Nhung trai tim yeu Song Mai CHƯƠNG 1 Quốc Tuấn đẩy nhẹ ly cà phê sang chỗ anh Tư tài xế Uống đi anh Tư! Cám ơn cậu Chiều nay chúng ta đi đâu trước vậy Tuấn? Chưa biết anh ạ “Bầu sô'''''''' gọi đâu, mình đi[.]
Trang 1CHƯƠNG 1:
Quốc Tuấn đẩy nhẹ ly cà phê sang chỗ anh Tư tài xế:
- Uống đi anh Tư!
- Cám ơn cậu Chiều nay chúng ta đi đâu trước vậy Tuấn?
- Chưa biết anh ạ “Bầu sô'' gọi đâu, mình đi đấy
Qu ốc Tuấn trả lời nhát gừng Anh ngửa người ra, tựa vào thànhghế vừa nhâm nhi tách cà phê còn bốc khói, vừa lướt mắt xem tờtạp chí ''Sóng nhạc'' Anh bật dậy đưa cho anh Tư xem:
- Này! Anh thấy ảnh nhóm “Ngũ ca” chưa? Đây là ảnh và tin củanhóm đi hát cứu trợ ở Đồng Tháp đó
- Đâu, cho tôi xem với
- Đây là ảnh chụp chung, trông cũng khá phải không anh?
Anh Tư ngắm nghía kỹ rồi bật cười:
- Đẹp đâu có thua gì nhóm F1 Trông cậu giống Ngôn Thừa Húctrong phim Sao Băng quá
Quốc Tuấn lắc đầu từ chối lời khen nịnh của anh Tư:
- Làm gì có chuyện giống ngôi sao nước ngoài “Năm chàng trai ngựlâm pháo thủ'' này không biết lúc nào ngã ngựa đây Chán muốnchết!
- Ừ, cậu nói đúng đó Tôi cũng rầu lắm ''Năm chàng trai'' nhómF5 ngưng hát thì tui cũng đành dẹp cái nghề tài xế của mình, về nhàcắm câu quá Buồn lắm!
- Biết làm sao được, khi mỗi người mỗi cảnh
Nói xong, nhấp một ngụm cà phê đắng, Quốc Tuấn thở dài lắc đầu.Anh Tư tài xế chợ
- Đến lúc mới vừa nổi tiếng thì mỗi người lại có hướng đi riêng, cóhàng trăm lý do để tan rã Uổng quá?
Nghe th ế, Quốc Tuấn thầm nén tiếng thở dài Thật ra, nhóm''Năm chàng trai'' của anh không biết số phận sẽ ra sao? Vì TúKhiêm nhóm trưởng chuyên sáng tác ca khúc Pop-Rock cho nhómmấy tuần nay cứ bỏ nhóm mãi
Ch ỉ mới nửa tháng, nhóm ''Năm chàng trai'' đã đền ba hợpđồng Tú Khiêm bị ngôi sao điện ảnh ca nhạc Phương Phương bắt
Trang 2cóc đi hát song ca chung thường xuyên Hai hôm nay, Quốc Tuấnkhông gập Tú Khiêm.
- Nhóm nhạc của cậu mà mất Tú Khiêm, giống như thân thể conngười mất một cánh tay
Anh T ư tài xế ví von thật hay Quốc Tuấn cười nhếch môi:
- Anh bảo là rắn mất đầu thì đúng hơn
- Tú Khiêm quan trọng đến thế ư? Hay là còn lại ''bấn chàng'' cứ lậpnhóm F4 chẳng hay hơn sao?
- F4, F5 gì đâu phải chỉ có Tú Khiêm bỏ nhóm chạy sô gây thiệt hạichung Hoàng Đăng, con trai của ông bầu Hoàng Siêu cũng cóchuyện
Anh Tư nhỏm người lên:
- Hình như Hoàng Đăng sắp được Việt kiều rước sang Mỹ Chừngnào cậu ấy ''vu qui”?
Quốc Tuấn bật cười như mếu:
- ''Vu qui”, cái gì! Cậu ấy sắp được người yêu làm quen trên mạng
Internet rước sang Mỹ du học Mất thêm một người nữa, còn làm ăn
nỗi gì? Anh Tư tài xế khuyên Quốc Tuấn:
- Tui thấy còn cậu, Nam Anh và Kỳ Long, ai cung hết lòng yêu nghề.Hay là các cậu cứ đổi tên nhóm ''Năm chàng trai” thành “Tam ca áovàng” cho rồi
- Tr ời ơi! Rầu muốn chết mà anh Tư cứ đùa mãi
- Tui nói thật đó Ba người hát chung thay cho năm người có saođâu
- Đúng là không có vấn đề gì Nhưng từ năm còn lại ba, khán giảcũng thắc mắc Có một điều cả nhóm đang lo lắng là chuyện ta tiếngcủa nhóm chứ không phải vấn đề số lượng ca sĩ ít hay nhiều đâuanh Tư
- Thế à? Nhưng tai tiếng gì sao tôi không biết?
Quốc Tuấn mím đôi môi mỏng, lát sau trả lời anh Tư:
- Cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ tại Tú Khiêm và Hoàng Đăngkhông nghiêm túc trong tình cảm và nghề nghiệp, nên cả nhóm bịảnh hưởng chung Anh Tư gật đầu, khuấy nhẹ chút đường còn đọngtrong ly cà phê , uống một hơi, anh chặc lưỡi:
- Con sâu làm sầu nồi canh Nhưng không sao, ai lại trách nhữngcậu ấy sống không nghiêm túc, đàng hoàng chứ
- Ai biết ai là ai hở anh? Sống nghiêm túc cũng khó khăn
Trang 3Anh T ư vốn lái xe cho ban nhạc Năm chàng trai đi hát nên rấtrành chuyện nghề nghiệp của Quốc Tuấn Anh lớn hơn Quốc Tuấn
có ba tuổi nên cách nói chuyện khá thân mật, điềm đạm
Cậu Hoàng Đăng số đỏ như son Cậu không nên trách bạn mình.Cậu ấy may mắn nên được đổi đời
- Đúng là mỗi người có một số riêng
Giày dép, áo quần, mũ nón còn có số phải không anh?
- Cậu này
Cả hai bật cười, nụ cười như xóa bớt vẻ ưu tư trên mặt của Tuấn
- Hai thằng may mắn, còn ba thằng còn lại bấp bênh, trôi nổi như lụcbình trôi sông
Nh ưng, cậu Tú Khiêm và Hoàng Đăng đâu có làm cho nhómtiếng tăm gì thêm Họ yêu đương lăng nhăng, lợi dụng tiền bạc củamấy chàng đồng tính để se sua, cờ bạc Tôi nghĩ không hướng phúclâu đài đâu
C ười khẩy, Quốc Tuấn ngáp dài uể oải:
- Theo anh thì thế nào là hạnh phúc bền vững?
Anh Tư phân tích rành rọt cho Quốc Tuấn hiểu thêm về quan niệmhạnh phúc của anh:
H ạnh phúc nó mênh mông và nhỏ bé lắm cậu Hạnh phúc củangười này có khi là sự đau khố của người khác Nó là sự sungsướng thỏa mãn một điều gì đó trong cuộc sống Với tôi, được lái xecho nhóm các cậu đi hát mải là hạnh phúc 1ắm rồi Nếu các cậunghỉ hát hay có chuyện, anh Tư này sẽ thất nghiệp ngay Buồn lắmQuốc Tuấn nghe lời nói thật thà từ đáy lòng anh Tư thốt ra, anhcũng vui lây:
Như vậy bọn này được đi hát cũng là hạnh phúc tột đỉnh rồi, phảikhông anh?
Anh Tư gật đầu:
- Đúng thế! Tuần qua có khoảng vài trăm lá thư gởi cho nhóm vàgởi riêng cho cậu khoảng sáu mươi lá thư, chứng tỏ cậu có chỗđứng trong lòng khán giả rồi đó
Đ ôi mắt Quốc Tuấn như có sao, anh ngạc nhiên:
- Sao anh không nói cho tôi biết trước? Anh Tư đủng đỉnh:
- Còn n ữa cậu ạ Số tặng phẩm như dầu gội đầu, nước hoa, thúnhồi bông, hoa giấy, nhất là kẹo sô -cô -la của khán thính giả gởi về
Trang 4tặng ngày càng nhiều Nhóm của cậu ăn kẹo sún cả răng cũng chưahết nữa đó.
- Thật thế sao? Quốc Tuấn vẫn chưa tin chắc Nét hào hứng củaanh Tư càng lúc càng sôi nổi làm cho cậu tin ngay:
- Để tôi mang ra cho cậu xem!
- Thôi kh ỏi anh ạ! Nếu như lời anh nói thì tuần qua, nhóm nhạc
bị phá vỡ nhiều hợp đồng nhưng khán giả vẫn yêu thích mình Đây
là chỗ quan trọng nhất của một nhóm nhạc trong lòng khán giả còn
Trông thấy vật kỷ niệm của các ''fan'', Quốc Tuấn cười tít mắt:
- Trời ơi! Các cô cậu này tương Quốc Tuấn là búp bê sao tặng mấyvật này chứ? Anh mang về cho bé Bi ở nhà chơi đi!
Anh Tư lắc đầu:
- Tặng phẩm nhỏ nhưng tấm lòng các cô cậu dành cho cậu lớn.Đừng phụ lòng tin cậy của họ
Quốc Tuấn cầm mấy sợi dây đeo cổ xinh xắn có chiếc chìa khóanhỏ xinh xmh, nhỏ tí xíu lên ngắm nghía cười tủm tỉm Anh đeo vào
cổ và hỏi anh Tư:
Này! Anh xem tôi có gi ống cô bé Lọ Lem không?
Anh Tư nhăn nhó cười:
- Hơi giống mụ phù thủy trên cây chổi hơn
- Anh này
- Cả hai chợt giật mình ngưng bặt vì chuông cổng reo vang QuốcTuấn hé nhìn ra cổng:
- Ai v ậy anh Tư?
- Hình như có cô nào tìm cậu?
Đúng là một cô gái Cô bé mặc áo đỏ, nón đỏ, cài bông hồng màu
đỏ trước ngực như lời cô bé hẹn trong E-mail
- Chết rồi? Anh Tư làm ơn tiếp chuyện giùm
Nói chưa hết câu, Quốc Tuấn phóng nhanh lên lầu Cậu hốt hoảng
vì sợ cô bé quấy rầy mất thời gian nên cử anh Tư làm ''người đạidiệu'' tiếp giùm
- Này? Người đẹp đến, sao cậu lại
Trang 5Anh Tư chưa nói hết câu đã thấy cô bé đi vào sâu Toàn người cô đỏrực một màu đỏ, trừ mái tóc màu hạt dẻ và đôi mắt sáng.
Chân cô c ũng mang đôi giày đớ Tất cả chói chang gây cảmgiác nóng nực Anh Tư nheo mắt nhìn Trên tay cô gái bó hoa hồngcũng đỏ thắm lung linh thật to cô ôm trước ngực
Th ấy anh Tư, cô cúi đầu chào:
- Xin lỗi, anh đây là
- Anh Tư chìa tay mời cô ngồi:
- Xin mời cô tự nhiên Tôi là người trực ở đây Cô muốn gặp ai?
Cô gái nhẹ nhàng đặt bó hoa lên cái bàn trong vắt như pha lê, cạnhhai tách cà phê còn uống dở dang, lịch sự nói:
- Em là Thảo Duyên, hân hạnh được biết anh
- Có phải cô muốn gặp nhóm ''Năm chàng trai'' không?
Cô gái cười lộ chiếc răng khểnh rất duyên:
- D ạ, em đã đến trụ sớ của nhóm Năm chàng trai năm lần rồi đểmong gặp trực tiếp ca sĩ Quốc Tuấn là thần tượng của em, nhưngkhông lần nào gặp may cả Anh hướng dẫn cho em gặp anh ấyđược không?
Thảo Duyên nói vừa dứt lời, có mấy anh chàng õng ẹo đi vào phụhọa thêm:
- Phải đó Anh cho tụi em gặp ca sĩ Quốc Tuấn một chút xíu thôi.Bọn em hồng có làm mất thì giờ anh ấy đâu Tụi em mê ảnh quátrời!
- Thôi đi các chị, Quốc Tuấn không có ở đây Các bạn muốn nhắngởi gì cứ ghi lại tôi sẽ nói với cậu ấy sau OK!
Thảo Duyên tần ngần, nét mặt đanh lại
Cô cầm đóa hoa lên tay, đứng lên:
- Đây là hai mươi hai bông hồng em mang đến mừng sinh nhật củaQuốc Tuấn
- Không gặp anh ấy, chúng ta về thôi các bạn
Một anh chàng õng ẹo nói:
- Gặp ca sĩ khó ghê Ý là anh ấy chưa nổi tiếng lắm, nếu như LamTrường hay Hồng Nhung, chắc cả đời mình hổng đến gần được Thảo Duyên lớn giọng
- Nhiều chuyện! Đi về! Đi đâu các người cũng đeo theo phát mệt.Anh Quốc Tuấn thấy các người là chạy dài ở đó mà gặp với gở
Trang 6Người gì lúc nào cũng chă ng ngay ngắn, thấy mà phát bực
Một anh chàng khác tròn vo cái miệng:
- Tr ời ơi, trời xem bả kìa, hổng gặp được thần tượng đâm ra cáugắt với bọn mình kìa Ra đường gặp bà chằn xui thiệt Hồi nãy biểuđừng có theo bả, ai biểu Lan, Hoa đi làm gì Thôi, mình ''dìa'' đi Anh
Quốc Tuấn hổng thích gặp bả, làm bọn mình xui lây.
Thảo Duyên giận dỗi ném bó hoa thật mạnh vào góc phòng và bướcnhanh ra về cùng mấy anh chàng õng ẹo đi theo xin ảnh ca sĩ:
- Xui, xui cái đầu của mấy người á? Thấy mấy cái mặt gà mái,thấy ghét
- Ối trời trời, chửi nữa Thôi, mình về luôn, ở lại đây đâu có gặp aiđâu mà ở Họ đi rồi, anh Tư nói với theo:
- Cám ơn mấy cô cậụ, hôm nào trở lại nhà! Ở trên lầu, QuốcTuấn quan sát màn hình của camera đặt ở trong phòng khách nghe
cô gái tên Thảo Duyên đối thoại với anh Tư, anh mới chợt nhớ hômnay là ngày sinh nhật của mình Anh vui với ý nghĩ ngày sinh nhậtcủa mình có người đến chúc mừng Một chút gì len lỏi vào tâm tríanh làm anh xao xuyến Quốc Tuấn tự trách mình đãng trí đến ngàychào đời của mình mà mình cũng quên mất
Nhưng không sao đã có người nhớ hộ anh rồi
Ch ờ cho Thảo Duyên đi khuất, Quốc Tuấn mới bước xuốngphòng khách Anh nhìn quanh quất Anh Tư đã đi ra ngoài tự baogiờ Nhìn đóa hoa hồng được kết cẩn thận có ruy-băng màu đỏ tạothành những cái nơ xinh xắn, nằm chỏng chơ giập nát ở góc phòng,Quốc Tuấn nhặt lên tiếc rẻ
- Đẹp quá! Cô ấy giận mình giẫm nát cả hoa Một cô bé nóngtính Anh phủi bụi và gỡ mấy cánh hoa gây giập ra vẻ thất vọng
- Qu ốc Tuấn ơi! Cậu có ở nhà không Quốc Tuấn vội đặt bó hoavào góc phòng trở lại bàn ngồi Tiếng Kỳ Long vang vang ở cổng.Anh gõ nhẹ vào nhẹ vào mặt bàn, cười cười:
Trang 7- Ê! Hôm nay trúng sô hả?
- Sô gì trúng! Trúng gió thì có!
- Ối trời trời, chửi nữa! Thôi, mình về luôn, ở lại đây đâu có gặp aiđâu mà ở
- Nè! C ậu định thay Tú Khiêm à? Nhạc của cậu nghe cũng khá
đó Nào, ta cùng hát Kỳ Long cất tiếng hát Anh nhăn nhó cố gắngcất cao giọng hơn Quốc Tuấn làm cho Quốc Tuấn bật cười, ngắtmột cánh hoa hồng thảy vào miệng cậu ta Kỳ Long nín bặt:
- Cậu tặng hoa kiểu Ăng Lê à? Có ngày tôi nuốt mắc nghẹn, chết bấtđắc kỳ tử, cậu đền mạng không nổi đâu
- Ối giời? Cái thân ốm nhách như ''Kỳ nhông'', liệu mà tẩm bổ lên, lỡ
có chết đừng đổ tội cho người khác
Kỳ Long lắc lư cái đầu:
- Ai thèm đổ tội cho mấy người Thân này ốm o gầy mòn là vì ai cậubiết, không?
- Vì ai?
- Vì lo cho cả nhóm mà tớ phải sụt cân liên tục, lo đến độ ngày quên
ăn đêm quên ngủ, cậu phải tội nghiệp tới mới đúng
- Tội nghiệp cho cậu ghê Thân này ví xẻ làm đôi nửa cho sựnghiệp, nửa thời đi rong
Kỳ Long bật cười khanh khách:
- Hay, hay thật! Hôm nay ai lột lưỡi cậu thế, Quốc Tuấn?
Quốc Tuấn ngồi ngả ra, vắt tay lên thành ghế nheo nheo đôi mắtđẹp như con gái:
- Thì vui, chút chút, vui cho đời lên hương, cười cho đời tươi trẻ vậy
mà
Kỳ Long gãi tai, suy nghĩ:
- Lạ nhỉ! Quốc Tuấn ít khi đùa lắm
- Hay là
Cậu ta chồm tới nhìn bạn:
- Bộ có bồ hả? Đẹp hôn Linđa, Misa hay ÔsÔma? Nghe bạn hỏigiọng cà rỡn, Quốc Tuấn chỉ cười Kỳ Long dừng mắt nơi bó hoahồng đặt góc phòng:
- Ô hay! Mình đoán đâu có sai Người yêu tặng phải không? Trờiơi? Hai người kia sắp lên ''xe bỏng'', buồn muốn chết, cậu lên xehoa nữa chắc nhóm mình đẹp tiệm Các người thật nôn nao chăngbiết hy sinh gì cả
Trang 8- Chuy ện gì mà cậu kém vui thế?
Kỳ Long xen vào:
- Cậu lúc nào cũng trịnh trọng khiến con người ta nghẹn thở mất.Nam Anh tuyên bố:
- Các c ậu biết không? Ngày mai, chiều tối, hôn lê của nhómtrưởng Tú Khiêm và Phương Phương sẽ được Tổ chức, cử hành ởnhà hàng khách sạn ''Tân thế giới'' Sau đó họ đi hưởng tuần trăngmật ở Singapore nửa tháng
K ỳ Long cắt lời Nam Anh:
- Như vậy, mấy sô biểu diễn của chúng ta phải dời lại ư?
- Không phải dời đổi mà cắt bỏ luôn
- Trời đất! Kỳ cục quá! Tú Khiêm có gia đình, còn bộ ba mình phảidẹp tiệm sao?
Quốc Tuấn kêu lên thất vọng Điều anh lo sợ từ sáng giờ đã thành
sự thật Anh ngán ngẩm gác tay lên trán thở hắt Nam Anh nhìn bạnnói tiếp:
- Đâu phải có thế Còn chuyện Hoàng Đăng nữa, các cậu hay gìchưa? Quốc Tuấn lắc đầu, giọng bi quan hẳn:
- Mình biết rồi Mỗi chúng ta nên đi tìm cho mình một công việc đi làvừa rồi
- Không được, dù sao mình cũng phải duy trì nhóm nhạc củamình chứ Cậu biết mình và Quốc Tuấn đã đổ bao tâm huyết vàođây không? Không thể bỏ dở nửa chừng được
K ỳ Long cãi lại:
- Tạl tình huống nảy sinh chứ ai muốn đâu?
Trang 9- Cậu muốn đừng đổ thừa hoàn cảnh
- Con người tái tạo hoàn cảnh được mà
- Cậu đi mà cải tạo hoàn cảnh Tớ bó tay rồi!
- Hừ! Người gì ốm nhách dễ chán nản Nói chuyện với cậu, tứcmuốn chết hà Quốc Tuấn cự nự Nam Anh dàn hòa:
- Thôi, hai người như mặt trăng mặt trời, cãi nhau ích gì? Chi bằngchúng ta họp lại cùng nhau giải quyết vấn đề đi tốt hơn
- Hoàng Đăng cũng không còn ở lại với chúng ta quá một buổinữa Kỳ Long kêu lên:
- Chuyện gì nữa đây Hoàng Đăng làm sao?
- Cậu ấy được Linda Mỹ Ý rước sang Mỹ du học chính thức vàotuần tới Các cậu chuẩn bị quà chúc mừng
Kỳ Long trợn đôi mắt, to:
- Ai mà nói đùa chứ! Thật một trăm phần trăm Mình làm nhómtrưởng thay cho Tú Khiêm được không?
Qu ốc Tuấn cười hiền:
- Được, khoái cứ làm, không ai giành với cậu đâu
Nan Anh lại phải dàn hòa:
- Chỉ có ba suất hát nữa là chúng ta không còn cơ hội gặp lại nhau.Mọi chuyện vui buồn trước đây, mong các bạn thông cảm mà bỏ quacho Kỳ Long nhăn mặt:
- Trời ơi? Các bạn phải nghe lời trưởng nhóm chứ Vẫn tiếp tục hát
dù rụng hai ba que cũng vẫn không bỏ nghề
Nam Anh l ừ mất nhìn Kỳ Long:
- Cậu có muốn hát cũng không thể được
Kỳ Long ngạc nhiên vô cùng:
Trang 10- Tại sao kỳ vậy? Không lẽ mình sống lệ thuộc vào hai chàng công
tử đó Nam Anh giảng giải:
- Cậu có biết mọi hoạt động của nhóm đã được ký duyệt sẵn, vậy
mà bây giờ ông bầu Hoàng Siêu hủy bỏ hết cả rồi
Quốc Tuấn nhỏm dậy không tin
- Tại sao ông ấy làm như vậy được? Mất Tú Khiêm hoạt động cuanhóm vẫn đều đặn, học tập lẫn nhau, hơn nữa nhóm vẫn nghiêm túc
mà
Nam Anh chép miệng thở hắt ra:
- Ông ấy lấy cớ nhóm trưởng Tú Khiêm tự ý tách riêng Cậu ấy bịcho là vi phạm hợp đồng có thể bị đền là khác
Quốc Tuấn kêu lên:
- Không th ể tin nổi Ông bầu Hoàng Siêu này quá đáng thật.Chúng ta phải làm sao bây giờ?
- Ai biết làm sao là làm sao?
K ỳ Long vẫn thích mà làm Nam Anh và Quốc Tuấn hơi cau màykhó chịu
- Cậu nghiêm túc một chút được không? Thì mình vẫn nghiêm túcđấy
Mọi người bàn bạc chưa ngã ngũ.Chợt điện thoại reo lên từng hồi:Nam Anh vội vàng nhấc máy nghe Trán anh cau dần, anh hơi xànggiọng:
- Ông nói sao?
- Hợp đồng của chúng tôi bị hủy bỏ ngang vô cớ vậy à?
- Cái gì Mỗi ca sĩ chỉ còn lại năm triệu
- Điều này quá bất ngờ, tôi sẽ hỏi ý kiến cả nhóm Không thể được.Xin lỗi ông, chúng tôi muốn gặp trực tiếp để giải quyết
- Do Tú Khiêm đâu phải do chúng tôi, mong ông xét lại
- …À……
- Dạ dạ chúng tôi mong ông xem xét
- Anh T ư trở vào lắng nghe Nam Anh dập máy, anh ôm đầungồi xuống Cú điện thoại của ông Hoàng Siêu gọi đến làm anh xâyxẩm mặt mày Kỳ Long khều bạn:
- Lão Hoàng Siêu ấy nói gì thế?
- Lão ta đổ tội cho Tú Khiêm và chúng ta bị vạ lây
- Tú Khiêm, Tú Khiêm! Anh ấy để nợ cho bọn mình rồi Các bạn nghĩthế nào?
Trang 11- Anh ta t ự ý tách tài khoản riêng, ông Hoàng Siêu báo 1àm nhưvậy là vi phạm hợp đồng Ông ta bắt cả nhóm đền hợp đồng vìchúng ta vi phạm hợp đồng, vì phạm luật chơi nên toàn bộ số tàikhoản chung của nhóm ở ngân hàng phải đành để đền hợp đồngcho lão ta đó.
Tr ời ơi? Công làm bấy lâu dành dụm giờ đổ sông đổ biển, thậtuổng phí quá
- Sao đền cho ông bầu được chứ? - Kỳ Long tỏ ra hiểu biết liền hỏingay
- Không phải đền cho ông ta mà đền cho các hãng băng đĩa
Qu ốc Tuấn ra đứng cạnh anh, nói nhỏ:
- Chiếc xe bóng, đẹp lắm rồi anh Tư, sao anh cứ lau mãi thế?
Anh Tư chớp mắt giấu vẻ xúc động:
- Tại tôi kỹ lưỡng cậu ạ
- Bao giờ chúng ta đi hở anh?
- Sáu giờ Tôi chờ sẵn, các cậu đến đầy đủ chúng ta đi ngay
- Chỉ chờ Hoàng Đăng và Tú Khiêm thôi
Anh Tư dừng tay, mắt nhìn mông lung như tìm kiếm điều gì:
- Không lẽ chỉ còn đêm nay mà họ lại không đến để đi chung nhómsao?
- Quốc Tuấn thở hắt ra:
Trang 12- Cũng có thể Lòng người khó đoán lắm anh ạ Mưa nắng bất ngờ.Người ta có người đưa rước cả đến đây làm gì cho mất tiếng
Nghĩ đời cũng có lúc buồn thiệt Nhưng trong dòng sông cuộc đời cólúc vơi lúc đầy, các cậu có tâm huyết với nghề lo gì sau này khôngkhá lên
Anh T ư 1úc nào cũng lo cho các chàng trai như em út của mình.Anh rất quý mến họ nhất là Quốc Tuấn, Kỳ Long và Nam Anh Họ cóhoàn cảnh khó khăn, dễ gần, dễ thông cảm, không kiêu căng.Ngược lại, Tú Khiêm và Hoàng Đăng vừa mới giàu có, có cơ hộihơn người đã tớ ra bỏ bạn, đổi vợ Các cô người yêu của họ bị chọnlựa, đổi thay như chiếc áo của các chàng ca sĩ trong một ngày
Anh Tư không thích hai chàng trai ấy, nhưng anh không nói ra Cảnhóm lao đao, anh cũng thất nghiệp theo, Điều này anh rất kỵ
Nam Anh và Kỳ Long đang sửa lại bộ trang phục màu trắng củamình, bên ngoài, họ khoác thêm chiếc áo màu cam nổi bật
Quốc Tuấn lúc nào cũng nhanh nhẹn, anh cùng anh Tư nói chuyện
ở bên ngoài trụ sở của nhóm nhạc vẻ chờ đợi
K ỳ Long rộn ràng:
- Ê! Cài giùm tớ cái nơ này đi, gần chỗ nào cho hợp
Nam Anh b ật cười trước vẻ ngây ngơ của Kỳ Long Anh ta thíchtrang điểm nhưng rất ngố trong lĩnh vực này Nam Anh giật cái nơ
áo gắn trên đầu Kỳ Long:
- Cậu đặt chỗ cao nhất trong người mình là đẹp Dù ngố, Kỳ Longcũng chưng hửng:
- Này, tớ đâu phải là một con bé! Sao lại gắn nơ lung tung, bộ cậuđịnh biến mình thành chú hề đêm nay à?
Nam Anh lấy cái kẹp đính cái nơ vào đầu Kỳ Long thật:
- Cho c ậu thành hề luôn Hay là để tớ hóa trang thêm cho cậunha Có cái mũi giả nhọn ra, vẽ thêm hàm ria cong vút sẽ giốngngay Tớ đảm bảo khán giả không bao giờ quên ''Kỳ nhông'' đâu
- Ơ cái cậu này? Định "chơi'' tớ cho xấu à Bạn bè xem ra người nàocũng xấu cá Tớ ngán các cậu quá
- Có đẹp bao giờ đâu mà sợ xấu Tốt hơn, cậu nên tạo cái xấu bấtngờ gây ấn tượng cho các khán giả Điều ấy sẽ giữ lại trong lòng họrất lâu
K ỳ Long phùng đôi má lên thổi mạnh:
- Cậu bảo mình đóng vai ác hở? Tớ không thèm đâu
Trang 13Quốc Tuấn đi vào nhìn Kỳ Long, ngạc nhiên:
- Rất ấn tượng Cậu định làm trò gì vậy Kỳ Long ?
- Thằng Nam Anh chết tiệt này, hắn bị bệnh nghề nghiệp rồi nênbiến mình như thế này
Nam Anh cười nheo cả mắt:
- Chúng ta ''chỉ còn gần nhau một giây nữa thôi Một giây nữa thôi
là xa nhau rồi, người theo cánh chim về nơi cuối trời, để lại thươngnhớ '' Nam Anh bị Kỳ Long bịt lấy miệng khi anh đang cố dẫn bài.Phút cuối thật mùi
- Gi ờ này mà hát bài ấy thúi cả ruột
- Thật ra, cậu đang vui hay buồn thế?
- Mình không biết
Quốc Tuấn cười gượng:
- Thôi đừng đùa nữa Vui hay buồn cũng thế thôi, chúng ta nên chờđợi đón nhận sự thật Chi còn hai mươi phút nữa, các cậu đã xongchưa, chúng ta đi đi
K ỳ Long buông bạn ra:
- Nhưng hai người kia chưa đến mà Quốc Tuấn lắc đầu:
Họ không đến đây nửa Có lẽ họ đến chổ diễn rồi Chúng ta xuấtphát kẻo trễ
Nam Anh g ỡ chiếc nơ trên đầu bạn và nhẹ nhàng cài vào áo KỳLong Anh mặc vội chiếc áo khoác vào người cùng Quốc Tuấn, KỳLong ra xe Họ hỏi anh Tư lần nữa:
- Đi bây giờ chứ anh Tư?
- Cứ chờ họ ba phút nữa
Họ nhìn nhau và cố chờ đợi thêm Hoàng Đăng xuất hiện thật lộnglẫy Anh chàng mạc chiếc áo ghi-lê màu đô rực, lấp lánh kim tuyến.Anh ta cười giả lả:
- ĐỂ mọi người chờ lâu lắm phải không
- Xin lỗi, lúc này tớ bận quá Tú Khiêm chưa đến sao?
Kỳ Long lắc đầu ngấm nghía Hoàng Đăng, anh đẩy Quốc Tuấn vàNam Anh đứng gần anh ta:
- Nổi hơn nhiều Sao hôm nay anh không mặc đồng phục hở HoàngĐăng?
- Ai báo v ới cậu là không đồng phục Đỏ với cam khác một chútxíu, đâu có chuyện gì lớn Có chăng là chúng ta sắp chia tay nhau,cậu đừng có cằn nhằn khó chịu Sau này tớ còn nhớ đến cậu
Trang 14Kỳ Long bực mình ra mặt:
- Ai c ần cậu nhớ tớ làm gì Việc chung của nhóm, cậu còn phá
vỡ đây Nhớ đến cá nhân tôi làm gì chứ
Thấy không khi căng thẳng, Quốc Tuấn bỏ vào xe đóng sầm cửa lại,anh Tư vội dàn hòa:
- Chúng ta đi nhé các cậu
Nam Anh chịu đựng nắm tay hai người:
- Đừng cãi nhau nữa, chúng ta còn gần nhau có bao nhiêu nữađâu Dù sao bọn mình cũng có những ngày tháng sôi nổi cũng chia
sẽ những niềm vui nỗi buồn với nhau mà Hãy để cho nhau những
kỷ niệm đẹp dù mai này có xa cách mình vẫn là bạn của nhau chứ.Hoàng Đăng cười rộn rã:
Tớ đùa với cậu ấy thôi, ai làm gì? Sao mặt mày người nào ngườinấy bí xị khó coi thế
Kỳ Long bất mãn trước sự giả vờ không khéo của Hoàng Đăng:
- Vui hổng nổi, tớ không thích sự giả dối
Quốc Tuấn gọi Kỳ Long:
- Cậu vào đây ngồi chung với tớ đi Kỳ Long Tú Khiêm không đếnsao Hoàng Đăng?
Hoàng Đăng chợt ''à'' lên một tiếng:
- Chút nữa tớ quên nói, anh Khiêm gọi điện bảo các bạn cứ đến nhàhát Lan Anh
- Anh ấy cùng Phương Phương đến đó sau
Kỳ Long phát khùng lên:
- Sao cậu không đợi Tết rồi nói Bực mình hết chỗ nói
Hoàng Đăng chọc quê Kỳ Long:
- Mai mốt cậu không còn bực mình nữa đâu Lỡ giận thì giận luôn.Trông cậu mà giận lên, chẳng giống ai cả
- T ớ là tớ, tớ không khoái giống ai cả dù người ấy rất nổi tiếnghay tầm thường
Nói li ều hoài, ai mà không khoái nổi tiếng, thích giàu sang Tạicậu chưa gặp cơ hội nên làm bộ làm tịch đó Tớ không dại gì khôngchớp lấy cơ hội ngàn năm có một ấy
Có l ẽ các cậu đang giận mình bỏ rơi bạn bè chứ gì? Đừng tráchmình nữa, các cậu phải hiểu cho người khác chứ Trong đời người,ngoài bạn bè, chúng ta còn có sự nghiệp và gia đình Theo các bạnthì trong ba thứ ấy, cái nào quan trọng nhất?
Trang 15Anh T ư xen vào:
- Dĩ nhiên là gia đình, sau đó là sự nghiệp, ai cũng phải như thế thôicác cậu
Hoàng Đăng lo cho gia đình riêng của mình trước, điều này tốt thôi
Kỳ Long nên học tập bạn bè mình
Kỳ Long giận dỗi nói ngay:
- Vâng, em xin học tập cậu ấy Mai mốt, em cũng tìm cho mình một ýtrung nhân giàu xụ cho cuộc đời mình lên hương xem
B ị đả kích, châm chọc, Hoàng Đăng tức tối hằn học với Kỳ Long:
- Này Bạn bè đừng có chê bai nhau, tự ái nha bạn!
Thôi, hai cậu đừng cãi nhau nữa Hãy để dành hơi chút xíu nữachúng ta còn hát nhiều bài nữa
K ỳ Long hứ lên một cái:
- Cần gì để dành giọng, người khác hát
- Còn có người thì cần nhép theo cũng có tiền, cần gì hát cho mệt
xác
- Cậu này hôm nay trúng tà sao cứ xỉa xói mình mãi thế, ''Kỳ
nhông''? Kỳ Long nóng mũi la lên:
- Tớ cấm cậu gọi mình như thế
- Sao lúc trước mình gọi cậu, cậu không giận?
Trước khác, giờ khác Tình bạn không là gì cả Mình còn nhiều thử
quan trọng hơn cần làm
Anh T ư cho xe vào chỗ đậu Thành phố vào buổi chiều rộn rịpkhác thường Buổi tối tại sân khấu Lan Anh rất đông người Bốnchàng trai bước xuống xe, các ''fan'' đã ùa tới xin ảnh và chữ ký.Hoàng Đăng xua tay đi thẳng vào trong Quốc Tuấn, Nam Anh bịmấy cô gái làm phiền liền nhờ anh Tư tài xế tặng - ảnh cho họ Mấy''fan'' bám lấy anh Tư, mấy chàng được giải thoát vào nhanh trongsân khấu
Tiết mục của nhóm ''Năm chàng trái'' sắp đến, vậy mà Tú Khiêm vẫnchưa đến
Quốc Tuấn lo lắng không yên Kỳ Long cũng rầu rĩ không kém NamAnh nét mặt buồn buồn ngơài ra không có biểu hiện gì
- Nếu Tú Khiêm không đến thì sao?
Hoàng Đăng lên tiếng khi anh ta rút điện thoại ra bấm hên tục QuốcTuấn than vãn:
- Không lẽ suất hát cuối cùng cũng không suôn sẻ
Trang 16Ti ếng cô MC đứng kế bên nhắc làm cho cả nhóm rối lên Nếu TúKhiêm không đến kịp thì sao, tiết mục này không thể bỏ, còn haisuất nữa trong đêm nay, cả nhóm đành ngồi chờ một người ư?
- Còn hai tiết mục nữa, nhóm ''Năm chàng trai'' chuẩn bị Không nămthì bốn hát cũng được
Kỳ Long đi tới đi lui, bực bội nói Hoàng Đăng không đồng ý:
- "Năm chàng trai'' được giới thiệu lại xuất hiện bốn người, định làmtrò cười đàm tiếu của thiên hạ à Nếu Tú Khiêm không đến, tôi bỏtiết mục:
- Không được, anh có biết vì Tú Khiêm và anh mà bọn này chẳngcon gì không Tiền ở ngân hàng của cả nhóm bị khấu trừ cả rồi Anh và Tú Khiêm sẽ giàu nhờ vào khoản khác, còn chúng tôi sẽkhốn đốn Tại sao hai người lại đối xử với bạn bè như thế?
K ỳ Long không nhịn được làm một hơi
Hoàng Đăng nhìn anh rồi cười bình tĩnh:
- Có điều đó chăng? Sao tôi không biết nhỉ? Nếu bị khấu trừ trong
đó cũng có phần của tôi và Tú Khiêm, đâu riêng gì các anh mà
trách
- Anh v ề mà hỏi ông bầu Hoàng Siêu ấy Cha nào con nấy, thật
bực bội Vậy mà còn báo là không biết, người gì vô tâm Biết Kỳ
Long không ưa mình, Hoàng Đăng sợ anh nói lung tung xấu cả bọnnên tỏ la nhún nhường:
- Tú Khiêm đến ở phía 'trước kìa, các cậu lo quá sinh bệnh
cứ chờ đợi mãi, tôi thấy phiền quá
- Đúng là hơi phiền anh ạ Nhưng chúng ta nên tập lại bài hát mộtlần, sàp diễn rồi đó
Nam Anh từ tốn đề nghị Tú Khiêm lắc đầu vờ mệt mỏi:
- Thôi, tập tành cả tháng nay cứ nhảy ra sân khấu là hát, thử lại làm
Trang 17ai cũng có con đường đi riêng của mình.
- Nhóm ''N ăm chàng trai'' tồn tại nhờ cả năm chúng ta, giờHoàng Đăng sắp đi du học, tôi và Phương Phương có sự nghiệpriêng Các cậu nên tìm cho mình hướng đi tối ưu nhất
- Kìa! Ông chủ nói gì tôi không hiểu?
Anh T ư kêu lên ngạc nhiên Trong khi đó ông Hoàng Siêu lãnhđạm leo lên chiếc xe con thường ngày đưa nhóm đi hát Ông ta ngồivào chỗ anh Tư tài xế, đóng cửa lại và ung dung vẫy tay gọi HoàngĐăng:
- Chúng ta đi về đi con, Hoàng Đăng!
- Hoàng Đăng lên xe gởi lại cho bốn người nụ cười lạnh nhưbăng Cả bọn chưng hững bất ngờ trước sự kiện không lường trướcđược này Còn anh Tư ngỡ ra mất vài phút vì biết mình cũng đã thấtnghiệp kể từ đây, Trước khi lái xe vút đi, ông bầu Hoàng Siêu cònngoái đầu lại tuyên bố một câu làm cả bọn chưng hửng:
C ả nhóm cùng chú Tư cố gắng thu xếp sáng mai trả nhà sớmnha Cái trụ sớ cho mấy người mượn bấy lâu nay, tôi sẽ lấy lại chothuê mặt bảng để người ta mở shop thời trang
Kỳ Long chạy theo vỗ vào xe định mắng một câu cho bõ ghét,nhưng anh bị Quốc Tuấn và Nam Anh giữ lại
- Lão già keo kiệt, bủn xỉn? Cha con ông chết quách đi cho rảnh mắtngười khác, đừng cho tôi gặp lại nghe chưa Hừ! Đồ đểu!
- Thôi, chửi mắng hắn có ích gì Người ta vừa có tiền, vừa có thếlực, cậu trắng trơn làm lại ai mà quát Thảo chỉ tố hao hơi và mang
Trang 18Quốc Tuấn xòe hai bàn tay ra:
- Dễ ợt, đi bộ cúng tới nhà Xem như chúng ta tập thể lực vào buổitối Bài tập chạy bộ vài ba cây số có nhằm nhò gì mà than
Nam Anh lắc đầu:
C ậu đừng đùa nữa, tớ không đi nổi đâu Tớ hận lão Hoàng Siêukhông cho chúng ta một cơ hội, lại còn nhẫn tâm cho chúng ta lội bộcho công chúng xem, ác không thể ưởng
Nam Anh cũng giận tái mặt kia kìa, đâu chỉ có mình Chỉ có cậu làtrái tim bằng sắt nên dửng dưng thôi
Quốc Tuấn 1ắc lắc mái tóc đẹp, suôn ỏng phủ vai của mình, cấtgiọng buồn xo:
- Sao c ậu biết tim mình bằng sắt, nó đã bị nhũn tự mấy hôm nayrồi Nỗi đau buồn này tở biết trước và dự đoán ra kết cục nên chẳngcòn bất ngờ nào làm mình buồn hơn nữa Mình chấp nhận nó vàchờ đợi mà thôi
Nam Anh lắc tay Kỳ Long:
- Qu ốc Tuấn nói đúng, buồn mãi chỉ làm mình khốn khổ thêmthôi Trong khi đó cha con Hoàng Siêu vẫn ung dung, thư thái.Chúng ta phảí liên kết lại vượt qua cơn thử thách sóng gió nàyđược
Ý kiến của Nam Anh rất hay Các cậu nên nghe theo cậu ấy
- Anh T ư! Theo anh, chúng tôi vượt qua bằng cách nào? Với tôi,thật sự là một cú sốc đó Giê này về nhà thì không chịu nổi đâu.Nghe Kỳ Long than, Quốc Tuấn phải bật cười:
Trời ơi! Cây cười của chúng ta mới đụng chuyện đã mềm nhũn nhưbánh mì nhúng nước, còn làm được gì mà hỏi
Kỳ Long phồng đôi má thối ra túc giận hay tức anh hay làm như thế:
- Cậu có cách hay chỉ cho tớ đi, đừng nói dài dòng nữa!
- Anh Tư lớn hơn nhóm đến ba tuổi Ở tuổi hai lăm, anh chín chắn
hơn họ nhiều nên luôn tìm lời an ủi ba chằng trai:
- Tôi ngh ĩ là các cậu nên làm cái gì đó cho hai anh chàng kiathấy là các cậu không sống nhờ vả vào họ Xa họ, các cậu vẫn hoạt
Trang 19- Quốc Tuấn cũng thấy khó khăn:
- Tr ước mắt, bọn mình phải ai về nhà ấy rồi đó.Ta còn phải dọn
đồ đạc trả nhà lại cho Hoàng Siêu Chuyện tương lai tính sau đi
- Còn tính toán gì nữa Trước mắt là đi đau bây giờ? Nói đi quân sưquạt mũ rách Kỳ Long bấy giờ ráng đùa một câu cho vui tai Anh Tưtài xế vui theo:
- Chúng ta ph ải thư giãn một chút đi các cậu Nghĩ suy mãi sẽstress mất
- Theo anh, thư giãn bằng cách nào đây chỉ cho bọn em với đại ca.Quốc Tuấn xen vào:
- Chúng ta nên đi chùa đi các bạn Hôm nay là ngày rằm tháng Bảy,sao bọn mình xui quá Nam Anh vỗ vai bạn:
- Cậu vào chùa không khéo ông Bụt bo chạy thì nguy Thôi, chúng tavào thư viện đọc sách hay hơn
- Cậu điên à? Hết đi chùa lại đi thư viện, vào đó như ở tù Làm saocậu đọc nổi một trang sách khi tâm trạng mình không vui
- Vậy cậu tính đi Nam Anh?
- Để tôi tính cho Chúng ta rẽ vào con đường này tránh gặp khán giả
Nam Anh, Kỳ Long và Quốc Tuấn vốn không quen uống rượu đế, vì
ca sĩ rất sợ hư giọng Họ nhìn nhau dò hỏi:
- Sao các bạn, anh Tư mời kìa! Chỗ giải trí lý tưởng cho những kẻthất bại như chúng ta
- Đây là nơi chống stress của bọn đàn ông
- Các cậu sợ hư giọng à?
- Ca hát gì nữa mà sợ hư với hỏng Bọn em theo anh Tư
Trang 20- Kỳ Long quyết định, vì quá buồn Quốc Tuấn và Nam Anh cũngđồng ý ngay Anh Tư nói thêm:
- Chúng ta chỉ uống giải khuây, nhâm nhi vài ly đâu có uống như dânghiền quá chén mà các cậu lo
- Đồng ý! Yes, sir!
- Đến quán cháo vịt xiêm bình dân ở ngã ba đường của bà Tư Ú,anh Tư dừng lại
- Chuy ện gì vậy anh Tư tài xế?
Quốc Tuấn bất ngờ hỏi Anh Tư cất giọng đùa đùa
- Nè! Hôm nay cậu đừng có gọi tôi là Tư tài xề nữa, mà phải gọi là
Tư thất nghiệp mới đúng
K ỳ Long kéo tay anh Tư:
- Còn bọn em, anh đặt cho biệt hiệu luôn cho vui
- Nhóm ''Năm chàng trai'' à, bây giờ thành nhóm ''Tam ca áo cam''được chứ
Nghe nhắc áo cam, ba chàng mới giật mình nhìn nhau
- Trời ơi Nãy giờ ăn mặc thế này ra ngoài đường chết rồi Chúng tacởi áo khoác ra đi
Qu ốc Tuấn hoảng lên đề nghị
Nam Anh nhíu mày ngăn lại:
- Ch ẳng lẽ cậu quẳng cái áo này sao? Cứ mặc, ai nhận ra thìnhận có gì đâu Chúng ta vẫn là ca sĩ, có ăn cắp ăn trộm gì mà cậu
Tớ không sợ, nhưng ca sĩ mà đi ăn nhậu cũng ngại
- Ng ại cái gì, có mình và Nam Anh ở đây, cậu cóc sợ ai
Kỳ Long hùng dũng nhất bọn kéo tay Quốc Tuấn đi Anh Tư ngănlại:
- Chúng ta vào quán cháo vịt xiêm của bà Tư làm một chầu cho bị vịtcúm gia cầm H5N1 chết luôn cho rồi Sống mà thất nghiệp khổ cònhơn chết Cả bọn cười vang đi vào quán Bà chủ quán to mập, dángphục phịch bước ra, nụ cười bà giòn giã chào đón các vị khách mới:
- Mời các cậu ngồi? Các cậu chọn món gì ạ? Ở đây hôm nay cómón cháo cá kèo thay cho món cháo vịt xiêm, ngon lắm
- Ồ? Không phái vịt xiêm đâu, anh Tư chẳng lo H5N1 rời Cháo cákèo nghe hấp dẫn quá Cho chúng tôi món đó đi bà chủ
- D ạ Bé Hai, mau dọn rau đi con
- Bà chủ quay vào gọi đứa cháu dọn bàn Cả ba chàng trai dànhbước vào chỗ ngồi uống vài ly cho quên buồn chán
Trang 21Ch ợt cô bé bưng đĩa rau đắng ra định đặt vào bàn Cô vô tìnhlàm rơi rau đắng trên bộ đồ diễn đắt tiền của anh, ướt cả áo QuốcTuấn giật mình ngước lên nhìn Anh sững sờ phát hiện ra cô béThảo Duyên 19 tuổi gởi E-mail làm quen với anh mấy tháng nay.Quốc Tuấn không hiểu Thảo Duyên có nhận ra anh không nữa Anh
cố tình đổi chỗ cho Kỳ Long:
- K ỳ Long! Cho mình vào phía trong, mình thích ngắm cảnh
- Qu ốc Tuấn! Có phải cô gái áo đỏ ban sáng không?
Quốc Tuấn gật đầu Kỳ Long không hiểu hỏi lại:
- Gặp các ''fan'' à?
- Không phải! Cô bé thích Quốc Tuấn
Anh T ư nói nhỏ
Kỳ Long đùa với bạn:
- Cô ta quen với cậu à? Vậy sao cô ấy không nhận ra cậu? Cô bénày tệ Anh Tư cười:
- Có lẽ cô ta giận cậu lúc ban sáng không chịu tiếp chuyện cô ấy nênlàm đổ rau trên áo cậu để trả thù đó
Quốc Tuấn nhăn mặt liếc mọi người ra hiệu im lặng Thảo Duyênmang thức ăn thêm:
- Đừng nói gì cả, xem cô ta làm gì?
M ọi người im lặng theo dõi cử chỉ của Thảo Duyên Lần này cô
bé cũng nhằm vào chỗ của Quốc Tuấn đưa đĩa rau đắng qua vaianh và lại làm rơi mấy cọng rau còn ướt vào áo anh Quốc Tuấn lạilên tiếng khi mọi người cười ồ:
- Cô bé cẩn thận một chút!
Thảo Duyên vờ như không quen, cô nàng nguýt một cái
- Xin lỗi
- Quốc Tuấn! Cậu có quen với cô ấy chứ?
- Hứ! Ai quen với anh ta
Thảo Duyên cố tình làm mặt lạnh Khi bưng bốn tô cháo ra, Quốc
Trang 22Quốc Tuấn lắc đầu vẻ không vui:
- Có l ẽ cô ấy còn giận mình Ngày sinh nhật của mình chỉ cómình cô ấy nhớ Cô ta đã mang đúng hai mươi hai bông hồng đẹptặng cho mình, nhưng mình lỡ trốn đi
Anh Tư gật gù cầm ly rượu lên nốc cạn:
- Con gái nhạy cảm lắm Cô ấy rất mê cậu Tuấn, tìm đến trụ sở năm
lần không gặp được cậu nên giận quá ném bó hoa giập nát
- Có phải đóa hoa nằm ở góc phòng không? Cậu cũng đáng sợ thiệt
đó Quốc Tuấn
- Nam Anh! Cậu đã tìm nửa người kia của cậu chưa? Mau khai thật
đi Mình tủi thân quá
Kỳ Long cầm ly rượu nốc cạn Cậu nhăn mặt vì chất men cay nồngxông lên tới óc
Quốc Tuấn cảm thấy buồn bã vì Thảo Duyên 1àm cho anh bị bẽ mặttrước mọi người Anh cũng nốc cạn ly rượu một cách ngon lành.Nam Anh ng ăn bạn:
- Đừng uống nhiều Tuấn à!
- Không sao Chúng ta phải vui với anh Tư hôm nay, một bữa thôicác bạn, mình buồn lắm
- Th ảo Duyên lánh mặt làm cậu buồn à?
- Không, cô ấy chưa là gì của mình cả, các cậu đừng hiểu lầm
Nam Anh nhấp một ngụm cay xé cả vòm miệng, anh húp một muỗngcháo vào ngay:
- Xem ra cô bé ấy thương cậu nhiều nên mới giận cậu như thế
Kỳ Long gắp con cá kèo thật thơm cho vào chén vừa ăn vừa nói:
- Cậu mà thấy đóa hoa giập mới rõ cô ta giận cỡ nào
Qu ốc Tuấn phẩy tay:
- Thôi, đừng có nhắc chuyện cô bé đó nữa Chúng ta uống tiếp đicác bạn Quốc Tuấn uống liền mấy ly cùng Kỳ Long và anh Tư làmNam Anh lo lắng
Trang 23Th ảo Duyên đứng núp bên trong lén nhìn Quốc Tuấn Hôm nay
cô mới thấy thần tượng của mình bằng xương bằng thịt Anh ta lại
uống rượu như người bình thường, vậy mà làm tàng, làm cao thấy
ghét Mấy lần cô tìm đến trụ sở để mong gặp anh Trên E-mail, côtừng gởi lời ngọt ngào ái mộ đến với anh
Qu ốc Tuấn cũng hứa hẹn với cô nhiều thứ Nhưng anh ta lánhmặt cô trong buổi sáng hôm nay làm cho Thảo Duyên giận tím cảmặt Vì Quốc Tuấn đâu có biết để mừng sinh nhật của anh, ThảoDuyên phải mướn chiếc áo đầm màu đỏ, nón đỏ, giày đỏ và bó hoahồng đẹp ấy đành cho anh, cô phải nhịn ăn quà sáng cả tuần nay.Cuối cùng, sự hăm hở, chờ đợi nôn nao cả đêm để sáng ngày gặpanh bị Quốc Tuấn đón tiếp bằng cách chạy trốn Thảo Duyên tứccành hông, nẹm bỏ bó hoa không thương tiếc Cả ngày nay cô còn
B ọn họ cứ chén tạc, chén thù, Quốc Tuấn đã ngà ngà say Douống rượu không quen, Quốc Tuấn cám thấy choáng váng, đầu ócquay cuồng, bụng dạ nôn nao Anh gọi anh Tư:
- Chúng ta v ề thôi các bạn Tôi không uống nữa đâu
- Thôi hé! Chúng ta về.Bà chủ tính tiền đi!
- Bà Tư Ú chạy ra, miệng réo Thảo Duyên:
- Bé Hai đâu, không ra dọn bàn Thảo Duyên "dạ'' lên một tiếng ậm ờrồi không thèm ra Cả nhóm đứng lên định ra về
Đ ã khuya quán bắt đầu vắng khách Bà Tư gọi Thảo Duyên radọn quán:
- Bé Hai đâu rồi, mau ra phụ dọn dẹp cho xong sớm đi cháu
- Cô bé đâu rồi bà Tư?
Trang 24Bà Tư Ú ngạc nhiên:
- Cô nào ạ? Các cậu chưa về à?
- Cô cháu của bà ấy!
- Không biết con nhỏ này ngủ rồi chắc
- Tệ quá, khách khứa còn đây mà ngủ tuốt rồi, con nhỏ này Maimốt các cậu nhớ ghé ăn cháo cá rau đắng nha
- D ạ, chào bà, chúng cháu về
- Quốc Tuấn, chúng ta về nào
Nam Anh quay lại nhìn Quốc Tuấn, anh không ra khỏi bàn Anh tanôn ra sàn nhà và gục đầu trên ghế
Kỳ Long kéo bạn đứng lên nhưng không được Quốc Tuấn xua tay:
- Cho mình ngồi đây một chút, mình không đi nổi
- Về đi Quốc Tuấn, khuya lắm rồi
Quốc Tuấn ngồi bệt xuống Mắt anh hoa lên, tai ù đi:
- Mình mình mệt quá Kỳ Long làm sao bây giờ?
Kỳ Long đỡ láy Quốc Tuấn Anh ngã ra không hay biết gì nữa làmcho Kỳ Long, Nam Anh và anh Tư hoảng cả hồn vía
- Kìa, Quốc Tuấn! Cậu làm gì thế, mau tỉnh lại đi?
Kỳ Long và anh Tư vội đỡ Quốc Tuấn trở vào quán ngồi tựa vàothành ghế Nam Anh gọi bà chủ rối rít:
- Bà Tư ơi, có dầu không? Bạn cháu uống rượu đế không quen bịtrúng gió ngất xỉu rồi
Bà Tư quýnh quáng chạy ra:
- Trời ơi! Có sao không cậu Cậu ấy uống rượu yếu quá Không biếtuống thì thôi, uống chi nhiều cho khổ vậy kìa
- Bé Hai dậy mau, có chuyện rồi, mau ra phụ bà ngoại
- Chuyện gì vậy ngoại?
- Cậu khách của chúng ta uống rượu đế không quen bị trúng gió kìa.Làm sao giúp họ
Nghe bà Tư nói Quốc Tuấn bị trúng gió ngất xỉu, mọi người đang sơcứu cho anh, Thảo Duyên lao ra òa khóc:
- Trời ơi! Anh Quốc Tuấn! Anh có sao không? Các anh nói cho embiết anh ấy bị bệnh gì, tại sao anh ngắt mặt mày thế này?
Kỳ Long rối rầm lay mãi mà Quốc Tuấn không tỉnh Thảo Duyên lạikêu khóc làm anh rối trí thêm liền bảo:
- Cô làm ch ơ Quốc Tuấn giận nên nó mới uống nhiều như thế.Tại sao lúc nãy cô bảo không quen, bây giờ lại kêu khóc om sòm thế
Ở
Trang 25chứ Ở đây có xe cộ gì không, chúng ta mau đưa cậu ấy vào bệnh
viện đi!
Anh T ư vội vàng cõng Quốc Tuấn ra lộ vẫy một chiếc xe Honđa
ôm vừa trờ tới Anh Tư ngồi sau ôm lấy Quốc Tuấn Nam Anh, KỳLong cũng vẫy một chiếc khác chạy theo
Thảo Duyên xin bà ngoại định đi vào bệnh viện với Quốc Tuấnnhưng bà không cho:
- Cậu ta là ai lạ hoắc lạ huơ, tự dưng cháu khóc lóc rồi đòi theo nửađêm nửa hôm
-Vào nhà đi, ngày mai hẵng tính
Thảo Duyên thụng mặt:
- Vậy lúc nãy bà gọi cháu làm chi
Nói xong, cô bé vùng v ằng đi thẳng vào trong phòng nằm úp mặtvào gối khóc thút thít Qua màn lệ, hình ảnh Quốc Tuấn hiện ra trênsân khấu thật đẹp, anh tươi cười giơ cao bó hoa mà Thảo Duyênvừa tặng Cô hé mở nụ cười, từ từ chìm vào trong giấc ngủ đầymộng mị Nét mặt của Quốc Tuấn nhòe đi, lòng đau đớn, xanh ngắtthật đáng thương
Th ảo Duyên giật mình bật dậy Đêm đã thật khuya Ngoài đườngchỉ còn tiếng gõ lanh canh của mấy người bán hàng rong buôn bánmuộn màng trong đêm vắng Thảo Duyên không tài nào ngủ được
Cô bật dậy mở máy vi tính lên mạng Internet Cô cố tìm địa chỉ của
anh nhưng không có tín hiệu trả lời Thảo Duyên tần ngần cô biếtQuốc Tuấn đang nằm trong bệnh viện Bên cạnh anh còn có nhữngngười bạn thân, biết như vậy nhưng lòng cô vẫn lo lắng vô cùng.Một nỗi nôn nao thật lạ dâng lên trong cô Hình như cô đang sốngcho anh ấy Thảo Duyên ngờ ngợ rằng lẽ nào mình đã yêu anh ấyrồi chăng?
Nghe tin ca sĩ Quốc Tuấn vào bệnh viện, ca sĩ Lâm Uyển Chi trưởngnhóm nh ạc nữ ''Mây tím'' ghé thăm anh Uyển Chi ghé chợ muanhững thứ dành cho người bệnh Cầm chiếc làn trái cây và chiếc túinằng nặng, cô đi thẳng vào phòng bệnh trong giờ thăm bệnh nhân:
- Kìa, Quốc Tuấn? Anh không biết uống rượu, cố gắng làm chi chobệnh vậy
Tr ước đây, Quốc Tuấn và Uyển Chi có tình ý với nhau gần mộtnăm nay Quốc Tuấn ái ngại khi Uyển Chi vào thăm anh Anh khôngmuốn cô thấy anh trong tình trạng thế này
Trang 26- Kỳ Long cho em biết anh bệnh phải không? Công nhận cái thằngnày nhiều chuyện thật
Uyển Chi trách yêu Quốc Tuấn:
- Có anh mới xấu đó Bệnh hoạn mà giấu làm sao em biết mà lo cho
anh
- Cám ơn em, anh không buồn phiền em đâu Vả lại, anh chỉ cámxoàng thôi, mấy người này nhiều chuyện đưa anh vào đây cho tấntiền, anh không thích
Uyển Chi gọt cam cho anh ăn, vừa nói chuyện tâm đắc:
- Anh sợ làm phiền người khác hay anh đang gây rắc rối cho nhiềungười mà anh không hay biết
Quốc Tuấn cười gượng:
- Cả đời anh rất sợ phiền phức mà Anh không thích làm cho mọingười phải buồn khổ vì mình, vậy mà xui rủi cứ đeo bám anh mãi Không hiểu số anh là số con rệp sao mà khốn khổ mãi, dồn dập đến
độ không ngóc đầu lên nổi
- Anh đừng bi quan! Bạn bè giúp đỡ nhau lúc khó khăn mới quý Có
gì mà ngại
Uyển Chi bỗng thấy tội tội cho Quốc Tuấn Anh ấy sống chỉ có mộtmình, bệnh hoạn biết ai lo Cô nhìn quanh, không có ai cả Uyển Chilên tiếng:
- Ai chăm sóc cho anh vậy?
Quốc Tuấn cười hiền thật thà nói:
- Có ai đâu! Anh tự chăm sóc cho mình được rồi Vá lại, anh Tư phải
đi tìm việc làm kiếm tiền nữa chứ
Uyển Chi ngạc nhiên mở tròn đôi mắt có làn mi cong vút:
- Anh Tư tài xế lái xe cho nhóm anh mà
Quốc Tuấn không giấu chuyện của nhóm nữa, rụt rè tiết lộ:
- Nói em đừng cười nha Nhóm "Năm chàng trai'' của anh thật sựtan rã rồi Uyển Chi
- Thật ra ai sẽ chăm sóc cho anh?
- Em thương thì lui tới với anh là anh vui rồi Anh đâu cần ngườinuôi như vú em Có các bạn anh, nhưng họ chỉ vào với anh vào giờrảnh thôi
- À em hi ểu rồi
Quốc Tuấn ngạc nhiên:
Trang 27- Em hiểu gì?
- Không, ý em là anh sẽ làm gì để sống
Quốc Tuấn nhìn Uyển Chi với vẻ lạ lẫm:
- Tr ời sinh voi sinh cỏ Hết bệnh anh lại ca hát Anh tin như vậy.Đây là giai đoạn khó khăn trong cuộc đời, anh phải đương đầu vàvượt qua Nếu không thì trở thành cát bụi
Uy ển Chi sợ phật lòng anh nên chuyển sang đề tài khác:
- Anh ăn gì chưa? Em sẽ mua món mà anh thích
- Em biết anh thích ăn gì à?
- Biết anh nói kia mà
- À! Anh quên
- Để em đi chút xíu trở lại
Quốc Tuấn ngăn lại:
- Anh Tư đã lo món ăn sáng cho anh rồi, không dám phiền em Hãy
ở lại với anh
- Vậy thì anh thích ăn gì, ngày mai em sẽ quay lại thăm anh nha.Vừa nói chưa hết câu, máy di động reo lên, Uyển Chi xin phép rangoài nghe máy
- Em cứ tự nhiên
Qu ốc Tuấn nằm buồn vẩn vơ khi bóng Uyển Chi khuất ngoàihành lang Cả một năm dài ca hát, đem hết nhiệt tình sức lực ra laođộng, và kết quả là con số không, là cái giường bệnh trắng toát này,
là tấm thân cô đơn một mình buồn tẻ Quốc Tuấn nhắm mắt lại hìnhdung một năm qua
C ả rừng hoa tung lên trời khi nhóm anh biểu diễn Những cánhtay giơ lên vẫy vẫy những bó hoa tặng vội vàng những tặngphẩm những tiếng huýt sáo Tiếng nhạc lộn ràng Bước nhảy điêuluyện những giọng hát sôi nổi, nhiệt tình
- Tất cả chìm vào quá khứ ư? Quên lãng ư?
Qu ốc Tuấn chẳng cam lòng Hình như anh phải trở về chỗ banđầu, ngay lúc ở quê lên thành phố sống chật vật khó khăn Anh gặpcác bạn cùng lớp yêu mê ca hát Nhóm ''Năm chàng trai'' lúc ấy saođẹp quá
Anh không thể trách Tú Khiêm và Hoàng Đăng, họ vì tình yêu hysinh cái nhỏ tìm đến cái lớn hơn, sau này biết đâu anh gặp trườnghợp như thế
Trang 28Qu ốc Tuấn suy nghĩ vẩn vơ Anh úp mặt xuống uằm im nhưngủ Uyển Chi quay vào thấy anh ngủ nên trở ra, ra về Uyển Chi đidọc hành lang bỗng cô kêu lên:
- Thảo Duyên! Em đi đâu vậy?
- Ủa, chị Uyển Chi Bộ chị bị bệnh hả?
- Bậy bạ không hà Chị đi thăm một người bạn
- Còn em cùng như chị vào thăm bạn
Thế à? Thảo Duyên, em về chưa? Chị muốn nhờ em một việc., Nhìn vẻ trịnh trọng của cô chị họ, Thảo Duyên lắng nghe:
- Chuyện gì vậy chị? Em mới đến không biết bạn em nằm ở đâunữa
- Cứ vào đó hỏi người ta Bạn thân không?
Thảo Duyên gật đầu bối rối:
Uyển Chi chờ đợi Thả o Duyên ngập ngừng, suy nghĩ rồi tiếp:
- Nhưng bạn chị khó tính không? Anh ta bệnh gì?
- Anh ta bị viêm phổi do ca hát nhiều
- Anh ấy rất hiền dễ thương
- Tại sao chị không chăm sóc cho anh ấy? Anh ta là người yêu chịphải không?
- Con bé này hỏi nhiều quá Em có nhận lời không? Nếu không chịnhờ người khác
Uyển Chi cau mày bực mình Thảo Duyên thích bà chị họ xinh đẹpcủa mình nên cười cầu hòa:
- Hỏi kỹ dễ nhận việc Khi làm công việc gì biết chắc, hiểu rõ dễthành công
- Ch ị chỉ yêu cầu em chăm sóc anh ta rất đơn giản, nói chuyệncho anh ta vui, mua chút gì cho anh ta ăn Ngoài ra các chuyện khác
đã có người khác lo rồi, em không được tò mò nghe chưa?
Trang 29Thảo Duyên ngây thơ:
- Có cần làm hợp đồng tay không? Lỡ em làm không nổi bỏ ngangđược chứ
- Tùy em Thôi chị về trước: Đây là địa chỉ của chị, nhớ báo cáo kỹnghe chưa?
- Có khi nào anh ta không bằng lòng cho em chăm sóc?
- Mai chúng ta gặp nhau ở đây Chị sẽ giới thiệu em với anh ấy nha!
- D ạ
- Thảo Duyên như ''buồn ngủ gặp được chiếu manh'' Cô sẽ nói vớingoại là chị Uyển Chị mướn cô chăm sóc bạn chị ấy, sẵn dịp cô vàothăm Quốc Tuấn hàng ngày, khỏi bị mọi người dòm ngó Thật hên
vô cùng! Số cô là số đỏ mà
Thảo Duyên thích thú với ý nghĩ trên, Cô mang hộp nước yến kẹpnách nhẹ nhàng nghiêng đầu nhìn vào các phòng bệnh Lạ hoắc lạhuơ, cô rụt cổ đi tiếp Biết anh ta ở đâu mà tìm nhỉ? Phòng bệnhgiăng giăng Thảo Duyên đi mỏi cả chân Biết làm thế nào?
Bỗng cô làm rơi tờ giấy của Uyển Chi đưa lúc nãy Thảo Duyên cúinhặt Cô đọc thầm:
Phòng 7 dãy C Hay là mình đến đó xem mặt người bệnh mình vừanhận chăm sóc xem sao? Xem mặt mũi trước rồi nhận sau cũngchẳng muộn
Th ảo Duyên vò tờ giấy trong tay ném đi rồi bước về phía dãy C.Bỗng Nam Anh và Kỳ Long từ trong ngách hành lang khác hiện ratrước mặt, Thảo Duyên giật mình bối rối, mặt mày đỏ lửng Cô địnhtìm chỗ trốn nhưng không kịp, Kỳ Long đã nhận ra Thảo Duyên:
- Kìa cô bé, cô đi đâu đây?
- Tui đi đâu kệ tui, mắc mớ chi anh hỏi
- Tôi tưởng cô đi thăm Quốc Tuấn, chúng tôi rủ cô đi cùng cho vui.Nam Anh nhẹ nhàng trong khi Kỳ Long hóm hỉnh:
- Người ta đi đâu anh rủ làm gì Xem ra Quốc Tuấn bệnh nặng quá,không biết có qua khỏi không?
Nghe K ỳ Long nói với Nam Anh như thế, Thảo Duyên hoảng hốtchạy theo:
- Hai anh! Anh Quốc Tuấn ra sao rồi
- Anh ấy có chết không anh?
- Kỳ Long thấy nét mặt nhăn nhó sắp khóc của Thảo Duyên, anh tứccười và than thở:
Trang 30- Tôi cũng không biết nó có khỏe lại không? Cô vào thăm nó mộtchút đi
- Cô Thảo Duyên nè, thật ra Quốc Tuấn đâu có xấu, sao cô trả thù
nó chi vậy?
- Th ảo Duyên vân vê tà áo trả lời Nam Anh:
- Thật ra, em đâu có ghét anh ấy Chỉ tại em tặng hoa cho anh ấy màanh ấy lánh mặt nên em giận làm đổ rau trên áo anh ấy cho bõ ghét.Hai chàng trai c ười cái cung cách dễ thương lém lĩnh của ThảoDuyên:
- Thế là cô lánh mặt lại cho Quốc Tuấn tức chơi phải không?
- Ai biết anh ta có tức không chứ em tức cành hông vì bị anh ta coithường
- Sao biết, anh ta bị bệnh cô lại khóc?
- Thảo Duyên bị quê, cô đỏ mặt e thẹn:
- Em không biết vì sao lại như vậy Bây giờ cô có ý định vào thămcậu ấy không?
- Không bi ết nữa
- Vậy cô đến bệnh viện làm gì?
Kỳ Long hỏi bất ngờ làm Thảo Duyên bối rối im lặng Nam Anh véonhẹ Kỳ Long:
- Chúng ta vào thăm cậu ấy đi Thảo Duyên, cô vào trước nha?Thảo Duyên tự dưng thấy hồi hộp kinh khủng Cô nép phía sau lưnghai chàng:
- Thôi, các anh vào tr ước đi Em sợ thấy em anh ấy bệnh thêm
Kỳ Long cười to:
- Trời ơi Cô khéo tưởng tượng Cô xinh đẹp, hiền lành thế này, bạntôi thấy cô hất bệnh thì có
- Anh nói thật
K ỳ Long kéo Thảo Duyên vào thăm Quốc Tuấn Quốc Tuấn nằmquay mặt vào trong không thấy họ vào Nam Anh kéo nhẹ chiếc ghếnhớ mời Thảo Duyên:
- M ời cô ngồi! Có lẽ bạn tôi ngủ rồi
- Đừng gọi anh ấy dậy ạ
Quốc Tuấn hoảng hồn ngồi bật dậy Thì ra là Thảo Duyên Hai ngườinhìn nhau bối rối Kỳ Long thấy Quốc Tuấn im lặng liền lên tiếng nóigiúp:
Trang 31- Bà T ư bảo cháu bà đến xem cậu thế nào? Không ngờ Kỳ Longlại thông minh đến thế Nam Anh hôi Quốc Tuấn:
- Cậu khỏe không? Bộ định nằm lì đây sao? Hết bệnh để cùng đi hát
với bọn mình chứ!
Qu ốc Tuấn thở dài mệt mỏi:
- Mình đâu có muốn Chẳng qua là ý trời
- Cám ơn cô nha Thảo Nguyên Cảm ơn bà Tư giùm tôi nhé
Kỳ Long cười tủm tim kéo tay Nam Anh ra ngoài cho hai người tựnhiên
- Thảo Duyên ở chơi, chúng tôi xuống căng tin một chút nhé!
- Các anh chờ em về với Đây là hộp nước yến tặng anh Quốc Tuấn,mong anh mau hết bệnh
Nói xong, Th ảo Duyên bỏ chạy ra ngoài
Quốc Tuấn gọi với theo:
- Thảo Duyên, Thảo Duyên
Nhưng cô đã chạy mất Cầm hộp nước yến trong tay, tự dưng QuốcTuấn thấy nao lòng
- Chẳng lẽ Thảo Duyên lại thích mình đến thế?
Qu ốc Tuấn thấy khó thở Thật ra trong trái tim anh hình ảnh LâmUyên Chi đã chiếm mất rồi Anh đâu còn chút tình cảm nào dànhcho cô Tội cho Thảo Duyên quá! Quốc Tuấn đã vô tình gieo vàolòng cô gái thơ ngây một tình cảm đạt dào không thể kết trái đơmbỏng Chẳng bao giờ!
CHƯƠNG 3:
Lâm Uyển Chi mặc chiếc đầm vàng chanh óng ả Mái tóc màu hạt
dẻ điểm vàng trông cô càng quý phái Đi sau là cô gái quê mùa, cónét đẹp hiền dịu hơn
- Ch ị không ngờ em lại nhận lời chăm sóc anh ấy giùm chị
Cô gái mỉm cười:
Trang 32trên con đường ca hát, Thảo Duyên mơ ước như bà chị họ củamình Cô hỏi Uyển Chi:
- Ch ị hát có nhiều tiền không?
- Ôi ai em cũng thích cả Muốn trở thành ca sĩ gian nan lắm, em liền
đi con đường khác đi Chị khuyên thât sự đó
- Ch ị kỳ ghê? Chị muốn nổi tiếng mà không cho người khác nổitiếng theo Em rất muốn như chị
- Thôi, em không nghe đành chịu Sau này hẵng hay Bây giờ chúng
ta vào đây, chị giới thiệu với em anh ấy cũng là ca sĩ như chị Nhớchăm sóc chu đáo nha!
Vừa vào tới phòng bệnh, Thảo Duyên đã giật mình Cô ngờ ngợ,hình như nơi này rất quen Thảo Duyên có linh cảm không hay
Uy ển Chi nhẹ nhàng gõ cửa
- Cửa không khóa, vào đi!
- Anh Quốc Tuấn, hôm nay anh khỏe chưa?
- Ủa Thì ra là em Sao có cả cô này?
Uy ển Chi ngồi sát vào mép giường cười nói tự nhiên trong khiQuốc Tuấn nhìn Thảo Duyên trừng trừng Còn Thảo Duyên cứ đi đibàn chân trên mặt đất, mặt cúi gằm không dám nhìn lên
- Trời ơi! Người yêu của Lâm Uyên Chi là Quốc Tuấn
Thảo Duyên cảm thấy nghẹn thở, lòng dạ rối bời Cô lỡ nhận lời rồilàm sao thoái thác bây giờ
Uyển Chi vẫn vô tình:
- Em không thể đến thăm anh thường xuyên, nhưng em muốn dành
Trang 33cho anh sự bất ngờ để thấy tình cảm em dành cho anh bấy lâu nay
là có thật
Qu ốc Tuấn ngạc nhiên:
- Chuyện gì vậy em?
- Cô gái này em thuê đến chăm sóc cho anh Cô ấy tên là ThảoDuyên rất chu đáo, em tin anh sẽ hài lòng Thảo Duyên Đây là anhQuốc Tuấn, nhớ lo cho anh ấy dàng hoàng nghe
Quốc Tuấn không hài lòng:
- Anh cần em đến với anh chứ đâu cần em mang người đến thế Emđưa cô ấy về đi
Uyển Chi biết Quốc Tuấn tự ái nên năn nỉ:
- Anh khó tính quá hà Em đâu có ý đó
- Chẳng qua em thấy anh cô đơn không ai chăm sóc nên em muốngiúp anh mau bình phục
Vả lại, Thảo Duyên muốn có tiền di học Cô ấy giúp em giúp anh Aicũng có lợi Em có ý gì xấu đâu
Quốc Tuấn cúi đầu suy nghĩ, lát sau anh đồng ý:
- Được anh hiểu ý em rồi Em muốn làm gì thì tùy Khi anh bệnh,
anh không muốn ai đến đây cả, cá em nữa biết chưa?
Uyển Chi cười nhẹ:
- Em hi ểu tâm trạng của anh lúc bấy giờ nhưng là bạn bè bấynay, thấy anh như thế ai nở đành lòng Em hứa em đến thăm anhthường xuyên Đừng giận nghe cưng
Uyển Chi nựng nhẹ Quốc Tuấn làm Thảo Duyên khó chịu quay đi.Đượ c gần Quốc Tuấn là điều cô ao ước bấy lâu Không ngờ khi
có cơ hội gần anh thì trở lực đến với cô thật cao vô cùng khiến côchơi với như người sắp chết đuối Thảo Duyên không biết bám víuvào đâu cả
- Thảo Duyên! Em dọn dẹp phòng cho sạch sẽ đi Sao bừa bộn quá
- Dạ để em dọn
- Th ảo Duyên dọn dẹp lại ngăn nắp Uyển Chi và Quốc Tuấn tròchuyện với nhau một cách thân mật Quốc Tuấn thấy Thảo Duyênlàm như thế, anh ái ngại liền bảo:
- Cô cứ ngồi nghỉ đi Thảo Duyên Cũng chẳng có việc gì nhiều cho
cô đâu
- Kệ cô ấy, anh lo cho anh đi Sức khỏe còn yếu không thể đi đứng
Trang 34ra ngoài đâu Anh phải nhờ Thảo Duyên làm hộ nhiều chuyện
- Nhớ nghe chưa?
Th ảo Duyên thở dài Cô ra bên ngoài ngồi ngóng trời Ánh nắngban mai xuyên chiếu qua vòm lá bóng mượt Một bông trang màu đỏthắm vươn mình trong nắng Bỏng hoa ấy ít ai thích sao hôm nay côthấy nó đẹp lạ Cành cứng cáp, hàng chục bỏng hoa tỏa ra xinh xắn
Cô cũng giống như hoa ấy cứ vươn mình trong nắng mai dịụ dàng.Uyển Chi ra về Cô dặn dò lại Thảo Duyên:
- Trông Qu ốc Tuấn tỉnh táo như thế nhưng anh ấy sốt thườngxuyên, viêm phổi khá nặng, em phải chăm sóc anh ấy cân thận
- Em biết, mình phải làm gì với người bệnh rồi chứ Nhớ khôngđược nghe lời anh ta
- Vâng, em hi ểu Theo chị, em phải giống như một cô hộ lý chứ
gì
- Một bảo dưỡng đúng hơn Chị về nha!
Th ảo Duyên chăm sóc ân cần cho Quốc Tuấn Vì hát liên tục ởsân khấu ngoài trời của các tinh suốt mấy tháng liền, nên phổi củaQuốc Tuấn có vấn đề, bệnh tái phát anh gần như á khẩu
Sáng nay Quốc Tuấn trở dậy sau đêm sốt li bì, ho nhiều và anhkhông nói được ra tiếng
Thảo Duyên rất giận và ghét anh Nhưng chiều qua anh sốt lại luônnói mê sảng:
- Uy ển Chi, sao em ác thế?
- Uyển Chi, anh đau quá
- Nam Anh, Kỳ Long, anh Tư cứu tôi với
Th ảo Duyên lo sợ vô cùng Cô vừa giận vừa thương cho anh
Cô lau mặt mày chân tay, giữ ấm cho anh suốt đêm Được chămsóc, gần gũi "thần tượng'' bấy lâu mình ngưỡng mộ, đây là niềmhạnh phúc, cô bé vui như trong mơ Cô gọi thầm tên anh:
Quốc Tuấn Quốc Tuấn ,
Anh n ắm chặt tay cô trong cơn mê Thảo Duyên cảm thấy lòngmình ấm lại Mọi nỗi buồn, giận đều tan biến như bọt biển Lúc ấytrông anh thật dễ thương vô cùng Thảo Duyên nguyện hầu hạ anhmãi cô cũng vui lòng
Qu ốc Tuấn giật, mình tỉnh giấc Anh tnấy có người nắm chặt lấytay mình ấm áp Cô gái nằm úp mặt vào bàn tay còn lại ngủ giật ởgóc giường của mình Anh thảng thốt gọi:
Trang 35- Thảo Duyên!
Th ảo Duyên mệt mới thiếp đi vì mấy đêm liền phải canh giấccho anh Cô muốn ngủ vì trong mơ Thảo Duyên thấy mình rất hạnhphúc Cô được đi hát chung với Quốc Tuấn
Anh đưa cô về trên thẩm hoa Họ đi tay trong tay trong hạnhphúc Thảo Duyên nở nụ cười rạng rỡ Cô rất hài lòng Chợt QuốcTuấn buông tay cô ra Quả bóng hạnh phúc từ từ bay mất ThảoDuyên nghe tiếng anh gọi mình rất thiết tha Cô giật mình dậy ngơngác Thực, mơ lẫn lộn vào nhau
Qu ốc Tuấn muốn nhờ Thảo Duyên lấy giùm mình miếng nước
nhưng anh không thể cất lời Quốc Tuấn sợ hãi Anh ra dấu ThảoDuyên hết hồn, cô bật dậy gọi anh:
- Quốc Tuấn! Anh làm sao thế?
Quốc Tuấn cố nói nhưng vẫn không ra tiếng Anh bất lực trỏ vào cổmình ra đâu
M ọi nhu cầu anh phải ghi ra giấy nhờ cô thực hiện giùm Bác sĩbáo với Thảo Duyên vì Quốc Tuấn phải ca hát nhiều lại bị nhiễmlạnh nên bệnh lần này khá nặng Thảo Duyên càng tội cho QuốcTuấn nhiều hơn Cô cố làm tròn nhiệm vụ của mình Vì vậy cónhững đêm vừa tỉnh giấc ngủ chập chờn Quốc Tuấn nhìn thấy ThảoDuyên mệt mỏi ngủ gật dưới góc giường của mình Anh cảm thấychạnh lòng, thương cảm dâng cao
Trụ sở của nhóm ''Năm chàng trai'' đã bị ông bầu lấy lại Nam Anh,
Kỳ Long đành về nhà trọ của anh Tư tài xế ở Anh Tư chạy xe mướnkiếm tiền lo trị bệnh cho Quốc Tuấn Sáng sớm, anh Tư dặn haingười:
- Hai c ậu mang số tiền ba trăm ngàn này vào mua thêm thuốccho Quốc Tuấn Tội nghiệp cậu ấy chúng ta không có nhiều tiền bạc,bệnh cứ dai dẵng hơn mười ngày mới thuyên giảm chút đỉnh
Kỳ Long pha cà phê vội vàng mời anh Tư:
Uống tách cà phê rồi đi anh Tư Bọn em cũng cố gắng hết sức hàngđêm đi ca hát ở các quán bar để sinh sống và thuốc thang cho QuốcTuấn phụ anh Anh Tư cười vui vẻ:
- Chúng ta xem như anh em một nhà, các cậu cứ làm việc từ từ, kẻosinh bệnh như Quốc Tuấn thì khổ anh mất
Nam Anh cười tít mắt:
Trang 36- Em không dám nhõng nh ẽo với anh Tư như Quốc Tuấn đâu.
Em còn mê ca hát lắm
- Thôi, các cậu đừng có đùa nữa Mấy hôm nay con bé Thảo Duyêntình nguyện vào chăm sóc cho Quốc Tuấn, anh em mình đỡ vất vả
- Ngh ĩ cũng tội cho con bé Nam Anh lắc đầu:
- Đúng là tội vì Quốc Tuấn yêu Lâm Uyển Chi, cậu ấy không để ýđến Thảo Duyên đâu
Anh Tư xen vào:
- Yêu gì? Ng ười yêu bị bệnh mà cô ấy vào thăm có vài lần, trongkhi Thảo Duyên ở trong bệnh viện với cậu ấy suốt cả tuần nay mệtphờ người Các cậu thấy thế nào?
Kỳ Long ngồi xuống ghế cạnh anh Tư xen vào:
- Em thấy Thảo Duyên dễ thương quá nếu cô ấy không để ý QuốcTuấn, em đã ''cua'' cô ấy ngay từ đầu rồi
Nam Anh vỗ vào chân anh ta nghe cái đét:
- Cậu nhiều chuyện quá Chuyện tình yêu khó nói lắm, hãy để tự nóđến Biết, đâu qua lần bệnh này, Quốc Tuấn có cái nhìn khác về cô
bé
- Ừ mình cũng nghĩ như vậy
Anh Tư phân công:
- Nè! Hôm nay hai c ậu vào bệnh viện thay cho Thảo Duyên vềnghỉ Vả lại, Quốc Tuấn cũng đỡ hơn trước, chúng ta gắng lo chocậu ấy, giúp đỡ cho Thảo Duyên phần nào
- Tuân l ệnh! Kỳ Long hô lớn Nam Anh đề nghị:
- Anh Tư Theo em thì chúng ta nên đưa Quốc Tuấn về nhà chămsóc tốt hơn Cậu ấy đã bớt bệnh, thuyên giảm nhiều rồi
Anh T ư dụi điếu thuốc vào chiếc gạt tàn cũ kỹ:
- Tùy cậu, cứ vào hỏi bác sĩ xem sao?
- Dạ
K ỳ Long và Nam Anh vào bệnh viện Bác sĩ chấp nhận choQuốc Tuấn về nhà nằm dưỡng bệnh Thảo Duyên hay tin cô hơibuồn hơn là vui Nhìn vẻ ủ dột của cô, Nam Anh hỏi:
- Chúng tôi sợ phiền cô nên đưa anh ấy về Cám ơn cô bấy lâuchăm sóc bạn tốt, biết lấy gì đền đáp cho cô
Thảo Duyên nhanh tay thu dọn đồ đạc vào mấy chiếc túi ni lông thậtgọn gàng:
Trang 37Em sẽ đến giúp các anh tiếp tục lo cơm nước cho anh ấy khi nàomãn hợp đồng thì thôi.
K ỳ Long ngạc nhiên:
- Hợp đồng gì? Ai thuê cô à?
Quốc Tuấn lắc nhẹ đầu nói giọng nho nhỏ yếu ớt:
- Lâm Uyển Chi thuê cô ấy chăm sóc cho mình Các cậu cứ để cho
cô ấy làm
Cả hai nhìn nhau khó hiểu Kỳ Long khó chịu:
Thì ra cô làm thuê cho Uyển Chi Hèn gì Vậy mà tôi cứ tưởng côthương Quốc Tuấn nên tình nguyện
Thảo Duyên nhìn Kỳ Long, tôi mắt chớp lia lịa Hình như cô ấy đangnuốt lệ vào lòng:
- Dù thế nào, em cũng phải làm tròn trách nhiệm của mình vì em đãhứa với chị ấy, không thể nuốt lời
Nam Anh đỡ lời cô:
- Chúng tôi hiểu cái khó của cô rồi Thôi được, chúng ta đưa Quốc
Tuấn về rồi cô muốn làm gì thì làm Tùy cô
Được mọi người chấp thuận Thảo Duyên mừng rỡ Cô đìu QuốcTuấn đi Anh ngần ngại gọi Kỳ Long
- C ậu bảo Thảo Duyên mang giúp đồ đạc
- Cậu lại đây đưa mình ra xe đi
Nam Anh lắc đầu, trong khi Thảo Duyên vô tình không hiểu ý QuốcTuấn chạy đi mang đồ đạc Nam Anh trách bạn:
Qu ốc Tuấn thấy lòng rưng rức khó chịu Nỗi hờn ghen đâng lêntrong tim đau nhói Anh bước đi như người mộng du Anh thấy nhớUyên Chi quay quắt Có lẽ anh đã yêu cô ấy quá nhiều nên với ThảoDuyên anh chẳng có cảm tình dù đôi lúc thương cảm, lòng anh cóchút xôn xao
V ới anh hiện giờ, Uyển Chi vô cùng quan trọng Đã yêu thì đànhlụy Anh sẽ giữ mãi tình yêu đầy lãng mạn để thấy cuộc sống luôn ýnghĩa tuyệt vời Anh đâu biết rằng Uyển Chi xem anh như người bạnthân cô cũng yêu anh trước kia Nhưng cô rất thực tế, Uyển Chi hụthẫng thật sự khi nhóm anh tan rã và Quốc Tuấn ngã bệnh Nhưngnghĩ đến hoàn cảnh côi cút của anh giữa thành phố xa lạ, Uyển Chimới thuê đứa em họ lên thành phố luyện thi đại học vào bệnh việnchăm sóc anh Chẳng qua cô muốn trả lại chút tình cảm trước đâyanh dành cho cô Uyển Chi yên tâm cả tuần nay đi quay phim quáng
Trang 38cáo và khó có thì giờ đến thăm anh Diện thoại cô cũng tắt, QuốcTuấn không thể nào liên lạc được với cô Anh mong về nhà để tìmUyển Chi trên E-mail cho thỏa lòng mong nhớ.
Qu ốc Tuấn lên xe về trước Mặc cho Thảo Duyên gọi ơi ới phíasau, anh không thèm quay lại lấy một lần, anh đi thẳng trước baocặp mắt đầy ngạc nhiên của mọi người
Nhà trọ của anh Tư nằm sâu trong hẻm nhưng cũng khá tiện nghiđầy đủ
Đây là căn nhà của một Việt kiều giao cho anh giữ Anh Tư gọi lànhà trọ chứ không phải là nhà của anh Thảo Duyên bước vào đãreo lên:
- Ôi, nhà anh Tư đẹp quá
Anh Tư cười đứng lên nhường lôi cho Thảo Duyên
- Chào cô Nhà này không phải của tôi, tôi chỉ ở tạm bao giờ chủnhà về thì giao lại
- Kệ, nhà trọ hay nhà mình cũng được Em thấy nó đẹp và sạch.Quốc Tuấn về nhà sẽ thoải mái hơn ở bệnh viện Hôm nay anhkhông chạy xe sao?
Không, lúc này ế lắm, một ngày kiếm vài ba chuyến đỏ cả mắt
- Chúng tôi thay mặt Quốc Tuấn cám ơn cô nha
Thảo Duyên che miệng cười khác hẳn lúc cô quạu quọ ném bó hoahồng hôm ấy Anh Tư thấy cô xinh xắn lạ
- Anh v ừa nói gì?
- Tôi cảm ơn cô Cô ở lại dùng cơm với chúng tôi nha
- Anh Quốc Tuấn không thích Ngày mai em trở lại
Anh Tư ngạc nhiên:
- Sao cô biết? Quốc Tuấn có cảm tình với cô đó chỉ tại cậu ấy hơicộc cán, cô đừng để ý Nói chuyện với anh Tư thật thoải mái
Th ảo Duyên tự nhiên hơn:
- Em thấy anh ấy lúc nào cũng ngó đăm đăm, em sợ
Anh Tư cười to:
- Cô cũng biết sợ ư? Lần trước cô dám xông vào trụ sở tìm QuốcTuấn, tôi nghĩ cô chẳng biết sợ điều gì?
- V ậy mà nhát như thỏ đế, anh Tư ạ
- Tôi trông cô cầm tinh con hổ không ngờ cốt thỏ Chăng sao cả?
Th ảo Duyên bước vào trong phòng Quốc Tuấn một cách thảnnhiên Quốc Tuấn đã bình phục Anh đang tìm Lâm Uyển Chi trên
Trang 39mạng Internet Nghe động, Quốc Tuấn quay lại:
- Em vào phòng tôi chi v ậy?
Không nghĩ là Quốc Tuấn hỏi như thế, Thảo Duyên nói đại:
- Tôi vào thăm anh Tư và thăm cả anh nữa Anh anh khỏe không?Quốc Tuấn cười nhạt:
- Em mỉa mai tôi à? Khỏe tôi đã không ngồi ở đây
Th ảo Nguyên phân bua, cô cười thật hiền:
- Ý… Ý của tôi là anh thấy trong người thật khỏe chưa?
Quốc Tuấn nhìn cô bực dọc:
- Tôi ghét ai tò mò Sao cô vào mà không báo trước
Thảo Duyên kêu lên:
- Người ta quan tâm đến anh mà anh bảo tò mò, thật quá đáng.Quốc Tuấn nhếch môi:
- Quan tâm đến người mà mình không thích, cô dối trá thật nựccười Thảo Duyên đỏ mặt tía tai:
- Anh hết bệnh chưa, sao khó chịu quá trời vậy, ai mà chiều, chuộngnổi Quốc Tuấn bực dọc nhếch môi:
- Tôi đâu có yêu cầu cô chăm sóc tôi nữa mà cô than Cô về đi!
- Anh thật vô ơn, bây giờ còn đuổi tôi đi Anh mong chờ chị Uyển Chirồi đâm ra khó chịu với người khác phải không?
Qu ốc Tuấn lạnh lùng:
- Tôi mong ai mặc tôi Cô hạch hỏi làm gì? Thảo Duyên dài giọng:
- Tôi vẫn còn hợp đồng với chị ấy đến ba tháng Anh không đuối tôiđược đâu
Quốc Tuấn định xóa hàng chữ trên mạng nhưng Thảo Uyên đãtrông thấy cô nói:
- Chị Uyển Chi đã đi sang Thái Lan quay Video clip, làm sao mà anhliên lạc được
Qu ốc Tuấn quay lại chụp lấy hai tay Thảo Duyên nói như hét:
- Tại sao cô biết mà không nói với tôi?
- Cô ấy đi tự bao giờ? Với ai? Thảo Duyên gỡ hai tay anh ra:
- Anh hỏi nhiều quá! Lúc trước lại không hỏi, làm sao tôi biết mà nói
- Cô rắc rối lắm Thật ra, cô đến đây làm gì? Thảo Duyên bật cười
chọc tức anh thêm:
- Anh không bi ết tôi làm gì ư? Tôi chăm sóc người bệnh nhưanh không hứng thú gì mấy Chỉ vì không tiền đành phải nhận côngviệc thừa mứa của người khác
Trang 40Qu ốc Tuấn đanh mặt lại:
- Ai cho phép em nói với tôi như thế!
Thảo Duyên chớp mắt giả ngu ngơ:
- Ph ải nói thế nào đây khi tôi thật sự nghĩ như vậy Rõ ràng anhrất khó chịu vì tôi mà Anh nghĩ mình quá cao, còn tôi chỉ là con bénhà quê không đáng cho anh nói chuyện, tâm tình ư?
- Cô
Qu ốc Tuấn đang bực dọc chuyện của Uyển Nhi đi Thái Lankhông nói với anh một lời, lại bị Thảo Duyên làm phiền anh tức điênngười Anh không hiểu nổi Uyển Chi tự dưng lại thuê Thảo Duyênlàm gì cho rắc rối
- Hay là Uy ển Chi muốn Thảo Duyên thay cô để cho Quốc Tuấnyên lòng? Càng nghĩ anh càng giận Uyển Chi hơn
Quốc Tuấn ngã dài ra nệm thở dốc
Th ảo Duyên lúi húi nấu cơm, hầu nước cho Quốc Tuấn đànghoàng Dù bị anh mắng mỏ, xem thường Thảo Duyên vẫn đến nhàtrọ đều đặn phục vụ cho anh như một người hầu Lúc nào khó chịu,
cô mới cãi với anh
Và kết thúc cuộc cãi vã là sự im lặng của Quốc Tuấn
Nam Anh đi biển diễn ở một nhà hàng trở về rất sớm Anh mang vềcho Quốc Tuấn một tờ báo và bảo Quốc Tuấn đọc cho đỡ buồn
- C ậu có hay gì chưa?
Quốc Tuấn ngơ ngác:
- Mình quanh quẩn ở nhà có hay biết gì thế giới bên ngoài Lỡ trờisập, núi lỡ mình cũng vô tâm
Nam Anh h ỏi tiếp:
- Hình như cậu và Uyển Chi có cảm tình với nhau?
Quốc Tuấn thú thật:
- Mình đã yêu cô ấy, từ lúc mình bị bệnh mới thấy tấm chân tình của
cô ấy dành cho mình
Nam Anh cau mày:
- Cậu knờ quá Quốc Tuấn Cậu đã chọn lầm người trao đổi tâm tìnhrồi Theo tớ, Thảo Duyêu mới hợp với cậu Cô ấy vì yêu cậu nênmới vất vả Quốc Tuấn lắc đầu:
Không phải, chính cô ấy đã khẳng định cô ấy đến đây chăm sócmình vì tiền công thôi Các cậu đừng nên bận tâm chuyện vớ vẩn ấy