Microsoft Word Hard to resist doc KHÔNG THỂ CHỐI TỪ HARD TO RESIST Chương 1 Leigh Ferelano và Kerry Cole, cô b ạn thân nhất cùng cười khúc khích khi họ bước xuống hàng cột rộng rãi, có điều hoà nhiệt[.]
Trang 2KHÔNG THỂ CHỐI TỪ - HARD
TO RESIST
Chương 1
Leigh Ferelano và Kerry Cole, cô b ạn thân nhất cùng cười khúckhích khi họ bước xuống hàng cột rộng rãi, có điều hoà nhiệt độ củatoà nhà Walden Galleria, trung tâm thương mại lớn nhất ở Buffalo.Cái nóng cuối tháng Tám thật không chịu nổi, hàng lô hàng lốcngười đang phải tránh vào trong các dãy hành lang cửa hiệu san sátmát lạnh Leigh vuốt lại món tóc đen dài bị tuột ra khỏi bím tóc đuôingựa của mình và đột nhiên thở dài Mùa hè năm nay, mùa hè đầutiên của cô ở Buffalo, một trong những vụ hè tuyệt diệu nhất trongđời cô đã qua quá nhanh “Tớ không thể tin là mình đã sống ở đây
cả năm rồi.”
Kerry cười toe toét “Còn tớ không thể tin ngày mai là, ừm, là ngàymai!” Cô xem lại đồng hồ và gõ nhẹ một móng tay sơn màu hồngđào lên đó “Chính xác còn hai mươi tám giờ và mười sáu phút nữa,Christian sẽ về!”
Christian Bạn trai của Kerry Người mà Leigh chưa gặp bao giờ.Leigh không ngăn được hàng triệu câu hỏi và mối hoài nghi ong ongtrong đầu cô khi nhắc đến tên hắn Liệu hắn có thực sự vui tính vàquyến rũ như Kerry kể không nhỉ? Liệu hắn có mến cô không hay lạicoi cô như một cái đuôi? Và quan trọng nhất là liệu Kerry còn có thờigian mà lượn với cô không, một khi Christian đã về rồi?
“Tớ nóng lòng muốn gặp anh ấy!” Kerry kêu lên
Đứt mạnh suy nghĩ, Leigh ép mình trở lại tỉnh táo và cố vui mừngcho cô bạn thân nhất của mình “Thật tệ là cậy chả phấn khởi hay gìcả,” cô đùa một cách miễn cưỡng “Christian đã đi du học ở Anh cảmột năm rồi,” Kerry đáp lại “Trong đời tớ, tớ chưa bao giờ monggặp ai đến thế!”
Ái chà, Leigh nghĩ một cách khổ sở vì phải nhìn Kerry tiếp tục rạng
rỡ, mình sắp sửa phải ra rìa để nhường chỗ cho Christian là cáichắc rồi đây Cô gượng cười “Này, may là cuối cùng anh ấy cũng
Trang 3về, vì tớ bắt đầu nghĩ anh ấy là sản phẩm tưởng tượng lãng mạnquá đáng của cậu rồi đấy.”
Kerry khụt khịt “Đời nào tớ mơ được người con trai hoàn hảo nhưChristian.” Miệng cô mím lại nghiêm trang, bối rối “Tớ cũng chỉ hyvọng là anh ấy cũng vui khi gặp tớ bằng tớ vui khi gặp anh ấy thôi.”
“Chắc chắn mà,” Leigh trấn an bạn “Hai người đã có nhau lâu thếrồi – anh ấy yêu cậu.” “Cậu nói đúng.” Kerry rạng rỡ trở lại “Tớ chỉmuốn cuộc hội ngộ của chúng tớ thật hoàn hảo thôi.”
“Ờ, xem nào Để chuẩn bị cho cuộc hồi giá của vua Christian, cậu
đã xin mẹ cho cắt tóc ở tiệm sang nhất thị trấn, chúng mình đã sửamóng tay cho nhau bằng dầu xịn nhất, da cậu không có lấy một cáimụn, và dù cậu ăn vặt như mỏ khoét, trông cậu như một siêu mẫuvậy.” Leigh chống nạnh hay tay “Tớ còn điểm sót gì không?
“Một bộ cánh mới?”
Leigh vỗ nhẹ tay vào trán “Đương nhiên rồi.”
“Tớ phải tìm ra thứ gì đó thật tuyệt để mặc ra sân bay mới được,”Kerry nói lúc họ bước vào trung tâm mua sắm “Có thể là một bộJeans thật xinh Hay một cái áo lửng với quần short Hay tớ nêndiện váy …”
“Cậu trông thật tuyệt vời dù cậu mặc bất cứ thứ gì,” Leigh quả quyết
“Và một khi Christian nhìn thấy bộ mặt rạng rỡ đó của cậu thì cậumặc gì trên người không thành vấn đề nữa.”
Kerry quên phắt quần với váy “Đúng là tớ sắp gặp anh ấy ngày mai,phải không?” Cô vừa thầm thì vừa nhìn Leigh để xác nhận
Leigh gật đầu “Còn gì nữa.” Cô vừa mỉm cười với Kerry vừa chốngchọi lại nỗi lô âu một lần nữa xâm chiếm lấy cô
Leigh biết thực sự là ngày mai, một khi Christian trở về, cuộc sống
mà cô đã quen nhất định sẽ chấm dứt: Không còn chuyện đạp xehơn nửa dặm đường tới cửa hàng tạp hoá chỉ để mua một món đồuống vị anh đào nữa; Không còn nhỡng cuộc rì rầm khúc khích quađiện thoại cả hai tiếng đồng hồ nữa; Và hiển nhiên là không cònnhững đêm thứ Bảy thuê những bộ phim buồn lãng mạn hoặc phimkinh dị dựng tóc gáy về để vừa xem vừa nhồm nhoàm bánh pizzarắc nhiều phomát với khoai tây chiên nữa
Ngày mai Cái ngày sẽ thay đổi mọi thứ
Cái ngày mà Christian Archer trở về nhà
“Được không?” Kerry hỏi, giơ lên một cái váy ngắn đến nỗi lẽ ra phải
Trang 4xếp hạng “không phù hợp với trẻ vị thành niên”
“Không hợp với tớ.” Leigh nghiêm nghị “Mà cũng chẳng hợp với cậuđâu.” “A, đây rồi.” Mắt Kerry dán vào một bộ đầm dây màu đen “Cáinày rõ là thửa riêng cho tớ rồi.” Kerry chuyển cho Leigh cái ví và túiđựng bộ đồ Levi’s mới mua xong “Giữ cái này giùm tý nhé!”
Leigh gật đầu, buông mình xuống cái ghế da tuyệt đẹp thường dànhcho đám con trai ngồi chờ bạn gái, thở dài nặng nề Cảm giác lolắng trong cô vẫn chưa hết, có vẻ còn ghê gớm hơn
Kể từ lúc quen Kerry, Leigh đã biết về Christian và biết rằng mộtngày nào đó hắn sẽ về Nhưng tất cả những cái đó thật xa xôi.Christian chưa bao giờ hiện hữu với Leigh như một người có thật -hắn chỉ như một nhân vật mơ hồ mà Kerry hay nói đến Nhưng giờthì sao? Liệu quan hệ của cô với Kerry có còn như cũ một khiChristian ở đây bằng xương bằng thịt?
Leigh bồn chồn không yên với cái quai xách túi đựng hàng Chắc sẽkhông tệ đến thế nếu cô cũng có một người bạn trai
Phải, đúng thế Cô đã chắc chắn rằng khi cô chuyển tới đây, thế nàocũng có gã trai tuyệt vời nào bế bổng cô lên Nhưng những gã dễthương có vẻ như đã bị đóng dấu sở hữu cả, hoặc là vênh vênh váováo, còn những gã-không-dễ-thương-mấy thì thành bạn tốt của cô,nhưng không ai khiến tim cô phải đập mạnh hay làm sao cả
“Cậu thấy thế nào?” Kerry ra khỏi phòng thử đồ, quay một vòng lảlướt Thứ vải len ôm khít hoàn hảo lấy thân hình nó, cái lưng hở vừa
đủ thấp để bắt bất cứ gã trai nào cũng phải ngoái nhìn lần nữa
“Cậu trông tuyệt lắm,” Leigh nói, ngồi sụp xuống ghế “Quá là tuyệtấy.” Đột nhiên cô thấy mình đang cố nén nước mắt Tất cả thật quásức cô
Gương mặt Kerry cúi xuống “Leigh, có chuyện gì thế?”
“Không có gì đâu,” Leigh nói dối, tay cạy cạy đường may mép ghế.Nhưng cô biết chính xác cảm giác đó là gì Leigh biết mình đang nhỏnhen và đáng ghét, nhưng cô không kìm chế được “Tớ xin lỗi, Ker
Tớ chỉ … Tớ chỉ …” Cằm cô bắt đầu rung lên “Tớ không muốn mấtcậu,” cô nói lí nhí
“Mất tớ á? Cậu nói cái quái gì thế?”
Leigh nhún vai “Khi Christian trở về, hai người sẽ muốn ở bên nhauthật nhiều, mà tớ - tớ sẽ rất nhớ cậu, thế thôi.” Cô cố cười to lên,nhưng tất cả lại thoát ra như một tiếng ho nhỏ, giả tạo
Trang 5“Đó là điều ngốc nghếch nhất mà tớ từng được nghe đấy ”
“Không, không phải thế ”
“Đúng, đúng thế đấy.” Kerry đi trở lại phòng thay đồ, đóng cánh cửalửng bằng gỗ sau lưng cô “Tớ còn khả năng vừa có bạn trai vừa cóbạn bè, cậu biết đấy Kiểu như vừa nhai kẹo cao su, vừa đi bộ cùngmột lúc ấy mà.”
Leigh di di ngón chân dọc theo tấm thảm màu xám
“Mọi thứ sẽ không thay đổi,” Kerry nhấn mạnh “Cậu với tớ vẫn sẽlượn suốt cho mà xem Mà biết đâu đấy,” cô nói, bước ra khỏi phòngthử đồ với chiếc váy vắt trên cánh tay “Rất có thể năm nay cậu cũng
sẽ gặp ai đó.”
“Có thể lắm,” Leigh nói một cánh gượng gạo
“Còn cái món mất tớ á?” Kerry ôm lấy Leigh “Bảo cậu không cậu lạiquên, cậu là bạn thân nhất của tớ đấy Điều đó sẽ không bao giờthay đổi đâu!”
Leigh mỉm cười yếu ớt và ôm bạn “Cậu nói đúng.”
Nhưng sâu thẳm trong tim mình, Leigh không tin điều đó
Bọn con trai luôn làm thay đổi mọi thứ Bao giờ cũng vậy
Trang 6Chương 2
“L ại thêm một đêm thứ Bảy cô đơn nữa phải không? Nếu câu trảlời là ‘phải’ thì đến lúc bạn nên gọi cho số 1-900-Partner rồi, cáchđảm bảo để bạn gặp đối tượng của bạn đấy Còn chờ gì nữa? Hãynhấc máy lên và …”
Leigh tắt tivi với một tiếng thở dài và lê bước ra bếp Cha cô đangrót sữa “Chào ba ạ.”
Ông mỉm cười với cô “Con sao vậy? Mọi chuyện ổn cả không con?”
“Chỉ chán thôi ạ.”
“Muốn giúp ba không? Ba đang làm một mô hình.”
Cha của Leigh là một nhà địa chất học Buffalo có một trong nhữngtrung tâm nghiên cứu động đất hiện đại nhất thế giới, đó là lý do đầutiên để gia đình họ chuyển đến đây “Không ạ, cám ơn ba.” Leigh vớlấy một bịch bánh quy Milano “Có lẽ con nên tranh thủ cho chươngtrình đọc sách hè của con.”
Ông Ferelano nhìn cuốn lịch “Con chắc không? Con còn những haingày nữa cơ mà.” “Chắc mà ba,” Leigh ngoái lại, rẽ vào phòng giảitrí gia đình và buông mình xuống đivăng Cố đọc sách, nhưng khôngsao tập trung được Chuông điện thoại réo, cô vồ lấy, lập tức trả lời
“Giống như tớ đang iu hả?” Kerry ngân nga
“Ờ đúng Tớ đoán thế Thế có chuyện gì vậy?” Cô nghe thấy tiếngnhạc và nhiều giọng nói vẳng vào ống nghe
“À, cậu biết đấy, Christian và tớ định lang thang riêng với nhau đêmnay Nhưng rồi thằng Tim và lũ nhóc đáng ghét bạn nó muốn nóichuyện với anh ấy, rồi cha mẹ tớ tham gia vào, rồi Jason Minot vàmấy gã bạn khác cùng trường cũng thế, và thế là thành ra một bữatiệc đột xuất…” cô làm luôn một hơi “Cậu phải qua đây đi.”
“Tối nay á?”
Trang 7“Không thứ Sáu tuần sau.” Kerry cười phá lên “Đương nhiên là tốinay rồi! Đi nào, Leigh.”
Leigh ngập ngừng Cô đang háo hức được gặp Christian, nhưng liệu
cô có sẵn sang chứng kiến hai người họ với nhau sớm thế khôngnhỉ? Chắc họ đắm đuối dán mắt vào nhau suốt buổi và phá lên cườivới những câu chuyện cười cũ rich mà Leigh không thể nào tiêu hoánổi
“Cậu có chuyện gì hay hơn định làm à?” Kerry thăm dò
Leigh nhặt một mảnh vụ bánh quy ra khỏi chiếc áo len của cô, cố trìhoãn “Chà, ừm, không hẳn là thế.”
“Tốt Cậu thế nào cũng mến anh ấy mà Tớ hứa đấy Được chưa?”
“Được rồi,” cuối cùng Leigh nói
“Vậy thì đi ngay thôi Tớ đang nóng lòng chờ cậu tới đây! Chàonhé!”
Leigh đứng đó vài phút, nắm chặt ống nghe điện thoại Rồi cô nhận
ra rằng cứ ủ rũ thế này cũng chẳng đi đến đâu Mà thẳng ra, thế làquá nhút nhát Christian đã trở về và Kerry đang hạnh phúc, cònLeigh phải học cánh đương đầu với chuyện đó thôi Ngoài ra, cônghĩ, cố nhìn vào mặt tươi sáng của việc này, mình có thể hỏiChristian tất cả mọi điều về nước Anh Kể từ khi Leigh xem một bộphim tài liệu về Tháo London 5 năm về trước, cô đã bị mê hoặc bởitất cả mọi thứ thuộc về Anh quốc: kịch tính của gia đình hoàng giaAnh, thời trang London cực kỳ ấn tượng, tất cả các ban nhạc rockhay kinh dị và những bộ phim Anh vui nhộn … Có gì ở đó khôngđáng yêu cơ chứ? Nhưng nếu chỉ vì Christian chọn nơi tân thời nhấthành tinh đểt học không nhất thiết có nghĩa là cô sẽ thấy hắn dễ tiếpchuyện hơn Không, cứ như cách Kerry miêu tả, hắn sẽ phải đẹp trai
và phong độ đến mức cô nhất định bị choáng “toàn tập” luôn Hắn sẽnhư thế nào nhỉ?
***
Sau khi cha đồng ý lái xe đưa đến nhà Kerry, Leigh tắm qua rồi mặcchiếc áo len đỏ và chọn chiếc váy ngắn kẻ carô hợp màu vớu đôigiày Dr.Marten màu xanh nước biển Rồi cô chải vội mái tóc trướckhi lao xuống cầu thang
Nhà Kerry cách nhà Leigh khoảng mười phút đi xe Kerry sống gầntrường đại học, trên một con đường rộng rãi rợp bóng cây Nhữngtòa nhà kiểu cách được sơn màu tươi mát Bãi cỏ trước tất cả các
Trang 8nhà đều được cắt đẹp đẽ và bờ dậu được tỉa gọn gang Một vài cáicây đã bắt đầu chuyển sang màu hổ phách tráng lệ và màu vàngcam khiến Leigh mỉm cười Cô chưa bao giờ có thể yêu được mùathu ở California, nơi mà cảnh vật tháng Năm hay tháng Mười trôngđều như nhau cả Ở đây mọi thứ thì khác Tiết trời thay đổi và cảnhvật cho ta biết điều đó
Đường lái xe vào nhà Cole đã chật cứng xe hơi Ông Ferelano cặpchiếc Honda Accord vào lề đường “Lúc nào con chuẩn bị về thì điệnthoại cho ba nhé.”
Leigh trườn sang và hôn vội vào má cha “Con biết rồi mà, ba.” Cônhảy khỏi xe và vội vã rảo bước Thấy mình lố bịch nhưng cô khôngthể kìm chế được cảm giác bồn chồn Sau một năm coi mình nhưthành viên của gia đình nhà Kerry, giờ đây Leigh lại cảm thấy mìnhnhư một kẻ ngoài cuộc – cứ như thể việc Kerry và Christian ở bênnhau làm thế nào đó đã loại bỏ tình bạn mười hai tháng qua cô chia
sẻ với Kerry vậy
Leigh hồi hộp chỉnh lại chiếc váy rồi bấm chuông Có lẽ cô xỏ quáchchiếc quần Jeans lại hơn Chiếc váy có khiến cô trông béo khôngnhỉ? Có lẽ cô …
Suỵch! Cánh cửa mở tung, làm cô giật mình “Ồ, là chị Em tưởng làanh chàng giao bánh pizza.” Tim, cậu em mười ba tuổi không-hấp-dẫn-lắm của Kerry nhăn mặt true cô “Chị cũng rất vui được gặpem,” Leigh nói, cười vang khi cô đẩy cậu bé qua bên Cô không ngờlại đông người đến thế Khách ngồi trên bậc cửa ra vào, khiêu vũtrong phòng khách, đứng tụ tập từng đám trong phòng trước Cácbạn Tim nằm ườn đầy phòng khách, xung quanh la liệt những tôkhoai tây chiên và bánh vặn thừng, hau háu nhìn những gã đàn anhhọc cấp Ba đứng xung quanh tán chuyện thể thao Leigh nhận ramấy chị em nhà Gahlgrens, bạn hàng xóm của Kerry, đang giúp rótsoda trong bếp Và Kerry kia rồi, đang cười nghiêng ngả
Leigh dượm bước tiến về bạn, rồi khựng lại ngay, đế giày siết trênnền gỗ bóng loáng Đứng chính giữa phòng khách là gã trai kỳ diệunhất mà Leigh từng được thấy Mái tóc nâu sẫm, lượn song thảxuống thành một đám xoăn trên chiếc gáy mềm mại Đôi mắt màulục nhạt đang nheo lại, lấp lánh cười Một nụ cười tuyệt vời, ấm áp,ngọt lịm Anh ấy là ai vậy nhỉ? Leigh tự hỏi, tim đập mạnh Có thểKerry nói đúng Có thể năm nay đúng là năm mình sẽ yêu
Trang 9Thế rồi cô thấy anh ta bước tới vài nước … và siết chặt vai Kerry Người này là Christian Archer
Trái tim nặng trĩu, Leigh thấy đáng lẽ cô phải nhận ra hắn nhờnhững bức hình Kerry dán đầy khắp phòng nó: Kerry và Christian tạibuổi khiêu vũ, tay trong tay; Nhăn mặt với máy chụp ảnh trong mộtbuổi cắm trại nhân dịp Quốc Khánh; Christian vẫy chào tạm biệt khilên máy bay đi London
Nhưng trông anh ta thật khác khi gặp tận nơi, bằng xương bằng thịt.Christian mặc chiếc quần kaki bạc màu có vết xé nhỏ ngay dưới đầugối, đi đôi giày lười đã sờn, không tất và xỏ chiếc sơmi kẻ ô trôngnhàu nhĩ Chiếc áo dù rộng lùng thùng vẫn để lộ ra cánh tay vạm vỡ,săn chắc
“Leigh!” Kerry hét lên, gạt một đám người qua bên Cô ôm chầm lấybạn “Anh ấy hấp dẫn không?”
“Rõ ràng là hấp dẫn rồi,” Leigh thì thào, tự nhiên thấy nghẹn nơi cổ
“Christian!” Kerry phấn chấn ra hiệu bảo nhập hội với họ Leighngắm anh len lỏi ngang căn phòng, thỉnh thoảng dừng lại chào vàingười giữa chừng Cô đưa tay lên cổ theo bản năng và bắt đầu mân
mê cái mặt dây chuyền bạc hình chiếc nhẫn Bà cô đã tặng cô chiếcnhẫn này vào dịp Giáng sinh năm cô mười hai tuổi, rồi năm sau bàmất; từ đó Leigh không cởi nó ra nữa Cô dùng bề mặt trơn lángquen thuộc của chiếc nhẫn để trấn an mình
Ngay lúc này cô đang sợ rủn cả đầu gối
“Em mời cả cô giáo dạy lớp Ba của anh đến đây kia đấy!” Christianđùa Kerry khi bước tới chỗ họ
“Cho phép em được giới thiệu đồng bọn của em, Leigh Ferelano,”Kerry nói, ôm chặt vai Leigh
“Chào anh.” Leigh chạm tay cô vào bàn tay anh Tay anh thật ấm áp
và cứng cáp Tay cô thì mềm nhèo và đẫm mồ hôi Một tia lửa điệnnhỏ chạy qua cánh tay cô “Em mừng vì cuối cùng cũng được gặpanh,” cô nói
“Anh nghe nói bọn em trải qua một mùa hè tuyệt diệu mà chẳng cần
có anh mà,” Christian đùa Đôi mắt màu lục nhạt dịu dàng của anhlong lanh nhìn cô Leigh cười khúc khích “Bọn em cố gắng đấy mà.”
“Phải có ai tháp tùng em trong lúc anh đi vắng chứ,” Kerry phản đối,giả vờ phụng phịu, rồi cười rạng rỡ như một bản balat êm dịu chậmrãi cất lên từ chiếc máy hát “Em yêu bài này.”
Trang 10Leigh chuẩn bị rút lui khi Kerry vòng tay ôm cổ Christian “Ừm,” côvừa nói vừa cười ngượng nghịu, “thật vui được gặp …”
“Bánh pizza và cánh gà đến rồi, Kerry!” Tim hò reo, lao vào giữaKerry và Christian “Mẹ nói chị phải giúp mẹ dọn đồ ăn ra.”
Kerry lườm Tim một cái “Lạy trời cho em đừng có quanh quẩn giúp
đỡ gì ở đây cả.” Cô hôn vội lên má Christian và quay sang Leigh
“Tớ quay lại ngay Cậu thay chỗ tớ nhé.” Leigh trợn mắt lên “Tớkhông nghĩ là Christian muốn nhảy với tớ đâu,” cô nói nhỏ, đầy sợhãi Cô chưa bao giờ nhảy điệu Slow với ai, mà cô không định làmđiều đó lần đầu tiên ở đây, trong phòng khách nhà Kerry
“Chắc chắn là anh ấy muốn mà!” Kerry nhe răng cười “Và tớ biếtcậu thích điệu boogie thế nào mà.”
Leigh muốn bóp cổ bạn Kerry luôn cố gắng bắt cô làm những điều
mà bình thường cô nhất định không làm: tham gia thi cổ vũ, nóichuyện với những người lạ hoắc trong thư viện, tranh cử vào hộiđồng học sinh
Khiêu vũ với những anh chàng đáng yêu không chịu nổi đã thuộc vềnhững cô gái khác Không, đây là một điều mới
Christian giang tay ra “Anh không phải là Fred Astaire, nhưng …”Anh mỉm cười thăm dò
“Chúng ta, ừ, chúng ta không cần phải khiêu vũ đâu,” cô lắp bắp, cốchống trả cơn thẹn thùng đang nhuốm đỏ gò má cô
“Không, anh thích thế mà.”
Leigh hít một hơi khi Christian nhẹ nhàng kéo cô lại gần, cánh tayvòng hờ quanh eo cô Với chiều cao hơn một mét sáu, cô còn thấphơn Christian cả chục phân, nên việc tránh ánh mắt anh cũng dễdàng Cô biết rằng anh chỉ cố tỏ ra lịch sự, đang cảm thấy tội nghiệpcho cô Ý nghĩ đó khiến cô càng ngượng ngùng hơn
“Buồn cười thật,” Christian nói, cắt ngang suy nghĩ của cô “Cónhững bài hát đang thịnh hành ở đây lại được yêu thích ở Anh quốc
từ năm ngoái.”
“Thật sao?” Leigh nói, cố không để tâm trạng bối rối bị phơi bày Cóbao nhiêu câu cô đã muốn hỏi Christian, nhưng giờ đây khi có cơhội nói chuyện thì cô lại cảm thấy cứng hết cả lưỡi “Anh thật maymắn vì được đến đó.”
“Anh đã hơi lo là mọi người sẽ quên béng mất anh.”
“Ồ không.” Leigh lắc đầu “Em nghe chuyện về anh hàng ngày suốt
Trang 11mấy tháng vừa rồi.” “Thế thì chắc là đau khổ lắm nhỉ.” Christian toétmiệng cười với cô
“Chỉ hơi hơi thôi.” Cô mỉm cười “Nói thật, em rất mong gặp anh đểxem anh có như Kerry quảng cáo hay không.”
Sẽ thật tuyệt vời khi khiêu vũ với người mà mình thực sự say mê.Leigh mơ màng suy nghĩ, mắt khép hờ Đó hẳn phải là cảm giáctuyệt diệu nhất trên đời
“Này, Archer, về rồi hả!” Christian và Leigh buông nhau ra khi mấyanh chàng cùng trường bước tới Họ vỗ lưng Christian, chào đón
“Vừa đúng lúc nhé!” Kerry chen vào từ phía sau Cô trao cho Leighmột lon soda và một lát pizza “Nào, cậu nghĩ thế nào?” Cô hăm hởhỏi, miệng nhai ngấu nghiến một miếng pizza nhân ôliu
“Anh ấy thật khác thường,” Leigh bảo Kerry, thật lòng hơn cả mức
mà cô muốn tỏ ra Cuối cùng Leigh đã hiểu điều mà Kerry thể hiệnmỗi lần nó nhắc đến Christian Anh ấy thật sự đặc biệt
“Tớ nghĩ là tớ khá may mắn.” Kerry mỉm cười và bước tới để đứnggần Christian Leigh đi ngược ra phía cửa và cắn miếng pizza phomát nhão nhoét trên tay Nói may mắn có vẻ còn khiêm tốn Hạnhphúc, sung sướng, được trời thương… thì có lẽ đúng hơn Cứ nhưmấy phút cô vừa trải qua bên Christian mà nói thì Kerry đã trúng sốđộc đắc: anh ấy thật tuyệt vời, và Leigh chưa bao giờ thấy Kerryhạnh phúc như vậy Đã hàng triệu lần trong mười lăm năm đời mình,Leigh thắc mắc cái cảm giác đó sẽ như thế nào Cảm giác yêu mộtngười
Trang 12Chương 3
Sáng th ứ Ba, Christian vừa lầm bầm vừa lục tung cái balo đãsờn lúc đi xuống cầu thang “Vở này, bút này, thời khóa biểu này, …”Cậu nhìn thoáng mình trong gương trên tường phòng ăn: quầnJeans nhạt màu, áo sơmi cổ chữ V hơi trễ, giầy thể thao mua ở Anhquốc, tóc chải tử tế … thế được rồi Chắc chắn không ai muốn trôngquá chải chuốt trong ngày đầu năm học cả
Christian nhảy vào bếp Mẹ cậu bỏ cốc nước ép bưởi và tờ báo buổisáng xuống, ngước nhìn và mỉm cười “Chào cưng.”
Bà Beth Archer đã bỏ công việc thư ký văn phòng luật mấy nămtrước để ở nhà, dành them thời gian chăm sóc con cái
“Chào mẹ ạ.” Christian vớ lấy một trái chuối trong đĩa trái cây vàngồi vào bàn với mẹ Cậu chưa bao giờ thực sự để ý đến việc mẹluôn tích trữ đầy trái cây tươi trong nhà và giữ một nguồn cung cấpkín đáo hạt điều với khoai tây chiên trong ngăn dưới cùng của tủbếp Sống một mình ở nước ngoài đã dạy cậu rất nhiều về lòng biết
ơn “Emi đâu mẹ?” Mẹ cậu vươn người tới “Nó còn chưa quyết địnhđược nên đi đôi giày nào.” “Khi mẹ lên tám mẹ có phải băn khoăn vềgiày không?”
“Khi ta tám tuổi, cái gì mà chẳng khiến ta băn khoăn cơ chứ?”
Christian bóc vỏ quả chuối, rồi dừng lại Mặt mẹ cậu đang nghệt ra
“Sao thế mẹ? Con mọc cái nhọt to tướng trên mũi hay sao ạ?”
Bà Beth cười phá lên, lắc đầu “Mẹ chỉ thấy lạ khi con đẹp trai thếnày Mà con đã sắp tốt nghiệp rồi cơ đấy Năm tháng qua nhanhthật.”
“Mẹ.” Christian hôn lên má mẹ “Mẹ đừng có ủy mị với con như thế.Không phải hôm trước mẹ đã tình cảm với con đủ rồi hay sao?” Khiđón cậu về, mẹ đã khóc còn nhiều hơn lúc bà tiễn con đi
“Bà mẹ nào cũng có quyền sướt mướt một chút khi mình muốn.Kerry không phải là người duy nhất có thể tưới nước mắt lên conđâu nhé.”
Kerry Christian cắn một miếng chuối to rồi nhìn đồng hồ Hứa đónKerry vào lúc tám giờ, mà bây giờ đã là tám giờ kém năm phút rồi.Sau một năm không phải lo lắng gì cho bạn gái, cảm giác là bạn trai
Trang 13của ai đó hơi lạ một chút
Kerry ra sân bay đón Christian cùng với cha mẹ câu, bé Emily vàđám bạn Nghe lại âm điệu giọng Mỹ, gặp lại gia đình và bạn bè, đingang qua những nơi thân thuộc trên đường từ sân bay về nhà, cáithực tế đã trở về ở nhà phải một lúc mới thấm sâu được vào cậu.Mọi thứ đã trở nên hơi xa cách một chút, hơi lạ lẫm một chút Đếntận bây giờ, cuối cùng cậu mới bắt đầu quen lại, để lại trở thànhChristian Archer, học sinh lớp 12 trường trung học Fillmore; con trai
bà Beth và ông David; anh trai của Emily; ngôi sao bóng bầu dụcđầy triển vọng; tay chơi ghita cừ khôi; kẻ đam mê nghệ thuật
Và là bạn trai của Kerry Cole
Mẹ vuốt má làm cậu sực tỉnh “Cưng ơi, sao thế con?”
“Không có gì đâu mẹ.”
Bà nhấp một ngụm nước trái cây “Có chuyện này, con ạ” Bà ngậpngừng “Quan hệ của con với Kerry là việc riêng của các con,Christian ạ Ba và mẹ cũng thích nó Con biết mà.”
Christian gật đầu
“Nhưng hai con mất quá nhiều thời gian cho nhau trước khi con đinước ngoài, và ba mẹ hy vọng rằng bây giờ khi con về nước, conkhông để bản thân bị ràng buộc Chỉ có thế thôi…” Bà ngừng lời,ngón tay mân mê cốc “Con mới mười bảy tuổi, Christian Ba mẹmuốn con đừng coi việc đó quá nghiêm túc.”
Christian thảy thêm một trái chuối vào balo, lau miệng bằng chiếckhăn ăn rồi đẩy ghế đứng lên Mẹ luôn quan tâm thật chu đáo.Nhưng bà không cần phải như vậy Có một người bạn gái như Kerrykhông hề trói buộc gì Việc ở bên cô chỉ làm cho cậu phấn chấn hơn,khiến cậu thấy mình và cuộc sống của mình tốt hơn Với Kerry luôn
là như vậy “Mẹ đừng lo lắng về chuyện đó nhe mẹ,” cậu nói
“Không phải ba mẹ đang cố can thiệp vào,” mẹ nói them
“Con biết mà.” Cậu mỉm cười “Hẹn gặp lại mẹ nhé.”
Vừa lúc đó Emi vào phòng theo điệu luân vũ, mái tóc dài màu nâucủa con bé tung lên theo điệu nhảy “Con sắp vào lớp ba rồi,” con béngân nga Christian vẫn chưa tin nổi cô em hạt tiêu bé bỏng đã lớnđến chừng này “Anh thích đôi giày đó lắm, Emi.” Christian nháy mắtlúc mở cánh cửa sau Khuôn mặt nhỏ có má lúm đồng tiền của con
bé sáng bừng lên vì tự hào
Chìa khóa chiếc xe Chrysler của cha trong tay, Christian mở cửa xe
Trang 14hơi, ngồi vào sau tay lái, hướng về nhà Kerry
***
“Cậu xem tóc tớ có được không?”
Đầu buổi sáng thứ Ba, Leigh vừa rên rỉ vừa nhìn lom lom vào chiếcgương hình bầu dục treo trong cánh cửa tủ kim loại màu vàng đã bịtróc nhiều chỗ của cô Hôm nay mới là ngày đầu tiên của năm học,nhưng Leigh đã cố gắng làm cho khoang tủ của cô có vẻ riêng tư.Ngoài cái gương, cô đã lót đáy khoang tủ bằng một vuông lông thúmàu đỏ tươi, dán ảnh các nam tài tử cô yêu thích vào trong lưng tủ
và dính bộ sưu tập ếch nhái nam châm của cô lên cửa tủ Đó vẫnchỉ là một cái tủ thôi, nhưng ít ra nó cũng là một cái tủ hợp thờitrang
Kerry đi về phía hai ngăn tủ bên cạnh và xoay mỗi ổ khóa một cái,
“Cậu trông xinh mà.” “Cậu không nói cho xong chuyện để giục tớđấy chứ hả?” Leigh cẩn thận chấm chấm chút kem để che cái mụndám cả gan mọc trên cằm cô
“Chuyện quan trọng thế, nói dối thế nào được.” Kerry cam đoan Cô
cứ đứng đổi hết chân này sang chân kia “Nhưng cậu mà khôngnhanh lên thì chúng mình sẽ muộn đấy, tớ không muốn đầu năm ănquả lườm của cô giáo đâu.”
“Được rồi, được rồi, tý tẹo thôi.” Leigh kiễng chân lục lọi ngăn trên
cùng chiếc tủ để tìm cuốn Đồi gió hú, cuốn sách đọc mùa hè của các
Leigh và Kerry cười toe toét “Chào, Zik-gate!” họ đồng thanh kêulên Bốn cô gái là một bộ tứ luôn xuất hiện cùng nhau ở căng-tin vànhiều sự kiện diễn ra tại trường Fillmore năm ngoái
“Chưa gì đã phải đi học lại rồi.” Allison nói, mắt đảo một vòng quanhhành lang vẻ chán ghét
“Nghỉ hè hết nhanh thật,” Kerry đồng tình
“Đi học lại cũng thích chứ sao,” Lucy hạ giọng “Cậu có tưởng tượngđược Daryl Miller đáng yêu thế nào không? Tớ suýt ngất khi nhìn
Trang 15anh ấy.” Cô lướt mắt qua hành lang và há hốc mồm “Đừng nói làPaul Kling nhé Ôi … trời …ơi.”
“Tớ thấy mùa hè nóng thế cũng không làm khó được mầm xuân củacậu,” Leigh vừa cười vừa nói Lucy khét tiếng là kẻ liên tục phải lòng
và chung thủy với mỗi mối tình vào khoảng bốn mươi tám tiếng Lucy gật đầu “Vù thôi,” cô nói, kéo mạnh tay Allison chạy theo Paul Leigh và Kerry quàng balo lên vai, hòa vào hành lang đông nghịtngười Đúng là cảnh điên khùng thường thấy trong ngày tựu trường:Học sinh mới cố tỏ ra thản nhiên dù chúng chẳng biết đường nào
mà lần – đám ma mới lơ ngơ trở thành mục tiêu cho bọn ma cũ trêuchọc Các học sinh lớp trên bận rộn tay bắt mặt mừng với bạn cũ.Thầy cô thì có vẻ hoàn toàn thoải mái, sung sức và sẵn sang lôi họcsinh vào lớp chất lên đầu hàng đống bài vở
“Chúng nó mê nhau thế,” Kerry thì thào khi họ đi ngang Celia Shay
và Steven Banks, hai học sinh lớp 12, đang hôn nhau đắm đuối Leigh liếc trộm một cái “Hơi quá đáng, nhỉ?”
“Ừ, nhưng nếu cậu là người đang được hôn, thì thấy cũng khôngđến nỗi nào.” Lông mày Kerry nhíu lại lo âu
“Hả?”
“Tối hôm nọ cậu có nghĩ là Christian có vẻ quan tâm đến tớ không?
Ở bữa tiệc của tớ ấy?”
Leigh nhìn nó vẻ băn khoăn “Cái anh chàng dính chặt lấy cậu á?”
“Tớ thấy buổi tối ấy tuyệt vời, nhưng cũng có vẻ lạ thế nào ấy,” Kerrynói “Tớ cứ mong mãi ngày Christian về, nhưng anh ấy về rồi thì tớlại có cảm giác hơi kỳ kỳ Giống như sáng nay anh ấy đón tớ đi học,
“Nhưng hai người e-mail cho nhau suốt,” Leigh tiếp tục “Cũngkhông hẳn là vắng mặt trong cuộc sống của nhau Mọi chuyện sẽsớm bình thường lại thôi.”
Kerry gật đầu “Nhưng anh ấy lại dùng chung địa chỉ e-mail với giađình đỡ đầu Tớ không muốn viết những điều quá riêng tư Ai mà
Trang 16biết được là những ai sẽ đọc thư của tớ?” Cô đá một cục giấy trênhành lang “Với lại, viết thư là một chuyện Gần nhau lại là chuyệnkhác.” Cô hạ thấp giọng, “chỉ hy vọng là chúng tớ sẽ lại được nhưtrước đây Thế thôi.”
Leigh vỗ lưng trấn an Kerry trước khi đẩy cánh cửa gỗ kẽo kẹt vàolớp tiếng Pháp “Amour toujours amour,” cô thì thầm vào tai Kerry, cốnói điều gì đó động viên bạn mà vẫn đảm bảo nguyên tắc bất di bấtdịch của Madame Josephine: chỉ nói tiếng Pháp trong lớp
“Cậu biết là tớ dốt tiếng Pháp mà,” Kerry rít lên
“Tình yêu mãi là tình yêu,” Leigh thì thào dịch lại Cô thừa nhận rằng
cô không biết hết tất cả mọi thứ trên đời, nhưng cô biết rõ một điều:Tình yêu đích thực – thứ tình yêu mà cô hy vọng và mơ ước có tồntại – không đời nào ra đi hay lụi tàn và chết chỉ vì người ta phải cách
xa nhau
Tình yêu đích thực tồn tại mãi mãi
***
“Được rồi, các em Ổn định đi nào Ta bắt đầu nhé.” Một người phụ
nữ tóc vàng cao dong dỏng mặc chiếc váy xanh ngắn gõ ngón tayxuống mặt bàn giáo viên Kerry thì thầm vào tai Leigh “Cuối cùng thìcũng có một lớp mà tất cả bọn mình học với nhau.” Cô ngả người rabàn của Christian phía sau cô, mỉm cười với anh và Jason Minot.Anh chàng Jason cao to, bặm trợn là học sinh lớp 12 và là một trongnhững người bạn thân nhất của Christian Leigh làm quen với cậu taqua Kerry từ năm ngoái Kerry đã hy vọng hai người bọn họn phảilòng nhau, nhưng Leigh chỉ giữ mức bạn bè với anh chàng này.Leigh chẳng bao giờ sợ phải buồn khi có Jason, một kho chuyệncười bên cạnh, còn Jason thì thích nhờ cô chỉ cho làm bài tập TiếngAnh
Ngoài lớp Tiếng Pháp sáng nay, Leigh và Kerry còn lớp Giáo dục thểchất hai buổi một tuần, vào thứ Ba và thứ Năm Họ cũng học chungvới nhau giờ thể dục vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần Cóđiều không may cho họ, tiết thể dục từ 9 giờ 25 đến 10 giờ làm họchẳng thể nào trông xinh xắn trong những giờ học còn lại
“Anh học bơi vào tiết một.” Christian chỉ vào tóc mình “Trông anhgiống thằng điên, đúng không?”
“Trông anh đáng yêu, anh biết thế mà, Kerry trêu
Leigh liếc anh qua khóe mắt, thấy mái tóc sẫm lượn song bóng ướt,
Trang 17hàng lông mi dày cong veo, lúm đồng tiên sâu hoắm và trời ạ, rănganh trắng lóa
“Chương trình học năm nay của tớ nhiều kinh dị,” Jason nói saulưng Leigh, đôi chân dài của cậu ta đã tìm được chỗ ổn thỏa dướigầm bàn
“Tớ cũng thế Tớ nghĩ là tớ bị hỏng cả người với cách học tàng tang
ở Lellington,” Christian nói
Leigh băn khoăn không biết Christian đã học những môn gì trongtrường ở Anh quốc Cô chưa nói chuyện nhiều với anh về chuyến đicủa anh nhưng Leigh hình dung các lớp học của anh chắc phải tuyệtvời lắm Cô biết là anh đã học một lớp Thưởng thức nghệ thuật vàmột lớp Lịch sử Anh quốc, cả hai khóa học này nghe đã thấy thú vịhơn nhiều so với lớp Nghiên cứu Hoa Kỳ I và Toán III mà cô đãđăng ký học
Ke ét Leigh nhăn mặt khi những móng tay dài sơn đỏ của cô giáocào tên bảng để thu hút sự chú ý của đám học trò đang tán chuyệnrâm ran Dăm bảy người lầm bầm phản đối Mấy cô học trò hét lên
Và tất cả mọi người ngừng nói chuyện
“Tốt Lần nào cũng có tác dụng,” cô giáo nói, mỉm cười “Tôi tên là
Duncan Đây là lớp Nhận thức và Sức khỏe vị thành niên, thứ Ba,
tiết năm Mọi người vào đúng lớp chưa?” Hai mươi sáu cái đầu mệtmỏi ngước lên và gật xuống
“Được rồi Tôi sắp đưa cho các em một bảng in Đề nghị ghi tên các
em vào, ghi rõ các em là học sinh lớp mấy và điền số điện thoại nhàriêng cũng như các chủ đề mà các em quan tâm trong học kỳ này.Nếu có thể, tôi sẽ cố gắng bao hàm trong các bài giảng càng nhiềuđiều các em quan tâm càng tốt.”
“Câu Cách làm tình trong bãi đậu xe của trường mà không bị bắt có
được không ạ?” một gã tóc nâu dàu, mặc áo thun Megadeth nóinhỏ
Cô Duncan không nao núng “Câu Nếu em làm tình trong bãi đậu xe
của nhà trường, em có thể kết thúc với một trong những cái này thì
sao?”
“Một con búp bê ạ?” Kerry buột miệng
“Một em bé.” Cô Duncan cười mỉm “Tôi rất phấn khởi thông báo vớicác em rằng chương trình của chúng ta nhận được sự tài trợ trongmùa hè qua, kết quả là tất cả các em sẽ được tham gia một chương
Trang 18trình đào tạo thực nghiệm tuyệt vời, có tên gọi Cưng ơi hãy nghĩ cho
kỹ.”
“Lẽ ra em nên nghĩ kỹ khi đăng ký lớp học này,” gã mặc áo thunMegabeth lại lầm bầm trong miệng
Vài người bắt đầu cười phì ra
Cô Duncan lại cười mỉm “Tôi biết là nó nghe buồn cười Nhưngmang thai ở tuổi vị thành niên là một vấn đề nghiêm trọng.” Cô hạgiọng “Đừng nói lại với những giáo viên khác trong trường nhé,nhưng tôi nghĩ đây có lẽ là lớp học quan trọng nhất mà các em từngtham gia đấy.” Cô nhìn quanh phòng học để đảm bảo mọi người đềuđang lắng nghe
“Các con số thống kê về mang thai ở vị thành niên đang gây kinhhoàng Hàng ngàn cô bé tuổi teen mang thai mỗi năm, và hàng ngànanh chàng tuổi teen trở thành bố Nếu chúng ta nói lớp học này làmột đại diện tiêu biểu cho dân số vị thành niên quốc gia …” CôDuncan bắt đầu nói liến láu về một loạt các con số thống kê lạnhlùng Rồi cô cho cả lớp xem một băng video về các cha mẹ tuổiteen, mô tả đặc trưng của bản thân các thiếu niên này và những đứacon của họ Trước đây Leigh đã nghe rất nhiều về những thống kênày, nhưng quả thực xem tận mắt hoàn cảnh này làm cho toàn bộchủ đề trở nên thực tế hơn rất nhiều
“Nào, tôi sẽ gửi về nhà toàn bộ những thông tin về chương trình này
mà tôi muốn các em đưa cha mẹ mình đọc và có cả giấp phép màtôi muốn cha mẹ các em ký vào,” cô Duncan giải thích khi cô tua lạichiếc băng “Các em sẽ được chia ra thành từng cặp hai người vàđược phát các em bé giả vờ để trông nom trong vòng bốn ngày, bắtđầu từ thứ Năm.” “Ý cô là bọn em phải mang lũ búp bê này theo vềnhà với bọn em ấy ạ?” một gã ngồi phía bên phải Leigh cằn nhằn
“Cả đi học, cả ra sân bóng, cả đi mua sắm, và đi bất cứ nơi nào màcác em đi,” cô Duncan tuyên bố, tay phân phát các xấp giấy “Bọnbúp bê được lập trình để khóc vào những thời điểm ngẫu nhiên.Cũng giống như với một đứa trẻ sơ sinh thật sự, các em sẽ khôngbiết có chuyện gì, và các em sẽ phải gạt cuộc sống riêng của mìnhtạm thời qua một bên, giống hệt như các ông bố bà mẹ thực thụvậy.” Cô giáo ngồi lên bàn “Dự kán này được thiết kế để giúp các
em có những lựa chọn có trách nhiệm và nhận thức được việc cócon là như thế nào.”
Trang 19“Chị gái em có con năm ngoái,” Becky Salpone tự động nói “Chị ấymười bảy tuổi.” “Thế thì cô chắc em đã hiểu điều đó không dễ dànggì,” cô Duncan nói
Becky gật đầu “Chị ấy không còn cuộc sống riêng nữa.”
Cô Duncan đặt hai tay lên bàn, ngả người ra sau “Chà, tất cả các
em còn cả cuộc đời trước mặt và cô hy vọng rằng chương trình nàygiúp các em thấy được rằng làm cha mẹ ở tuổi các em là cái gì đónặng nề hơn rất nhiều so với việc có một cái gì đó đáng yêu đểchơi.” Cô đưa bảng phân công của cô ra “Cô đã lựa chọn ngẫunhiên các em ghép thành cặp, nam đi với nữ.”
Leigh nhìn lướt những gương mặt quanh cô, hy vọng thấy mộtgương mặt mới hoặc sáng sủa để ghép với mình Nhưng chả có ai
cô thực sự thích cả Chà ít nhất nếu không có khả năng nào lãngmạn cả thì mình và Jason có thể được ghép với nhau
Cô Duncan đang đọc tên từng cặp “… Kerry Cole và Jason Minot,Sophia Mead và Will Kryski, Leigh Ferelano và Christian Archer,Paula Greer và …”
“Mình được ghép cặp với Christian sao?” Leigh quay lại, một thoángcười e dè Kerry thở dài nặng nề “Tại sao cô lại không để bọn mình
tự chọn đối tác nhỉ?” “Được, cảm ơn nhiều,” Jason nói rồi giả vờkhóc
Kerry thụi vào cánh tay bạn “Thôi, làm người lớn đi nào.”
Christian tung cục tẩy từ tay này sang tay kia “Làm gì có cơ hội đểtất cả bọn mình thành đôi hả em?” Anh hạ giọng “Mọi thứ còn cóthể tệ hơn nữa cơ, Ke-, em có thể phải cặp đôi với cái thằng đầunhuộm đằng kia ấy chứ.”
Leigh cười khúc khích “Tớ có ý kiến,” cô nói, cố gắng làm Kerry vuilên “Có thể tớ sẽ đổi được cho cậu.”
“… các em có đôi rồi nhé,” cô Duncan nói, đặt bản danh sách lênbàn giáo viên Leigh giơ tay lên “Và đừng có cả gan xin tôi đổi chác
gì đấy.”
Leigh hạ tay xuống
“Làm sao cô biết được chúng em có thực sự làm điều mà chúng emphải làm?” Abigail Sundquist, một cô gái cao, thân thiện học chunglớp Nghiên cứu Hoa Kỳ với Leigh lên tiếng hỏi
“Mỗi em bé giả vờ này có một ngân hàng dữ liệu nhỏ xíu Một conchip máy tính sẽ ghi lại khi đứa trẻ khóc và các em mấy bao lâu để
Trang 20dỗ yên được nó Và mỗi em sẽ đeo một băng nhựa ở cổ tay có chìakhóa để làm đứa bé ngừng khóc.” Cô Duncan cười toét miệng.
“Không có lối thoát đơn giản đâu, thưa các vị Mọi thứ đều được giảithích trong gói thông tin này Tôi muốn các em đọc kỹ nó trước buổihọc tới – nó ngắn thôi mà.” Cô Duncan bảo cả lớp rằng họ sẽ dànhbuổi học tiếp theo để học thêm về kỹ năng làm cha mẹ và sau đó sẽnhận búp bê Cô cũng nhắc mọi người rằng lũ búp bê rất đắt tiền.Học sinh nào làm hỏng thì không chỉ bị đánh trượt môn này, mà cònphải đền tiền sửa chữa cần thiết
“Đây chắc chắn là một dự án vĩ đại!” Cô Duncan kêu to át cả tiếng
ồn ào điếc tai của đám học sinh đang thu dọn sách vở và nhảy bổ racửa khi chuông hết giờ vang lên “Các em sẽ thích cho mà xem!”
“Mọi người nghĩ thế nào?” Jason hỏi khi cả nhóm cuốc bộ xuốngsảnh
“Em nghĩ chắc là vui đấy,” Leigh nói Cô thích học nhỡng thứ mà cô
có thể áp dụng vào cuộc sống Và còn gì có thể thực tế hơn điềunày cơ chứ?
“Anh chỉ mong em là một bà mẹ giỏi giang thôi, đối tác ạ,” Christiantinh nghịch cảnh cáo cô
“Anh đùa đấy à? Ba năm qua em đã trông mọi đứa trẻ trong bánkính hai dãy phố kể từ nhà em Em mà không chăm nổi một con búp
bê thì đã gặp hoạ từ lâu rồi.” “Chuyện này khác xa với trông trẻ nhé,”Kerry nói “Mang con búp bê đó tới bất cứ nơi đâu mình đi – đi tậpnghi thức? đi mua sắm? Có thật cô ấy nghĩ bọn mình sẽ đem nó đixem phim hay gì đó không nhỉ? Kerry trợn ngược mắt “Tớ thì khôngnghĩ thế đâu.” “Dù sao thì cũng chỉ có bốn ngày thôi ý mà,” Jasonphân tích “Chả sao đâu Hơn nữa, bọn con gái thích thấy con traidịu dàng và tế nhị Mọi người có nghĩ là tôi bế một con búp bê điquanh sẽ thu hút được thiện cảm của phái nữ không?”
Kerry véo má anh chàng “Chắc chắn là thế rồi, cộng sự ngọt ngào
ạ Đó là lý do em nghĩ dứt khoát anh là người nên nhận trách nhiệmsuốt dịp cuối tuần đất Em rõ ràng là không muốn phá hỏng bất cứ
cơ hội tìm người yêu nào của anh rồi.”
“Cái gì?” Jason đưa tay lên cổ họng giả vờ kinh hoàng “Bà mẹ chối
bỏ đứa con của mình ư? Em đùa đấy à.”
Leigh dừng bước “Em mới nhớ ra Em có kế hoạch kiểm tra mắtvào sáng thứ Sáu mà chưa báo với văn phòng.” Mẹ cô đến giữa
Trang 21tháng Tám mới nhớ ra phải đặt hẹn, lúc đó thì bác sỹ nói lịch đặt đãkín đặc cho đến hết hè rồi
“Ừ Nhớ gọi điện cho tớ nhé,” Kerry nói
“Hẹn gặp em ở giảng đường,” Christian bảo cô Jason chào rồi tách
ra đi về phía cầu thang
“Tạm biệt.” Leigh thấy Christian quàng cánh tay vạm vỡ lên vai Kerry
và đưa cô qua đám đông
Mặc dù ăn mặc tương đối giống những anh chàng khác ở trườngFillmore, cái gì đó vẫn khiến Christian khác biệt Cách chiếc quầnJeans của anh hơi trễ xuống, nhưng chỉ trễ vừa đủ để cho thấy một
cơ thể cường tráng, cách anh cẩu thả vắt cái áo khoác qua vai…Lắc đầu, Leigh hối hả đi tới văn phòng
Cô chắc chắn phải kiểm tra lại mắt rồi Cô để ý đến cách một anhchàng vắt áo khoác từ bao giờ cơ chứ?
Trang 22Chương 4
Leigh ngh ĩ giảng đường này hồi xưa chắc là sang kiến của mấyông thầy tàn bạo cần kiếm sống, nên mới nhất định giữ học sinh ởlại trường sau khi đã học xong hết các tiết học trong ngày Ở trường
cũ của Leigh ở California, học sinh được chọn về nhà tự học hay ởlại học trong giảng đường, tuỳ thích Làm gì có chuyện đó ở Fillmore
cổ kính đức hạnh này Ở đây, học sinh bất đắc dĩ phải đếm thời giancùng chiếc đồng hồ ở giảng đường Chiếc đồng hồ kim loại cổ xưathong thả gõ nhịp, cáu kim phút cứ rung bần bật ở số 10 trước khinhảy những bước cuối cùng của vòng quay
Chiều thứ Tư, Leigh thở hắt ra, nhấm nhấm ngọn tóc và cố tập trungđầu óc Cô học đoạn lý thuyết hoá tẻ nhạt nhất trần đời này cả mườilăm phút rồi nhưng mỗi lần đến chỗ giải thích số 2 trong Ca(NO3)2đại diện cho hai gốc nitrat, cô lại phải quay lại từ đầu Những dòngchữ trên trang sách cứ bướng bỉnh không chịu vào đầu cho cô Sắp đến đoạn hiện tượng nóng chảy của kim loại thì một miếng giấygấp gọn gang, nhỏ xíu, đáp xuống bàn Leigh Giật mình, Leighngước nhìn lên, nhưng chỉ nhìn thấy một biển đầu người cắm cúitrên các bàn học
Những dòng chữ viết tay ngoáy tít nhưng rành mạch
Tối nay anh, em, Kerry & Jason gặp ở quán Jerry, 7 giờ 30 Anh thèm món cánh gà “tự sát” kinh khủng
C
Leigh nhìn lướt ngang căn phòng Christian ngồi khom lưng trênbàn, vẻ như đang chìm đắm trong suy nghĩ Rồi anh rời mắt khỏicuốn sách trước mặt, khoanh tay xuống dưới nách và vẫy lui vẫy tớinhư một con chim
Leigh không nhịn được cười, rồi vội vàng liếc xem thầy Simms, giámthị của giảng đường, có để ý không Leigh viết nguệch ngoạc bằngmực tím dưới tin nhắn của Christian
Nghe hay đấy, Vũ công con gà ạ, nhưng gọi cho em món mềm nhé!
Sẽ gặp bọn anh ở đó Cô đưa mẩu giấy cho anh chàng River
Williams ngồi sau cô, người lén lút chuyền nó đến tay Christian quamột dây chuyền chuyền tin đầy kinh nghiệm
Trang 23Anh mở nó ra rồi giơ một ngón tay cái lên với Leigh và tặng cô mộttrong những nụ cười làm thắt cả tim
Một nụ cười có thể khiến trái tim của một cô gái lỗi nhịp Leigh quaytrở lại với cuốn sách giáo khoa của mình
Một nụ cười có thẻ kết thúc cả một đoạn lý thuyết hoá mà cô khôngsao học thuộc nổi ***
“Món mà tôi thèm nhất đấy.” Christian ngả người ra sau và liếmnước sốt nóng trên môi “Không ai làm cánh gà như Jerry cả.”
Leigh đồng ý cả hai chân lẫn hai tay Bàn màu đen và rạp màu đỏanh đào, ti-vi chiếu chương trình thể thao địa phương, những xôđựng cánh gà thơm lừng để trên quầy chờ cô phục vụ chuyển tớinhững kẻ sành sỏi về cánh gà đang hau háu…
Cả năm vừa rồi Leigh đến đây nhiều đến nỗi khung cảnh ấy in sâutrong óc cô Quán Jerry là một trong những nơi bán cánh gà ngonnhất ở Buffalo Nhìn ngoài thì không có gì hấp dẫn lắm: vách nhômtrắng, tấm lợp màu đỏ tróc nham nhở, một đèn hiệu Nê-on nhấp
nháy chữ Cánh Gà: Nóng, Nóng nữa, Nóng chết luôn! Nhưng bên
trong, quán luôn chật cứng khách Và cánh gà thì ngon kinh dị mềm, nhiều thịt, có hương vị cay đặc biệt nghiền Thành phần mónsốt của quán Jerry là tối mật Các quán khác cố khám phá xem thứ
-gì khiến cho món ấy được hâm mộ như vậy, nhưng còn lâu họ mớihiểu được
“Tưởng ông mải ngốn những món Anh quốc như bánh nướng vớitrà,” Jason true, miệng nhai chóp chép một mẩu cần tây Thân hìnhcao lớn tới thước tám của anh chàng khổ sở trong chiếc ghế nhựadẻo bên cạnh Leigh
Leigh nhúng một que cà rốt vào hộp nước sốt pho mát xanh trênbàn của họ Không hẳn là món ăn có lợi cho sức khoẻ nhất, nhưngthỉnh thoảng dùng thì cũng không sao “Thế đồ ăn kinh lắm hả anh?”Kerry vừa vuốt ve cánh tay Christian vừa hỏi Christian nhe răngcười “Em mà chưa ăn món xúc xích và món cháo khoai tây thì coinhư chưa được sống trên đời.”
“Tôi nghe đã thấy sợ rồi,” Jason nói
“Xúc xích với khoai tây nấu cháo nhé,” Christian vỗ nhẹ vào bụngmình “Ngon tuyệt Còn món sữa giàu kem nữa chứ, ngoài ra họ có
cả mớ các loại ngũ cốc, bánh quy và các thứ kiểu thế mà ở đâymình không có.” Rồi anh nhăn mũi “Nhưng nói đến sốt trộn salad thì
Trang 24đau không chịu được Họ dung một thứ gọi là kem salad mà họ chỉ
có, xem nào, hai vị khác nhau thôi Một trong hai có hình thức vàmùi vị giống hệt sốt mayonaise.” “Eo ơi!” Leigh và Kerry đồng thanhthốt lên
“Họ có bánh pizza không cậu?” Jason hỏi Cứ như điệu bộ củaJason thì Leigh có thể nói chắc rằng anh chàng sẽ không bao giờđến thăm nước Anh nếu câu trả lời là không “Có chứ Có điều đắthơn ở đây nhiều Hầu như cái gì cũng đắt.” Giọng Christian nhuốm
vẻ trầm ngâm “Nhưng mà đều đáng tiền cả.”
“Anh đã bao giờ nghe nói đến một thị trấn có tên là York chưa?”Leigh hỏi “Mẹ em có họ hang sống ở đó.”
“Thật à?” Gương mặt Christian sáng bừng lên “York đã lắm Ở đónhà thờ gọi là Thánh đường York có kính màu đẹp tuyệt.”
Kerry chọn một cái cánh gà từ chiếc xô giấy bìa nhờn mỡ “Nhà thờThánh Peter có kính màu đẹp mê ở ngay Buffalo này thôi,” cô nói,cẩn thận nhúng miếng thịt vào món sốt “tự sát” mà họ đã gọi them
“Có gì ghê gớm đâu cơ chứ?”
Christian lắc đầu “Anh biết nó đẹp, nhưng không giống nhau đâu ỞYork, em đứng tại một nơi có hơn bốn trăm năm tuổi! Nước Mỹkhông có gì giống như vậy cả Cái cửa sổ ở đó …” Christian nhíumày “Có cái gì liên quan đến nhỡng đoá hoa.” Anh lắc đầu, “Chà,anh không nhớ tên của nó là gì, nhưng nếu em nhìn thì nó đẹp đếnmức không thể tin được Vẻ đẹp thuộc loại không thể chịu nổi ấy.” Jason thảy một cái xương vào một chiếc đĩa thừa “Vẻ đẹp thuộcloại không chịu nổi ấy,” cậu chàng nhại lại với âm điệu Anh véo von.Kerry và Leigh không nhịn nổi cười “Tớ nghĩ cậu đa xem quá nhiềukiệt tác sân khấu rồi, ông bạn ạ.” cậu chàng nói thêm Christian toétmiệng cười đôn hậu “Nghe thì điên khùng, nhưng nếu cậu đượcthấy nó thì…” Anh ngừng lời “Tớ đoán thế nào cậu cũng phải đến
đó thôi.”
“Anh đã bao giờ đến những cánh đồng hoang chưa?” Leigh hỏi,gặm gặm một cái cánh gà
“Người Hoa á? Họ là họ hàng của em à?” Jason đùa
Leigh trợn mắt lên “Không, ngốc ạ Những cánh đồng hoang là khuvực thật sự hoang dã của nước Anh, nơi phong cảnh toàn sỏi đá và
ruộng đồng Bối cảnh của Đồi gió hú ấy.” “Có phải em nói cái đồi
được nhắc đến trong Các đỉnh núi nổi tiếng không?” Jason hỏi
Trang 25Christian uống cạn ly sôđa «Những cánh đồng hoang thì hơi xa.Nhà trường đưa bọn anh đi thăm quan một số nơi gần đó nhưOxford và Cambridge Còn gia đình Bonhams đưa anh đi lênScotland, trên đường đi bọn anh dừng lại ở York Nhưng mà anhnghe nói những cánh đồng hoang đã lắm.”
Kerry hớp một ngụm Pepsi “Em lại muốn thăm quan nước Mỹ ĐếnGraceland, Hollywood, tượng Nữ thần Tự do, những chỗ đại loạinhư thế.”
Leigh gật đầu đồng tình Khi các bạn cô bắt đầu bàn về khả năng tổchức một chuyến thăm quan thành phố New York vào mùa xuân cho
cả lớp 11 và 12 đi chung, đầu óc cô lại hướng sang chuyện khác Côtin chắc cô biết cái khung cửa sổ mà Christian nhắc tới mấy phút
trước trông như thế nào Cô có một quyển sách nhan đề Các nhà
thờ Vĩ đại trên Thế giới, và Thánh đường York được đề cập trong đó.
“Có phải, ừm, cái cửa sổ hình tròn có nhiều kính xanh không anh?”
cô đánh bạo hỏi, cắt ngang cuộc nói chuyện
“Hả?” Jason thốt lên
“Cậu nói cái gì cơ?” Kerry hỏi, răng nhai nước đá lạo xạo
Leigh thẹn đỏ mặt Cô có thói quen nghĩ kỹ về mọi thứ một lúc rồimới nói, thế cho nên khi cô sẵn sàng buông lời bình luận thì nhữngngười khác đã đến tận đẩu tận đâu mất rồi “Cái cửa sổ trong nhàthờ ấy Em nghĩ nó có tên là Cửa sổ Hoa hồng đúng không?” “Đúngrồi!” Christian toét miệng cười “Hoa hồng Đáng lẽ anh phải nhớđiều đó – Bà Bonhams có cả một vườn hoa hồng ở sân sau Anhkhông ngờ em cũng biết nó.” “Em đã bảo anh là Leigh nó say mêAnh quốc mà lại.” Kerry nhắc “Anh phải thấy nó nhìn đăm đăm vàonhững cái bưu ảnh anh gửi cho em.”
“Chỉ xem mặt trước thôi.” Leigh chêm vào Christian đã gửi choKerry thiệp từ tất cả những nơi mà Leigh hy vọng một ngày nào đó
sẽ được đến thăm – các vòng tròn Piccadilly, Quảng trườngTrafalga, Tu viện Westminster …
“Em phải ghé chỗ anh mà xem ảnh khi anh nhận đồ đạc về,”Christian bảo cô “Anh chụp khoảng hai mươi cuộn phim đấy.”
“Em thích thế lắm,” Leigh đáp lời
Trong lúc chờ đợt cánh gà khác được mang tới, Jason và Kerry bắtđầu bàn đến những vấn đề nóng bỏng nhất ở trường Fillmore hiệnnay: nếu như khoản quỹ của hội đồng học sinh được dùng để hỗ trợ
Trang 26cho chương trình thể thao của nam sinh, thì đội bóng rổ nữ và độibóng chuyền hỗn hợp sẽ thế nào?
Christian quay qua Leigh “Anh thấy mình chả liên quan gì đếnchuyện này.” “Em cũng thế.” Đương nhiên cô nghĩ các đội nữ cũngnên được hỗ trợ cho công bằng, nhưng cô cũng không hăng háinhảy vào cuộc tổng tranh luận như Kerry Nước Anh hấp dẫn hơnthế vô cùng nhiều
“Các môn học của anh thì thế nào ạ?” cô hỏi Christian, bỏ ngoài tailời đe doạ của Kerry về một bản kháng nghị gửi hội đồng học sinhtoàn trường
“Anh chọn một môn cực kỳ gọi là Nghệ thuật London,” Christian bảo
cô “Bọn anh học Điêu khắc, nghệ thuật thời trung cổ, và hội hoạAnh rồi bọn anh đi xem các tác phẩm thực tế.”
“Hay quá nhỉ!”
Christian gật đầu “Với môn kịch cũng thế, anh nghe giảng trước rồi
đi xem sáu vở diễn khác nhau, tất cả mọi thể loại từ sô diễn thựcnghiệm táo bạo đến một vở nhạc kịch hoành tráng ở khu TâyLondon Tuyệt vời lắm – anh đọc vở Macbeth, rồi đi xem Đoàn kịchShakespeare Hoàng gia biểu diễn vở đó.”
“Em phải rất vất vả mới qua nổi vở ấy Xem diễn trực tiếp chắc chắn
là đỡ hơn rồi,” Leigh nói vẻ buồn bã
Christian rót đầy lại ly Pepsi cho Leigh “Năm ngoái em có học lớpNghiên cứu văn hoá thế giới với thầy Richmond không?”
“Ý anh là ông Đơ Đơ á?” Học sinh dồn là ông bị điện giật không biếtbao nhiêu lần khi cắm điện cho máy đèn chiếu, đến nỗi các dây thầnkinh của ông bị đơ luôn “Bọn em vẫn gọi ông ấy như thế à?”Christian cười vang lên “Ông già tội nghiệp không bao giờ xoáđược cái tên ấy.”
“Có phải thật thế không anh?”
Christian gãi đầu gãi tai “Em đã thấy người bình thường nào có tócdài như ông ấy chưa?”
Leigh cười khúc khích “Em rất thích lớp của thầy ấy Những trảinghiệm văn hoá thế giới như của anh có vẻ hấp dẫn hơn.”
Hai người bọn họ cứ thế ba hoa chích choè Vẻ tráng lệ Cảnhngoạn mục Các hoàng tử Mọi người
Mọi người Leigh đã mải mê với câu chuyện giữa hai người đến nỗiquên béng Kerry và Jason đang nhìn và lắng nghe câu chuyện của
Trang 27bọn họ với vẻ mặt sửng sốt “Hai người sắp nói xong chưa đấy?”Jason ngáp dài “Tất cả các trò về nền quân chủ hay hội hoạ đềulàm tôi buồn ngủ.”
“Không phải là không thú vị nhưng mà chúng mình còn nhiều cáiquan trọng hơn để bàn.” Kerry ấn vào tay Christian nhánh cần tây
“Chẳng hạn như bao giờ thì anh định nói với huấn luyện viênJohnson về việc anh trở lại tập với đội bóng?”
Jason cắn cái cánh gà thứ mười “Cậu từng là trung vệ ngôi sao củađội mà Hồi ấy cậu còn giỏi hơn mấy gã lớp trên ấy chứ.”
Leigh biết Christian từng là một cầu thủ bóng bầu dục cừ khôi.Nhưng cô không sao hình dung nổi anh có thể hợp với bộ đồngphục cầu thủ xanh đỏ của đội bóng trường cô Các anh chàng trongđội bóng cao to, lực lưỡng, ồn ào, lông lá Christian thì nhạy cảm,chu đáo, dịu dàng Ít nhất thì anh cũng tỏ ra thích như vậy Leighkhông quen tay chơi bong bầu dục nào mà lại quan tâm đến kínhmàu – hay biết rằng Toà nhà Windsor không phải là nơi người ta cóthể tạt ngang uống cà phê
“Mà anh nói là anh sẽ vào đại học năm nay,” Kerry đế thêm
Christian trông có vẻ không thoải mái lắm “Anh đang nghĩ đến việcngồi ngoài sân năm nay.”
“Ý anh là không chơi á?” giọng Kerry nghe có vẻ kinh hoàng
“Anh muốn dành thời gian cho bóng đá.”
“Anh chơi bóng đá à?” Leigh hỏi “Hồi nhỏ em cũng từng chơi bóng
đá đấy.” “Ừ Anh bắt đầu chơi khi đến Anh Anh mê môn ấy lắm.”
“Bóng đá thì tuyệt rồi,” Jason đồng tình “Nhưng bóng rổ còn tuyệthơn.” Christian nhướn một bên mày “Ông nói thì dễ rồi.” Năng lựctrên sân bóng rổ của Jason đã thành huyền thoại
“Nhưng bóng đá được … đánh giá thấp lắm,” Kerry nói vẻ thất vọng
“Anh là tay chơi bóng bầu dục tuyệt vời Anh có khả năng được họcbổng mà.”
Christian nhún vai “Anh sẽ suy nghĩ thêm.”
“Chúng mình đã có những bữa tiệc trên thùng xe cực kỳ,” Kerrynhắc “Anh nhớ có lần chúng mình tổ chức ăn lẩu cay trên thùng xetải nhẹ của cha mẹ anh không, cái món ớt đông lạnh nó lạnh cóngluôn ấy?” Kerry cười khúc khích “Còn cả cái lần chúng mình chôm
bộ quần áo hoá trang linh vật của trường Westcott nữa chứ - anhphải giữ cái bộ đồ gấu trắng bắc cực lù xù ấy trong tủ quần áo của
Trang 28anh hàng tháng trời ấy nhỉ!” “Đúng là điên khùng thật,” Christiancười vang xác nhận
Khi Kerry bắt đầu điểm lại những câu chuyện buồn cười trong quákhứ, trong Leigh cũng ước ao được làm chuyện đó với bạn bè cũcủa cô ở California Cô biết ôn lại những chuyện buồn cười trongquá khứ và hâm nóng kỷ niệm thì dễ chịu như thế nào Nhưng côcũng biết rằng con người ta phải tiến về phía trước Không ai có thểsống bằng quá khứ được Mà đó là điều chắc chắn Bởi vì cuộcsống hiện tại thú vị hơn rất nhiều ***
Mặt trăng tròn vành vạnh soi cao khi Christian và Kerry đi bộ ra xecủa cha anh Thời tiết buổi chiều đang ấm áp đã đột ngột trở lạnh,
và Christian run lập cập trong chiếc áo sợi màu xanh mỏng tang.Anh thường cố tránh mặc áo khoác càng lâu càng tốt Bao nhiêutháng trời ở Buffalo này cứ phải xỏ quần trượt tuyết và dội mũ longcừu Anh muốn níu kéo mùa hè nước Mỹ lâu chừng nào hay chừng
ấy
Christian mở cửa x e cho Kerry, rồi rảo bước sang phía bên kia
“Vẫn là một trang quân tử nhỉ, » Kerry lấy làm lạ, trườn vào trong xe
“Có những điều không bao giờ thay đổi,” Christian châm biếm khikhởi động xe và đánh tay lái
Kerry đêm nay trông thật xinh đẹp, mái tóc dài vàng óng quấnngược ra phía sau, mi mắt tô nhẹ bóng xanh nhạt Khi anh đưa mắtnhìn cô sau bao tháng trời xa cách, cảm giác như là về nhà vậy Cái
áp má mềm mại, mùi thơm ngọt ngào trong tóc cô, cách cô vươnngười về phía anh để gần anh hơn thật là tự nhiên
Suốt tuần lễ cuối ở Anh, Christian đã cố hình dung trong đầu cuộchội ngộ của họ, nhưng anh chưa lần nào hình dung cho hoàn chỉnhđược Mặc dù anh luôn mang một bức hình của Kerry theo bênmình, nhưng hình ảnh của Kerry đột nhiên mờ nhạt sau mấy tháng,
và mặc dù rất cố gắng nhưng anh vẫn mất dần hồi ức cảm giác khihai người ở bên nhau Kerry với tay xoay bình hương nhựa thongnhỏ treo trên kính chiếu hậu “Anh này, em nghĩ đây vẫn là cái màanh dùng từ trước khi anh đi.”
“Chắc thế đấy Ba anh chẳng bao giờ thay đổi những thứ này đâu.”
“Nếu anh muốn, em sẽ lái xe đưa anh ra tiệm mua một cái mới.” MắtKerry lấp lánh Christian cười phá lên lúc đánh xe hơi xuống phố “Ôiđúng rồi! Anh suýt quên mất – em có giấy phép lái xe rồi.” Anh hạ
Trang 29giọng nói nhỏ “Đó là trong trường hợp giám khảo không thay đổi ýnhỉ.”
Kerry đập mạnh vào tay Christian “Cho anh biết, em đã lái xe haitháng nay rồi nhé Em là tay chuyên nghiệp rồi.”
“Tốt quá Lâu rồi anh không lái xe, đến nỗi có khi em phải cố vấncho anh ấy chứ.” Khi thấy những chiếc xe hơi ở Anh lần đầu tiên,anh thấy chúng buồn cười thật – bé bằng nửa những chiếc xe nhỏnhất ở Mỹ Ngồi xe hơi trên đường phố London đông nghịt thấy hơi
sợ Nếu lái xe thì dựng tóc gáy luôn Chưa nói đến chuyện là phải láibên trái đường mới kinh chứ
Kerry nhăn mũi “Anh phải đi xe buýt à ? Em ghét xe buýt Nó hôihám kinh.» «Không, em sẽ không ghét đâu,» Christian nói “Hệthống giao thông công cộng ở Anh tuyệt vời lắm Anh đi xe buýtloanh quanh vùng Ealing, nơi anh sống thôi Còn khi Simon với anhmuốn vào London, bọn anh chỉ việc nhảy lên tàu điện ngầm.” Simon
là anh đỡ đầu và là bạn thân nhất ở Anh của Christian Cậu ta cùngtuổi với Christian và họ thân nhau ngay lập tức Từ khi Christian vềnước tới giờ, cậu ta gọi điện hai lần rồi “Thế bên ấy đám choaichoai có thích lái xe không?”
“Có, nhưng chuyện đó thì có gì lạ đâu Chuyện uống rượu mới lạ
cơ Bên ấy một thằng nhóc 14 tuổi có thể vào quán rượu và gọi một
ly Ở đây thì đời nào có chuyện.” Lúc họ rẽ vào đại lộ Maple,Christian kín đáo thở dài Mấy hôm nay anh đã cố mô tả cuộc sốngcủa mình ở Anh cho Kerry: khu Ealing ngoại ô London nhộn nhịp,đầy những cửa hang hợp thời trang, rồi những quán rượu lạ mắt và
cả người dân tuyệt vời ở đấy; niềm xúc động khi nhìn thấy nhữngnơi như tháp đồng hồ Big Ben và đứng giữa vòng tròn Piccadilly;cảm giác hứng khởi khi được một mình ở nước ngoài, buộc phảitiếp xúc với những con người mới và học những cách sống mới.Nhưng cuối cùng thành ra chỉ là thanh minh cho hệ thống giao thôngcông cộng
Kerry thổi một mẩu kẹo cao su trong mồm “Chà, dù sao thì cũngkhông thấy tuyệt như ở nhà, đúng không anh?” Họ dừng lại nơi tínhiệu đèn đỏ “Em biết anh thể nào cũng them đi quán Jerry muốnchết Và nhớ cả những món ăn ngon tuyệt của mẹ anh nữa chứ.”Christian gật đầu “Chỉ cái đó không cũng đáng tiền cái vé máy bayanh về nước rồi.” Kerry chạy móng tay theo mép của chiếc dây an
Trang 30toàn “Cả gặp em nữa chứ.” “Cả gặp em nữa.”
Kerry và Christian lại ở bên nhau Tối hôm nọ bạn bè đã chúc mừng
họ, “chúc mừng” anh vì sự kiên định, vui mừng vì họ đã lại thànhđôi Hai người sinh ra là để cho nhau Hai người là một cặp cực kỳxứng đôi! Tình yêu đã được thử thách bằng xa cách rồi nhé Tuynhiên, thật tình mà nói, trở lại bên nhau hoá ra không dễ dàng mấy.Christian không ngờ mình lại có cảm giác như thế này, nhưng quả làhơi lạ khi trở lại bên Kerry Anh không ngờ được Họ gửi e-mail chonhau suốt cả năm trời, cứ vài tuần anh lại gửi cho Kerry những tấmbưu ảnh ngộ nghĩnh trong khi cô gửi những lá thư dài có cả hình vẽminh hoạ chi tiết Họ thật sự rất gần gũi khi anh đi xa…
Nhưng Christian đã trở thành người khác rồi Anh bắt đầu nhữngniềm say mê mới mẻ, trải nghiệm nền văn hoá khác Và mọi thứ rõràng là đã khác rồi
Kerry đặt tay lên vai bồ “Về đến trái đất rồi, Christian.”
Christian đỏ bừng mặt “Xin lỗi em Anh hơi lơ đãng một chút Thỉnhthoảng anh lại thấy khó tin là mình đã về đây.”
Kerry trượt bàn tay xuống và xiết chặt bắp tay anh “Ừm, anh ở đâyrồi Và em thật … Em…” Cô ngập ngừng “Em thật nhớ anh quáchừng,” cuối cùng cô nói “Anh cũng nhớ em.” Christian gặp cái nhìnđăm đăm của cô và mỉm cười Đã có những lần ở Anh, Christianmong gặp Kerry đến khắc khoải, để kể cho cô nghe về tất cả những
gì đã xảy đến với anh khi anh đi xa, để chia sẻ một câu chuyện cườihoặc để làm cô ngạc nhiên bằng một trò ngớ ngẩn mà đứa nào đótrong những thằng bạn mới nghĩ ra Và bây giờ anh ở đây, về lạiBuffalo, anh có thừa thãi thời gian để nói chuyện với cô Giá như cóthể đừng thấy ngượng nghịu thế này
Christian tập trung vào lái xe để xua tan cảm giác đó, đưa chiếc xechạy qua những con đường rợp lá tối thui rồi lái vào lối đỗ xe hìnhbán nguyệt nhà Kerry Căn biệt thự theo lối thuộc địa xưa của nhàCole chào đón anh như một người bạn cũ oai vệ, thật khác biết baovới những căn nhà gọn ghẽ mặt tiền đá chẻ, cửa sơn màu sáng vànhững bãi cỏ vuông chằn chặn nhỏ xíu ở khu Nam Ealing mà anh
đã ở
Kerry tháo dây an toàn rồi đi mở cánh cửa nhà “Vào chơi khônganh?” cô hỏi Christian lưỡng lự Anh đã định đưa Kerry đi dạo bênngoài chút nữa, rồi đột nhiên anh thấy mệt mỏi Nhưng khi thấy sự
Trang 31thất vọng dần hiện lên trên mặt Kerry thì anh đổi ý ngay “Có chứ.”
Họ nắm tay nhau đi bộ trên lối dẫn vào nhà, gót giày của Kerry gõlên mặt đá lát đường Christian đã quên mất cách tay cô nằm trongtay mình, cách họ từng đan ngón tay vào với nhau Chẳng có lý do
gì rõ rệt, anh xiết nhẹ bàn tay Kerry Cô cũng xiết lại tay anh, rồi lấy
ra cái vòng đeo chìa khoá hình con gấu xù của cô, giơ lên dưới ánhtrăng “Cái chìa khoá cũ quái quỷ,” Christian nói dịu dàng khi họbước tới cái cổng vòm đằng trước Anh tự hỏi không biết cô có nhớtrò chơi ngày trước không Họ đã chơi trò đó mỗi khi Christian đưa
cô về đến cửa: Kerry sẽ giả bộ cô không thể tìm thấy chìa khoá cònChristian thì lợi dụng thời gian còn đứng đó để hôn cô
“Buồn cười thật, anh nhỉ? Em chỉ gặp rắc rối với nó khi anh ở đây,”
cô nhận xét Cô vươn đầu tới, cùng lúc Christian ngả người về phíatrước và …
Đèn ở cổng trước đột nhiên nháy sang và cánh cửa mở ra
“Christian!” Bà Cole ôm lấy gương mặt hoảng hốt của Christian vàđặt một chiếc hôn lên má anh “Hai bác vô cùng vui mừng là cháu đãtrở về!”
“Cám ơn bác ạ!” Mẹ Kerry là bản sao già hơn, nặng nề hơn và trôngrất hài hước của Kerry với mái tóc vàng nổi bật và một nụ cười dễlây
Ngượng ngùng, Kerry chui vào vòng tay mẹ và phủi phủi áo khoáccủa bà “Mẹ, không phải hôm trước mẹ đã hành hạ anh ấy đủ rồihay sao?”
Bà Cole vò đầu Christian âu yếm «Các bác nhớ nụ cười của cháu ởcái nhà này.» Kerry luồn qua mẹ «Con khát nước quá,” cô vừatuyên bố vừa sải bước vào bếp rồi tự rót cho mình một ly nước đầy Christian theo sau, mắt anh nhìn ngắm mọi vật thật kỹ Từ khi anh
về nước, bước vào ngôi nhà của gia đình Cole giống như bướcngược thời gian vậy Anh đã quên mất rằng anh biết mọi thứ ở đâytường tận đến thế: đường viền mềm mại, mịn màng của thanh chắncầu thang; sàn nhà gỗ sồi bóng loáng; ánh đèn ấm cúng toả ra từgian bếp kiểu đồng quê Chết tiệt thật, anh phải biết rõ từng chi tiếtchứ - một năm về trước tối nào anh chẳng ở đây, ăn tối với gia đìnhCole; làm bài tập về nhà; cổ vũ cho tổng thống Bill Clinton cùng vớiKerry và gia đình cô Anh đã cảm thấy gần như thoải mái hoàn toànkhi ở đây vì anh cư xử như đang ở nhà mình vậy
Trang 32“Mẹ vừa đặt ấm trà cho ba và mẹ,” Bà Cole nói “Bác lấy cho cháuthứ gì uống nhé, Christian?”
“Không cần lấy nước cho cháu đâu ạ - cháu uống trà cũng đượcmà,” Christian đáp lời Kerry nhìn anh kinh ngạc “Trà á, từ bao giờthế anh?”
“Ừm … từ tuần đầu tiên anh đến nước Anh, anh nghĩ vậy.” Gia đìnhBonhams uống trà buổi sáng, trà cho bữa nhẹ buổi trưa và trà vàobuổi tối Anh trở thành kẻ nghiện trà không phải là tự nguyện mà làbắt buộc
“Bọn con định xem ti-vi ở dưới nhà,” Kerry bảo mẹ “Mẹ nhớ giữthằng đồng bong ấy cách xa bọn con ra nhé.”
Bà Cole nhăn mặt khó chịu “Bất kể con nghĩ thế nào, Timmy cóquyền lang thang khắp cái toà nhà này như con vậy thôi Nhưng conđừng lo.” Bà Cole âu yếm nhìn Christian “Không phải là các báckhông thích cháu ở đây đâu, Christian ạ, nhưng bác e rằng cháukhông thể ở lại khuya quá được Đã gần chín rưỡi rồi mà Kerry cầnphải làm bài tập ở nhà của nó tối nay.”
“Mẹ, con đã làm xong bài Tiếng Pháp và Toán rồi,” Kerry phản đối
“Tốt quá Nhưng mẹ thấy đó có phải là những môn duy nhất có bài
về nhà đâu con,» bà Cole nói tỉnh bơ
“Năm nay mẹ giám sát em học hành chặt thế không biết,” Kerrythan
“Ừ, ừm, năm học này quan trọng ra phết đấy, Ker ạ Những điểm A
mà em có được từ bây giờ sẽ có ích nhiều trong việc quyết địnhxem em vào được trường đại học nào.” “Anh trở thành con mọt sáchnhư thế từ bao giờ đấy?”
Christian nhăn mũi vì bị cô quy kết như vậy Anh chưa bao giờ dànhđược huy chương danh dự hay cái gì tương tự, nhưng năm học nàyanh định học nghiêm túc hơn «Anh chỉ cố đem kinh nghiệm của
Trang 33mình ra giúp em, thế thôi.”
Kerry thả người xuống một trong những cái ghế bành ngoại cỡ ởphòng khách khổng lồ của gia đình và vỗ vỗ chỗ bên cạnh cô “Anh
có thể giúp em ngay ở đây, thưa quý ông.” Christian ngoan ngoãnngồi chen vào bên cạnh cô Thật là chật chội
“Anh to lớn quá rồi đấy.” Kerry nói, lắc đầu pha trò
“Ừ, đúng câu mẹ anh nói khi đi mua quần áo với anh tối hôm nọ.”Christian duỗi chân gác lên cái ghế dài đằng trước khi Kerry bật ti-vi
và bất đầu lướt qua các kênh Phim Pháp thuật được chiếu lại, Hạn
chót, Tôi yêu Lucy trên kênh Nickelodeon – các chương trình lướt
qua rất nhanh “Em nghe nói ở Châu Âu chỉ có khoảng, xem nào, cóbốn kênh truyền hình thôi đúng không?” Kerry nói “Em mà không cótruyền hình cáp chắc em chết mất.”
“Ở đây em có 50 kênh nhưng có cái gì em thực sự muốn xemkhông?”
“Không.” Kerry quẳng chiếc điều khiển qua bên và xích lại gần anh
“Em muốn xem anh thôi.”
Bất giác Christian ngước cằm lên và Kerry rúc vào dưới cằm anh
Họ quen ngồi kiểu đó bao lâu nay rồi Thật buồn cười là anh quênmất điều đó cho đến tận lúc này Christian cố tập trung vào chiếc ti-vi– chương trình gì đó về các nhà bảo vệ động vật giải phóng một khotôm hùm ở Main – nhưng anh không sao tập trung được Anh chỉchìm đắm trong suy nghĩ Gần đây anh luôn như vậy
Cô ấy có muốn mình hôn cô ấy không nhỉ? Anh không dám chắc Đểcho an toàn, anh giả vờ ngáp Khi vươn vai, anh vòng cánh tay quangười Kerry, bàn tay nhẹ nhàng đáp xuống vai cô
Bất ngờ anh cảm thấy vô cùng khó chịu Có chuyện gì với mình thếnày? Anh tự nhiếc mình, thay đổi tư thế trong chiếc ghế Kerry cũngthay đổi tư thế, cơ thể cô còn thậm chí nhích vào sát hơn Có gì màphải căng thẳng cơ chứ Đây là Kerry mà
Cố không tỏ ra quá lộ liễu, Christian chùi lòng bàn tay ướt đẫm mồhôi vào ống quần Anh có nên bảo cô về cảm giác của anh khôngnhỉ? Nhưng nên nói gì đây? Rằng anh cảm thấy, ừm, hơi lạ lùng mộtchút về mọi thứ kể từ khi anh trở về sao? Anh không thể làm thế Từngữ nói ra chắc chắn sẽ sai đi Không phải là Christian không muốn
ở đây bên cạnh cô, bởi vì anh thực lòng muốn mà Anh không phảiloại người làm điều mà bản thân không muốn làm hoặc ở bên người
Trang 34mà anh không muốn ở
Anh lại thay đổi tư thế
“Anh thấy thoải mái không?” Kerry hỏi, hướng đôi mắt xanh to trònsang phía anh dò hỏi “Chúng mình có thể cùng ngồi trên tràng kỷnếu anh muốn Vẫn còn rộng mà.” “Không, thế này được rồi, Ker.”
“Anh muốn em đi lấy cho anh tách trà không?”
Christian gật đầu “Cám ơn em Cho anh xin tý sữa vào nhé.”
Kerry đứng bật dậy “Xin tuân lệnh, thưa ngài.” Cô vươn tới và nhẹnhàng hôn lên môi anh “Em trở lại ngay.”
“Ừ.” Christian ngồi thẳng người lên trong ghế, cố tỏ ra tự nhiên Cha
mẹ Kerry ở trên lầu, và họ ở đây một mình trong phòng khách, đènthì tối, ti-vi đang chiếu một chương trình mà chẳng ai trong haingười quan tâm Anh chẳng cần là thiên tài cũng đoán được điều gìsắp xảy ra trong mấy phút tới đây
Christian hít mạnh một hơi Ta cũng chẳng cần là thiên tài cũng hiểu
là ta không nên toan tính gì với người mà ta không thật sự hết lòngsay mê Và đột nhiên anh kinh hoàng nhận ra rằng anh không chắcchắn anh có say mê không
Anh có điên không nhỉ? Sao tự nhiên đang yên đang lành lại cảmthấy như vậy? Kerry không thay đổi Cô ấy vẫn là cô bạn gái nồngnhiệt, hăng hái mà anh nói lời từ biệt năm ngoái Chắc chắn tóc cô
ấy có dài hơn một chút, các đường cong có nảy nở hơn một chút,tiếng cười hơn khàn đi đi một chút Nhưng cô vẫn là bạn gái củaanh
Bạn gái
Của anh Và anh thích được ở bên cô ấy Vậy vấn đề của mình làgì? Christian nghĩ, đầu óc rối tung lên với những suy nghĩ chẳng ănnhập gì với nhau cả Mỗi lần gặp Kerry, Christian lại cảm thấy mìnhlúng túng hơn chứ không phải là thoải mái hơn Cô ấy có cảm thấythế không nhỉ? Anh không biết Nhưng anh biết rằng Kerry trông đợianh cư xử như trước đây Mà tại sao cô ấy lại không muốn thế đượcchứ?
Làm một người bạn trai chẳng có gì là khó Tất cả những gì anhphải làm là vòng tay quanh người cô ấy, ôm cô ấy thật chặt, hôn cô
và nói với cô rằng mọi chuyện giữa hai người sẽ rất tuyệt vời, rằnganh đã nhớ cô nhiều biết bao
Và đó là sự thật, một giọng nói bên trong đầu anh bảo anh
Trang 35Nhưng vì lý do nào đó không giải thích nổi, anh đã không làm đượcđiều đó Đơn giản là anh không thể bắt mình cư xử như bạn trai của
“Kerry này,”
“Dạ?” cô âu yếm nép vào anh
Christian ngập ngừng Có thật là mọi cái đã khác đi hay là anh chỉtưởng tượng ra thế? Nói cho cùng anh mới chỉ về chưa được mộttuần lễ mà Có ai trên đời này có thể trông đợi họ quay lại với quan
hệ bình thường ngay sau khi xa cách cả năm trời, đúng không?
“Gặp lại em thích thật,” anh buột miệng thốt lên Và khi anh nhìn vàođôi mắt xanh mà anh biết rất rõ, mối hoài nghi anh vừa có khoảnhkhắc trước đã trôi tuột đi đằng nào mất Kerry nhìn đắm đuối vàomắt anh rồi cười to “Em cũng thế.”
Christian mỉm cười hiền lành kéo Kerry lại gần, ôm chặt cô trongvòng tay Anh chỉ hơi bị hoang tưởng, có thế thôi Tất cả những gì
họ cần lúc này là thêm một chút thời gian nữa Thế nếu như họkhông còn là hai con người giống như khi họ chia tay nhau thì sao?Trong một vài tuần họ sẽ trở lại như khi họ chia tay thôi mà
Phải không nhỉ?
Trang 36Chương 5
“C ậu xem cái váy sợi móc mới này này Tớ phải mua cái nàymới được.” Leigh quay lại nhìn Rochelle, cô bạn hay tán phét, côbạn cùng làm thêm ở cửa hàng áo len Rochelle đáng lẽ phải đảmbảo rằng các cỡ áo ở đúng chỗ của nó – những cái áo len nâu thànhtừng chồng cỡ nhỏ, cỡ trung và cỡ lớn Nhưng thay vì làm việc, cô
ta lại cứ đứng nhìn chết mê chết mệt cái ô trưng bày mới mà người
ta vừa dựng chiều nay “Chẳng đẹp là gì?” Rochelle nói, sờ tay vàovải
Leigh nhướng lông mày “Cậu chắc đó là váy không? Tớ nghĩ đó làmột cái áo vét.” Đôi mắt to của Rochelle ngắm nghía Leigh kỹ càng
“Cậu mà mặc cái này là đẹp chết luôn,” cô tuyên bố
“Thật không?” Leigh nhìn chằm chằm vào cái áo vét hay đúng hơn,cái váy Rochelle thở dài rồi đi mở cửa phòng thử đồ cho một kháchhàng “Giá tớ mà có thân hình như của cậu, cậu cứ tin là tớ sẽ mặc
nó ngay.”
Leigh nhìn thoáng qua hình ảnh cô phản chiếu trong tấm gương Côkhông phải là Pamela Lee, nhưng cô đã bắt đầu “nảy nở”, theo nhưcách mẹ cô nói Năm ngoái cô cao lên hai phân, đã qua lâu rồinhững ngày chán ngắt, cái thời cô có thể mặc áo lá nhảy dây màchẳng ai thèm để ý
Leigh trở lại bàn để những chiếc áo len mà cô đang xếp dở Bên nàyvào, bên kia vào, tay này vào, tay kia vào, gập một lần, kiểm tra cỡ,xếp lên giá Leigh khéo léo xếp một cái áo đan nữa Một công việcnhạt nhẽo, đúng thế, bởi cô chỉ vừa mới xếp đống đồ cho ngăn nắplại thì lại có khách hàng nào đó tới, ướm một chiếc áo lên tay, rồi ítgiây sau lại vứt bừa nó xuống bàn
Cửa hàng áo len là một trong những cửa hàng được ưa chuộngnhất trong khu mua sắm này, bán tất cả mọi thứ từ những bộ áo lenđôi nhạt màu tới những chiếc áo thể thao xốp nhẹ có khóa kéo.Leigh thường làm một ca cuối tuần và một buổi tối trong tuần Cômuốn có tiền riêng, dù rốt cuộc cô lại tiêu hết phần lớn vào chính cáicửa hàng này Ai có thể bỏ qua hàng giảm giá đến bốn mươi phầntrăm cơ chứ?
Trang 37Cô vừa cúi xuống nhặt một cái áo rơi ra khỏi giá để hàng thì mộtgiọng nói quen thuộc thỏ thẻ bên tai, “Xin chào, cậu bán có nhiều áokhông?”
Leigh ngẩng đầu lên, thấy Kerry đứng với Christian, tay xách túihàng mua ở khu Nine West Kerry mặc chiếc áo xanh nhạt làm nổibật đôi mắt của cô và hợp cực kỳ với cái quần da lộn màu xanh ôliu.Christian trông như vừa mới từ một chiếc thuyền câu lên bờ với đôi
má đỏ ửng, đội mũ sợi đan và mặc một chiếc áo len câu cá màuđen Trừ việc hầu hết những người câu cá không địu vòng quanh cổ
và không khoác một túi tã màu đỏ tươi trên vai
“Chào em,” Christian mỉm cười, nói Đôi mắt màu nâu lục nhạt củaanh lấp lánh dưới ánh sáng chói lòa của dàn đèn chiếu
“Chào hai người,” Leigh đứng lên, bụng cô đột nhiên nôn nao
“Chuyện gì thế?” Kerry ngáp dài “Làm công việc của phụ huynhthôi.”
“Chào Charlie đi nào,” Christian nói, huých nhẹ vào cái địu
Cô Duncan đã phân phát lũ búp bê trong buổi học ngày thứ Năm, vàkhi Christian phát biểu là em bé của họ giống hệt chú hề Charlie,Leigh đã không cãi lại Cô với tay véo ngón chân con búp bê, cánhtay cô chạm nhẹ vào bụng Christian Sự va chạm ấy phóng một tiađiện vào xương sống cô, làm gò má cô đỏ nhừ vì xấu hổ Có chuyện
gì với cô thế này?
Leigh bồn chồn nghịch sợi dây chuyền trên cổ “Thằng bé có ngoankhông anh?” cô hỏi “Thất bại thảm hại,” Kerry nói, vừa nhìnChristian vừa lắc lắc đầu giả bộ chán nản Leigh cười to
“Bọn mình vừa ăn một chút ở khu ăn uống đằng kia, và mọi ngườiđều nhìn bọn mình,” Kerry nổi cáu “Đầu tiên họ tỏ vẻ không thể tinnổi hai đứa trẻ kia lại có con Rồi khi họ nhận ra đó là búp bê thì họlại nghĩ là bọn mình chập mạch.”
“Có mấy người còn hỏi bọn anh đang làm cái trò gì Khi bọn anh kể,mọi người lại cho là việc này rất hay,” Christian thêm vào Anh đungđưa cái chìa khóa chăm bé ở cổ tay “Cho tới giờ nó mới khóc mộtlần vào buổi tối, mà đó là vì anh đặt nó nằm sấp lúc anh đang mởdây an toàn ở ghế đi xe ra.”
“Y như sách dạy nhỉ,” Leigh vừa gật đầu vừa nói Nếu họ đưa lũ búp
bê đi đâu bằng xe hơi, họ nhất thiết phải dùng những cái ghế đi xe
mà cô Duncan mượn của những cửa hàng bán đồ trẻ em ở trong
Trang 38vùng
“Em hy vọng Jason ổn thỏa với thằng To mồm,” Kerry nói Con búp
bê của Jason và Kerry bắt đầu khóc ngay từ khi họ nhận nó Cái tên
To mồm thật đúng y “Chả hiểu sao Jason có vẻ không hợp làm chalắm.”
“Sao cậu nói vậy?” Leigh hỏi
“Ồ, sáng hôm qua anh ấy bỏ To mồm vào trong tủ phải đến hai mươiphút ấy.” Kerry thở dài nặng nề “Chúng tớ sắp bị phạt nặng vì tội ấycho mà xem.”
“Hai người đi đâu đấy?”
“Đi xem phim,” Kerry nói
“Rồi ăn qua loa ở khu Mexico » Christian vỗ vỗ bụng “Món bánh thịt
bò rán béo ngậy đặc biệt ở đó ngon tuyệt cú mèo nhé.”
“Chẳng phải anh mới ăn xong à?” Leigh hỏi
Christian cười nhăn răng “Sẵn sàng cho tăng hai rồi.”
Leigh nhăn nhó “Em luôn tự hỏi hạng người nào lại đi ăn thứ bánhthịt chiên giòn đó.” Cái lúm đồng tiền trên má Christian sâu hoắm
“Chỉ có hạng nhếch nhách khốn khổ như anh thôi.”
Trong một thoáng Leigh hồi tưởng lại cái đêm cô gặp Christian lầnđầu tiên Nụ cười, đôi mắt, mái tóc ấy …
Bạn trai của bạn thân nhất của mày đấy … Leigh chớp mắt, quay lạihiện tại và bắt tay vào sắp xếp cho ngăn nắp, có hệ thống một kệđầy áo len có nẹp viền “Hai người định xem phim gì?” cô hỏi, mắtnhìn chăm chăm cái thảm màu be dưới chân mình “Bộ phim về loàigiống lạ ý mà, về những con giun đất giết người ấy.” Christian chetai Charlie lại “Anh không muốn làm chú bé này sợ đâu.”
“Bộ phim về loài giun đất sinh sôi nảy nở ở tâm trái đất rồi bắt đầuxâm chiếm những bãi cỏ của loài người á?” Leigh háo hức “Emthèm xem bộ phim ấy muốn chết.” “Nhưng cậu ghét loại phim khoahọc viễn tưởng cơ mà!” Kerry nói “Cậu chả bịt tai suốt bộ phim Lửangoài Trái đất còn gì!”
“Ừ, nhưng làm sao tớ có thể chế giễu chúng được nếu tớ khôngxem?”
“Nói hay lắm.” Christian quay qua Kerry “Chúng mình có thể đi vòngvòng chờ tới khi Leigh hết ca rồi cả bọn mình cùng đi xem phim vớinhau em nhỉ.”
Kerry hắng giọng “Có điều Leigh làm việc đến tận mười giờ cơ,” cô
Trang 39nói rõ Leigh có cảm giác kỳ cục là không rõ tại sao cô đã phá hoạinhững giây phút riêng tư cần thiết giữa hai người bạn, Christian vàKerry Kerry không muốn mình đi, Leigh nhận ra Nó muốn ở mộtmình với Christian Và với những rung cảm kỳ lạ cô thấy tối nay, tốthơn hết là cô nên về nhà mà xem ti-vi một mình “À, ừ,” Leigh gậtđầu thoái thác “Kerry nói đúng đấy ạ Dù sao thì cũng cám ơn haingười.”
Quai hàm của Kerry lỏng ra “Nếu cậu có thể về sớm hay sao đó…”
“Anh không phiền nếu mình lỡ mất mấy phút đầu tiên của buổi chiếuđâu,” Christian cam đoan với cô “Đằng nào thì họ cũng giới thiệu đủthứ trong mười phút đầu ấy mà.” “Em thực sự không thể đi.” Leighgiả bộ ngáp to, sái cả quai hàm “Em thấy hơi mệt Gấp áo len nhiều
là bị như thế đấy.”
Kerry nhún vai “Ừm, nếu cậu chắc chắn là …!”
Leigh gật đầu “Chắc mà Hai người có thể kể lại cho tớ nghe sau.”
“Cái lũ giun đất sẽ nhớ em cho mà xem,” Christian bảo cô khi Kerryngoắc lấy tay mình vào tay anh “Cơ hội cuối cùng của em đây này.” Leigh cười vang, xua họ ra ngoài “Nhớ tử tế với bé Charlie đấy.” Kerry tặng cô một ánh nhìn cảm kích khi cùng với Christian ra khỏicửa hàng “Ai vậy?” Rochelle hối hả chạy lại, vừa đi vừa điều chỉnhthẻ tên của mình «Anh chàng trông dễ thương thật!”
“Bạn trai của bạn tớ.” Leigh vén gọn mớ tóc ra khỏi cái cổ đầy mồhôi của mình Tại sao ở đây đột nhiên lại nóng thế nhỉ?
“Thật không? Theo cái cách mà anh ta nhìn cậu, tớ có thể nói là anh
ta đang cặp nhầm người rồi.”
“Cái gì?” Leigh thấy tinh thần mình rệu rã Đó là điều điên rồ nhất côđược nghe trong cả ngày hôm nay Phải nói là trong cả tuần ấy
“Cậu không biết là cậu đang nói cái gì đâu.” Rochelle nhún vai vàbắt đầu thu xếp một giá treo áo vét len, miệng huýt sáo một điệu
nhạc phim Bảo mẫu Cứ mấy giây lại liếc trộm Leigh
“Thôi nào, nói toạc ra đi cho xong,” cuối cùng Leigh nói, biết rõ rằngnếu cô không bảo Rochelle nói ra thì suốt buổi làm còn lại lúc nào côcũng có cảm giác cô ta đang nhìn mình
“Nó giống như là giữa hai người bọn cậu có cái gì đó - phản ứnghoá học gì gì ý mà.” “Phản ứng hoá học á?”
Rochelle gật đầu “Cậu biết đấy, những cái nhìn không dứt ra được,những nụ cười bồn chồn, những biểu hiện e thẹn nữa.”
Trang 40“Phản ứng hoá học duy nhất mà tớ hiểu được tý chút trong năm họcnày có liên quan đến nitrat và phốt phát thôi.” Một dòng người đangxếp hàng chờ thanh toán ở cuối cửa hàng và Leigh hối hả quay lại
để chờ người khách tiếp theo
Rochelle vớ vẩn thật, Leigh nghĩ Nếu cô có bất cứ phản ứng nhỏnào với Christian thì chẳng qua là vì anh đáng mến thôi Bất kểChristian hay một người lạ hoàn toàn, việc nói chuyện với một anhchàng đẹp trai luôn khiến cô bối rối
“Đến lúc cô ra đây rồi đấy,” Nadine nổi nóng Nadine là một sinh viênđại học dáng cao ráo, mặt mũi nghiêm nghị Cô ta vào làm ở cửahàng này trước Leigh một tuần mà lúc nào cũng làm ra vẻ ta đây cóthâm niên “Tôi bận kinh người.”
“Đó gọi là công việc thôi,” Leigh lầm bầm trong miệng Cô vớ lấy cáimáy soi và bắt đầu nhấn chuông gọi người khách tiếp theo thanhtoán Một chiếc áo len câu cá màu đen “Chúng tôi có bán mấy cái
mũ sợi đan đẹp tuyệt vời trông rất đáng yêu khi đi cùng với cái áonày …”
***
Leigh khó khăn lắm mới đợi được tới khi về nhà và đá tung đôi ủng
da màu đen cô diện để đi làm Gập áo len và mỉm cười với kháchhàng thì dễ, nhưng phải đứng năm tiếng đồng hồ liên tục, trong đó
có ba tiếng đứng cạnh Nadine, thì thật đau khổ Mẹ làm cô bất ngờkhi để dành cho cô một đĩa mỳ Ý ngon lành - thậm chí bà còn rắc lêntrên một ít phomát tươi rồi bỏ lò cho tới khi phomát nổ bong bóng vàngả sang màu nâu, đúng như Leigh vẫn thích
Sau khi ăn xong, Leigh và mẹ mặc quần áo ngủ và nằm xem bản tin
11 giờ rồi xem phim truyền hình Nhưng khi hết phim rồi, mắt Leighvẫn cứ tỉnh thao láo Cô hôn mẹ, chúc bà ngủ ngon rồi đi chuệnhchoạng xuống cầu thang về phòng ngủ của mình Bảo với Kerry vàChristian rằng cô bị mệt hoá ra chẳng phải là nói dối tý nào cả
Cô vừa ngủ thiếp đi được mấy giây thì tiếng chuông chói tai củachiếc điện thoại làm cô giật mình hoảng hốt
“Alô?” Leigh nhấc máy, lầm bầm
“Này, tớ đây.” Giọng Kerry thì thào “Tớ có đánh thức cậu không?”
“Không,” Leigh thầm thì, tay dò dẫm tìm đồng hồ Đã 12 rưỡi rồi
“Bảo với ba mẹ cậu là tớ rất rất xin lỗi vì gọi vào giờ khuya khoắt thếnày nhé.” Leigh kê gối xuống dưới đầu, đỡ cho cô thẳng dậy “Ba