Mai mai dau yeu Thông tin ebook Tên truyện Mãi mãi dấu yêu Tác giả Hoàng Thu Dung – Song Châu Nguồn www vietlove com Chuyển sang ebook copcon44 Ngày hoàn thành ebook 10 03 – 2010 http //www thuvien eb[.]
Trang 2Thông tin ebook:
Tên truyện: Mãi mãi dấu yêu Tác giả: Hoàng Thu Dung – Song Châu Nguồn: www.vietlove.com
Chuyển sang ebook: copcon44 Ngày hoàn thành ebook: 10 - 03 – 2010
http://www.thuvien-ebook.com
Tập 1
Hôm nay Khánh Huy dậy sớm hơn mọi ngày Anh nhanh chóng làm
vệ sinh, không quên ngắm mình trong gương khá kỹ Trong bộ đồtinh tươm và sửa lại áo quần cho ngay ngắn, anh có vẻ hài lòng vềmình Ngày đầu tiên nhận việc làm nên anh phải tỏ ra thật lịch thiệp
và đỏm dáng hầu gây một chút ấn tượng tốt về mình Dẫn chiếc xeđạp ra sân, anh hòa vào dòng người xuôi ngược trên phố
Quang cảnh hôm nay cũng như mọi hôm nhưng đối với Khánh Huyhình như nó đẹp hơn Mọi người trên phố ai cũng xinh hơn và anhchợt nhận ra cuộc sống này đáng yêu Trong lòng đang hưng phấnkhiến đôi chân anh đạp thoăn thoắt
- Anh Huy ! anh Huy !
Quá bất ngờ Huy thắng xe lại, tiếng rít nghe ken két Khánh Huy đưamắt nhìn quanh :
- Anh Huy !
Nhìn nét mặt hớn hở của Thu Thảo, anh khẽ giọng :
- Em đi đâu mà sớm vậy?
Trang 3Thu Thảo liếc anh :
- Người ta biết anh hôm nay đi làm nên cố ý mua điểm tâm cho anh.Người ta chạy muốn đứt hơi mà anh còn hỏi đi đâu
Khánh Huy nhìn quanh, thầm nghĩ : Đúng là con gái Anh gãi đầu :
- Con trai ai lại an quà trong công sở, em mang về đi
Thu Thảo ấn cái túi xốp vào tay anh :
- Cơ quan nào cũng có bếp ăn tập thể Không ai muốn nhận mộtnhân viên bụng đói meo, làm gì hỏng nấy đâu
Nghe Thu Thảo nói có lý, Huy miễn cưỡng treo túi xốp trên xe :
Khánh Huy đụng mặt một cô gái có vẻ mặt khó đăm đăm ở phòng tổchức Anh còn đang xớ rớ thì nghe hỏi :
Trang 4dò xét :
- Anh tên Lý Khánh Huy?
Khánh Huy thầm nghĩ : trời ơi, kêu cả họ tên người gì đâu Anhgật đầu ;
- Dạ, cám ơn cô
Khánh Huy đi nhanh ra ngoài, không mấy khó khăn anh đã tìm rachiếc xe mình tiếp nhận Liếc nhanh địa chỉ, anh nổ máy cho xe racổng Chợt nhớ đến cái túi xốp Thu Thảo đưa anh lúc nãy, anhthắng xe chạy vội vào Một vài người đến cơ quan nhìn anh mỉmcười Anh chẳng quan tâm họ nghĩ gì về mình, anh chỉ gật đầu chào
xã giao rồi ba chân bốn cẳng đi nhanh ra xe Chiếc xe từ từ lănbánh
Giàn hoa giấy phủ kín trên hai cánh cửa sắt to đùng trước mắt, Huynhấn còi "tin tin " Một lúc sau cánh cửa từ từ mở ra, Khánh Huycòn đang lúng túng chưa biết là nên xuống xe vào trong hay phảichạy xe vào thì
- Nhanh lên, muộn rồi !
Khánh Huy ngẩn người khi thấy bóng áo trắng thoáng nhanh vàmới đó đã ngồi gọn trong xe Anh không biết xử lý thế nào : "Tại saolại là một cô gái", anh tự trách lúc nhận việc anh không hỏi rõ, bâygiờ tính sao đây Không để anh phải suy nghĩ nhều, cô gái thò đầu
Trang 5Có lẽ chờ khá lâu, cô gái nói cộc lốc :
- Trường Nguyễn Đình Chiểu
Huy nổi cáu:
- Tại sao tôi phải đưa cô đến đó?
Cô gái ngừng nhai đưa mắt nhìn trừng trừng qua kính chiếu hậu:
- Anh là tài xế mới?
Huy nhún vai :
- Có gì lạ?
- Anh có biết, anh là tài xế thứ mấy của xe này không?
Huy gàn :
- Điều đó tôi không quan tâm
Cô gái cũng không vừa :
Trang 6- Vậy có điều này anh cần phải quan tâm Tôi xài tài xế rất "hao", cóngười lâu nhất là một tháng, vừa là một tuần và có người chỉ lái mộtbận thôi là nghĩ việc liền Tôi hi vọng anh khác họ
Huy trố mắt :
- Tại sao lại như thế?
- Vì tôi không thích họ
- Nói vậy cô là người thuê tôi ư?
Cô gái trề môi :
- Nói chính xác người thuê anh là ba tôi Anh làm ơn đi, tôi mà trễhọc thì số phận của anh cũng giống như họ đấy !
Khánh Huy thở dài ngao ngán, anh đành nuốt cục tức vào lòng Anhcho xe lao thật nhanh như đáp trả cô chủ nhỏ kiêu căng khó ưa này.Tìm nơi đậu xe an toàn Huy ngồi im như thóc
- Sao anh không xuống?
Huy cộc lốc :
- Để làm gì?
Cô gái đáp thản nhiên :
- Mở cửa xe cho tôi
Lại còn thế nữa Huy ấm ức bước xuống mở cửa xe, đoạn anh cúirạp người xoè tay rộng ra :
- Xin mời "tiểu thư" !
Trang 7Cô gái không màng đến giọng giễu cợt của anh mà chỉ cười khúckhích, ấn nhanh túi xốp vào tay Huy :
- Hộp xôi gà của anh ngon đấy !
Bây giờ Khánh Huy mới nhìn rõ khuôn mặt bầu bĩnh với chiếc răngkhểnh tinh quái của cô bé Mái tóc tém ôm lấy khuôn mặt nên thoạtnhìn đã đoán được cô bé thuộc loại tinh nghịch chứ chẳng vừa
Tà áo trắng khuất dần sau cánh cổng, Khánh Huy chợt bâng khuângnhớ về tuổi học trò của mình Anh thở dài, bây giờ là lúc anh mớicảm nhận được cái đói đang hoành hoành anh dữ dội Mất toi cáihộp xôi gà, chắc là ngon lắm đây Nếu Thu Thảo có hỏi anh biết trảlời sao
Khánh Huy uể oải lái xe về cơ quan Ôm bụng đói anh đến làm quenvới các đồng nghiệp Cuối cùng anh ghé phòng bảo vệ Sau cái bắttay thân thiện, Huy làm quen :
- Chào anh ! Tôi là Huy, nhân viên mới có gì mong anh giúp đỡ
- Anh gọi tôi là Chiêu
- À, anh Chiêu vào làm việc ở đây lâu chưa?
Rót cho Huy tách trà, Chiêu cười :
- Gần ba năm rồi, còn cậu đã quen chưa?
Huy không trả lời mà hỏi tiếp :
- Anh có thích công việc này không?
- Ai cũng thích mình có một chỗ đứng trong xã hội Nhưng với mộtanh lính như mình thì có lẽ công việc này là thích hợp rồi
Nhấp ngụm trà, Khánh Huy có vẽ ngưỡng mộ Chiêu :
Trang 8- Trước đây anh đã từng ở trong quân đội à?
- Ừm, lính quèn thôi
- Anh có gia đình chưa?
Chiêu hơi buồn :
- Ai thèm yêu một anh bảo vệ nghèo như tôi Còn cậu?
Khánh Huy thở dài:
- Tôi cũng đâu hơn gì anh Mười hai năm đèn sách, thêm mấy nămlăn lộn học nghề tìm việc, tôi tiêu hao của ba mẹ tôi không ít tiềnbạc Vậy mà tương lai tôi mù mịt quá, con gái bây giờ thực dụnglắm, nếu không có tương lai sự nghiệp thì đừng có mơ
Nói đến đây Khánh Huy im bặt, anh chợt nhớ đến Thảo Anh vàThảo quen nhau từ những ngày còn ở trường trung học Thảo tốtvới anh như thế, quan tâm anh đến thế mà bây giờ anh nỡ nói ranhững lời như thế thật không công bằng Cũng may không có cô ấy
ở đây, nếu không năn nỉ gãy cả lưỡi chứ chẳng chơi
Anh Chiêu lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Huy :
- Sao, ngày đầu nhận việc thấy thế nào?
Khánh Huy ngập ngừng :
- Tuy nhận việc đúng khả năng, nhưng
Chưa nói dứt câu thì từ phòng làm việc chị Trinh đánh máy chạy ragọi :
- Anh Huy, mau đến trường đón cô chủ đi !
Trang 9Khánh Huy nhăn mặt : Cô chủ, xì, làm ra vẽ Sắp gặp lại "cô bé kiêu
kỳ " rồi đây Khánh Huy đứng lên từ giã :
- Anh Chiêu, tôi đi nha !
- Ừm, cậu đi đi
Khánh Huy cho xe chạy vòng vèo qua mấy con đường mới chịudừng lại trước cổng trường Nhìn vào trong sân trường, anh giậtthót Chẳng lẽ mình đến muộn, không đời nào, mới hơn chín giờ thôi
mà Cẩn thận hơn, anh xuống xe tiến đến phòng bảo vệ :
- Thưa bác, từ nãy giờ có lớp nào tan học sớm không bác?
Bác bảo vệ nhìn Huy rồi ôn tồn:
- Vẫn chưa, cấp ba mà, không thể về sớm như thế đâu Cậu muốnhỏi thăm ai?
Khánh Huy bối rối:
- Dạ, không Cháu đến đón em gái
- Vậy em cậu học lớp nào, cô ấy không nói cho cậu biết mấy giờ tanhọc sao?
- Dạ, cháu tình cờ đi ngang, định ghé xem nếu em cháu có tan họcsớm thì cháu rướt về luôn thể Làm phiền bác, cháu xin cảm ơn
Khánh Huy làm như không nhìn thấy cái lắc đầu ngao ngán của bácbảo vệ Anh đi nhanh qua đường rồi chui mau vào xe Thật là ê mặt,còn sớm thế này sao chị Trinh lại khẩn trương như vậy chứ
Khánh Huy nhấn nút máy hát, trống nhạc vang lên làm Huy giật cảmình Trời ơi nhạc gì la hét nghe đinh tai nhức óc Huy vội tắt máy.Muốn thư giãn trong lúc chờ đợi cũng không xong, Khánh Huy limdim rồi thiếp đi lúc nào không hay Thời gian cứ lặng trôi
Trang 10Một lần nữa tiếng nhạc làm anh giật mình, nhỏm dậy Cô chủ nhỏ đãngồi cạnh anh từ lúc nào, mái tóc ngắn lắc lư theo điệu nhạc KhánhHuy bực bội với tay định tắt máy thì :
- Những bài hát hay như vậy anh không biết thưởng thức à?
- Những bài hát nói về tuổi học trò đâu phải là dở
Cô bé gật gù, cô mở cặp lấy ra cuộn băng thay nó vào máy Tiếnghát sôi động hẳn lên "Này cô bé có mái tóc đuôi gà, đạp xe trên phốphố đông người qua Chờ anh với nếu có lỡ ai nhìn, thì anh sẽ nóitình cờ sánh đôi "
Khánh Huy nhìn cô bé:
- Tại sao cô đem băng nhạc vào lớp?
Cô bé tròn mắt nhìn lại anh :
- Xin lỗi, anh không phải là thầy giáo của tôi
Khánh Huy không nói nữa, anh cho xe lao đi khi nắng đã đứng bóng
và bao tử anh đang biểu tình dữ dội Vừa bước xuống xe cô bé traocho anh một chiếc điện thoại di động Anh hiểu ý cô ta muốn gì
- Chào cô chủ !
Trang 11Một thoáng kiêu hãnh hiện lên trong đôi mắt cô bé Khánh Huy nhúnvai khi thấy nụ cười đắc ý của cô ta Hãy đợi đấy ! Anh phóng xe đi
bỏ lại sau lưng làn khói mờ
Cả buổi chiều Khánh Huy không gặp rắc rối gì Anh ra về khitrong công sở đã vắng người Ngồi đối diện với bữa ăn nguội lạnhanh lắc đầu ngán ngẫm
Giải quyết vấn đề bao tử xong Khánh Huy lục tìm trong mớ sách báo
cũ của mình những trang mục nói về tâm lý con gái Nhưng mỗitrang mục lại lý giải một cách khác nhau, khiến anh buột miệng :Con gái đúng là rắc rối
- Anh Huy !
Mắt Huy chợt sáng Thu Thảo đến thật đúng lúc, phải nhờ đến cô ấythôi Huy níu tay Thảo ấn xuống ghế Thảo ngạc nhiên đưa mắt nhìn
mớ sách báo Huy bày la liệt trên bàn
- Anh đang bày trò gì đây?
Khánh Huy nhăn nhó :
- Phải chi ai cũng như em thì anh đỡ biết mấy
Thảo ngơ ngác :
- Có chuyện gì vậy?
Huy rên lên:
- Anh muốn tìm hiểu con gái ấy mà
Thảo đứng bật lên :
- Anh muốn biết để làm gì?
Huy ấn cô ngồi xuống:
Trang 12- Nói tóm lại em chỉ cần cung cấp thông tin còn để làm gì thì emkhông cần phải bận tâm
Thảo im lặng không nói lời nào, mắt dõi ra sân Khánh Huy lắc nhẹ
bờ vai cô :
- Thảo, em sao rồi?
Giọng Thảo nghèn nghẹn :
- Hình như anh đang gặp rắc rối có liên quan đến con gái?
Khánh Huy vô tư xác nhận :
- Đúng rồi
Thảo quắc mắt nhìn anh :
- Anh
- Anh sao?
Thảo ngập ngừng rồi giọng cô dứt khoát :
- Em muốn anh xác nhận mối quan hệ giữa anh và em
Khánh Huy ngạc nhiên :
- Chuyện đó có liên quan gì đến việc anh đang nhờ em
- Nếu anh không có chút tình cảm nào dành cho em thì anh cứ nóithẳng ra Anh đừng bắt em phải làm nhân chứng cho tình yêu mớicủa anh nhé !
Khánh Huy nhăn nhó:
Trang 13- Em ăn nói lung tung gì thế Con gái đúng là chúa rắc rối, muốnhiểu cũng không dễ dàng gì
Thu Thảo tiu nghỉu:
- Bao nhiêu năm quen em có bao giờ anh tỏ ra như thế Anh cần tìmhiểu con gái để làm gì? Có phải trái tim anh bắt đầu xao động vì mộtbóng hồng nào đó, nên anh lúng túng muốn tìm cách hiểu họ để
- Để để làm gì?
Thu Thảo phụng phịu:
- Để nuông chìu người ta chứ để làm gì
Khánh Huy bật cười:
- A, thì ra có người đang ghen
Đôi mắt Thảo long lanh:
- Anh chưa dám nghĩ đến điều đó thì em đã nghĩ trước anh rồi
- Em nói oan cho anh hả?
Trang 14Huy xụ mặt:
- Còn hơn Thị Kính nữa
Thu Thảo liếc anh:
- Ai biết anh đang nói thật hay nói dối cơ chứ
Huy nài nỉ:
- Thảo à, anh đang gặp rắc rối thật đó không đùa đâu
Thảo truy tới:
- Với một cô gái?
- Phải
- Cô ấy bám theo phá anh
- Gần như vậy
Thảo nguýt dài:
- Vậy anh hãy nói với cô ấy : Cô mà bám theo phá tôi hoài thì cóngày
Huy hấp tấp:
- Sao?
- Sẽ yêu cô luôn chứ sao?
Khánh Huy ngã người cái phịch xuống ghế, đoạn với tay véo vàomũi Thảo, cô la toáng lên:
Trang 15- Ai biểu em đùa dai
- Nếu vậy thì anh nói với cô ấy là anh đã có em
- Không được
- Tại sao? Trừ khi anh muốn che giấu mối quan hệ giữa em và anh
Em biết mà, đàn ông con trai các anh thích đùa giỡn trong tình yêu,càng chinh phục nhiều cô gái càng chứng tỏ bản lĩnh của mình, phảikhông?
- Làm gì có chuyện yêu đương ở đây Em nghĩ đi đâu thế Hôm nayvào nhận việc làm, anh hết sức bối rối khi biết mình phải làm tài xếriêng cho con gái ông giám đốc
Thảo hờn dỗi:
- Sướng rồi, còn than thở nỗi gì
- Hãy để anh nói Cô bé ấy còn là học sinh nhưng cá tính khá lạ lùng
- Lạ thế nào?
Trang 16Huy nhún vai:
- Kênh kiệu nói chung là khó ưa
- Đó là căn bệnh chung của các cô tiểu thư con nhà quyền quý Chả
lẽ chỉ có vậy mà anh muốn tìm hiểu tâm lý phụ nữ để đối phó với cô
ấy à?
- Em nghĩ anh là ai vậy? Đối phó, nói dễ nghe nhỉ Anh mà khôngbiết cách làm cô chủ nhỏ vui lòng thì hiệu quả công việc của anh rasao Tương lai anh sẽ thế nào chắc em cũng hiểu chứ?
Thảo tròn mắt:
- Nghiêm trọng vậy à?
- Còn phải nghi ngờ Em mau mau làm cố vấn cho anh đi
Thảo đưa ngón tay lên:
- Với một điều kiện
- Anh hứa
- Đơn giản, không được tơ tưởng đến cô chủ nhỏ của anh
Khánh Huy nhăn nhó, khổ sở:
- Có chết anh cũng không dám
Nói xong Khánh Huy kể lại mọi chuyện cho Thảo nghe, cô gật gù:
- Cô bé này đáo để thật, con nhà giàu thường hay như thế : Kiêucăng, tự phụ, làm ra vẻ và thích làm theo ý mình Muốn đánh bạitính kiêu căng của cô ta anh phải dùng chiêu "Vỏ quýt dày có móngtay nhọn" Cô ta càng tỏ ra kiêu căng thì anh phải lì ra, anh liên tụctrả đũa, chọc tức cô ta bảo đảm sẽ có ngày
Trang 17Khánh Huy đáp thay:
- Có ngày cô ta cho anh nghỉ việc Không được đâu, cô ấy đã cảnhcáo anh rồi, nếu anh hớ hênh cô ấy tẩy chay anh liền
- Cô bé này thật quá đáng
- Bởi vậy mới nói, con gái
- Con gái sao?
- Đâu phải ai cũng dễ thương như em
Thảo bỗng sáng mắt:
- A, xem ra chiêu nịnh hót có hiệu quả hơn nhiều
- Em dám bảo anh Ừ, con gái thích nhất là được nghe những lời
có cánh dù đó chỉ là lời nói dối
Thảo nhổm lên :
- Anh nói gì?
Khánh Huy cười ha hả, Thảo đấm nhẹ vào lưng anh Cả hai cườithật vui
Thu Thảo chuẩn bị đến tiệm may thì em gái cô kêu inh ỏi:
- Chị Hai, chị Hai ơi !
Thảo lên tiếng :
- Chị đây !
Trúc Ly sà đến ngồi gần cô rồi nghiêng đầu quay lại nhìn chị mình
Trang 18- Nhưng nó nói cử chỉ hai người lạ lắm
Thảo cốc lên đầu em gái:
- Thôi đi cô, đa nghi như Tào Tháo Người bị bệnh nặng đôi lúc phảicõng, phải bế bồng nữa là dìu Em đừng nghĩ xấu anh ấy như vậy Trúc Ly vẫn còn ấm ức:
Trang 19- Chị Hai, nhưng chị phải tìm hiểu chuyện này đó Đừng để anh ấygạt chị
Thảo vỗ vai Ly trấn an:
- Chị biết rồi, yên tâm đi nhỏ
Trúc Ly đi rồi, Thảo lại nghĩ ngợi Tối qua cô và anh đi chơi đến tốilắm mới về, vậy anh đưa ai vào bệnh viện Chắc là láng giềng, nếuvậy cũng tốt Sống phải có tình có nghĩa chứ Nghĩ mọi việc thôngsuốt Thu Thảo mới yên tâm đến cửa hiệu
Nhóm thợ vừa thấy Thảo đã vây quanh, tíu tít nói chuyện MỹTrang thợ thêu dừng tay nói chen vào:
- Chị Thảo, anh Huy của chị lúc này bảnh ghê há Trông anh ấy thậtlịch sự, chị Thảo may cho anh ấy mấy bộ thời trang để anh ấy còndiện lên chứ
Nhóm thợ nhao nhao đồng tình, Thảo gật gù:
- Ừ há, sao mình lại quên chuyện quan trọng như vậy chứ
Nói xong cô tất tả:
- Nè, giao cửa hiệu cho mấy bồ, mình ra chợ chọn cho anh ấy mấy
bộ đồ
Nhóm thợ cười ầm lên:
- Nhất anh Huy rồi
Thảo vòng vèo mấy sạp vải, cuối cùng cô cũng chọn được hai bộvừa ý Môi cô thoáng mỉm cười khi hình dung Khánh Huy sẽ rấtbảnh bao với hai bộ đồ cô chọn và còn qua đôi tay thợ may khéo léocủa cô nữa
Trang 20Thu Thảo chợt dừng bước khi thấy Khánh Huy đang đi vội vã Côngạc nhiên vì vào giờ này nơi anh có mặt phải là cơ quan, anh làm
gì ở đây Thu Thảo tăng nhịp bước định gọi nhưng Thảo lại khựnglên lần nữa vì cái "cà - mên" trên tay Huy Cô nhớ lần cô đưa gói xôi
gà anh đã giẫy nẫy vì sợ quê sao bây giờ rinh hẳn một "cà mên" Côchậm bước theo sau
Khánh Huy đến trước tiệm ăn, anh lúi húi mua thức ăn Thu Thảovẫn lẽo đẽo sau lưng anh Khánh Huy lúc đến vội vã, nhìn anh có vẻcăng thẳng khiến Thảo quên cả chuyện gọi anh lại chất vấn
Thu Thảo cho xe chạy thật chậm sau con ngựa trời của Khánh Huy
và cô đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khàc Khánh Huy không
về nhà cũng không vào cơ quan, vậy anh đi đâu với cái " Cà - Mên"
đó Thảo sốt ruột
Khánh Huy dừng xe, Thu Thảo cũng vội tấp vào lề "Bệnh viện ĐaKhoa Trung t6m" cái bảng báo khiến Thu Thảo nhớ lời Trúc Ly kểban sáng Cô tự hỏi, cô gái Huy đưa vào bệnh viện là ai, người thâncủa cô ta đâu, tại sao Khánh Huy lại tận tình đến như vậy?
Sau một lúc tìm kiếm Thu Thảo cũng đến được phòng Khánh Huyđến Qua khung kính Thu Thảo chợt nghẹn cổ khi thấy Khánh Huy
ân cần dìu cô gái đó ngồi dậy, bón cho cô ta từng muỗng cháo saukhi anh cẩn thận thổi nguội Trong lòng Thảo dấy lên nỗi hờn ghen
vô cớ, cô ngập ngừng nữa muốn vào chạm mặt nữa lại không đành
Nhìn số giường bệnh Thảo tìm sơ đồ bệnh nhân và biết được cô tatên Mai Đình Thảo lẩm bẩm:
- Cái tên nghe quen quen
Nghĩ rồi cô chợt bật cười khi biết mình ngớ ngẩn Mai Đình trongtuồng cải lương Hàn Mặc Tử mà mẹ cô hay nghe rỉ rả vào lúc sángsớm Bây giờ mình phải làm gì đây, vào hay không vào Cuối cùng
cô ấm ức quay trở về
Trang 21Về đến hiệu may bao nhiêu hăm hở lúc đi thì bấy nhiêu ủ ê lúc về.
Cô như ngơ ngẩn không làm gì cho ra hồn, tâm thần cô đang bấnloạn nên làm cái gì hỏng cái nấy Thảo cứ nhìn đồng hồ mong thờigian trôi nhanh để cô gặp anh hỏi cho ra lẽ Tim cô nhói đau khi nghĩđến chuyện Khánh Huy phản bội cô Không thể nào
Thu Thảo đứng trước cửa nhà Huy lúc mặt trời đứng bóng, cái nóngbuổi trưa không thể lấn áp cái nóng trong lòng Thảo Nhìn cái ốngkhóa to đùng cô biết anh vẫn còn miệt mài chăm sóc người bệnh
Dáng Huy gò lưng trên chiếc xe đạp đờ mi mà cô hay kêu đùa là conngựa trời, cô vừa mừng vừa lo vừa giận Khác với mọi hôm, thấyThảo đứng chờ ngoài cửa nhưng anh vẫn không mảy may hỏi hanhay mừng rỡ Thu Thảo lấy làm lạ, cô cũng không dám hé môi màchỉ lẳng lặng theo sau lưng anh
Nhìn khuôn mặt phờ phạc của anh, Thảo thấy xót xa Nhưng nghĩđến suốt đêm anh chăm sóc cô gái ấy, Thảo lại giận trong lòng ThuThảo nén lại mọi thứ, cô nhẹ nhàng:
- Anh mệt lắm à? Anh đã ăn gì chưa?
Huy lơ đãng nhìn cô:
- Anh muốn nghĩ ngơi
Niềm tủi hổ dâng lên mắt, Thảo nghẹn ngang không nói được lờinào Khánh Huy bây giờ không cần đến cô nữa Thảo quay qua dẫn
xe ra, cô còn nấn ná xem Huy có gọi lại không Nhưng không hề xảy
ra điều đó Mắt Thảo đỏ hoe, trong lòng cô như có lửa Bao nhiêuhờn giận cứ dâng trào khiến cô phóng như bay trên đường Cũngmay bây giờ là giữa trưa nên đường phố vắng người nếu khôngchưa biết chuyện gì sẽ xảy ra
Thu Thảo không trở lại cửa hiệu mà về thẳng nhà mình, cô khôngcòn nhớ đến những bộ thời trang mà lúc sáng cô còn hăm hở đichọn Vào phòng ngã người lên nệm cô suy nghĩ miên man, nước
Trang 22mắt chảy dài ướt gối
Chẳng lẻ Khánh Huy thay lòng đổi dạ rồi sao? Mới tối qua anh còn
đi bên cô, họ rất vui vẻ cơ mà Có lẽ anh đang có tâm sự gì khó nóihay quá mệt mỏi trong việc hầu hạ cô tiểu thư khó tính kia Có phảimình nghĩ sai về anh hay anh bắt đầu đam mê một bóng dáng khác.Mình sẽ làm gì nếu một ngày nào đó Huy nói Huy chỉ xem mình nhưbạn? Không thể nào
Từ lâu mẹ cô đã nói nhiều đến chuyện quan hệ của cô và anhnhưng cô luôn bênh vực cho anh Cô cho là Khánh Huy chưa ngõlời với cô chỉ vì anh chưa có tương lai sự nghiệp vả lại cả hai vẫncòn trẻ Suốt ngần ấy năm quen anh, Thảo tự xem mình đã có nơinương tựa nên cô bỏ ngoài tai những lời trêu ghẹo của mọi người
Cô và Khánh Huy tâm đầu ý hợp, ba mẹ anh ở quê cũng biết rõ mốiquan hệ này Nếu bây giờ Thảo không dám nghĩ nữa, nỗi lo sợ mơ
hồ trỗi dậy trong lòng
Bên ngoài, tiếng Trúc Ly gọi gấp:
- Chị Hai, chị Hai ơi !
Quẹt vội nước mắt Thảo lên tiếng:
- Gì đó hả?
Ly chạy ùa vào phòng chị, thở hỗn hễn:
- Chị không đến tiệm à?
- Chị hơi mệt Nhưng có chuyện gì mà em làm ầm ĩ vậy?
Trúc Ly đưa tay vỗ vỗ vào ngực như cố trấn tĩnh:
- Em nghe nhỏ Hân nói ngày mai anh Nghị về nước
Thảo kêu lên:
Trang 23Ngày Nghị theo mẹ sang Úc định cư, lúc đó Thảo chỉ là cô bé mườibốn tuổi ngây thơ, hồn nhiên Nghị hơn cô bốn tuổi có dáng vẻ mộtngười anh trai đáng tin cậy Lúc chia tay nhau Nghị đã nói với cô mộtchuyện mà tuổi thơ của cô ngày ấy không hề nghĩ tới và nó lãngquên theo năm tháng Anh nói rằng sau này thành đạt về nước anh
sẽ cưới cô làm vợ Lúc ấy Thu Thảo cười rất tươi và cho là anhđang đùa vì anh và cô cũng hay chơi trò trầu cau thưở bé
Thời gian ngần ấy năm, mọi chuyện đã đổi thay chắc gì anh còn nhớnhững lời nói bâng quơ thời trẻ dại Thảo cầu mong cho anh hãyquên đi những gì không nên nhớ Nhất là ở hoàn cảnh cô hiện giờ,Thảo không muốn rời xa Khánh Huy dù cô đang giận anh vô cùng
Trúc Ly quan sát chị mình và luôn thấy nét biến đổi trên khuôn mặtThảo:
- Chị Hai, chị đang nghĩ gì vậy?
Thảo vã lã:
Trang 24- Đâu có, chắc anh Nghị thay đổi nhiều lắm Ly nhỉ?
- Dĩ nhiên rồi Mà chị Hai nè, sao bấy nhiêu năm trời mà anh ấykhông hề viết cho chị lá thư nào hết vậy
Thảo lắc đầu:
- Chị làm sao biết được, vả lại tuổi mười bốn của chị làm gì biết đọcthư và viết thư
- Chị Hai nè, chắc anh ấy có vợ rồi chị nhỉ?
Thảo xua tay :
- Nhỏ này, nghĩ đi đâu vậy? Có vợ hay không mắc mớ gì đến mình,
có càng tốt chứ sao
Ly lầu bầu :
- Chị Hai này
Thảo dò xét:
- Không biết lần này bác gái có cùng về với anh ấy không?
- Em nghe nói lần này cậu Út về nước cùng bà ngoại
Thảo đưa ngón tay lên:
- Chỉ có hai người? Có nghĩa là
- Là sao?
Thảo nói lãng:
- Bên nhà ấy chắc vui lắm
Trang 25- Ừm, em thấy nôn nao trong dạ
Thảo cốc lên đầu Ly :
- Chuyện người ta ai bảo em nôn nao Em không ở chợ phụ mẹ à?
- Em đi giao hàng sẵn tạt về thăm nhà không ngờ gặp chị ở đây Bâygiờ chị đã đỡ hơn chưa?
Thảo vỗ nhẹ vào đầu:
- Đỡ rồi, hơi đau đầu tí thôi
Thảo nhớ có lần anh lấy tay nải của mẹ anh rồi tụ tập đám trẻcon đi hái trộm me Bị chủ nhà bắt được anh năn nỉ xin lại cái tay nải
Trang 26cho bằng được rồi đổ hết me ra đất Anh hét một tiếng đám nhỏ dắtgiò lên cổ chạy tháo thân
Những lần anh cùng đám con trai đi tắm sông thì chị em cô lẽo đẽotheo sau và được phân công ở trên bờ giữ quần áo Anh thường lội
ra rất xa hái những bông lục bình tim tím cho chị em cô chơi Kỷniệm tuổi thơ thật vui, thật đẹp khiến cho cô bồi hồi khi nhớ lại
Phút chốc Thu Thảo thả hồn mình đắm chìm trong ký ức mà tạmquên đi niềm đau trong lòng Nỗi buồn tạm thời lắng dịu
° ° °
Buổi chiều, từ hiệu may trở về Thu Thảo lấy làm lạ khi thấy nhàmình có khách mà không hề thấy mẹ hay nhỏ Ly Dáng ngồi củangười lạ khiến Thảo ngỡ đó là khách hàng của mẹ Cô cho xe đivòng ra sau nhưng chưa kịp bước vào thì cô nghe:
- Thảo !
Thảo dừng bước, đi trở vào nhà trên nhưng người khách cũng đang
từ trong bước ra sân Cô nhìn thật lâu, môi cô nở một nụ cười thậtchậm như vừa khám phá ra điều gì rồi cô reo lên:
- Anh Nghị !
Cô dang rộng đôi tay rồi bất chợt buông thỏng xuống, hai má côbừng đỏ Nghị mỉm cười, anh cảm nhận cử chỉ đó của Thảo và anhthấy cô thật đáng yêu Anh biết, đó là cử chỉ lúc Thảo còn nhỏ, mỗikhi gặp anh cô đều làm như thế Anh gỡ rối cho cô :
- Nhỏ không nhận ra anh à?
Thảo lại quan sát anh một lần nữa, dáng dấp phong độ, đẹp trai nhưmột tài tử Bỗng thấy thái độ mình hơi quá lố, cô thẹn thùng :
Trang 27- Anh lạ quá !
Nghị cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui lòng anh gợn lên bao nhiêuniềm nhớ Cô bé năm nào còn léo nhéo theo sau anh làm nũng, giờđứng đó xinh xắn, dễ thương làm sao
- Nhỏ vào nhà đi, làm gì đứng nhìn anh kỹ thế?
Thảo chợt bừng tỉnh, cô cười:
- Thảo nhớ đây là nhà Thảo mà
- Anh đâu có dành nhưng thấy Thảo cứ để khách đứng ngoài sânnên anh mời dùm vậy mà
Thảo thẹn thùa:
- Em thật là đoảng Anh vào nhà đi
Nghị vừa ngồi xuống là Thảo hỏi:
- Anh về bao giờ? Ở chơi được bao lâu? Bác có cùng về với anhkhông? Bác có khoẻ không? Còn anh thế nào? Mấy năm qua anh đãgặt hái gì ở đất nước xa lạ đó?
Thảo tuôn một hơi dài và cô chợt im bặt khi thấy Nghị đang nhìn côđăm đăm, ánh mắt anh khiến cô đỏ bừng mặt mũi Anh chậm rãi:
- Anh sẽ lần lượt trả lời những câu hỏi của Thảo nhưng cho anh nóimột câu được không?
Thảo xấu hổ khẽ gật:
- Anh nói đi !
Nghị nhìn thật sâu vào mắt Thảo khiến cô vội quay đi, giọng anhtrầm ấm:
Trang 28- Nếu không nhờ nốt ruồi ăn hàng trên môi nhỏ, có lẽ anh chẳngnhận ra em Nhỏ bây giờ trông lớn và xinh quá
- Anh này, người ta lớn rồi chứ bộ
- Thảo ngày xưa và Thảo bây giờ có gì khác nhau? Cũng hay hờn
và làm nũng, không biết nhỏ bây giờ còn thích ăn me không nhỉ? Thảo cười khúc khích:
- Anh còn nhớ?
- Bộ nhỏ tường ai cũng quên quê hương mình à Bên ấy làm gì có
me để hái trộm và làm gì có dòng sông thơ mộng nở đầy hoa lụcbình để mình lặn hụp trong những buổi trưa hè oi bức
- Thảo nhớ lần hái me trộm, xin gì không xin anh lại cươngquyết xin cho bằng được tay nải
- Tay nải đó là của mẹ anh, nếu lần đó để mất chắc là anh no đòn
Trang 29Thảo chợt nhìn quanh:
- Ủa, lúc nãy ai mở cửa cho anh vậy?
- Nhỏ Ly chứ ai, nhỏ đó cũng lớn ghê Bác lúc này buôn bán cókhá không Thảo? Còn Thảo, đã là cô thợ may rồi à? Nhìn Thảocũng không có gì thay đổi, về đây anh cứ ngỡ mọi chuyện mớixảy ra hôm qua
- Mẹ em vẫn khoẻ, buôn bán cũng ở mức bình thường, còn emchỉ là cô thợ phụ thôi
Ánh mắt Nghị trải dài trên sóng mắt Thảo:
- Thảo khiêm tốn quá, lúc xe chạy trên phố anh nhìn thấy bảnghiệu nhà may Thu Thảo anh nghĩ ngay nó là của em
- Lý do gì khiến anh nghĩ vậy
- Ngày còn bé Thảo đã biết may đồ cho búp bê và còn may rấtkhéo nói anh liên tưởng thế Bộ anh nói sai à?
Thảo cười, cô nhủ thầm chuyện hồi còn bé tí ti mà anh còn nhớnhư in vậy chuyện anh nói với mình lẽ nào lại quên, cầu monganh đừng nhắc lại chuyện ấy
Nghị đứng lên:
- Thảo nè, đến giờ dọn hàng phụ bác chưa, cho anh đi với
Thảo nhìn anh e ngại, anh cười:
- Sợ anh không làm được việc à?
- Không phải
- Chứ sao?
Trang 30- Vi trùng sẽ bám lên người anh
Nghị bật cười:
- Nhỏ này, đừng làm anh xấu hổ Xe đâu?
Thảo lại ngập ngừng:
- Anh có còn nhớ đường không?
Nghị thân mật cốc lên đầu Thảo:
- Đáng đánh đòn, đưa chìa khóa cho anh
Không hiểu sao Thảo lại nghi ngờ anh đến vậy Nghị không quênmột chút gì cả, anh vừa chạy vừa kể hàng lô kỷ niệm của anh còn
để lại ở từng con đường, góc phố Ngồi sau lưng anh, Thảo cótâm trạng rất lạ, vừa vui vừa lo, thắc tha thắc thỏm
Đến đầu chợ anh dừng xe lại:
- Bây giờ đến phiên nhỏ
- Anh không nhớ chỗ mẹ Thảo bán?
Nghị nghiêng đầu nhìn cô:
- Chợ này khang trang hơn trước, đúng không?
Thảo gật đầu:
- Nó thay đổi mấy lần rồi
- Theo em, anh sẽ nhớ vị trí chỗ bán của bác hồi đó để dẫn emđến đó à?
Trang 31- Anh cũng tinh lắm Mau nắm đuôi áo em kẻo lạc mất
- Nghị, phải cháu không?
Nghị cầm lấy đôi tay bà:
- Bác không quên con, bác có khoẻ không?
Bà cười thật tươi, ấn anh ngồi xuống ghế:
- Bác vẫn khoẻ, còn chị và cháu thế nào, có khoẻ không?
- Cám ơn bác, mẹ con vẫn khoẻ Còn con, bác nhìn xem
- Nhớ ngày trước con luôn làm cho bác khó xử
Bà Hoàng xua tay:
Trang 32- Bỏ qua đi con, tuy mẹ con có khắt khe nhưng cũng xuất phát từtình thương của người mẹ Lúc đó con và con Thảo nhà bác luônlàm cho hai bà mẹ như mẹ con và bác đây ăn ngủ không yên
Nghị cười xòa:
- Con thật có lỗi với bác
Bà lại xua tay:
- Thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa Con về có chị cùng về không vàcon ở chơi được bao lâu?
- Dạ, con cùng về với mẹ và lưu lại một tháng
- Cha mẹ nào cũng muốn con mình thành người nên đôi lúc khắtkhe một chút Mẹ con cũng không ngoại lệ, con không nên để mẹcon phải buồn
- Dạ, con cám ơn lời dạy của bác Nào bác có cần con dọn hànggiúp bác không?
Bà Hoàng cười:
- Nếu vậy thì mau lên
Trang 33Cả nhà xúm xít dọn hàng, bà Hoàng tinh mắt phát hiện Nghị rấtquan tâm đến Thảo nhà bà nên lòng bà rất vui
- Nghị nè, hôm nay con sang nhà bác dùng cơm được không?
Bà Hoàng vỗ vai anh:
- Vậy con muốn ăn món gì bác và chị em con Thảo đãi con một bữa
- Bác nấu món gì cũng ngon, tùy bác chọn vậy
Trúc Ly cười chúm chím:
- Vậy mẹ nấu mắm kho đi mẹ
Thảo nhăn mặt nhưng Nghị vô tư véo vào mũi Ly:
- Nhỏ định làm khó anh hở, đừng có mơ Mắm tôm, mắm ruốc anhcòn ăn được xá gì mắm kho chứ
Trang 34Nghị vẫn chở Thảo sau lưng, Nghị chạy thật chậm để nhìn ngắmquê hương sau bao nhiêu năm xa cách Tiếng anh hòa trong gió:
- Thành phố thay đổi nhiều Thảo nhỉ?
Thảo đáp:
- Anh thấy thế nào?
- Nhà cửa mọc lên san sát, đường phố sạch đẹp Anh không ngờ nóthay đổi đến vậy Thảo có thường đi dạo ngắm cảnh như thế nàykhông?
- Ở đây cuộc sống còn nhiều khó khăn ai cũng tất bật công việcmưu sinh nên em nghĩ ít ai rảnh rang mà ngắm cảnh
- Anh chỉ muốn hỏi em kìa !
- Em hả?
Thảo chưa kịp đáp lời thì tim cô chợt giật thót khi thấy Khánh Huyđang gò lưng trên con ngựa trời chiều ngược lại Thảo cố cúi thấpđầu sau lưng Nghị nhưng tiếng kèn của anh đã làm Khánh Huyngoái nhìn Bốn mắt chạm nhau như cuộn phim chiếu chậm, Thảonhìn rõ đôi mắt Khánh Huy mở to kinh ngạc, cô cũng nhìn anhkhông chớp mắt Lòng cô rối bời vì như có lửa nghị vẫn vô tư nóicười, anh không hề biết cô bé sau lưng vừa trải qua một tình huống
lở khóc, lở cười
Đến nhà, bỗng Nghị lên tiếng:
- Thảo nè, mình đi thăm lại dòng sông đi !
Thảo không còn lòng dạ nào để đi cùng anh cả Cô đang bối rối, cômuốn yên tĩnh, tìm cách nói sao cho Khánh Huy khỏi hiểu lầm Làmsao, làm sao?
Trang 35- Thảo, đi cùng anh đi !
Tiếng năn nỉ của Nghị khiến cô mềm lòng Dẫu sao anh đã xa quêhương gần mười năm rồi và kỷ niệm tuổi thơ gắn bó giữa anh và côkhông phải là ít Làm sao từ chối lời thỉnh cầu đơn giản như thế.Nhưng nếu lỡ Khánh Huy vì vừa gặp mà đến tìm cô thì cô sẽ ăn nóisao đây Cô đâu còn cơ hội bào chữa cho mình
Nghị nhìn cô chăm chú:
- Hình như nhỏ có chuyện gì không ổn Có thể nói cho anh ngheđược không?
Thảo chối bay:
- Đâu có, mình đi thôi
Nghị dặm Trúc Ly bên nhà có sang tìm thì nói anh đi thăm bạn mộtlúc sẽ về Anh cùng Thu Thảo bách bộ qua đoạn đường nhựa rồi rẽvào con đường đất dẫn đến bờ sông Không khí ở đây thật mát mẻ,gió thổi lồng lộng từ bờ sông hất tung mái tóc Thảo quyện qua bờvai anh
Thảo bối rối vén lại mái tóc, cô thầm lo lắng Sao mình lại tạo điềukiện cho anh ấy gặp riêng một mình mình, lỡ anh ấy nhắc lại chuyện
cũ cô phải tính sao
Nghị vẫn bước đều, anh hỏi từng người một Nghe Thảo nói bạn bèthời thơ ấu của anh ai cũng có chỗ nơi, ổn định cuộc sống anhmừng cho họ
Nghị chọn một chỗ sạch cho hai người, anh đưa mắt nhìn sang bờbên kia:
- Bên ấy có cây quay trổ bông màu trắng rất đẹp Trước đây nhỏ rấtthích không biết bây giờ có còn thích không?
Trang 36Thảo đáp thờ ơ:
- Thích, nhưng
Nghị đứng lên, anh tự nhiên cởi bỏ áo ngoài và quần dài rồi phóng
ùm xuống sông Thảo ngơ ngác và đỏ cả mặt trước cơ thể trống trảicủa anh Đến lúc chợt nhớ muốn kêu anh lại nhưng không kịp nữa.Nhìn anh vẫy vùng trong làn nước cô cảm nhận được hạnh phúccủa anh khi được tắm lại dòng sông tuổi thơ Nghị leo vào bờ, Thảothầm lo cô chưa kịp cho anh hay là bên kia không còn hoang sơ nhưtrước Tất cả đã được rào chắn và trồng cây ăn quả, xâm nhập nhưvậy là không được
Thảo chờ anh sốt cả ruột, cô sợ anh bị người ta bắt thì còn gì làmặt mũi Nghị quay trở về trong yên ắng, cô thở ra nhè nhẹ Nghịbước lên bờ với người sũng nước và Thảo thấy anh thật đẹp trong
tư thế ấy Một thoáng bâng khuâng qua mau khi cô thấy anh nhìn côrất lạ Thảo vờ quay đi :
- Thảo, nhìn xem cái gì nè !
Một nhánh nhãn trĩu quả trên tay anh Thảo kêu lên:
- Anh dám bẻ trộm
- Nhỏ sợ à?
- Nhưng
Ấn nhánh nhãn vào tay cô, anh cười:
- Đừng sợ, anh xin đàng hoàng mà
Chờ Nghị mặc lại quần áo, Thảo bẻ một trái ấn vào miệng anh, anhđưa tay lên vô tình tay anh nắm lấy bàn tay cô Thảo rụt rè rút taymình lại, cô nhận ra cử chỉ của mình quá thân mật dễ gây hiểu lầmcho người đối diện
Trang 37- Thảo nè, Thảo còn nhớ không?
Tim Thảo đập nhanh hơn, cô vờ không hiểu:
- Em và anh có quá nhiều kỷ niệm tuổi thơ, em không biết anh muốnnhắc đến chuyện gì?
Giọng Nghị trầm buồn:
- Những ngày mới sang bên ấy, anh không sao chịu nổi Dù bên ấycái gì cũng đẹp, cũng lạ Thế giới ấy như trong chuyện cổ tích màtuổi nhỏ chúng ta thường mơ ước Nhưng
Thảo nín thở chờ đợi:
- Không có gì có thể lấp vào khoảng trống trong tâm hồn anh lúc đó.Anh nhớ quê nhà, nhớ các bạn, anh nhớ em Càng nhớ anh cànglao vào học tập để tìm quên Mỗi lúc đêm về Ngồi đối diện với nỗi
cô đơn, anh mới cảm nhận hết nỗi buồn của kẻ tha hương Anh viết
Trang 38thư, viết như chưa bao giờ được viết Những lá thư không ghi địachỉ người nhận cứ đầy ắp lên trong nỗi nhớ nhung, mong đợi Anh
cứ trông chờ đến một ngày nào đó anh sẽ tận tay trao những lá thưkia cho chủ của nó Anh nghĩ, có lẽ người nhận thư sẽ kinh ngạclắm
Thảo cười nhẹ:
- Anh lãng mạn thật đó Nhưng lỡ địa chỉ đó không có người nhậnthì sao Lỡ người nhận nó không còn có cơ hội được đọc thư anhthì sao?
Nghị trách cô:
- Sao nhiều cái lỡ vô duyên vậy chứ
- Mọi chuyện đều có thể xảy ra, Thảo chỉ thí dụ thôi mà
- Thảo thí dụ gì mà buồn thế Thảo có nhớ anh dã từng nói gì với
em không?
Thảo giật thót, cô vờ không nghe lật đật đứng lên:
- Mình về thôi anh Anh sẽ cảm vì lạnh đó
Nghị biết rõ thái độ lẫn tránh của cô nhưng anh không vội Anh
đã trở về và hiện cô vẫn chưa lập gia đình thì cơ hội thực hiện mơước của anh sẽ không xa lắm Lần về nước này anh mang trong timnhiều hoài vọng, nhất là tình yêu sâu kín mà anh ôm ấp bấy lâu nayvới cô hàng xóm dễ thương này
Suốt đoạn đường về Thảo không dám mở lời, cô im lặng đi bêncạnh anh Đứng trước cổng nhà, Thảo nhìn sang nhà anh ái ngại.Hiểu ý cô, anh cười trấn an cô:
- Yên tâm đi nhỏ Anh sẽ vào nhà một cách đường hoàng chứ khôngchui lỗ chó vào đâu
Trang 39Thảo bật cười:
- Anh này, nhắc chuyện xấu hổ không hà Còn bữa cơm tối nay anhtính sao?
- Còn tính gì nữa, vào lo tiếp khách quý đi
Thảo chỉ vào nhà anh:
- Còn bên ấy?
- Anh biết mình phải làm gì mà
Nghị bước lại gần cô, Thảo vội nhanh chân như trốn chạy :
- Hẹn lại tối nay
Bước chân cô như dẫm vào nhau, người cô lạnh toát Cô biết phíasau ánh mắt anh đang dõi theo cô Cô đang làm gì thế, đùa giỡn ư?
Cô thầm nghĩ một tháng trở về của anh sẽ là một tháng đầy chuyệntrớ trêu ngoài sức tưởng tượng và dự tính của cô
Rầm !
Khánh Huy vứt con người trời vào hàng rào, trong lòng anh đầy nỗibực dọc Anh dùng cả hai tay vò lấy đầu, tóc anh xù cả lên Bộ dạnganh trông thật buồn cười Mấy ngày nay anh bị cô nữ sinh Mai Đìnhhành hạ đủ điều bây giờ đến người anh thương yêu nhất cũng chọctức anh
Anh ta là ai, trông anh ta thật bãnh, nhìn anh ta với Thảo rất xứngđôi Ái cha, cái khoản này mới đáng lo đây, họ có vẻ vui lắm CònThảo nữa, lúc gặp anh cô cứ nhìn chằm chằm có vẻ hoãng sợ Phảichăng cô đã làm chuyện có lỗi với anh
Những câu đại loại hắn là ai? hắn có quan hệ gì với Thảo cứ làm cáiđầu Khánh Huy muốn nổ tung Anh chẳng màng đến chuyện tắm
Trang 40giặt, để nguyên cả quần áo nằm vắt tay lên trán suy nghĩ mông lung.
Khánh Huy nhớ lại ngày anh gặp Thảo, cái ngày cả hai đi học muộn
bị nhốt ngoài cổng trường Đôi mắt Thảo hoe đỏ cứ năn nỉ bác gáccổng cho vào lớp Còn Khánh Huy lì lợm hơn, anh chẳng nhữngkhông buồn mà còn lân la rủ cô đi chơi Cái thời học trò quỷ quáikhóc đó, cười đó đã trói buột Thảo vào với anh
Từ những ngày còn cắp sách đến nay Thảo luôn luôn có mặt bêncạnh cuộc đời anh Bạn bè thường đùa trời sinh một cặp, mấy rờ -moóc theo sau Thu Thảo từ từ rút lui Khánh Huy xem Thu Thảonhư của riêng mình, anh coi như đó là một chuyện đương nhiên nhưmặt trời mọc ở hướng đông vậy Bản thân anh cũng vậy, sốngnghiêm túc chưa có điều gì khiến cô phải buồn lòng
Anh tự vấn lòng mình xem đã làm gì có lỗi với cô Hôm qua, chỉ mớihôm qua do mình quá mệt mỏi mình đã làm cho cô ấy giận dỗinhưng đó không thể là lý do để cô đối xử với anh như vậy
Píp píp píp Chiếc máy nhắn tin lại kêu lên ầm ĩ Huy cáu bẳnnhìn vào màn hình "vào bệnh viện ngay" Khánh Huy uể oải đạp xe
đi với bộ đồ còn xốc xếch
Vừa chạm mặt Mai Đình, Huy đốp chát ngay:
- Tôi cứ ngỡ là cô đang hấp hối chứ !
Mai Đình cười khinh khỉnh:
- Thái độ này không để dành cho bệnh nhân bệnh tim như tôi Anhnghĩ khi tôi hấp hối người tôi muốn gặp là anh à? Xin lỗi, tôi không
đủ sức khoẻ để nghe những lời cộc cằn đó
Khánh Huy cau mặt:
- Cô không đủ sức để nghe tôi nói nhưng cô thừa khả năng quậytưng cả bệnh viện này lên đấy Nếu không muốn nghe thì làm ơnđừng nhắn tôi làm gì