốc cực kỳphát triển vên cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện một vài nhóm nhạc mới
K-“debut” Teen khắp châu Á thêm phần chao đảo
Anh có một cô bạn thích nhóm Shinhwa kinh khủng! Từ hồi còn đihọc, bạn ấy luôn tiết kiệm tiền để sưu tập đủ mọi postef, đĩa nhạccủa nhóm này Khi nghe tin một ai đó sắp đi nước ngoài, nàng ta lạicuống quýt nhờ mua hộ đồ lưu niệm, khung ảnh, đủ mọi thứ liênquan đến Shinhwa Mới đầu anh nghĩ đó cũng chỉ là sở thích bìnhthường của một nàng teen mơ mộng Nhưng rồi sau khi vào đại học,
Trang 23bạn ấy vẫn thích Shinhwa Tốt nghiệp ra trường, sở thích đó vẫnkhông thay đổi Hóa ra, niềm yêu thích đó còn có sức mạnh to lớnhơn nhiều Nó chính là động lực giúp bạn anh làm được rất nhiềuviệc “vĩ đại” Trong đó việc “vĩ đại” nhất là tự mình xoay xở và mởmột Coffee Shop dành riêng cho những fan yêu thích K-Pop đến gặp
gỡ giao lưu (mà anh đồ rằng đó chính là cái quán cô bạn thân emhay đến “off” :) ) Tất nhiên, Coffee Shop của bạn anh “bắt sóng”được với rất nhiều teen Và thế là cô nàng đã có một công việc thật
sự với thu nhập ổn định bắt nguồn từ chính sở thích từ thời trunghọc của mình
Quay lại với câu chuyện của bạn em, một “chú sâu nghiện” K-Popnữa Chẳng có gì sai nếu bạn ấy có sở thích thưởng thức âm nhạclành mạnh Và nếu như quyết tâm đi du học Hàn Quốc với đúngchuyên ngành mà bạn ấy yêu thích, đam mê, thì anh thấy bạn ấyvẫn hoàn toàn “tỉnh” đấy chứ! Em chỉ nên đánh thức khi bạn ấy bắtđầu rơi vào cơn mộng mị vì mê đắm nhạc Hàn mà trở nên tôn sùngmột cách mù quáng Hãy để những sở thích ấy thành động lực chứđừng tự biến mình trở thành nô lệ của những ảo tưởng xa vời nhé!
Trang 24KHI “ƯỚC MƠ ĐÔI” CHIA ĐÔI
Chào anh Sky
Năm nay em lên lớp 12 Em và “gà bông” có một “ước mơ dôi”: đó là cùng học ở trường Báo chí Bọn em lên kế hoạch chọn lớp ôn thi, cùng nhau xin làm cộng tác viên cho một tờ báo nữa Thế rồi, gia đình "gà bông” nói sẽ cho bạn ấy đi nước ngoài du học, cũng học về chuyên ngành truyền thông Chuyện này làm em như bị đẩy xuống hố sâu, em cảm thấy mọi thứ tăm tối vô cùng DÙ không muốn, nhưng em là người tin vào chuyện “Out of sight, out of mind” (xa mặt cách lòng) Em có hai lựa chọn: Em sẽ thuyết phục bạn ấy ở lại, hoặc em sẽ cố gắng
để được đi du học cùng bạn ấy Anh bảo em nên làm gì?
Nguyễn Khang (minhk2 @gmail.com)
Chào Khang,
Anh rất hiểu cảm giác của em khi bị đặt vào tình thế là “người ởlại” Trong mọi cuộc chia tay thì “người ở lại” luôn là người phải chịunhiều nỗi buồn hơn khi kỷ niệm cứ bấu víu xung quanh
Nếu em thuyết phục bạn ấy ở lại, dù cách này rất khó nhưng khôngphải không khả thi Cơ hội thành công là 30%, nếu “gà bông” cũng làngười tin là lo sợ việc “xa mặt cách lòng” (giống như em) Nhưngnếu làm vậy, ấn tượng mà em tạo ra sẽ là một “gà bông” ích kỷ Emđang dập tắt mọi cơ hội và cả ước mơ của bạn ấy Hơn nữa, đâycòn là quyết định với bao kỳ vọng, yêu thương mà ba mẹ gà bôngcủa em dành cho bạn ấy
Nếu em cố gắng để được đi du học cùng bạn ấy thì đúng là đángmặt hảo hán Anh thật sự khâm phục tình cảm của em dành cho “gàbông” đấy! Nhưng khoảng cách giữa nói và làm trong chuyện nàycách xa nhau cả cây số Đi du học hoàn toàn không đơn giản nhưviệc chúng ta ra siêu thị mua một hộp sữa về nhà, Đó càng khôngphải là chuyện bất cứ anh chàng teen nào muốn làm cũng được.Không chỉ phụ thuộc vào năng lực của em, nó còn đỏi hỏi điều kiệnkinh tế gia đình và nhiều thứ khác nữa Chắc em còn biết rõ hơnanh mà
Trang 25Giờ anh lại muốn hỏi một chút về ước mơ nghề nghiệp của em?
Em có thực sự muốn trở thành một nhà báo không? Liệu có khảnăng việc thi vào trường Báo chí phần nào đó là cớ để em “ghépđôi” với ước mơ của cô bạn gà bông? Và khi không có “gà bông” sátcánh bên cạnh, em cảm thấy không còn lý do để theo đuổi đam mênữa? Em thực sự đam mê nghề báo hay mục tiêu thực sự của em làtheo bạn ấy đến chân trời góc bể?
Anh đã chứng kiến một cậu bạn đang du học bên Mỹ nằng nặc đòigia đình cho về nhà Lý do cậu ấy đưa là là không thể chịu đượccuộc sống bên đó, mọi thứ đều không quen và nhớ nhà Nhưnghóa ra cậu ấy về ước là vì không chịu được cảnh xa “gà bông” củamình Và kết quả ra sao em biết không? Sau đúng 1 tháng kể từngày cậu bạn anh về Việt Nam, cậu ấy và gà bông không còn nóichuyện và chẳng nhìn mặt nhau nữa Cậu ấy liên tiếp đổ lỗi cho gàbông đã “hủy hoại tương lai” của mình Thế nên anh không muốn
em lao vào vết xe đổ của anh bạn này Đừng lấy chuyện học hành ra
để đánh đổi với “gà bông” em ạ! Càng không nên dùng ước mơ sựnghiệp làm một cái cớ, hay một công cụ để em theo đuổi chuyện “gàbông”
Và cuối cùng, em đừng đổ lỗi cho “out of sight, out of mind”,chuyện đó chỉ thật sự xảy ra khi em không có và không còn niềm tinvào gà bông, vào tình cảm của mình Dù có chia đôi thì những ước
mơ thực sự cũng sẽ không bao giờ lụi tắt
ANH SKY
Trang 26TẤT CẢ CHÚNG TA ĐỀU LÀ PETER PAN!
Anh Sky ơi!
Làm thê nào để bố mẹ không còn xem mình như con nít nữa
hả anh Năm nay em đã 18 tuổi rồi, em đã có một công việc làm thêm từ năm ngoái Mặc dù số tiền em kiếm được không nhiều lắm nhưng cũng đủ tiêu Em đã cắt giảm hoàn toàn tiền “viện trợ” từ mẹ Tuy nhiên, mẹ vẫn coi em như một đứa bé Mùa hè này em đang dự định cùng vài người bạn mở một quán nước xinh xinh cho teen, thế nhưng mẹ em hết sức ngăn cảm Mẹ bảo em “bé tí biết gì mà làm” trong khi rõ ràng em làm được hết Anh bảo em phải làm sao để mẹ tin em đã có thể tự lập được rồi?
Hoài Anh (anhhoain @yahoo.com)Chào Hoài Anh :),
Đọc thư của em, anh băn khoăn, không biết đây có phải rắc rốichung của tất cả các bạn teen vừa “chạm ngưỡng” 18 không nhỉ?CHúng ta đều muốn chứng minh với bố mẹ rằng mình làm được mọi chuyện, không thua gì người lớn Còn bố mẹ thì lại thấy chúng
ta còn non nớt và suy nghĩ viển vông
Chủ nhật vừa rồi anh lại tình cờ xem lại vài tập phim Gossip Girl
Cô nàng Qeen Bee một thời Serena đưa ra một quyết định độngtrời Sau khi nỗ lực và được nhận vào trường ĐH Brown danh tiếng,đùng một cái, Serena quyết định bỏ ngành, làm thử các công việckhác nhau để “tìm kiếm mục tiêu thực sự của cuộc đời mình” Tấtnhiên việc này hoàn toàn trái ý mẹ nhưng cô nàng vẫn ngấm ngầmthực hiện Serena cho rằng mình có quyền tự quyết định cuộc sống
và lựa chọn một hướng đi riêng Cho đến khi mọi việc vỡ lở mẹSerena bắt con gái phải quay lại trường học ngay lập tức Bà nóirằng không ở đâu người ta nhận một cô nàng mới lớn không cóbằng cấp và chẳng có kinh nghiệm Thế nhưng Serena vẫn kiênquyết không nghe lời mẹ, nhận làm trợ lý cho một diễn viên nổitiếng Cô còn mạnh miệng tuyên bố mình có thể làm được tất cả mọi
Trang 27thứ mà không cần đến mẹ Tóm lại, Serena tin mình đã có thể tựlập.
Kết quả ra sao? Có những điều nếu chúng ta không học ở trườnglớp, chúng ta sẽ được xã hội “dạy dỗ lại” Nhưng học phí cho nhữngbài học này thì đắt đỏe hơn rất nhiều! Serena phải đối mặt với cáctrò chơi khăm cay độc mà không thể thanh minh, không thể bàochữa Serena nhận ra những gì mẹ nói là có lý và quay về xin lỗi
mẹ Tất nhiên là Serena cũng đã rút ra nhiều kinh nghiệm quý báu
và nhận ra công việc đó không phù hợp cho mình nhưng nếu lắngnghe lời khuyên của mẹ thì cô bạn đã không phải trải qua những trỉa
nghiệm không mong muốn Tự lập không có nghĩa là phải sống một mình, làm một mình không cần đến bố mẹ Mỗi chúng ta dù
có đu đâu làm gì, thành công hay thất bại vẫn luôn cần đến một giađình để dừng lại nghỉ ngơi, dù là ngồi xuống bật khóc hay vỡ òatrong hạnh phúc CHúng ta luôn cần đến sự chia sẻ của bố mẹ
Nói câu này thì nghe có vẻ cũ rích, nhưng sự thật là kể cả sau nàykhi em đã trưởng thành và có gia đình riêng, em vẫn là “cô nhóc”của mẹ và em sẽ thấy, đôi khi em cần đến cái cảm giác ấy biết bao
Và nếu em muốn tìm cách để thay đổi điều này thì anh nghĩ emnên bỏ cuộc sớm Bài toán “Hãy xem con là người lớn” hoàn toàn
vô nghiệm
Tất nhiên, mọi thứ đều xuất phát từ tình yêu thương vô điều kiệncủa bố mẹ dành cho em Có một cách tốt nhất để em chứng mìnhvới mẹ rằng mình đã trưởng thành, Hãy cư xử và chăm sóc bố mẹbằng tất cả tấm lòng Vì sẽ chẳng có ai, chẳng ở đâu, chẳng bao giờ
em cảm thấy ấm áp và an toàn hơn khi được ở bên gia định mình.Trong mắt bố mẹ chúng ta luôn là Peter Pan - đứa trẻ không bao giờlớn Và em nên cảm thấy thật hạnh phúc với một nơi gọi là “giađình” để chúng ta mãi được làm trẻ con như thế :)
ANH SKY
Trang 28NHỮNG “FAN PHIỀN PHỨC”
Anh Sky ơi,
Em đang có một chuyện rất cần anh giúp đỡ Một tuần gần đây bỗng dưng em có “fan hâm mộ” Cậu ấy vốn học cạnh lớp em, nhà bọn em cũng khá gần nhau Thỉnh thoảng gặp nhau ở trường, em và cậu ấy vẫn chào hỏi vài câu xã giao Thế rồi bỗng nhiên cậu ấy có thái đội “sùng bái” em một cách kỳ lạ Đi đâu cậu ấy cũng ca ngợi em với bạn bè làm em phát ngại Nhất
cử nhất động của em trên facebook cậu ấy đều vào “thích điều này” rồi tán tụng Đam bạn em còn trêu nên phong cho cậu ấy
là “trưởng fanclub” Nhiều lần như vậy em thấy rất phiền EM
có nên nói thẳng với cậu ấy là để cho em yên không anh?
Một mí
Một mí thân mến,
Anh nghĩ có một người hâm mộ mình đâu phải điều xấu nhỉ Điều
đó chứng tỏ em đang tiềm tàng tố chất ngôi sao, được người khácyêu mến đấy chứ KHông phải ai muốn có fan cũng được đâu Đùa
tí :) Tuy nhiên, việc em cần làm luôn và ngay là hướng dẫn cho “fan”của mình trở thành người hâm mộ tích cực chứ không biến thànhfan cuồng Mà điều đó phụ thuộc nhiều vào cách ứng xử của emđấy
Hồi học THPT, anh học cùng trường với một chị Chị này rất nổi bật
về chiều cao và sở hữu một gương mặt khá ấn tượng Đám con gáitrong khối hâm mộ chị ấy từ kiểu tóc, trang phục đến động tác nóichuyện Đám con trai thì thầm thán phục gọi chị ấy là “mẫu” Tính rathì chị “mẫu” cũng có một fanclub nho nhỏ trong trường với số lượnglên tới gần trăm người
Lên đến Đại học, thật buồn cười vì lớp đại học mới của anh cũng
có chung một thần tượng: cô bạn lớp bên cạnh Cô bạn này khôngchỉ cao mà còn ghi điểm hơn nhờ gương mặt hiền hậu, đáng yêu.Bạn ấy có đôi mắt thông minh và nụ cười rực sáng Anh chàng lớptrưởng lớp anh còn ca ngợi nụ cười ấy có khả năng “xả stress và
Trang 29giúp người đối diện cảm thấy yêu đời hẳn lên” Mà anh cũng phảicông nhận, lớp trưởng nói đúng thật :)
Cả hai nhân vật mà anh kể trên đều có một điểm chung: họ thậtnhiều fan và đối xử với fan của mình hết sảy! Anh được biết chị
“mẫu” chưa một lần có thái độ chảnh chọe với ai Chị ấy luôn cườivới bất kỳ cặp mắt tò mò nào đang lén lút hướng về phía mình khi đingang qua các hành lang học Cô bạn xinh xăn lớp kế bên còn đángyêu hơn khi mỗi lần đi ngang qua lớp anh đều mỉm cười chào (và tấtnhiên lớp trưởng lớp anh thì giơ hết cả sách vở lên vẫy chào lại).Chính nhờ sự thân thiện ấy mà số lượng fan của hai người đó đếngiờ đã tăng lên gấp bội Một người trở thành siêu mẫu, xuất hiện liêntục trên bìa các tạp chí thời trang lớn CÒn một người thì đã trởthành Hoa hậu Việt Nam Nguyễn Thị Huyền đấy!
Xét trên một phương diện nào đó, mỗi người chúng ta đều là “người của công chúng” trong một phạm vi riêng: Ở lớp, ở trường và
có khi ở trong chính gia đình mình Tin anh đi, sẽ đến một ngày emnhận ra chính những người nhiệt tình với em nhất, không quản ngạigiúp đỡ em Họ sẽ là những người luôn “vote” cho em, khiến emluôn tự tin vào bản thân mình và tự thúc đẩy mình phải tiến xa, bướccao hơn nữa!
ANH SKY
Trang 30ANH SKY NÓI VỀ “DUYÊN NGẦM”
“Anh Sky ơi, từ khi em học Tiểu học cho tới giờ là gần hết cấp III, trong lớp em luôn có những bạn nữ theo kiểu: không xinh nhất, không mặc đẹp nhất nhưng nói thế nào nhỉ? Rất cool! Cả lớp ai cũng muốn chơi cùng bạn ấy và số lượng các bạn nam trong lớp “khìn khìn” bạn ấy thì nhiều vô kể ấy ạ Trước lớp, điều bạn ấy nói luôn là điều đúng và không cuộc đi chơi hay sự
vụ gì của lớp là thiếu được bạn ấy Sao các bạn ấy siêu thế hả anh? Như các bạn ấy có gọi là hot girl không ạ? Sao em không được như bạn ấy hả anh?”
(meokitty @yahoo.com)Chào bé Mèo :)
Đầu tiên nhé, anh thấy em hẳn là một cô bé rất tinh ý mới có thểđưa ra nhận xét như thế Anh trả lời ngay nè, bạn nữ như em kểchắc chắn là hot girl, thậm chí còn là hot girl đúng nghĩa nữa cơ em
ạ “Hot” là khi bạn ấy hút được sự quan tâm, sự yêu quý và ngưỡng
mộ của những người xung quanh (bạn bè trong lớp) và điều quantrọng là bạn ấy có rất nhiều điều, nhiều phẩm chất và sự “hay ơi làhay” để thu hút được sự chú ý như thế
Còn do đâu bạn ấy “hot” á? Tụi con trai bọn anh gọi những cô nàngnhư thế là những cô nàng có “duyên ngầm” em ạ! Bạn ấy khôngcần mặc đồ hiệu hay lộng lẫy mà vẫn rất gọn ghẽ, đáng yêu Bạn ấyluôn đúng vì những điều bạn ấy nói hợp lý và cách bạn ấy nói vàlàm thì thuyết phục được mọi người
Thế duyên là gì? KHông phải “trời phú” như mọi người vẫn bảođâu em ạ “Duyên” hoàn toàn có thể cố gắng mà có, nỗ lực học tậpđược Anh công thức hóa: duyên = tự tin + hiểu biết + biết cách cư
xử Đơn giản thế thôi!
Duyên không chỉ ở cách em nói chuyện, mà còn ở chỗ biết lắngnghe, tôn trọng ý kiến của người khác nữa Cả lớp em muốn nghebạn ấy nói vì bạn ấy không nói suốt này, cướp lời người khác hayt8m theo tất cả những tin đồn Rõ ràng, những lời nói ngọt ngào, thái
Trang 31độ tôn trọng sẽ làm cho những người xung quanh yêu quý và muốntrò chuyện với bạn ấy rồi.
“Hiểu biết” cũng không chỉ ở chuyện điểm số Hiểu biết còn là biếtcách ăn mặc, có kinh nghiệm để tư vấn cho bạn bè và biết nhữngđiều thú vị, hay ho nên mọi người mới thích nói chuyện với bạn ấy
“Hiểu biết” còn thể hiện ở những điều thú vị em đã trải nghiệm:những việc part-time thú vị em làm trong mùa Hè trước, những điểmđến hay những chuyến đi kỳ thú mà em và lũ bạn tổ chức Hay thậmchí đơn giản là pyjama party hay makeup party mà em hay tham giacùng nhóm BFF Cuộc sống của em càng thú vị thì chính con người
em cũng thú vị và duyên cũng từ đó mà ra đấy em ạ!
Em còn cần thêm tự tin để thử nghiệm những điều mới, làm cuộcsống của em thú vị hơn và (tất nhiên rồi) làm cho chính em “duyên”hơn Nếu em cứ nghĩ mình không thể trở thành trung tâm như bạn
ấy, “hay ơi là hay” như bạn ấy thì sao em có thể làm được Đếncông chúa Mia (đến tận hai hot boy trong trường hâm mộ ) cũngkhông tự tin là mình quyến rũ Thực ra, ai cũng có và có thể có mộtcuộc sống thú vị và cá tính độc đáo CHỉ có điều chúng ta cứ mảingưỡng mộ người khác mà đôi khi quên béng mất khả năng củamình thôi em ạ
Năm mới rồi, lớn hơn một tuổi, hãy tặng mình một năm thật thú vị
và em sẽ bất ngời vì nhận ra mình duyên hơn mỗi ngày trong mắtmọi người xung quanh đấy :)
ANH SKY
Trang 32SKY NÓI VỀ NHữNG “LỜI NÓI DỐI CHÂN THÀNH”
“Anh Sky ơi,
Em đang rất bức xúc đây anh ạ Lớp em ý anh ạ, có một cô bạn rất chi là khéo Ai có gì mới bạn ấy cũng khen Giáng sinh vừa rồi ai tặng gì bạn ấy cũng nhận ra vẻ mừng rỡ tột độ, trong khi khối món quà em biết thừa là bạn ấy cũng chả thích lắm Mới hôm nọ thôi, em còn thấy bạn ấy đến gần cô chủ nhiệm và khen áo len cô mặc rất đẹp Công nhận là áo cô mặc đẹp thật nhưng em thấy bạn ấy nói ra như thế cứ nịnh nọt, giả tạo sao
ấy anh ạ Em thấy kiểu khôn khéo đấy chả hay ho gì Ý anh sao?”
(aloha1991 @hotmail.com)
Chào cô em gái thẳng thắn của anh :)
Đầu tiên, anh hỏi em câu này nhé: Em có vui không khi anh mởđầu lá thư này bằng lời khen câu hỏi thú vị của em ;)?
Nói thật là, thi thoảng anh cũng vui âm ỉ cả ngày nếu chợt có aikhen mình vì một điều nhỏ xíu, tất nhiên là lời khen đó cũng phải
có lý để mình có thể tin được
Sự chân thành nhất định là điều tuyệt với nhất rồi và càng tuyệt vớihơn nếu những điều chân thành lại là những điều ngọt ngào làmngười khác mỉm cười Bạn gái mà em kể hẳn cũng phải quan tâmđến cô giáo đủ nhiều để nhận ra hôm nay cô đã mặc một chiếc áomới, khác với mọi ngày và chiếc áo đó rất đẹp Hơn thế nữa, bạn ấycòn đủ can đảm nói điều đó với cô giác để cô vui hơn và tự tin hơntrên bục giảng Anh nói rằng bạn ấy can đảm vì chắc chắn, sẽ cókhông ít bạn (như em ấy) hiểu lầm rằng bạn ấy là một người nịnhnọt, cố khen để lấy lòng cô giáo
Em biết không, hồi trước, anh đi dạy gia sư tiếng Anh Anh chỉ hơncác em học sinh có vài tuổi thế mà ai cũng lễ phép với anh quá đếnmức xa cách Các em chỉ chào hỏi, làm theo lời anh bảo mà rất ngạinói chuyện với anh Thực ra, thầy cô mình, những người trông rấtnghiêm khắc nhưng cũng có lúc muốn được làm bạn với học trò,lắng nghe những ý kiến của học trò Những lời nói có thể nhỏ bé
Trang 33nhưng ngọt ngào của bạn em, anh nghĩ, có thể làm cho một ngàycủa cô giáo em sáng bừng Cô hứng khởi hơn, tự tin hơn và anhdám chắc bài học hôm ấy của các em sẽ hay hơn nhiều đấy Lờikhen của bạn ấy, nếu em nhìn một cách cởi mở hơn, có thể coi làmột lời động viên nhẹ nhàng, để cô hiểu rằng học trò mình cũngquan tâm đến mình lắm, chỉ là ít khi nói ra thôi.
Em biết không, người Anh hiểu giá trị của những lời động viên đếnnỗi mà, trong từ điển tiếng Anh, người ta có hẳn một từ “white lie” đểbênh vực, minh oan cho những lời nói dối tốt Nói dối không phải lúcnào cũng xấu Nói dối để làm lợi cho mình, gây hại cho người kháchay trốn tội mới là những lời nói dối xấu CÒn có những lời nói dối
vô hại, những điều làm cho người nghe cảm thấy được động viên thì
là những lời nói dối tốt, “white lie”
Cô bạn em hiểu rằng, những nỗ lực, tấm lòng mà bạn bè gửi gắmtrong những món quà đã quá xứng đáng để nhận lời khen, dù có thểmón quà ấy không thật phù hợp với bạn ấy Cái “khéo” của bạn ấytrong trường hợp này rất đúng và hợp lý em ạ Anh muốn mình oancho từ “khéo” một chút Anh nghĩ, “khéo” là khi em biết đặt mình vào
vị trí của người khác, nghĩ từ phía của người khác để cư xử đẹp vàbao dung “Khéo” rõ ràng khác với nịnh hót, lại càng khác với dối trá,
em à!
Em không cần phải gượng gạo để nói ra những lời hoa mỹ để làmngười khác đẹp lòng Hãy bắt đầu để ý, quan sát, quan tâm đến mọingười xung quanh một cách chân thành và sự khéo léo sẽ tự đếnvới em
Anh chúc em năm mới vui vẻ và thật “khéo” nhé!
ANH SKY
Trang 34SKY NÓI VỀ HỘI CHỨNG “ITCHY FEET”
Anh sky ạ, em mới đi nước ngoài về, bỗng dưng thấy nha mình bụi bẩn, đông đúc, ồn ào Mặc dù em biết là cần phải yêu quê nhà nhưng vẫn thấy không chịu nổi một vài điều! Như thế có phải em đang sai không anh? Khi còn ở bên kia, em vẫn nghĩ nhất định phải làm việc ở Việt Nam, nhất định phải sống ở quê hương (em bị nghiện bún ốc!) mà sao, khi về rồi, em lại thấy đất nước mình khác quá, hay là vì bản thân đã thay đổi? Thế là, mặc dù chưa ở lại được bao lâu, em lại muốn đi nhiều hơn, muốn sống nhiều chỗ, không muốn bị chôn chân một chỗ (bên em chúng nó gọi “hội chứng” này là “itchy feet”) Nói chung em thấy rất trăn trở anh ạ!
(nothing2l0s3 @yahoo.com)
Hì, chào em ;)
Em không cần phải quá căng thẳng như vậy đâu em ạ
Cảm giác của em đơn thuần là một sự bỡ ngỡ rất phổ biến củanhững người trở về nước sau một thời gian dài sống ở nước ngoài.Thực tế, chúng ta thay đổi cách nhìn cuộc sống của chúng ta thayđổi, chứ nơi chốn thì không thay đổi nhanh đến thế Anh nhớ lần đingang qua con phố của ngôi trường tiểu học, sau hơn chục năm,những ngôi nhà ở đó vẫn thế, những cây cổ thụ vẫn vậy, chẳngthiếu cái nào, và những con người ở đó cũng không vì năm tháng
mà khác trước Mọi thứ vẫn như vậy, nhưng thật ngộ ngĩnh khi anhkhông còn nhìn nó bằng đôi mắt của một đứa trẻ sợ hãi khi bướcqua đường nữa, anh không còn chen chân xem những viên bị màuvẫn bán ở trước cổng trường nữa Nhìn con phố sáng lên trong anhnắng tươi rói đầu Đông đan qua những tán cây lim, anh thấy lòngdìu dịu, một cảm giác tựa như cảm kích khi thấy dường như con phốvẫn vậy, còn mình đã trưởng thành lên rất nhiều
Anh hiểu cảm giác của em khi mới trở về Đó không phải vì tìnhyêu quê nhà của em đã hết mà bởi vì em chưa làm chủ đượcnhững thói quen suy nghĩ, những hình ảnh bỗng bị phá vỡ chỉ sauvài tiếng trên bầu trời
Trang 35Ước muốn được sống ở nhiều nơi của em làm anh chợt nhớ đến
bộ phim “Jumper” - nói về những người có năng lực đặc biệt có thể
“nhảy” xuyên không gian từ nơi này đến nơi khác chỉ trong nháymắt Đó có lẽ là một năng lực mà rất nhiều người muốn có “Jumper”
đã cho anh một bài học, rằng điều khác biệt gì cũng có giá riêng của
nó, như là cân bằng cuộc sống của chính chúng ta Dù có là
“Jumper” cũng phải biết cách sử dụng nó một cách hợp lý, nếukhông muốn đẩy cuộc sống mình đến những bế tắc vô hình Vàngay cả những “jumper” cũng luôn cần một nơi để trở về, một nơichúng ta thực sự gọi là nhà, một nơi chúng ta tìm thấy yêu thương
dễ dàng sau những chuyến trải nghiệm đầy vui thú Sẽ không aitrách em nếu em không sống ở Việt Nam, không làm việc ở Việtnam nếu như điều đó làm cuộc sống của em tốt hơn và em vẫnđóng góp được cho Tổ quốc, chỉ là theo một cách khác Nhưng anhtin là, em ạ, trái tim rồi sẽ dẫn lối cho em về với nơi em cần - đó làđiều anh nhận ra sau những tháng ngày cô đơn nơi xứ người
Chúng ta vẫn còn nhiều điều chưa-thể, nhưng ở nơi đây em tìmthấy sự bình yên cho tâm hồn, ở nơi đây em tìm thấy tình yêu với cả
ở những điều không hoàn hảo, ở nơi đây em nhận được yêu thươngcòn nhiều hơn cả bụi trên phố phường Hà Nội ;)
Đừng buồn nếu em chưa nhận ra sự thân thuộc, bởi chính chúng
ta là người tạo ra sự thân thuộc, cô bé ạ :x
ANH SKY
Trang 36MỘT NGÀY QUÁ KHỨ BỖNG ÙA VỀ RẠNG RỠ
Anh à, anh sẽ cảm thấy như thế nào khi anh đã có một cô bạn
gà bông mới thì đột nhiên “người cũ” trở về? Em đang bị rơi vào tình huống như thế Em hoàn toàn không phải típ người
“Đông Gioăng” nhưng em thật sự bối rối khi gặp lại một người trước kia em có tình cảm, và không thể nói rằng bây giờ thì đã hết tình cảm Em cảm thấy mình rất có lỗi, mặc dù em chưa làm điều gì tồi tệ cả, chỉ mới có nói chuyện và đi chơi một hai lần Giờ thì em rất băn khoăn về chính mình và mối quan hệ của mình, rằng nếu “người cũ” của em chủ động tiến thêm một bước về phía em, thì liệu em sẽ làm gì? Anh sky ơi, anh đã bao giờ rơi vào hoàn cảnh khó xử như thế này chưa?
(askmebooo @yahoo.com)
Em à,
Đầu tiên, phải nói luôn là anh phải từ chối trả lời câu hỏi cuối cùngcủa em :P KHông phải vì đó là một điều riêng tư gì cả mà vì anhnghĩ rằng thật khó để so sánh chuyện của người này với chuyện củangười khác Tất cả chúng ta đều có thể rơi vào những hoàn cảnh rấtkhó xử, nhưng không phải ai cũng chọn cách giải quyết giống nhauphải không em? ;)
Nếu em đã có thể gọi người ấy là một-người-cũ, dường như emcũng đã ngầm chấp nhận đó đã là câu chuyện “cũ” theo đúng nghĩacủa nó Việc một người đã đi qua chúng ta không hề đồng nghĩa vớiviệc chúng ta hết tình cảm với họ KHông phải mọi thứ đều dễ dàngnhư gập một trang sách lại Họ đến, làm nên một phần cuộc sốngcủa chúng ta, và khi họ đi, tất yếu cũng để lại một khoảng trống nào
đó Việc chúng ta cần làm là tiếp tục sống và nhìn nhận tổng thếnhững gì chúng ta đang có, chứ không chỉ săm soi mãi vào khoảngtrống ấy rồi tự khuếch đại chúng lên để rồi ngộ nhận
Sau “chuyện cũ” em đã bước tiếp, đón nhận những điều mới mẻ
mà cuộc sống mang lại cho mình Em đã mở những trang sách mới
Em đã làm điều mình muốn và điều đó là đúng Vì cuộc sống là một
Trang 37chuỗi những chọn lựa, quyết định và cơ hội mà mỗi người đều cóthể tạo ra cho riêng mình.
Đến một chàng trai si tình và “ngoan cố” với “định kiến” của mình
về tình yêu như Tom Hansen trong “500 days of Summer” cũng đã
bỏ qua nối đau mà tình yêu cũ để lại, tiếp tục sống với ước mơ củamình Và cuộc sống đưa anh đến với một cô gái (dường như) phùhợp với anh hơn, một cô nàng có tên Autumn (một sự kế tiếp củaSummer :) )! Có thể anh sẽ “dừng lại” ở Autumn, cũng có thể anh sẽnhận ra hai người chưa hẳn là một nửa của nhau mà phải là một côWinter hay Spring nào đó phía trước :) Trong tình yêu, chúng takhông tìm kiếm một người cụ thểm chúng ta tìm một người thật sựphù hợp với mình, một người chúng ta hết lòng thương yêu và ởbên họ, chúng ta cảm thấy mình tận hưởng cuộc sống này đượctrọn vẹn nhất, phải không em!
Trở lại chuyện của em, em hãy nhớ lại xem lý do bọn em chia tay
là vì sao? Tại thời điểm này, điều đó đã được giải quyết chưa? Hayviệc em rung einh với “người cũ” là tín hiệu cảnh bảo cho thấy mốiquan hệ hiện nay của em không thực sự vững chắc? Đặt ra các giảthiết, tìm ra các hướng giải quyết và lựa chọn một hướng đi Đừngmặc kệ mọi thứ rối tung rồi hành động kiểu đến đâu hay đến đó thay
vì tìm ra câu trả lời rõ ràng Vì chưa nói đến những hiểu lầm và tổnthương có thể mang đến người khác, hơn ai hết, em cần một câu trả
lời cho chính bản thân mình: mình là ai, mình thực sự cần gì.
Cứ giữ lòng bình yên em nhé ;)
SKY
Trang 38Sky nói về những giá trị “vay mượn”
Chào anh Sky,
Khi viết mail này cho anh, em đang cảm thấy vô cùng hoang mang Chuyện là,em cũng giống như một teen bình thường khác, thích BOF, là fan của SS501 và WGs, Và em thấy tất cả những điều đó chẳng có gì là xấu, cho tới hôm vừa rồi, em tham gia một cuộc giao lưu và gặp nhiều người bạn đến từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Trung Quốc Các bạn ấy kể rất nhiều điều độc đáo về đất nước mình, đến phiên em, em bỗng nhận ra là dường như em chẳng biết gì nhiều để kể về đất nước mình Cảm giác mình chỉ là một kẻ “vay mượn” giá trị và thật có lỗi với đất nước mình Em bỗng cảm thấy hụt hẫng quá anh ạ, em phải làm gì?
Tripples @gmail.comChào em :)
Câu hỏi của em rất thú vị Thực ra, những cảm xúc của em nói lênrằng em thực sự là một cô bé có suy nghĩ sâu sắc Và anh tin rằngkhi em đã đặt ra câu hỏi đó thì phân nào, em đã biết mình cần làm gìrồi
Việc em thích những bộ phim Hàn Quốc hấp dẫn, hâm mộ nhữngnghệ sỹ Hàn Quốc đẹp đẽ, tài năng là một điều rất tự nhiên và emcũng chẳng cần phải từ bỏ nó Chỉ có điều đừng chỉ để mình thụđộng xây dựng tính cách, con người mình từ những giá trị ấy Bởi rồi
sẽ đến lúc như lúc này, em phải đối mặt với câu hỏi: mình là ai, mình
có gì khác biệt Và em sẽ còn phải trả lời câu hỏi đó cho những thế
hệ sau này nữa, vì chúng ta còn có sứ mệnh của một thế hệ là cầunối, trao truyền, lan tỏa những giá trị của đất nước
Hiểu biết về quê hương, nguồn cội của mình giúp chúng ta hiểu rõ
về những điều riêng có của bản thân mình và trưởng thành vữngvàng, nhất là trong thời đại hội nhập như hiện nay Anh có một cô
em gái, trước khi lên đường sang Canada du học, cô ấy đã đi họcđàn bầu, học nấu các món ăn Việt Nam để tìm kiếm cho mình sự tựtin trước khi trở thành một công dân toàn cầu mang quốc tịch Việt
Trang 39Chúng ta thường tiếp cận lịch sử, văn hóa các nước bạn nhưTrung Quốc, Hàn Quốc dễ dàng hơn qua những bộ phim hấp dẫn,những hoạt động giao lưu thú vị Trong khi đó dường như nhữngthông tin này về đất nước ta thường được truyền tải một cách khôkhan và không đa dạng Tuy nhiên, nếu em thực sự quan tâm thì vớiInternet , em sẽ tìm được rất nhiều tư liệu thú vị Đừng ép buộcmình phải biết mọi thứ ngay một lúc Đơn giản là gõ một từ khóa bất
kỳ mà em đang hứng thú và chắc chắn là em sẽ tìm thấy nhữngthông tin thực sự thú vị đấy Ngoài ra, một chuyến đi phượt cùngbạn bè đến một vùng đất mới cũng sẽ đem lại cho em nhiều trảinghiệm và hiểu biết
Và có thể em không nhận ra, nhưng Việt Nam đã ở ngay trong emrồi Việt Nam trong nụ cười, trong sự cởi mở của em -sức hấp dẫn
đã kéo những người bạn rời những đất nước phương Tây giàu cónhưng lạnh lùng sang sống tại hà Nội, dù có thể bụi bặm và kẹt xenhưng luôn đông vui và tràn ngập tiếng cười trong những hàng quánvỉa hè Hãy định vị những đặc trung Việt nam trong cá tính, lối tư duycủa mình và em sẽ nhận ra mối dây liên kết ruột rà với Tổ Quốc.Hãy nạp đầy cảm hứng và bắt đầu chuyến hành trình khám pháđất nước mình em nhé!
SKY
Trang 40Nhảy múa giữa những thợ chăn vịt
Anh sky thân mến,
EM mới được nghe cô bạn thân kể rằng trong lớp đang có nhiều tin đồn không hay về mình Có người bảo rằng bố mẹ em phải chạy chọt nhiều tiền để xin cho em vào học lớp này, em cầu cạnh bí thư và lớp trưởng nên lúc nào cũng được ưu tiên trong những hoạt động chung của lớp, rồi có bạn còn nói em là con nuôi (?!) Khi nghe những tin này em rất bất ngờ, anh bảo
em nên làm sao với những tin đồn kiểu này? Em nên giải thích
rõ ràng hay giữ im lặng Nếu cứ giữ im lặng em khó chịu lắm
đi khắp nơi thanh minh, Và thế rồi bạn ấy mặc kệ, chẳng đoái hoàibận tâm đến những chú vịt quàng quạc quanh mình Hóa ra như thếmọi thứ nhẹ ngành và dễ thể hơn nhiều, bạn anh không phải canhcánh suốt ngày vì lo sợ bị hiểu sai
Sau khi đọc thư của em, anh nảy ra một ý Đó là đi hỏi vài ngườibạn thân (và đáng tin cậy của anh) cùng một câu hỏi: “nếu bị nói xấuthì làm thế nào? Bị nói xấu tệ hại luôn ấy!” Anh chọn 3 người cho
“thí nghiệm vui” này của mình: một người rất nóng nảy, một người ítnói trầm tính và một cậu bạn cực kỳ vui vẻ Và đây là câu trả lời củamọi người:
Cô bạn thứ nhất nói rằng bạn ấy “Chẳng làm gì hết vì không quantâm đến những chuyện phiếm sau lưng” Cô bạn thứ hai thì “Chỉ