Hoa T? Ð?ng Hoa Tử Đằng Tác giả Trần Thị Thanh Du 1 Tập 1 Sân bay Tân Sơn Nhất An Tâm nhón chân cố thoát khỏi nhóm người nhốn nháo trước mặt, nhưng cũng không thể được Họ cao quá, to quá! An Tâm nhăn[.]
Trang 1Hoa Tử Đằng Tác giả: Trần Thị Thanh Du
1 Tập 1
Sân bay Tân Sơn Nhất
An Tâm nhón chân cố thoát khỏi nhóm ngườinhốn nháo trước mặt, nhưng cũng không thểđược Họ cao quá, to quá!
An Tâm nhăn nhó Như thế này thì phải làmsao đây?
Vừa nóng vừa khó chịu, đã vậy còn bị đẩy quađẩy lại do chen chút nhau
Nhưng cũng phải thông cảm thôi Ai ai cũngmuốn nhìn thấy mặt người thân họ sau nhiềunăm xa cách
Như hôm nay cô có mặt ở đây Cũng giốngnhư họ, cô chờ đón người bạn thân sau nhiềunăm xa cách nhau
Đi với An Tâm cũng là một người bạn thân.Anh ta nãy giờ đứng yên lặng dõi mắt vào hướnghành khách đang đi ra Anh bồi hồi theo bướcchân từng người
Tâm trạng anh có giống như An Tâm không?Bỗng trên hai vai anh bị đè nặng tiếng An Tâmsát bên:
− Sao không thấy Tử Đằng vậy anh? Máy bay
hạ cánh hơn tiếng đồng hồ rồi
Trang 2− Em đừng quá nôn nóng Hành khách đang
ra, từ từ chúng ta cũng sẽ thấy Tử Đằng thôi
− Năm năm xa cách rồi, em không biết bây giờ
Tử Đằng ra sao? Có gì thay đổi không? Khôngbiết Tử Đằng có nhận ra chúng ta không nữa?
− Muốn biết như thế nào, chúng ta cứ chờ chútnữa đi
An Tâm nhón chân nhìn vào dòng hành kháchđang ra Cô lắc lắc tay Nhất Trung:
− Sao em nôn nao quá Mấy năm cách xanhau rồi, em nghĩ Tử Đằng chắc đẹp hơn, sangtrọng quý phái hơn và còn giống tây nữa NhấtTrung nè!
− Em muốn nói gì?
− Anh có công nhận với em không? Năm nămrồi chúng ta không gặp Tử Đằng
− Anh không biết
An Tâm nói, giọng vô tư:
− Hổng chừng qua bên ấy, Tử Đằng tìm đượcmột anh chàng Mỹ cũng nên
Nhưng mà như thế cũng tốt, dù chúng takhông ở bên cạnh Tử Đằng thì Tử Đằng vẫn cóngười bầu bạn, quan tâm chăm sóc
Mỗi lời nói của An Tâm làm trái tim Nhất Trungđau nhói
Năm năm rồi, thời gian đâu ngắn Tử Đằngquyết chí ra đi, anh đâu cản được, mà anh có
Trang 3cản cũng không lấy quyền gì mà cản.
Nhất Trung còn nhớ rất rõ lần đầu tiên anh gặp
Tử Đằng cương quyết từ chối nhận sự giúp đỡcủa anh
Thời gian đầu, để tiếp cận được hai cô bécũng không phải là dễ, Nhất Trung từng bỏ baonhiêu giờ học ở giảng đường, mới biết An Tâm
và Tử Đằng là cô nhi Hai cô bé sống ở Nhà tìnhthương quận Gò Vấp
Gia đình Nhất Trung thuộc hàng giàu có, nên
để đạt được mục đích của mình, anh đã trởthành một trong những Mạnh Thường Quân củanhà tình thương
Nhất Trung đâu thể lấy tiền ở gia đình mãi, chonên ngoài giờ học ở giảng đường anh còn làmthêm để có tiền quyên góp
Kiên nhẫn sẽ thành công Nhất Trung từ từcũng được sự quan tâm đoái hoài của An Tâm và
Tử Đằng
Dù là cô nhi cuộc sống thiếu thốn tình thương,thậm chí còn bị hạn chế trong tình bạn, nhưng
Trang 4hai cô gái luôn có cuộc sống thoải mái không suynghĩ nhiều về cuộc đời.
An Tâm thì dịu dàng nữ tính, còn Tử Đằng thìthẳng thắn cương nghị
Nhưng cả hai đều khả ái xinh đẹp
Từ một tình bạn đơn thuần, dần dần NhấtTrung – chàng sinh viên năm cuối Đại học Báchkhoa yêu thầm Tử Đằng lúc nào không hay
Cô càng vô tư bao nhiêu, thì anh càng khổ bấynhiêu Nhưng anh không thổ lộ trong lúc này, vì
Tử Đằng trong sáng quá Làm thế nào đây? Chỉcòn cách là chờ đợi thôi
Ngày theo ngày, tháng theo tháng, rồi Tử Đằngnhận được học bổng du học ở Mỹ
Không muốn làm người ra đi vướng bận NhấtTrung âm thầm giữ lấy tình yêu đó để tiễn ngườiđi
Thời gian có thể làm cho cuộc sống nhiều thayđổi, nhưng riêng Nhất Trung thì không Anh vẫnmột lòng, dù rằng Tử Đằng không hề hay biết
Sự chờ đợi của anh thật là không uổng công.Cuối cùng Tử Đằng cũng quay về
Anh mang trong tim bao niềm hy vọng Nhưngkhông hiểu vì sao những lời bóng gió của AnTâm làm anh cảm thấy khó chịu Nhất Trung thật
sự không muốn nhìn thấy ai bên cạnh Tử Đằng
Trang 5Ngày hôm nay đây, lòng anh có giống như AnTâm không? Nôn nao hồi hộp lạ là tâm trạng củaanh hiện giờ.
− Nhất Trung! Anh nhìn kìa! Là Tử Đằng đó.Tiếng la kèm theo cái đập tay khá mạnh của
An Tâm làm Nhất Trung giật mình Anh ngơngác:
− Tử Đằng đâu?
− Đang ra cửa kìa!
Nhìn theo tay chỉ của An Tâm Nhất Trung thấy
Tử Đằng đẩy vali ra cửa, bên cạnh là một ngườiđàn ông ngoại quốc Họ vừa đi vừa trò chuyện rấtthân mật và vui vẻ
Đôi mắt Nhất Trung thoáng tối lại Chẳng lẽ lời
An Tâm bông đùa là thật sao? Mà cũng có thể,khi cuộc sống thay đổi thì con người cũng có quánhiều sự đổi thay Lòng Nhất Trung chùng lại,không nôn nao như lúc ban đầu nữa
An Tâm nào để ý đến sự thay đổi của NhấtTrung Cô nắm tay anh chen qua rừng người Khi
đã gần đến cửa ra, cô gọi lớn:
− Tử Đằng, Tử Đằng! Ta và Nhất Trung ở đâynè
Nghe gọi tên mình, Tử Đằng đưa mắt tìmkiếm Nhận ra An Tâm và Nhất Trung, cô đưa tayvẫy:
− Nhất Trung! An Tâm!
Trang 6Đẩy nhanh xe hành lý về phía trước, Tử Đằng
và An Tâm vui mừng trong vòng tay nhau
− An Tâm khóc vì trùng phùng đó
Tử Đằng quay sang Nhất Trung:
− Còn anh nữa, năm năm rồi vẫn không khắcphục được giọt nước mắt của An Tâm sao?
Nhất Trung so vai:
− Đã là tính rồi thì khó mà thay đổi Em có giỏithì làm chuyện ấy đi, chứ anh đầu hàng từ lâu.Anh đùa:
− Bão lụt những năm vừa qua ở Việt Nam là
do An Tâm gây ra không đó
− Vậy sao?
Trang 7An Tâm xoay bạn:
− Mi hình như thay đổi nhiều đó
− Sao ta không biết?
− Đẹp hơn và chững chạc hơn Nhất Trungcũng thấy vậy mà, phải không anh?
Tử Đằng đến bên người đàn ông ngoại quốc,
cô thân mật ôm lấy cánh tay ông:
− Đây là Kendvin, người đã giúp đỡ Tử Đằngtrong năm năm học ở Mỹ
Kendvin vừa là người bạn, vừa là người chacủa Tử Đằng
Cô chỉ An Tâm và Nhất Trung, nói bằng tiếngAnh lưu loát:
− An Tâm, Nhất Trung – hai người bạn thânnhất của con ở Việt Nam
Kendvin bật nói một câu tiếng Việt:
Trang 8− Hân hạnh làm quen!
Nhất Trung bắt tay Kendvin, giọng cởi mở hơn:
− Ông cũng biết nói tiếng Việt nữa à?
Kendvin cười tươi:
− Do Tử Đằng, con gái của tôi dạy cho tôi
− Thế ông thấy tiếng Việt thế nào?
− Rất là khó học Trong năm năm, tôi chỉ họcđược một ít thôi
An Tâm chen vào:
− Ông đã đến Việt Nam lần nào chưa?
− Đây là lần đầu tiên Nếu Tử Đằng chưa họcxong, chắc tôi cũng chưa có cơ hội đến Việt Namđâu
− Ông thấy quê hương Việt Nam tôi thế nào?
− Tôi nghe những người bạn tôi đã từng đếnViệt Nam nói:
Việt Nam đang từng bước hòa nhập vào thếgiới, rất tiến bộ Để để tôi có dịp tham quan rồi,tôi sẽ nói lên suy nghĩ của tôi cho cô nghe
− Ồ! Thế nhận xét của ông về con người ViệtNam?
Trang 9− Hay chúng ta cùng lên xe đi Xe chạy, chúng
ta nói chuyện cũng được
− OK!
Nhất Trung ngoắt ngoắt chiếc tắc xi gần đó.Sau khi anh phụ tài xế bỏ hành lý vào cốp, thì lênghế trên ngồi, nhường băng ghế sau cho hai côgái và ba nuôi của Tử Đằng
Nhất Trung nhớ lại suy nghĩ vừa rồi của mình
mà cảm thấy buồn cười
Tại sao anh không nghĩ người đàn ông ngoạiquốc kia là người đỡ đầu, từng giúp đỡ Tử Đằng
ở Mỹ? Người con gái như Tử Đằng không baogiờ chọn người ngoại quốc làm người yêu Tuyệtđối cô không bao giờ quên cuộc sống trước đây
Xe lăn bánh rời khỏi địa phận sân bay An Tâmnói:
− Nhưng còn ba nuôi ta? Ta không thể bỏ ông
ấy một mình được Ông ấy vì thương ta nên đưa
ta về Với lại đây là lần đầu tiên ba nuôi về ViệtNam, có rất nhiều cái ông ấy chưa biết
− Vậy
Trang 10An Tâm, nhưng em đã có quyết định lúc chuẩn bị
về đây Tạm thời em và ba nuôi ở khách sạn Sau
đó tìm thuê một căn biệt thự cho ba nuôi ở trongthời gian ba nuôi lưu lại Việt Nam
− Nếu em đã quyết định như thế thì anh không
ép Nhưng có cần gì đến anh thì cứ lên tiếng, anhsẵn sàng giúp cho em
Tử Đằng chồm về phía trước:
− Anh không nói, em cũng có ý nhờ nữa Anhgiúp em tìm thuê một căn biệt thự ở thành phố đi.Trong thời gian ba nuôi ở đây, em muốn bathưởng thức hết cảnh đẹp của quê hương mình
− OK
− Cám ơn anh trước nha, Nhất Trung
− Em quá khách sáo rồi Chúng ta là bạn mà
− Em đâu có quên Hì
Trang 11Tử Đằng nhí nhảnh bẹo má An Tâm :
− Đừng buồn nha! Khi nào ba nuôi ta trở về Mỹthì ta sẽ đến ở với mi
− Ta không buồn, chỉ thấy ganh tị thôi
− Ôi! Như thế thì không tốt đâu Tâm thì phảitịnh chứ
An Tâm cười:
− Đùa với mi cho vui, ai nói làm mi khó xử chứ.Chúng ta còn nhiều thời gian mà
− Năm năm, thời gian như thế làm gì không có
sự thay đổi Ta thấy mi không còn nhút nhát nhưtrước, nhưng bản tính mít ướt không biết có thật
sự bỏ được chưa?
− Mi nghĩ sao?
− Chắc là
An Tâm xua tay:
− Thôi, đừng đoán già đoán non nữa Lần này
mi trở về thật rồi thì từ từ sẽ biết thôi Ta có cònmít ướt hay không, hạ hồi sẽ nói Bây giờ thì thửnói cảm nhận của mi đi Tâm trạng mi thế nào khi
về lại quê hương?
Tử Đằng nhìn ra hai bên đường:
− Ngổn ngang, hồi hộp, nôn nao Năm năm
xa xứ, bây giờ trước mắt ta, cái gì cũng mới lạ.Cuộc sống đô thị đổi thay nhiều quá Việt Namđang hòa nhập vào thế giới không sai
Trang 12− Coi đó là sự tiến bộ, xã hội văn minh thì trẻ
em lang thang càng nhiều
Ngôi nhà tình thương là quãng đời tuổi thơ của
ta và mi, bây giờ có rất nhiều trẻ em vô thừanhận sống ở đó
Đôi mắt Tử Đằng tự nhiên chợt buồn:
− Chắc xơ Tâm bây giờ già lắm Bà có khỏekhông?
− Khỏe Xơ nhắc đến mi luôn Biết mi về, chắc
xơ mừng lắm
An Tâm đặt tay lên vai bạn:
− Tốt lắm rồi, đừng suy nghĩ nhiều nữa Hômnào rảnh, ta và mi sẽ đến thăm xơ và các em
− Cám ơn papa
Tuổi thơ của những cô nhi như Tử Đằngkhông có nhiều kỷ niệm đẹp Có chăng chỉ lànhững mất mát cô đơn
Chọn cho mình bộ đồ ưng ý, Tử Đằng nhảychân sáo ra khỏi phòng Cô đến gõ cửa phòngbên cạnh:
Trang 13Cộc cộc cộc
Cánh cửa phòng bật mở, Tử Đằng cười tươi:
− Good morning, papa!
Ông Kendvin ngắm cô con gái nuôi:
− Ồ, Tử Đằng! Con xinh quá!
− Thật không ba?
Tử Đằng bước vào phòng:
− Buổi tối, ba ngủ có ngon không?
− Con đoán thử xem
− Thông cảm cho những người con xa xứ mà
ba Thú thật, bây giờ gặp lại họ, con như thấymình sống lại những tháng năm tuổi thơ Ba ơi!
Tử Đằng ôm cổ ông Kendvin:
− Ba có buồn con không?
− Tại sao lại phải buồn con, hả con gái?
− Vì con loanh quanh với bè bạn bỏ ba mộtmình
Ông Kendvin âu yếm vuốt tóc Tử Đằng:
− Tuy ba không hiểu ngôn ngữ Việt Nam cholắm, nhưng ba cảm nhận được người Việt Nam
Trang 14sống có nghĩa tình thủy chung Con có được haingười bạn thân rất tốt, Tử Đằng ạ Nhất là con bé
An Tâm, người ta hiền lành mà cứ bị con ăn hiếpluôn
− Trời! Ba nói An Tâm hiền là ba lầm rồi đó.Khoảng mười năm trước, An Tâm hiền thì condám tin Còn bây giờ phải nói ngược lại:
con bị An Tâm ăn hiếp thì có
− Thế còn anh chàng Nhất Trung thì sao? Nếu
ba đoán không lầm thì cậu ta đang để ý con gáicủa ba
Tử Đằng la lên:
− Ôi! Ba nói gì kỳ vậy? Con chỉ xem NhấtTrung như anh của con thôi Ba nói thế, anh ấynghe được sẽ cười con chết
− Tại con không để ý đó thôi Ánh mắt NhấtTrung nhìn con tha thiết và nồng nàn
− Ba
− Con gái à! Ba nói lên điều này không phải vôcăn cứ đâu Có lẽ Nhất Trung đã yêu con từ lâulắm Anh ta âm thầm giữ tình yêu ấy cho đến bâygiờ
Ngày hôm nay, khi con đi học trở về, biết conchưa có người yêu, Nhất Trung không bỏ qua cơhội đâu
Ông Kendvin ôm vai Tử Đằng:
Trang 15− Ba nói lên điều này không phải làm con suynghĩ Đừng bận lòng, cái gì đến sẽ đến thôi.
− Nhưng ba ơi! Không biết thì thôi, nếu biếtđiều ba nói là sự thật, thì con không thể để choanh Trung thêm hy vọng Vì anh ấy chỉ có thể làmột người anh trai của con thôi, ba ạ
− Tử Đằng! Lúc nào ba cũng muốn con vui vàsống trong hạnh phúc Cuộc đời con nhiều bấthạnh, ba muốn mình được bù đắp cho con
− Ba ơi! Ba cho con tình thương như thế đãquá đủ rồi Năm năm học ở Mỹ, nếu không có ba,con không biết mình có được ngày hôm naykhông? Con muốn được phụng dưỡng ba lúc tuổigià Nhưng con
Ông Kendvin cắt ngang:
− Nhưng con không thể sống ở Mỹ với ba chứgì? Ba hiểu mà Có được một đứa con nuôi nhưcon, ba rất hãnh diện và hạnh phúc
− Ba!
− Con là công dân của Việt Nam, con khôngthuộc về nước Mỹ Đừng áy náy!
− Để ba trở về Mỹ một mình, ba có buồnkhông?
− Nếu buồn thì ba đâu đưa con về đây
− Con hứa với ba, nếu có dịp, con sẽ sang Mỹthăm ba
− Có mới nói nghe
Trang 16Tử Đằng giơ ngón tay út mình lên:
− Ba ngoéo tay với con nha!
− Trò chơi của người Việt Nam ấy hả?
Ông Kendvin cười, nhưng ông cũng giơ ngóntay lên ngoéo với Tử Đằng:
− Nhất trí như vậy đi!
Hai cha con cùng cười Tử Đằng vô tình nhìnthấy tờ lịch trên tường :
− Nhanh thật! Mới đây mà mười ngày rồi Hay
là ba ơi ! Ba ở chơi với con thêm tháng nữa nha
− Mắc công con không được tự do
− Ba nói gì vậy?
− Không phải sao? Ba vướng bận làm conkhông rong chơi với bạn bè được, cũng khôngxin được việc làm
− Bạn bè còn nhiều thời gian mà Còn côngviệc, con không phủ nhận là con đang rất muốnđược làm việc, vì năm năm du học chỉ chờ cóngày hôm nay
Nhưng trong thời gian này, con sẽ tìm hiểu và
để ý đến nhiều công ty Xem công việc nào thíchhợp với ngành học của con thì con sẽ vào công
ty đó Ba có thể yên tâm, con còn nhiều thời gian
để chơi với ba
Tử Đằng nũng nịu:
− Ngày mai, chúng ta dọn đến căn biệt thự mới
ở rồi Chẳng lẽ ba nỡ để con một mình cô đơn
Trang 17trong căn nhà ấy sao?
Nhìn khuôn mặt Tử Đằng, ông Kendvin không
nỡ từ chối, dù ở Mỹ công việc của ông cũng bộnbề
− Thôi được rồi, ba sẽ ở lại với con thêm mộttháng nữa Cộng thêm hai mươi ngày còn lại lànăm mươi ngày Con chịu chưa?
Tử Đằng nhảy lên:
− Hoan hô ba!
Nhìn nụ cười trên môi con gái, ông Kendvinthấy mình hạnh phúc vô cùng
Dù sao cũng phải cám ơn thượng đế đã đểông và Tử Đằng gặp nhau
Hai con người ở hai tổ quốc xa xôi đều cóchung một tâm trạng cô đơn
Tử Đằng là một cô nhi, nhưng cô có cả nghịlực và cả một ý chí tuyệt vời
Tất cả những gì cô chọn không chỉ có ích choriêng cô
Lần gặp Tử Đằng đầu tiên ở trường đại học,ông biết mình cần phải làm gì cho cô
Tử Đằng là một cô gái bé nhỏ, cô cầm tìnhthương và sự sẻ chia Tuy ông và cô không cùngchung ngôn ngữ, nhưng thật sự hiểu nhau nhưtình thân
Cuộc đời ông không vợ không con, nên ôngxem Tử Đằng như con ruột của mình Ông thật
Trang 18sự vui vẻ trong năm năm có Tử Đằng, cô lànguồn hạnh phúc cuối đời của ông.
Đột nhiên thấy ông Kendvin im lặng, mắt nhìn
về một hướng, Tử Đằng nghiêng đầu lí lắc:
− Ba đang nghĩ gì vậy? Nhớ về ai phải không?
− Nhớ về con đó
− Về con?
Tử Đằng chỉ vào mình:
− Con đang ở trước mặt ba mà
− Thì ba có nói gì đâu Ba chỉ nhớ lại khoảngthời gian ba gặp con và con sống với ba ở Mỹ
− Con đã đem lại cho ba nhiều phiền phức?
− Không phải, ba rất hạnh phúc khi có con đấy
Tử Đằng ngả đầu lên vai ông Kendvin:
− Cám ơn tất cả những gì ba đã làm cho con,mang đến cho con niềm hạnh phúc
Ông Kendvin véo mũi Tử Đằng:
− Lại nói ơn nghĩa nữa rồi Ba không thíchđâu
− Vậy thì con không nói Papa! Chúng ta đi ănsáng đi
− Trời! Con nhớ rồi sao?
Trang 19− Ba
Tử Đằng bẽn lẽn:
− Xin lỗi, mải nói chuyện nên con quên mất Baơi! Bây giờ chúng ta đi nha
Con đưa ba đi ăn món đặc sản của Huế
Ông Kendvin khoác áo vào:
− Con gọi điện cho bạn con cùng đi
− Con có nói rồi, nhưng họ bảo sáng nay họbận việc Với lại giờ này, Nhất Trung và An Tâmđang ở công ty, họ không còn thời gian
− Người ta có việc, còn cha con mình giờ nàymới ăn sáng
− Thôi mà ba
Tử Đằng níu tay ông Kendvin:
− Sau khi ăn sáng, con đưa ba đến thăm ngôinhà tình thương ở Gò Vấp, nơi mà con gái ba cónhiều kỷ niệm tuổi thơ Kế đó, chúng ta đến thamquan căn nhà của chúng ta chuẩn bị ở Ba thấysao?
− Theo ý con đi
− Ba không miễn cưỡng chứ?
− Con gái à! Sao con lại nói vậy ?
− Con
− Ba sang Việt Nam tất cả là vì con, thì những
gì liên quan đến con, ba cũng muốn biết
− Ba
Ông nháy mắt:
Trang 20− Đi được chưa, con gái?
− Dạ
Tử Đằng nhí nhảnh theo ông Kendvin xuốnglầu Họ rời khách sạn khi mặt trời bắt đầu lêncao
Chiếc tắc xi dừng lại trước cổng nhà tìnhthương Tử Đằng bước xuống, lòng đầy bồi hồikhôn tả Năm năm rồi, cô đã rời xa nơi này Cổngnhà tình thương không có gì thay đổi ngoài màusơn mới Tử Đằng đưa tay đẩy nhẹ cánh cổngsắt màu xanh Bên trong vắng lặng Có lẽ các emđang trong giờ học giờ làm việc cũng nên
Bâng khuâng, Tử Đằng ngồi xuống bên khómhoa loa kèn màu vàng – cái màu nổi bật hơntrong tất cả các màu hoa
Nâng nhẹ cánh hoa trong tay, Tử Đằngnghiêng đầu thì thầm khi nhận ra khóm hoa này
cô đã trồng lúc cô sang Mỹ du học
− Ta trở về đây rồi, mi có mừng ta không?Trông mi tươi tốt và sinh sôi nhiều đấy chứ Ai đã
bỏ công chăm sóc mi vậy?
Trang 21− Papa!
Cô chạy xung quanh:
− Đây là khung trời tuổi thơ của con đó Ngôinhà này và những người ở đây đã cho con cuộcsống
− Con đang rất hạnh phúc khi đứng ở đây,phải không?
− Sao ba biết?
− Vì con là con ba
Ông Kendvin phóng tầm mắt khắp nơi:
− Những người trong ngôi nhà này đâu hết rồinhỉ?
− Chắc họ bận việc hết rồi
Tử Đằng nắm tay ông Kendvin:
− Chúng ta tìm xơ Tâm chào hỏi đi ba
Ông Kendvin ghìm người lại, nói:
− Ba nghĩ không khí ở đây có cái gì đókhông ổn Nó vắng lặng đến không có một chúthơi ấm Con nhìn đi, từng khung cửa sổ ở đâyđều trống vắng lạnh lẽo
Tử Đằng nhíu mày Ba nói phải rồi! Nếu các
em đang học, ít ra cũng nghe tiếng chứ? Còn các
xơ nữa không thấy bóng dáng một ai
Cô buông tay ba nuôi, chạy bay đến bên cửa
sổ căn phòng gần đó Bàn ghế trống không,chẳng thấy dấu tích của một buổi học nào cả.Sao lạ vậy?
Trang 22Tử Đằng còn chưa tìm được câu trả lời thìđiện thoại cầm tay có tín hiệu Cô mở máy nhìnvào màn hình:
Không trả lời bạn, An Tâm gấp gáp:
− Nhanh nghe Tử Đằng! Chậm trễ sẽ khôngkịp nữa đâu
− An Tâm! Chuyện gì vậy?
Nhưng An Tâm đã tắt máy, Tử Đằng nhìn điệnthoại rồi nhìn vào khoảng không trước mặt ngơngác Xong, cô vụt chạy đi
Ông Kendvin với theo:
− Tử Đằng! Đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng Tử Đằng nào nghe thấy, cô chạy quabao nhiêu dãy phòng cô cũng không biết Khidừng lại trước một căn phòng đầy ắp người, TửĐằng mới bật lên tiếng:
− Xơ ơi!
Trang 23Không khí yên lặng đến nghẹn thở Mọi ngườiđang đứng, vội nép qua.
Tử Đằng lững thững bước vào trong với khuônmặt mất hồn Đã có chuyện thật rồi
Trên chiếc giường có một người nằm đấy hơithở yếu ớt Tử Đằng lao đến
− Xơ ơi!
Cô gục đầu xuống bên giường, nước mắtchực rơi An Tâm đứng gần đó vội nói:
− Xơ đang trông chờ mi đó
Tử Đằng nắm lấy cánh tay gầy guộc củangười đàn bà mà mọi người đang gọi là xơ Tâm
− Xơ ơi! Con đã trở về đây rồi Tử Đằng của
xơ đã trở về đây rồi
Xơ Tâm nhìn Tử Đằng bằng đôi mắt lờ mờ:
− Tử Đằng! Đúng là con rồi
Tử Đằng áp tay sờ vào má mình:
− Vâng Năm năm nơi xứ người, con nhớ xơlắm Xơ ơi! Con đã tốt nghiệp rồi, con đã lấyđược cái bằng đại học rồi
Vị xơ già mấp máy môi:
− Tốt, tốt lắm! Con đã không phụ tấm lòng và
sự mong mỏi của bao người
Xơ yên tâm lắm Như vậy xơ ra đi cũng đãmãn nguyện
− Không xơ ơi xơ đừng nói thế Năm nămrồi, con không được làm tròn nghĩa vụ của mình,
Trang 24bây giờ xơ phải để con chăm sóc cho xơ chứ.
Xơ Tâm mỉm miệng cười:
− Đời người, ai tránh khỏi sinh lão bệnh tử.Tuổi già rồi, ai không chết
Ngày cuối đời của của xơ mà xơ được nhìnthấy con thành người, có một tương lai tốt đẹp,
xơ không có sự đòi hỏi nào hơn Tử Đằng! Nghe
xơ nói nè
− Dạ
− Không cha, không mẹ, không cội nguồn, đócũng là số phận của mỗi con người Con đừnglấy đó làm mặc cảm Hãy sống thật tốt, con nhé!
− Con xin nghe lời xơ dạy
An Tâm cũng quỳ xuống:
− Xơ ơi! Xơ có thể an tâm Chúng con sẽ cốgắng để không phụ lòng của xơ và tất cả mọingười
− Tốt lắm!
Sự tinh anh của ngày nào không còn nữa XơTâm giờ đây giống như một ngọn nến sắp tắt.Chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng có thể
Còn những người đang sống trong ngôi nhàtình thương này không giấu được giọt nước mắtđau thương, khi biết mình sắp tiễn đưa một linhhồn về với cõi hư vô
Trang 25Xơ Tâm là cha là mẹ, là tình yêu là cuộc sốngcủa hàng trăm con người trong mái nhà này Thế
mà Con người, ai không có một lần chết.Nhưng với xơ Tâm, không ai không thể lưuluyến, bùi ngùi
Người đàn ông nãy giờ im lặng trong đámđông đang khóc thương xơ Tâm, lên tiếng hỏingười bên cạnh mình:
− Hai cô gái đó là ai? Đã biết xơ đang mệt, tạisao làm phiền xơ lâu như thế ?
− Ông không biết à? Họ là hai cô gái từngsống trong mái nhà tình thương này, và cũngđược xơ Tâm xem như con ruột của mình
− Sao tôi không từng thấy họ nhỉ?
− Cô gái quỳ bên trái của xơ tên là An Tâm Đãtốt nghiệp đại học và đã đi làm Cổ không cònsống ở đây nữa nhưng cũng thường về đây thăm
xơ và chúng tôi Còn cô gái quỳ bên phải của xơtên là Tử Đằng Cô ấy vừa du học ở Mỹ về XơTâm còn kéo dài được cuộc sống cho đến ngàyhôm nay là trông chờ Tử Đằng đó
− Thế à?
− Tử Đằng đã làm cho xơ mãn nguyện
Người đàn ông hướng tầm nhìn về phía TửĐằng Anh muốn biết mặt cô gái này như thế nào
mà xơ Tâm đặt trọn niềm tin như thế Có thể cô
Trang 26ta có một bản lĩnh gì đó Mà thường những cô gáinhư thế, anh thấy thú vị vô cùng.
− Xơ, xơ ơi! Đừng bỏ chúng con
Tiếng thét của Tử Đằng làm cho người đànông giật mình Anh ta lách khỏi đám đông đangkhóc
− Xơ Tâm ra đi không có gì hối tiếc
Anh nhìn hai cô gái đang gục bên xác của xơ:
− Đừng quá thương tâm mà xơ không đượcthanh thản
Anh ta nói với những người có mặt:
− Mọi người hãy cố gắng nén đau thương đểcòn tỉnh tâm hoàn thành tâm nguyện của xơ nữa.Bây giờ tôi sẽ đi thu xếp mọi chuyện
Người đàn ông vừa quay lưng đi thì mọi ngườicũng tản ra Đúng là nước mắt không giải quyếtđược gì
An Tâm quẹt nước mắt ngẩng lên, cô khôngquên hỏi cô bạn đứng gần đó:
− Ngọc Hương à! Người đàn ông lúc nãy là ai
mà có vẻ uy quyền quá vậy?
− Chị không biết thật sao?
Trang 27qua Đứa bé tên là Xuân Phúc mà chị đưa về đãđược ông ấy nhận làm cha đỡ đầu.
− Thế ư? Vậy thì tốt quá!
An Tâm ra dấu cho Ngọc Hương là cô chỉmuốn biết thế thôi, rồi cô quay lại chỗ Tử Đằng.Nhưng Tử Đằng không còn ở đó nữa Nhỏ ấymới đây mà?
Trong lúc An Tâm đang tìm kiếm thì Tử Đằngmột mình lang thang ra khuôn viên
Đầu óc trống không, trước mặt cô khoảngkhông gian có một màu u ám Tại sao lại nhưthế? Câu trả lời này ai trả lời cho cô đây?
Năm năm Năm năm xa quê hương, ngày trở
về niềm vui chưa trọn vẹn thì nỗi buồn lại đưa tới
Xơ Tâm- người thân yêu nhất của Tử Đằng ra
đi, để lại trong lòng cô nhiều nỗi mất mát đauthương
Xơ chưa kịp nhìn thấy cô thành tài sau nămnăm cố gắng Vậy mà xơ đã vội vã ra đi
− Xơ ơi
Tử Đằng quỳ xuống bên nhành hoa lan trắng,nước mắt chảy theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cô, cảmthông và chia sẻ:
− Tử Đằng !
− Ba nuôi!
Tử Đằng gục vào lòng ông Kendvin thổn thức:
Trang 28− Ba ơi! Có phải con có lỗi với xơ nhiều lắmkhông? Người giống như một người mẹ, dạy dỗcon nên người Vì tương lai mà con phải chia tayngười trong nhiều thương nhớ Và giờ đây con,lại đau đớn tiễn người trong khi con chưa đềnđáp được công ơn to lớn đó.
− Tử Đằng! Làm người là phải chấp nhận tạohóa Con đừng quá đau buồn!
Ba nghĩ xơ Tâm ra đi nhưng trong lòng rất vui
và thanh thản, vì đã nhìn thấy con trở về khônlớn và trưởng thành
− Nếu hôm nay con không đến đây kịp thì con
sẽ ân hận suốt đời
− Con gái à! Cứng rắn lên Con không chỉ vìcon, vì cái người đã mất, mà còn vì các em trongngôi nhà này nữa
− Ba
− Ba sẽ ở bên con và giúp đỡ cho con Conphải sống cho xứng đáng trong cuộc đời làmngười của mình
Tử Đằng xúc động:
− Ba ơi! Con cám ơn ba
− Đừng như thế, con gái của ba
Tử Đằng dùng tay lau nước mắt Khuôn mặt
cô lem luốc trông rất buồn cười
Ông Kendvin gục gặc:
Trang 29− Phải vậy chứ Du Tử Đằng của ba, khôngđược yếu đuối trong hoàn cảnh nào.
Tử Đằng nhìn ông:
− Bây giờ con phải làm gì đây ba?
− Phụ mọi người làm lễ cho xơ Tâm, để ngườitrở về với thượng đế, bởi nơi đó là nơi ở củangười
Ông Kendvin dìu Tử Đằng đứng lên Cô chợtthấu hiểu cái chết không đáng sợ, đáng sợ nhất
là không trọn vẹn làm người
Tử Đằng sẽ xứng đáng với sự mong mỏi củamọi người Nhất là xơ Tâm, như người mẹ kínhyêu bao năm
Cúi đầu một lần nữa trước ngôi mộ của người
đã khuất, Tử Đằng lẩm bẩm:
− Vĩnh biệt xơ Vĩnh biệt một cuộc đời
Hai cô gái trong đoàn đưa tiễn là người saucùng rời khỏi nghĩa trang
Đoạn đường vắng vẻ, lạnh lẽo, bởi sự chếtchóc nào có hơi ấm đâu
An Tâm chở Tử Đằng trên chiếc xe Wave củamình Họ không nói với nhau một lời nào trongsuốt đoạn đường dài, bởi họ đang nghiền ngẫmnỗi đau của sự mất mát
Tử Đằng là người đau đớn nhất Năm năm ở
Mỹ, cô đã không được cận kề xơ lúc tuổi già.Ngày trở về, những tưởng sẽ được cùng xơ chia
Trang 30sẻ trong niềm vui của người con xa xứ Nào ngờ
Xơ Tâm chờ cô những năm năm Không phải cô
có phước hơn những người khác sao? Thế thì
Tử Đằng không thể phí phạm thêm thời gian nữa
Cô phải bắt tay vào việc, nếu không sẽ khôngcòn kịp nữa
Một Tử Đằng mạnh mẽ của xơ, một Tử Đằngcứng rắn của ba Cô không thể để ba thất vọng
Xe vào trung tâm thành phố, Tử Đằng chợtnói:
− Tìm chỗ nào uống nước đi, An Tâm
An Tâm đột ngột dừng xe Cô quay lại nhìnbạn Tử Đằng, nhướng mắt
− Bộ ta lạ lắm sao?
− Ồ, không lạ Nhưng
An Tâm không nói hết câu Cô tiếp tục cho xechạy và tấp vào một quán gần đó
Tử Đằng bước xuống và đi thẳng vào trong
Cô không quan tâm những gì chung quanh, cũngchẳng mảy may nhìn đến tên quán là gì
Trang 31Chọn cái bàn gần cửa sổ, Tử Đằng vừa ngồixuống thì An Tâm mới vào tới.
− Mi làm gì đi nhanh quá vậy? Làm ta theomuốn hụt hơi
Tử Đằng chẳng nói chẳng rằng Đợi An Tâmngồi xuống, cô ra hiệu cho người phục vụ đứnggần đó
Anh thanh niên bước lại:
− Hai cô dùng gì?
Không hỏi ý kiến An Tâm , Tử Đằng nói luôn:
− Hai ly cà phê, anh ạ
An Tâm mở to mắt:
− Sao lại uống cà phê?
− Bộ không được ư?
− Không phải Ta nhớ mi có bao giờ uống càphê đâu
− Thì hôm nay chẳng có gì lạ cả
Tử Đằng nhìn người phục vụ:
− Một cà phê, một nước cam Thế nhé!
Người phục vụ đi rồi, Tử Đằng ngả người raghế mắt lim dim, trông cô có vẻ mệt mỏi lắm
Trang 32làm cho mọi người cuống cả lên.
Tử Đằng nhếch môi:
− Đâu phải lần đầu tiên mi và mọi người biếtta
− Nhưng chi bằng mi nói cái gì đó
− Chẳng phải bây giờ ta đang nói chuyện với
mi sao? Yên tâm đi! Ta chẳng có gì đâu Ta yênlặng bởi vì ta không muốn mọi người làm phiềnđến ta
− Vẫn biết thế Mi gọi điện cho ba nuôi của michưa? Ông ấy lo cho mi nhiều lắm đó
− Hai ngày, mải bận bịu với đám tang của xơ,lại còn làm ba nuôi ta lo lắng ta có lỗi quá À,
Còn ba nuôi ta, để ta cám ơn ông ấy
An Tâm đặt tay lên vai bạn:
Trang 33− Với xơ Tâm, tất cả đều tốt đẹp Mi đừngbuồn nữa nghe, không khéo ảnh hưởng đến sứckhỏe đấy Nếu xơ còn sống, xơ cũng đâu muốn
− Không Ta chỉ sợ mi đói thôi
− Ta không thấy đói Nhưng nếu mi muốn ănthì cùng ăn
Dù biết bạn miễn cưỡng, nhưng An Tâm cũngthấy vui Tử Đằng chịu ăn là tốt rồi
Người phục vụ mang nước ra Tử Đằng nhìngiọt cà phê mà lòng buồn rười rượi Cô cố gắng
để không khóc nữa, chứ nước mắt vẫn còn đongđầy
An Tâm để ống hút vào miệng, chưa kịp hút thì
Trang 34Theo tay chỉ của An Tâm, Tử Đằng thấy mộtngười đàn ông cao to, lịch lãm rất ư là đẹp traiđang đi cùng một cô gái vào quán Họ tìm bàn đểngồi thì phải?
− Có đúng là ông ta không ?
− Không sai đâu Ta nhìn thấy ông ta một lầnhôm xơ mất, và nói chuyện với ông ta hai lần vàongày hôm qua trong giờ tang lễ
− Thế à?
− Tại mi không để ý, chứ ông ta cũng biết mi
An Tâm vừa dứt lời thì Bình Nguyên và cô gái
đi tới Anh vui vẻ khi nhận ra người quen
− Chào hai cô! Chúng tôi có thể ngồi cùng bàn,được không?
− Cô cũng uống cà phê à?
− Chẳng lẽ đàn ông uống được, phụ nữ chúngtôi không uống được sao?
Một câu trả lời gây ấn tượng Bình Nguyênthích thú bởi khuôn mặt lạnh lùng gai góc của TửĐằng Anh gọi nước cho cô bạn gái và gọi chomình một ly cà phê Bình Nguyên hỏi:
Trang 35− Hai cô đưa xơ đến nơi an nghỉ về, phảikhông?
− Hai từ “bảo trợ” của cô, tôi nghe sao lớn laoquá Thật ra tôi chỉ muốn giúp các em trong nhàtình thương có một cuộc sống tốt đẹp hơn thôi.Tôi cũng giống như các em, nhưng tôi may mắnhơn là tôi có gia đình, có cha mẹ yêu thương, cómột cuộc sống đầy đủ Cho nên tôi muốn làm mộtcái gì đó cho các em, để các em không mặc cảmtrong cuộc sống xã hội
− Ông tốt quá! Thay mặt các em ở nhà tìnhthương, tôi xin cám ơn ông
Bình Nguyên cười:
Trang 36− Nhà tình thương của xơ Tâm có nhữngngười như hai cô ở đây thay thế, thật là quý quá.Tôi thấy các em mến và nghe lời hai cô lắm.
− Chúng tôi cũng lớn lên ở đó mà
Cô gái đi theo Bình Nguyên thấy anh không có
ý định giới thiệu mình, cô nũng nịu vòi vĩnh:
− Anh Nguyên! Anh không giới thiệu hai ngườibạn của anh cho em biết sao?
Bình Nguyên nhìn Tử Đằng một lúc Bởi nãygiờ cô là người đứng ngoài cuộc, im lặng trongcâu chuyện của mọi người Muốn gợi chuyện với
cô, chỉ còn cách là giới thiệu về nhau
Bình Nguyên hắng giọng:
− Tên tôi là Bình Nguyên, chắc hai cô đã biết
Cô bạn của tôi tên Thái Hà
An Tâm và Tử Đằng gật đầu chào cô gái bêncạnh Bình Nguyên Trong ấy, ánh mắt của TửĐằng ơ hờ không quan tâm người đối diện mìnhnhư thế nào
Cử chỉ của Tử Đằng làm cho Thái Hà tức tối,nhưng cô chẳng thể nói gì được
Thái Hà mím nhẹ môi:
− Hân hạnh được biết hai cô
Bình Nguyên thì chẳng để tâm đến thái độ imlặng của Tử Đằng Anh để ý, hai ngày trong tang
lễ của xơ Tâm, cô chẳng có một lời nào với ai,
Trang 37lúc nào cũng im lặng chịu đựng Nhưng có mộtđiều Bình Nguyên không thể không chú ý.
Đó là sự quyết đoán và tình yêu thương xuấtphát từ con người có trái tim nhân hậu
Bình Nguyên biết cái tên gọi “Tử Đằng” từnhững con người sống trong ngôi nhà tìnhthương, chứ anh chưa từng nói chuyện với cômột lần nào Bình Nguyên đoán chắc Tử Đằngkhông phải là cô gái dễ chịu
Anh xởi lởi:
− Tôi còn chưa được biết tên hai cô
Lại là An Tâm lên tiếng :
− Xin lỗi Tên tôi là An Tâm, còn bạn của tôitên Tử Đằng
− Tên hai cô lạ quá À ! Hai cô nói hai cô lớnlên ở nhà tình thương, sao tôi không thấy nhỉ ?
− Bởi vì chúng tôi đã có cuộc sống riêng, nênkhông còn ở trong ngôi nhà tình thương nữa
− Thế à? Tôi nhớ có lần xơ Tâm nói với tôi,trong ngôi nhà tình thương này có hai cô gái rất
dễ thương Xơ xem hai cô gái ấy như con củamình vậy Một đứa ở gần và một đứa ở xa tít trờiTây Một đứa mạnh mẽ và một đứa dịu dàng
Xơ mong cô gái mạnh mẽ ấy biết bao
− Ấy là xơ nói đến Tử Đằng đấy Tử Đằng duhọc ở Mỹ, nhỏ trở về được mấy ngày là xơ rađi
Trang 38Bình Nguyên chép miệng:
− Tôi thấy cô có vẻ đơn độc quá
− Tính của Tử Đằng không phải trầm lắng vậyđâu Có lẽ sự ra đi của xơ Tâm làm Tử Đằng bịsốc
Ngồi nghe mẩu đối thoại của hai người, Thái
Hà xen vào:
− Họ không phải là bạn của anh sao?
− Hai cô ấy lớn lên từ nhà tình thương
− Thì ra
Thái Hà mỉa mai:
− Cần sự quan tâm của người khác
− Em nói gì vậy?
− Không đúng sao? Họ cần những người đànông như anh, có địa vị, đẹp trai và giàu có.Những khuôn mặt đáng thương này, em thấynhiều rồi
− Thái Hà!
Bình Nguyên nạt lớn:
− Em thôi cái lối nói chuyện đó được không?
Em hiểu gì về người ta mà vội vàng nói này nói
nọ chứ?
Thái Hà bướng bỉnh:
− Em không hiểu hay anh đang u mê? Mẹ bảo
em phải ngó chừng anh là không sai mà
− Thái Hà!
Trang 39Bình Nguyên rất giận, hai tay anh nắm chặt lại.
Tử Đằng thấy điều đó chứ, nhưng cô chỉ nhếchmôi rồi đứng bật dậy:
− Ngồi đây nữa sao?
Bình Nguyên gọi người tính tiền nước Anh imlặng ra xe, chẳng nói với Thái Hà một lời nào
Biết mình quá đáng, nhưng Thái Hà không thể
để cho hai cô gái kia có được tình cảm của BìnhNguyên được Nhất định không
Đáng lo với cô nhất là Tử Đằng Cô gái nàythật không đơn giản tí nào Hình như BìnhNguyên đã bắt đầu có ấn tượng với cô ta Nhưthế thì càng không thể
Cô không thể để người khác thay thế cô bêncạnh Bình Nguyên được
Thấy Bình Nguyên im lặng trên suốt một đoạnđường Thái Hà rụt rè:
− Anh giận em phải không?
Trang 40− Chẳng những giận mà còn xấu hổ nữa Emlàm anh bất ngờ thật đấy.
− Bình Nguyên
− Cho dù em không thích họ, em cũng khôngnên buông ra những lời như vậy Em xúc phạmđến lòng tự trọng và cả danh dự của họ, em biếtkhông?
Ngừng một chút, Bình Nguyên nói tiếp:
− Họ đang buồn vì đã mất đi người thân, emkhông những không an ủi chia sẻ với họ, mà cònlàm cho họ thêm đau đớn Đồng là phận gái nhưnhau, sao em tàn nhẫn quá vậy?
− Bình Nguyên! Em xin lỗi
− Em không cần phải xin lỗi anh Thái Hà! Anhthấy thất vọng về em quá
Anh những tưởng chúng ta có thể tiến xa hơnmột chút Nhưng em đã không tôn trọng anh, tôntrọng mình và tôn trọng người khác Có thểchúng ta chưa hoàn toàn hiểu nhau
Thái Hà hốt hoảng:
− Bình Nguyên! Anh nói gì vậy? Chẳng lẽ
− Cho anh thời gian nhé, Thái Hà Em cho anhthời gian cũng là chúng ta cho nhau thời gianđấy
− Không Em không đồng ý
− Thái Hà Bĩnh tĩnh lại đi
− Em không chấp nhận chia tay với anh