Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật trong một tác phẩm văn học Download vn Website Download vn 1 Văn mẫu lớp 7 Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật trong một tác phẩm văn học Dàn ý phân tích[.]
Trang 1Văn mẫu lớp 7 Viết bài văn phân tích đặc điểm nhân vật trong một tác
phẩm văn học
Dàn ý phân tích đặc điểm nhân vật
Dàn ý số 1
1 Mở bài
Giới thiệu tác phẩm văn học và nhân vật, nêu khái quát ấn tượng về nhân vật
2 Thân bài
Phân tích đặc điểm nhân vật, đánh giá nghệ thuật xây dựng nhân vật:
Ý 1:
…
3 Kết bài
Nêu ấn tượng và đánh giá về nhân vật
Dàn ý số 2
1 Mở bài
Giới thiệu đôi nét về tác phẩm, nhân vật cần phân tích Nêu ngắn gọn những đặc điểm nổi bật của nhân vật
2 Thân bài
- Giới thiệu hoàn cảnh xuất thân của nhân vật (nếu có): Tên, tuổi, quê hương…
- Phân tích những đặc điểm về ngoại hình và tính cách của nhân vật
Nêu lần lượt các đặc điểm thứ nhất, thứ hai… của nhân vật
Trích dẫn các chi tiết, câu văn trong bài liên quan đến đặc điểm đó của nhân vật; rồi dùng lí lẽ phân tích làm sáng tỏ
Trang 2- Đánh giá về nhân vật:
Nhân vật đó đại diện cho tầng lớp xã hội nào?
Qua nhân vật đó, tác giả muốn gửi gắm điều gì?
Nghệ thuật xây dựng nhân vật có gì đặc sắc?
3 Kết bài
Khẳng định lại những đặc điểm nổi bật của nhân vật Đánh giá và suy nghĩ về nhân vật
Dàn ý số 3
(1) Mở bài
Giới thiệu khái quát về tác phẩm văn học, nêu ra nhân vật sẽ phân tích
(2) Thân bài
- Nhân vật đó xuất hiện trong tác phẩm như thế nào?
- Đặc điểm của nhân vật được thể hiện qua:
Hành động của nhân vật?
Ngôn ngữ của nhân vật?
Cảm xuc, suy nghĩ của nhân vật như thế nào?
- Mối quan hệ của nhân vật đó với các nhân vật khác
(3) Kết bài
Nêu suy nghĩ và đánh giá về nhân vật trong tác phẩm
Phân tích đặc điểm nhân vật Sơn trong Gió lạnh đầu mùa
Bài văn mẫu số 1
Thạch Lam thường viết “những truyện không có chuyện”, chủ yếu là khai thác thế giới nội tâm của nhân vật với những cảm xuc mong manh, mơ hồ trong cuộc sống thường ngày Một trong những tác phẩm của ông là truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa Nổi bật trong tác phẩm là nhân vật Sơn
Trang 3Truyện được in trong tập truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa” (NXB Đời nay, 1937) Sơn là nhân vật trung tâm trong tác phẩm, được nhà văn xây dựng để gửi gắm những tư tưởng nhân văn sâu sắc
Mở đầu truyện, Thạch Lam đã có những câu văn miêu tả tinh tế về sự thay đổi của thời tiết Từ đó, nhân vật Sơn xuất hiện với những suy nghĩ, hành động hồn nhiên của một đứa trẻ Cậu tung chăn tỉnh dậy, cậu thấy mọi người trong nhà,
mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống Mọi người đều
“đã mặc áo rét cả rồi” Ở ngoài sân “Gió vi vu làm bốc lên những màn bụi nhỏ, thổi lăn những cái lá khô lạo xạo Bầu trời không u ám, toàn một màu trắng đục” Những cây lan trong chậu “lá rung động và hình như sắt lại vì rét” Nhân vật Sơn thức giấc và cảm nhận được cái lạnh, cậu vơ vội cái chăn trùm lên đầu rồi gọi chị Lan Sau đó, Sơn được mẹ mặc cho một chiếc áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm Qua cách giới thiệu này, có thể thấy Sơn được sinh ra trong một gia đình khá giá, nhận được tình yêu thương của mọi người xung quanh
Sống trong sự chăm sóc của mẹ và chị, nhưng Sơn không kiêu ngạo và xa cách Cậu sống rất giàu tình cảm, biết yêu thương mọi người xung quanh Điều đó được thể hiện qua tình cảm với người em gái đã mất Khi mọi người nhắc đến Duyên - đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi Người vu già đã “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê các đường chỉ” Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá” Cậu xuc động khi thấy
mẹ “hơi rơm rớm nước mắt” Những suy nghĩ, cảm xuc ấy cho thấy Sơn là một cậu bé nhạy cảm, giàu lòng thương người Hay như cách cư xử của Sơn với bọn trẻ con trong xóm - Thằng Cuc, thằng Xuân, con Tí, con Tuc - những đứa trẻ
em nghèo khổ vẫn phải mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết với chung chứ không khinh khỉnh như các em họ của Sơn
Đặc biệt nhất là hành động của Sơn đối với bé Hiên Khi thấy Hiên đang đứng
“co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả
Trang 4lưng và tay” Sơn cảm thấy thương xót cho con bé Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của
em Duyên cho Hiên Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui” Cảm xuc ấy cho thấy ý nghĩa của sự chia sẻ đem đến sự hạnh phuc cho cả người nhận và người cho Có thể thấy rằng, nhân vật Sơn tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã giàu lòng yêu thương
Qua nhân vật này, nhà văn đã gửi gắm bài học về tình yêu thương, cũng như tấm lòng nhân ái, biết chia sẻ và đồng cảm của con người trong cuộc sống Như vậy, nhà văn Thạch Lam đã xây dựng truyện ngắn “Gió lạnh đầu mùa” nhẹ nhàng mà thật sâu sắc Cả tác phẩm thấm thía tình yêu thương giữa con người
Bài văn mẫu số 2
Thạch Lam là một nhà văn nổi tiếng thuộc khuynh hướng văn học lãng mạn Một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông là truyện ngắn Gió lạnh đầu mùa Nổi bật trong truyện là nhân vật Sơn
Sơn được nhà văn khắc họa chủ yếu qua các phương diện lời nói, hành động, suy nghĩ và cảm xuc Mở đầu truyện, nhà văn đã miêu tả thật tinh tế Mùa đông đến không báo trước Mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống Mọi người trong gia đều đã mặc áo rét Nhân vật Sơn xuất hiện ngay từ đầu với hành động tung chăn tỉnh dậy, nhưng không bước xuống giường như mọi khi mà ngồi thu tay vào trong bọc Cậu cảm nhận được cái lạnh, vội vơ cái chăn trùm lên đầu rồi gọi chị Lan Cậu được mẹ mặc cho một chiếc áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm Qua đoạn mở đầu, nhân vật Sơn được khắc họa là một cậu bé, sống trong một gia đình khá giả Cậu đã nhận được sự yêu thương và sự chăm sóc của người thân xung quanh
Trang 5Dù gia đình có khá giả, được sống trong sự đầy đủ và tình yêu thương, nhưng Sơn không kiêu ngạo và xa cách Cậu lại rất giàu tình cảm, biết yêu thương mọi người xung quanh Điều đó được thể hiện qua tình cảm với người em gái đã mất Khi mọi người nhắc đến Duyên - đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi Người vu già đã “với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân
mê các đường chỉ” Sơn cũng cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá” Cậu xuc động khi thấy mẹ “hơi rơm rớm nước mắt” Những suy nghĩ, cảm xuc
ấy cho thấy Sơn là một cậu bé nhạy cảm, giàu lòng thương người Hay như cách
cư xử của Sơn với bọn trẻ con trong xóm - Thằng Cuc, thằng Xuân, con Tí, con Tuc - những đứa trẻ em nghèo khổ vẫn phải mặc những bộ quần áo nâu bạc đã rách vá nhiều chỗ Hai chị em Sơn tỏ ra thân thiết với chung chứ không khinh khỉnh như các em họ của Sơn
Đặc biệt là hành động cao cả của Sơn đối với bé Hiên Khi thấy Hiên đang đứng
“co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay” Sơn cảm thấy thương xót cho con bé Sơn chợt nhớ ra mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của
em Duyên cho Hiên Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui” Cảm xuc ấy cho thấy ý nghĩa của sự chia sẻ đem đến sự hạnh phuc cho cả người nhận và người cho Nhân vật Sơn tuy còn nhỏ tuổi, nhưng đã giàu lòng yêu thương
Nhân vật Sơn được khắc họa qua ngôn ngữ, hành động và suy nghĩ Việc sử dụng ngôn từ giản dị cùng giọng văn nhẹ nhàng mà sâu lắng, nhân vật Sơn hiện lên đầy sinh động, chân thực
Qua nhân vật Sơn, nhà văn Thạch Lam muốn gửi gắm bài học về tình yêu thương, sự thấu hiểu và chia sẻ trong cuộc sống
Bài văn mẫu số 3
Trang 6Trong “Gió lạnh đầu mùa”, nhân vật Sơn đã được nhà văn khắc họa để gửi gắm những tư tưởng, tình cảm của mình
Trong truyện, Sơn được khắc họa chủ yếu qua phương diện ngôn ngữ, hành động để từ đó làm nổi bật đặc điểm về tính cách Thạch Lam ít miêu tả những nét về ngoại hình của nhân vật này Mở đầu truyện, Sơn xuất hiện với hành động “tung chăn tỉnh dậy, cậu thấy mọi người trong nhà, mẹ và chị đã trở dậy, ngồi quạt hỏa lò để pha nước chè uống” Cậu cũng được mẹ mặc cho một chiếc
áo dạ chỉ đỏ lẫn áo vệ sinh, ngoài lại mặc phủ cái áo vải thâm Những chi tiết cho thấy rằng Sơn được sinh ra trong một gia đình khá giả, cậu luôn nhận được tình yêu thương và sự chăm sóc của mọi người trong gia đình
Sơn hiện lên là một cậu bé sống tình cảm, nhân hậu Nghe đến Duyên - đứa em gái đáng thương của Sơn đã mất năm lên bốn tuổi Khi nhìn thấy người vu giá
“với lấy cái áo lật đi lật lại ngắm nghía, tay mân mê các đường chỉ”, Sơn cảm thấy “nhớ em, cảm động và thương em quá” Cậu còn xuc động khi thấy mẹ
“hơi rơm rớm nước mắt” Sơn luôn tỏ ra thân thiện và chơi cùng với bọn trẻ con trong xóm - Thằng Cuc, thằng Xuân, con Tí, con Tuc - những đứa trẻ em nghèo
ở xóm trợ
Nhưng cảm động nhất là hành động của Sơn khi thấy Hiên - cô bé hàng xóm không có áo ấm để mặc Khi thấy Hiên đang đứng “co ro” bên cột quán, trong gió lạnh chỉ mặc có manh áo “rách tả tơi”, “hở cả lưng và tay”, Sơn chợt nhớ ra
mẹ cái Hiên rất nghèo, nhớ đến em Duyên ngày trước vẫn cùng chơi với Hiên ở vườn nhà Một ý nghĩ tốt thoáng qua trong tâm trí Sơn - đó là đem chiếc áo bông cũ của em Duyên cho Hiên Nghĩ vậy, cậu đã nói với chị gái của mình, nhận được sự đồng tình của chị Chị Lan đã “hăm hở” chạy về nhà lấy áo Còn Sơn thì đứng yên lặng đợi chờ, trong lòng tự nhiên thấy “ấm áp vui vui” Truyện mang giọng văn nhẹ nhàng mà sâu sắc, nhân vật Sơn được hiện lên đầy sinh động
Qua nhân vật Sơn, nhà văn đã gửi gắm bài học giá trị về tình yêu thương con người trong cuộc sống
Trang 7Phân tích đặc điểm nhân vật người bố trong Vừa nhắm mắt vừa
mở cửa sổ
Bài văn mẫu số 1
Nguyễn Ngọc Thuần là một cây but chuyên sáng tác cho trẻ em Một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông là Vừa nhắm mắt, vừa mở cửa sổ Nổi bật trong truyện là nhân vật người bố được khắc họa vô cùng chân thực, sinh động Qua những câu văn đầu tiên, người bố hiện lên với tình yêu thiên nhiên Nhà của “tôi” có một khu vườn rất rộng Người bố đã trồng rất nhiều hoa Buổi chiều ra đồng về, bố thường dắt tôi ra vườn tưới nước cho cây Tình yêu của người bố dành cho khu vườn cũng giống như dành cho đứa con
Bên cạnh đó, nhân vật này còn là một một người tinh tế, kiên nhẫn Sau một ngày làm việc mệt mỏi, người bố vẫn dành thời gian để trò chuyện và chia sẻ với đứa con của mình Bố đã nghĩ ra những trò chơi thu vị để dạy con cách cảm nhận thiên nhiên Ông đã bảo con nhắm mắt lại, sau đó dẫn cậu đi đến để chạm từng bông hoa một rồi đoán xem đó là hoa gì Từ trải nghiệm đó, đứa con đã nhận ra được bài học ý nghĩa về sự yêu thương và biết ơn trong cuộc sống Sau
đó, người bố lại nghĩ ra một trò chơi khác, thay vì chạm thì bây giờ con sẽ chỉ được ngửi rồi gọi tên Khi đã thuần thục, bố khen cậu là người có chiếc mũi tuyệt nhất thế giới Luc đó, nhân vật tôi cũng nhận ra rằng chính những bông hoa là người đưa đường, dẫn lối cho cậu trong khu vườn
Không chỉ vậy, người bố còn rất nhân hậu, giàu tình yêu thương Chính bố đã cứu thằng Tí thoát chết Với những món quà của Tí, bố đã đón nhận bằng một niềm trân trọng và nâng niu Mặc dù rất ít khi ăn ổi nhưng vì đó là món quà của
Tý nên bố đã vui vẻ thưởng thức nó Khi nhận được câu hỏi thắc mắc của “tôi”,
bố đã giải thích cho tôi hiểu về ý nghĩa của những món quà: “Một món quà bao giờ cũng đẹp Khi ta nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó…”
Trang 8Có thể thấy, nhân vật người bố trong “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” là một người cha tuyệt vời, một tấm gương đáng để học theo
Bài văn mẫu số 2
“Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” của Nguyễn Ngọc Thuần là một câu chuyện giàu ý nghĩa Nổi bật trong tác phẩm là nhân vật người bố
Đầu tiên, người bố hiện lên là một con người yêu thiên nhiên Khu vườn bố trồng rất nhiều hoa Bố dành tình yêu cho khu vườn cũng giống như dành cho con vậy Vào mỗi buổi chiều ra đồng về, người bố thường dẫn nhân vân “tôi” ra vườn, hai bố con thi nhau tưới nước cho cây cối Sau đó, người bố còn nghĩ ra những trò chơi để đứa con dành thời gian trải nghiệm Những trò chơi của bố cho thấy sự tỉ mỉ, kiên nhẫn của nhân vật này Người bố yêu cầu con nhắm mắt lại, dắt con đến chạm hoặc sau đó là ngửi từng bông hoa và đoán tên của chung Qua mỗi trò chơi, người bố cũng dạy cho nhân vật “tôi” biết cách yêu thương, lắng nghe và thấu hiểu thiên nhiên, cũng như trân trọng mọi thứ xung quanh Không chỉ vậy, người bố còn là tốt bụng, giàu tình yêu thương Một lần, cả nhà đang ăn cơm thì nghe thấy tiếng la hét lớn “Tôi” đã đoán được hướng của tiếng hét, mẹ nhận ra hướng đó là ở phía bờ sông Thế rồi, bố đã quăng chén cơm, bằng qua vườn chạy ra và cứu được thằng Tí Khi thằng Tí đem những trái ổi đến tặng bố: “Trái ổi to được lựa để dành cho bố đều có bịch ni lông bọc lại đàng hoàng Những trái ổi vừa to vừa mềm, cắn vài rất đã” Vậy nên mặc dù người bố rất ít khi ăn ổi nhưng vì đó là món quà của Tý nên bố đã thưởng thức
nó Điều đó khiến “tôi” cảm thấy thắc mắc và người bố đã ân cần giải thích cho
“tôi” hiểu được giá trị của những món quà Có thể thấy rằng, nhân vật người bố giống như một tấm gương để đứa con noi theo, cũng là để mỗi người bạn đọc tự soi chiếu lại chính mình
Như vậy, nhân vật người bố được khắc họa trong tác phẩm mang những phẩm chất tốt đẹp, giup cho đứa con học tập được nhiều bài học quý giá
Trang 9Phân tích đặc điểm nhân vật Mon trong Bầy chim chìa vôi
Bài văn mẫu số 1
Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn nổi tiếng, với nhiều tác phẩm tiêu biểu Trong đó có truyện ngắn Bầy chim chìa vôi Trong truyện, nhân vật Mon được khắc họa là một cậu bé giàu tình yêu thương
Truyện kể về cuộc trò chuyện của hai anh em Mon và Mên Gần hai giờ sáng, Mon tỉnh dậy Cơn mưa lớn khiến nước sông dâng nhanh Cậu lo lắng cho bầy chim chìa vôi làm tổ ở ngoài bãi sông Sau một hồi trò chuyện, Mon đã đề nghị với Mên sẽ chèo đò ra sông vào giữa đêm để cứu giup, mang bầy chim non vào
bờ Khi đến nơi, cả hai nhìn thấy những cánh chim bé bỏng và ướt át đột ngột bứt khỏi dòng nước bay lên, tạo nên một dòng cảm xuc khó tả, cảm động bất ngờ trong lòng hai bạn nhỏ
Nhân vật Mon hiện lên là một cậu bé tốt bụng Vì lo cho đàn chim chìa vôi, cậu không thể ngủ ngon giấc Mon tỉnh dậy luc hai giờ sáng, rồi đánh thức anh trai
là Mên đang nằm bên cạnh dậy Cậu liên tiếp hỏi Mên những câu hỏi như:
“Anh bảo mưa to không?”, “Nước sông lên có to không?”, “Bãi cát giữa sông
đã ngập chưa, bầy chim còn ở đấy không?” Liên tục những câu hỏi lặp lại cho thấy sự lo lắng của Mon Cuối cùng, cậu nói với anh trai: “Em sợ những con chim chìa vôi non bị chết đuối mất” Dường như vì quá lo lắng, Mon còn hỏi Mên rằng tại sao những chu chim chìa vôi lại làm tổ trên bãi cát giữa sông Tại sao chung không lựa một nơi an toàn, cao và khô ráo hơn, để chung an toàn trong đêm mưa bão
Mặc dù Mon đã nằm xuống, cố gắng để ngủ lại, nhưng cậu vẫn không thể ngủ được, bèn thủ thỉ với anh mình, ngập ngừng gọi “Anh ơi…” rồi đưa ra quyết định rằng “mình phải đem chung vào bờ, anh ạ” Có thể thấy, đây là một quyết định rất quả quyết, thể hiện Mon là một cậu bé mạnh mẽ, quá quyết, không thể
bỏ rơi tổ chim chìa vôi trong đêm nước sông đang lên, từ những lo lắng đã biến
Trang 10thành quyết định Quyết định đi cứu những chu chim non không đến từ người anh trai là Mên mà lại đến từ chính Mon
Như vậy, qua nhân vật Mon, tác giả đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu thương, trân trọng dành cho loài vật
Bài văn mẫu số 2
Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn có nhiều sáng tác viết cho thiếu nhi Một trong số đó là truyện ngắn “Bầy chim chìa vôi” Nổi bật trong truyện là nhân vật Mon - một cậu bé tốt bụng
“Bầy chim chìa vôi” xoay quanh câu chuyện của hai nhân vật là Mon và Mên Khoảng hai giờ sáng, Mon tỉnh giấc, rồi quay sang gọi Mên Cậu cảm thấy lo lắng cho bầy chim chìa vôi làm tổ ở ngoài bãi sông Mưa lớn khiến tổ chim chìa vôi ở dải cát giữa sông dần bị nhấn chìm Sau một luc trò chuyện, cả hai quyết định sẽ ra đưa bầy chim vào bờ Từ chiều qua, nước đã dâng lên nhanh hơn Nước dâng lên đến đâu, chim bố và chim mẹ lại dẫn bầy con tránh nước đến đó
Cứ thế, chung tiến đến phần cao nhất của dải cát Đến sáng, bầy chim đã bứt khỏi dòng nước, bay lên cao Tấm thân của nó vụt ra khỏi mặt nước, bay cao hơn hẳn lần cất cánh đầu tiên Chứng kiến cảnh đó, Mon và Mên đều cảm thấy hạnh phuc, sung sướng
Dù chỉ là một đứa trẻ, nhưng Mon đã có suy nghĩ, lo lắng cho đàn chim chìa vôi làm tổ ở ngoài sông Mon lo lắng những chu chim có thể bị nước sông cuốn trôi Cậu liên tục đặt câu hỏi cho anh trai: “Anh bảo mưa to không?”, “Nước sông lên có to không?”, “Bãi cát giữa sông đã ngập chưa, bầy chim còn ở đấy không?” Dù cậu đã tự nghĩ đến những chuyện vui khác, nhưng vẫn nghĩ đến bầy chim: “Những con chim chìa vôi non bị chết đuối mất”
Điều đó khiến Mon đưa ra đề xuất với anh trai: “Hay mình mang chung nó vào bờ?” và rồi cậu quả quyết: “Mình phải đem chung nó vào bờ, anh ạ” Thế rồi, Mon và Mên cùng nhau ra ngoài bờ sông để Khi nhìn thấy bầy chim đã an toàn, Mon đã khóc khi nhìn thấy bầy chim chìa vôi có thể cất cánh bay lên, đó là giọt