1. Trang chủ
  2. » Luận Văn - Báo Cáo

Hương Xưa Còn Đó - Trân Trân.docx

110 0 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Hương Xưa Còn Đó
Tác giả Trân Trân
Người hướng dẫn Nguyễn Kim Vỹ
Trường học vnthuquan.net
Thể loại ebook
Định dạng
Số trang 110
Dung lượng 136,84 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Hương Xưa Còn Đó Trân Trân Hương Xưa Còn Đó Trân Trân Trân Trân Hương Xưa Còn Đó Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động Nguồn http //vnthuquan net/ Tạo ebook Nguyễn Kim[.]

Trang 1

Trân Trân

Hương Xưa Còn Đó

Tập 1

Sóng vẫn vỗ vào mạn tàu êm êm như khúc nhạc

Ngoài kia, vầng trăng lung linh toả xuống không gian thứ ánh sáng huyền hoặc quyến rũ

Đông Nghi không tài nào ngủ đươc Đêm trăng ở biển đẹp quá , dường như có một sức hút vô hình nào đó lôi kéo đôi chân cô bước lên boong tàu

Cảnh vật xung quanh chìm trong vắng lặng, nước vẫn tung bọt trắng xoá như những bông hoa trước mũi tàu

Nghi tì tay dưới cằm say, sưa ngắm trăng Sau một lúc e then, chị Hằng ra khỏi đám mây, mỉm cười với đại dương

Gió đêm phần phật làm tung bay mái tóc, làm Nghi se se lạnh Chiếc ba-đờ - suy khoác hờ trên vai không đủ ấm, Nghi khẽ kéo cao cổ áo lên, cài thêm một vài nút trước ngực

Biển vẫn mang nét đặc trưng với màu xanh thẳm huyền bí Đứng trước cảnh trời nước giao hoà, Đông Nghi thấy lòng lâng lâng như thoát tục Bỗng dưng cô nhớ đến bài thơ tình của nhà thơ Xuân Quỳnh

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Trang 2

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Quay lại, Nghi đảo mắt tìm kiếm Bỗng dưng cô đối mặt với một người đàn ông lạ Trong phút giây

bỡ ngỡ, anh ta chợt mỉm cười hoà nhã , trao chiếc khăn lại cho Nghi

− Tôi vừa nhặt được trên sàn tàu, xin gửi lại cô

Đông Nghi nhoẻn miệng cười đáp lại :

− Ồ ! Cám ơn ông

Được dịp tiếp cận, anh ta không bỏ qua cơ hội để làm quen

Khoang tay ung dung trên lan can tàu, anh ta gợi chuyện

− Cùng đi chung chuyến tàu, sao mấy hôm nay tôi chưa lần nào gặp cô nhỉ ? vẫn nhìn xuống biển, chứng tỏ cô thật hời hợt với sự có mặt của anh ta

Mặc kệ, gã vẫn cứ tiếp tục :

− Cô đi du lịch hay du học về ?

Nghi bực bội chau mày :

− Ông hỏi làm gì ? Có biết như vậy là quấy rầu người khác không ?

Gã cười, giả lả :

− Thấy cô đứng lẻ loi muốn trò chuyện cho cô thêm vụi Nếu như cô thích thì thôi vậy

Dứt lời, gã lững thững rời chỗ Nghi mỉm cười, không thèm ghé mắt nhìn theo Cô thầm nhủ : kể ra cũng không đến nỗi lì lợm cho lắm

Còn lại một mình giữa trời đêm, Nghi thấy thoải mái hơn Nhìn lên vầng trăng mười sáu không còn

Trang 3

nhả ánh tơ vàng xuống vạn vật nữa, mà đã hoàn toàn ẩn mình vào đám mây c Biển trở nên đen ngòm giận dữ , thét gào cùng gió Rồi một tia chớp xé trời loé lên, Nghi thót tim Theo phản ứng tự nhiên, cô bịt hay tai, đảo người định chạy vào bên trong tàu Nhưng không may cho Nghi, vì quá hấp tấp, cô trượt chân ngã sóng soài trên boong

Nghi chống tay định ngồi dậy thì bàn chân trái chợt đau nhói lên, không thể cử động được Cô nhăn mặt, cắn môi cố nén tiếng rên

Gã đàn ông khi nãy từ đâu bỗng hiện ra Không để cho Nhi kịp phản ứng, gã choàng tay ngang lưng,

bế thóc cô lên, chạy thật nhanh vào để kịp tránh cơn mưa đang ào ào trút xuống như thác lũ

Nghi mắc cỡ vì lần đầu tiên đột nhiên nằm trong vòng tay người đàn ông lạ Bản tính bướng bỉnh chợt nổi dậy trong cô, Nghi giãy nảy lên :

− Bỏ tôi xuống đi Bỏ tôi xuống Tôi đâu có nhờ anh bế

Để Nghi phải im lặng, buộc lòng hắn ta phải đặt Nghi ngồi bệt đưới sàn tàu:

− Thấy cô có vẻ đau đớn, tôi chỉ muốn giúp giùm Thật lòng tôi cũng không thấy thú vị gì khi ng chạm với cô đâu

Câu trả lời tuy nhỏ nhẹ, nhưng hàm ý trách móc, Nghi chợt nghĩ mình đã quá đáng Cắn nhẹ môi im lặng, cô tựa vào vách tàu, cố đứng lên để lê chân về phòng riêng Thế nhưng, cố gắng lắm, cô chỉ đứng rướn lên một chút rồi khuỵ xuống ngay

Gã đàn ông liếc mắt nhìn theo, rồi ngoảng mặt, dợm bước

Đông Nghi chợt nhìn theo, gọi nhỏ :

− Này, ông ơi! Ông định bỏ mặc tôi một mình ở nơi đây sao ?

Gã đàn ông quay lại, ngiêng đầu ngó Nghi :

− Ủa ! Bây giờ cô mới thấy cần tôi đấy sao ?

Nghi đỏ mặt, cúi đầu, lí nhí :

− Xin làm phiền ông dìu tôi vào phòng riêng giùm

− Gã sốt sắng :

− À ! Nếu có lời yêu cầu của cô thì được Tựa vào người tôi nhé Nào ! Chúng ta cùng đi

Nghi khập khiễng nhăn nhó, cố chịu đựng lê chân

Đến nơi, để cô ngồi xuống rồi, hắn nhanh nhảu :

− Chắc cô bị trật khớp hay boong gân gì đây Này ! Tôi xem qua chút nghe ?

Chẳng đợi Nghi có đồng ý hay không , bằng cử chỉ thật tự nhiên, hắn giở gấu váy cô lên, để lộ ra cô chân nõn nà

Nghi xấu hổ chín người vì ngượng nghịu Hắn nắn nắn chỗ đau Nghi rên nhỏ :

− Ui da ! Nhẹ tay một chút giùm tôi đi

Hắn gật :

Trang 4

− Vâng Tôi biết Cô chờ tôi vài phút nghe

Dứt câu, hắn bước đi thật nhanh, mặc Nghi ngơ ngác nhìn theo

Không bao lâu, hắn trở lại với chai dầu xoa bóp trong tay

− Nào ! Gắng chịu đau một chút nhé

Vừa nói , hắn vừa đổ dầu lên cổ chân của Nghi, xoa nhẹ

Nghi mím môi nén tiếng rên Bàn tay hắn thao tác nhanh nhẹn , êm êm như một thầy thuốc lành nghề làm dịu đi cơn đau của Nghi ít nhiều Bỗng dưng, thừa lúc cô lơ đãng, hắn nắm cổ chân cổ gặc nhẹ một cái làm nhức nhối đến độ Nghi giật bắn người

− Ôi chao ! Ông làm gì thế ? Gãy cái chân tôi rồi

Hắn vội vỗ về :

− Ráng đi Rồi cô sẽ hết ngay ấy mà

Xoa xoa thêm vài phút nữa , rồi hắn bảo :

− Bớt đau nhiều chứ ?

Lạ thật ! Cô đã nghe dễ chịu hơn cả lúc nãy

− Ừm Đã đỡ đỡ rồi - Cô đáp

Hắn chợt nắm tay Nghi :

− Vậy thì cô thử đứng lên xem

Hơi sờ sợ, Nghi chần chừ chưa dám

Hắn động viên :

− Nào ! Can đảm lên cô bé Để tôi phụ cho

Nghi bặm môi làm gan Quả nhiên cơn đau đã biến mất Nghi mừng quá , kêu lên nho nhỏ :

− Ôi ! Hay quá ! Ông giỏi ghê Tôi đã đứng được rồi

Hắn cười với giọt mồ hôi trên trán :

− Thấy không ? Tôi đã nói là cô sẽ hết mà

Nghi trở lại ghế ngồi, nói với một chút thán phục :

− Không ngờ ông chữa sai khớp tài tình như vậy

− Việc nhỏ, không đáng được cô khen

Nghi mỉm cười, nhìn ra ngoài trời Mưa đã tạnh từ bao giờ, trăng lại nhô ra khỏi đám mây Cái chânđau làm cô mất hứng thú, chỉ muốn ngã lưng ngủ một giấc dài

Trang 5

Hắn tinh ý thấy nét mặt mệt mỏi trên gương mặt Nghi nên lưu luyến đứng lên :

− Đã quá khuya, xin trả thời gian cho cô nghỉ ngơi Hẹn gặp lại :

− Ngi cười xã giao :

− Cám ơn ông Lúc nãy , ngoài boong tàu, tôi không được nhã nhặn cho lắm

Không để cho cô nói hết, hắn phẩy tay :

− Ô ! Không sao cả Cô chớ áy này, miễn đừng lặp lại việc ấy là đươc

Tiếng hải âu gọi nhau ríu rít trên không khiến Nghi tỉnh giấc Cô bước đến đứng bên cửa sổ tàu để đón bình mình lên

Buổi sáng trên biển thật rực rỡ, mặt trời như từ trong lòng đại dươNg vươn dậy làm đỏ ối cả một vùng Rồi càng lúc càng toả rộng ra, hoà lẫn với màu xanh thẳm của nước , tạo nên một cảnh sắc tuyệt vời

Xa xa trên biển, vài cánh buồm nhấp nhô trên sóng Chỉ một ngày nữa thôi là Nghi không còn dịp đểngắm biển nữa vì tàu sẽ cặp bến Bất giác, Nghi nhớ đến chuyện xảy ra trong đêm qua Chẳng biết

ah chàng chữa sai khớp chân cô tên gì nhỉ ? Kể cũng lạ, mặc dù Nghi không muốn làm quen, cố tình nói năNg trịch thượng để đuổi khéo, nhưng sao hắn vẫn điềm nhiên Nếu hắn chẳng quan tâm đến côthì làm gì thấy được cô bị ngã mà tới cứu giúp chứ

Bạn bè thường bảo Nghi có tính ương bướng, khó gần, đôi khi Nghi thấy chúng nói cũng đúng Vâymà gã đàn ông này lại muốn làm bạn với cô Được thôi Để trả công cho gã, Nghi sẽ dành cơ hội để gã có dịp nếm mùi thất bại

− Làm gì mà đứng trầm ngâm thế, cô bé ?

Nghi mỉm cười , không quay lại :

− Đây là chỗ riêng tư, cấm xâm nhập bất hợp pháp đó nghe

Vẫn giọng nói khi nãy vang lên :

− Anh chứ có phải ai đâu mà làm vẻ khó khăn thế ?

− Biết rồi Anh Triết phải không ? Sao dám quấy rầy người ta sớm vậy ?

Triết cười khì khì :

− Đến để mời em đi ăn sáng mà bảo là quấy rầy à ?

− Thế ư ? Nhưng hôm này đành từ chối thôi Nghi không thể đi được

− Vì sao ?

− Tại cái chân Nghi bị đau

Triết ngó xuống Thấy dải băng thun trắng quấn quanh chân Nghi, anh kêu lên :

− Ô ! Cho anh xem Em bị ngã khi nào hở ?

− Đêm qua, lúc trời mưa

Triết nhăn mặt :

Trang 6

− Chao ôi ! Mưa, sao không ở trong phòng mà đi ra ngoài chi vậy ?

Cô liếc mắt dài ngoằng :

− Hỏi như vậy mà cũng hỏi được Nghi lên boong tàu ngắm trăng lúc trời chưa mưa Hiểu chưa ?Triết gật gù :

− Thì ra thế Nhưng ở đâu có sẵn bông băng mà em quấn vậy ?

Cô đưa một ngón tay lên môi :

− Suỵt ! Bí mật , không được hỏi

− Ái chà ! Ra vẻ kín đáo ghê nhỉ Nhưng anh đã biết rồi

Nghi mở to mắt :

− Ủa ! Anh có biết gã ấy nữa à ?

Đến phiên Triết ngạc nhiên hỏi lại :

− Hử ? Gã nào ?

− Thì cái gã quấn băng cho Nghi

Triết chợt bật cười ha hả :

− Ôi ! Giấu đầu lồi đuôi Là tự Nghi khai ra đó nghen Anh không biết gì đâu

Nghi đấm lên lưng Triết thùm thụp :

− Mà giáo này ! Nói chặn đầu người ta để khai thác hở ?

− Triết cùng hoà giọng cười với Nghi rồi nghiêm mặt lại :

− Nhưng nói gì thì nói , anh vẫn muốn biết mặt gã kia đó nghe

Nghi hếch mũi lên :

− Để chi vậy ? Liến quan gì đến anh ?

− Ậy Ban tình tò mò, ai lại không có, đâu cần phải liên quan

Nghi nghiêng đầu làm dáng

− Được thôi Khi nào có dịp, Nghi sẽ giới thiệu

− Ừm Nghi nay! Lênh đênh trên biển, Nghi có thích không ?

− Rất thích là đằng khác Nếu là con trai, Nghi sẽ trở thành kỹ sư hàng hải

Triết khoang tay, gác trên thành cửa :

− Còn anh lại chán Suốt ngày chỉ thấy có trời với nước, thật buồn tênh

− Thế sao ngày xưa anh chọn ?

− Vì lúc ấy, nói đúng ra anh chưa bị chi phối điều gì cả

− Bây giờ mới bị chi phối sao ? Nên nhớ anh và chị Chiêu Uyên thân với nhau từ hồi còn nhỏ đó nghen

− Ừ Nhưng đâu có nghĩa là yêu

Dù cha mẹ đôi bên đã bằng lòng, song anh thấy Uyên có vẻ lờ là sao ấy

Trang 7

Nghi nguýt Triết :

− Đa nghi như Tào Tháo Anh cứ đi biển hoài, bảo sao chị Uyên không buồn, không giận cho được

− Không đúng đâu Theo anh nhận xét thì ngoài tình bạn ra, Uyên chẳng có gì đặc biết với anh cả

− Thôi đừng có đoán mò nữa ông cụ Nghi thấy chị ấy rất có tình cảm với anh

Triết bật cười :

− Hổng dám đâu Càng ngày càng xa cách anh thì có

Ngày mai tàu cặp bến, thế nào chị Uyên cũng ra đón anh cho xem

Triết lắc đầu :

− Nghi nói trật lất rồi Uyên đã gọi điện báo cho anh biết trước rằng cô ấy bận

− Vậy à ? Khi nào về tới, Nghi sẽ hỏi tội mới được

Triết không chú ý lời Nghi mà nhìn đồng hồ :

− Quá giờ điểm tâm, Nghi đi ăn với anh đi

Nghi chu miệng :

− Đã bảo cái chân bị đau mà

− Thì để anh dìu cho

Nghi nhăn nhó :

− Thôi, người ta nhìn ngượng lắm Có tốt thì mua thức ăn mang vào đây cho Nghi

− Cũng được Sẵn sàng, nhưng phải chờ một tí nhé

Triết vừa đi một lúc thì gã đàn ông đêm qua bước vô, trên tay gã cầm một ổ bánh mì xăng quých Tười cười, gã nói tỉnh bơ :

− Biết hôm nay có thể cô chưa đi ăn sáng được , nên tôi mua hộ đây

Đông Nghi quay qua, cười cởi mở :

− Không sao Có người đã đi mua hộ tôi rồi

− Vậy à ? Hôm nay, cô đã thấy bớt nhiều chưa ?

Nghi gật :

− Nhiều rồi Chỉ còn nghe thốn một chút ở gót chân

− Tốt Thế sao cô không đi ăn điểm tâm , mà phải nhờ người ta mua về ?

Nghi cười cười :

− Tôi đâu có nhờ Tại anh ấy thích làm thì cứ làm thôi

− À ! Chứ không phải cô muốn đày ải người ta à ?

Nghi tròn miệNg thật dễ thương :

− Ông nói vậy, tôi không thèm nhận bánh mì của ông đâu Không khéo lại bị mang tiếng là đày ải ông

Trang 8

− Ừm Đúng Ông nói tiếp đi

− Cho nên tôi phải lánh mặt ra ngoài , làm gì nói chuyện được lâu với cô

Nghi cười khúc khích :

− Tính toán ghê há Nhưng ông anh của tôi cũng sắp vào rồi đấy

− Cô muốn bảo tôi tranh thủ nhanh lên phải không ? Vâng Tôi là Hiểu Khánh Còn cô ?

− Ông giới thiệu về mình còn thiếu nhiều lắm Hãy nói nghề nghiệp và cư ngụ ở đâu nữa chứ

Gã mĩm cười :

− Cô thật muốn hiểu rõ ràng về tôi vậy sao ? Thì đây, xin kê khai lý lịch trích ngang của tôi Trần Hiểu Khánh , bác sĩ khoa giải phẫu chỉnh hình vừa tốt nghiệp ở nước ngoài về

Nghi gật gù nhìn gã với một chút nể nang :

− Vậy sao ông không làm việc ở nước ngoài luôn để rộng đường tiến thân và phát triển nghề

nghiệp ?

Hiểu Khánh nhếch môi :

− Nước ta sau chiến tranh con nghèo và có nhiều người bị thương tật, tôi muốn về quê hương để hàn gắn và chia sẽ ít nhiều cùng với họ

Đông Nghi nhìn Hiểu Khánh

− Làm bác sĩ mà nhân từ bác ái như ông, chắc giúp đỡ được nhiều bệnh nhân lắm Hy vọng sẽ bớt đinhững người đau khổ

− Tôi cũng sẽ hết sức cố gắng để phục vụ, vì mọi người chứ không phải vì mình

Cả hai im lặng Lát sau, Khánh sực nhớ :

− À ! Quên nữa Tôi tự giới thiệu về mình rồi, đến phiên cô đi chứ

− Tôi tên Đông Nghi, sắp thi vào ngành tiếp viên hàng không , nhà ở thành phố

− Được đấy Trông dáng vẻ của cô rất thích hợp với nghề ấy

− Thôi, trả lễ bao nhiêu đó đủ rồi Lúc nãy, tôi khen ông không phải đê ông đề cao lại tôi đâu Hiểu Khánh cười nhỏ :

− Nhất định là vậy Làm con người, không ai hoàn toàn cả Cô đừng nghĩ nói thế là tôi không thấy được khuyết điểm của cô đâu

− Thì ông cứ chỉ ra đi Nếu đúng, tôi quyết sẽ sửa chữa

Trang 9

Khánh thọc tay vào túi quần, thấp giọng :

− Cô có khuôn mặt ưa nhìn Nhưng tiếc thay, tính tình thì trái ngược lại

Nghi vênh mặt :

− Nghĩa là sao ? Ông có thể nói rõ hơn một chút được không ?

− Khánh thẳng thắn, không ngần ngại :

− Cô ương ngạnh và hơi một chút kiêu kỳ

− Còn nữa, nói năng cụt ngủn, khó thương ? Sao không kể hết ra đi ?

Hiểu Khánh cố nhịn cười Bảo anh nói rồi cô ta sẽ tự ái thộn mặt

− Này ! Không nhiều như cô đã tự khai ra đâu Thôi, hoà đi nha

Nghi phồng má :

− Không

Hải Khánh định trêu tiếp thì chợt có một thanh niên lạ xuất hiện :

− Nghi ơi ! Anh mua đủ thứ đây này Muốn ăn gì cũng có cả

Vừa nói, anh ta vừa giơ cao túi nylon Chợt nhìn thấy Khánh, anh khựng lại :

− Ai vậy Nghi ?

− À ! Đây là người đã chữa sái khớp chân cho Nghi Ảnh tên Hiểu Khánh

Quay qua nhìn anh, Nghi bảo :

− Còn đây là anh Triết, hôn phu một người bạn gái của Nghi

Hai người đàn ông chào nhau chiếu lệ

− Cùng đi chung chuyến tàu mà sao tôi ít gặp anh ? - Triết hỏi

− Thường thì tôi ở trong phòng riêng để đọc sách, chỉ thích ngắm biển về đêm thôi

− A ! Nhờ vậy nên anh mới có dịp quen được với Đông Nghi chứ gì ?

− Vâng Thật ra chỉ là tình cờ

− Cô ấy khen anh mát tay lắm Xoa bóp một chút là giảm đau ngay

Khánh tủm tỉm :

− Ủa ! Chuyện này anh cũng biết nữa à ?

− Không biết , sao tôi lại chịu khó mang thức ăn vô đây cho cổ chứ

− Ừ há Tôi quên Nghi ăn sáng đi, trễ rồi đấy Chào hai người nha

Bắt tay với Triết , Khánh thong thả bước đi

Chiêu Uyên lướt nhẹ mười ngón tay lên phím đàn, âm thanh trầm bổng chợt ngân nga thánh thót

Bà Hoàng Lan khẽ vén nhẹ bức rèm Thấy con gái đang thả hồn theo bản "Dạ Khúc", bà không nỡ cắt đứt hứng thú của con nên âu yếm đứng sau lưng chờ đợi

Nghiêng đầu nhìn Chiêu Uyên với anh mắt đầy ắp thương yêu, rồi bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của

cô con gái cưng

Trang 10

Uyên kết thúch bản đàn để mẹ khỏi phải chờ lâu Mỉm cươi rồi ngước mắt ngó mẹ, cô hỏi :

− Mẹ nghe con đàn có hay không hở mẹ ?

− Tuyệt vời Chẳng khác nào một nhạc công tài giỏi Mà này ! Hôm nay, tàu cập bến, sao con không ra đón Duy Triết ?

Cô phụng phịu :

− Tự nhiên sao con nghe nhức đầu quá, nên cố gắng dạo đàn cho khuây khoả

− Bệnh thì phải uống thuốc rồi nằm nghỉ mới hết được chứ Tập trung tinh thần, trí óc lại càng căng thẳng thêm

− Nhưng con đã nghe dịu bớt nhiều rồi

− Ừ Vậy thế nào chiều nay Duy Triết cũng đến Con phải nói làm sao cho nó đừng buồn vì con không tới bến để đón nó về nghe

Uyên chằng miệng :

− Luc nào mẹ cũng nhắc đến Triết hết Coi bộ mẹ còn quan tâm đến ảnh còn nhiều hơn con

− Ừ Thì trong nay mai Triết sẽ là rể của nhà này, mẹ phải nhắc nhở cho con nhớ Hình như gần đây, con hơi thờ ơ với nó ?

Chiêu Uyên rời tay khỏi phím đàn , thừ người ra :

− Mẹ à ! Xin mẹ hiểu con hơn một chút nữa Con với ảnh không hợp nhau đâu, mẹ ơi

Bà Hoàng Lan cau mày :

− Hau đứa thân thiết với nhau từ thuở nhỏ, nếu không hợp thì thật khó tin A ! Hay con đã chú ý đến

ai khác rồi ?

Uyên cúi đầu, giấu giếm :

− Đâu có Ngoài những lúc đi học đàn, con chỉ quẩn quanh trong nhà, chẳng bao giờ rời mẹ nửa bước

Bà Hoàng Lan mỉm cười hài lòng

− Ừ Con gái mẹ ngoan lắm Nên nhớ con không có sức khoẻ như người khác, bạn bè rong chơi không ích lợi gì đâu

Uyên cắn môi :

− Nhưng lúc xưa mẹ thường nói với con là sau này, nếu muốn sống được lâu , con phải lấy chồng bác sĩ , vì bệnh con cần có người chăm sóc bằng tình yêu chân thật

− Ừm Thì Duy Triết yêu con thật lòng rồi còn gì nữa

Uyên cãi lại :

− Nhưng ảnh là kỹ sư hàng hải , chứ đâu phải bác sĩ

− Kỹ sư cũng tốt thôi Gia đình của Duy Triết giàu có Thời bây giờ, tiền bạc là sức mạnh vạn năng,con ạ

Trang 11

Chiêu Uyên xìu mặt xuống:

− Ứ ừ Nghề của anh cứ theo tàu đi biển suốt Mai kia cưới về, con sẽ vò võ ở nhà một mình

− Thì vợ chồng với mẹ Nhà rộng thênh thang, mẹ chỉ có đứa con gái duy nhất thôi mà

Uyên tì tay lên đàn , dáng vẻ ưu tư Bà Hoàng Lan nhíu mày nhìn con, cử chỉ của Uyên khiến bà khóhiểu

− Này ! Chắc hai đứa đã gây gổ, giận hờn với nhau rồi chứ gì ? Nếu có, con cũng

nên bỏ qua đi Lâu lâu, Triết mới về 1 lần

Chiêu Uyên lắc đầu :

− Chẳng có chuyện gì đâu mẹ

− Vậy tại sao trông con cứ ưu tư ủ rũ ?

Uyên e dè không dám nói thật, cô dùng kế hoãn binh :

− Tại ngày cưới đã đến gần mà con lại nghe trong người không được khoẻ Hay là để từ từ nghe

mẹ

Bà Hoàng Lan nhìn con :

− Sao kỳ thế ? Trai gái yêu nhau, ai cũng mong cho mau đến ngày cưới Còn con thì lại tìm cách để kéo dài ra

Uyên cười mơn trớn để lấy lòng mẹ :

− Nhưng mẹ có đồng ý không nào ?

− Mẹ thì sao cũng được chỉ ngại thằng Triết không bằng lòng

− Để con sẽ bàn lại với ảnh Hy vọng anh Triết không phản đối

Bà Hoàng Lan lơ là :

− Tuỳ con Trưởng thành rồi thì tự lo hạnh phúc lấy Mai sau có gì không được đổ thừa cho mẹ Chiêu Uyên ôm lấy cánh tay bà Hoàng Lan :

− Ôi ! Con đâu dám vậy Mọi việc, mẹ luôn để cho con tự do mà

− Ừ Biết thế thì tốt

− Thưa bác, con mới tới

Nghe giọng nói trầm trầm ở sau lưng, bà Hoàng Lan cùng Chiêu Uyên quay lại :

− Ủa ! Con đến từ khi nào vậy ? Bác với Uyên mới vừa nói xấu con đây, không biết con có nghe được không nữa

Triết bật cười giòn giã :

− Phải vậy không hở Chiêu Uyên ?

− Ừm Đúng đó Mà đố anh biết em với mẹ nói những gì nào ?

Triết nhún vai , lắc đầu :

− Anh đâu là " thiên lý " mà nghe xa được vạn dặm

Trang 12

− Vậy thì đỡ phải đính chính, phải không mẹ ?

Bà Hoàng Lan cười nhỏ :

− Con bé này sao mà thích nói đùa, rủi như Duy Triết hiểu lầm

− Không có đâu bác Con biết Uyên hay bỡn cợt, nhờ thế nên lúc nào gặp nhau chúng con cũng vui

Bà Hoàng Lan gật nhẹ :

− Ừ Mà này ! Bác hỏi thật nghe Bữa nay Chiêu Uyên không ra đón , con có buồn nó không ?

− Dạ, không đâu Con đã nói với Uyên nhiều lần rồi Đón rước chi cho thêm phiền phức Hơn nữa, Uyên cũng không được khoẻ cho mấy

Uyên nói xen vào :

− Chứ sao Anh mà giận thì đừng hòng chờ em năn nỉ Em sẽ để cho anh giận luôn đấy

− Chà ! Làm cao với anh ghê há Anh đành chịu thua thôi

Bà Hoàng Lan vui với hạnh phúc của con , bà bảo :

− Bác biết thế nào bữa nay con cũng về nên đã chuẩn bị mấy món ăn mà con thích Hai đứa ở đó nóichuyện với nhau đi nha Bác xuống bếp nấu nướng

Triết xoa tay :

− Dạ làm phiền bác quá Bác chu đáo ghê

− Thôi đừng có nịnh Chiêu Uyên vừa cười vừa nguýt Triết

Bà Hoàng Lan quay lưng với nụ cười tươi tắn trên môi

Còn lại 2 người , Triết ngồi xuống bên Chiêu Uyên Anh nhỏ nhẹ :

− Dạo này em vẫn bình thường chứ ?

Cô phụng phịu :

− Nhìn em, không biết sao còn hỏi ? Người ta bệnh thấy mồ mà cứ đi biển hoài

Triết cười, ôm vai cô :

− Đừng trách anh, nhỏ ơi Nghề nghiệp của anh mà Nhưng em bệnh ,sao không đến bác sĩ ?

− Đã biết nguyên nhân thì còn đến đó làm gì Trừ phi thay được tim khác

Triết an ủi :

− Em chỉ bị yếu tim thôi Đừng qúa bi quan như vậy

− Anh làm sao hiểu hết trong con người em Dường như càng ngày, em càng yếu đi

Triết đẩy vai cô :

− Vậy thì hãy mau thay đồ đi Anh sẽ đưa em đến bác sĩ khám ngay

Chiêu Uyên lắc đầu nguầy nguậy :

− Đã bảo không đi mà Lúc nào khám bệnh, mấy ông cũng đều phán 1 câu y như nhau rằng em bị bệnh tim bẩm sinh

Triết làm mặt giận :

Trang 13

− Ừ Không đi, anh cũng chẳng ép Nhưng mai mốt lỡ có gì thì đừng bảo sao anh không quan tâm Chiêu Uyên mỉm cười :

− Biết rồi, biết rồi Người ta đâu phải là con nít mà đổ thừa

Ngừng 1 chút , Chiêu Uyên lại gọi :

− Anh Triết này ?

− Hử ?

− Anh có mong đến ngày đám cưới của chúng mình không ?

Triết phì cười :

− Em hỏi thậ là lạ Sao lại không mong

Cô chợt cong mày :

− Nhưng sức khoẻ em kém cỏi, nay yếu mai mạnh, anh không sợ ảnh hưởng đến hạnh phúc hay sao ?Triết ấp bàn tay Uyên trong tay mình :

− Yêu nhau là cùng nhau chia sẻ ngọt bùi Dẫu có bề nào, anh cũng sằn sàng chấp nhận Mà biết đâu chừng khi cưới nhau rồi, sống trong hạnh phúc tràn ngập, em sẽ hết bệnh

Chiêu Uyên bật cười :

− Em chẳng tin tưởng mấy đâu Anh ơi ! Hay là mình hoãn lại ngày cưới lại 1 thời gian, chờ cho em khoẻ khoắn hơi đôi chút, có được không anh ?

Triết nhìn Uyên đăm đăm Cái nhìn như thấu suốt tâm can cô làm Uyên lúng túng , quay mặt đi chỗ khác

− Sao bỗng dưng hôm nay em lại đề nghị với anh như vậy ? Có điều gì em nghi ngờ anh không ?Uyên vội vã lắc đầu :

− À ! Không ,không Anh rất chung thủy và em bao giờ cũng đặt hết tin tưởng vào anh Em chỉ lo mình thành hôn trong lúc cơ thể em bệnh hoạn như vầy, sẽ làm cho anh mau chán

Triết siết Uyên trong vòng tay :

− Nói vậy mà cũng nghe được Em khờ ơi là khờ Thôi thì em muốn sao cũng được, anh cũng chiềutất Miễn đừng bạc bẽo như vôi với anh là được rồi

Uyên mừng suýt nhẩy cẫng lên :

− Ô ! Vậy có phải được không Anh ráng thuyết phục với hai bác giùm em nhé

− Ừ Chẳng trở ngại điều gì cả Mọi chuyện đều do anh quyết định

Tươi cười, Chiêu Uyên đặt vào tay Triết tờ tạp chí :

− Trong khi chờ đợi em làm cơm với mẹ , anh đọc báo cho quên thời gian đi nghen

Triết mỉm cười dễ dãi :

− Được thôi Nhưng phải với 1 điều kiện

− Điều kiện gì ?

Trang 14

− Cho anh hôn rồi mới được đi

Uyên giãy nảy :

− Làm khó hoài

Rồi cô chìa má ra :

− Này hôn đi

− Hổng thèm Hôn má đâu có ngon

Uyên nguýt Triết bén ngót :

− Không được quyền đòi hỏi nhiều Hổng thèm thì thiệt thòi ráng chịu

Triết giả vờ làm ngơ rồi bất thần chụp tay Uyên, nhưng cô nhanh hơn, chạy xuống nhà bếp với mẹ Triết tươi cười , đưa nắm đấm lên hăm doạ cô :

− Một la’t lên đây sẽ biết tay anh

− Thiệt , 2 đứa giống y như là con nít

Triết tủm tỉm cười, cầm tờ báo lên đọc Dạo này thời trang giới trẻ lên ngôi, những bộ trang phục khoác cho các siêu người mẫu trông thật bắt mắt và gợi cảm Không ngờ Việt Nam cũng sản sinh ra được nhiều nhà thiết kế trẻ trung, lại tài hoa không kém ngoại quốc chút nào

Sau những trang giới thiệu và quảng cáo các mẫu hàng là những chuyên đề bảo vệ hạnh phúc gia đình, giữ gìn sắc đẹp

Duy Triết chỉ liếc mắt sơ qua rồi lật sang trang khác Cả tờ báo không có tiết mục nào lôi cuốn được anh , hình như tạp chí này dành cho phái nữ Triết thờ ơ bỏ xuống bàn , trí óc không vướng bận gì bắtbuộc Triết phải suy nghĩ Gần đây, anh thấy Chiêu Uyên hơi là lạ Tình yêu ngày càng giảm sút đối với anh Chẳng lẽ Uyên đã có đối tượng khác nên cô thay đổi chăng ?

Triết hoang mang lo lắng Nhân mấy ngày nghỉ phép này, nhất định anh phải thường xuyên đến với Uyên để tìm hiểu cho rõ ràng hơn mới được

Phòng mạch của bác sĩ Hiểu Khánh khai trương chưa đầy 1 tuần mà đã thu hút bệnh nhân đến chờ khám chật ních cả băng ghế

Chiêu Uyên đến nhằm lúc người cuối cùng vừa bước ra cửa Cô thầm nhủ : thật là may mắn vì không phải chờ lâu

Trang 15

Đi ngay vào chỗ ngồi của khác , Uyên khẽ đằng hắng lấy giọng :

− Còn 1 bệnh nhân đặc biệt nữa này bác sĩ ơi

Tủm tỉm cười, Hiểu Khánh nghiêng đầu ngó cô rồi cũng nói đùa lại :

− Ở đây chỉ nhận chữa cho bệnh nhân nam và trẻ con, chứ không nhận phái nữ Xin phiền cô đến nơi khác đi

Chiêu Uyên cười chúm chím, đặc xắc tay lên bàn :

− Nhưng tôi vẫn cứ muốn được khám ở phòng mạch này Cam đoan bác sĩ chẳng dám từ chối đâu Hiểu Khánh bật cười thành tiếng :

− Có lẽ là vậy

Uyên đến ngồi kế cận bên Khánh :

− Công việc của anh thế nào rồi ?

− Rất đắt khách Anh không ngờ mình được chiếu cố ngoài sức tưởng tượng

− Thấy không Em đã tiên đoán trước mà Bác sĩ tốt nghiệp ở nước ngoài rất có uy tín

Khánh tựa lưng vào ghế, rút thuốc gắn lên môi Anh chưa kịp châm lửa thì đã bị Chiêu Uyên nhoài người đánh rơi điếu thuốc

− Này ! Y học khuyến cáo không nên nghiện thuốc Hơn nữa, phải nhớ anh là một bác sĩ

Khánh cười cười :

− Nhưng theo anh, điều gì chừng mực sẽ không có hại

− Sai Đấy là cách bào chữa vụng về của hết thảy những người nghiện

Khánh mỉm cười, lấy trong gói thuốc ra điếu khác

− Em không câ m cản được anh đâu Từ sáng đến giờ anh làm việc cật lực, nên rất cần được thư giãn đầu óc

Chiêu Uyên gật nhẹ :

− Em rất thông cảm với anh Nhưng thiếu gì cách, chứ đâu phải duy chỉ có hút thuốc ?

− Ừ Vậy em chỉ cho anh đi

− À ! Thì chẳng hạn như đi dạo để thư giãn hay nghe 1 bản nhạc êm dịu nào đó

Kh anh nhả khói thuốc thành vòng tròn :

− Cũng được Song với anh chẳng có tác dụng mấy

Chiêu Uyên nhíu mày khó chịu :

− Thì anh cứ bảo thủ ý thích của anh đi Nhưng ít ra anh cũng nên tôn trọng em 1 chút chứ

Hiểu Khánh nheo mắt nhìn cô :

− Sao em nói kỳ thế ? Có lúc nào anh xem thường em đâu

− Có chứ Chẳng hạn như lúc này Anh thừa biết em không ngửi được mùi thuốc mà

Hiểu Khánh dụi ngay điếu thuốc vào chiếc gạt tàn, khuôn mặt anh kém vui :

Trang 16

− Thì thôi Anh chiều ý em vậy

Uyên liếc Khánh bằng nửa con mắt :

− Hứ ! Chiều mà cái mặt thộn ra 1 đống Ngó không ưa nổi

Khánh cười nhỏ :

− Em khó tính còn hơn mấy bà mẹ chồng Vô phúc cho gã nào vớ được em, anh ta sẽ phải chiều vợ mệt nghỉ

Uyên bặm môi, giơ 5 móng vuốt lên :

− Ê ! Cấm chơi trò bạo lực nghe Khánh lật đật bảo

− Nếu sợ thì phải im ngay Cho anh hay, em mới giũa móng tay hồi sáng Sắc , nhọn lắm đấy Khán rùng mình :

− Giống như móng cọp Chạm đến đâu thì để thẹo đến đó

Chiêu Uyên nghiêm mặt :

− Nín Nghe em nói Bây giờ có chịu đóng cửa phòng mạch, đưa em đi dạo vài vòng không hở ?

− Sẵn dịp uy hiếp tinh thần anh luôn phải không ? Tối rồi , anh mệt phờ người, chỉ muốn được nằm nghỉ, cho anh khất 1 lần đi

Uyên ngúng nguẩy :

− Không Anh đa đoan công việc thì ráng chịu Nhất định tối nay không để cho anh yên thân đâu Khánh bực mình gắt lên :

− Đừng có qúa đáng nghe Mức chịu đựng của anh có giới hạn thôi nghen

Chiêu Uyên mím môi, rươm rướm nước mắt :

− Anh đối xử với em như vậy sao ? Thế mà khi còn ở bên kia lại luôn bảo nào là anh nhớ em nhiều lắm, nào là mong cho thời gian qua mau để được về bên em Muốn gì , anh cũng chiều chuộng hết Thế mà chưa chi

Nhìn nước mắt rơi giọt vắn giọt dài trên má Uyên, Khánh không đành lòng :

− Thôi, đừng có thế mà Lau khô dòng lệ cá sấu ấy đi rồi lên xe ngồi với anh

Uyên hờn mát, ngồi im không nhúc nhích

Hiểu Khánh vỗ về :

− Này ! Cho anh xin lỗi đi nhỏ Giận hoài, tối khuya không đi được, em sẽ hối hận đấy nha

Uyên vừa lau nước mắt , vừa làu bàu :

− Thấy ghét Đợi cho người ta khóc mới chịu đồng ý à

Dù rất mệt mỏi , Khánh cũng cố làm mặt vui vẻ khi ngồi bên Uyên Gió đêm lùa vào, cô khẽ rùng mình ớn lạnh

Khánh kéo cao kính xe lên, tránh nhẹ Uyên :

− Thấy không Em yếu đuối như vậy mà cứ đòi đi chơi khuya

Trang 17

− Ứ ừ Tại anh hết cả , cứ cù cưa mãi làm mất thời gian

Khánh mỉm cười :

− Lại đổ cho anh Dạo này, em khỏe nhiều không ?

− Em nghe dường như đã khỏi hẳn, anh ạ Có lẽ nhờ vào tình yêu anh dành cho em

Khánh cho xe chạy chầm chậm :

− Bây giờ khoa học tân tiến, bệnh tim của em đâu còn là căn bệnh nan y nữa

− Nghe nói bên nước ngoài, người ta có thể thay tim được hở anh ?

− Ừ Được tất Vì họ có đủ điều kiện Từ từ, ở nước ta cũng làm được thôi

− Như vậy, hy vọng tuổi thọ của em sẽ được kéo dài lâu hơn , phải không anh ?

Khánh gật đầu :

− Đúng rồi Điều ấy là chắc chắn Nhưng nói gì thì nói , dạ dày của anh vẫn không chịu để yên mà

cứ réo gọi đây này

Uyên kêu lên :

− Chết không ! Em quên là anh chưa ăn cơm Mình kiếm chỗ nào ghé vô đi nghe

− Anh nghe hơi mệt , cơm thì khô khan lắm chắc khó nuốt Hay là chúng ta vào Chợ Lớn ăn mì

Em có thích không ?

− Tuỳ anh Em dùng món gì cũng được

Khánh cho xe vào khu phố sầm uất Ở đây, đa số là người Hoa cư ngụ, họ bán đú các món ăn quen thuộc của người Hoa Ban đêm, đèn màu nhấp nháy như hoa đăng

Khánh dừng xe trước 1 cửa tiệm lớn Hai người chọn bàn ở trong góc khuất

− Em đã từng đến ăn ở đây lần nào chưa ? Khánh hỏi

Uyên lắc đầu :

− Mẹ cứ giữ em như báu vật, làm gì có dịp được

− Nổi tiếng ngon nhất là mì ở Chợ Lớn Bảo đảm em ăn 1 lần sẽ bị ghiền luôn

− Ừ Để thưởng thức thử xem

Khánh búng ngón tay gọi bồi :

− Cho 2 tô mì nhuyễn Nấu cho thật ngon nhé

Trong khi chờ đợi, Uyên đưa mắt nhìn chung quanh Giờ này mà khách vẫn còn rất đông , không dư

1 bàn trống nào Chắc đúng như lời Khánh bảo, tiệm ăn này rất nổi tiếng

Thấy Uyên im lặng, sợ cô sốt ruột, Khánh nói :

− Không ngờ ban đêm mà cũng chẳng thưa khách Em ráng đợi chút nhé

− Vâng Chỉ sợ anh đói thôi Còn em đã ăn cơm chiều rồi

Hiểu Khánh ngó Uyên :

− Em khôn chúa luôn No bụng mà để anh phải đói như thế hả ?

Trang 18

− Thì bây giờ anh không ăn là gi

Uyên vừa dứt tiếng thì anh bồi đã mang ra 2 tô mì đặt lên bàn

Khánh ân cần nêm gia vị thêm cho cô :

− Em có ăn được ớt, giấm không ?

− Ừ Mai mốt làm nghề y mà thấp nghiệp , anh sẽ đổi sang kinh doanh ngay

Uyên cười giòn tan :

− Thôi, ăn đi ông tướng Sơi mì đã nở bằng cọng đũa rồi kìa

Khánh chép miệng, nhìn vào tô :

− Chưa ăn cũng thấy ngon rồi

Uyên gắp thử mỗi đũa, cô gật gù :

− Ừ Hương vị rất đặc biệt Anh khen phải lắm Lát nữa về nhà, em sẽ giới thiệu chỗ này với mẹ

− Ấy chết ! E không sợ giấu đầu lòi đuôi ư ? Mẹ biết em đi chơi mẹ sẽ rầy em đấy

− Mặc kệ Chẳng lẽ phải giấu giếm hoài sao ? Em còn muốn anh đến nhà để cho mẹ biệt mặt Hiểu Khánh phẩy tay :

− Khoan đã Bây giờ chưa phải lúc đâu, rủi mẹ bắt cưới ngay lúc này thì sao ?

− Thì càng tốt Anh không muốn chúng mình được gần mãi bên nhau à ?

− Sao lại không Nhưng từ từ 1 thời gian đã

Uyên ngước nhìn Khánh :

− Thời gian nữa là bao lâu ?

− Chưa thể biết được Anh mới vừa ra trường, công lao cha mẹ nuôi anh ăn học chưa đền đáp Uyên tiếp lời Khánh :

− Cho nên anh chưa dám nghĩ đến hạnh phúc riêng tư chứ gì ?

Khánh ậm ừ

− Anh nói nghe cũng đúng Nhưng đâu phải cưới vợ rồi bỏ mặc ba mẹ đâu Vả lại, gia đình anh cũng bề thế, 2 bác sống đến trăm tuổi vẫn chưa hết cái gia sản ấy

− Đồng ý rằng vậy Song ít nhất cũng phải một hai năm sau đã

Chiêu Uyên giận dỗi đẩy tô mì sang 1 bên, mặt ngoảnh đi nơi khác

− Ô kìa ! Sao em không ăn hết tô mì đi ? Khánh hỏi

− Nghe anh nói, em no ngang tới cổ rồi Anh có biết em đang khổ tâm lắm không ?

Trang 19

− Yêu nhau, chờ đợi nhau là lẽ đương nhiên Nếu em cảm thấy đấy là 1 việc khổ thì cứ tự do làm theo ý thích Anh chẳng trách em đâu

Chiêu Uyên trố mắt nhìn Khánh, tự ái bừng bừng nổi dậy

− Chờ đợi anh bấy lâu, để bây giờ anh về nói với em những lời đó phải không ?

Khánh không muốn đôi co nhau trong quán làm dịp cho nhiều cặp mắt hiếu kỳ dòm ngó

Anh đứng lên trả tiền rồi bảo Chiêu UYên :

− Mình ra xe đi Chỉ có 2 đứa, mặc tình em muốn nói gì thì nói

Uyên vùng vằng bước theo Khánh

Cho xe lướt chậm trên đường đêm, Khánh lặng im nghe Uyên trách móc :

− Trước khi anh đi du học, anh có hứa khi nào tốt nghiệp xong về nước, chúng mình sẽ làm lễ cưới Vậy mà hôm nay, anh lại nói khác

− Anh khẳng định 1 lần nữa với em rằng anh không quên Nhưng cưới ngay thì không được Lý do anh đã nêu ra rồi Nếu em không thông cảm thì anh đành chịu thôi

Chiêu Uyên lại sụt sịt :

− Lý do của em còn chính đáng hơn anh nữa Nhưng nói ra chỉ sợ anh

Khánh ngạc nhiên , quay sang nhình Uyên :

− Lý do gì mà em ngại anh sợ ?

Cô ngập ngừng :

− Anh hứa đừng trách em thì em mới dám nói

− Ừa Anh hứa

Chiêu Uyên ấp úng :

− Trước khi em yêu anh , mẹ em đã đồng ý gả em cho 1 người

Khánh như người từ cung trăng rớt xuống :

− Thật ư ? Nhưng em có chấp nhận không, hay phản đối ?

Đôi mắt Uyên nhìn xa xăm :

− Ngày ấy, em còn rất trẻ , chưa nhận định được thế nào là yêu nên đã vội vàng đồng ý

Khánh chợt thở dài :

− Chuyện chúng ta đã trở nên nan giải rồi đấy

Uyên cong mày :

− Chưa gì, anh đã vội nản chí như vậy ? Nếu khó khăn thì 2 đứa mình cùng nhau tranh đấu chứ

− Chuyện hứa hôn rất là hệ trọng Người lớn với nhau, khó có thể nuốt lời

− Nhưng bây giờ em mới thấy mình đã ngộ nhận tình yêu, làm sao ưng làm vợ Triết được

Khánh bỗng dưng hỏi :

− Triết nào ? Có phải anh ta làm kỹ sư hàng hải không ?

Trang 20

Uyên ngạc nhiên gật đầu :

− Đúng rồi Sao anh biết ?

− Vậy em cũng quen biết với Đông Nghi ?

− Ừ Anh quen với cả 2 người à ?

Khánh đáp :

− Tình cờ biết nhau thôi Anh với họ cùng đi chung chuyến tàu

− Ra thế Nhỏ Nghi đòi anh Triết cho đi tàu 1 lần để ngắm biển Còn anh,sao không đi máy bay chonhanh ?

− Máy bay thì anh đã đi nhiều lần rồi, còn tàu thì chưa bao giờ cả , nên anh nhờ người quen giúp cho

đi 1 chuyến

Uyên hỏi dò :

− Anh thấy Triết như thế nào ?

− Trông thì cũng điển trai, ăn nói lại lịch sự

Cô bĩu môi :

− Anh không ghen với Triết hay sao mày khen anh ta dữ vậy ?

Khánh bật cười :

− Triết là người đến trước, sao anh có thể ghen ngược lại cho được

Chiêu Uyên chu môi :

− Người ta bảo có yêu thì mới có ghen Anh nói thế là không yêu em rồi

− Em khéo suy diễn Đàn ông rất ít người nhỏ mọn, vặt vãnh như đàn bà Lý ra chuyện ghen tuông nên để cho Triết mới đúng

Chiêu Uyên nhìn Khánh, lạ lẫm :

− Bữa nay, anh làm sao vậy ? Lời lẽ của anh nghe khó hiểu vô cùng Em có cảm tưởng như anh đang có dấu hiệu thay đổi

Khánh trầm ngâm 1 lát rồi bảo :

− Em có thấy mình yêu nhau như vầy là mạo hiểm và rất tội lỗi với Triết không ?

Uyên đáp, không chút do dự :

− Không có gì tội lỗi cả Thực ra , em đâu có yêu Triết

− Nhưng làm sao Triết hiểu được việc ấy Trong khi anh ta hết mực yêu thương em thì em lại giả dối

Uyên chau mày :

− Sao anh lại đổ hết cho em ? Mọi chuyện đều do nơi anh thôi

− Hừ ! Lại do nơi anh Từ khi mình quen nhau, có bao giờ em nói cho anh biết em đã có vị hôn phu rồi không ?

Trang 21

Uyên hất mặt lên, cười cười :

− Ngu sao nói

− Bởi thế cho nên hôm nay mới rắc rối đây này

− Nếu anh sợ thì mình công khai tình yêu ra đi Triết thua cuộc, bắt buộc ảnh phải rút lui thôi Khánh thở ra :

− Em nói sao nghe dễ dàng quá Tình yêu chứ đâu phải chiếc áo mà muốn cởi bỏ lúc nào cũng được

− Nhưng anh nên nhớ rằng, nó cũng không thể miễn cưỡng

Khánh buột miệng :

− Anh nghĩ chắc số phận của anh rồi cũng sẽ như Triết thôi Khi đã cạn tình, em cũng sẽ nói với anhnhư vậy

Chiêu Uyên choàng tay ngang hông Khánh , nũng nịu :

− Ghét ghê Chỉ giỏi suy đoán Ngoài anh ra, em có còn quen ai nữa đâu

Khánh lắc đầu :

− Khó tin lắm Biết đâu những ngày anh đi du học

Uyên đưa tay bịt miệng Khánh :

− Không được nói bậy Để chứng tỏ lòng chung thành của em, ngày mai anh đến nhà ra mắt mẹ em

đi, sẵn dịp mình sẽ thú thật với mẹ luôn

Khánh phản ứng ngay :

− Bất ngờ qúa , không thể được Vả lại đã có Triết rồi, mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận anh

Uyên nhíu mày suy nghĩ :

− Hay là em sẽ trực tiếp nói hết với Triết Xin anh ấy thông cảm

Khánh lắc đầu :

− Lại càng không ổn Lúc đó chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra

Chiêu Uyên tức tối , cự nư :

− Cách nào anh cũng không đồng ý Vậy theo anh, phải chờ đến khi nào đây ?

Khánh im lặng không đáp Đường khuya thanh vắng, mỗi người đeo đuổi theo ý nghĩ riêng Đến nhà Uyên, Khánh dừng lại :

− Em về nhá Chúc ngủ ngon

Uyên giận dỗi không trả lời Cô mở cửa xe, nhanh nhẹn bước xuống

Nhận được tin trúng tuyển vào làm tiếp viên hàng không, Đông Nghi thật mừng rỡ, tưởng như trong đời cô chẳng có nổi vui nào lớn hơn

Tâm trạng phấn chấn, Nghi đến trước gương ngắm lại dung nhan của mình Hôm đi thi, Nghi vâng lời mẹ trang điểm nhẹ nhàng một ít phấn son Có lẽ nhờ vốn liếng tiếng Anh, cộng với ngoại hình

Trang 22

chẳng đến nổi xấu xí, Nghi đã vượt lên trên được nhiều người

Bình thường, cô thích giản dị nhưng hôm nay, Nghi muốn nhìn kỹ lại khuôn mặt của mình

Trước lúc ra mắt giám khảo, thế là Nghi lôi hộp trang điểm ra, bắt đầu vẽ vời Một chút phấn trên

má, một ít son lên môi, Nghi thấy khuôn mặt mình bỗng trở nên rạng rỡ

Cô mơ màng nghĩ đến bộ đồ đồng phục màu thiên thanh của tiếp viên mà thích thú Giá như được mặc vào lúc này, chắc là đẹp lắm

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, chợt bé Thư đập cửa phòng, réo gọi làm Nghi giật mình

− Chị ơi ! Có khách đến tìm

Nghi bực bội, hỏi vọng ra :

− Ai vậy ?

− Anh Triết

Cô khẽ nhăn mặt, nói thầm : Nhằm lúc người ta bận tay mà tới Thật đúng là quấy rầy

Đẩy cửa, Nghi bước ra phòng khách Thấy cô, Triết nghiêng đầu ngắm :

− Chà ! Hôm nay, trông Nghi xinh quá Lúc nãy, chắc đang trang điểm phải không ?

Cười cười, Nghi đỏ hồng đôi má :

− Anh ác ghên ! Nhè lúc người ta bận làm đẹp mà tới phá đám

− Ôi ! Anh đâu có biết Nhưng sương sương như vầy là đẹp rồi

Nghi bật cười nhỏ :

− Không ngờ anh cũng biết nịnh đầm Vậy mà chị Uyên bảo anh là ông Phật sống

Triết nhe răng cười :

− Lúc nào chị Uyên của Nghi cũng chê anh Không biết sao càng ngày Uyên càng khó tính

Nghi nhoẻn miệng :

− Anh về, đã đến tạ lỗi cùng chị ấy chưa ?

Triết trừng mắt :

− Ơ hay ! Anh có lỗi gì đâu

− Thì lỗi quá chung tình với biển, bỏ chỉ vò võ một mình ở nhà

− Chuyện bất đắc dĩ thôi, anh đâu có muốn

Rồi Triếy chép miệng nói tiếp :

− Nhưng hình như lúc này Uyên không được vui khi gặp lại anh

− Chắc tại anh thiếu chăm sóc chứ gì, tính của chị ấy rất cần được sự an ủi, người thân thiết nhất chính là anh

Triết gật gù :

− Đúng Nhưng anh có rất ít thời gian Uyên đòi hỏi như vậy là hơi quá đáng

− Thông cảm cho chị ấy đi mà Thôi, gác chuyện đó qua một bên Hôm nay, anh tới đây thăm Nghi

Trang 23

hay có việc chi cần nhờ vả ?

Triết cung tay hăm dọa :

− Em mà nên tích sự gì để nhờ

− Nhớ nhá Mai mốt có chuyện đến cầu cạnh thì đừng hòng

Triết cười hì hì :

− Để xem ai cầu cạnh ai thì biết À ! Việc gì thi cử vào ngành tiếp viên có kết quả chưa ?

Nghi sực nhớ, cười toe :

− Có rồi Hân hạnh báo tin cho anh hay, Nghi đã được tuyển

− Ồ ! Thành thật chúc mừng Nghi

Cô nheo mắt :

− Chúc mừng suông vậy sao ? Anh nhím quá vậy

Triết bật cười khanh khách :

− Em quả là kỳ Lắng tai nghe anh hỏi Ai đậu ? Em hay anh ?

− Thì đương nhiên là em rồi

− À ! Như thế thì em phải khao chứ, sao lại là anh ?

Nghi nhoẻn miệng :

− Nhưng em với anh, ai lớn ? Vả lại, em chưa đi làm việc, lấy đâu ra tiền

Triết gật gù :

− Nói câu trước bất hợp lý, câu sau nghe được Thôi thì anh tình nguyện dốc hầu bao ra vậy

Nghi thích thú reo lên :

− Ôi ! Khoái quá Em có quyền chọn địa điểm phải không ?

− Ừ Cho Nghi tuỳ ý Nào ! Muốn anh đãi món gì ?

− Anh chỉ hao tốn ít thôi Em thích ăn món bình dân lắm Lẩu lương kèm với bún được rồi

− Ừ Cũng hợp khẩu vị với anh đấy Đi bây giờ nhé ?

− Khoan đã Đợi Nghi thay đồ một chút

Bà Thạch, mẹ của Nghi bước ra, tươi cười :

− Ủa ! Cháu đến khi nào vậy ?

Triết vừa chào, vừa đáp :

− Dạ thưa cũng mới tới Vừa hỏi đến chuyện thi cử là bị Nghi bắt cháu khoản đãi ngay

− À ! Ai bảo trước khi lại đây, cháu không coi giờ

Triết cười tủm tỉm :

− Tốn chút đỉnh có đáng là bao đâu bác Cháu nói đùa cho vui đấy thôi

− À ! Nghe nói cháu với Chiêu Uyên sắp làm lễ thành hôn phải không ?

− Dạ, chưa đâu bác Chắc phải thêm một thời gian nữa

Trang 24

Bà Thạch nhướng mắt :

− Ủa ! Sao lạ vậy ? Tình cảm mà kéo dài không tốt đâu nghen

− Vâng Nhưng tại Uyên muốn thế, chứ không phải tại cháu

− À ! Lý do nào hoãn lại ?

Triết đáp nhỏ :

− Dạ, Uyên nói lúc này không được khỏe, ngại cưới nhau sẽ mất hạnh phúc

Bà Thạch gật đầu :

− Nó nói cũng có lý Chiêu Uyên bị bệnh tim bẩm sinh mà

Đông Nghi đã sửa soạn xong, cô đẩy xe gắn máy ra

− Mình đi, anh Triết

− Ừ Nhưng Nghi ngồi chung xe với anh không được hay sao mà phải đi hai chiếc ?

Bà Thạch nhanh miệng :

− Phải đấy Để anh Triết chở con đỡ phải tốn xăng, Nghi ạ

Cô phồng má :

− Không Con còn phải rủ chị Uyên đi nữa, để anh bao một chầu cho đáng chứ

Triết cười thành tiếng :

− Eo ơi ! Thù oán với anh kiếp nào mà tính toán dữ vậy, cô bé ?

− Không phải thù Nhưng nếu vắng chị Uyên thì anh đâu có vui

Triết tặc lưỡi :

− Anh đối với Uyên còn thiếu gì dịp Bữa nay, anh chỉ muốn đãi riêng mình Nghi thôi, lôi thêm người thì phải chịu ăn ít đấy nhá

Nghi gật lẹ :

− Cũng được Tại vi em muốn báo tin vui cho chị Uyên luôn thể

− Thì tùy - Triết nói với vẻ không được sốt sắng

− Thôi, mấy đứa đi chơi vui vẻ nghe Còn con Nghi, nhớ không được đòi hỏi anh Triết nhiều đấy Triết mỉm cười :

− Hổng sao đâu bác Lâu lâu mới có một lần mà Thưa bác, cháu đi ạ

Nghi cho xe chạy song song với Triết Ánh nắng ban mai nhuôm hồng đường phố

− Bao giờ thì Nghi đi làm ?

− Chắc chừng một tuần nữa Có lẽ phải học thêm khóa đàm thoại cấp tốc, Nghi nghĩ vậy

− Đúng thôi Vì khách trên phi cơ đâu chỉ là người Việt Nam

− Chứ sao Nghi còn muốn học thêm nhiều thứ tiếng nữa cơ

− Nếu có điều kiện thì cũng nên học, nghề này coi bộ thích hợp với Nghi đấy

Cô chép miệng :

Trang 25

− Đúng ra, Nghi chỉ thi thử thôi Không ngờ được tuyển

− Gần rồi Trái tim Nghi không dễ lay chuyển đâu

− Anh không tin Họa chăng Nghi biến thành thánh thôi

Hai người mãi trò chuyện mà đến nhà Uyên lúc nào không hay

Nghi vội kêu lên :

− Quẹo vào cổng đi anh Triết Tới rồi

Chiêu Uyên ngồi dưới gốc ngọc lan vụt sáng mắt khi thấy Đông Nghi rồi bỗng dưng cô xìu xuống vì

có Triết đi cùng

Nghi dựng xe, đon đả chạy lại :

− Ôi ! Sáng sớm, chị ra đây ngồi tắm nắng phải không ?

Uyên cười nhẹ :

− Lúc này, em biến đi đâu mà biệt tăm biệt tích thế ?

Nghi vuốt tóc, ngồi kế bên Uyên, nói đùa :

− Thời gian này là chị dàng riêng cho anh Triết Em đâu có dám mò tới để quấy rầy hai người Uyên cốc lên đầu Nghi :

− Con bé này dẻo miệng quá Vậy sao bữa nay anh Triết đến đây, em lại tháp tùng theo hử ?

Trang 26

Uyên ngó cả hai :

− Khoan đã Chuyện này lạ nghen Tin vui của Nghi thì để nhỏ ấy khao chứ, sao lại anh Triết

− Thông cảm đi mà Tại Nghi chưa làm ra tiền nên anh Triết tình nguyện thay thế Miễn chị ăn khỏiphải tốn tiền là được rồi

Chiêu Uyên gật đầu :

− Vậy chịu phiền đợi một tí nghe

Nghi ngó theo dáng Uyên, cô bảo Triết :

− Trông chị ấy khỏe như thường, đâu có vẻ gì bệnh hoạn

− Ừ Anh cũng thấy thế Có lẽ Uyên nghĩ chưa cần phải cưới vì chưa hiểu rõ anh chăng ?

Nghi tư lự một lát rồi bảo :

− Theo em, chắc chị ấy đang nghi ngờ anh nên kéo dài thời gian để ngấm ngầm theo dõi

Triết nhún vai :

− Thì cứ việc Vàng thật, đâu sợ gì lửa

− Đúng không vậy ? Anh có dịp đi qua nhiều bến cảng Biết đâu mỗi bến anh đều có một người đẹp thì sao ?

− Tầm bậy Anh đâu có hào hoa dữ vậy nhỏ

− Sao không Nếu anh cù lần, làm gì chinh phục chị Uyên được

− Ai bảo Nghi là anh Triết "bô" trai ? Ảnh xấu gần chết Chị đang chán đây

Uyên vừa bước tới, vừa nói nửa đùa nửa thật

Triết cười mĩm chi, nhìn cô :

− Được thôi Nếu chán thì đừng nên gượng ép Đúng không Nghi ?

− Hỏi kỳ không ? Tài xế riêng của chi kìa

Uyên miễn cưỡng ngồi lên xe, sau lưng Triết

oOo

Ba người ngồi quanh chiếc bàn con Uyên đưa mắt nhìn quanh rồi hỏi :

− Quán này nấu có ngon không ?

Nghi rụt vai, lắc đầu :

− Em không biết Chắc anh Triết rành hơn em

Uyên nhìn vị hôn phu Triết trả lời :

Trang 27

− Anh cũng mới vào lần đầu Để thứ thưởng thức xem

− Coi bộ bình dân quá Nhỏ Nghi quê ơi là quê Lâu lâu mới được khao một chầu mà đòi ăn bún lẩu Thiệt là ngốc hết nói

Đông Nghi cười khanh khách :

− Theo chị, chắc phải đòi tới nhà hàng để ăn mấy món sang trọng phải không ?

− Chớ sao Quả là thật thà Món này tầm thường, làm gì ngon bằng bò tái chanh, gà hấp muối

− Eo ơi ! Chị đừng có chê Ăn rồi hãy phê bình

Triết cười cười :

− Em thuộc về phe ta, vậy mà chẳng bênh vực cho anh, lại còn xúi giục cho Nghi làm cạn túi tiền của anh nữa

− Chị Uyên có thèm ưng anh đâu mà cưới

− Phải không đấy ? Chị mà thờ ơ với ảnh là bị mất ngay đấy nha

Uyên bĩu môi :

− Nói thật nha Ai thích ảnh, chị nhường cho liền

Nghi ngó Triết, sợ anh buồn :

− Thôi, chị đừng nói chơi kiểu đó, dễ mếch lòng lắm, chị Uyên ơi

Chiếc lẩu nghi ngút khói được mang ra, cắt đứt câu chuyện của ba người

Nghi nhìn dĩa rau xanh tươi, chép miệng :

− Dùng món này, phải đủ rau như vầy mới ngon

Uyên ngắt lời Nghi, chỉ dĩa cá viên :

− Còn chị thì thích cái này, vì có chất lượng hơn

Triết phì cười :

− Thích thì cứ ăn Em bệnh cần phải bồi dưỡng

Vừa nói, Triết vừa ân cần bớt cá viên và mực tươi bỏ vào chén cho Uyên rồi dịu dàng bảo :

Trang 28

− Này ! Ăn đi em Có dùng chung với bún không ? Anh gắp cho

Uyên nhão giọng nhõng nhẽo :

− Bỏ chút xíu thôi rồi thêm giùm em một chút nước dùng

Nghi nhìn hai người, cô tặc lưỡi :

− Thấy người ta chìu nhau mà mình tủi thân Không biết đến bao giờ mình mới đưỢc người khác chăm sóc tận tình như vậy

− Chị không tin Nghi chưa có người yêu đâu Tại em muốn giữ bí mật thôi

Triết chọc ghẹo :

− Ừ Đúng đấy Này ! Cho anh tò mò chút nghe Cái anh chàng bác sĩ cùng về chung chuyến tàu đâu rồi ?

Nghi chu môi :

− Hỏi kỳ không ? Nghi với hắn có liên hệ gì mà biết

− Thật à ? Coi chừng một ngày đẹp trời nào đó, hắn sẽ tìm tới nhà Nghi cho xem

− Anh khéo đùa Thành phố rộng mênh mông, dễ gì tìm được

− Sao lại không ? Người ta thường bảo : "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ" mà

Uyên nguýt Nghi :

− Chà ! Vậy mà giấu chị há Anh chàng ấy có điển trai không anh Triết ?

− À ! Trông cũng sáng sủa lắm Gặp Nghi rồi, anh ta sẽ tương tư Nghi ngay thôi

Cô trừng mắt hăm dọa :

− Anh mà còn ghẹo, Nghi phình bụng ăn bốn năm cái lẩu cho anh trả tiền mệt nghĩ luôn đấy

Triết bật cười giòn giã, anh thách thức :

− Nếu ăn nổi thì cứ phình Chỉ sợ chưa chi em đã phải vá ruột

Uyên không nén được cũng cười theo :

− Này, Nghi ! Bao giờ anh chàng bác sĩ mò tới, nhỏ gọi điện cho chị đến xem mặt với nghe

− Ai mà thèm chú ý đến em Tại anh Triết trêu em thôi

− Không đâu Anh Triết ít khi nói dối lắm

Nghi ngó chiếc lẩu, đánh trống lãng :

− Nãy giờ, ai cũng mê nói chuyện đến quên cả ăn Còn nhiều cá viên trong đấy lắm đó, chị Uyên

− Ừ Công nhận em với anh Triết nói đúng Ở đây nấu cũng ngon quá đi chứ

− Bởi vậy, em bảo chị phải ăn thử đi rồi hãy phê bình Anh Triết ơi ! Mai mốt, coi chừng chị Uyên bắt anh phải đưa tơi chỗ này dài dài đó nghe

Triết gật đầu :

− Anh xin sẵn sàng phục vụ Chị Uyên của em có đòi ăn gan rồng, anh cũng phải cố tìm cho được

để mà chiều

Trang 29

− Eo ơi ! Thật đúng là một người yêu lý tưởng Rồi sẽ có nhiều người ghen với hạnh phúc của chị cho xem

− Anh Triết bẽm mép lắm Anh ấy chỉ giỏi cái miệng thôi Người ta bảo người nào hay nói thì không hay làm

Nghi cười trong trẻo :

− Nghĩa là "năng thuyết, bất năng hành", có đúng không ?

Uyên gật đầu lia lịa :

− Quá đúng Này ! Để chị nói cho em rút kinh nghiệm Đừng thấy gã nào ba hoa mà tin lời Trong thời gian yêu nhau thì giả vờ chiều chuộng, nhưng khi cưới được rồi thì cô vợ sẽ biết tay

− Ừ Em cũng thấy chị Uyên ăn hiếp anh hơi nhiều Nhưng anh đừng lo, chẳng còn bao lâu nữa, chị

ấy sẽ biết tay anh mà

Uyên cốc lên đầu Nghi :

− Đồ khỉ gió ! Cùng phe ta mà nó không bênh, lại đi bênh phe địch Quả là ngu ngốc !

Nghi bịt miệng, che giấu nụ cười Triết giả lả :

− Thôi, ăn mau lên rồi còn về nữa chứ Còn Nghi, đừng dại dột chọc tức người bị bệnh tim nghe

Cô ấy mà xỉu thì em lãnh đủ đấy

Nghi vuốt ve vai của Uyên :

− Em đùa cho vui, chị hiểu nên đâu có giận, phải không ?

Uyên chằng miệng hăm he :

− Ừ Nhớ lần sau, không được a dua với anh Triết ăn hiếp chị nữa nghe

oOo

Mặt trời đã lên cao, rọi qua khe cửa sổ Hiểu Khánh cựa mình vươn vai Qua một ngày làm việc cật lực, đêm về anh ngủ thật ngon Sáng nay, Khánh cho phép mình được nghĩ, ít nhất trong tuần cũng phải dành một ít thời gian để thư giãn chứ Nhưng bây giờ, biết đi đâu đây ? Đến nhà Uyên chăng ?

Ồ ! Không thể được Cô ấy đã bật mí cho Khánh biết là cô ấy đã lỡ hứa hôn rồi Mà sao đến giờ này,Uyên mới cho anh hay nhỉ ? Hôm đó, sau khi nghe được chuyện bất ngờ ấy Khánh cảm thấy bàng hoàng tưởng như Uyên cợt đùa với anh

Nhưng không, sự thật vẫn là sự thật, và đấy là một vấn đề nan giải mà anh phải đương đầu

Trang 30

Tự xét lại lòng, Khánh cũng thấy hơi xót xa, hụt hẫng Song nếu bảo rằng đau khổ vì quá yêu Uyên thì chưa phải Vì qua thời gian xa vắng nhau, anh chưa bị nhớ nhung hành hạ đến nồi quay quắt Khánh cũng chưa từng mơ được cặp tay Uyên bước lên xe hoa hạnh phúc Bây giờ suy nghĩ lại, anh cảm thấy có lẽ đã bị ngộ nhận Thế mà lâu nay anh ngỡ rằng mình đã thực sự đi đến tình yêu với Uyên

Không Nhất định trái tim anh chưa rung động chân thành Hơn nữa, Uyên sắp có chồng, Khánh không thể làm cho người đến trước anh phải đau khổ

Lòng vòng trong ý nghĩ, Khánh chợt bắt gặp hình ảnh của Đông Nghi, một cô bé ương ngạnh, nhưngcũng thật dễ mến Khánh biết Nghi đã để lại cho anh nỗo vương vấn khó quên Bóng dáng Đông Nghi chợt lóe sáng trong trí óc, thôi thúc Khánh phải tìm cách để được gặp lại

Nhưng biết tìm Nghi nơi nào nhỉ ? Khánh tự trách mình sao hôm ấy ngu ngốc, không hỏi cụ thể địa chỉ để giờ đây nằm hối tiếc, nghĩ ngợi vẩn vơ

Cùng ở chung thành phố mà hy vọng gặp lại sao mong manh thế

Đang để tâm trí đi hoang, Khánh bỗng nghe có tiếng gõ cửa

− Anh Khánh ơi ! Ngủ gì kinh vậy ? Mặt trời xó vào lỗ mũi rồi

Khánh vươn vai ậm ừ khi nhận ra tiếng Kim

− Đừng có quấy rầy Hôm nay anh nghĩ, nhỏ ạ

− Hừ ! Làm bác sĩ, ai cho phép nghĩ ? Bệnh nhân ngồi chờ sắp lớp kia kìa

Khánh đẩy cửa bước ra :

− Xạo ! Anh treo bảng chiều mới làm việc

− Chao ơi ! Bác sĩ mà chẳng có lương tâm nghề nghiệp gì cả Người ta bệnh mà bắt phải chờ Khánh trừng mắt với em gái :

− Biết gì mà mói ? Bộ làm bác sĩ rồi phải làm việc suốt, không được nghĩ ngơi sao ?

Phương Kim rụt vai :

− Thì em nhắc anh thôi Làm gì la lối dữ vậy ?

Khánh mĩm cười :

− Ai bảo em nói anh chẳng có lương tâm Mai mốt bỏ cái tật dạy khôn đi, nghe không ?

Kim nguýt Khánh dài ngoằng :

− Thấy ghét ! Khó khăn với em út, mai mốt trời trả báo cho xem

Trang 31

chê cười

Kim đẩy Khánh :

− Thôi, không nói chuyện với anh nữa Vệ sinh răng miệng đi rồi ăn sáng

Khánh bước vào phòng tắm Chuông điện thoại bỗng reo lên Phương Kim nhấc ống nghe :

− Alô

Đầu dây bên kia đáp lại cũng bằng một giọng nữ :

− Kim phải không ? Nghi đây Đang làm gì vậy nhỏ ?

− Rảnh rỗi Có gì không ?

− Báo cho mày biết một tin mừng

− Mày đậu vào tiếp viên hàng không rồi chứ gì ?

Nghi cười khúc khích trong máy :

− Sao biết hay vậy ?

− Nghe giọng phấn khởi của mày là biết liền

− Hay há ! Nhưng còn mày, có kết quả thi chưa ?

− Phải chờ vài ngày nữa Mà tao làm bài tệ lắm, chắc rớt quá

Nghi nạt nộ :

− Tầm bậy Không được bi quan Tao muốn đến mày chơi, được không ?

− Tốt Tao đang buồn miệng, mới đấu khẩu với ông anh một chập đây

− Chà ! Có anh mày nữa à ? Ngại quá !

− Đừng lo Coi vậy mà ổng hiền khô hà

− Ừ Tao sẽ tới ngay

Phương Kim cúp máy, quay lại Bắt gặp Khánh đang đứng sau lưng, cô vụt phá lên cười :

− Xời ơi ! Rình nghe lén người ta hé Em không có nói chuyện với bạn trai đâu mà nghe lén

− Hừ ! Chứ đang chót chét với ai thế ?

− Với nhỏ bạn, được không ?

− Vậy thì mau làm điểm tâm cho anh đi, rồi muốn nói gì thì nói

Kim chạy ngay xuống phòng ăn :

− Khổ ơi là khổ ! Chỉ có việc phết bơ lên bánh mì mà cũng đày ải người ta

Khánh nhăn mặt :

− Eo ơi ! Lại bánh mì Không còn thứ khác sao Kim ?

− Không Ngán thì ai cấm anh đến tiệm phở chứ

− Ừ Thôi khỏi Để anh đi tìm chồ thay đổi khẩu vị

Kim lúc lắc đầu :

− Vậy thì em đỡ mất công Cám ơn nhé ông anh

Trang 32

Khánh nhanh nhẹn đi vào phòng Thay đồ chưa xong, anh nghe ở phòng khách xôn xao

− Nhỏ Nghi đi nhanh như bay ta ơi Mới đây mà đã tới rồi

Khánh tò mò lắng nghe Ôi ! Nhỏ bạn của Kim tên Nghi Có phải Đông Nghi mà anh đã gặp

không ? Hay trùng tên ngẫu nhiên thôi

Rồi Khánh lặng yên ngóng cổ lắng nghe tiếp

− Nhà ngươi đã chuẩn bị sẵn món gì để đãi ta chưa hả ?

Khánh nghe tim mình đập mạnh Đúng là giọng nói của Đông Nghi rồi Không ngờ cô ấy là bạn củaPhương Kim

Vậy mà bấy lâu nay Khánh chẳng biết Bây giờ, chẳng hiểu có nên ra gặp Đông Nghi không nhỉ ? Khánh phân vân tự hỏi Ôi ! Việc quái gì mà sợ ? Dịp may hiếm có, không ra để rồi hối tiếc à ?Nhìn lại mình, thấy quần áo đã tươm tất, Khánh chuẩn bị tinh thần ung dung bước ra Tưởng sẽ gây được bất ngờ cho Đông Nghi, dè đâu bầu không khí bỗng dưng lặng tanh Hai cô gái đã biến đâu mất

Khánh thất vọng nhìn lên thang lầu :

− Phương Kim ơi ! Xuống dưới đây trông nhà này

Kim hét lớn :

− Thì anh đóng cửa lại đi Cần gì phải kêu hổng biết nữa

Khánh bực bội nói tiếp :

− Anh đi lâu lắm à nghen Khép hờ cửa, coi chừng ăn trộm đấy

Kim vẫn lì lợm không xuống

− Nếu sợ thì khóa lại càng tốt

Khánh hậm hực đóng cửa cái rầm rồi thọc tay vào túi quần, đi bộ qua quán phở bên kia đường Trên ban công lầu thượng, hai cô gái chồm ra nhìn theo

Lúc nãy, nghe giọng nói quen quen, bây giờ lại thấy dáng dấp anh trai của Kim, Đông Nghi hơi ngờ ngợ, hỏi bạn :

− Ê, nhỏ ! Ông ta là anh ruột của mày đấy à ?

− Chứ còn ai nữa ? Tao duy nhất chỉ có một người anh thôi

− Sao không bao giờ đến nhà mày mà tao gặp ổng

Kim nhanh nhẩu :

− Gặp sao đưỢc ? Ổng mắc đi du học mà

− À, ra vậy Nay, ổng về thăm nhà chứ gì ?

− Không Đã tốt nghiệp rồi Anh tao mở phòng mạch, đắt khách dễ sợ

Đông Nghi chau mày nhìn bạn :

− Ổng là bác sĩ ?

Trang 33

Kim vênh mặt, hãnh diện :

− Ừ Chứ sao

Nghi im lặng một chút rồi ngập ngừng hỏi :

− Này ! Có phải anh mày tên Hiểu Khánh không ?

Kim giật nảy người, trố mắt nhìn bạn :

− Ừ Đúng rồi Mà sao mày biết hay vậy ?

Nghi bật cười :

− Tao với ổng cùng đi chung chuyết tàu về hôm trước

− Mày đi đâu qua bên ấy ?

− Tao đi du lịch Bà cô của tao gọi tao qua chơi

Kim thắc mắc :

− Nhưng tại sao mày không đi phi cơ cho nhanh, mà lại đi tàu ?

Nghi đùa cợt đáp :

− Tại tao thích vượt trùng dưong để nhìn sóng biển

− Chà ! Nói nghe văn hoa quá Chắc mày với anh tao gặp nhau cũng thơ mộng lắm

Nghi chúm chím :

− Thơ mộng khỉ gì Tao làm anh mày bực mình thì có

− Ạ ! Chắc tại cái tật ương bướng muôn đời không bỏ được của mày chứ gì ?

Nghi nhếch môi cười :

− Ừ Không ngờ hôm nay gặp lại ổng ở đây Nhưng thôi, Mày đừng hỏi ông anh mày về việc ấy nghe

Kim hăm dọa :

− Mày giấu giếm với tao, tất nhiên tao phải hỏi ổng

− Eo ơi ! Có gì lạ mà tò mò không biết nữa

− Ậy ! Ai bảo mày làm ra vẻ bí mật

Nghi cười khúc khích :

− Có gì hay ho đâu mà kể Nói ra chỉ sợ mày rủa tao

− Nhưng tao muốn nghe Nào ! Khai mau đi nhỏ

Không từ chối được, Nghi bắt đầu câu chuyện bằng giọng khôi hài

− Vào một đêm trời trong xanh như ngọc thạch Trùng dương sóng vỗ liên hồi, tao ra boong tàu để ngắm trăng

Kim che miệng cười :

− Ôi quỷ ! Tao đang lắng nghe mà mày cứ bỡn cợt Kể cho đàng hoàng, không được giỡn hớt

− Thì đấy Phải mở đầu như thế mới hấp dẫn được chứ

Trang 34

Hai cô gái cứ chụm đầu vào nhau to nhỏ như sợ người thứ ba nghe thấy Thỉnh thoảng họ lại phá lêncười :

Cuối cùng, Kim hỏi lớn tiếng :

− Nói thật đi Mày có mong gặp lại anh tao không ?

Nghi đưa một ngón tay lên môi :

− Suỵt ! Nho nhỏ, kẻo ổng nghe được thì quê chết

− Này ! Đừng giả bộ đáng trống lảng Ông anh tao "đẹp giai", lại đắt đào lắm nhé

Nghi bĩu môi :

− Xí ! Kệ anh mày chứ Việc gì đến tao ?

− À ! Nhớ nha Mai kia hó hé là chết với tao đấy

− Tao cũng có khối anh chàng đeo đuổi Mai mốt làm tiếp viên hàng không, tao quậy tưng lên cho mày xem

Kim dài giọng :

− Tao biết mày đẹp rồi Nhưng đừng tự cao quá, con ạ Coi chừng có ngày bị té đau đó nghe

− Đùa cho vui, chứ mày cũng biết tính bướng bỉnh của tao mà Khó thương lắm

Kim chợt đập vào vai Nghi :

− Ê ! Quên nữa Mày thi đậu, không khao tao gì sao ?

− Tao đang bị viêm màng túi Khi nào đi làm có tiền, tao không quên thủ tục ấy đâu

Kim bỗng đưa ra ý kiến :

− Hay là chờ anh Khánh về báo cho ảnh biết, bắt ảnh mở két sắt ra ?

Nghi lắc đầu nguầy nguậy :

− Thôi, kỳ lắm Mới quen, ai lại làm vậy

Kim tặc lưỡi :

− Yên trí Mày ngại thì để tao nói cho Nhất định ảnh sẽ vui vẻ đãi hai đứa một chầu liền

Nghi làm thinh Tuy ngoài mặt tỏ vẻ phản đối, nhưng thực ra trong lòng cô cũng muốn có dịp gặp lại Khánh Thế nên Nghi bảo :

− Tao không có ý kiến Tùy mày Biết vì sao tao ngại không ? Lần nào báo tin vui, thay vì tao phải thết tiệc ăn mừng, nhưng rồi cứ để cho người khác khao Kỳ ghê !

Kim hỏi :

− Mày đã đưỢc ai đãi rồi ?

− Anh Triết với chị Uyên, người quen của gia đình tao

− Ôi ! Nhằm nhò gì Họ là người lớn, chiêu đãi để chúc mừng mày là phải rồi Anh Khánh cũng thế Đừng ngại, nhỏ ạ

Dứt lời, Kim nắm tay Nghi, lôi đi :

Trang 35

− Mau xuống phòng khách với tao Lẹ lên

Nghi co rụt tay lại :

− Buông ra ! Mày làm gì giống như đòi nợ

− Nhỏ này dị ghê ! Lanh hơn quỷ mà còn bày đặt mắc cở

Hai cô gái còn đang vùng vằng thì có tiếng giày của Khánh khua trên hành lang

− Rồi, anh tao về tới Mày không chịu xuống, tao sẽ gọi ảnh lên Anh Khánh ơi !

Nghi bịt miệng Kim lại :

− Ê ! Đừng có gào

Nghe tiếng kêu, Khánh mạnh dạn bước đến cầu thang :

− Gì đấy Kim ?

− Lên đây Nhỏ Nghi muốn biết mặt anh

Đấm vào vai bạn thùm thụp, Nghi hầm hừ :

− Quỷ sứ ! Tao nói vậy hồi nào ?

Khánh chợt xuất hiện, trên môi dọn sẵn nụ cười, Nghi vội buông Kim ra

Khánh ngó sững Nghi :

− Ồ ! Cô đây sao ? Thật không ngờ

Nghi cười tủm tỉm, e thẹn nép sau lưng Kim Thấy vậy, Kim lách người qua thật nhanh Cô bảo :

− Mày làm gì vậy ? Nhìn kỹ coi có phải bác sĩ Khánh mà mày đã gặp ở trên tàu không ?

Nghi đỏ rần mặt, lúng túng, một cử chỉ thật lạ mà Kim ít thấy

− Chao ôi ! Hôm nay bày đặt mắc cỡ nữa Ngộ nha

Nghi nguýt bạn bén ngót :

− Nhỏ này ! Bữa nay ăn cái gì mà lột lưỡi thế ?

− Ai bảo mày giả bộ hiền từ, không chịu chào anh tao một tiếng

− "Chời ơi" ! Cần gì chào Cười xã giao là biết quen rồi

Khánh mỉm cười :

− Nghi đến đây từ lúc nãy phải không ?

Cô gật nhẹ Kim nói hớt :

− Nghi tới để báo tin cho em biết nó đã được tuyển làm người đẹp ngành hàng không rồi

Khánh mở to mắt :

− Thế à ? Rồi Kim có chúc mừng bạn bằng quà tặng gì chưa ?

Kim tủm tỉm cười :

− Em với Nghi thân nhau, cần gì quà cáp Bổn phận ấy nhường cho anh đi

− Nhỏ này khôn ghê ! Cái gì hao tốn là dành cho anh nó

− Chứ sao ? Phải nói là hân hạnh lắm đó nghe

Trang 36

Khánh phì cười :

− Được rồi Ngày mai, anh mời cả hai xem một suất ca nhạc và biểu diễn thời trang

Kim nhảy cẫng lên :

− Ô kê Bảo đảm nhỏ Nghi sẽ chịu liền

− Anh chưa thấy Nghi gật chỉ mới có em

Kim hích cùi chỏ vào hông Nghi :

− Nghe anh Khánh nói không mà đứng như bụt vậy mày ?

− Ừ Thì sao cũng được

Kim cười toe, hỏi gặng lại :

− Chiều mai, anh với em đến nhà đón Nghi chứ ?

Khánh gật đầu Kim đẩy vai anh :

− Rồi Phần anh đã xong Đi chỗ khác cho người ta tâm sự

Khánh ngầu mặt ngó Kim :

− Không đưỢc phép xua anh như vậy, nghe chưa ? Em mới là người cần phải đi chỗ khác đấy Kim nhìn Khánh, vẻ giễu cợt :

− Thôi thì cũng ép bụng nhịn anh một lần Ngày mai, nhớ trả ơn em gấp đôi nhé

Kim dợm bước, Nghi vội lôi áo cô lại :

− Đi đâu vậy ? Đứng đây với tao

Kim gỡ tay bạn :

− Ông anh tao muốn nói chuyện với mày Ở đây, ổng sẽ bảo tao làm kỳ đà cản mũi

Dứt lời, Kim chạy tọt xuống lầu Còn lại hai người, Nghi cảm thấy chân tay như thừa thãi Cô đến đứng bên chậu hoa quì Dưới nắng mai, màu hoa vàng ánh rực rỡ làm sao

Khánh lại gần, gợi chuyện :

− Nghi có vẻ yêu hoa nhỉ ? Thế Nghi có biết hoa này tên là gì không ?

Cô chúm chím :

− Hoa quì, hai còn gọi là hướng dương

− Vì sao có tên ấy ?

− Vì mặt trời đi về hướng nào thì hoa sẽ xoay theo hướng đó

Khánh gật rồi khẽ khàng :

− Có một câu ngạn ngữ nói về tình yêu liên quan đến hoa này thật tuyệt vời, chẳng biết Nghi có nhớ không ?

Cô mỉm cười, lắc đầu

− Để tôi nhắc cho nhé "Nếu em là mặt trời, anh sẽ trọn đời làm kiếp hướng dương"

Đông Nghi cười thật duyên dáng :

Trang 37

− Quả là tuyệt Nghi phải học câu này mới được

− Thôi, để mình tôi nhớ đủ rồi

Đông Nghi ngồi xuống băng đá, vuốt ve cánh hoa Hiểu Khánh cũng ngồi bên băng ghế đối diện :

− Lúc nãy, nhỏ Kim điều tra Nghi hay sao mà biết mình đã gặp nhau trên tàu ?

− Ừ Nó buộc Nghi phải kể cho nó nghe

− Chà ! Con nhỏ ấy quỷ quái lắm Nó sẽ cười nhạo anh nó thối mũi

Nghi che miệng nhìn xuống :

− Nghe Kim bảo anh nghiêm lắm mà, trừng mắt một cái cũng đủ cho nó sợ

− Ôi ! Nhỏ ấy chỉ giỏi tố khổ Bướng còn hơn cả Nghi nữa đấy

− Đời bây giờ phải vậy chứ sao Hiền quá, dễ bị người khác ăn hiếp

Hiểu Khánh lắc đầu :

− Luận điệu cả hai y chang nhau, bạn thân là phải rồi

− Anh nên mừng vì có đứa em gái lanh lợi như Kim Đừng than van

− Eo ơi ! Con gái mà chót chét nhiều quá, con trai nó sợ lắm Coi chừng ở mồ côi suốt đời

Cô liếc anh, mắt có đuôi :

− Anh nói luôn Nghi có phải không ?

− Ô ! Tôi đâu dám Nghi hiền hậu, dễ thương hơn

− Thôi, đừng có nịnh đầm Nghi ghét đàn ông mỏng mép lắm

Khánh cười hì hì :

− Khó tính ghê Từ hôm về đến nay, tôi muốn đến thăm Nghi, nhưng khổ nổi tôi không biết địa chỉ

− Đến làm chi ? Mẹ Nghi không thích bạn trai của Nghi tới nhà đâu

− Bác giữ con gái kỹ dữ vậy à ? Tôi không tin lời Nghi

Cô cười khúc khích Khánh tiếp :

− Thật đấy Sẽ có một ngày tôi bạo gan, thử "xâm mình" đến xem có phải thế không cho biết

− Nếu dám thì xin mời

Phương Kim đứng dưới cầu thang vụt chạy lên :

− Trời ơi ! Mời tới nhà rồi nghen Tao nghe rõ ràng nha Nghi

Xô bạn, Nghi bật cười :

− Nhỏ này ! Chuyên gia nghe lén Thôi, trưa rồi, tao phải về phụ việc với mẹ Vài hôm nữa là đi làm, đâu có thời gian

Khánh nhắc nhơ :

− Nhớ chiều mai, anh đến đón Nghi nhé

Nghi nhoẻn miệng thay cho cái gật Kim hích cùi chỏ vào hông Nghi

− Mau quá Mới đây ổng đổi "tông" rồi, mày ạ

Trang 38

Cả ba cùng xuống lầu Nhường cho hai cô gái đi trước, Khánh bước theo sau

oOo

Chiều nay, hẹn đi xem ca nhạc với Khánh, Nghi muốn mình thật đẹp

Đứng trước tủ quần áo hàng giờ, cô mới chọn cho mình được bộ váy màu nâu nhạt, điểm xuyết những chùm hoa trắng duyên dáng

Nghi đang loay hoay tự trang điểm thì mẹ của cô đi vào phòng :

− Chà ! Chưa xin phép mẹ mà định đi đâu thế ?

Cô nghiêng đầu nhì bà Thạch trong gương :

− Ứ ừ Con đã lớn như thế này rồi mà mẹ không để cho được tự do, đi đâu cũng phải báo, phải xin

− Chứ sao Nhưng mẹ đâu có khó quá với con Việc gì thấy được là mẹ đồng ý liền

Nghi làm duyên cho mái tóc bằng chiếc kẹp nhỏ

− Con mới quen với một người bạn trai trong dịp đi du lịch Chiều nay, anh ấy với cô em gái mời con đi xem trình diễn thời trang

Đoán biết ý con gái, bà Thạch ngắt ngang :

− Chuẩn bị gần xong mới nói với mẹ để đi chứ gì ? Ừ thôi, cũng được Nhưng con phải xét xem cậu

ta là người như thế nào, có tư cách không đã

− Mẹ khỏi lo Anh ấy là một bác sĩ, dân trí thức đàng hoàng

− Ừ Mẹ tin con Chiều nay, cậu ta đến nhà, mẹ sẽ nhìn mặt thử

Nghi chúm chím :

− Con không nghĩ gì khác ngoài tình bạn đâu Con gái của mẹ luôn biết giữ giá trị của mình mà

Bà Thạch nắm vai Nghi, xoay cô lại :

− Đâu, quay qua cho mẹ ngắm chút coi Con mặc chiếc áo này hợp đấy Trang điểm nhẹ nhàng thôi,lòe loẹt quá làm mất đi vẻ tự nhiên

Nghi dang tay, xoay một vòng tròn :

− Mẹ trông con có xinh không ?

− Chuyện trò với mẹ mà lúc nào cũng muốn hơn, đừng nói chi ai

Nghi gọi vói ra bên ngoài :

− Thư ơi ! Có khách tới, vào đây kêu giùm chị nhé

Bà Thạch vừa đi ra khỏi phòng, vừa bảo :

Trang 39

− Nó biến đâu mất rồi Để mẹ nhìn chừng cho

Trong khi ấy thì Khánh lái xe đang trên đường đến nhà Nghi, anh chạy theo sự hướng dẫn của Kim

− Anh Khánh này ! - Kim gọi

− Hử ?

− Anh thấy nhỏ Nghi thế nào ?

− Cũng được Nói tóm lại là khá dễ thương

Kim chu môi :

− Đừng có nói rằng anh "kết" nhỏ ấy nghe Nó còn trẻ con lắm Chị Uyên hợp với anh hơn

− Thì anh coi Nghi cũng giống như em Việc đi chơi này là anh làm theo yêu cầu của Kim mà

Cô trề môi :

− Thôi, đdừng đổ oan cho em Đi hay không là tùy ở anh chứ bô

Khánh giả vờ :

− Ừm Nói vậy thì bây giờ không đi nữa Anh quay xe trở về đây

Kim la oai oái :

− Hê ! Không được thất hứa à nha Anh có biết hiện giờ nhỏ Nghi đang ngóng cổ chờ không ?

− À ! Nếu Nghi trách thì anh sẽ bảo tại Kim thôi

Nguýt Khánh bằng nửa con mắt, Kim chằng miệng :

− Bửa nay, vì lợi ích chung, em đành phải nhịn thua anh Mai mốt, thế nào anh cũng có chuyện nhờ nhỏ này, đừng hòng nhé

Khánh bật cười, dừng xe lại trước đèn đỏ :

− Này ! Nhìn kỹ xem, đến đây rồi phải rẽ qua bên phía nào đây ?

Kim phẩy tay ra dấu :

− Ngoặt bên trái, chạy khoảng hai trăm mét là tới

Khánh làm theo lời Kim :

− Nhà Nghi có đông anh chị em không ?

− Nhỏ Nghi không có anh trai, chỉ duy nhất một đứa em gái chừng mười ba, mười bốn tuổi

Khánh nhân dịp, hỏi tới :

− Gia đình cô bé ấy sống bằng nghề gì ?

Kim ngó anh trai :

− Nói không chú ý mà coi bộ thắc mắc hơi nhiều à nha Không Nhất định em không thèm nói cho anh biết

Khánh cười giòn giã :

− Làm khó hả Từ từ anh cũng sẽ biết thôi

Kim trừng mắt hăm dọa :

Trang 40

− Anh lộn xộn, em méc chị Uyên cho xem Lúc này, anh có vẻ như thờ ơ với chị ấy

Khánh chép miệng, thở ra :

− Em biết gì mà trách anh Chuyện người lớn, con nít đừng có xen vào

− Ừm Con nít Còn Nghi thì sao ? Nó là người lớn chắc

Khánh phì cười :

− Nhỏ này lạ ghê Mắc mỏ với anh hoài

− Anh mới là lạ Thấy dó bỏ đăng, thấy trăng quên đèn

Khánh nghiêm mặt :

− Kim ! Đừng nói như vậy Em không hiểu anh đâu

− Thôi, gác chuyện đó lại đi Tới nhà nhỏ Nghi rồi

− Vào hay chờ ngoài cổng ?

Kim mở cửa xe

− Để em vô trước Anh ngồi đó chờ nghe

Khánh gật, ngóng cổ nhìn theo nhỏ Kim Nhà của Nghi nho nhỏ xinh xinh, có tường rào cao bao bọc, dây leo phủ kín với những chùm hoa tím thật dễ thương

Khánh đốt thời gian chờ đợi bằng điếu thuốc trên môi Anh chợt thấy vui khi nghĩ một ngày nào đó, anh sẽ đến nhà Nghi mà không cần đến Kim Nhỏ ấy không hiểu gì cả, trách cứ anh đủ điều Khánhkhông muốn nói ra uẩn khúc đã làm cho anh đau lòng Kim có biết cũng không giải quyết được điều

gì, nhưng có thể làm chuyện rối ren hơn vi bản tính thẳng thắn của cô bé

Mãi nghĩ ngợi, cho đến khi nghe tiếng nói cười của Nghi và Kim, anh mới ngoái đầu lại nhìn Tối nay, trông Nghi hiền hòa trong bộ váy hoa như một thiên thần nhỏ So với Uyên, Nghi trẻ gấp mấy lần, hỏi sao lòng Khánh không xao động

Để che giấu xúc cảm, anh bảo :

− Có bị ngăn trở gì không mà lâu thế ?

Phương Kim xem đồng hồ :

− Chưa đầy nửa tiếng mà anh đã than Bác hỏi sao anh không vào nhà, báo hại em phải giải thích

− Giải thích sao ?

− Thì em nói sắp trễ giờ, xin bác thông cảm Vả lại, con bảo đảm anh trai con đàng hoàng lắm, chỉhơi bay bướm tí xíu

Khánh với tay định cốc vào đầu Kim, nhưng cô đã nhanh nhẹn né tránh

Anh cho xe chạy êm êm trên đường Đèn cao áp hai bên đường bắt đầu tỏa sáng Ban đêm, phố xá tấp nập đông vui

Khánh nhìn vào kính chiếu hậu :

− Bao giờ thì Nghi đi làm ?

Ngày đăng: 15/03/2023, 20:30

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w