Vợ và Người Tình Thảo Nhi Vợ và Người Tình Thảo Nhi Tạo Ebook Nguyễn Kim Vỹ Nguồn truyện vnthuquan net Thảo Nhi Vợ và Người Tình Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động N[.]
Trang 1Thảo Nhi
Vợ và Người Tình Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ dự án sách cho thiết bị di động
Nguồn: http://vnthuquan.net/
Tạo ebook: Nguyễn Kim Vỹ
MỤC LỤC
Chương 1 & 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương kết
Trang 2anh đối diện với vợ:
- Tôi cần đi ra ngoài cho khuây khỏa một chút Nếu tôi có về muộn, cô cứ ăn trước đừng chờ
Thế Tùng thay quần áo ra đi ngay Nghi Dung úp mặt vào gối, nước mắt cô tha hồ rơi, vì bây giờ chỉ
có một mình cô trong phòng Ba hôm nay cô như mộ Thế Tùngên tội phạm trước vị quan tòa nghiêm khắc, lầm lì cau có Ba hôm thôi mà dài tựa thế kỷ, chuỗi ngày con gái vô tư, mơ mộng nhung nhớ chìm vào quên lãng Còn lại đây một Nghi Dung sầu muộn rụt rè, nhất nhất sợ hãi trước đôi mắt của chồng
- Chị Hai! Anh Hai đâu ?
Tuệ Thanh gõ cửa một lúc lâu mà Nghi Dung vẫn không hay Cô bé thò đầu vào trong, àng lay vai chị dâu Nghi Dung lúng túng chùi vội nước mắt:
- Có chuyện gì không cô út ?
- Em định tìm anh Hai xin tiền đổ xăng xe Ba mẹ đều đi hết trơn
Nghi Dung nắm tay Tuệ Thanh dịu dàng hỏi:
- Chị có đây, em cần bao nhiêu ?
- Em cần hai chục thôi
Rút xấp tiền trong ngăn tủ trên đầu giường, Nghi Dung dúi vào tay Tuệ Thanh:
- Em cầm lấy tiền này đổ xăng
Tuệ Thanh tròn mắt:
- Ôi! Nhiều quá, em không dám lấy đâu
- Không sao đâu, tiền này chị cho em mà
- Anh Hai mà biết anh sẽ cốc đầu em
- Thì em đừng nói
Tuệ Thanh hớn hở ôm chầm Nghi Dung , thơm lên má:
- Cám ơn chị Hai Anh Hai đâu rồi chị ? Mà sao chị khóc vậy ? Anh Hai làm chị buồn hả ?
- Không phải đâu em, chị nhớ ba mẹ chị thôi
Tuệ Thanh cười hồn nhiên:
- Ừ, em cũng như chị vậy đó, đi đâu ít hôm nhớ mẹ là khóc hà
Rồi cô nhăn mũi:
- Vậy mà anh Hai không ở nhà, bỏ chị đi đâu rồi ?
- Anh Hai đi công việc
- Vậy chị đi phố với em đi, ra bến tàu chơi, ở nhà buồn thí mồ
Nghi Dung ngần ngừ một chút Để lấy lòng em dâu, Nghi Dung gật đầu:
- Ừ, cũng được , chị em mình đi
Tuệ Thanh mừng rỡ tung tăng về phòng mình Cô bé mặc quần soọc trắng, áo thun trắng, chân mang
Trang 3thể thao cùng màu giống như một vận động viên Mái tóc cắt ngắn làm khuôn mặt cô bé thơ ngổ ngáo Tuệ Thanh trợn mắt nhìn chị dâu, cô lùi lại ngắm nghía Nghi Dung mặc đầm ngắn màu tím, tóc buông dài
- Chị Hai! Chị đẹp não nùng thật Hèn nào, anh Hai cưới chị là đúng
Nghi Dung xót xa quay đi, nước mắt cô lại muốn ứa ra Ta nào có ra gì trong mắt Thế Tùng
Hai chị em đèo nhau trên chiếc Dream, Tuệ Thanh giành chở Cô bé hãnh diện đi bên chị dâu, lạng lách trên các con phố, thỉnh thoảng vài tiếng huýt gió trêu chọc
- Ôi! Tim anh rụng mất
Tuệ Thanh nghịch ngợm:
- Rụng thì cho mượn đá cầu đi
Cô cười phá lên Nghi Dung cũng cười hòa theo nét hồn nhiên, lí lắc của cô bé Cô lạng xe một đường lả lướt nhắm vào đám con trai vừa trêu chọc, làm họ phải nhảy lên bậc thềm Tuệ Thanh thích chí cười vang Nghi Dung sợ hãi ôm chặt eo Tuệ Thanh, Tuệ Thanh sôi nổi:
- Chị Hai ôm em cho chặt nha!
- Em nghịch quá, Tuệ Thanh à
- Chị Hai sợ hả ? Chưa đâu Lát về, em phải cho anh Hai biết mới được, có bà vợ đẹp như tiên phải ráng mà cưng
Nghi Dung vờ cau mày cấu tay vào bụng Tuệ Thanh:
- Coi chừng anh Hai em bạt tai hai chị em mình
Tuệ Thanh lắc đầu:
- Còn lâu! Em thấy anh Hai cưng chị quá trời
Nỗi buồn lại len vào tim Nghi Dung Cô áp mặt vào vai Tuệ Thanh để nghe lòng mình trống vắng hoang vu Tuệ Thanh và Thế Tùng có cùng khuôn mặt Ta bắt đầu yêu Thế Tùng rồi ư ? Nghi Dung nhớ đến nụ hôn đêm tân hôn, khuôn mặt đầy quyến rũ, đầy nam tính của chồng Ôi! Đã quá xa vời,
dù gần nhau trong gang tấc Chiều nay đẹp quá, anh đang đi đâu, Thế Tùng ? Lần đầu tiên trong cuộc đỜi, em biết thế nào là nỗi đau của người vợ bị hắt hủi
Thế Tùng cứ lái xe giong ruổi qua nhiều con đường, không định hướng Đi đâu cho khuây khỏa bây giờ ? Có ai biết ta vừa cưới vợ xong phải đi chạy trốn, một mình ôm lấy nỗi buồn ?
Thẩm Hà! Anh nhớ em quá Giờ này em đang làm gì ?
Thế Tùng vòng xe lại, cho đi qua con đường có nhà Thẩm Hà Anh thèm nhìn lại người yêu dẫu một lần
Đường vào con hẻm sâu hun hút, Thế Tùng nhìn thấy bà mẹ Thẩm Hà ngồi bên tủ thuốc lá, mắt ngó bâng quơ Thế Tùng thở dài Kể từ hôm nay anh không có quyền bước chân vào con hẻm đó, bởi anh là kẻ phụ tình đi cưới vợ, một người vợ không yêu, cuộc hôn nhân gượng ép Thế Tùng cay đắng
Trang 4gục đầu trên vô lăng Một người con gái đem chữ trinh đáng giá nghìn vàng cho người tình vào buổi tối đám cưới Ôi! Quả là nhục nhã cho anh đã hy sinh tình yêu của mình
Thế Tùng dừng xe trước một quán nước, gọi hai lon bia, một mình ngồi trầm tư đau khổ Gần tám giờ tối mới quay về nhà Tuệ Thanh và Nghi Dung vừa về đến Nghi Dung sợ sệt nhìn chồng Tuệ Thanh láu táu:
- Anh Hai! Em và chị Hai mua một đống quà
- Đi phố vui không ?
- Vui
Thế Tùng gượng gạo choàng tay qua vai vợ kéo về phòng Hơi thở anh nồng mùi rượu Cánh cửa phòng đóng lại Thế Tùng quan sát vợ Trong bộ đồ đầm tím quả Nghi Dung thật đẹp như một trái táo chín, mũm mĩm ngon mắt Bất giác lòng anh nỗi lên một nỗi ghen tức Anh cởi áo ngoài ném lên ghế lạnh lùng ngồi thu mình một góc Nghi Dung rụt rè hỏi:
- Em dọn cơm anh ăn nha ?
Thế Tùng lạnh nhạt:
- Tôi đã ăn ngoài phố
Nghi Dung nhẫn nại ngồi thụp xuống chân chồng nhẹ nâng chân anh Thế Tùng cau mày:
- Cô làm gì vậy ?
- Em cởi giày hộ anh Hình như anh đã say
Thế Tùng cười nhạt:
- Say ?
Anh rụt mạnh chân lại đứng lên:
- Khỏi! Tôi tự làm được và muốn được một mình
Thế Tùng cởi giày ném vào tủ, ngả người xuống giường Nghi Dung lựng khựng lui lại, lòng cô tê tái Anh ấy đã không cần mày, mày chỉ là cái gai chướng mắt thôi, đáng tội mày chưa, Nghi Dung ? Nghi Dung lui ra, cô đi xuống bếp mở tủ lạnh Tuệ Thanh đã xếp mấy hộp trái vải vào đấy Nghi Dung lấy một hộp khui ra, làm cho cha mẹ chồng hai ly, còn một ly cô mang vào trong phòng Thế Tùng đang ngồi hút thuốc Nghi Dung đặt ly trái vải trước mặt chồng:
- Mời anh uống nước
- Cám ơn
Căn phòng lại chìm vào im lặng nặng nề Thế Tùng cứ ngồi hút thuốc, mặc cho Nghi Dung lui cui tắm rửa thay quần áo, làm giường thay drap khác Thế Tùng bỏ vào phòng tắm dội nước ào ào Nước mát làm anh tươi tỉnh hơn, nhưng thái độ không thay đổi Anh uống hết ly nước lại đốt thuốc hút Nghi Dung không dừng được, ngồi dậy đến sau lưng chồng, ngập ngừng đón điếu thuốc trên tay chồng, van lơn:
Trang 5- Đi ngủ đi anh, đừng hút thuốc nữa!
- Tôi chưa buồn ngủ
- Khuya lắm rồi, anh hút thuốc hoài không tốt đâu
- Cám ơn cô đã lo
Thế Tùng đứng lên bỏ mặc Nghi Dung đứng đó, anh nằm dài ra giường Hành động của Thế Tùng như gáo nước lạnh tạt vào mặt, Nghi Dung cắn mạnh hai môi mình lại, lòng đau như có ai cắt từng khúc ruột của mình
Thế Tùng , anh ghét em đến vậy ư ? Anh phủ phàng với em chi vậy ? Em biết anh không bao giờ có một chút cảm tình với em, nhưng anh làm em bẽ bàng quá, Thế Tùng ơi
Một đêm thật dài lặng lẽ trôi qua, chỉ có tiếng khóc âm thầm của Nghi Dung và trăn trở Thế Tùng Nghi Dung bừng mắt thức dậy nhìn sang Thế Tùng đã dậy từ bao giờ di đâu mất Nghi Dung thở dài vội vã xuống nhà ăn sáng Ông bà Thế Minh đang ăn sáng Thấy con dâu, ông gọi:
- Này, Nghi Dung ! Thế Tùng đâu rồi ? Ba thấy nó đi từ lúc sáng sớm
Nghi Dung ú ớ không biết trả lời làm sao Tuệ Thanh đáp thay:
- Anh Hai nói với dìba là ảnh đến bệnh viện
Bà Thế Minh kêu lên:
- Cái gì ? Đến bệnh viện làm chi ? Đi làm à ? Người ta cho nó nghỉ phép một tuần mà Sao vậy Nghi Dung ?
Nghi Dung bối rối:
- Dạ, con không biết Ảnh nói là đến bệnh viện một lát sẽ về
Ông Thế Minh chép miệng:
- Cái thằng mới cưới vợ mà đã muốn đi l`m Bảo đi Đà Lạt cũng không chịu đi Nghi Dung con đừng buồn nó, tánh nó là như vậy
- Dạ, không có đâu ba
Nghi Dung cố giữ thản nhiên Lòng cô đang tan nát Thế Tùng quyết thực hiện lời nói Hai tiếng ly dị làm cô hãi hùng, chất sữa ngọt lịm trên đầu lưỡi bỗng biến thành vị đắng
Thế Tùng nôn nao đến bệnh viện Anh hiểu chỉ có ở đó anh mới mong gặp lại Thẩm Hà Mới sáu giờ, bệnh viện chưa người đến làm việc là bao Hình như hôm nay là ngày Thẩm Hà ra ca Thế Tùng
đi nhanh xuống dãy phòng hành chánh Cửa phòng trực khép hờ, anh đắn đo đứng lại Cánh cửa chợt
mở, ánh sáng ngọn néon hắt ra ngoài, trong cảnh tranh tối tranh sáng của buổi sáng yên bình, mà Thế Tùng nghe như có một cơn bão vừa thổi đến Thẩm Hà xuất hiện nơi ngưỡng cửa trong bộ đồ y tá, đầu đội nón vải, một ít tóc rủ trên trán, gương mặt cô bơ phờ Cả hai im lặng nhìn nhau, Thẩm Hà lùi lại một chút bờ môi cô mấp máy không thành lời Thế Tùng run giọng:
- Thẩm Hà! Anh muốn gặp em
Trang 6Qua phút giao động sững sờ, Thẩm Hà nhếch môi cười nhạt, mặt lạnh lùng:
- Gặp em để làm gì ?
- Đừng từ chối anh Anh van em, anh muốn gặp em
Gương mặt đau khổ của Thế Tùng làm Thẩm Hà chạnh lòng, cô liếc mắt nhìn quanh, đáp khẽ:
- Em sắp hết ca trực Anh đến nhà em, một lát em về sau
Được Thẩm Hà hứa hẹn, Thế Tùng mừng rỡ siết nhẹ tay người yêu quay bước Thẩm Hà nhìn theo, lòng cô rộn lên một cảm giác khó tả
Thế Tùng cưới vợ mới bốn hôm thôi đã đi tìm cô, làm sao Thẩm Hà không vui Cô bâng khuâng tự hỏi: Chẳng lẽ Thế Tùng không có hạnh phúc ư ? Bốn ngày qua cô đã dật dờ như một xác chết, khi chugn quanh xầm xì khác nhau về đám cưới của bác sĩ Thế Tùng Còn chua xót nào hơn nhìn người yêu đi cưới vợ, đêm giã từ đầy nước mắt làm cô đau khổ chết đi được
Thẩm Hà giao ca nhanh chóng, hấp tấp thu dọn, thay đổi quần áo Lòng cô như có một khúc nhạc vui, cô đi như chạy ra cổng
Con đường về nhà hôm nay hình như quá dài, Thẩm Hà lạng lách giữa các làn sóng xe đầi ắp, tông
cả vào xe trước, vượt qua đèn đỏ Gặp mẹ Ở đầu hẻm, Thẩm Hà nhảy xuống xe, bà mẹ gọi giật con gái:
- Này, Thẩm Hà! Có Thế Tùng đang đợi con trong nhà
- Dạ, con biết rồi
Sợ mẹ hỏi lôi thôi, Thẩm Hà đẩy xe đi nhanh vào trong Thế Tùng bật dậy khi thấy người yêu về, anh ôm choàng lấy cô xót xa:
- Có mấy hôm mà em như thế này Em đã khóc nhiều lắm, phải không Thẩm Hà ?
Không kềm nén được, Thẩm Hà úp mặt vào ngực Thế Tùng nức nở Thế Tùng nao lòng nâng gương mặt Thẩm Hà, đôi mắt đang đầy lệ nhìn anh Thế Tùng uc i xuống hôn đắm đuối, đôi môi họ cuốn quýt tìm nhau Sau nụ hôn dài, Thẩm Hà đẩy Thế Tùng ra, lạnh nhạt:
- Em quên là anh đã có vợ Đủ rồi, anh về đi Thế Tùng
Thế Tùng kêu lên đau khổ:
- Thẩm Hà! Anh vẫn yêu em Sáu tháng nữa, anh sẽ ly dị Nghi Dung để cưới em Gắng đợi anh đi Thẩm Hà!
Thẩm Hà nghi hoặc nhìn Thế Tùng :
- Anh không nói dối em chứ Thế Tùng ? Lẽ nào ly dị dễ như vậy sao ?
- Cô ta không còn cong ái, anh đòi trả về cho cha mẹ cô ta Cô ta lạy lục xin anh một thời gian nữa, anh chấp thuận thời gian sáu tháng
Thẩm Hà vui mừng ôm chầm Thế Tùng Cô hôn lên khắp mặt anh, nước mắt ràn rụa:
- Thế Tùng ! Em cứ ngỡ mất anh vĩnh viễn Mấy hôm nay, em chỉ muốn chết đi
Trang 7Thế Tùng hôn lại người tình âu yếm:
- Bây giơ thì hãy vui lên em yêu
Thẩm Hà ngập ngừng:
- Thế Tùng ! Em là con gái nhà nghèo, học hành không là bao, anh trai can án, biết mẹ anh có chấp nhận không ?
Thế Tùng dìu người yêu lên đùi mình:
- Anh đã suy nghĩ kỹ Mẹ anh rất thích có cháu để bồng Tạm thời, nếu em thật tình yêu anh thì đừng câu nệ Chuyện cưới xin, anh thưa qua với mẹ, ta ăn ở trót có con Anh nhân cớ ấy ly dị Nghi Dung rồi đưa em về nhà, mẹ phải chấp nhận thôi
Thẩm Hà bá cổ Thế Tùng Môi cô tìm lấy môi anh, sóng mắt long lanh:
- Em sẽ là của anh Thế Tùng Dù có chết đi, Thẩm Hà cũng là của Thế Tùng
- Ôi! Em của anh
Thế Tùng xúc động ghì chặt người yêu vào lòng:
- Em thưa với mẹ được không ? Anh đưa em một số tiền lo lại nhà cửa Ban ngày, anh và em đi làm cùng về đây Tối thì anh phải về nhà
- Dạ, em sẽ thưa với mẹ Mẹ thương em lắm, anh không phải lo
Họ lại đắm đuối hôn nhau Buồn bực trong ngày xua tan nhanh, Thế Tùng nghe lòng dậy cảm giác rạo rực ham muốn Anh thì thầm:
- Bé ơi! Anh muốn em làm vợ anh
Thẩm Hà đỏ mặt, cô đặt một ngón tay lên môi anh, tình tứ:
- Ngày mai, em thưa qua với mẹ đã Chúng mình làm một bữa tiệc nhỏ chỉ có em và anh thôi
Thẩm Hà như một con mèo nhỏ nép vào lòng Thế Tùng Anh say đắm hôn cô
Thế Tùng mang bộ mặt tươi vui hớn hở về nhà, sau những giây phút nồng cháy bên người tình, ánh mắt anh dịu lại k hông còn cau có khi gặp gương mặt mừng rỡ của Nghi Dung Cúi hôn nhẹ lên trán
vợ trước mặt mẹ, Thế Tùng bảo:
- Anh đã ăn cơm bên ngoài rồi Em ăn cơm chưa ?
Tuệ Thanh rước lời chị dâu:
- Nào chị Hai có chịu ăn cơm trước đâu, cứ một hai bảo chờ anh
- Vậy hả! Thôi, xuống đây, anh ăn thêm một chén với em cho vui
Bỗng dưng chồng đi một ngày biền biệt, đến tối về nhà nhẹ nhàng vui vẻ hỏi han, Nghi Dung mừng như được cho quà Cô thỏ thẻ:
- Em muốn đợi anh về cùng ăn Không có anh, em ăn không nổi
Lời thỏ thẻ của Nghi Dung làm Thế Tùng cau mày, nghĩ đến người tình của vợ Anh ta có yêu mới họa tranh, tạc tượng in hệt Nghi Dung Có yêu, Nghi Dung mới dâng hiến cho anh ta Lòng Thế
Trang 8Tùng bỗng dưng lạnh ngắt, anh gượng gạo nuốt vội chén cơm
Tình trạng chia đôi vẫn không thay đổi
Đêm nay, Thế Tùng không để gối chắn vào giữa hai vợ chồng, một ngày bên Thẩm Hà cho Thế Tùng nhẹ nhàng, anh ngủ ngay không trằn trọc xoay trở Nghi Dung chống tay lên mặt nệm, đầu ngóc lên cao nhìn chồng trong giấc ngủ Vầng trán cao, sống mũi thẳng tắp, một nét đẹp đàn ông đúng mực Bên cô, trước mặt mọi người, anh nồng nàn ân cần lo lắng Vậy mà khi chỉ có hai vợ chồng bên nhau, anh lạnh lùng xa vắn g Cảm giác bị hắt hủi bạc đãi làm Nghi Dung đau đớn Bất giác, không kềm nén được lòng, Nghi Dung gục mặt lên ngực chồng nức nở
Thế Tùng choàng tỉnh ngơ ngác nhìn vợ Một thân thể mềm ấm trên ngực anh, đôi mắt đẫm lệ đang nhìn anh, chiếc áo ngủ trễ cổ, bày gần trọn vẹn đôi ngực Vòng tay cô dịu dàng ôm chặt anh, ánh đèn ngủ màu hồng gợi tình Cảm giác rạo rực ban trưa bên Thẩm Hà cố đè nén bây giờ lại bùng lên, Thế Tùng nuốt nước bọt Một chút xao xuyến dấy lên, anh nhẹ vuốt tóc vợ:
- Sao em không ngủ đi ?
- Đừng hắt hủi em, Thế Tùng ơi
Thế Tùng chạnh lòng vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại, đang cận kề bên mình siết nhẹ vỗ về:
- Em ngủ đi
Nghi Dung dịu lòng vì được vỗ về ôm ấp, cô cúi xuống e ấy áp môi mình lên má chồng như tạ Ơn Máu nóng dâng lên mặt, lòng Thế Tùng háo hức dậy ham muốn, khi bàn tay Nghi Dung vuốt ve khuôn mặt anh và tìm lấy môi anh Thế Tùng quên cả Thẩm Hà, chỉ biết ngất ngây trong một cảm giác mới, lạ lẫm như cơn sóng tràn bờ Không kềm nén, anh ghì chặt Nghi Dung vào lòng hơn nữa, môi tìm môi, vòng tay siết chặt hơn như không muốn rời ra
Lần thứ hai sau đêm tân hôn đầy nước mắt, Nghi Dung được chồng yêu cuồng nhiệt Nước mắt cô ướt đẫm trên ngực áo chồng Cũng là lúc Thế Tùng buông vợ ra, tâm tư anh hướng về Thẩm Hà Suốt một ngày Thẩm Hà đã cho anh vuốt ve âu yếm, lại không cho anh ân huệ cuối cùng Anh có lỗi với em rồi, Thẩm Hà
Nghi Dung tỉnh giấc, nắng đã lọt xuyên qua khe cửa, cô hoảng hốt ngồi bật dậy Mặt nệm chỗ Thế Tùng nằm còn trũng xuống nhưng lạnh ngắt Thế Tùng đã đi làm rồi ư ?
Nghi Dung ôm gối vào lòng, còn đầy mùi hương của Thế Tùng mơ màng Thế Tùng , hình như em
đã yêu anh Cám ơn anh đã cho em một đêm biết thế nào là hạnh phúc của tình vợ chồng Nghi Dung nghe hình như hơi thở của Thế Tùng còn nồng nàn trong da thịt mình
Tắm rửa xong, Nghi Dung ngồi lại bàn trang điểm, tìm cây lược chải tóc Tay cô chụp lấy tờ giấy đặt trên bàn, mắt mở lớn nhìn những dòng chữ viết vội của chồng:
"Anh có một việc cần phải đi Đà Lạt một tuần, em lựa lời mà nói ba mẹ giùm anh"
Thế Tùng
Trang 9Nghi Dung buông rơi tờ giấy, thẫn thờ Thế Tùng vội vã đi Đà Lạt làm gì ? Đêm qua anh đã nồng nàn thế kia, chẳng lẽ anh lại muốn đi khuây khỏa ư ? Đau khổ lại trở về trong Nghi Dung , một chút ghen hờn không tên nhen nhúm Nghi Dung nhìn vào khoảng không chua xót Ta đã lầm, Thế Tùng vẫn không tha thứ Giọt lệ đau thương lại tràn ra khóe mi, Nghi Dung gục mặt vào đôi bàn tay khóc nức nở
Thế Tùng tay xách va li gọi cửa nhà Thẩm Hà thật sớm Thẩm Hà vừa mở cửa, anh ôm chầm lấy cô
- Nhớ em quá! Suốt đêm anh không ngủ được, trời chưa kịp sáng phải chạy đi tìm em
Thẩm Hà nép vào lòng Thế Tùng như con mèo ngái ngủ nũng nịu:
- Có nói xạo không đó ?
Thế Tùng mơn trớn:
- Anh mà thèm xạo, đố em biết anh đến đây sớm làm gì ?
Thẩm Hà cười khúc khích véo vào mũi Thế Tùng :
- Đêm hồi hôm chắc là bị vợ cho ngủ dưới đất nên chạy đi sớm chớ gì ?
Thẩm Hà sung sướng reo lên:
- Anh đưa em đi Đà Lạt ?
Cô ôm mặt Thế Tùng hôn cuồng nhiệt:
- Anh dám đi với em một tuần chứ ?
Thế Tùng vênh mặt:
- Sao không dám, mười ngày nữa là khác
- Vậy em đến bệnh viện xin phép nha
- Em thưa qua với mẹ chưa ?
- Mẹ nói tùy em
- Ôi! Bé của anh dễ thương quá
Thẩm Hà nhỏm dậy, Thế Tùng ôm Thẩm Hà lại nheo mắt:
- Khoan! Thương anh đi anh mới cho em đi
Thẩm Hà kề má mình vào môi Thế Tùng , vòng tay như loài bạch tuột quấn lấy Thế Tùng Anh ngây ngất siết chặt Thẩm Hà vào lòng mình:
- Hôm nay là ngày tân hôn của chúng mình, phải không em ?
Thẩm Hà liếc mắt nhìn người yêu, má cô đỏ hồng Thế Tùng say đắm cúi xuống tìm môi người tình
Trang 10- Bế em vào trong đi
Trước vẻ ôn nhu như con mèo nhỏ của Thẩm Hà, Thế Tùng ngất ngây say Anh bế Thẩm Hà lên đôi tay mạnh mẽ của mình, tiến nhanh vào trong Thẩm Hà kín đáo kéo dây áo ngủ, trước Thế Tùng bây giờ là pho tượng tuyệt mỹ Thế Tùng ôm ghì người tình, tình yêu anh dâng cao tuyệt đỉnh
Những giọt máu hồng trinh nguyên trên tấm drap trắng làm Thế Tùng sung sướng Anh hôn cô miên man:
- Cám ơn em Thẩm Hà
Thẩm Hà khép mắt lại trong vòng tay Thế Tùng Cô hiểu hạnh phúc đã trở về với mình, không cần phải tranh giành Thế Tùng là của Thẩm Hà Một nụ cười chiến thắng điểm trên môi Thẩm Hà Khi nắng bên ngoài lên cao, Thẩm Hà rúc vào lòng Thế Tùng như con mèo con
- Thế Tùng ! Vì yêu anh, em chấp nhận hết dù chỉ ở địa vị người tình
Lời yêu quá khiêm nhường làm sao Thế Tùng làm ngơ cho đưọc, anh siết chặt hơn nữa, hơn nữa cho thân thể người tình vào lòng mình, lòng rạo rực, nôn nao
- Dậy đi em! Chúng mình đi bây giờ là vừa
Thẩm Hà vùi mặt lên vùng ngực rộng của người tình, phụng phịu:
- Em còn buồn ngủ mà, anh phá em suốt đêm
Thế Tùng phì cười:
- Nói bậy rồi bé! Đêm qua là đêm tân hôn của chúng mình kia mà
- Sao, không dậy hả Anh vác bé dậy đi vòng vòng trong nhà cho biết Sáng lắm rồi bé
Thẩm Hà mở mắt ra Như chợt nhớ, cô kêu lên:
- Chết chưa! Em cứ tưởng còn sớm Đến Đà Lạt có tối lắm không anh ?
Hôn nhẹ lên môi Thẩm Hà, Thế Tùng âu yếm:
- Nào, sợ tối thì dậy đi bé
- Đỡ em dậy đi!
- Nhõng nhẽo quá bé
Thẩm Hà khêu gợi, Thẩm Hà nũng nịu vòi vĩNh Thế Tùng cứ ngất ngây trong hạnh phúc của mình, tất cả bây giờ chỉ có Thẩm Hà là duy nhất
Xe đến Đà Lạt gần tối, Thẩm Hà nằm co vào lòng Thế Tùng trên xe, xuýt xoa:
- Lạnh quá anh ơi!
Thế Tùng âu yếm kéo lại cổ áo và cài kín nút áo lại cho Thẩm Hà Anh ôm cô vào lòng thầm thì:
- Còn lạnh nữa không bé ?
Thẩm Hà tình tứ hôn vào má người tình:
- Thế Tùng ! Em nhớ mãi những kỷ niệm này
- Không bao giờ anh hết yêu em m
Trang 11Thẩm Hà cười khúc khích:
- Nói phải giữ lời à nha! Cho anh hay em ghen còn hơn Hoạn Thư
- Em làm gì anh ?
- Cắt anh ra từng mảnh moi lấy tim anh
Thế Tùng bật cười giả vờ rụt cổ lại sợ hãi:
- Ác dữ vậy, chết anh làm sao ?
- Sao khóc hoài vậy ,Nghi Dung ?
Trang 12
- Con nhức đầu quá, mẹ Ơi
Thế Tùng khẽ nắm lấy tay vơ,, Nghi Dung cúi đầu đi theo chồn.g Thế Tùng cao to đô ivai rộng lớn
so với Nghi Dung, nhưngtrông họ thật xứng đôi 10 chiếc xe đưa dâ đậu dài trước cổng, đi đầu là ông mai và trưởng thượng, đến cô dâu chú rễ
Thế Tùng mặc â uphục trắng cổ thắt cavat đỏ, bông hồng cài trên túi áo, trong anh thật đẹp uy nghị Anh mở cửa xe cho vợ và nghiêng mình dìu vợ lên xe Cửa đóng lại ,đôi vai họ chạm vào nhau Thế Tùng nhìn vơ, Nghi Dung cúi đầu 1 cảm giác sợ hãi len vào người, tâm tư cô bấn loạn Nghi Dung cắn môi dằn nén, mặc cảm tội lỗi không còn nguyên vẹn lam` Nghi Dung nhích xa một chút, nhưng
Trang 13Thế Tùng đã quàng tay qua vai cô kéo lại gần Nghi Dung bối rối, đôi mắt to đen trongsuốt của cô chớp nhanh, một giọt nước mắt rơi ra
Nghi Dung gần như muốn nín thở, Thế Tùng đang đi vào và đóng cửa phòng tân hôn lại Hơi thở anh nồng mùi rượu phả vào gáy cộ Anh đặt một tay lên vai xoay cho cô quay lại, đôi mắt nhìn cô không rời
khổ gục đầu vào bức tường lát gạch men trắng bóng Ở đâu cùng màu tráng trong tinh khiết, mà hơi
ơi Nghi Dung thì không còn trắng trong nguyên vẹn Thôi đành phó mặc
Chất nước lạnh là Nghi Dung bình tĩnh lại Cô tắt vòi sen lau khô mình, mặc vội áo ngủ bước ra Thế Tùng nằm nửa thân trên giường, đôi chân còn mang giày thả xuống gạch, mắt khép lại im lìm
Nghi Dung đứngtần ngần thật lâu không dám bước đến bê nchồng Nghi Dung rụt rè ngồithụp xuống
Trang 14đất, cô khẽ nâng chân Thế Tùng tháo giày cho anh Thế Tùng giật mình và mở mắt, môi điểm nụ cười gượng gạo
- Cám ơn em, anh say quá
Nhẹ kéo tay cho Nghi Dung đứng lên ngả vào ngực mình Thế Tùng choàng tay ôm vợ vào lòng, hôn nhẹ vào má cô
Nghi Dung run rẩy trong vong tay Thế Tùng Nụ hôn anh dịu dàn sâu lắng , bàn tay êm nhẹ ve vuốt trên thân thể cô, nâng niu, không cuồng nhiệt cưỡng đoạt như Mạnh Phi Nghi Dung đón nhận nụ hôn của chồng, nước mắt cô cứ tràn ra mãi Đáng lẽ đêm nay cô phải sung sướng hạnh phúc trong vòng tay người chồng dù không yêu của mình
Trang 15xuống như một tên tội phạm
- Em em
Thế Tùng quay đi đến bàn rút một điếu thuốc, châm lửa đốt, anh gieo người xuống ghế Không gian
im lặng nặng nề Đốm lửa trên điếu thuốc bốc lên soi rõ gương mặt anh chìm lắng hoang vắng Anh quay lại nhìn vơ
Trang 16- Bây giờ cô chịu cam kết với tôi, sẽ thuận ly dị sau sáu tháng nữa, cho tôi đi cưới Thẩm Hà Tôi sè
im lặng he đậy cho cộ Sao, chịu không?
Nghi Dung lặng người Phải ưng thuận thôi Nếu không, ba mẹ còn mặt mũi nào nhìn ai, rồi mẹ sẽ uất lên mà chết
Trang 17- Cô đi rửa mặt rồi còn đi ngủ, khuya lắm rồi
Nghi Dung ngoan ngoãn nghe theo Khi cô bước ra Thế Tùng đã nằm quay mặt ra ngoài hciếc gối
ôm để giữa giường Nghi Dung cắn môi, cô biết Thế Tùng muốn ngăn ranh giới, không muốn đụng chạm đến cộ Nghi Dung rón rén nằm xuống quay mặt vào vách Nước mắt tủi thân ràn ruạ Thế Tùng trở mình quay lại gắt
- Cô ngủ đi Nếu không , mắt sưng bụp không khéo lại tố cáo chuyện không đẹp của mình
Dung sợ hãi cắng chặt mép gối không dám khóc nữa, nước mắt thì cứ rơi
Thế Tùng đã ngủ, căn phòng tân hôn im vắng Đèn màu hồng gợi tình, nhưng đôi vợ chồng nằm cách
xa, quay lưng vào nhau Tiếng thạch sùng tắc lưỡi não ruột
- Tôi cần đi ra ngoài cho khuây khỏa một chút Nếu tôi có về muộn, cô cứ ăn trước đừng chờ
Thế Tùng thay quần áo ra đi ngay Nghi Dung úp mặt vào gối, nước mắt cô tha hồ rơi, vì bây giờ chỉ
có một mình cô trong phòng Ba hôm nay cô như mộ Thế Tùngên tội phạm trước vị quan tòa nghiêm khắc, lầm lì cau có Ba hôm thôi mà dài tựa thế kỷ, chuỗi ngày con gái vô tư, mơ mộng nhung nhớ chìm vào quên lãng Còn lại đây một Nghi Dung sầu muộn rụt rè, nhất nhất sợ hãi trước đôi mắt của chồng
Trang 18- Chị Hai! Anh Hai đâu ?
Tuệ Thanh gõ cửa một lúc lâu mà Nghi Dung vẫn không hay Cô bé thò đầu vào trong, không thấy Thế Tùng , chỉ có Nghi Dung nằm úp mặt trên gối, đôi vai run run:
- Chị Hai! Anh Hai làm chị buồn hả ?
Tuệ Thanh ngỡ ngàng lay vai chị dâu Nghi Dung lúng túng chùi vội nước mắt:
- Có chuyện gì không cô út ?
- Em định tìm anh Hai xin tiền đổ xăng xe Ba mẹ đều đi hết trơn
Nghi Dung nắm tay Tuệ Thanh dịu dàng hỏi:
- Chị có đây, em cần bao nhiêu ?
- Em cần hai chục thôi
Rút xấp tiền trong ngăn tủ trên đầu giường, Nghi Dung dúi vào tay Tuệ Thanh:
- Em cầm lấy tiền này đổ xăng
Tuệ Thanh tròn mắt:
- Ôi! Nhiều quá, em không dám lấy đâu
- Không sao đâu, tiền này chị cho em mà
- Anh Hai mà biết anh sẽ cốc đầu em
- Thì em đừng nói
Tuệ Thanh hớn hở ôm chầm Nghi Dung , thơm lên má:
- Cám ơn chị Hai Anh Hai đâu rồi chị ? Mà sao chị khóc vậy ? Anh Hai làm chị buồn hả ?
- Không phải đâu em, chị nhớ ba mẹ chị thôi
Tuệ Thanh cười hồn nhiên:
- Ừ, em cũng như chị vậy đó, đi đâu ít hôm nhớ mẹ là khóc hà
Rồi cô nhăn mũi:
- Vậy mà anh Hai không ở nhà, bỏ chị đi đâu rồi ?
- Anh Hai đi công việc
- Vậy chị đi phố với em đi, ra bến tàu chơi, ở nhà buồn thí mồ
Nghi Dung ngần ngừ một chút Để lấy lòng em dâu, Nghi Dung gật đầu:
- Ừ, cũng được , chị em mình đi
Tuệ Thanh mừng rỡ tung tăng về phòng mình Cô bé mặc quần soọc trắng, áo thun trắng, chân mang thể thao cùng màu giống như một vận động viên Mái tóc cắt ngắn làm khuôn mặt cô bé thơ ngổ ngáo Tuệ Thanh trợn mắt nhìn chị dâu, cô lùi lại ngắm nghía Nghi Dung mặc đầm ngắn màu tím, tóc buông dài
- Chị Hai! Chị đẹp não nùng thật Hèn nào, anh Hai cưới chị là đúng rồi
Nghi Dung xót xa quay đi, nước mắt cô lại muốn ứa ra Ta nào có ra gì trong mắt Thế Tùng
Trang 19Hai chị em đèo nhau trên chiếc Dream, Tuệ Thanh giành chở Cô bé hãnh diện đi bên chị dâu, lạng lách trên các con phố, thỉnh thoảng vài tiếng huýt gió trêu chọc
- Ôi! Tim anh rụng mất
Tuệ Thanh nghịch ngợm:
- Rụng thì cho mượn đá cầu đi
Cô cười phá lên Nghi Dung cũng cười hòa theo nét hồn nhiên, lí lắc của cô bé Cô lạng xe một đường lả lướt nhắm vào đám con trai vừa trêu chọc, làm họ phải nhảy lên bậc thềm Tuệ Thanh thích chí cười vang Nghi Dung sợ hãi ôm chặt eo Tuệ Thanh, Tuệ Thanh sôi nổi:
- Chị Hai ôm em cho chặt nha!
- Em nghịch quá, Tuệ Thanh à
- Chị Hai sợ hả ? Chưa đâu Lát về, em phải cho anh Hai biết mới được, có bà vợ đẹp như tiên phải ráng mà cưng
Nghi Dung vờ cau mày cấu tay vào bụng Tuệ Thanh:
- Coi chừng anh Hai em bạt tai hai chị em mình
Tuệ Thanh lắc đầu:
- Còn lâu! Em thấy anh Hai cưng chị quá trời
Nỗi buồn lại len vào tim Nghi Dung Cô áp mặt vào vai Tuệ Thanh để nghe lòng mình trống vắng hoang vu Tuệ Thanh và Thế Tùng có cùng khuôn mặt Ta bắt đầu yêu Thế Tùng rồi ư ? Nghi Dung nhớ đến nụ hôn đêm tân hôn, khuôn mặt đầy quyến rũ, đầy nam tính của chồng Ôi! Đã quá xa vời,
dù gần nhau trong gang tấc Chiều nay đẹp quá, anh đang đi đâu, Thế Tùng ? Lần đầu tiên trong cuộc đỜi, em biết thế nào là nỗi đau của người vợ bị hắt hủi
Thế Tùng cứ lái xe giong ruổi qua nhiều con đường, không định hướng Đi đâu cho khuây khỏa bây giờ ? Có ai biết ta vừa cưới vợ xong phải đi chạy trốn, một mình ôm lấy nỗi buồn ?
Thẩm Hà! Anh nhớ em quá Giờ này em đang làm gì ?
Thế Tùng vòng xe lại, cho đi qua con đường có nhà Thẩm Hà Anh thèm nhìn lại người yêu dẫu một lần
Đường vào con hẻm sâu hun hút, Thế Tùng nhìn thấy bà mẹ Thẩm Hà ngồi bên tủ thuốc lá, mắt ngó bâng quơ Thế Tùng thở dài Kể từ hôm nay anh không có quyền bước chân vào con hẻm đó, bởi anh là kẻ phụ tình đi cưới vợ, một người vợ không yêu, cuộc hôn nhân gượng ép Thế Tùng cay đắng gục đầu trên vô lăng Một người con gái đem chữ trinh đáng giá nghìn vàng cho người tình vào buổi tối đám cưới Ôi! Quả là nhục nhã cho anh đã hy sinh tình yêu của mình
Thế Tùng dừng xe trước một quán nước, gọi hai lon bia, một mình ngồi trầm tư đau khổ Gần tám giờ tối mới quay về nhà Tuệ Thanh và Nghi Dung vừa về đến Nghi Dung sợ sệt nhìn chồng Tuệ Thanh láu táu:
Trang 20- Anh Hai! Em và chị Hai mua một đống quà
- Đi phố vui không ?
- Vui
Thế Tùng gượng gạo choàng tay qua vai vợ kéo về phòng Hơi thở anh nồng mùi rượu Cánh cửa phòng đóng lại Thế Tùng quan sát vợ Trong bộ đồ đầm tím quả Nghi Dung thật đẹp như một trái táo chín, mũm mĩm ngon mắt Bất giác lòng anh nỗi lên một nỗi ghen tức Anh cởi áo ngoài ném lên ghế lạnh lùng ngồi thu mình một góc Nghi Dung rụt rè hỏi:
- Em dọn cơm anh ăn nha ?
Thế Tùng lạnh nhạt:
- Tôi đã ăn ngoài phố
Nghi Dung nhẫn nại ngồi thụp xuống chân chồng nhẹ nâng chân anh Thế Tùng cau mày:
- Cô làm gì vậy ?
- Em cởi giày hộ anh Hình như anh đã say
Thế Tùng cười nhạt:
- Say ?
Anh rụt mạnh chân lại đứng lên:
- Khỏi! Tôi tự làm được và muốn được một mình
Thế Tùng cởi giày ném vào tủ, ngả người xuống giường Nghi Dung lựng khựng lui lại, lòng cô tê tái Anh ấy đã không cần mày, mày chỉ là cái gai chướng mắt thôi, đáng tội mày chưa, Nghi Dung ? Nghi Dung lui ra, cô đi xuống bếp mở tủ lạnh Tuệ Thanh đã xếp mấy hộp trái vải vào đấy Nghi Dung lấy một hộp khui ra, làm cho cha mẹ chồng hai ly, còn một ly cô mang vào trong phòng Thế Tùng đang ngồi hút thuốc Nghi Dung đặt ly trái vải trước mặt chồng:
- Mời anh uống nước
- Cám ơn
Căn phòng lại chìm vào im lặng nặng nề Thế Tùng cứ ngồi hút thuốc, mặc cho Nghi Dung lui cui tắm rửa thay quần áo, làm giường thay drap khác Thế Tùng bỏ vào phòng tắm dội nước ào ào Nước mát làm anh tươi tỉnh hơn, nhưng thái độ không thay đổi Anh uống hết ly nước lại đốt thuốc hút Nghi Dung không dừng được, ngồi dậy đến sau lưng chồng, ngập ngừng đón điếu thuốc trên tay chồng, van lơn:
- Đi ngủ đi anh, đừng hút thuốc nữa!
- Tôi chưa buồn ngủ
- Khuya lắm rồi, anh hút thuốc hoài không tốt đâu
- Cám ơn cô đã lo
Thế Tùng đứng lên bỏ mặc Nghi Dung đứng đó, anh nằm dài ra giường Hành động của Thế Tùng
Trang 21như gáo nước lạnh tạt vào mặt, Nghi Dung cắn mạnh hai môi mình lại, lòng đau như có ai cắt từng khúc ruột của mình
Thế Tùng , anh ghét em đến vậy ư ? Anh phủ phàng với em chi vậy ? Em biết anh không bao giờ có một chút cảm tình với em, nhưng anh làm em bẽ bàng quá, Thế Tùng ơi
Một đêm thật dài lặng lẽ trôi qua, chỉ có tiếng khóc âm thầm của Nghi Dung và trăn trở Thế Tùng Nghi Dung bừng mắt thức dậy nhìn sang Thế Tùng đã dậy từ bao giờ di đâu mất Nghi Dung thở dài vội vã xuống nhà ăn sáng Ông bà Thế Minh đang ăn sáng Thấy con dâu, ông gọi:
- Này, Nghi Dung ! Thế Tùng đâu rồi ? Ba thấy nó đi từ lúc sáng sớm
Nghi Dung ú ớ không biết trả lời làm sao Tuệ Thanh đáp thay:
- Anh Hai nói với dìba là ảnh đến bệnh viện
Bà Thế Minh kêu lên:
- Cái gì ? Đến bệnh viện làm chi ? Đi làm à ? Người ta cho nó nghỉ phép một tuần mà Sao vậy Nghi Dung ?
Nghi Dung bối rối:
- Dạ, con không biết Ảnh nói là đến bệnh viện một lát sẽ về
Ông Thế Minh chép miệng:
- Cái thằng mới cưới vợ mà đã muốn đi l`m Bảo đi Đà Lạt cũng không chịu đi Nghi Dung con đừng buồn nó, tánh nó là như vậy
- Dạ, không có đâu ba
Nghi Dung cố giữ thản nhiên Lòng cô đang tan nát Thế Tùng quyết thực hiện lời nói Hai tiếng ly dị làm cô hãi hùng, chất sữa ngọt lịm trên đầu lưỡi bỗng biến thành vị đắng
Thế Tùng nôn nao đến bệnh viện Anh hiểu chỉ có ở đó anh mới mong gặp lại Thẩm Hà Mới sáu giờ, bệnh viện chưa người đến làm việc là bao Hình như hôm nay là ngày Thẩm Hà ra ca Thế Tùng
đi nhanh xuống dãy phòng hành chánh Cửa phòng trực khép hờ, anh đắn đo đứng lại Cánh cửa chợt
mở, ánh sáng ngọn néon hắt ra ngoài, trong cảnh tranh tối tranh sáng của buổi sáng yên bình, mà Thế Tùng nghe như có một cơn bão vừa thổi đến Thẩm Hà xuất hiện nơi ngưỡng cửa trong bộ đồ y tá, đầu đội nón vải, một ít tóc rủ trên trán, gương mặt cô bơ phờ Cả hai im lặng nhìn nhau, Thẩm Hà lùi lại một chút bờ môi cô mấp máy không thành lời Thế Tùng run giọng:
- Thẩm Hà! Anh muốn gặp em
Qua phút giao động sững sờ, Thẩm Hà nhếch môi cười nhạt, mặt lạnh lùng:
- Gặp em để làm gì ?
- Đừng từ chối anh Anh van em, anh muốn gặp em
Gương mặt đau khổ của Thế Tùng làm Thẩm Hà chạnh lòng, cô liếc mắt nhìn quanh, đáp khẽ:
- Em sắp hết ca trực Anh đến nhà em, một lát em về sau
Trang 22Được Thẩm Hà hứa hẹn, Thế Tùng mừng rỡ siết nhẹ tay người yêu quay bước Thẩm Hà nhìn theo, lòng cô rộn lên một cảm giác khó tả
Thế Tùng cưới vợ mới bốn hôm thôi đã đi tìm cô, làm sao Thẩm Hà không vui Cô bâng khuâng tự hỏi: Chẳng lẽ Thế Tùng không có hạnh phúc ư ? Bốn ngày qua cô đã dật dờ như một xác chết, khi chugn quanh xầm xì khác nhau về đám cưới của bác sĩ Thế Tùng Còn chua xót nào hơn nhìn người yêu đi cưới vợ, đêm giã từ đầy nước mắt làm cô đau khổ chết đi được
Thẩm Hà giao ca nhanh chóng, hấp tấp thu dọn, thay đổi quần áo Lòng cô như có một khúc nhạc vui, cô đi như chạy ra cổng
Con đường về nhà hôm nay hình như quá dài, Thẩm Hà lạng lách giữa các làn sóng xe đầi ắp, tông
cả vào xe trước, vượt qua đèn đỏ Gặp mẹ Ở đầu hẻm, Thẩm Hà nhảy xuống xe, bà mẹ gọi giật con gái:
- Này, Thẩm Hà! Có Thế Tùng đang đợi con trong nhà
- Dạ, con biết rồi
Sợ mẹ hỏi lôi thôi, Thẩm Hà đẩy xe đi nhanh vào trong Thế Tùng bật dậy khi thấy người yêu về, anh ôm choàng lấy cô xót xa:
- Có mấy hôm mà em như thế này Em đã khóc nhiều lắm, phải không Thẩm Hà ?
Không kềm nén được, Thẩm Hà úp mặt vào ngực Thế Tùng nức nở Thế Tùng nao lòng nâng gương mặt Thẩm Hà, đôi mắt đang đầy lệ nhìn anh Thế Tùng uc i xuống hôn đắm đuối, đôi môi họ cuốn quýt tìm nhau Sau nụ hôn dài, Thẩm Hà đẩy Thế Tùng ra, lạnh nhạt:
- Em quên là anh đã có vợ Đủ rồi, anh về đi Thế Tùng
Thế Tùng kêu lên đau khổ:
- Thẩm Hà! Anh vẫn yêu em Sáu tháng nữa, anh sẽ ly dị Nghi Dung để cưới em Gắng đợi anh đi Thẩm Hà!
Thẩm Hà nghi hoặc nhìn Thế Tùng :
- Anh không nói dối em chứ Thế Tùng ? Lẽ nào ly dị dễ như vậy sao ?
- Cô ta không còn cong ái, anh đòi trả về cho cha mẹ cô ta Cô ta lạy lục xin anh một thời gian nữa, anh chấp thuận thời gian sáu tháng
Thẩm Hà vui mừng ôm chầm Thế Tùng Cô hôn lên khắp mặt anh, nước mắt ràn rụa:
- Thế Tùng ! Em cứ ngỡ mất anh vĩnh viễn Mấy hôm nay, em chỉ muốn chết đi
Thế Tùng hôn lại người tình âu yếm:
- Bây giơ thì hãy vui lên em yêu
Thẩm Hà ngập ngừng:
- Thế Tùng ! Em là con gái nhà nghèo, học hành không là bao, anh trai can án, biết mẹ anh có chấp nhận không ?
Trang 23Thế Tùng dìu người yêu lên đùi mình:
- Anh đã suy nghĩ kỹ Mẹ anh rất thích có cháu để bồng Tạm thời, nếu em thật tình yêu anh thì đừng câu nệ Chuyện cưới xin, anh thưa qua với mẹ, ta ăn ở trót có con Anh nhân cớ ấy ly dị Nghi Dung rồi đưa em về nhà, mẹ phải chấp nhận thôi
Thẩm Hà bá cổ Thế Tùng Môi cô tìm lấy môi anh, sóng mắt long lanh:
- Em sẽ là của anh Thế Tùng Dù có chết đi, Thẩm Hà cũng là của Thế Tùng
- Ôi! Em của anh
Thế Tùng xúc động ghì chặt người yêu vào lòng:
- Em thưa với mẹ được không ? Anh đưa em một số tiền lo lại nhà cửa Ban ngày, anh và em đi làm cùng về đây Tối thì anh phải về nhà
- Dạ, em sẽ thưa với mẹ Mẹ thương em lắm, anh không phải lo
Họ lại đắm đuối hôn nhau Buồn bực trong ngày xua tan nhanh, Thế Tùng nghe lòng dậy cảm giác rạo rực ham muốn Anh thì thầm:
- Bé ơi! Anh muốn em làm vợ anh
Thẩm Hà đỏ mặt, cô đặt một ngón tay lên môi anh, tình tứ:
- Ngày mai, em thưa qua với mẹ đã Chúng mình làm một bữa tiệc nhỏ chỉ có em và anh thôi
Thẩm Hà như một con mèo nhỏ nép vào lòng Thế Tùng Anh say đắm hôn cô
Thế Tùng mang bộ mặt tươi vui hớn hở về nhà, sau những giây phút nồng cháy bên người tình, ánh mắt anh dịu lại k hông còn cau có khi gặp gương mặt mừng rỡ của Nghi Dung Cúi hôn nhẹ lên trán
vợ trước mặt mẹ, Thế Tùng bảo:
- Anh đã ăn cơm bên ngoài rồi Em ăn cơm chưa ?
Tuệ Thanh rước lời chị dâu:
- Nào chị Hai có chịu ăn cơm trước đâu, cứ một hai bảo chờ anh
- Vậy hả! Thôi, xuống đây, anh ăn thêm một chén với em cho vui
Bỗng dưng chồng đi một ngày biền biệt, đến tối về nhà nhẹ nhàng vui vẻ hỏi han, Nghi Dung mừng như được cho quà Cô thỏ thẻ:
- Em muốn đợi anh về cùng ăn Không có anh, em ăn không nổi
Lời thỏ thẻ của Nghi Dung làm Thế Tùng cau mày, nghĩ đến người tình của vợ Anh ta có yêu mới họa tranh, tạc tượng in hệt Nghi Dung Có yêu, Nghi Dung mới dâng hiến cho anh ta Lòng Thế Tùng bỗng dưng lạnh ngắt, anh gượng gạo nuốt vội chén cơm
Tình trạng chia đôi vẫn không thay đổi
Đêm nay, Thế Tùng không để gối chắn vào giữa hai vợ chồng, một ngày bên Thẩm Hà cho Thế Tùng nhẹ nhàng, anh ngủ ngay không trằn trọc xoay trở Nghi Dung chống tay lên mặt nệm, đầu ngóc lên cao nhìn chồng trong giấc ngủ Vầng trán cao, sống mũi thẳng tắp, một nét đẹp đàn ông
Trang 24đúng mực Bên cô, trước mặt mọi người, anh nồng nàn ân cần lo lắng Vậy mà khi chỉ có hai vợ chồng bên nhau, anh lạnh lùng xa vắn g Cảm giác bị hắt hủi bạc đãi làm Nghi Dung đau đớn Bất giác, không kềm nén được lòng, Nghi Dung gục mặt lên ngực chồng nức nở
Thế Tùng choàng tỉnh ngơ ngác nhìn vợ Một thân thể mềm ấm trên ngực anh, đôi mắt đẫm lệ đang nhìn anh, chiếc áo ngủ trễ cổ, bày gần trọn vẹn đôi ngực Vòng tay cô dịu dàng ôm chặt anh, ánh đèn ngủ màu hồng gợi tình Cảm giác rạo rực ban trưa bên Thẩm Hà cố đè nén bây giờ lại bùng lên, Thế Tùng nuốt nước bọt Một chút xao xuyến dấy lên, anh nhẹ vuốt tóc vợ:
- Sao em không ngủ đi ?
- Đừng hắt hủi em, Thế Tùng ơi
Thế Tùng chạnh lòng vòng tay ôm lấy thân thể mềm mại, đang cận kề bên mình siết nhẹ vỗ về:
- Em ngủ đi
Nghi Dung dịu lòng vì được vỗ về ôm ấp, cô cúi xuống e ấy áp môi mình lên má chồng như tạ Ơn Máu nóng dâng lên mặt, lòng Thế Tùng háo hức dậy ham muốn, khi bàn tay Nghi Dung vuốt ve khuôn mặt anh và tìm lấy môi anh Thế Tùng quên cả Thẩm Hà, chỉ biết ngất ngây trong một cảm giác mới, lạ lẫm như cơn sóng tràn bờ Không kềm nén, anh ghì chặt Nghi Dung vào lòng hơn nữa, môi tìm môi, vòng tay siết chặt hơn như không muốn rời ra
Lần thứ hai sau đêm tân hôn đầy nước mắt, Nghi Dung được chồng yêu cuồng nhiệt Nước mắt cô ướt đẫm trên ngực áo chồng Cũng là lúc Thế Tùng buông vợ ra, tâm tư anh hướng về Thẩm Hà Suốt một ngày Thẩm Hà đã cho anh vuốt ve âu yếm, lại không cho anh ân huệ cuối cùng Anh có lỗi với em rồi, Thẩm Hà
Nghi Dung tỉnh giấc, nắng đã lọt xuyên qua khe cửa, cô hoảng hốt ngồi bật dậy Mặt nệm chỗ Thế Tùng nằm còn trũng xuống nhưng lạnh ngắt Thế Tùng đã đi làm rồi ư ?
Nghi Dung ôm gối vào lòng, còn đầy mùi hương của Thế Tùng mơ màng Thế Tùng , hình như em
đã yêu anh Cám ơn anh đã cho em một đêm biết thế nào là hạnh phúc của tình vợ chồng Nghi Dung nghe hình như hơi thở của Thế Tùng còn nồng nàn trong da thịt mình
Tắm rửa xong, Nghi Dung ngồi lại bàn trang điểm, tìm cây lược chải tóc Tay cô chụp lấy tờ giấy đặt trên bàn, mắt mở lớn nhìn những dòng chữ viết vội của chồng:
"Anh có một việc cần phải đi Đà Lạt một tuần, em lựa lời mà nói ba mẹ giùm anh"
Thế Tùng
Nghi Dung buông rơi tờ giấy, thẫn thờ Thế Tùng vội vã đi Đà Lạt làm gì ? Đêm qua anh đã nồng nàn thế kia, chẳng lẽ anh lại muốn đi khuây khỏa ư ? Đau khổ lại trở về trong Nghi Dung , một chút ghen hờn không tên nhen nhúm Nghi Dung nhìn vào khoảng không chua xót Ta đã lầm, Thế Tùng vẫn không tha thứ Giọt lệ đau thương lại tràn ra khóe mi, Nghi Dung gục mặt vào đôi bàn tay khóc nức nở
Trang 25Thế Tùng tay xách va li gọi cửa nhà Thẩm Hà thật sớm Thẩm Hà vừa mở cửa, anh ôm chầm lấy cô
- Nhớ em quá! Suốt đêm anh không ngủ được, trời chưa kịp sáng phải chạy đi tìm em
Thẩm Hà nép vào lòng Thế Tùng như con mèo ngái ngủ nũng nịu:
- Có nói xạo không đó ?
Thế Tùng mơn trớn:
- Anh mà thèm xạo, đố em biết anh đến đây sớm làm gì ?
Thẩm Hà cười khúc khích véo vào mũi Thế Tùng :
- Đêm hồi hôm chắc là bị vợ cho ngủ dưới đất nên chạy đi sớm chớ gì ?
Thẩm Hà sung sướng reo lên:
- Anh đưa em đi Đà Lạt ?
Cô ôm mặt Thế Tùng hôn cuồng nhiệt:
- Anh dám đi với em một tuần chứ ?
Thế Tùng vênh mặt:
- Sao không dám, mười ngày nữa là khác
- Vậy em đến bệnh viện xin phép nha
- Em thưa qua với mẹ chưa ?
- Mẹ nói tùy em
- Ôi! Bé của anh dễ thương quá
Thẩm Hà nhỏm dậy, Thế Tùng ôm Thẩm Hà lại nheo mắt:
- Khoan! Thương anh đi anh mới cho em đi
Thẩm Hà kề má mình vào môi Thế Tùng , vòng tay như loài bạch tuột quấn lấy Thế Tùng Anh ngây ngất siết chặt Thẩm Hà vào lòng mình:
- Hôm nay là ngày tân hôn của chúng mình, phải không em ?
Thẩm Hà liếc mắt nhìn người yêu, má cô đỏ hồng Thế Tùng say đắm cúi xuống tìm môi người tình
- Bế em vào trong đi
Trước vẻ ôn nhu như con mèo nhỏ của Thẩm Hà, Thế Tùng ngất ngây say Anh bế Thẩm Hà lên đôi tay mạnh mẽ của mình, tiến nhanh vào trong Thẩm Hà kín đáo kéo dây áo ngủ, trước Thế Tùng bây giờ là pho tượng tuyệt mỹ Thế Tùng ôm ghì người tình, tình yêu anh dâng cao tuyệt đỉnh
Những giọt máu hồng trinh nguyên trên tấm drap trắng làm Thế Tùng sung sướng Anh hôn cô miên
Trang 26man:
- Cám ơn em Thẩm Hà
Thẩm Hà khép mắt lại trong vòng tay Thế Tùng Cô hiểu hạnh phúc đã trở về với mình, không cần phải tranh giành Thế Tùng là của Thẩm Hà Một nụ cười chiến thắng điểm trên môi Thẩm Hà Khi nắng bên ngoài lên cao, Thẩm Hà rúc vào lòng Thế Tùng như con mèo con
- Thế Tùng ! Vì yêu anh, em chấp nhận hết dù chỉ ở địa vị người tình
Lời yêu quá khiêm nhường làm sao Thế Tùng làm ngơ cho đưọc, anh siết chặt hơn nữa, hơn nữa cho thân thể người tình vào lòng mình, lòng rạo rực, nôn nao
- Dậy đi em! Chúng mình đi bây giờ là vừa
Thẩm Hà vùi mặt lên vùng ngực rộng của người tình, phụng phịu:
- Em còn buồn ngủ mà, anh phá em suốt đêm
Thế Tùng phì cười:
- Nói bậy rồi bé! Đêm qua là đêm tân hôn của chúng mình kia mà
- Sao, không dậy hả Anh vác bé dậy đi vòng vòng trong nhà cho biết Sáng lắm rồi bé
Thẩm Hà mở mắt ra Như chợt nhớ, cô kêu lên:
- Chết chưa! Em cứ tưởng còn sớm Đến Đà Lạt có tối lắm không anh ?
Hôn nhẹ lên môi Thẩm Hà, Thế Tùng âu yếm:
- Nào, sợ tối thì dậy đi bé
- Đỡ em dậy đi!
- Nhõng nhẽo quá bé
Thẩm Hà khêu gợi, Thẩm Hà nũng nịu vòi vĩNh Thế Tùng cứ ngất ngây trong hạnh phúc của mình, tất cả bây giờ chỉ có Thẩm Hà là duy nhất
Xe đến Đà Lạt gần tối, Thẩm Hà nằm co vào lòng Thế Tùng trên xe, xuýt xoa:
- Lạnh quá anh ơi!
Thế Tùng âu yếm kéo lại cổ áo và cài kín nút áo lại cho Thẩm Hà Anh ôm cô vào lòng thầm thì:
- Còn lạnh nữa không bé ?
Thẩm Hà tình tứ hôn vào má người tình:
- Thế Tùng ! Em nhớ mãi những kỷ niệm này
- Không bao giờ anh hết yêu em m
Thẩm Hà cười khúc khích:
- Nói phải giữ lời à nha! Cho anh hay em ghen còn hơn Hoạn Thư
- Em làm gì anh ?
- Cắt anh ra từng mảnh moi lấy tim anh
Thế Tùng bật cười giả vờ rụt cổ lại sợ hãi:
Trang 27- Ác dữ vậy, chết anh làm sao ?
Ông bà TM bực tức ra vào cáu gắt, nhà bỗng dưng buồn hiu không khí nặng nề Tuệ Thanh luôn quấ
n quýt bên chị dâu an ủi vỗ về, nhờ đó Nghi Dung cũng kkhuây khỏa phần nào
Tiếng còi xe quen thuộc Nghi Dung run lên, cô đứng phắt dậy , đôi chân lính quýnh không theo sự điều khiển của cô, va vào nhau làm cô loạng choạng Mặc, Nghi Dung chạy bổ nhào ra cổng Chiếc
xe màu sữa đục quen thuộc và Thế Tùng hiện ra như một phép màu Nghi Dung cứ đứng chôn chân nhìn chồng, đôi dòng lệ chảy dài Thế Tùng bước xuống xe, mặt ươi tắn, trông anh ồng hào khỏe mạnh và phì ra, hoàn toàn không phải la Thế Tùng hôm nào
Nghi Dung ngỡ ngàng ngắm chồng rồi bước vội đến một bên đờ chiếc vali trên tay chồng , gương mặt không giấu giếm nét mừng
- Em mong anh quá, anh đã về Trời ơi Em mừng quá
Vẻ mừng rỡ của vợ làm Tùng xốn xang Như kẻ có lỗi, anh chòang tay qua vai vợ , hỏi nho?
Trang 28- Con đừng bao che cho chồng con lầm lỗi nghen Dung Kẻo nó lại bắt nạt ăn hiếp con Con trai của
ba, ba biết tánh nó
Đạ, không co đâu ba, tại con không chịu đi Đà Lạt, con sợ khí lạnh thôi hà
Bà Thế Tùng chen vào
- Thôi, vào trong tắm rửa đi
Thế Tùng đã qua cơn nguy bảo vơ
- Anh có mua quà để ngoài xe, em ra lấy vào đi Dung
- Anh chờ em một chút, em lấy quần áo cho anh tắm cho khỏe
Thế Tùng huýt sáp vang trong phòng tắm lẫn trong tiếng nước vòi sen rào rào Nghi Dung vui lây với niềm vui của chồng Cô quên hết 10 ngày bị bỏ quên cô đơn lạnh lùng, lăng xăng lo cho chồng
Mở bung vali của Thế Tùng, Nghi Dung nhăn mặt Quần áo dơ bị Thế Tùng cuộn lại nhét đại vào valị Nghi Dung giũ từng cái áo, cái quần dơ bỏ trên nền gạch Chợt đôi tay cô rụt lại như chạm phải lửa ,tay cô vừa cầm phải một cái quần lót phụ nữ màu đỏ Nghi Dung mở mắt trừng trừng như nhìn một con quái vật lạ lùng Và Nghi Dung kịp hiểu, 10 ngày nay Thế Tùng đi Đà Lạt cùng với 1 người đàn bà Có phải Thẩm Hà , người yêu của Thế Tùng hay không ?
Nghi Dung ngồi chết trân, nước mắt cô nhòe nhoẹt ,lòng tan nát Anh tàn nhẫn lắm Thế Tùng Hèn
gì anh đã hớn hở đi từ lúc sáng sớm Chỉ tội cho em, 10 ngày nay sống bằng ảo tưởng để chờ mong Tại em, tại em thôi, khi anh đã buộc em cam kết ly dị, thế mà em vẫn hy vọng ở lòng vị tha, quân tử của anh 10 ngày nay, em sống trong ảo tưởng đươc anh yêu đêm ấy Hoá ra , em chỉ là con rối giải trí cho ah, bẽ bàng cho em quá
Thế Tùng bước ra, ngạc nhiên nhìn Nghi Dung Mặt anh chợt đỏ lên khi nhìn thấy chiếc quần lót của Thẩm Hà Thẩm Hà thật quá quắt, chính tay cô ấy đã xếp quần áo vào vali cho anh
Trang 29Nghi Dung thấy chồng nhìn mình, lau vội nước mắt, gom quần áo dơ đi vào nhà tắm Thật lâu cô mới dám trở ra, lấy vẻ thản nhiên đế nbên Thế Tùng, vẫn dịu dàng ân cần
- Em mang cơm lên phòng cho anh ăn được không?
Mãi đế nbây giờ, Thế Tùng mới kịp nhận ra gương mặt xanh mướt hốc hác của vợ Anh quay đi, bởi không muốn lòng mềm yếy trước sự đau khổ của Nghi Dung Nghi Dung đã thoa? thuận cùng ta 6 tháng sau sẽ ly dị, ta đã ăn ở cùng Thẩm Hà như vợ chồng, ta không co quyền lam` khổ Thẩm Hà Nén tiếng thở dài Thế Tùng lắc đầu
- Anh ăn một mình cũng được, không làm phiền em
Thế Tùng mở của đi ra ngoài Còn lại 1 mình Nghi Dung gục đầu xuống gối nức nơ?
- Mẹ Ơi Mẹ cứ ngỡ co n đang hạnh phúc nhưng mẹ có biết đâu lòng con tan nát Con g ai mẹ đang
đi vào bươc đường cùng của tuyệt vọng, chỉ vì lỗi lầm của mình Nghi Dung của mẹ chỉ là con bé dại khờ Bây giờ con đã biết htế nào là đau khô?
Nghi Dung cứ khóc cho đến lúc mòn mới thiếp đi, đàn muỗi vo ve cắn Bên ngoài im vắng Đồng hồ điểm 11 giờ đêm Tiếng chuông ngân nga trong đêm rồi điểm một tiếng 1 giờ rồi ư ? Nghi Dung nhìn sang bên mình, mặt nệm thẳng thớm , chứng tỏ Thế Tùng chưa vào phòng Lòng Nghi Dung lại quặn đau, có cay đắng biết mình chỉ là kẻ bên ngoàicuộc đời Thế Tùng Tình yêu đầu đơi tan vỡ còn lại 1 mối hận, tìn h yêu chồng cũng không Mẹ Ơi Hãy tha thứ cho con, nếu con có lam` điều khờ dại
Tủ thuốc gia đình bên ngoài gợi choDung một ý nghĩ, cô men dậy đi ra ngoài Cánh quạt trầntrong phòng khách quay tít Thế Tùng đang nằm ngủ trên xa lông, ngang người anh là cái mền Nghi Dung gạ.t nước mắt
Tủ thuốc gia đình bên ngoài gợi cho Dung một ý nghĩ, cô men dậy đi ra ngoài Cánh quạt trầntrong phòng khách quay tít Thế Tùng đang nằm ngủ trên xa lông, ngang người anh là cái mền Nghi Dung gạ.t nước mắt
Thế Tùng Kể từ ngày mai anh sẽ không bao giờ còn nhìn thấy em nữa ,em sẽ ra đi miên viễn không còn quấy rầy anh, để cùng người yêu cũ
Nghi Dung nhìn chồng lần cuối cùng , cô them` được hôn lên vùng ngực rộng kia lẫn cuối cùng Thôi tất cả đã hết, em dại khờ xin rut lui khỏi đời anh vĩnh viễn
Trút hết tất cả thuốc trong tủ Nghi Dung rón rén về phòng mình, chốt chặt cửa lại Trên 50 viên thuốc xanh đỏ trắng đủ màu, bọc đường bóng láng quyến rũ Nghi Dung ngòi tần ngần trước ly nước, nước mắt rơi rơi
Tiếng thạch sùng tặc lưỡi não nuột, Nghi Dung giật mình vội vã trút thuốc vào miệng Những viên thuốc bọc đường ngọt ngào trôi qua cổ họng, Nghi Dung đứng lê n nhìn quanh
Ý niệm về mẹ làm lòng cô se lại Me sẽ buồn biết mấy, nếu con chết đi Mong mẹ đừng buồn và quá
Trang 30đau khổ vì con, bở con không còn một ý niệm nào để sống trên đời, mẹ Ơi
Nghi Dung ngồi viết cho mẹ những dòng thư cuối cùng, và những trang nhật ký cho Thế Tùng, nước mắt cô cứ nhòe ra không ngăn giữ được
Thời gian cứ vô tình trô iquạ Đêm yên tĩn hquá Ngọn đèn bàn sáng một vùn.g Đầu Nghi Dung bắt đẫu nặng nhức buốt, cánh quạt máy quay vù vù mà sao nóng quá, bàn ghế trong phòg quay cuồng đảo lộn Mẹ Ơi Con chết mất Nghi Dung chỉ kịp lết lại giường, đầu úp lên mặt nệm, đôi chân còn dưới đất, tà áo ngủ phất phơ baỵ Nghi Dung bấu mạnh tay lên mặt nệm lịm đi Cô nghe dường như
có ai đó gọi tên mình
Thế Tùng giật mình tỉnh giấc Cảm giác lành lạnh làm anh khó chịu, định xổ mền ra đắp ngủ tiếp , nhưng lạnh quá Thế Tùng lẫn lên lầu Cửa phòng đóng im im, Thế Tùng gõ tay lê ncửa
Nghi Dung, mở cửa
Bên trong vẫn im lặng ,đèn còn sáng , Thế Tùng gõ mạnh tay
- Nghi Dung, mở cửa
Gọi 2, 3 lượt , cửa phòng vẫn đóng kín, Thế Tùng bực mình đập mạnh tay gọi lới
- Nghi Dung, mở cửa
Cửa vẫn đáng kín, Thế Tùnghanh mặt ngái ngủ đi lò dò tới
- Gì vậy anh hai?
- Nghi Dung ngủ đóng cửa ,anh gọi hoài không mơ?
Thế Tùnghanh nhoẻn miệng cười
- Vậy là chị Hai giận anh rồi
- Giận thìgiận cũng phải mở cửa cho anh vào chứ, phòng cô ta đấy hử ?
Thế Tùnghanh trợn mắt, ngạc nhiên nhìn anh trái Ông này hôm nay ăn nói khó nghe quá đi mất Chị Hai giận là phải rồi Ai đời cưới vợ ba hôm trốn đi chơi một mình, thánh cũng giận ,nói chi người hiền như Nghi Dung
Thế Tùng càu nhàu
- Em gọi giùm anh Hai coi
- Cửa sổ còn mở, để em lại kêu chị Hai
Thế Tùnghanh đến bên cửa sổ mở cho rộng ra nhìn vào Đèn bàn sáng trưng Nghi Dung nằm ngủ sải tay, một nưa? thân trên giường một nửa thân dưới đất, chăn nệm bừa bãi rơi cả trên nền gạch Thế Tùnghanh kêu lên
- Anh Hai Anh Hai Anh lại nhìn xem, chị Hai ngủ sao kỳ cục vậy ?
Thế Tùngùng bực bội đến cạnh em gái, ghé mắt nhìn vào Anh há hốc mồm rồi hốt hoảng đập tay vào cánh cửa sổ , hét to
- Nghi Dung
Trang 31Nghi Dung vẫn nằm im lìm bất động Tư thế nằm của một kẻ vật vả dữ dội Nghi Dung bệnh hay cô
ta tự tử ? Lý do nào cô dám hỗn ẩu quăng chăn nệm rồi nằm ngủ như vậy ?
Thế Tùngùng toát mỗ hôi Thế Tùnghanh lắp bắp
- Anh Hai
Thế Tùng chạy lại cửa chính , không nói không rằng dùng hết sức mình lao vào cánh cửa Phải đến lần thứ hai cửa mới bậ ra làm Thế Tùng lăn kềnh trên gạch Anh lồm cồm ngồi dậy Thế Tùng chạy vào vực Nghi Dung
- Chị Hai, Chị Nghi Dung
Thân thể Nghi Dung mềm nhũng, đôi mắt nhắm nhgiền, nước bọt chảu dài hai bên mép Thế Tùng biến sắc chụp những ống thuốc rỗng
- Anh Hai Chị Hai
Thế Tùng run rẩy vạch mí mắt Nghi Dung Kinh nghiệm một bác sĩ cho anh biết Nghi Dung đang say thuốc Anh hét bảo em
- Chạy sang phòng cho ba mẹ hay, rồi kêu chú Năm lấy xe ở garage ra , mau lên
Thế Tùnghanh cuống cuồng chạy đi Thế Tùng chẩn mạch tay Nghi Dung Mạch nhảy yếu quá, Nghi Dung vật vã ít ra cũng 2 tiếng đồng hồ Quyển nhật ký và lá thư gởi mẹ Nghi Lân , Thế Tùng nhét vội xuống mí nệm, bồng xốc Nghi Dung lên tay, chay bay xuống lầu
Căn nhà phút chốc ồn ào lên Thế Tùnghanh khóc nắc lên sau lưng Thế Tùng
Căn nhà phút chốc ồn ào lên Thế Tùnghanh khóc nắc lên sau lưng Thế Tùng
Anh bồng Nghi Dung chạy nhanh vào phòng cấp cứu, nhiều bạn đồng nghiệp đổ xô lại
- Ai vậy Thế Tùng ?
Thế Tùng đặt Nghi Dung lên bàn inox đáp
- Say thuốc đã lâu Gọi bác si Trí giùm tôi
Thế Tùng loay hoay bên Nghi Dung Giây phút này anh hầu như điếng người không biết phải lam`
gì khi Nghi Dung mí mắt cứng ngắc, mạch lạc
- Bác sĩ
Tú Loan im bặt Cô nhận ra đó là vợ của Thế Tùng , bở cô mới đi ăn cưới chưa quá 1 tháng
- Cô ấy uống thuốc quá nhiều Cô chuyển bị bơm ruột cho tôi
Bác sĩ Trí đi vào, anh nhìn Nghi Dung nằm thiêm thiếp mặt trắng bệch , bối rối
- Vợ cậu lam` sao vậy ?
- Cô ấy uống đủ loại thuốc Ông giúp tôi,tôi rối quá
Trí đẩy Thế Tùng qua một bên
- Ông bình tĩnh lại coi Tôi chẩn mạnh giúp ông
Trí vạch mí mắt Nghi Dung rồi thăm bênh
Trang 32- Thuốc ngấm khá lâu Sao ông phát hiện trễ vậy ?
- Ban đêm, tôi ngủ ngoài phòng khách có hay gì đâu ?
Trí không hỏi gì thêm quay sang Tú LOan
- Cô chuẩn bi truyền dịch, lấy một chai nước một lít , bơm cortisone vào Xong ,để đó cho tôi
- Ông xem có nguy hiểm không ?
Trí muốn cười Thế Tùng màkhông cười nổi khi thấy anh thiểu não Trí nhẹ nhàng bảo
- Nhờphát hiện kịp , tôi sẽ cố gắng hết sức Bây giờ cái vốn học thức bác sĩ của ông đã chạy mất thì lại ghế kia ngồi yên đó đi
Thế Tùng ngoan ngoãn đi lại ghế ngồi xuống, mắt vẫn hướng về bàn nhìn Nghi Dung
Đám y tá trực bên ngoài thì thào, Trí gắt
- Các cô có tan đi không, gần sáng rồi , giữ im lặng coi
Tất cả im bặt tản ra Trí ghim kim vào tay Nghi Dung, cô vẫn nằm im bất động
Gần đến sáng, mặt Nghi Dung đã có pha một chút sắc hồng Trí thở phào bảo Thế Tùng
- Ông yên tâm , đã qua cơn nguy hiểm rồi đấy
Nhìn Thế Tùng , Trí chép miêng
- Cô cậu mới cưới nửa tháng, sao lại choc giận bà xã vây ?
- Tôi đi Đà Lạt về, thấy vẫn vui vẻ lo cho tôi, ai biết đâu ?
- Uống bao nhiêu đó hẳn là vật vả dữ dội lắm, vậy mà cậu vẫn không hay ư ?
- Cậu hỏi lam` gì ?
- À, cậu nói thế là mặc nhiên thú nhận Hèn nào vợ cậu chẳng tự tử Thế Tùng à Không thương người ta thì thôi, cậu đừng cưới Cưới vễ hắt hủi, khác nào cậu giết người ta
Thế Tùng thẫn thờ
- Có những điều mình không thể nói ra, nhưng mình không yêu cô ấy Như ông biết đây, mình yêu Thẩm Hà
- Chán ông ghệ Yêu mà đi lấy vơ, rốt cuộc ông làm khổ cả hai, luôn cả ông, bây giờ ông tính sao ?
- Tôi chưa biết tính sao cả ?
- Ông lừng khừng quá Bộ tính ôm hết hai bà à ?
Thế Tùng ngồi im Anh biết Trí tuy nói năng huỵch toẹt , thẳng thừng nhưng lại tốt bụng Trí nhìn
Trang 33bạn thương hại
- Vợ cậu không tỏ một cử chỉ gì khi cậu về nhà sao ?
Thế Tùng đưa hai tay ra trước mặt phân bua
- Thế mới chết chứ Chẳng một lời trách móc, con` che chở cho ông bà bố đừng chửi ,đùng một cái, tối cô ta uống thuốc tự vẫn
- Cho đáng kiếp cậu
Thế Tùng nhăn mặt
- Thôi mà, lỡ rồi, cậu xỉ vả tôi hoài sao Trí ?
- Tội cậu đáng như vậy kia mà May mà chở đến kịp, không thôi là câu ân hận một đời
- Với liều lượng thuốc như vậy, ít nhất một ngày một đêm nửa cô ấy mới tỉnh được, nhưng mà yếu
và nhức đầu dữ dội lắm đấy ,cậu liệu mà chăm sóc
- Cám ơn cậu
- Tôi đi nghỉ đây, gần sáng giao ca rồi
Trí bỏ đi, Thế Tùng đứng bên giường nhìn Nghi Dung đã qua cơn vật vã , nằm im như 1 xác chết Lòng Thế Tùng bỗng ân hận, vàm ột chút thương hại dâng lên, anh nắm lấy bàn tay lạnh giá bóp nhè nhe
Bà Thế Minh đứng trước mặt Thế Tùng , nghiêm khắc nhìn con
- Con nói nó cho con đi một mìn hà ,vậy mà nó tự tử à ?
Thế Tùng lúng túng cúi đầu Bà mẹ chì chiết
- Thì ra, con bắt buộc nó che cho con, phải không Thế Tùng ? Rồi ăn lam` sao, nói lam` sao với cha
mẹ con Nghi Dung đây
Thế Tùng vùng vằng
- Con đã nói con không yêu ,tại mẹ ép con
- Ép con, ? Ép con rồi con xử sự như vậy đó, có ai đời cưới ba hôm bỏ ở nhà đi du hí những 10 ngày với tình nhân, có thánh cũng không chịu được
- Mẹ nói sao chứ Thẩm Hà rất dễ thương nhu mì
- Cậu làm sao thì làm, tôi không nhận con Thẩm Hà , dù có với nó hai, ba đứa con
- Mẹ
Thế Tùng kê ulên đâu khổ ,bà TM ngoe nguẩy bỏ đi, mồm gọi to
Trang 34- Chú Năm à Chú đánh xe ra ngoài chở tôi vào bệnh viện thế cho con Thế Tùnghanh
Có tiếng chú Năm dạ lớn bên ngoài Thế Tùng ngao ngán ôm đầu, lòng anh rối rắm Nghi Dung lam` anh khó xử Đêm cuối trước khi đi Đà Lạt, anh đã gần gũi Nghi Dung không lẽ Nghi Dung yêu mình Rắc rối thật Tại cô ta thôi Mà bây giờ tiếp tục quay mặt, cô ta sẽ chết luôn thôi Còn Thẩm
Hà ?
Bà Thế Minh hiện ra quầ áo chỉnh tề
- Cậu co đi không ?
- Dạ đi chứ mẹ Con phải làm việc nữa mà
- Ừ ,vào đó liệu mà an ủi nó , đừng cho nó đụng độ và biết con kia Nó mà chết thì tôi cũng chết theo, nói cho cậu biết
Bị mẹ làm dữ, Thế Tùng im re
Nghi Dung tỉnh lại lúc Thế Tùng vào Cô bật khóc khi đối diện Thế Tùng Thế Tùng bối rối dỗ dành
- Em nín đi, đừng khóc Anh biết lỗi của anh rồi
- Lỗi của em mà Anh có giận em làm bận chân anh không , Thế Tùng ?
Thế Tùng vuốt lạ imái tóc Nghi Dung cho gọn, dịu giọng
- Anh không giận em đâu Ráng uống thuốc , nằm đây cho khỏe ,anh đưa vê
Nghi Dung nắm lấy bàn tay Thế Tùng đưa lên môi, nghẹn ngào
- Cám ơn anh đã lo cho em
10 ngày trăng mật Đà Lạt lam` Thẩm Hà thay đổi hoàn toàn từ thể xác đến linh hồn Ngay hôm chia tay Thế Tùng, Thẩm Hà đi phố mua sắm một loạt áo quần mới, uốn mái tóc lên cao, và Thẩm Hà trở l.ai bệnh viện làm việc với tư thế mới, bởi Thẩm Hà quan niệm, bây giờ cô là cô y tá Thẩm Hà nghèo nàn ngày xưa
Trong bộ quần áo như đi phố, áo thun màu vàng chanh, quần Jean trắng bó sát mông, nó trúc đội đầu, đôi mắt kẻ đen, môi tô son đỏ Thẩm Hà kiêu hãnh đi vào bệnh viện và thoáng cua mày khi nhận ra xe Thế Tùng còn đầy bụi đường đang đậu một góc sân bệnh viện Lòng cô lại vui thâm` : Thế Tùng đi lam` sớm như vậy ư ? Trước đây khoảng hơn tám giờ anh mới đế nbệnh viện Như vậy
là anh đã quá chán mái gia đình có Nghi Dung
Điểm trên môi một nụ cười thật đẹp, Thẩm Hà bước vào phòng trực
Trang 35- Còn mê man chưa tỉnh, thuốc đã tan nên không bơm rửa ruột được chỉ vô nước biển pha đước đã Rồi TL hạ giọng
- Thẩm Hà Ở đây đồn 10 ngày nay, mày đi cùng bác sĩ Thế Tùng
- Ai nói ? Tao về quê ngoại chứ đi đâu ?
- Tao không tin
- Không tin kệ mày Mày đâu phải mẹ mà tao phải thanh minh
TL xụ mặt vì bị bạn nói xóc hông
- Tao biết tỏng mày đi Đà Lạt với bác sĩ Thế Tùng
Thẩm Hà vênh mặt
Đdi với Thế Tùng thì đã sao? Nên nhớ anh ấy là người yêu của tao
Vẻ kênh kiệu của Thẩm Hà làm TL giận ,cô đổi giọng lạnh nhạt
- Nếu vợ bác sĩ Thế Tùng chết, mày và ông ta phải trả lời trước pháp luật và dư luận
Thẩm Hà nhún vai cười khẩy
- May thay con nhỏ đó doa tao đó hả TL ?Tao cóc sợ, "Con mẻ " có chết là do "con mẻ " về nhà chồng với tấm thân nhơ nhớp, bị anh Thế Tùng bỏ , mắc cỡ màtự vẫn thôi
TL chưng hửng ,nhìn bạn
- Bác sĩ Thế Tùng nói với mày như vậy à ?
- Chứ sao
Thẩm Hà đẩy vai bạn
- Muộn rồi, tránh ra cho tao đi thay quần áo Mắc cái gì mà mày quan tâm dữ vậy chứ
Thẩm Hà ngoe nguẩy đi vào phòng thay quần áo TL đứng tần ngần nhìn theo bạn Bỗng dưng cô thấy mình xa cách Thẩm Hà, không còn là cô b ạn từng chia sẻ ngọt bùi Mới hôm Thế Tùng cưới vợ , Thẩm Hà dật dờ như 1 người điên, thế mà hôm nay nó ngạo mạn tư tin Tình yêu đã lam`thay đổi tất cả
Thay quần áo xong, Thẩm Hà đi nhận ca, soạn dụng cụ Ống chích và thuốc men Cô đoc thấy tên Nghi Dung trong hồ sơ bện án : còn mê man, chưa hồi tỉnh, Thẩm Hà suy nghĩ một lát , cô muốn đi gặp Thế Tùng , để xem anh đối xử với mình ra sao
Gặp ngay Thế Tùng đứng trước cửa phòng cấp cứu với bác sĩ Trí, Thẩm Hà lựng khựng muốn dừng lại Bác sĩ Trí đã bảo
- Thẩm Hà Hôm nay cô trực phải không ? Nên đặc biệt chú ý đến bệnh nhân nằm giường số một nhé Người nhà của bác sĩ Thế Tùng đó
Thẩm Hà mím môi lại gật đầu, mắt nhìn Thế Tùng ,nhưng Thế Tùng lảng đi Trong lúc bác sĩ Trí càu nhàu
- Anh đừng nóng quá , anh Tùng Hình như ông thầy thuốc trong anh chạy mất Bình tĩnh lại một
Trang 36chút đi, cũng còn cứu được mà
Thẩm Hà quay vụt đi Một chút ghen hờn dâng lên trong lòng sôi sục Anh ấy nói không cần biết cô
ta, 6 tháng nữa ly dị Cô ta tự tử mặc cô ta, can cớ chi anh phải lo lắng dữ vậy Chỉ một đêm thôi mà anh hốc hác phờ phạc , lại làm mặt lạ với em,tức ơi là tức
Thẩm Hà muốnhét lên, muốn lăn xả vào Thế Tùng, vậy mà không lam` được Cô ấm ức trong lòng,
đi nhanh vào phòng Phải xem mặt cô ta thế nào mới được , cô ta ghen với mình ư ?
Phương Mai đang đứng bên giường bệnh nhân số tám Thấy Thẩm Hà , cô đưa tay ngoắt bạn, thì thào
- Bây giờ tao giao bà ấy cho mày đấy Đặc biệt nha
Thẩm Hà đứng lặng người trước Nghi Dung Trên khuôn mặt xanh xao là đôi rèm mi khép kón màu đen cong vút, sống mũi thanh tú cho Thẩm Hà nhận ra một điều: dù đang hôn mê nhợt nhạt, Nghi Dung vẫn đẹp, cô ta trẻ hơn cả mình Cơn ghen dân lên lồng ngực làm cô tức nghẹn Thẩm Hà quay phắt ra ngoài, va phải Thế Tùng nhưng cô vẫn không dừng lại
Đứng 1 mình trong phòng thya quần áo, Thẩm Hà cắn mạnh môi Dòng nước mắt đã khô, tim cô đau nhức khôn tả Người ta là vợ chồng, Thế Tùng phải lo thôi
Nếu trước đây Thẩm Hà đau một vì bị phụ bạc vì Thế Tùng đi cưới vợ, thì giờ này sau 10 ngày hương lửa thắm đượm càng làm cô đau khổ gấp bội Cơn ghen cứ lớn dần lớn dần, Thẩm Hà lịm đi trong nỗi đâu, hình dung Thế Tùng đang quấn một bên Nghi Dung lo âu chăm sóc
- Trời ơi Sao tôi khổ vậy nè trời
Thẩm Hà gục mặt vào đôi bàn tay, cô để nước mắt mình rơi
Phần Thế Tùng, anh không dám nhìn Thẩm Hà, ngay cả đến lời nói cũng không Ai cũng biết anh và Thẩm Hà yêu nhau, đùng một cái anh đi cưới vơ, được mười mấy hôm thì vợ tự tử Thẩm Hà thì nghỉ phép 10 hôm Nếu Nghi Dung chết Thế Tùng rùng mình, lương tâm anh ray rứt không cùng Dù chỉ hai lần chăn gối ,đó cùng là vợ anh
Đóng chặt cửa phòng, Thế Tùng mệt mỏi ngả xuống nệm Nghi Dung tuy đã qua cơn nguy hiểm ,nhưng vẫn còn mê chưa tỉnh Không biết bao nhiê u viên thuốc ngủ đủ loại, Nghi Dung không chết
là may
Trang 37Thế Tùng gác tay lên trán, mắt khép lại Đôi mắt đẫm lệ của Nghi Dung trước đống quần áo dơ và cái quần lót của Thẩm Hà lại hiện về Thế Tùng ngồi bật dậy Anh không tài nào ngủ được cho lại sức Thế Tùng thò tay vào túi áo rút một điếu thuốc gắn lên môi Chợt nhớ , anh ném điếu thuốc đang cháy dở, lật nệm lên xem Quyển nhật ký và lá thư vẫn còn nguyên Thế Tùng run tay mở bì thư
[i]
Con là Nghi Dung kính lạy me
Con bất hiếu nên gây lầm lỗi đành ra đi để chuộc lỗi của mình Con chỉ van xin mẹ lần cuối đừng đau buồn cũng như lam` khó dễ anh Thế Tùng chồng con Thế Tùng vô tội trong cái chết của con Kính lạy ba mẹ ngàn lạy
Con bất hiếu
Nghi Dung /[i]
Thế Tùng xếp thư lại cho vào bao, mắt anh cay nồng Bỗng dưng, anh thấy mình là kẻ co tội Chính anh ,chính anh đã bức tử Nghi Dung
Quyển nhật ký nhòe nhoẹt nước mắt, Thế Tùng nằm lại xuống giường, mắt anh dán vào những trang nhật ký với dòng chữnhỏ nhắn xinh xắn
[i]
Gởi anh Thế Tùng
Sau đêm tân hôn, em biết mình hoàn toàn quên hình bóng cũ để yêu chồng của mình, nhưng cũng là lúc em biết em là 1 người vợ không ra gì Tuy đươc anh đối xử tử tế và chính sự tử tế của anh đã đưa em vào con đường đau khổ tột cùng
Anh co biết mười ngày qua em phải dối cha mẹ thế nào không ? Để cha mẹ cứ ngỡ em vui vẻ cho anh đi chơi một mình Em khắc khoải mong đợi rồi âm thầm khóc 1 mình
Lam` sao để cho anh biết rằng em đã quên đươc hình bóng cũ Đêm bị Mạnh Phi dùng vũ lực để lại dấu ấn hãi hùng trong em, tình yêu phai bay nhanh chóng chỉ còn có anh, em đã cố dịu dàng ,cố chau chuốt cho đẹp, hầu hạ cha mẹ chồng chu toàn Nhưng than ôi Chỉ có đôi mắt khó chịu, đôi mày cau của anh đáp lại 10 ngày mong chờ lê em ướt không biết b ao nhiêu lần , thế mà chỉ có hờ hững Dù anh co dùng vật chắn ngăn em, dù anh lạnh lùng , em vẫn hy vọng ngày nào đo được tình yêu của anh Nhưng .trời ơi Em tưởng như trời đất sụp đổ dưới chân mình Thẩm Hà cố ý chứ không vô tình đâu khi bỏ quần lót của cô ấy vào vali anh Em hiểu một điều, anh và Thẩm Hà đã đi hưởng tuần trăng mật bên nhau và anh đang chờmong ly dị cùng em
Tất cả đối với em vô nghĩa khi mất anh, thôi thì em nên tự giải thoát lấy mình cho anh và Thẩm Hà bên nhau Trước phut giây vĩnh biệt ngàn đời, em xin được nói với anh những lời cuối cùng Thế Tùng Em không bao giờ hận anh vì em là 1 người vợ không ra gì Cám ơn anh đã cho em một đêm
Trang 38hạnh phúc trong vòng tay anh trước lúc tim` đến Thẩm Hà /[i]
- Em không uống nữa đâu anh
Thẩm Hà liếc đôi mắt sắc như dao của mình về phía Thế Tùng , cô vùng vằng bỏ đi Nghi Dung ngập ngừng nói:
- Cô ấy là y tá ở đây hả anh ?
- Ừ, anh đỡ em nằm xuống nghỉ nhah ?
- Dạ
Nghi Dung giữ tay chồng lại:
- Em đã khỏe rồi, anh cứ đi làm việc đi Em có Tuệ Thanh và mẹ rồi Anh này
- Em muốn nói gì ?
- Lá thư viết cho mẹ anh xé giùm em
Thế Tùng vuốt má vợ:
- Em khờ quá đi Dung, lần sau đừng như vậy nữa nha
Nước mắt cứ ứa ra mi, Nghi Dung nghẹn ngào
- Em muốn chết cho rảnh chân anh Em còn sống, chỉ vướng bận anh thôi
Thế Tùng nghiêm giọng:
- Em không được nói như vậy nữa Anh đã xem nhật ký của em
Nghi Dung áp tay Thế Tùng lên má mình, bật khóc:
- Em biết anh chăm sóc em vì thương hại Thế Tùng ơi! Em phải làm sao đây ?
- Em mới bình phục đừng nghĩ vớ vẩn nữa
Dù không được chồng hứa hẹn nhưng được chăm chút vỗ về , Nghi Dung dịu lòng khép mắt lại Cô biết mình còn sống là chấp nhận đau khổ
Trang 39- Thế Tùng ! Dù tình yêu anh san sẻ, em cũng chấp nhận, chỉ mong anh đừng hắt hủi em
Thế Tùng cắn răng suýt rơi nước mắt Ôi! Lời nói nhẫn nhục từ cửa miệng cô gái nhà giàu, nếu Nghi Dung không yêu mình, tội gì cô phải như thế này chứ Thế Tùng mềm lòng hôn khẽ lên môi vợ Nghi Dung sung sướng siết chặt lấy bàn tay chồng, thì thầm:
- Em yêu anh, Thế Tùng
Một bóng người bước vào Thế Tùng nhận mẹ vợ của mình, anh gật đầu chào bà:
- Thưa mẹ
- Ừ Nghi Dung khỏe không con ?
Bà ôm hôn con gái trước mặt Thế Tùng , cử chỉ yêu thương âu yếm, không một lời trách móc giận hờn Thế Tùng bỗng cảm phục tư cách của bà Nếu là một bà mẹ nào khác, ắt hẳn người ta sè xỉ vả anh vì gây đau khổ cho con mình
Nghi Dung hân hoan nhìn mẹ rồi nhìn chồng:
- Anh có việc cứ đi đi anh Tùng Em có mẹ lo cho rồi
Thế Tùng biết nên để hai mẹ con có giây phút riêng tư, nên dịu dàng vuốt má vợ, âu yếm:
- Em nằm nghỉ nha Anh đi làm việc Thưa mẹ, con đi
- Dạ, anh đi
Còn lại hai mẹ con, bà Nghi Lân lo lắng:
- Sao con dại dột vậy, Nghi Dung ?
- Con xin lỗi đã để mẹ phải lo lắng
- Mẹ thấy nó yêu con kia mà
Không muốn mẹ lo lắng, Nghi Dung cố cười thật tươi:
- Tại con giận anh Thế Tùng
Bà Nghi Lân thở dài:
- Con thật khờ, lần sau đừng như vậy Con chết, mẹ cũng chết theo con, Nghi Dung à
- Mẹ
Nghi Dung cảm động hôn nhanh lên mặt mẹ:
- Con không như vậy nữa đâu mẹ
Thẩm Hà nằm úp mặt trên gối, đôi vai cô run run Thế Tùng đứng tần ngần trước cửa phòng xót xa Anh nhẹ đến bên Thẩm Hà đặt tay lên vai cô:
Trang 40Thế Tùng khổ sở kéo vai Thẩm Hà cho ngả vào ngực mình, vuốt ve bờ vai mềm mại, khẩn khoản:
- Đừng làm khổ anh Nghi Dung tự tử, anh phải lo thôi
- Em đã nhìn thấy anh âu yếm nó, chăm chút bón từng muỗng sữa, muỗng cháo, cả trong viêc vệ sinh Thế Tùng anh có biết thế nào là ghen không ?
- Anh biết
Thế Tùng hôn chặn lên môi Thẩm Hà Thẩm Hà vùng ra vùng vằng:
- Đừng hôn em nữa! Bờ môi này đã hôn nó, bàn tay này đã hôn nó Trời ơi! Tức chết đi được Thế Tùng bật cười trước hành động trẻ con của Thẩm Hà Tính về tuổi đời, Thẩm Hà hơn Nghi Dung hai tuổi, nhưng về xử thế, điềm đạm thì Thẩm Hà không bằng được Nghi Dung Thế Tùng ôm chặt cứng Thẩm Hà trêu:
- Nào, em vùng vẫn nữa xem, không làm lại anh đâu Im đi bé!
Thế Tùng cúi xuống tìm bờ môi cô Ban đầu, Thẩm Hà còn cự tuyệt rồi nằm im mặc cho Thế Tùng vuốt ve âu yếm Cô ôm ghì lấy anh, nước mắt trào ra, lè nhè:
- Cứ nghĩ anh như thế này với nó là em muốn chết đi cho rồi
- Anh chỉ có yêu em thôi, Thẩm Hà Lo cho Nghi Dung chẳng qua vì lòng nhân đạo, vì không muốn bên ngoài đàm tiếu thôi
Thẩm Hà dịu lòng, ngoan ngoãn như con mèo con trong lòng Thế Tùng Họ chìm vào hoan lạc với tất cả đam mê
Thế Tùng tỉnh giấc nhìn đồng hồ kêu lên:
- Chết! Gần hai giờ, trễ giờ làm việc rồi em
Thẩm Hà phụng phịu:
- Tại anh không hà Em đói bụng nữa nè
- Em ăn tạm gì đi rồi đến bệnh viện, anh đi trước nha
- Anh không đi với em sao ?
Thế Tùng gỡ tay Thẩm Hà ra gượng cười:
- Tạm thời, trong hoàn cảnh này, anh không thể công khai cùng em Chúng ta còn xã hội, cơ quan và gia đình Đừng buồn nghe em !
Thẩm Hà xụ măt buồn hiu Mới một giờ trước đây Thế Tùng nồng nàn yêu cô, bây giờ anh như một con người khác Yêu nhau, nàng không thể đi chung cùng nhau ra đường, đến bệnh viện làm việc thì như kẻ lạ Tủi thân, Thẩm Hà bật khóc, Thế Tùng cuốgn quít vỗ về:
- Đừng khóc em! Sắp tới giờ anh nhận ca khám cho bệnh nhân rồi, đừng buồn anh mà
Thế Tùng lau nước mắt cho Thẩm Hà, hôn phớt lên môi cô rồi vội vã đi Thẩm Hà cũng ngồi dậy sửa soạn đi làm
Nắng bên ngoài gay gắt Thẩm Hà thở dài ngao ngán Biết yêu anh khổ thế mà em cứ lăn vào Thế